Game Of Gods - Hồng Trà Sữa

"Game Of Gods - Đây là trò chơi mà [Những người được chọn] như chúng ta phải tham gia!"

"Nói đúng hơn, đây là trò chơi của các vị thần mà tồn-tại-với-hiểu-biết-của-con-người với Đấng Sáng Tạo - một đấng toàn năng còn tôn quý hơn thế, cốt cũng để đảm bảo tính cân bằng của vũ trụ. Ví von thú vị một chút, chẳng qua cũng chỉ là một cuộc đấu trí đấu dũng sống còn giữa con người với bộ óc vĩ đại nhất mà thôi!"

Đúng vậy, bộ óc vĩ đại nhất, đấng toàn năng tôn quý nhất, vị Thần đứng đầu trong tất cả các vị Thần, một thực thể tồn tại vượt quá sự hiểu biết của con người bình thường - Đấng Sáng Tạo tối cao.

Game Of Gods - Hồng Trà Sữa

- Chương 5.1 -

“Hãy mạnh mẽ lên, dù lòng có yếu đuối và muốn gục ngã, dù trái tim đã mỏi mệt và nước mắt đắng ngắt bờ môi, em cũng phải đứng dậy. Vì chỉ khi em mạnh mẽ, em mới có thể đạt được mơ ước mà em đã hằng khát khao bấy lâu. Vì chỉ khi em đủ mạnh mẽ, em mới trừng trị được những kẻ đã hại em, những kẻ đã tước đoạt quyền được sống của em.”

~o0o~

Từ khi bắt đầu có được nhận thức, Sharon đã hiểu vô vọng gọi là gì.

Vô vọng là khi mở mắt ra, đón chào cô không phải là một cái gì tươi sáng mà chỉ là những đau đớn từ dao kéo, điện, hóa chất, và giọng cười hờ hững của những người xung quanh.

“Mày chỉ là một thí nghiệm thôi, Sharon. Vậy nên hãy làm tốt cái vai trò duy nhất này của mày trên đời đi.”

Bọn chúng đã rủ rỉ những lời như vậy, không ngớt một giây, mỗi lần cô kháng cự không chịu tiếp nhận thí nghiệm.  

“Học cách ngoan ngoãn đi Sharon. Nếu không có bọn tao thì mày cũng chỉ là một thứ rác rưởi ở ngoài đường thôi. Hoặc giả, có khi mày đã chết từ rất lâu rồi!”

Đúng vậy, vô vọng là như thế đấy.

Bị cắm những dây rợ vào người. Bị ngâm trong nước. Bị mổ xẻ, bị dày xéo. Bị sỉ nhục, bị khinh bỉ, bị coi thường.

“Có cố gắng thế nào đi nữa cũng vô dụng thôi Sharon. Sẽ không có ai đến cứu mày đâu. Mày nghĩ cái xã hội bên ngoài mày mong chờ sẽ đón chào một vật thí nghiệm như mày ư?”

À, vô vọng, vô vọng, vô vọng… Không! Nó không còn đúng nữa rồi!

Cũng chỉ là một thứ bị vứt bỏ thôi, nhỉ.

Từ đó, Sharon im lặng. Hoàn toàn im lặng và cam chịu.

Nhưng rồi, vào một ngày, có một người đã xuất hiện. Người đó nói xin chào, người đó nói cô không cần phải sợ hãi, người đó nói, người đến để cứu cô ra.

Nực cười, làm gì có ai lại chịu cứu kẻ-bị-Chúa-bỏ-rơi như cô chứ.

Cạnh!

Sharon thấy người đó, dáng người cao ráo, đôi mắt ấm áp, nụ cười cũng ấm áp, đang áp tay lên mặt kính.

“Xin chào, tên ta là Pisces.”

Sharon giật mình, và theo một quán tính kì lạ mà cô không thể giải thích được, cô cũng áp bàn tay mình theo bàn tay của người đó.

Ồng ộc. Nước ồng ộc dâng lên, vô vàn bọt bong bóng hiện ra, từ nhỏ li ti đến to bằng nắm tay đều có cả. Chúng xoáy lên đến miệng thùng nước ngâm, nồng nặc như cả một binh đoàn, làm mờ đi làn nước vốn đục ngầu, che mất đi tầm nhìn của Sharon.

Thế mà lạ là, Sharon vẫn cảm nhận được đôi mắt của người đó – một đôi mắt ấm áp và kiên định.

Dường như, đó là đôi mắt mà cả đời này, Sharon có kiếm tìm cũng chẳng ra một ai đó khác có đôi mắt như thế.

“Sharon.” Sharon nói, lần đầu tiên trong cô có một khao khát được nói như thế. Có lẽ là bởi một bản năng nào đó trong cô mách bảo, rằng cô có thể tin người này, rằng người thực sự đặc biệt, rằng nếu cô bỏ lỡ, cô mãi mãi sẽ sống như thế này – một cuộc sống không có ngày mai.

“Tên tôi là Sharon!”

Sharon không chắc người đó có nghe được lời cô nói hay không, chỉ biết, nơi bàn tay cô đang áp vào như được truyền hơi ấm.

Ấm áp, quyến luyến, lan tỏa.

***

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày, ngày nào Pisces cũng trò chuyện với cô, kể với cô rất nhiều chuyện mà anh ta đã gặp, than vãn với cô về những khó chịu và rắc rối mà anh vướng phải trong ngày.

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày, ngày nào Sharon cũng lắng nghe, cũng vui vẻ, cười, và hạnh phúc.

Sharon nghĩ, và thực sự mong rằng, có thể như thế này mãi mãi.

“Pisces, anh sẽ không bỏ rơi tôi chứ?”

Sharon hỏi, trong lòng có chút gì đó chờ mong, lo âu, sợ hãi.

“Không đâu, Sharon.” Pisces trả lời, giọng nói của anh vẫn dịu dàng và dễ nghe như thế “Tôi sẽ đưa em ra khi thích hợp.”

“Nhưng nếu tôi không đợi kịp thì sao?” Sharon lại hỏi “Nếu tôi không thể chịu đựng được nữa và buông bỏ hết thảy?”

“Sẽ kịp, chắc chắn là thế!” Pisces đáp “Hãy nhớ này, Sharon, dù có bất kì chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, em cũng phải mạnh mẽ. Hãy mạnh mẽ lên, dù lòng có yếu đuối và muốn gục ngã, dù trái tim đã mỏi mệt và nước mắt đắng ngắt bờ môi, em cũng phải đứng dậy. Vì chỉ khi em mạnh mẽ, em mới có thể đạt được mơ ước mà em đã hằng khát khao bấy lâu. Vì chỉ khi em đủ mạnh mẽ, em mới trừng trị được những kẻ đã hại em, những kẻ đã tước đoạt quyền được sống của em.”

Sharon gật đầu, mắt nhằm nghiền lại. Cô không biết rốt cuộc mình có rơi nước mắt hay không, chỉ biết cổ họng đã nghẹn đắng lại, đau ngắt.

“Cảm ơn anh, Pisces!”

Cảm ơn vì đã xuất hiện, cảm ơn vì đã nói chuyện với tôi. Cảm ơn vì đã chờ tôi, cho tôi hy vọng để mong về ngày mai.

Tôi đã từng ước mình chết sớm đi một chút, nhưng rồi đến khi gặp được anh, tôi lại thấy những ngày chịu đựng trong tuyệt vọng kia rất đáng. Bởi vì sự kiên trì ngày đó mới giúp tôi gặp được anh sau này. Nếu tôi bỏ cuộc giữa chừng, có phải cũng lỡ mất anh rồi hay không?

Vậy nên, "Cảm ơn anh, cảm ơn vì tất cả."

supernatural fantasy action adventure