Làm Dâu Nhà Ma - Võ Anh Thơ

Lãng mạn, ma thuật, kì ảo...

Gia đình họ Du, một gia đình giàu có và đầy bí ẩn, chẳng ai trong phố Hoa Đạo biết được đó lại là một gia đình ma. Để tiếp tục duy trì “tục lệ” của gia đình, bà chủ Du đã thực hiện việc “tìm kiếm một cô con dâu là người” cho cậu con trai thứ hai, Du Hạo.

Với “giá tiền thưởng” khá cao bà đưa ra đã có rất nhiều cô gái tìm đến xin “làm dâu thử”. Nhưng sau đó tất cả đều rời khỏi ngôi nhà giàu sang ấy khi họ được biết người chồng và người nhà của gia đình chồng lại… toàn là ma. Dĩ nhiên những cô gái đó sẽ được ra đi nhưng họ đều phải bị lấy đi ký ức về gia đình họ Du.

Sau đó Yến Phi, cô gái hai mươi tuổi, để trả món nợ của cha mẹ đành đến gia đình họ Du “làm dâu”. Vốn tinh nghịch và rất hiếu kì, Yến Phi đã dần dần phát hiện ra điều bí ẩn của gia đình chồng. Cùng lúc ấy, lại có thêm một người tên AJ xuất hiện...



-----------------------

Các chương mới của truyện sẽ được cập nhật vào lúc 17 giờ thứ hai và thứ tư hàng tuần.

Chương 5: Nụ hôn bất ngờ

Hôm sau, một buổi sáng đẹp trời, Yến Phi đến ngôi nhà gỗ của Du Hạo. Vừa bước vào vườn hoa thì Yến Phi ngạc nhiên khi thấy Du Hạo cố trèo lên một cái cây, leo được giữa chừng thì anh chàng… rớt xuống đất. Yến Phi nhăn mặt, có vẻ cú ngã rất đau đây.

“Tiểu Hạo Tử, cậu làm gì vậy?”

Du Hạo quay qua: “Phi Phi, cậu dậy sớm thế?”.

 

“Ừm.” Yến Phi đi đến đưa mắt nhìn cành cây xum xuê “Cậu trèo cây làm gì? Trên đó bộ có gì thú vị hả?”

“Không phải, Du Thiện nghịch ngợm ném cái bảng gỗ sơn mài của tớ lên lùm cây nên bây giờ phải leo lên lấy xuống.” Du Hạo gãi đầu soàn soạt.

“Ra thế! Cậu trèo tiếp đi!”

Du Hạo sắn tay áo lên tiếp tục công cuộc leo trèo. Và lần này cũng giống lúc nãy, giữa chừng cậu lại rớt xuống thảm thương. Cứ như thế, hết trèo rồi lại rớt, rớt xuống lại trèo lên tiếp… Yến Phi quan sát anh chồng trẻ nãy giờ với vẻ bối rối.

“Cậu ổn chứ, Tiểu Hạo Tử?”

“Tớ ổn. Thật ra tớ không giỏi leo cây lắm…” Du Hạo vừa trèo vừa nói mệt nhọc.

Rầm! Yến Phi lại nhăn mặt vì cú ngã lần này nghe rất lớn.

“Không sao chứ hả?” Yến Phi đỡ anh chàng dậy, hỏi thăm.

“Ừ, ha ha… cứ rớt mãi chán thật!” Du Hạo cười ngây ngô như trẻ con.

Yến Phi nhìn Du Hạo, nghĩ thầm:

“Đúng là Tiểu Hạo Tử, cậu ấy không những giống con nít mà còn hậu đậu nữa chứ.” Nó lên tiếng “Thôi để tớ leo lên lấy giúp cho.”

“Cậu leo lên đó ư? Thôi, lỡ té thì mệt lắm!”

Yến Phi cười, sắn tay áo, hai tay vòng qua ôm lấy thân cây:

“Cái cây này không to lắm, leo quá dễ!”

Dứt lời Yến Phi đạp chân lên thân gỗ xù xì và bắt đầu leo lên. Bên dưới Du Hạo ngước nhìn đầy thán phục :

“Chà, là con gái mà Phi Phi leo cây giỏi ghê! Lẽ nào mình hậu đậu đến thế?”

Vài phút sau, Yến Phi đã lên được lùm cây, nơi bảng gỗ sơn mài của Du Hạo nằm vất vưởng ở đó.

“Có phải cái bảng gỗ này không?” Yến Phi giơ bảng gỗ lên xem.

“Đúng rồi!”

“Vậy thì tớ sẽ trở xuống đưa cho cậu.”

Yến Phi xoay người lại, bỗng chân bước hụt trượt xuống, nó kêu lớn: “Ối!”

“Cẩn thận, Phi Phi!”

Du Hạo giật mình, liền giơ hai tay ra nhằm đỡ cô gái. Nhưng cú rớt quá nhanh khiến Du Hạo chưa kịp làm gì thì cả người Yến Phi đã đè lên cậu.

Sau vài giây trấn tỉnh, cả hai mở mắt ra. Mắt Yến Phi mở to trừng trừng khi thấy gương mặt Du Hạo thật gần. Cậu chàng cũng tròn xoe mắt thao láo nhìn nó. Và rồi chúng phát hiện ra một việc, chúng đang… hôn nhau! Môi Yến Phi chạm vào môi Du Hạo, thật sự là chạm vào nhau vì nó cảm nhận được cài gì đó âm ấm ngay môi mình. Trong thoáng chốc hai cô cậu đờ người, chẳng ai nhúc nhích được gì cả. Hai bờ môi vẫn chưa rời…

“Trời! Chị Yến Phi và anh Du Hạo làm gì vậy?” Giọng Du Thiện vang lên có vẻ rất thảng thốt.

Lúc ấy hai đứa nọ mới sực tỉnh. Yến Phi lập tức ngồi bật dậy, Du Hạo cũng nhanh chóng đứng lên.

“Hai… hai đứa vừa làm gì thế?” Du Phương ngớ mặt hỏi.

“Đúng, hai anh đang chị làm gì? Hôn nhau giữa thanh thiên bạch nhật à?”

Đối diện, Yến Phi liền đính chính:

“Không phải! Không phải như hai người thấy đâu! Em leo lên cây lấy bảng gỗ cho Tiểu Hạo Tử, rồi trượt chân té xuống, em nằm đè lên cậu ấy nên môi… m… môi… môi… mới… mới…”

Yến Phi lấy tay chỉ chỉ môi mình với vẻ vô cùng lúng túng, mặt thì đỏ như bị sốt cao, nóng bừng bừng.

“Đúng ạ… tại… Phi Phi… trượt chân thôi… nên… nên… mới thế…” Du Hạo trông còn lóng ngóng hơn, mặt cũng đỏ âu.

Du Phương và Du Thiện đưa mắt nhìn nhau rồi hai chị em bật cười.

“Thú vị thật, té từ trên cây xuống rồi trời cho hôn nhau!”

“Lý do hay quá chị Du Phương nhỉ?”

“Đó là sự thật mà!” Hai đứa nọ đồng thanh nói.

Nghe vậy, Du Phương và Du Thiện càng cười lớn hơn.

“Ừ, thì té cây. Trông mặt mấy đứa kìa, đỏ hết cả rồi.”

“Thế mà hai anh chị bảo là chưa có gì, hóa ra là có ý từ lâu!”

Khỏi nói, Yến Phi xấu hổ quá chừng. Nó quay đi cốt giấu gương mặt đang đỏ. Còn Du Hạo chẳng biết làm gì nữa nên đứng… im luôn!

“Tớ… tớ… trả bảng gỗ cho cậu đó… vô duyên! Lần sau đừng để bảng gỗ ở trên cây nữa… đáng ghét!”

Yến Phi trao tấm bảng sơn mài cho Du Hạo rồi chạy nhanh ra khỏi khu vườn. Du Hạo gọi với theo: “Phi Phi, có phải tớ để bảng gỗ trên cây đâu!”

Du Phương nhìn sang em trai nghịch ngợm Du Thiện:

“Vậy là… té cây thật?!”

Xong, hai chị em lại cười khúc khích.

Cùng lúc đó, trên mái ngói phía xa, Du Thanh đang ngồi nhìn sự việc xảy ra từ nãy đến giờ với thái độ bực bội.

“Sao mọi người lại vui vẻ như thế? Rồi cô gái đó cũng sẽ bỏ đi như những người trước thôi!”

***

Ở tiệm mì Trần Quan, trông nét mặt thơ thẩn của Yến Phi, Diễm Quỳnh bước đến gần, lay nhẹ.

“Này, Yến Phi! Sao từ nãy giờ cậu cứ ngẩn người vậy? Đang suy nghĩ gì à?” Diễm Quỳnh giương đôi mắt to nhìn cô bạn thân.

Yến Phi khẽ giật mình: “Hả? À… không có gì…”.

“Thật không? Tớ thấy mặt cậu đỏ lắm, sốt hả?” Diễm Quỳnh đưa tay rờ lên trán cô bạn.

“Mặt tớ… đỏ lắm sao?” Yến Phi áp hai bàn tay vào mặt mình lo lắng.

Diễm Quỳnh gật đầu liên tục. Yến Phi cắn môi, tự nhủ:

“Bình tĩnh nào, Yến Phi! Nụ hôn lúc nãy chỉ là sự cố thôi mà. Bình tĩnh!”

Yến Phi hít thật sâu, cố xua đi tâm trạng hồi hộp trong lòng rồi cười tươi

“Tớ không sao, chắc tại khi nãy đi ngoài nắng nên mặt bị đỏ.”

Phải cố gắng lắm Yến Phi mới quên được cái cảm giác bồi hồi khi nãy với Du Hạo vậy mà Song Song lại quay qua hỏi ngay một câu:

“À này Yến Phi, đến giờ cậu vẫn chưa gặp mặt anh chàng Du Hạo ư?”

“Hả?”

Nghe nhắc đến tên Du Hạo thì tim cô gái họ Yến lại bắt đầu loạn nhịp. Khỏi nói, mặt lại ửng đỏ giống như một phản xạ tự nhiên ấy.

“Mặt cậu đỏ nữa rồi. Trong đây đâu có nắng!” Diễm Quỳnh ngây ngô bảo.

“Ừm, tớ biết rồi.” Yến Phi nhắm mắt lại để trấn tĩnh.

Vài phút sau, Yến Phi mở mắt ra nhìn hai người bạn, chậm rãi bảo:

“Hôm qua tình cờ tớ đã gặp được Du Hạo!”

Nghe thế Diễm Quỳnh hớn hở ngay: “Thật à, sao anh ta thế nào?”

“Ờ thì… trông hơi giống trẻ con, hơi ốm yếu một chút và…”

“Đẹp trai chứ gì?” Diễm Quỳnh nhảy vào miệng Yến Phi ngồi.

Thấy Yến Phi cười cười không đáp, Diễm Quỳnh nói ngưỡng mộ:

“Chà thế thì sướng rồi, ghen tị quá!”

Chợt, Song Song đẩy đầu Diễm Quỳnh ra, đứng chen vào giữa:

“Thôi đi cô nương, nghe thấy đẹp trai thì sướng mê. Có chuyện rồi đây…”

“Song Song, sao vậy?” Yến Phi ngạc nhiên.

Song Song đưa mắt sang Yến Phi, giọng nói lẫn vẻ mặt bỗng chốc trở nên nghiêm túc hơn:

“Yến Phi, tớ lại ngửi thấy trên người cậu có mùi ma khí, lần này không thể nhầm lẫn được vì hôm nay cái mùi đó nặng hơn lần trước nữa!”

Diễm Quỳnh lắc đầu chán nản: “Quái, bà ơi, sao bà cứ ma khí hoài vậy?”.

“Con người có âm và dương, khi tiếp xúc với một vật thể có âm nhiều hơn dương thì đó là ma khí!” Song Song bảo.

Diễm Quỳnh bó tay. Còn Yến Phi thì cất tiếng:

“Thôi được rồi, cậu đã quá nhạy cảm đó Song Song!”

Song Song nhìn hai cô bạn, thở ra:

“Tớ biết các cậu sẽ không tin tớ về cái khoản âm dương này, nhưng thật sự trên đời có một thế giới song song với chúng ta, thế giới ma thuật, gồm những con ma đáng sợ. Từ nhỏ, tớ đã có khả năng đặc biệt, có thể cảm nhận được ma tính.”

“Song Song, cậu lại muốn nói đến cái chuyện xưa ơi là xưa của cậu mười năm trước hả?” Diễm Quỳnh vuốt vuốt tóc “Cái chuyện mà… cậu đã gặp ma và được một cậu con trai cứu đúng không?”

Song Song nhấn mạnh:

“Đúng! Lần mười tuổi đó tớ đã gặp hai con ma ốm đói rất đáng sợ và hung dữ. Chúng đã định xử tớ thì may thay có một cậu con trai đã xuất hiện cứu. Vì trời tối quá lại là trong rừng nên tớ đã không thể thấy được mặt cậu ấy.”

“Thấy mặt để làm quen hả?” Diễm Quỳnh hỏi chọc.

“Vớ vẩn! Tớ chỉ muốn cảm ơn cậu ấy thôi vì do cứu tớ cậu ấy đã bị thương ngay trán, giống tớ này!” Song Song nhẹ nhàng vạch mái tóc ra, trên trán có một vết sẹo khá dài nằm im lìm.

Thấy vết sẹo dài kia, Yến Phi cảm giác như sự việc của đêm hôm đó đang trở về. Nó liền thở ra: “Khi ấy, tớ đã rất lo cho cậu, Song Song!”.

“Mà lúc ấy cả hai cậu đều bị lạc trong rừng phải không, thế sao chỉ mỗi Song Song nhà ta là gặp được một anh chàng thôi, kỳ quá hén!”

Biết Diễm Quỳnh châm chọc, Song Song liếc mắt: “Ý cậu là gì hả?”.

“Có gì đâu, hi hi.”

“Ý cậu là tớ bịa chuyện chứ gì?”

“Là chính cậu nói nhé, tớ không nói gì à!”

“Hừ đáng ghét, xem tớ xử cậu này.”

Trong khi hai cô bạn thân rượt đuổi ầm ĩ thì Yến Phi ngồi lặng im, hình như đang nhớ về chuyện gì đó. Thật ra thì lúc mười tuổi, khi bị lạc trong rừng cùng Song Song, nó đã có gặp một cậu con trai! Khi bị lạc nhau, Yến Phi đi một mình trong rừng vừa đói vừa sợ. Rồi đột nhiên nó thấy một cậu bé bị thương nằm dưới đất, vết thương ngay chân chảy máu nhiều lắm… Yến Phi từ từ bước đến gần thì cậu ta quay qua, giương mắt nhìn mình. Yến Phi nhận ra đôi mắt ấy, đẹp nhưng buồn. Đôi mắt đẹp đó Yến Phi đã gặp trên ngọn đồi sau trường tiểu học. Có thể cậu bé lạnh lùng trên ngọn đồi cũng chính là…

Reng! Reng! Chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến dòng ký ức dừng lại, Yến Phi nhìn xuống màn hình di động rồi bắt máy:

“Alô, tôi đây! Biết rồi, mười lăm phút nữa tôi đến, tại nhà của tôi chứ gì?”

Cúp máy, Diễm Quỳnh hỏi: “Ai thế? Có chuyện gì hả?”.

“Không có gì, chỉ là giải quyết chuyện này xong tớ sẽ là người tự do!”

Yến Phi toan bước ra khỏi cửa tiệm thì Song Song nói với:

“Yến Phi, ngày mai có gì cậu mời anh chàng Du Hạo, chồng cậu đến đây chơi nhé! Tớ muốn làm quen với anh ta!”

“Đúng đó!” Diễm Quỳnh tán thành ngay “Mời đến xem mặt thử.”

Yến Phi cười: “Ừ, để tớ hỏi Du Hạo đã! Thôi tớ đi đây!”.

Dõi theo bóng dáng khuất dần của Yến Phi, Song Song đã nghĩ gì đó…

***

Trong sân nhà nhỏ đang diễn ra cuộc gặp mặt giữa Yến Phi và đám người của tên Trần đại ca.

“Thế là đủ nhé, từ nay tôi không còn dính gì đến các anh nữa!”Yến Phi khoanh tay nói với Trần đại ca trong khi hắn đang đếm số tiền.

“Chà chà, cô em làm tụi này ngạc nhiên quá chỉ trong vòng hai ngày mà kiếm đủ số tiền lớn như vậy quả không tầm thường!” Trần đại ca cười khà khà “Hay là có mối làm ăn lớn hả, nói tụi này nghe đi!”

“Nếu đã đủ tiền thì các anh đi cho! Tôi không muốn day dưa với bọn cho vay nữa!”

Thấy thái độ không thân thiện của Yến Phi, Trần đại ca nhếch mép, gật gù:

“Làm gì khó chịu vậy, đủ tiền rồi thì thôi!” Hắn thả rơi điếu thuốc, dùng chân chà chà “Tụi tao đi đây!”

Được một đoạn, Trần đại ca quay lại, nháy mắt bảo:

“Nếu cần tiền thì nhớ ghé chỗ anh nhé, bé con!”

“Haizzz… Gớm chết!” Yến Phi lầm bầm.

Khi đám du côn mất bóng dưới con đường dốc, Yến Phi ngước mặt nhìn trời, hít sâu một hơi rồi nhảy cẫng lên hét vang:

“Tôi tự do rồi!!!”

***

Vừa về nhà họ Du, Yến Phi đã chạy một mạch đến chỗ Du Hạo để hỏi ý kiến cậu về cuộc gặp mặt ngày mai.

“Bạn cậu mời tớ ngày mai đến tiệm mì chơi?” Du Hạo nghiêng đầu hỏi.

“Ờ… cậu… cậu… đến được không?” Yến Phi nói hơi ấp úng vì vẫn còn nhớ nụ hôn sáng nay.

“Họ là bạn thân của Phi Phi hả?”

“Ừm, cả hai đều là bạn rất thân của tớ. Họ sẽ rất vui nếu cậu đến!”

Du Hạo im lặng trong vài giây rồi mỉm cười: “Vậy thì tớ không từ chối!”.

“Thật chứ?”

“Ừ, nhưng chuỵện này chỉ hai chúng ta biết thôi nhé đừng nói cho ai cả, nhất là Du Thiện!” Du Hạo dặn dò.

“Tớ biết rồi! Tớ phải đi siêu thị với Trúc Lam, hẹn gặp cậu sau. Tạm biệt!”

Dứt lời, Yến Phi chạy đi. Còn lại Du Hạo, cậu ngước mặt lên trời, thở dài:

“Hy vọng ngày mai trời đừng nắng!”

***

Màn đêm bao phủ khắp khu rừng, không có chút ánh sáng nào, tất cả đều chìm trong bóng tối đáng sợ… Một cô bé mười tuổi đang hớt hải bỏ chạy dường như có thứ gì rất khủng khiếp đang đuổi theo. Rồi bất ngờ, cô bé vấp té ngã nhào ra đất… Hai chiếc bóng cao liêu xiêu từ từ tiến đến gần từ phía sau, cô bé mười tuổi quay lại giương mắt nhìn đầy sợ hãi. Ít giây sau, một trong hai cái bóng đen, trông ốm nhách như bộ xương cất tiếng, nghe rít trong gió:

“Con nhỏ kia, mày thấy được tụi tao sao?”

Cái bóng thứ hai, mập lù lù tiếp, nghe giọng vẻ giễu cợt:

“Hừ, loài người chúng mày không thể thấy được ma, đặc biệt là Dạ Ma, thế mà mày lại nhìn thấy hai đứa tao, chứng tỏ mày không phải là đứa trẻ bình thường, ranh con!”

Cô bé mười tuổi vẫn nhìn hai bóng dáng đen sì trước mặt và biết đó không phải là hai bóng người mà là hai con ma! Chính vì thế nó sợ, rất sợ.

“Mày đã thấy chúng tao rồi thì mày phải chết, oắt con! Con người không nên biết về thế giới ma.” Con ma ốm nheo mắt, đôi mắt cứ đỏ lè.

“Ừ, giết nó đi!” Con mập gật gù tỏ ra rất thích ý kiến của tên bạn.

“Không, làm ơn tha cho cháu! Cháu sẽ không nói gì… với mọi người! Cháu hứa…” Cô bé van xin với đôi mắt đầy nước.

Hai con ma nhìn nhau, cười nhếch mép. Tiếp, bất ngờ con ma ốm giơ bàn tay dài ngoằn xù xì đầy móng vuốt về phía cô bé. Nó kinh sợ nhắm mắt lại để chờ phép lạ.

“Dừng tay, lũ Dạ Ma!!!”

Một giọng nói cất lên phá tan không gian im lặng đến nghẹt thở của khu rừng ma quái. Cô bé nhẹ nhàng mở mắt ra, dưới ánh trăng treo cao mờ ảo, hình dáng một cậu bé trạc tuổi nó hiện dần trong đáy mắt tròn ứa nước kia. Cậu ta xoay lưng với cô bé mười tuổi, mặt đối diện với hai con ma nọ như thể sẵn sàng thách thức chúng.

“Ơ, cậu… cậu… là…”

Nghe tiếng nói khẽ của cô bé, cậu con trai ấy liền quay người lại…


Song Song giật mình choàng tỉnh, một vùng tối đổ ập xuống đáy mắt. Đang là nửa đêm. Đôi mắt mở thao láo không chớp rồi vài giây sau nó ngồi dậy, đặt tay lên trán:

“Mình lại mơ về cậu ấy…”

Đưa mắt nhìn ra cửa sổ, vầng trăng lơ lửng giữa bầu trời đêm khiến Song Song chợt nhiên thấy buồn.

“Cậu là ai?… Bây giờ đang ở đâu? Nếu có thể tớ muốn được gặp lại cậu!” Nó nói khẽ, tay rờ rẫm vết sẹo trên trán.

Võ Anh Thơ làm dâu nhà ma truyện dài