Làm Dâu Nhà Ma - Võ Anh Thơ

Lãng mạn, ma thuật, kì ảo...

Gia đình họ Du, một gia đình giàu có và đầy bí ẩn, chẳng ai trong phố Hoa Đạo biết được đó lại là một gia đình ma. Để tiếp tục duy trì “tục lệ” của gia đình, bà chủ Du đã thực hiện việc “tìm kiếm một cô con dâu là người” cho cậu con trai thứ hai, Du Hạo.

Với “giá tiền thưởng” khá cao bà đưa ra đã có rất nhiều cô gái tìm đến xin “làm dâu thử”. Nhưng sau đó tất cả đều rời khỏi ngôi nhà giàu sang ấy khi họ được biết người chồng và người nhà của gia đình chồng lại… toàn là ma. Dĩ nhiên những cô gái đó sẽ được ra đi nhưng họ đều phải bị lấy đi ký ức về gia đình họ Du.

Sau đó Yến Phi, cô gái hai mươi tuổi, để trả món nợ của cha mẹ đành đến gia đình họ Du “làm dâu”. Vốn tinh nghịch và rất hiếu kì, Yến Phi đã dần dần phát hiện ra điều bí ẩn của gia đình chồng. Cùng lúc ấy, lại có thêm một người tên AJ xuất hiện...



-----------------------

Các chương mới của truyện sẽ được cập nhật vào lúc 17 giờ thứ hai và thứ tư hàng tuần.

Làm Dâu Nhà Ma - Võ Anh Thơ

PHẦN I

----------------------------

 Chương 1: Cô nàng lắm chiêu Yến Phi

Buổi chiều buông mình xuống phố Hoa Đạo, một tiệm mì nhỏ tên Tân Quản sắp đóng cửa sau ngày làm việc tất bật. Đây là tiệm mì nổi tiếng. Có thể nói, nó khá nổi bật ở giữa con phố xinh đẹp này bởi bảng hiệu gỗ với dòng chữ thư pháp nho nhã và phần khác là vì mùi thơm của mì không ngừng phảng phất trong gió. Nếu miêu tả hương vị của quán mì Tân Quản thì câu “Ăn rồi sẽ mê” là chính xác nhất.

Bên trong tiệm, ngay chiếc bàn ở quầy thu ngân cuối phòng, người con gái tay xoay xoay từng lọn tóc quăn, cất tiếng oang oang như muốn phá vỡ bốn bức tường xung quanh: 

“Yến Phi! Yến Phi! Yến Phi!” 

“Trời ạ, nghe rồi, nghe rồi! Làm gì mà gọi lắm thế cô nương Diễm Quỳnh?” – Từ tiệm dưới Yến Phi chạy lên, tay lau lau vào miếng tạp dề giắc ngay hông, hỏi lớn.

“Cậu làm gì ở trong mà lâu vậy?” – Diễm Quỳnh tò mò, mắt nheo nheo.

“Thì thu dọn chứ làm gì.” – Yến Phi hậm hực – “ Có chuyện gì không?” 

“À…” – Những ngón tay Diễm Quỳnh rời khỏi lọn tóc – “Cậu đem hộ tớ chồng bát này vào trong nhé?”

“Gì?” – Yến Phi chống hông, xì một tiếng rõ dài, dường như không tin vào tai mình – “ Chỉ có thế thôi mà cậu réo ầm ĩ tên tớ, khiến tớ phải bỏ dở việc đang làm dưới bếp!”

“Thôi nào giúp tớ đi! Tớ mỏi cả người đây này! Cả ngày làm mệt bở hơi tai có được nghỉ đâu.” – Diễm Quỳnh lấy tay đấm đấm lưng như muốn chứng minh cho cô bạn thân biết việc nhờ vả này là rất hợp lý.

“Cậu làm cả ngày á? Thôi đi cô nương, cậu chỉ mỗi việc đứng chào khách và mỉm cười. À quên, cả việc xăm xoi móng tay khi rảnh nữa chứ!” – Yến Phi kể rõ công việc của bạn với chất giọng nhạt nhẽo.

“Chào khách cũng mệt chứ bộ.” – Diễm Quỳnh đến gần nắm tay Yến Phi đung đưa ra điệu làm nũng – “ Giúp tớ đi nhé! Đi mà Yến Phi!”

Nhìn đôi mắt ướt của cô bạn, Yến Phi thở ra rồi xoay người qua chiếc bàn ở ngay bên cạnh, bê chồng bát cao ngất lên. Toan quay gót thì chợt nó khựng lại, một ý nghĩ tinh ranh lướt qua.

“Này, Diễm Quỳnh! ” – Yến Phi gọi khi thấy cô bạn đang đứng vuốt vuốt mái tóc – “Tớ thấy hình như dạo gần đây cậu hơi… mập ra thì phải!”

Nghe xong từ hơi mập là lập tức Diễm Quỳnh quay qua, hành động nhanh như chớp đó giống hệt một con búp bê bị ai đó bẻ cổ xoay ngược.

“Sao cơ? Tớ hơi… hơi mập á?”

“Ừ!” – Yến Phi gật đầu liên tục – “Đúng! Hơi mập. Không khéo vài tuần nữa chắc cậu còn mập thêm đấy.” 

“Thật ư, tớ mập á? Chết rồi!” – Diễm Quỳnh nhìn xuống cái hông teo tóp, ca thán – “Tớ đã cố gắng giữ gìn rất kỹ thậm chí còn nhịn đói nữa vậy mà vẫn hơi mập sao?”

“Cậu cũng biết con gái rất dễ phát phì nếu không kiên trì việc giữ gìn vóc dáng. Lẽ ra, cậu nên đem chồng bát này xuống bếp, bởi việc đi lại vào buổi chiều rất tốt cho cơ thể, đó cũng là một trong những cách giảm cân hiệu quả. Nhưng nếu cậu đã không muốn thì thôi vậy.” – Yến Phi vờ thở dài, nói với vẻ tiếc tiếc.

“Việc đi lại có thể giúp giảm cân?” – Diễm Quỳnh ngạc nhiên – “Thật chứ?” 

“Cậu không tin thì thôi, đi lại là cách hoạt động cơ thể mà. Dù gì cậu cũng không muốn bê đống bát này…” 

“Không!” – Diễm Quỳnh chợt hét lên đồng thời chạy đến bên Yến Phi, mau chóng luồng tay xuống đỡ chồng bát – “Tớ làm, cứ để tớ làm!” 

“Cậu làm được chứ?” – Yến Phi vờ hỏi.

“Được, tớ làm được! À… còn mấy chồng bát trên bàn ở đằng kia, cậu mang đến để tớ đem xuống bếp luôn.” – Diễm Quỳnh hất mặt về phía chiếc bàn gần cửa sổ, cách chỗ họ cỡ chục bước chân, bảo.

“Ờ, tớ biết rồi!” 

Khi Diễm Quỳnh khuất dạng sau cánh cửa thì Yến Phi bịt miệng cười phì. 

“Diễm Quỳnh ngốc, cậu sợ mập quá nên hóa rồ. Nhưng như thế mới khiến cậu chịu làm việc, cả ngày lười biếng đủ rồi giờ phải giúp mọi người chứ.”

Cô gái họ Yến còn đang thích thú thì chợt một giọng nói khá trầm vang lên từ phía sau: “Đúng là Yến Phi, lúc nào cũng lắm trò!”. 

Yến Phi quay lại, xuất hiện trước mặt là người đàn ông trung niên, hơi mập, tướng to cao, bụng phệ. Ông mặc bộ đồ nấu bếp màu trắng. Gương mặt tròn, mắt ti hí cùng nụ cười hiền hậu. Đó là ông chủ Quản, chú Diễm Quỳnh. 

“Ơ chú Quản, chú thấy rồi sao?” – Yến Phi bất ngờ bởi sự có mặt đột ngột của ông. 

“Đúng vậy! Cháu dụ Diễm Quỳnh để nó đem chồng bát vào bếp chứ gì.” 

“Cháu chỉ muốn cậu ấy hoạt động một tí!” – Yến Phi cười lớn trước việc bị ông chú này phát hiện ra trò lừa khi nãy.

“Chỉ có cháu mới làm cho Diễm Quỳnh chịu dọn dẹp thôi. Khá lắm!” – Ông chủ Quản đến gần, vỗ nhẹ vai cô cháu gái tinh nghịch.

Cô gái họ Yến cười tít mắt. Đối diện, ông chủ Quản lấy trong túi áo ra một phong bì hơi dày, đưa cho Yến Phi:

“Tiền lương tháng này của cháu! Cháu làm việc rất siêng năng.” 

Yến Phi mắt sáng rỡ, đưa tay đón lấy. Ôi làm việc cực khổ cả tháng trời mới được thế này! Cô rờ nhẹ phong bì, hớn hở: “Cảm ơn chú Quản!”. 

“Chú rất tiếc vì không thể cho cháu nhiều hơn để cháu trả nợ nhưng tiền lương của mọi người trong tiệm mì này cũng chỉ được bấy nhiêu thôi.” 

“Không, chú đừng nói thế, bao nhiêu đây là nhiều rồi ạ. Với lại, nếu không nhờ chú thì chắc cháu đã chết ngoài đường rồi!” – Yến Phi lắc đầu liên tục. 

“Bậy, đừng nói gở chứ.” 

Bỗng, tiếng Diễm Quỳnh từ trong bếp vọng ra:

“Chú ơi, chú lấy giúp cháu cái thang đi ạ! ”

“Ừ, ừ chú lấy ngay!” – Ông chủ Quản nói với vào, rồi nhìn lại Yến Phi, cười hiền – “Thôi, cháu về đi, để chú và Diễm Quỳnh ở lại dọn dẹp là được.” 

“Để cháu giúp hai người…” 

“Không sao, chỉ còn vài cái bát dọn một tí là xong ngay. Nghe lời chú về đi.” 

Trước vẻ thúc giục từ ông chú tốt bụng, Yến Phi thoáng lưỡng lự nhưng đành nghe theo: “Vâng, vậy cháu về!”.

Tháo tạp dề ra treo lên móc, Yến Phi với tay lấy áo khoác ở gần bên, mặc vào rồi đeo túi xách. 

“Cháu về nhé, chú nhớ nói Diễm Quỳnh cẩn thận mấy cái bát thủy tinh trên kệ kẻo làm rớt uổng lắm!” 

“Biết rồi, cô bé.” 

Yến Phi cười tươi, tay mở cánh cửa và rời khỏi tiệm. Ông chủ Quản dõi theo bóng dáng nhảy nhót của cô gái hai mươi, lắc đầu:

“Tội nghiệp, bố mẹ tự tử để lại món nợ lớn cho nó!”

*** 

“La la la, đời vui sao là vui.” 

Yến Phi ca hát suốt trên đường về, lòng vui sướng vì hôm nay có lương. Vừa đi, nó vừa đưa mắt nhìn phố Hoa Đạo về chiều. Bây giờ là gần đông rồi nên phố thật đẹp, những cành hoa đỏ đang dần chuyển sang màu trắng, giống như bị tuyết phủ. Phố Hoa Đạo đẹp nhất là vào mùa xuân và đông. Đối với Yến Phi thì mùa xuân là tuyệt nhất vì lúc đó không khí ấm áp và hoa sẽ nở. Tuy không ghét mùa đông nhưng nó chẳng thích cái lạnh lẽo của mùa này. Những khi sang đông, Yến Phi thấy lạnh, rất lạnh vì phải ở nhà một mình với nỗi cô đơn và thương nhớ. Đó là lúc nó nhớ về bố mẹ.

Yến Phi đi chậm chạp trên con dốc cao ngất dẫn lối lên ngôi nhà nhỏ của mình. Từ khi bố mẹ mất ngôi nhà to lúc trước nó sống bị bọn cho vay lấy. Chúng lấy hết của cải trong nhà, lấy tất cả chẳng chừa thứ gì vậy mà vẫn không hết nợ. Thế là Yến Phi trở thành trẻ mồ côi và là người trả món nợ không bao giờ dứt đó. Đã bốn năm rồi mà sao vẫn không trả đủ, chẳng biết bọn cho vay ấy tính lãi kiểu gì nữa. Đúng là bọn bất lương! Cũng may có người bà con ông chủ Quản để lại ngôi nhà nhỏ này. Ông chủ Quản tốt lắm, cho Yến Phi ở đây mà không lấy tiền. Ông nói, chỉ cần Yến Phi phụ giúp ở tiệm ăn là được. Chính vì thế, nó vô cùng biết ơn ông chú tốt bụng ấy.

Cuối cùng cũng đến nhà, Yến Phi thở phào. Đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa mục gần hết, chưa kịp bước vào thì đã nghe giọng nói quen thuộc của một kẻ đã mang lại sự bất hạnh cho gia đình mình. 

“Chào, con chim yến bé nhỏ sao giờ này mới về? Làm bọn tao chờ mỏi cả cổ, mày phải biết về sớm chứ!” 

Yến Phi mắt mở to khi trong sân nhà nhỏ bảy tên đòi nợ tướng tá bặm trợn đang đứng. Chúng cười cười và đưa con mắt giễu cợt nhìn nó. Yến Phi bất ngờ trước tình huống này vì không ngờ bọn cho vay lại đến đòi tiền sớm thế.

“Sao vậy, buồn khi thấy bọn tao à?” 

Cố lấy bình tĩnh, Yến Phi giả vờ cười cười thân thiện:

“À… đâu có. Các anh đến sớm thế, chẳng phải bảo là sang tuần sau ư?”

Tên ở giữa, xem mặt khá dữ tợn, đứng đầu nhóm, bẻ bẻ cổ thở hắt:

“Hôm nay Trần đại ca tao thấy buồn bực nên ghé thăm mày chơi! Sao mày đứng cách xa thế, đến gần xem nào! Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn ranh con!”

Lời tên Trần đại ca vừa dứt thì chẳng rõ từ khi nào, đã có ba tên đứng ngay phía sau Yến Phi và chúng đẩy nhẹ nó lên trước mặt tên đầu đảng. 

Yến Phi bị đẩy suýt ngã nhưng vẫn giữ được thăng bằng. Nó nhìn ra sau lưng, ba tên nọ đứng chặn ngay cửa dường như biết rằng cô nàng tinh ranh này sẽ tìm cách bỏ trốn.

“Đừng lo, chúng sẽ không làm gì mày đâu. Nào, bây giờ nói vào vấn đề chính. Hôm nay mày sẽ trả tụi tao bao nhiêu tiền đây?” – Trần đại ca nhìn cô gái đang e dè trước đám du côn, hất cằm hỏi.

Yến Phi bước chậm chạp, vừa đi vừa nhìn bọn đàn em của tên Trần đại ca ở hai bên, rồi đưa mắt sang hắn:

“Ha ha, tại em không biết các anh đến sớm vậy nên chưa chuẩn bị gì cả!”

Trần đại ca rút điếu thuốc ra, châm lửa rồi đưa lên môi, hít sâu một hơi:

“Tao biết mày sẽ nói như vậy! Hôm nay tao rất bực bội và không muốn day dưa với đứa cứng đầu như mày! Tay tao ngứa lắm đang muốn đập đứa nào đó cho hả dạ đây! Mày không muốn là đứa bị đập chứ?”

Yến Phi bắt đầu lo lắng khi nghe vậy. Bản thân cố nghĩ cách thoát thân. 

“Thế nào, tao hỏi lần cuối, có bao nhiêu tiền? Mau đưa ra đây, lẹ lên!”

Im lặng trong chốc lát, Yến Phi bảo:

“Em đã nói rồi, em vẫn chưa chuẩn bị tiền. Nếu tuần sau các anh đến thì em hứa sẽ trả đủ!”

Trần đại ca thả rơi điếu thuốc, lấy chân chà chà cái thứ chỉ còn là đốm lửa nhỏ kia: “Nghĩa là hôm nay mày không có tiền?”

“Vâng… không có đồng nào cả.” – Yến Phi vừa nói vừa xoay người, cố giấu cái túi đang đeo trên vai ra sau lưng – “Cả trong túi cũng không có tiền!”

Thấy dáng vẻ ấp úng của cô gái, Trần đại ca rờ cằm, mắt nheo lại:

“Mày đang muốn giấu gì sao, cái túi trên vai mày đấy?”

“Dạ, đâu có… chẳng giấu gì cả.” – Yến Phi đảo mắt. 

Đúng lúc, một tên đứng gần đó liền la lên:

“Chắc nó giấu tiền trong túi đấy đại ca!” 

“Mày có im không hả?” – Trần đại ca quắt mắt sang tên đàn em – “Tao đâu có ngu, tao biết nó giấu tiền chứ! ”

Xong, hắn chuyển hướng nhìn trở lại Yến Phi đồng thời giơ tay ra:

“Đưa tiền đây! Mau!”

“Đã nói là em không có tiền.” – Yến Phi giấu hẳn chiếc túi ra sau. 

Trước thái độ ngoan cố của con nợ, Trần đại ca hạ tay xuống, nhếch mép: 

“Mày là đứa cứng đầu nhất tao thấy. Đại Bàng, Chuột Nhắt, Mặt Ngựa!”

“Đại ca, tên em là Max Nhựa không phải Mặt Ngựa! – Tên Max vẻ khó chịu.

“Rồi tao quên, Max Nhựa, được chưa? Nào, ba tụi bây lấy cái túi cho tao!”

“Dạ, đại ca!” – Ba tên đàn em đồng thanh rồi tiến lại gần Yến Phi. 

Hiển nhiên đối diện, Yến Phi bắt đầu bước lùi ra sau:

“Này, làm gì vậy? Đã bảo trong túi không có tiền!”

“Hà hà giấu kỹ thế thì nhất định là tiền nhiều đây!” – Đại Bàng khoái chí.

Hắn vừa dứt lời, cả ba liền nhảy bổ vào. Hai tên giữ tay Yến Phi, tên còn lại cố gỡ lấy cái túi trên vai nó. Yến Phi vùng vẫy nhưng không thể chống lại ba tên cao to này. Cuối cùng chiếc túi bị giật lấy một cách thô bạo. Không những thế chúng còn đẩy nó ngã nhào xuống đất.

Vài phút sau, Trần đại ca đón lấy chiếc túi từ tên đàn em, hả hê:

“Để xem hôm nay mày có bao nhiêu tiền.” 

Sáu tên đàn em thấy gã đại ca kéo banh khoá kéo của chiếc túi thì liền lại gần xem. Đôi mắt chúng hau háu dõi theo hành động dốc ngược túi từ hắn.

Cơ hội đã đến, Yến Phi lập tức đứng lên, nhanh chân chuồn lẹ.

Khi đó, Trần đại ca lẫn sáu tên đàn em méo mặt khi trong túi chẳng có gì ngoài mấy thứ linh tinh. Chợt tên Chuột Nhắc hét lên:

“Đại ca, con nhỏ đó biến đi đằng nào rồi!”

“Cái gì??? Haizzzz… Cái đám đần độn tụi mày, thấy tiền là ham hố bu hết lại đây để nó thoát!” – Trần đại ca giơ tay vò đầu – “Trời ạ, sao trên đời lại có một đứa con gái tinh ranh thế nhỉ, bị mắc lừa con nhỏ đó nữa rồi! Ối, ối… máu dồn lên não mất thôi! Tụi bây còn đứng đực ra, không mau đuổi theo!”

Đám đàn em nháo nhào chạy ra khỏi sân nhà. Còn Trần đại ca thì ném mạnh chiếc túi xuống đất, gào lên vì điên tiết.

***

Yến Phi chạy gấp gáp xuống con dốc, ra ngoài đường và cứ cắm đầu chạy dù không biết nên đi đâu. Chẳng sao, miễn thoát khỏi tay bọn cho vay là được. Yến Phi tức tốc lao vào một con đường nhỏ rồi dừng lại thở mệt nhọc. Mồ hôi ra ướt cả áo dù lúc này trời đang rất lạnh. Nó lấy tay vuốt vuốt ngực cho cơn thở dốc dịu hẳn. Vài giây sau, khi đã đỡ mệt, Yến Phi đưa mắt nhìn ra ngoài, con đường vắng hoe không bóng người. 

“Phù, may quá, chúng không đuổi theo kịp.” – Yến Phi lau mồ hôi trên trán – “Tối nay có lẽ không về nhà được rồi, hay là đến chỗ Song Song ngủ nhờ một đêm vậy, quyết định như thế!” 

Đứng một hồi lâu, Yến Phi quay gót bước đi. Đột nhiên, nó khựng lại, đôi mắt mở to bần thần khi thấy tên Trần đại ca xuất hiện. Trong màn đen của đêm tối, nụ cười trên môi hắn trông thật đáng sợ. Yến Phi lập tức xoay người định chạy đến cuối đường tẩu thoát nhưng sáu tên đàn em đã đứng đó tự bao giờ. Lần này nó không còn đường lui.

Thế là, Yến Phi bị hai nhóm dồn vào giữa con đường hẹp. 

“Hết đường rồi bé con!” – Trần đại ca cất giọng ghê rợn.

“Gan thật dám gạt đại ca cơ đấy.” – Max Nhựa cười khặc khặc.

“Mày có thể im mồm không? Mày làm tao rối trí, hiểu chứ? ”

Tên Max bị quát liền im re. Tiếp, Trần đại ca hướng mắt về phía Yến Phi:

“Mày lại lừa tao nữa rồi, con nhỏ đáng ghét!” 

Yến Phi đảo mắt liên tục, không biết phải làm gì trong tình huống tồi tệ này. Đúng lúc, Trần đại ca hô lớn ra lệnh: “Tụi bây bắt nó cho tao!”

Yến Phi nhìn phía trước rồi nhìn ra sau, mấy tên đang tiến lại gần. Quýnh quáng quá nó liền lăn đùng ra, giả vờ bất tỉnh.

“Đại ca, nó xỉu rồi!” 

“Xỉu à? Hà, chiêu này xưa rồi em! Tụi bây cứ bế nó dậy, tao có cách làm cho nó phải tỉnh.” – Trần đại ca ra dấu.

Đám côn đồ lôi Yến Phi đang giả vờ ngất vào một ngôi nhà ổ chuột cuối con đường. Ở đấy có cái hồ nước nhỏ, thứ mà tên đại ca họ Trần cần.

Ào! Trần đại ca dội nước vào mặt Yến Phi. Bị sặc nước, nó liền ngồi dậy ho: 

“Này! Anh không biết tạt nước vào mặt người khác là bất lịch sự lắm sao?” 

“Còn mày, có biết gạt một người lớn tuổi hơn mình là bất lịch sự lắm không?” – Trần đại ca cố tình bẻ lại lời đối phương.

Yến Phi lau lau mặt, quay đi lè lưỡi.

“Con kia!” – Trần đại ca rít lên – “Mày không đưa tiền cho tao phải không?”

“Thì em đã bảo là tại anh đến sớm quá nên em chưa có tiền.” – Yến Phi vẫn ngoan cố không chịu đưa.

Nghe thế, Trần đại ca thở dài, lắc đầu:

“Thôi được, Max Nhựa và Đại Bàng, hai đứa bây kéo con nhỏ tinh ranh này lại bên kia, lấy hai bàn tay nó để lên trên chiếc bàn gỗ ở đó!”

Hai tên đàn em gật đầu. Yến Phi còn chưa hiểu tên đại ca định làm gì mình thì đã bị kéo thốc dậy. Max Nhựa và Đại Bàng lôi Yến Phi đến chiếc bàn gỗ rồi chúng, mỗi tên cầm lấy bàn tay nó đặt mạnh lên đó.

“Các… các anh định làm gì vậy?” – Yến Phi, dường như hơi sợ, hỏi gấp. 

Trần đại ca từ từ tiến đến, đồng thời rút trong áo ra một con dao sắc lạnh… Khi vừa thấy cái thứ kim loại trắng dã đó thì Yến Phi biết rằng sắp có chuyện khủng khiếp xảy ra với mình.

“Nếu hôm nay mày không có tiền đưa bọn tao, thì tao sẽ lấy một thứ khác ở mày!” – Trần đại ca cười nham nhở.

Yến Phi nuốt nước bọt, họng khô dần: “Lấy thứ khác… là thứ gì?”

“Là mười ngón tay của mày!”

Yến Phi hét lên, văng miểng đầy mặt Đại Bàng:

“ Cái gì??? Mười… mười… ngón tay á? Này… đừng đùa như vậy chứ!”

“Tao không bao giờ biết đùa, phải không tụi bây?” – Trần đại ca quay qua hỏi bọn đàn em.

“Vâng, đại ca không biết đùa!” – Sáu cái miệng đồng thanh cất lên y như hát quốc ca tập thể.

Yến Phi thấy sợ, mồ hôi bắt đầu tuôn ra:

“Này… ngón tay mà cắt đi rồi thì… không mọc lại được đâu!” 

“Biết, nhưng tao đâu có cắt tay tao đâu mà lo há há há!” – Trần đại ca cười hú vẻ khoái chí.

“Ha ha ha, vui quá!” – Sáu tên đàn em cười theo.

“Im đi, điên à?” – Trần đại ca đột ngột quát to. 

Tất cả những đứa nọ lập tức im như thóc. Trở về vấn đề hiện tại, Trần đại ca lại nhìn chằm chằm Yến Phi:

“Không nói nhiều nữa, Max cầm lấy dao và cắt ngón tay nó cho tao!”

Tên Max đón lấy, săm soi lưỡi dao sắc bén. Quan sát dáng vẻ ra điều thích thú của tên côn đồ, Yến Phi liền cất tiếng, cố để giọng đừng run: 

“Anh Mặt Ngựa đẹp trai ơi, anh là người tốt nên đừng làm thế.” 

Max Nhựa liếc mắt sang cô gái, hơi thở rít qua hai kẽ răng:

“Haizzz… Đã bảo tên người ta là Max Nhựa!”

“Mày thôi lải nhải cái tên trời đánh của mày đi, Max! Cắt tay nó mau lên!” – Trần đại ca mất kiên nhẫn, quát to. 

“Dạ!” – Tên Max hô khí thế rồi “từ tốn” đặt lưỡi dao lên mấy ngón tay của Yến Phi trong khi nó cố hết sức vùng vẫy. 

Rồi khi Max Nhựa sắp ấn dao xuống thì…

“Hu hu hu hu! Trời ơi! Bố mẹ ơi con khổ quá! – Yến Phi bỗng khóc rống lên làm mấy tên nọ giật cả mình.

Tiếng khóc la giả vờ của Yến Phi vang lớn kinh khủng.

“Hừ lại cái trò khóc vạ này nữa!” – Trần đại ca bịt lỗ tai, nghiến răng.

Sáu tên còn lại cũng bịt tai vì không tài nào chịu nổi tiếng khóc rống của cô gái họ Yến.

“Hu hu hu, bố mẹ bỏ con đi để con bị ức hiếp thế này!” – Yến Phi tiếp tục gào thảm thiết.

Bên cạnh, tên Max nhăn mặt khổ sở: “Đại ca, nó khóc điếc cả tai em rồi!”

“Và còn văng miểng đầy mặt em nữa!” – Đại Bàng vuốt mặt, trông đáng thương chẳng kém.

Thích thú trước dáng vẻ tội nghiệp của đám côn đồ, Yến Phi tiếp tục gào khóc dữ dội hơn. Bảy tên nọ chịu đựng cái âm thanh chát chúa đó trong vài phút cho đến khi không còn chịu nổi nữa, Trần đại ca điên tiết gào lên: 

“Im ngay con nhỏ kia!!!” 

Yến Phi giật mình, ngưng khóc rống. Còn Trần đại ca, hắn tức giận giật lấy dao từ tay tên Max, nói đay nghiến: “Mày khóc đi! Tao sẽ cắt hết tay mày!”

 

Võ Anh Thơ làm dâu nhà ma truyện dài