Làm Dâu Nhà Ma - Võ Anh Thơ

Lãng mạn, ma thuật, kì ảo...

Gia đình họ Du, một gia đình giàu có và đầy bí ẩn, chẳng ai trong phố Hoa Đạo biết được đó lại là một gia đình ma. Để tiếp tục duy trì “tục lệ” của gia đình, bà chủ Du đã thực hiện việc “tìm kiếm một cô con dâu là người” cho cậu con trai thứ hai, Du Hạo.

Với “giá tiền thưởng” khá cao bà đưa ra đã có rất nhiều cô gái tìm đến xin “làm dâu thử”. Nhưng sau đó tất cả đều rời khỏi ngôi nhà giàu sang ấy khi họ được biết người chồng và người nhà của gia đình chồng lại… toàn là ma. Dĩ nhiên những cô gái đó sẽ được ra đi nhưng họ đều phải bị lấy đi ký ức về gia đình họ Du.

Sau đó Yến Phi, cô gái hai mươi tuổi, để trả món nợ của cha mẹ đành đến gia đình họ Du “làm dâu”. Vốn tinh nghịch và rất hiếu kì, Yến Phi đã dần dần phát hiện ra điều bí ẩn của gia đình chồng. Cùng lúc ấy, lại có thêm một người tên AJ xuất hiện...



-----------------------

Các chương mới của truyện sẽ được cập nhật vào lúc 17 giờ thứ hai và thứ tư hàng tuần.

Chương 21: “Xin lỗi, Phi Phi! Tớ yêu cậu!”

Du Hạo vừa bước vào vườn hoa thì đã thấy Yến Phi đứng trên bậc thềm đá của nhà gỗ, cô gái đang vui đùa với chú chim non lần trước cả hai cứu và còn làm chiếc lồng cho nó. Nhìn nụ cười tươi của Yến Phi lòng Du Hạo đau đớn vì nghĩ đến một chuyện mà mình sắp làm… Cố giấu nỗi đau vào lòng, Du Hạo cất tiếng: “Phi Phi!”

Yến Phi xoay qua: “Tiểu Hạo Tử, tớ đến tìm cậu nhưng không thấy, mới sáng sớm cậu đi đâu vậy?” 

“Tớ đi dạo cho khoay khỏa. Phi Phi, cậu lại đây ngồi xuống bên cạnh tớ một chút được không?”

“Dĩ nhiên!”

Cả hai cùng ngồi trên chiếc xích đu. Yến Phi nhìn chồng:

“Có chuyện gì sao? Tớ thấy cậu lạ lắm.”

“Không, đâu có gì. Phi Phi, cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?”

“Nhớ chứ, làm sao quên được! Lần đó cũng vì đuổi theo nhóc Du Thiện nên tớ đã cầm lộn tay cậu. Khi ấy tớ cứ ngỡ mình đã lôi một thiên thần ra đấy.” Yến Phi cười cười.

Du Hạo mỉm cười:“Còn tớ vừa thấy cậu thì đã nghĩ rằng, cậu chính là món quà Thượng Đế đã mang đến cho tớ.”

Yến Phi ngã đầu xuống bờ vai chồng, nói khẽ:

“Lúc trước tớ đã nghĩ mình sẽ không bao giờ có được hạnh phúc như hôm nay nhưng rồi tớ được gặp cậu. Tớ cảm ơn Thượng Đế vì điều đó.”

Du Hạo vòng tay qua ôm chặt lấy vợ, hai mái đầu tựa vào nhau.

“Chúng ta sẽ không bao giờ quên những khoảnh khắc hạnh phúc mà chúng ta từng có nhé, Phi Phi!”

“Sẽ không bao giờ quên! Chắc chắn như thế!” 

Bỗng nhiên, chẳng biết vì sao gió lại nổi lên, nhẹ nhàng. Những cánh hoa mỏng manh bị cuốn xoáy. Cả hai ngước mặt nhìn, một vùng trời đầy cánh hoa rơi, đẹp như chưa bao giờ đẹp như thế! Bình yên mãi mãi… Đó sẽ là giấc mơ đẹp nhất đối với người ở lại. 

Du Hạo vẫn ôm Yến Phi, vẫn lặng im, vẫn đau đớn âm thầm nhưng không thể khóc. Còn Yến Phi thì nằm trong lòng chồng, mỉm cười hạnh phúc. Dù đang ở gần như thế mà Yến Phi đã không thể nhận ra trái tim Du Hạo đang vỡ vụn, xót xa và đớn đau.

Gió cùng hàng ngàn cánh hoa cứ bay xung quanh cả hai như vỗ về, bảo bọc họ trong hạnh phúc. 

“Phi Phi, cậu phải cố gắng giữa gìn sức khỏe và hãy thật hạnh phúc.”

“Hả?”

Du Hạo ngắt lời Yến Phi, giọng thì thầm trong hương gió lời yêu thương cuối cùng: 

“Dù sau này có xảy ra chuyện gì thì tớ vẫn mong cậu hãy nhớ, được gặp Phi Phi là điều hạnh phúc nhất của tớ.” 

“Tớ cũng vậy. Tớ thật sự hạnh phúc vì được gặp cậu, Tiểu Hạo Tử!” Yến Phi ôm chặt anh chàng hơn. 

“Thế là đủ rồi! Đủ rồi nhé, Phi Phi!” Du Hạo nhủ thầm.

Đôi mắt Du Hạo đầy nước, long lanh. Cậu không biết phải làm gì lúc này ngoài việc cố ngăn những dòng lệ và ngước nhìn vùng trời ngập tràn hoa.

“Phi Phi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Vài phút sau, tiếng Du Hạo cất lên thật nhỏ. 

“Chuyện gì vậy?”

“Chúng ta vào trong nhà gỗ rồi tớ sẽ nói cho cậu nghe!”

Yến Phi khó hiểu.

Khi đó, Du Thiện đang nói chuyện với Du Thanh. Thằng bé đã đem cuộc trò chuyện sáng nay với anh trai kể lại cho chị gái nghe. Nghe xong, Du Thanh nhíu mày: “Anh Du Hạo nói thế ư?”

“Ừm.” Du Thiện gật đầu “Em thấy anh í lạ thế nào ấy.” 

Du Thanh nghĩ ngợi: 

“Vì sao anh Du Hạo lại hỏi Du Thiện như vậy? Thật ra anh ấy đang giấu mọi người điều gì?”

“Em thấy anh ấy rất buồn. Chưa bao giờ em thấyanh Du Hạo buồn như thế nhất là khi anh ấy nói câu Đôi khi để người đó rời xa mình lại là cách tốt nhất cho người đó, anh nghĩ vậy!” 

“Người mình yêu thương? Gặp nguy hiểm? Lẽ nào anh ấy ám chỉ chị Yến Phi? Nếu vậy thì ... Không xong rồi!” Du Thanh như phát hiện ra một điều vô cùng tồi tệ.

*** 

Lúc này, ngoài bức tường nhà nhà họ Du, AJ bực mình: 

“Sao mi cứ cằn nhằn hoài vậy Acc?”

“Ai bảo cậu đòi đến đây xem tình hình của cái cô Yến Phi làm chi!”

“Ta đến tiệm mì được biết là Yến Phi hôm nay không có đến nên muốn đến nhà họ Du xem thử cô ấy có xảy ra chuyện gì không. Hôm qua Yến Phi bị thương chẳng biết có nặng lắm không.” 

“Cậu làm gì mà lo dữ thế?” Access khoanh tay.

“Dù gì chúng ta cũng lợi dụng người ta thế nên cũng cần quan tâm một chút chứ. Vả lại, biết đâu lát nữa sẽ thấy cái gì thú vị thì sao.”

Dứt lời, AJ phóng lên bức tường gạch. Access chán nản vỗ cánh bay lên cùng. Đưa mắt nhìn vào bên trong vườn hoa khu nhà gỗ, chợt AJ ngạc nhiên khi thấy hai đứa trẻ đang chạy hớt hải vào trong vườn.

“Chị Thanh! Sao chị biết anh Du Hạo muốn lấy ký ức của chị Yến Phi?”

“Câu nói của anh Du Hạo em không thấy lạ ư? Mấy ngày nay chị Yến Phi gặp nạn một phần cũng vì anh ấy và như anh ấy nói để người đó rời xa mình lại là cách tốt nhất cho người đó nghĩa là anh ấy ám chỉ sẽ để chị Yến Phi rời xa anh ấy! Như vậy là cách tốt nhất!”

“Nhưng chị Yến Phi sẽ không chịu đâu.”

“Chính vì thế nên anh Du Hạo sẽ lấy đi ký ức của chị Yến Phi! Như vậy, anh ấy có thể khiến chị ấy rời khỏi nhà họ Du!” 

Hai đứa trẻ vừa vào vườn hoa thì chúng thấy cửa ngôi nhà gỗ đóng. Cả hai tức tốc chạy đến áp tai lên cửa nghe. Quả nhiên hai người kia đã vào bên trong. Du Thanh liền kéo cửa nhưng vô ích, cánh cửa bị Du Hạo dùng phép niêm lại dường như không muốn bất cứ ai vào.

“Tức thật, anh ấy dùng phép niêm ấn lên cửa rồi! Du Thiện, em mau đi tìm chị Du Phương, may ra chị ấy sẽ phá được phép của anh Du Hạo! Nhanh lên, trước khi mọi chuyện quá trễ!” 

Du Thiện gật đầu, lập tức chạy vụt đi. Còn lại một mình, Du Thanh lo lắng, không biết làm gì nên đập tay lên cửa gọi to:

“Anh Du Hạo, mở cửa ra! Xin anh hãy mở cửa ra! Anh đừng làm thế!” 

Trên bức tường gạch đối diện, AJ khó hiểu xoay sang tên tiểu yêu: 

“Đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ?”

“Làm sao tôi biết được. Hình như tên Du Hạo ở trong ngôi nhà gỗ ấy thì phải. Hắn định làm gì đó.” Access trông dáng vẻ hấp tấp của Du Thanh, suy luận. 

AJ nghĩ ngợi chốc lát rồi bảo: 

“Để ta dùng phép xuyên thấu xem thử chuyện gì đang xảy ra trong đó.” 

AJ giơ tay về phía ngôi nhà, dùng ngón trỏ vẽ trong không trung một vòng tròn. Đó là phép xuyên thấu và nhờ vậy cậu với Access có thể nhìn sự việc đang diễn ra trong nhà gỗ.

Nghe tiếng cô em chồng đập cửa bên ngoài, Yến Phi ngạc nhiên:

“Là bé Thanh! Tiểu Hạo Tử, mau mở cửa cho bé Thanh.” 

“Không!” Du Hạo dứt khoát “Kể từ bây giờ không một ai có thể vào đây để ngăn cản tớ làm việc này cả!” 

Yến Phi ngiêng đầu, tròn xoe mắt vì không hiểu chuyện gì. Du Hạo quay qua nhìn vết thương dài nơi cổ Yến Phi:

“Tớ không thể để cậu tiếp tục sống trong nhà họ Du nữa, như thế sẽ rất nguy hiểm cho cậu.”

“Cậu nói gì vậy, Tiểu Hạo Tử? Tớ không sợ, chỉ cần được ở cạnh cậu thì tớ không sợ gì hết… Tớ sẽ cùng cậu vượt qua khó khăn, hai chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nguy hiểm này.” Yến Phi nhìn Du Hạo đầy yêu thương.

Du Hạo cười, lắc đầu:

“Phi Phi, cậu là con người, một cô gái bình thường nên cậu không thể biết được thế giới ma thuật là một nơi nguy hiểm đến mức nào đâu. Thế nên… tớ sẽ giúp cậu thoát ra khỏi cái thế giới vốn dĩ cậu không nên thuộc về này.”

Yến Phi thấy cổ họng khô ran, hỏi:

“Cậu đưa tớ ra khỏi thế giới của cậu, như thế nghĩa là sao?”

Du Hạo đối diện với Yến Phi, không trốn tránh, lời nói mạnh bạo:

“Phi Phi, chỉ cần một giấc ngủ thôi cậu sẽ trở về cuộc sống trước đây.”

Yến Phi cảm nhận được trái tim vụn vỡ khi câu nói ấy kết thúc vì đã hiểu ra.

“Không thể… cậu không thể làm thế với tớ! Như vậy là không công bằng! ” 

“Không, Phi Phi, như thế sẽ tốt cho cậu hơn…” Giọng Du Hạo như muốn nghẹn lại khi quyết định đưa ra ý định đó với cô gái. 

Yến Phi hét to, đôi mắt ướt dần, giọng nghe không còn rõ nữa:

“Lấy đi ký ức của tớ về cậu là tốt cho tớ sao???”

Rồi nó chạy đến gần nắm chặt tay Du Hạo:

“Tiểu Hạo Tử à, sẽ không sao đâu. Tớ không sợ. Thế nên xin cậu đừng lấy đi ký ức của tớ, ký ức về mọi người trong nhà họ Du và… về cậu…”

Yến Phi vừa nói vừa khóc như thế cố níu kéo, một cách tuyệt vọng. Du Hạo cúi gằm mặt, đau lắm nhưng không thể khóc và cậu vẫn giữ nguyên ý định tàn nhẫn đó. Chậm rãi, cậu ôm Yến Phi, có thể đây sẽ là lần ôm cuối cùng.

Yến Phi cũng ôm chặt Du Hạo, nó sợ người con trai mà mình vô cùng yêu thương đó sẽ biến mất. Nhưng vài giây sau, một câu nói của Du Hạo vang lên khiến Yến Phi đau đớn đến tột cùng, tim không vỡ nữa mà đã chết.

“Xin lỗi Phi Phi, tớ thật sự xin lỗi! Tớ không thể để cậu ở bên cạnh tớ nữa.” 

Yến Phi còn chưa kịp phản ứng thì Du Hạo đã đẩy nhẹ nó ra. Lần cuối cùng, Yến Phi thấy Du Hạo mỉm cười thật tươi, trên gương mặt hai dòng lệ đắng rơi dài. Tiếp đến, Du Hạo đưa bàn tay lên trước mặt Yến Phi, đôi tay dịu dàng từ từ đặt lên mái đầu của cô vợ trẻ..

“Không! Dừng lại đi! Làm ơn, Tiểu Hạo Tử…! Tớ xin cậu, Du Hạo! Làm ơn đừng! Dừng lại…!!!” Yến Phi thét lên, đôi mắt mở to ngập tràn lệ. 

Nhưng quá trễ, một luồng phép xuất hiện trong lòng bàn tay Du Hạo, nó tỏa ra xung quanh mái đầu của Yến Phi, càng lúc càng nhiều…

Ở ngoài phòng, Du Thanh vẫn đập cửa ầm ầm, miệng gào to:

“Anh Du Hạo, dừng lại đi! Đừng lấy ký ức của chị Yến Phi, em van anh!” 

Dĩ nhiên bên ngoài, trên bức tường gạch của khu vườn, AJ cũng thấy tất cả sự việc diễn ra trong phòng.

“Hắn ta lấy đi ký ức của Yến Phi sao? Đó là người hắn yêu mà!”

Access bay lơ lửng, khoanh tay lại:

“Vì hắn yêu cô ta nên hắn mới làm vậy, cậu ngốc thế?”

“Ta không ngốc!” AJ gắt xong lại nhìn Du Hạo đang làm phép lên người Yến Phi, buột miệng “ Hắn đã sai khi làm thế… Làm thế với người mình yêu thương!” 

Access khẽ nhìn qua AJ. Hắn thấy điều gì đó ẩn hiện thấp thoáng trong mắt tên ác ma ngốc này khi cậu nhìn Yến Phi đang lịm dần vì phép của Du Hạo. AJ nhìn Yến Phi… rất kỳ lạ, Access tự nhủ như thế.

Quay trở lại bên trong ngôi nhà gỗ, Yến Phi đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ của sự quên lãng. Trong đầu nó lúc này tất cả những ký ức về Du Hạo chợt ùa về, trong sáng, tươi đẹp và rõ ràng như vừa xảy ra hôm qua…

Nhìn Yến Phi đang thiếp đi, Du Hạo nhắm mắt lại những giọt lệ cứ tranh nhau rơi. Chưa bao giờ đau đớn như thế này.

“Xin lỗi, Phi Phi! Tớ yêu cậu!”

Du Hạo từ từ rút tay lại, nhẹ nhàng đặt vợ nằm xuống đất.

Rầm! Cửa bật mở, những người kia bước vào với vẻ mặt lo lắng. Hẳn, Du Phương đã phá vỡ phép niêm phong lên cánh cửa. Tất cả thấy Du Hạo đang ngồi xoay lưng còn dưới đất Yến Phi nằm ngủ. Du Phương lên tiếng: 

“Du Hạo.” 

Du Hạo từ từ quay qua, những giọt lệ trong như thủy tinh ứa ra chảy dài trên gương mặt, miệng nói khẽ: 

“Từ giờ trở đi, em sẽ không xuất hiện trước mặt cậu ấy thêm một lần nào nữa.” 

“Trời ơi, Du Hạo! Tại sao em lại làm thế? Tại sao lại ra nông nỗi này? Khó khăn lắm em mới tìm được tình yêu thật sự của mình vậy mà em lại…” 

“Em biết, thế nhưng…” Du Hạo đưa mắt nhìn lại Yến Phi “Đây là cách tốt nhất cho cậu ấy!” 

Du Thanh chợt lên tiếng, giọng như nghẹn lại: 

“Em lúc nào cũng yêu thương anh nhưng lần này em không đồng tình với cách làm của anh! Chị Yến Phi sẽ không tha thứ cho anh!” 

Dứt lời con bé chạy đi. Du Thiện lại đuổi theo: “Chị! Chị Thanh!”

Du Hạo im lặng, cúi đầu. Bà chủ Du bước đến gần, ngồi xuống rồi nhẹ nhàng ôm lấy con trai: 

“Đủ rồi, Du Hạo ơi! Mẹ sẽ không bắt con phải lấy vợ nữa. Con chịu đau đớn như vậy là quá đủ rồi, con trai!” 

Cái nhìn của Du Hạo bất động nhưng nước mắt vẫn chực trào không ngớt. Mọi thứ đã kết thúc! Vĩnh viễn kết thúc! Du Phương khẽ xoay mặt đi, cố ngăn cảm xúc. Còn ba chị em Trúc Linh thì ôm nhau khóc. 

***

“Trời! Yến Phi bị gì vậy Du Hạo?” Diễm Quỳnh kinh ngạc khi thấy Du Hạo đưa Yến Phi vào tiệm mì. Cô bạn vẫn còn ngủ. 

“Cậu đừng lo. Phi Phi chỉ đang ngủ thôi!”

Diễm Quỳnh còn chưa hiểu gì thì Du Hạo tiếp: 

“Diễm Quỳnh, chú Quản và Lục Song Song có trong tiệm chứ?”

“À, chú ở tiệm trên còn Song Song thì hôm nay cậu ấy nghỉ.” 

“Thế ư? Cậu có thể gọi Song Song đến không? Tớ có chuyện muốn nói với cậu ấy về Phi Phi!”

Tuy thấy có điều gì rất lạ nhưng Diễm Quỳnh cũng gật đầu. Nó đi đến bên bàn nhấc điện thoại lên. Cùng lúc ông chủ Quản bước xuống.

“Du Hạo mới đến à? Yến Phi, con bé làm sao vậy?”

Du Hạo không nói gì, chậm rãi tiến về phía ông chủ Quản… 

« Sao? Yến Phi bị gì à? » Đầu dây bên kia Song Song thốt lên.

“Ừ, Du Hạo bảo cậu ấy chỉ đang ngủ. Song Song, tớ thấy có cái gì lạ lắm nên cậu mau đến đây đi nhé.” 

Diễm Quỳnh gác điện thoại, xoay qua: “Du Hạo, Song Song nói…”

Diễm Quỳnh ngưng bặt khi thấy Du Hạo rút tay ra khỏi mái đầu của chú Quản, ông liền ngã xuống đất bất tỉnh. Lập tức, nó chạy đến bên chú. 

“Chú! Chú ơi! Chú sao vậy?” Diễm Quỳnh lay gọi chú rồi ngước lên “Du Hạo, cậu... cậu đã làm gì chú Quản?” 

Du Hạo nói khẽ: “Không có gì đâu. Chú ấy cũng chỉ ngủ thôi.”

“Thật ra, cậu là ai? Cậu đã làm gì Yến Phi lẫn chú Quản?”

Du Hạo vẫn không đáp, từ từ đến gần cô gái họ Lưu đang giương đôi mắt sợ sệt nhìn mình…

Khi ấy, Song Song bước vào tiệm mì. Nó đưa mắt nhìn, tiệm không một bóng người. Chợt Song Song thoáng thấy Du Hạo mặc áo khoác sậm màu, đội nón kết trắng, đứng xoay lưng. Lập tức nó bước nhanh đến toan cất tiếng thì… Cô gái họ Lục bàng hoàng thấy Du Hạo đặt tay lên đầu Diễm Quỳnh, những luồng phép màu tỏa ra xung quanh bàn tay. Chưa hết trên ghế, Yến Phi thì nhắm mắt và ở dưới đất ông chủ Quản nằm bất động. Vẫn còn giữ được bình tĩnh nên Song Song liền đứng nép vào cánh cửa.

“Gì vậy? Du Hạo đã làm gì mọi người?” Song Song đảo mắt, nhủ thầm.

Đúng lúc giọng Du Hạo vang khẽ: 

“Xin lỗi nhưng tôi phải lấy đi ký ức của những người biết về nhà họ Du!” 

Song Song sững người. Sau vài phút cố trấn tĩnh, nó khẽ khàng rời khỏi tiệm. 

Sau khi đặt Diễm Quỳnh xuống đất, Du Hạo quay sang Yến Phi, đưa tay rờ mặt cô gái, dịu dàng bảo: 

“Tha lỗi cho tớ nhé, Phi Phi. Cậu phải sống hạnh phúc đấy! Cảm ơn cậu!”

Đứng lặng vài giây, Du Hạo bước ra khỏi tiệm mì. 

Ở phía xa, ngay bức tường, Access thở dài: 

“Hóa ra hắn ta đi lấy ký ức của những người bạn Yến Phi, những người biết về nhà họ Du.”

AJ im lặng nãy giờ, mắt vẫn nhìn đăm đăm tiệm mì nhỏ đóng cửa im lìm. 

“Chúng ta về thôi Acc! Chẳng còn gì nữa rồi.”

AJ quay gót bước đi, Access cũng bay theo. 

***

Về đến nhà, Song Song đóng cửa rồi ngồi xuống ghế:

“Cái quái gì thế? Du Hạo lấy đi ký ức của mọi người ư? Tại sao cậu ta làm vậy? Cậu ta xóa ký ức của Yến Phi luôn?”

Song Song dựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại và không ngừng suy nghĩ. Mấy phút trôi qua, nó mở mắt ra: 

“Bây giờ có ngồi đoán cũng không đoán được chuyện gì. Điều đáng lo là, nhất định Du Hạo cũng sẽ lấy đi ký ức của mình. Cậu ta có phép nên mình không thể ngăn điều khủng khiếp đó. Không được, mình phải giữ lại những ký ức này để về sau còn có cơ hội tìm hiểu sự thật hôm nay. Mình cần lưu lại ký ức về Du Hạo.” 

Song Song nghĩ ngợi rồi nhanh chóng làm cái việc mà nó nghĩ rằng sẽ là cách tốt nhất để “giữ các ký ức về Du Hạo.”

… Có tiếng gõ cửa, Song Song mở cửa ra. Dù đã đoán rằng rất có thể là Du Hạo nhưng nó vẫn giật mình khi thấy cậu bạn đứng ngay trước mặt.

“Làm sao cậu biết nhà tớ thế?”

“Tớ thấy một tờ giấy ghi số điện thoại lẫn địa chỉ nhà của những người làm việc trong tiệm mì dán trên cửa nên tớ mới đến được đây.” Du Hạo bảo.

“Vậy ư? Thế có chuyện gì mà cậu đến tìm tớ vậy?”

“Cũng không có gì quan trọng. Trước khi cho cậu biết nguyên do tớ đến đây thì tớ muốn nói với cậu một câu. Lục Song Song, mong cậu hãy thay tớ chăm sóc cho Phi Phi và cảm ơn cậu.”

“Chăm sóc Yến Phi? Tại sao?”

Du Hạo nhìn cô bạn rồi bước chậm chạp lại gần. Song Song cũng lùi dần về phía sau vì biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình. Du Hạo giơ tay lên, một khoảng trời tối sầm ập xuống đáy mắt với cái nhìn bình thản của Song Song. 

***

“May quá cậu tỉnh lại rồi Yến Phi!” Diễm Quỳnh hớn hở.

Yến Phi đưa mắt nhìn xung quanh, đây là phòng nghỉ trong tiệm mì. Nó mệt mỏi ngồi dậy: “Chuyện gì vậy? Sao tớ lại ở đây?”

“Cậu không nhớ sao? Tự dưng cậu ngất xỉu trong tiệm mì nên chúng tớ mới đưa cậu vào phòng nghỉ của tiệm.” 

Yến Phi đưa tay lên rờ đầu: 

“Hình như tớ vừa trải qua một giấc mơ rất dài thì phải! Tớ có cảm giác lạ lạ thế nào ấy.”

“Ừm, không chỉ cậu mà chúng tớ cũng vậy. Dường như có chuyện gì đó vừa kết thúc với chúng ta, đúng không Song Song?” Cô gái họ Lưu quay qua bên cạnh, hỏi.

Song Song mỉm cười: “Phải nhưng chẳng nhớ là chuyện gì nữa.”

Chợt, ông chủ Quản bước vào, vừa thấy Yến Phi đã hỏi thăm:

“Cháu sao rồi Yến Phi? Sao lại xỉu thế? Bị bệnh gì à?” 

“Cháu không sao, cũng không biết tại sao lại ngất xỉu nữa nhưng giờ cháu thấy khỏe rồi chú đừng lo!”

“Thế thì may quá! Cháu có đói không? Chú làm tô mì cho cháu nhé?” 

“Dạ không cần đâu, cháu chỉ muốn nằm nghỉ một tí thôi.”

“Cháu nghỉ đi. Diễm Quỳnh, Song Song có gì hai đứa lên phụ chú một tay, khách bắt đầu đông rồi.” 

“Vâng.” Song Song nhìn bạn “Cậu nghỉ đi, chúng tớ phải làm việc.” 

“Các cậu cứ đi làm, lát nữa tớ sẽ lên sau.” 

Sau khi hai cô bạn thân rời khỏi phòng thì Yến Phi nằm xuống. Nó cứ giáng mắt lên trần nhà nghĩ ngợi. 

“Lạ thật! Sao mình lại thấy hụt hẫng thế nhỉ! Giống như vừa đánh mất điều gì rất, rất quan trọng. Nhưng đó là cái gì…?!” 

Bên ngoài, nhìn tiệm mì Tân Quản vẫn mở cửa làm việc bình thường, Du Hạo mỉm cười. Cậu kéo vành nón xuống thấp để che gương mặt rồi khẽ khàng xoay lưng bước đi.

Hôm nay, bầu trời tươi sáng dù không có nắng. Gió vờn nhau trên mấy cành cây còn ướt sương đêm.

Tất cả đã trở về với cuộc sống trước đây của nó. Nhưng, đấy có phải là điều tốt nhất cho mọi người???

 

------

HẾT PHẦN I

Võ Anh Thơ làm dâu nhà ma truyện dài