Log Horizon (Chân Trời Kí Lục) [Bản web novel] - Touno Mamare

Shiroe đột nhiên bị kéo vào thế giới game. Anh phải làm sao để sinh tồn?

-----
Truyện sẽ được cập nhật vào thứ 7 hàng tuần.

Log Horizon (Chân Trời Kí Lục) [Bản web novel] - Touno Mamare

Chương 1 (2)

Thứ anh đang tìm kiếm là “chức năng báo cáo”.  Elder Tales là một game nhập vai phiêu lưu trong một thế giới rất rộng lớn, cho phép hàng ngàn người chơi đăng nhập vào máy chủ cùng một lúc. Trong đó, chức năng báo lỗi cho công ty quản lý mỗi khi có lỗi hay vấn đề phát sinh cũng được thêm vào “chức năng báo cáo”. Nếu có một phương pháp để “nhanh chóng” giải quyết tình trạng hỗn loạn hiện tại thì đó chỉ có thể là “báo cáo có lỗi” trong “chức năng báo cáo”. Nhưng cột hiển thị “báo cáo có lỗi” của “chức năng báo cáo” lại trống trơn.

“Quả nhiên…”

Shiroe vừa đẩy kính vừa lẩm bẩm. Anh cũng không trông chờ lắm vào điều này. Nếu thông báo tình hình hiện nay cho công ty quản lý mà có thể giải quyết được ngay, thì việc bị lôi vào thế giới ảo này, theo lời họ, sẽ chỉ là một event mới mở mà thôi. Có thể tái hiện một thực tế ảo thật đến vậy, kĩ thuật này sẽ trở thành phát minh lớn toàn cầu. Thậm chí ở năm 2018 mà Shiroe đang sống, hệ thống trò chơi thực tế ảo có thể tác động vào cả năm giác quan của người chơi như trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng này, anh cũng chưa từng nghe tin nó đã được hoàn thành.

(Ít nhất, mình không thể liên lạc với công ty quản lí. Khả năng cao là mình chẳng thể làm gì với tình hình hiện giờ.)

Shiroe tiếp tục thao tác trên menu.

Shiroe, hay nói đúng hơn là anh đã thực sự trở thành Shiroe, đã hoàn toàn nhập vào với nhân vật này với các trạng thái cơ thể được thiết lập y hệt như trước khi xảy ra sự cố.

Có thể có vài sự thay đổi nhỏ ở giá trị các trị số chi tiết, nhưng trí nhớ anh không tốt đến thế nên không có cách nào xác nhận. Ít nhất, tất cả các trị số đều đã khôi phục tương tự với những gì anh có thể nhớ.

Elder Tales là game nhập vai có hệ thống các level. Shiroe đã đạt level 90 – mức level cao nhất. 

Đó cũng không phải điều gì đặc biệt.

Non nửa số người chơi cũng đã đạt level 90.

Elder Tales là game có lịch sử lâu đời. Giống như các game online khác, nó cũng được thêm thắt sửa đổi các yếu tố hàng trăm lần qua các bản nâng cấp.

Mặc dù Shiroe không trực tiếp trải nghiệm nhưng nghe nói lần đầu tiên Elder Tales ra mắt, level cao nhất chỉ là level 40. Fan của Elder Tales rất mong chờ, sau khi đạt đến level cao nhất, họ nói rằng muốn được mạo hiểm thêm. 

Để đáp ứng nhu cầu của nhiều người chơi, gói mở rộng đã được ra mắt, trong đó level được tăng lên mức 50. Cứ như vậy sau nhiều lần tăng giới hạn level, hiện tại, mức level cao nhất đã đạt 90. 

Mỗi lần tăng giới hạn level, Elder Tales sẽ thêm một phần mạo hiểm mới. Những người chơi vượt qua được một màn mạo hiểm, nhân vật sẽ được tăng cường sức mạnh, và sẽ được lên level. Thường thì cứ một đến hai năm gói mở rộng sẽ được tung ra, và giới hạn lại được tăng lên. Cứ đều đặn như vậy.

Shiroe nghe nói lần này, bản mở rộng có tên “Khai phá Novasphere” ra mắt với giới hạn level được tăng lên 100. Thời điểm này, tức là khoảng thời gian ngay trước hoặc ngay sau khi bản mở rộng phát hành, thì quá bán số người chơi đã đạt được level cao nhất cũng không có gì lạ.

(Ngay từ đầu, chỉ tăng level thôi cũng không phải chuyện gì tốt) 

Shiroe kiểm tra lại “Chỉ số sức mạnh” và nhìn chằm chằm vào phần “Skill”. Không có gì bất thường. Game vẫn như vậy.

Chức nghiệp của Shiroe là Enchanter, tức Tả Thuật Sư, một loại nhân vật chuyên dùng phép thuật. Elder Tales có 8 chủng tộc và 12 chức nghiệp chính, ngoài ra còn rất nhiều chức nghiệp phụ. Trong đó các chức nghiệp cơ bản nhất là “Chiến sĩ” với 3 chức nghiệp, “Tấn công bằng vũ khí” với 3 chức nghiệp, “Hồi phục” với 3 chức nghiệp và cuối cùng là 3 chức nghiệp của Tả Thuật Sư, tổng là 12. Tả Thuật Sư là chức nghiệp chuyên hỗ trợ hoặc thực hiện các hoạt động khó bằng phép thuật, là một vị trí không phổ biến áp đảo của Elder Tales. Trong 12 chức nghiệp thì đây cũng là vị trí có ít người chơi nhất. Lí do khá rõ ràng, vì chức nghiệp này có lực tấn công thấp, hơn nữa, vì chuyên hỗ trợ người chơi khác nên sẽ không phù hợp chơi một mình. Tuy Elder Tales là tựa game được rất nhiều người chơi, nhưng nếu đồng đội và thời gian không phù hợp, vẫn có những người chơi phải hành động đơn lẻ. Các chức nghiệp “Chiến sĩ” và “Tấn công bằng vũ khí” có khả năng sinh tồn cao hoặc hệ “Hồi phục” có khả năng tự hồi phục để vượt qua nguy hiểm được yêu thích hơn là điều đương nhiên.

(Vì mình thích chức nghiệp này nên thấy không có vấn đề gì hết.)

Shiroe thở dài.

Bản thân anh không nghĩ đây là một chức nghiệp tệ. Nếu lấy lí do rằng đây không phải là chức nghiệp được yêu thích để nói vui rằng nó rất chán, thì đúng là nó khá chán thật.

Tiếp tục kiểm tra những thông tin trên, Shiroe cuối cùng chợt nghĩ đến “Chức năng thần giao cách cảm”. “Chức năng thần giao cách cảm” là kĩ năng cho phép người dùng liên lạc với bạn bè đang online. Nếu ở trước mắt thì có thể chào hỏi nhau được. Có lẽ đây là thứ duy nhất có thể làm được ở thế giới này.

Nếu liên lạc còn không thể được nữa thì nguy. “Chức năng thần giao cách cảm” này có tác dụng liên lạc với những người bạn ở xa, nói cách khác, như một chiếc điện thoai di động vậy. Shiroe mở friend list và cuộn xuống.

Friend list sẽ hiển thị tên và chức nghiệp chính của những người bạn mà Shiroe đã cài đặt. Nếu tên không sáng có nghĩa là hiện tại người đó đang không truy cập vào server. Có lẽ những người chơi đó đang bận việc, ở nơi làm hoặc trường học nên không thể đăng nhập vào game trong lúc đang diễn ra sự kiện lớn “ra mắt gói mở rộng” mà vài năm chỉ có một lần này. 

Những người đó chắc chắn là đã tiếc lắm. Nhưng khi sự việc này xảy ra, thì việc họ không đăng nhập và bị cuốn vào trong game có thể nói là một vận may. 

Những biểu tượng hiển thị sáng lên tức là đang được kết nối. Shiroe vừa nghĩ về các liên lạc, vừa nhếch mép cười:

“Kết nối được thì đúng là chuyện lạ. Ở thế giới này, trong cái tình hình hình này, làm gì có chuyện đó nhỉ…”

Chừng nào còn nhìn vào màn hình menu, chừng đó bản thân còn cảm thấy quen thuộc như đang còn ở trong game. Tuy nhiên, mùi hương của gió, hơi ấm bầu không, tất cả mọi thứ như tiếp tục nói rằng nó là duy nhất trong thế giới thực. Đương nhiên Elder Tales là một tựa game xuất sắc, nhưng dù vậy, trò chơi vẫn chỉ là trò chơi, cái vuốt nhẹ trên mặt của cơn gió ngang qua hay mùi ngái ngái của bụi ở toà nhà bỏ hoang, chỉ có thể biểu hiện được một phần.

(Sự thực có phải là sự thực không? –––– Nếu chết trong một giấc ngủ ở đây, liệu có phải mình sẽ được trở về thế giới của mình không? Trên hết, liệu đây có phải chỉ là một giấc mơ hay không?)

Không, thực ra, ngủ còn là ý tưởng tệ hơn cả cái chết. Cơ hội quay về thế giới thực chắc chắn vẫn còn, nhưng không có nghĩa khả năng bỏ mạng ở thế giới này hoàn toàn bằng không.

Không, cảm nhận đã thực đến mức này rồi, Shiroe cảm thấy cái khả năng chết mất xác ở cái thế giới này cũng cao lắm.

(Mà thôi, tạm dẹp cái đó đi. Bây giờ phải check lại khung đã.)

Shiroe là một game thủ kì cựu của Elder Tales nên cũng có kha khá người quen. Anh không giỏi với các mối quan hệ, nhưng không ghét xã giao. Đó là lí do tại sao danh sách bạn bè của anh cũng không đến nỗi ngắn. Nhưng mà liên lạc với ai bây giờ nhỉ? Mệt thật đấy…

Không phải anh công nhận người đặc biệt nào cả, nhưng cần tìm một ai để nương tựa. Có thể nói nó thực sự tồi tệ.

Nếu có thể, tốt nhất là tìm một người vừa bình tĩnh, hiểu chuyện lại có thể trao đổi thông tin. Trong đầu Shiroe đang nghĩ tới vài người, nhưng thực sự không có nhiều. Vì quen biết nhau qua mạng, nên các mối quan hệ không sâu sắc, hầu hết chỉ dừng ở mức độ xã giao.

Bạn bè chơi cùng trong game online cũng chỉ là những mối quan hệ ảo. 

Bản thân Shiroe thì không nghĩ như vậy, nhưng có không ít người chơi nghĩ rằng: “Ở cái nơi như thế này, mối quan hệ có thể tin cậy được chỉ là ảo tưởng mà thôi”. Tất nhiên trong friend list của Shiroe không có ai thẳng thắn đến mức đó, nhưng đúng là số lượng bạn bè không thân thiết chiếm đa số. 

(Chẳng có ai mình muốn đi cùng trong thời điểm như thế này cả.)

–––– Số người Shiroe nghĩ đến không tới 10 người.

Chính anh cũng phải ngạc nhiên về con số này.

Không tới nổi 10 người nhưng vẫn có nghĩa là có vài người. Như vậy đã là tốt lắm rồi.

Shiroe biết rõ điều đó.

Đối với game thủ, việc tin tưởng và nhờ cậy vào những người chơi khác là không thể, thường là tình cờ gặp rồi chơi với nhau vì lợi ích nào đó. Những mối quan hệ kiểu này xem ra phổ biến hơn.

Đang thao tác lướt lên xuống friend list, ngón tay của Shiroe dừng lại.

“Tại sao Naotsugu cũng ở đây?”

Mắt Shiroe sáng lên, tinh thần cũng phấn chấn hẳn.

Hasegawa Naotsugu.

Đó là anh chàng có thể tin cậy được hiện lên trước tiên trong đầu Shiroe. Cậu ta biết tên thật của Shiroe, cho Shiroe biết địa chỉ liên lạc của mình ở thế giới thực; hơn nữa, không chỉ trong game, mà Shiroe cũng đã biết mặt cậu ở ngoài đời.

Naotsugu nằm trong số ít người chơi ấy.

Naotsugu cùng với Shiroe trong hội Debauchery Tea Party[1] đã cùng nhau chiến đấu rất nhiều ngày đêm, tại rất nhiều vùng biên giới, qua rất nhiều lần mạo hiểm. Trong game Elder Tales, đây là chiến hữu thân thiết với Shiroe nhất.

Shiroe không thèm xác nhận lại, bắt đầu dùng “Chức năng thần giao cách cảm”. Đầu bên kia có tín hiệu đổ chuông báo có người gọi đến. Nôn nóng chờ Naotsugu bắt máy, vừa kết nối được là Shiroe lên tiếng hỏi luôn mà không cần xác nhận xem có đúng là bạn mình hay không:

“Naotsugu đó phải không? Cậu đã quay trở lại game rồi à?”

“Hả? Ế? Cái gì đây? Ai đang gọi đấy? Alô… Alô. Tín hiệu báo nguy khẩn cấp à?”

“Tớ đây mà. Shiroe đây.”

Đúng cái giọng quen thuộc của Naotsugu rồi. Giọng cao nhưng mang vẻ trầm tĩnh và bình thản. Chiến sĩ số một của Debauchery Tea Party mà không tác động nào có thể khiến anh lúng túng… mới là lạ.

Trong cái tình cảnh mà người người đang hoảng loạn thế này, vậy mà thói quen nghĩ đến mấy chuyện tầm phào của Shiroe vẫn không hề thay đổi. Shiroe thật đã yên tâm hơn trước nhiều.

“Shiroe đấy à? Cái gì đang diễn ra vậy? Trong lúc tớ nghỉ chơi, Elder Tales đã nâng cấp lên thế này rồi cơ à? Thật sự thì đúng là tuyệt thật đấy. Có vẻ đồ hoạ 3D và hiệu ứng đều được cải tiến, cậu vượt qua chưa?” 

“Tớ thì không nghĩ đây là nâng cấp hay phát triển gì. Chúng ta nên gọi nó là thảm hoạ hay đại nguy thì đúng hơn.”

“Đúng là thế nhỉ. Tình trạng kinh thật đấy. Cứ như là địa ngục ấy. Hay là một lễ hội thực? Hay sự quá liều và chảy tràn từ thực tế? Server bùng nổ à? Bụng tớ đầy quá.”

Naotsugu toàn nói những chuyện không đầu không đuôi quen thuộc như ngày xưa.

Điều này khiến Shiroe cảm thấy mạnh mẽ hơn, bất chấp việc bị kéo vào thế giới khác, ở trong một cơ thể anh không quen.

“Bây giờ cậu đang ở đâu, Naotsugu?”

Đằng sau tiếng của Naotsugu, Shiroe có thể nghe thấy tiếng hét hay tiếng ồn ào om sòm gì đó. Có vẻ như “Chức năng thần giao cách cảm” này có thể nhận được cả tiếng ồn từ xung quanh, giống hệt như một chiếc điện thoại di động vậy.

“Là quảng trường trước nhà ga đấy. À, chỗ đó ngày trước từng bán thảo dược đúng không?”

“Tóm lại, mình cần gặp nhau trước đã. Nhớ quán bar Syden không? Có một toà nhà bỏ hoang ở đằng sau đó, trên tầng hai.”

“Tớ biết rồi. Đi ngay đây.”

“Tớ cũng đang ở Akiba đây. Năm phút nữa là có mặt.”

Shiroe vừa nói, vừa ngay lập tức rời khỏi đống đổ nát nơi anh vẫn đứng.

Bây giờ, anh tin rằng việc quan trọng chỉ còn là gặp lại người bạn cũ thôi.

 

––––––––––

[1] Debauchery Tea Party: tạm dịch: Tiệc trà của những kẻ phóng đãng.

Touno Mamare Web Novel Action Adventure Drama Fantasy