Tokyo Ravens (Âm Dương Sư) - Azano Kouhei

Tsuchimikado Harutora được sinh ra trong một gia tộc Onmyouji (âm dương sư) có uy thế, tuy nhiên cậu không thể nhìn thấy được "năng lượng tâm linh". Vì lẽ đó, cậu đã tận hưởng cuộc sống bình yên thường ngày cùng bạn bè ở một trường cấp ba bình thường. Một ngày nọ, người bạn thời thơ ấu của cậu, Tsuchimikado Natsume, và là người thừa kế của chính tông gia tộc, đột nhiên xuất hiện. Liệu điều này sẽ làm thay đổi số mệnh của cậu!?
Người dịch: Sweec1890 (đến chương 2 quyển 3)
Nguồn: http://sonako.wikia.com/wiki/Tokyo_Ravens

-----
Truyện sẽ được cập nhật vào thứ 3 hàng tuần.

Tokyo Ravens (Âm Dương Sư) - Azano Kouhei

Quyển 1: Gia tộc Âm Dương Sư

Chương 1: Đứa con của phân gia

“Bản chất của ma thuật là gì?”

“Câu trả lời là ‘Dối trá’”.

–Tsuchimikado Yakou–

-----

Phần 1

Đó là một câu chuyện đã xảy ra nhiều năm về trước.

Khi mà người lớn tụ họp lại với nhau cho dịp nào đó, Natsume và Harutora thường chơi vui đùa cùng nhau.

Harutora nghịch ngợm sẽ hay bị thương, còn Natsume, cô công chúa nhỏ của gia tộc thì lại cực kì ngoan ngoãn và nhu mì. Cô bé luôn sợ gặp mặt những người lạ và có rất ít bạn bè. Vì thế, bất cứ khi nào Harutora qua chơi, cô sẽ cực kì vui vẻ và phấn khích. Cô thích nghe mọi thứ mà Harutora nói và theo cậu đến bất cứ nơi đâu.

Họ thường chơi trong sân vườn của dinh thự tông gia.

Có cả một rừng tre trong khu vườn rộng này, một vài đèn lồng đá, những ngọn đồi giả, rêu, côn trùng và cả điện thờ nữa. Đó thực sự là một nơi đầy thích thú và phiêu lưu cho hai đứa trẻ khám phá.

Nhưng có một lần, khi cả hai đang chơi trò trốn tìm, Natsume đột nhiên sợ hãi và trốn đằng sau Harutora. Cô ấy nhìn quanh với đôi mắt ngấn lệ, vừa ôm chặt Harutora vừa thút thít:

“Có cái gì đó lạ lắm, nó cứ như đang nhìn chằm chằm vào em vậy.”

Harutora ban đầu cứ nghĩ rằng Natsume chỉ đang nhút nhát, giống như là cô mèo con vậy và thậm chí cậu còn bảo cô bé: nếu thế thì về nhà mà chơi với mẹ đi, anh sẽ tự đi chơi một mình.

Ngay khi Harutora nói thế, Natsume lập tức nín khóc. Mặc dù rất cố gắng nhưng cô bé chẳng nín hẳn được, chỉ cố gắng gượng cười và chơi tiếp với Harutora.

Nhưng ngay khi bố mẹ của Harutora nói rằng Natsume đúng là có khả năng nhìn thấy “thứ gì đó”, cậu biết mình đã sai rồi. Natsume không phải nhút nhát, mà cô bé có khả năng nhìn thấy thứ gì đó cậu không thể.

“Xin lỗi.”

Natsume tròn xoe mắt khi thấy Harutora cúi đầu và xin lỗi mình. Harutora khăng khăng bảo rằng đó là lỗi của cậu.

“Anh không thể thấy thứ làm em sợ và chả có cái gì anh không thấy làm anh sợ được cả. Thế nên dù có chuyện gì xảy ra với em đi chăng nữa, anh cũng sẽ bảo vệ em, Natsume.”

Natsume đột nhiên lầm bầm điều gì đó, rồi nhìn Harutora bằng ánh mắt tràn ngập mong đợi:

“Anh… sẽ làm thức thần của em chứ?”

Lúc đó Harutora không hiểu nổi ẩn ý của Natsume. “Thức thần là gì thế?” Cậu hỏi, nhưng Natsume lắc đầu và nói:

“Em cũng không biết, nhưng bà em nói, một thức thần sẽ bảo vệ em và anh sẽ trở thành thức thần của em, như là truyền thống của gia tộc, Harutora à, anh sẽ luôn bên em để bảo vệ em”

Harutora vẫn chẳng hiểu gì hết.

“Truyền thống gì thế?”

“Nó được quyết định giữa gia đình của hai chúng ta, Harutora.”

“Tại sao anh chưa nghe đến nó bao giờ nhỉ?”

“Nhưng nó đã được ấn định là như thế.” Natsume trả lời một cách gượng gạo, cảm giác như câu thần chú có giá trị nhất của mình bị xúc phạm, bất giác trong lòng Harutora dậy lên cảm giác tội lỗi.

Natsume nhìn lên, đôi mắt cô đầy sự mông lung khi thấy biểu cảm của Harutora.

“Anh sẽ… không làm thức thần của em ư?”

Giọng cô bé như run lên, Harutora lo rằng cậu lại làm cô khóc.

Nhưng Natsume không hề khóc, cô bé có vẻ hồi hộp và sợ sệt, đôi mắt hơi ươn ướt của cô đang nhìn Harutora không chớp. Đôi mắt ấy như mặt hồ đang phản chiếu cả bầu trời đầy mây. Harutora chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào có ý chí mạnh mẽ như vậy, giống như cậu đang bị hút hồn vào đó.

“Được rồi, anh sẽ làm thức thần của em, Natsume, anh sẽ luôn bên em và bảo vệ cho em.”

Natsume giơ tay phải lên, Harutora cũng vậy, ngón út của cậu ngoắc chặt lấy ngón út của cô.

Natsume bắt đầu ngân nga một cách trang trọng và Harutora cũng vậy, giọng của cả 2 hòa lại thành một lời hứa.

Ngay khi buông tay ra, nhìn Natsume giống như đã có được phần thưởng lớn nhất của đời mình vậy, cô bé nở một nụ cười rạng rỡ. Harutora nhìn nụ cười ấy và nghĩ rằng, họ cuối cùng đã thực hiện được nó. Nhưng sao cậu không mỉm cười được như Natsume? Lý trí cậu khẳng định đó rõ ràng là điều tốt, nhưng một phần trong tim cậu lại không bình tĩnh được, giống như cậu vừa nuốt nguyên một cục kẹo to đùng như cổ tay vậy, nó đau đớn, nặng nề nhưng cậu không thể đẩy nó ra … bởi nó thực sự rất ngọt ngào.

Sau đó, cả hai vẫn tiếp tục chơi đùa, bất cứ khi nào thấy Natsume sợ hãi, Harutora sẽ nhìn vào khoảng không trước mắt, rồi quăng nắm đấm của mình, la hét lên một cách dũng mãnh rồi đuổi theo thứ mà chỉ có Natsume nhìn thấy được. Dù tương lai có chuyện gì xảy ra, cậu chắc chắn không thể để cô bị tổn thương được.

Đó là chuyện từ lâu lắm rồi, nhưng Harutora vẫn chưa thể hiểu hết ý nghĩa của từ “tương lai”.

 

Azano Kouhei Light Novel Action Romance Supernatural