NAM QUỐC HẬU PHI - HOÀNG CÚC TIỂU TRUYỆN

Sáng tác: Minh Bảo a.k.a Mingbao Chan

Thể loại: truyện ngắn cảm hứng lịch sử.

Bổi cảnh: nhà Nguyễn, triều vua Khải Định.

Nhân vật chính: Từ Cung Thái hậu Hoàng Thị Cúc.

Nguồn: Cẩm Thượng Thiêm Hoa WordPress [http://camthuongthiemhoa.wordpress.com]

GIỚI THIỆU

"Khải Định Tam bộ khúc" là chuỗi ba câu chuyện kể về những con người bên cạnh vua Khải Định triều Nguyễn. Và "Nam quốc Hậu phi - Hoàng Cúc tiểu truyện" chính là câu chuyện đầu tiên trong số đó. Không phải là ngôn tình chính thống hay cung đấu thuần tuý, "Hoàng Cúc tiểu truyện" chỉ kể về cuộc đời đầy oan trái của một tần phi trong số trăm ngàn giai lệ của hậu cung triều Nguyễn.

Đây cũng là câu chuyện thứ 4 trong series Nam quốc Hậu phi của Bảo. Mời bạn đón đọc và xin hãy ủng hộ cho Bảo nhé ^^

NAM QUỐC HẬU PHI - HOÀNG CÚC TIỂU TRUYỆN

TIẾT TỬ

Tự Bắc chí Nam, đâu đâu cũng in hằn dấu chân của những binh đoàn Phú Lang Sa tàn bạo như hổ đói. Đến bầu không khí cũng vương mùi máu tanh và thuốc súng nồng nặc. Từng cơn gió thu quét qua cung điện điêu tàn cũng không sao xua đi sự ảm đạm vây phủ đất thần kinh.

Non sông đã không còn là non sông của Nguyễn Phúc thị.

Hậu cung, ngay cả hậu cung cũng chẳng còn là hậu cung nước Nam đời đời tôn quý nữa rồi.

Lễ Từ Khương hàng năm, cũng là sinh thần của tôi, ngày càng trở nên nhạt nhẽo vô vị. Nhớ năm xưa lúc còn là tần phi của hắn, năm nào đúng dịp sinh thần của Thánh Cung Tiên Cung hai vị lệnh bà, nữ nhân từ trên xuống dưới ở hậu cung đều tề tựu đông đủ. Một câu thì chúc thọ, hai câu thì chúc phúc. Lời lẽ vàng ngọc, cống phẩm trân quý hầu như đều hàm tụ tại cung Diên Thọ, xa hoa không sao kể xiết. Kể từ khi nữ nhân không phải người An Nam đó nhập cung, tổ chế hậu cung của hoàng gia Nguyễn Phúc thị trải qua mười hai đời đế vương đã bị cô ta làm cho xáo trộn, làm cho điên đảo.

Cô ta so với tôi năm xưa có gì tốt hơn?

Luận tư dung, phàm là nữ tử chốn hậu cung có ai là không hoa nhường nguyệt thẹn, hoặc giả đã từng hoa nhường nguyệt thẹn? Luận tài đức, cái vẻ đẹp tân thời đó dẫu có rực rỡ chói mắt đến đâu đi nữa cũng khó lòng sánh với nét duyên đoan trang mà nền nã, đôn hậu mà sang cả của nữ nhân trong cung cấm tự bao đời nay.

Cô ta có thứ gì, tôi cũng có thứ ấy. Chỉ là, cô ta nắm giữ được trái tim của con trai tôi. Còn tôi, từ đầu đến cuối đều là kẻ yếu đuối nhược hèn. Trái tim của anh ấy, trái tim của tên hôn quân đó, và trái tim của con trai tôi Vĩnh Thuỵ, cả đời này tôi cũng đừng mơ đến.

Lầu son gác tía thì sao?

Quần là áo lụa thì sao?

Mão bạc trâm vàng thì sao?

Ai đã nói thân làm hậu phi thì cả đời có thể hưởng phúc…?