Làm Dâu Nhà Ma - Võ Anh Thơ

Lãng mạn, ma thuật, kì ảo...

Gia đình họ Du, một gia đình giàu có và đầy bí ẩn, chẳng ai trong phố Hoa Đạo biết được đó lại là một gia đình ma. Để tiếp tục duy trì “tục lệ” của gia đình, bà chủ Du đã thực hiện việc “tìm kiếm một cô con dâu là người” cho cậu con trai thứ hai, Du Hạo.

Với “giá tiền thưởng” khá cao bà đưa ra đã có rất nhiều cô gái tìm đến xin “làm dâu thử”. Nhưng sau đó tất cả đều rời khỏi ngôi nhà giàu sang ấy khi họ được biết người chồng và người nhà của gia đình chồng lại… toàn là ma. Dĩ nhiên những cô gái đó sẽ được ra đi nhưng họ đều phải bị lấy đi ký ức về gia đình họ Du.

Sau đó Yến Phi, cô gái hai mươi tuổi, để trả món nợ của cha mẹ đành đến gia đình họ Du “làm dâu”. Vốn tinh nghịch và rất hiếu kì, Yến Phi đã dần dần phát hiện ra điều bí ẩn của gia đình chồng. Cùng lúc ấy, lại có thêm một người tên AJ xuất hiện...



-----------------------

Các chương mới của truyện sẽ được cập nhật vào lúc 17 giờ thứ hai và thứ tư hàng tuần.

Chương 3: Dòng họ bí ẩn

Hôm sau, Yến Phi đã có mặt tại ngôi biệt thự họ Du như lời đã hứa. Cổng mở, Yến Phi bất ngờ khi thấy ba cô hầu gái đang cúi người và đồng thanh cất tiếng: “Kính chào cô chủ Yến Phi!”.

“Cô... cô chủ… á? Thôi mọi người đừng như thế, em không quen đâu!” Yến Phi vừa bảo vừa cúi người chào lại họ.

Trúc Linh ngước lên, mỉm cười:

“Từ bây giờ, cô chủ là đã vợ của cậu chủ Du Hạo, tuy chưa chính thức nhưng cũng đã được bà chủ gọi là con dâu.”

“Chị Trúc Linh, nhưng em…”

Yến Phi chưa nói hết câu thì Trúc Linh đã đột ngột cắt ngang bằng chất giọng nhẹ nhàng:

“Xin cô chủ đừng gọi Trúc Linh là chị, như thế không được! Mọi nguyên tắc trong nhà họ Du đều phải tuân thủ nghiêm ngặt nếu không sẽ bị trách phạt.”

Trông sự kiên quyết trên gương mặt cô hầu gái, Yến Phi khẽ giấu tiếng thở dài. Nó chẳng biết nói thêm điều gì, đành gật đầu. Biết thế nào được, nhập gia tuỳ tục! Giờ nó đã thành dâu nhà người ta và bước chân vào nơi đây thì phải nghe theo mọi quy tắc được đặt ra.

“Sẵn đây xin giới thiệu với cô, đây là hai em song sinh của Trúc Linh, Trúc Lam và Trúc Lâm.”

Yến Phi đưa mắt nhìn, phía sau Trúc Linh quả nhiên có hai cô gái giống hệt cô ấy. Một cô trông có vẻ khép nép còn cô kia thì nhìn khá nghiêm nghị.

“Chào chị… à không, chào Trúc Lam và Trúc Lâm!”

“Vâng, cô chủ!” Trúc Lam và Trúc Lâm đồng thanh, cúi người.

“Cô chủ Yến Phi, mời vào nhà, bà chủ đang đợi.” Trúc Linh giơ tay về phía trước mời.

Yến Phi cười cười, vừa cất bước vừa nghĩ thầm: “Cái chuyện này rồi sẽ đi đến đâu đây trời?”

Cả ba cô gái cùng đi vào sân nhà toàn cây là cây. Giữa họ không còn âm thanh nào ngoài sự im lặng tẻ nhạt. Bình thường Yến Phi rất hay nói và gợi chuyện trước người khác nhưng lúc này bản thân nó tự dưng cảm giác có điều gì rất không thoải mái. Hẳn là do hơi căng thẳng hồi hộp! Được một đoạn, Yến Phi quay qua Trúc Linh:

“Trúc Linh cứ gọi em… à, lại quên, cứ gọi tôi là cô chủ được rồi, không cần phải cô chủ Yến Phi dài dòng!”

“Thưa, em là Trúc Lam không phải chị Trúc Linh!”

Bây giờ Yến Phi mới để ý, người mình vừa gọi bằng tên Trúc Linh hóa ra lại là người có gương mặt nghiêm nghị lúc nãy.

“Xin lỗi, ba người giống nhau quá nên không thể phân biệt được.”

“Vậy cô chủ Yến Phi cứ căn cứ vào màu áo của chúng em là được.” Cô gái khép nép lên tiếng “Chị Trúc Linh mặc áo màu vàng. Chị Trúc Lam mặc áo màu đỏ. Và cuối cùng em, Trúc Lâm, mặc áo màu xanh lá. Tuy mỗi ngày chúng em mặc những chiếc áo khác nhau nhưng màu không thay đổi, đó là cách bà chủ đề ra để không nhầm lẫn!”

“À ra vậy, tôi hiểu rồi!” Yến Phi nhìn một lượt màu sắc của ba chiếc váy.

“Khi nãy cô chủ bảo đừng gọi cô chủ Yến Phi là không được ạ. Vì trong nhà còn có hai cô chủ khác nữa nên bắt buộc chúng em phải gọi tên để phân biệt các cô chủ với nhau.” Trúc Lam nói rõ.

“Sao, trong nhà còn có hai cô chủ khác ư?” Yến Phi ngạc nhiên.

“Vâng, nhưng tiếc là hai cô chủ Du Phương và Du Thanh đi vắng mấy ngày, hôm sau mới về được. À đến rồi. Cô chủ Yến Phi, mời!”

Trúc Linh mở cửa, Yến Phi bước vào. Cũng là cánh cửa, căn phòng hôm qua nhưng sao thấy không khí có vẻ khác khác, hẳn vì lễ nghi quá mức chăng.

Trên bậc thang đá xanh trải thảm đỏ, bà chủ Du đã đứng đợi tự lúc nào. Vừa thấy Yến Phi bước vào, bà đã gọi:

“Yến Phi, mẹ rất mừng vì con trở lại. Nào, giờ cùng mẹ đi tham quan ngôi nhà mới của con và mẹ sẽ nói thêm về một số nguyên tắc trong gia đình.”

“Mẹ? Nhà mới? Nguyên tắc gia đình?”

“Đúng! Từ giờ con đã là con dâu của nhà họ Du nên con phải gọi mẹ là mẹ, và con sẽ sống trong ngôi biệt thự này cùng với mọi người. Đây là gia đình chồng của con!” Bà chủ Du dịu dàng nhìn cô con dâu mới.

“Ừ nhỉ, sao mình lại quên điều đó chứ.” Yến Phi tự nhủ rồi ngước nhìn bà chủ Du “Vâng, thưa mẹ!”

Sau đó, Yến Phi theo bà chủ Du đi tham quan một lượt ngôi nhà to lớn này. Nhìn cái biệt thự thôi cũng đủ biết rộng cỡ nào ấy vậy mà đi tham quan hết là đủ hiểu. Yến Phi lúc đầu còn hăm hở sau đó thì mệt lả người. Kỳ lạ, gia đình thật ra có bao nhiêu người mà lại ở một ngôi nhà to như vậy. Có nhiều phòng bỏ trống bụi bám đầy, thế thì xây nhiều làm chi cho uổng.

“Thật ra phòng ốc trong nhà cũng không có gì đặc biệt.” Bà chủ Du đưa mắt bao quát các phòng “Chủ yếu là khi về nhà mới thì cũng nên biết chút ít về nó đúng không? Con có thể đến các phòng con muốn như phòng đọc sách, phòng khách, phòng tranh và các phòng ở tầng một. Còn những phòng còn lại nếu không cần thiết thì con đừng đến làm gì.”

“Dạ, con hiểu!” Yến Phi chẳng rõ sao hôm nay mình ngoan như thế.

Toan tiếp tục cất bước thì người phụ nữ xinh đẹp chợt nhớ ra điều quan trọng cần căn dặn:

“Còn một vấn đề nữa, con đừng đi lung tung trong nhà, cứ ở trong phòng. Nếu có chuyện gì thì xuống phòng bếp gọi ba chị em Trúc Linh là được. Ngoài ra, có một tục lệ nhà họ Du dành cho những cô con dâu mới. Đó là nửa đêm phòng của họ phải bị khóa bên ngoài!”

“Nghĩa là phòng con sẽ bị khóa chốt bên ngoài?” Yến Phi hỏi với vẻ mặt hằn rõ sự lạ lùng.

“Ừm, con yên tâm, việc này chỉ kéo dài vài tuần. Cuối cùng, về chồng tương lai của con… Chồng con tên Du Hạo. Lúc này tạm thời con chưa gặp nó nhưng vài ngày sau hai đứa sẽ gặp nhau thôi. Vì làm dâu thử trong vòng hai tháng nên con và Du Hạo chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thế nên cả hai vẫn ngủ ở hai phòng khác nhau.”

Nghe vậy Yến Phi thấy nhẹ nhõm hẳn.

“Vậy con và Du Hạo… có trở thành vợ chồng chính thức?”

“Cái này phải chờ sau hai tháng rồi mới biết được! ” Bà chủ Du đáp cùng nụ cười nhẹ ẩn ý.

Yến Phi nghiêng đầu khó hiểu. Cuối cùng thì, buổi sáng hôm đó nó cũng đã rõ về cái việc làm dâu thử kỳ quặc này và những “tục lệ quái lạ” trong gia đình chồng. Vậy là cô gái họ Yến bắt đầu cuộc sống làm dâu.

***

Sau khi tìm hiểu hết những quy tắc cần lưu ý của gia đình chồng, Yến Phi cùng Trúc Lâm đến siêu thị mua thức ăn để chuẩn bị cho bữa trưa. Đi loanh quanh một hồi lâu, hai người đã mua gần xong các thứ cần thiết.

 

“Em và cô chủ sẽ làm bữa trưa nay. Cô thấy cà rốt thế nào?” Trúc Lâm ân cần hỏi khi cả hai người đang ở quầy rau củ

“Ừ, cũng rất tốt.” Yến Phi gật gật “Mà trưa nay có bao nhiêu người sẽ cùng dùng bữa?”

“Dạ, chỉ có bà chủ và cô chủ Yến Phi thôi!” Trúc Lâm mỉm cười, tay lấy mấy củ cà rốt.

“Ít vậy ư?” Yến Phi ngạc nhiên.

“Dạ, nhà họ Du hiện tại có tất cả là năm người không tính ba chị em em thì có bà chủ, cô chủ lớn Du Phương, cậu chủ Du Hạo, tiếp là cô chủ nhỏ Du Thanh cuối cùng cậu chủ út Du Thiện. Bây giờ có thêm cô chủ Yến Phi nữa là sáu. Hiện tại hai cô chủ đã đi vắng, còn hai cậu chủ Du Hạo và Du Thiện thì đang sống ở nhà khác.”

“Tại sao lại ở nhà khác?” Yến Phi tiếp tục thắc mắc.

“Về chuyện này thì em không thể nói cho cô rõ được, chờ vài ngày nữa cô sẽ biết thôi! Cô muốn uống nước trái cây không, em sẽ làm cho!”

“Sao cũng được, cứ giống mọi người!” –Yến Phi nhún vai.

“Thế em sẽ đi tìm vài thứ trái cây, còn cô chủ thích gì cứ tự nhiên mua sắm!” Trúc Lâm nói xong liền đẩy xe đi lên quầy thực phẩm.

Yến Phi, đi sau cô hầu mà đầu óc cứ suy nghĩ miên man. Bao nhiêu thắc mắc không ngừng xuất hiện và chúng khiến người hiếu kỳ như nó tò mò.

Tại quầy thu ngân, Yến Phi vô cùng kinh ngạc khi thấy trong số những thứ Trúc Lâm mua có bốn bịch huyết đỏ ở dạng lỏng.

“Chiều nay Trúc Lâm làm món gì mà cần đến bốn bịch huyết dữ vậy?”

Trong một thoáng, Yến Phi thấy Trúc Lâm có vẻ khó xử vì cô hầu đã im lặng vài giây.

“Dạ… bốn bịch huyết này không dùng để chế biến món ăn mà dùng vào việc khác. Cô đừng lo, chỉ là máu động vật thôi!”

Đến lúc này thì Yến Phi bắt đầu thấy mọi người trong nhà họ Du không hề bình thường chút nào. Ở họ chắc chắn có điều bí ẩn gì đây.

***

Trưa, Yến Phi và Trúc Lâm về đến nhà. Chẳng biết cô hầu mua gì mà đến ba chiếc túi. Đã thế cái nào cũng to, căng phồng lên. Khi chiếc xe hơi chạy vào cổng, Yến Phi thấy Trúc Linh lẫn Trúc Lam đang đứng chờ. Lúc vừa xuống xe, hai cô gái nọ đã bước đến chỗ nó nhanh chóng.

“Cô chủ cứ đưa đồ cho em!” Trúc Linh đỡ lấy cái túi trên tay Yến Phi.

“Không cần đâu, nó rất nhẹ, có gì Trúc Linh đỡ giúp cho Trúc Lâm.” Yến Phi lắc đầu đưa mắt qua Trúc Lâm đang xách cả hai túi nặng trịch.

Loay hoay hồi lâu, sau cùng Yến Phi chẳng mang túi nào cả. Riêng ba chị em Trúc Linh, mỗi người một cái. Vẻ như khi làm con dâu của nhà họ Du, bản thân đột nhiên trở thành cô chủ rảnh rang, đến việc mang vác cũng không cho. Dẫu chẳng thích như vậy nhưng Trúc Linh cứ nói câu “đây là quy tắc của gia đình ra “biện hộ” khiến Yến Phi chỉ biết nghe theo.

Tiếp, họ chậm rãi đi vào bên trong. Bỗng, Yến Phi kêu lên: “Ui da!”.

Ba cô hầu nọ xoay qua thấy cô chủ rờ đầu, dưới chân quả dâu khô lăn lóc.

“Cô chủ Yến Phi sao vậy?” Trúc Lâm lo lắng hỏi.

“Tại trái dâu rớt xuống trúng đầu thôi.” Cô gái họ Yến xoa xoa chỗ đau.

Trúc Linh khẽ đưa mắt nhìn lên tán cây, dường như đã biết vì sao trái dâu khô ấy lại rớt trúng đầu Yến Phi vì cô thoáng thấy một bóng dáng nhỏ ẩn trong những lá cây rậm rạp.

“Có lẽ sắp sang đông nên trái bắt đầu rụng.” Trúc Linh bảo.

Rồi bốn người lại đi tiếp. Vừa đi Yến Phi vừa nhìn nhìn lên tán cây khi nãy. Sự thật thì trái dâu khô không rớt trúng đầu mà là bay đến từ phía sau y như có ai đó ném trái dâu vào đầu nó vậy. Quái đản thật!

Khi thấy bốn cô gái đã vào nhà thì cái bóng nhỏ trên tán cây dần lộ ra. Đó là cậu bé nghịch ngợm Du Thiện với nụ cười thích thú bởi trò đùa kia.

“Chọc chị dâu vui thiệt! Nhưng lúc nãy mình hơi mạnh tay!”

Dùng bữa xong, Yến Phi và bà chủ Du vào phòng tranh trò chuyện. Trên bàn, ấm trà nghi ngút khói. Mùi thơm nồng lan toả làm người ta dễ chịu.

“Con dùng bữa ngon chứ?” Bà chủ Du nhẹ nhàng đẩy tách trà qua cho con dâu “Tay nghề nấu nướng của Trúc Lam rất giỏi.”

“Vâng, con ăn rất ngon!” Yến Phi cười đáp, rồi chợt im lặng dường như suy nghĩ điều gì.

Tất nhiên, người mẹ chồng dễ dàng nhận ra:

“Có chuyện gì khiến con bận tâm à?”

“Dạ…” Yến Phi thoáng ngập ngừng “Con muốn hỏi…”

Yến Phi chưa kịp nói thì cửa phòng mở, Trúc Lâm xuất hiện:

“Xin lỗi đã quấy rầy bà chủ và cô chủ Yến Phi nhưng bà chủ có điện thoại.”

“Được rồi, ta xuống ngay!” Bà chủ Du xoay qua con dâu, cười “Con cứ uống trà và xem một số bức tranh treo trên tường, mẹ sẽ quay lại.”

Yến Phi gật đầu.

Cửa phòng đóng lại, nó thở ra. Lúc nãy đã định hỏi về Du Hạo…

Ngồi buồn, Yến Phi đứng dậy đi vòng quanh phòng rồi xem những bức tranh treo tường. Toàn là tranh cổ, nhìn rất đẹp bắt mắt. Và trong lúc cô gái mãi chú tâm vào tranh vẽ thì phía sau, trên chiếc bàn gần đó, Du Thiện từ từ biến hình ra. Thằng bé khoanh tay ngồi trên bàn đồng thời nhìn Yến Phi đang dán mắt vào các bức tranh vô vị. Một ý nghĩ chọc phá chị dâu mới lóe lên trong đầu, Du Thiện liền biến mất.

Yến Phi vẫn say sưa xem tranh mà chẳng ngờ rằng sau lưng mình một chiếc bình đang được nhấc lên bay lơ lửng và Xoảng! Yến Phi giật mình quay lại, vô cùng ngỡ ngàng khi thấy những mảnh xứ nằm vung vãi dưới nền nhà mà trong phòng không hề thấy bóng dáng của ai ngoài mình…

Cửa phòng chợt mở, bà chủ Du và ba cô hầu chạy vào. Tất cả thấy chiếc bình vỡ tan tành còn Yến Phi thì ngồi nhặt các mảnh xứ và giương đôi mắt ngơ ngác nhìn họ.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Sao bình lại vỡ?”

“Mẹ, không phải con làm! Con thật sự không làm vỡ bình! Con đang xem tranh đột nhiên tiếng xoảng vang lên rất lớn… Con quay lại thì bình đã vỡ…” Cô gái họ Yến cố gắng giải thích về cái việc kỳ quái này.

Đưa mắt nhìn khắp căn phòng và vẻ như bà chủ Du đã hiểu sự tình.

“Con có bị thương không?”

“Dạ không. Mẹ hãy tin con, con thật sự…”

“Mẹ hiểu rồi, chẳng có gì đâu. Chắc gió thổi mạnh nên bình rơi xuống. Con đừng nhặt nữa kẻo đứt tay!” Bà chủ Du đến gần đỡ con dâu dậy.

“Đúng đó, cứ để em thu dọn cho!” Trúc Lâm liền bảo.

“Trúc Lam đưa cô chủ Yến Phi xuống phòng khách. Trúc Linh chuẩn bị hai tách trà khác lát sau ta xuống sau. Trúc Lâm, đừng dọn nữa, xuống bếp phụ chị con pha trà.”

Cả ba vâng lời bà chủ. Trúc Lam đưa Yến Phi rời khỏi phòng trong khi nó vẫn chưa bình tĩnh hẳn về việc vừa xảy ra.

Khi bốn cô gái đã đi, cửa phòng khép lại, bấy giờ bà chủ Du mới gọi:

“Con mau hiện hình ra Du Thiện!”

Lập tức ngay chiếc bàn, Du Thiện hiện hình. Nó gãi đầu vì biết mẹ đang giận. Bà chủ Du nhìn cậu con trai nghịch ngợm:

“Mẹ đã nói con đừng chọc chị dâu! Con làm thế chị dâu sẽ sợ!”

“Con thấy chị dâu đâu có sợ. Con chỉ muốn đùa chút thôi.”

“Con muốn đùa với chị dâu thì con phải hiện hình ra chứ. Con cứ tàng hình rồi chọc phá thế này làm sao được!”

“Nhưng con thấy như vậy thú vị hơn! ” Du Thiện khoái chí.

“Nếu con còn làm thế với chị dâu mẹ sẽ không cho con qua đây nữa!” Bà chủ Du nghiêm nghị, nét mặt đanh lại như thể muốn cho con biết bà sẽ dùng biện pháp mạnh.

“Sao cơ? Thế thì còn gì vui!” Du Thiện xụ mặt, kêu lên.

“Con mau dọn những mảnh vỡ, tự gây ra thì tự dọn lấy! Nhớ dùng chổi quét đừng nhặt kẻo đứt tay!” Bà chủ Du quay lưng, mở cửa phòng.

Du Thiện ậm ờ, lầm lũi đi về phía cuối phòng lấy cây chổi nhỏ quét lùa đống xứ vỡ vào thùng rác.

Bà chủ Du xuống phòng khách, ngồi vào chiếc ghế đối diện với con dâu, tiếp tục cuộc trò chuyện khi nãy và tuyệt nhiên chẳng hề đả động gì đến việc bình xứ vỡ. Chính thế càng làm Yến Phi khó hiểu hơn. Nó thật sự không tin chiếc bình quý ấy lại bị gió thổi rớt!

Dĩ nhiên, Yến Phi ở lại nhà họ Du hết ngày hôm đó. Buổi chiều thì không có gì khác thường xảy ra nữa. Dù vậy, nó vẫn hoài nghi gia đình lạ lùng này.

Tối, dùng bữa với mẹ chồng xong cô gái họ Yến được bà dẫn đến phòng ngủ của mình. Đấy là một căn phòng gần cuối dãy hành lang lầu hai, rất rộng, cách bố trí đồ vật thì khỏi chê, nhìn lác mắt. Trông chẳng khác gì phòng quý tộc hạng sang.

“Woa! Đẹp quá!” Yến Phi đưa mắt nhìn khắp căn phòng mới, xuýt xoa.

“Từ giờ đây sẽ phòng con, nó hơi bụi một chút nhưng Trúc Lam đã quét dọn sạch sẽ rồi.”

“Dạ như thế là quá tốt rồi, con rất thích!”

“Vậy thì được. Thôi, chúc con ngủ ngon.” Bà chủ Du biết con dâu đã mệt.

“Chúc mẹ ngủ ngon.”

Cửa đóng lại, Yến Phi ngã người lên giường. Êm ái quá! Cứ như mơ vậy! Đang tận hưởng cảm giác thoải mái thì chợt nó nhớ lại sự việc trưa nay trong phòng tranh và thấy thật khó hiểu. Tự dưng cái bình ấy lại vỡ. Kỳ lạ quá!

“Lẽ nào có ai đó đang chọc mình? Nhưng mình chẳng thấy ai cả. Rõ ràng nhà họ Du có gì đó không bình thường.”

Nằm nghĩ miên man một lúc, Yến Phi chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.

Nửa đêm đang ngủ thì Yến Phi tỉnh giấc vì nghe có âm thanh khá ồn ào vang lên, tuy không lớn nhưng đủ để đánh thức người khác.

“Chuyện gì thế nhỉ?”

Yến Phi dụi mắt ngồi dậy rồi mau chóng bước xuống giường, đến gần cửa phòng, áp tai nghe… Hình như có tiệc thì phải. Không đúng, người trong nhà rất ít chưa kể gia đình họ Du vốn khá nghiêm làm sao có tiệc được. Thế thì âm thanh ồn ào đó là gì? Hay là… xuống xem thử. Nghĩ vậy, Yến Phi liền xoay nắm đấm mở cửa ra nhưng không được. Nó cố đẩy thật mạnh nhưng vô ích, cánh cửa chẳng hề nhúc nhích gì hết.

“Sao kỳ vậy, cửa bị kẹt à? Không, cái này giống bị khóa!” Mắt Yến Phi sáng lên như nhớ ra điều gì “Đúng rồi! Lúc sáng mẹ có nói tối cửa phòng mình sẽ bị khóa từ bên ngoài. Chà, tục lệ gì mà quái gở!”

Chán nản vì không mở được cửa để dò la tình hình bên dưới như thế nào, Yến Phi thở dài, đành quay trở lại giường tiếp tục giấc ngủ dở dang. Nó vật người xuống chiếc giường nhắm mắt lại… Chợt, có cái gì khiến Yến Phi mở mắt và bật dậy, lấy tay ấn lên phần bụng dưới rốn:

“Không phải chứ, giờ này tự dưng buồn đi vệ sinh! Á! Chết rồi, cửa khóa bên ngoài thì làm sao mình xả được đây! Trời ơi, làm sao bây giờ?”

Yến Phi ôm bụng lăn lộn, buồn đi vệ sinh quá đi mất. Vài giây sau nhịn hết nổi, nó liền xuống giường đến bên cửa, dùng tay gõ gõ và cất tiếng gọi lớn:

“Có ai ngoài đó không? Mẹ, Trúc Linh, Trúc Lam, Trúc Lâm, mọi người ơi mở cửa! Yến Phi muốn đi vệ sinh! Ôi, mắc quá…! ”

Nhưng đáp lại tiếng gọi khẩn cấp của Yến Phi chỉ là sự im lặng.

“Ui! Tôi chịu hết nổi rồi! Chắc chết mất!”

Yến Phi ôm bụng hết đi tới đi lui trong phòng rồi chuyển sang nhảy tưng tưng thậm chí còn lộn người trồng chuối nữa… Dĩ nhiên tất cả đều vô ích, cơn “buồn” càng ngày càng tăng cao.

“Hay nằm ngủ để quên cơn mắc vậy!” Yến Phi tự nhủ rồi leo lên giường.

Quái ác, cơn buồn đi vệ sinh khiến Yến Phi không tài nào nhắm mắt được. Nó nhăn nhó ôm bụng. Chưa bao giờ, bản thân lại rơi vào tình huống trớ trêu khổ sợ này.

“Không xong rồi, kiểu này đến sáng chắc bể bụng quá!” Yến Phi ngồi dậy nghĩ cách “Làm sao đây, động não đi nào, Yến Phi!”

Đang cố vặn óc thì bất chợt dưới sàn nhà, một con chuột to đùng chạy ngang qua cái vèo khiến Yến Phi giật mình kêu lên: “Ối con chuột!”

Cái giật nảy người đó khiến cơn buồn đi vệ sinh đã được “giải thoát”. Tức thì, nó bàng hoàng nhìn xuống dưới giường xong mếu máo:

“Thôi chết tôi rồi!”

***

Sáng hôm sau, ở ngoài sân, Yến Phi đang hì hục giặt đồ thì bà chủ Du bước ra. Thấy con dâu, bà ngạc nhiên hỏi: “Yến Phi à?”.

“Dạ con chào mẹ!” Yến Phi đứng dậy.

“Mẹ cứ tưởng Trúc Lâm nào ngờ là con. Sao con giặt đồ sớm thế?”

Yến Phi bối rối, đáp bừa:

“Con có thói quen dậy sớm giặt đồ. Như thế bản thân sẽ không chay lười.”

“Con còn trẻ mà đã nghĩ như thế thì thật hiếm. Đó là một thói quen tốt!” Bà chủ Du hài lòng rồi nhìn xuống đống đồ, có chăn, ga niệm và bộ đồ ngủ “Con giặt nhiều thế? Những cái này Trúc Lâm đã giặt sạch rồi!”

Yến Phi quay mặt đi, khóc thầm. Nó mếu máo vì nhớ đến chuyện đi vệ sinh ngay trên giường đêm qua. Thật nhục nhã! Giờ biết nói sao đây!

“Dạ… tại hôm qua có con chuột… chạy lên trên giường nên con mới phải đem đi giặt ạ.”

“Vậy ư, để mẹ bảo Trúc Linh vào phòng con xem sao. Thế con giặt đồ tiếp đi!” Bà chủ Du toan quay bước thì tự nhiên ngửi thấy mùi kỳ kỳ “Sao mẹ lại nghe có mùi khai vậy nhỉ? Kỳ lạ, trong nhà đâu có chó mèo gì đâu.”

Mặt xanh lè, tim giật thót, Yến Phi liền cười cười giả vờ hít thử:

“Ủa thế ư? Nhưng con không ngửi thấy gì cả!”

“Chắc mẹ ngửi nhầm. Thôi, con làm mau rồi vào dùng bữa sáng với mẹ.”

Khi bà chủ Du đã đi Yến Phi thở ra, ngồi xuống tiếp tục công việc. Vừa làm nó vừa lầm bầm:

“Xấu hổ chết được, ai đời già đầu lại tè dầm ra giường chứ! Chỉ tại cái tục lệ khóa cửa quỷ quái đó. Chẳng còn chuyện gì xui hơn thế nữa!”

Bỗng Roẹt! Mặt Yến Phi méo mó khi giơ cái quần ngủ lên xem, một cái lỗ rách to tướng xuất hiện ngay mông quần. Nó đã giặt quá tay!

“Thế đấy, còn có thể xui hơn vậy nữa!”

***

“Ha ha ha! Cậu tè ra giường hả, Yến Phi?” Diễm Quỳnh cười lớn.

Yến Phi lấy tay bịt miệng cô bạn lại:

“Định giết tôi hả bà? Sao la lớn vậy? Đồ ác mồm!”

Dù bị bịt chặt miệng nhưng Diễm Quỳnh vẫn không tài nào ngăn được cơn buồn cười. Mặt nó đỏ hết cả lên vì không nhịn nổi.

“Này, có thật cậu đã xả trên giường không thế?” Song Song hỏi vẻ ái ngại “Làm gì mà ra nông nỗi như vậy?”

Mau chóng, Yến Phi quay phắt qua nói ngay:

“Đâu phải lỗi của tớ, chỉ tại cửa bị khóa rồi cả con chuột đáng ghét đó nữa nên… nên… tớ mới… mới đi ngay trên giường luôn.”

“Sao nhà gì mà quái đản thế nhỉ?” Song Song nhíu mày.

“Phải!” Đụng trúng vấn đề, Yến Phi kéo ghế lại gần bạn, hăng say “Gia đình họ Du kỳ lạ lắm! Hôm qua đi siêu thị Trúc Lâm mua bốn bịch huyết đỏ, nhìn thấy ghê! Rồi hình như có ai muốn trêu tớ hay sao ấy, ném cả trái dâu khô vào đầu tớ. Tiếp đến cái bình trong phòng tranh khi không lại vỡ mà chẳng ai đụng gì đến cả… Chưa hết, nửa đêm ở nhà dưới nghe rất ồn giống như đang mở tiệc vậy!”

Nghe xong, Diễm Quỳnh hết cười mà thấy rùng mình:

“Eo ơi, bà kể sao nghe giống phim ma vậy?”

“Phim ma gì, tớ thấy nhà họ Du giống đóng phim kinh dị thì đúng hơn!” Yến Phi chống cằm, tặc lưỡi.

Rồi Diễm Quỳnh chợt hớn hở:

“À, bồ bảo biết tên chồng tương lai rồi hả? Tên gì thế? Mà đẹp trai không?”

“Anh ta tên Du Hạo, chẳng biết mày ngang mũi dọc thế nào nữa. Mẹ chồng tớ bảo đợi vài ngày hai đứa sẽ gặp nhau.”

Diễm Quỳnh ủ rũ, tiếc hùi hụi. Còn Song Song không hiểu sao từ nãy giờ cứ ngửi ngửi lên người Yến Phi.

“Này, Yến Phi! Sao tớ ngửi thấy người cậu có mùi ma khí thế?”

“Cậu nói gì?” Hai đứa nọ thốt lên.

“Tuy chỉ thoáng qua nhưng trên áo cậu có mùi ma khí.” Song Song vẫn chưa rời mũi khỏi chiếc áo cô bạn thân đang mặc.

Đối diện, Diễm Quỳnh liền chắp hai tay, vái lấy vái để:

“Thôi, con lạy bà! Song Song, bà cứ suốt ngày ma khí với ám khí! Bà giống đóng phim kiếm hiệp quá!”

“Tớ ngửi thấy thật mà.”

“Thôi nào Song Song, mùi ma khí gì chứ!” Yến Phi xua tay “Tớ đâu có tiếp xúc với con ma nào đâu mà có mùi ma khí.”

“Bà lúc nào cũng ma với cỏ, chán ghê!”

Nghe Diễm Quỳnh ca cẩm, Song Song nhún vai, không nói gì nữa. Cũng có thể ngửi nhầm. Sự thật, cô gái họ Lục là một người đặc biệt. Từ nhỏ, nó đã có thể nhìn thấy ma và ngửi được mùi ma khí ở xung quanh.

Ban nãy, Song Song ngạc nhiên bởi trên người Yến Phi đột nhiên toả ra mùi ma khí thoang thoảng. Nhưng biết đâu, nó nhầm lẫn.

Võ Anh Thơ làm dâu nhà ma truyện dài