Đúng Người, Sai Thời Điểm - Sakura Shan

Ngày gặp anh, em hạnh phúc vỡ òa. Nào ngờ những ngày sau lại chất chồng bi kịch đến thế. Vậy mới biết, trong tình yêu, không phải cứ yêu chân thành là sẽ được bên nhau mãi mãi.

Đời người con gái giống như một đóa hoa, vốn dài mà lại ngắn. Gặp là duyên, yêu là nợ. Mà khó khăn, tàn nhẫn nhất đời, chính là sự lãng quên.

-----

Các chương mới của truyện sẽ được cập nhật vào 21h thứ bảy hàng tuần

Chương 6: Mẹ Kế

Phong nói không ra hơi nữa, chỉ có thể lắp bắp như thế. Gương mặt cậu đỏ bừng vì nắng, mồ hôi vã ra ướt đẫm áo. Như nhìn cậu, vừa mừng vừa giận, quên cả ông bà còn đang ngủ trong nhà, nó lớn tiếng trách cậu:- Em làm cái gì thế hả? Tại sao lại không đi học? Đã thế chẳng thèm nói lấy một câu, đơn xin phép cũng không viết. Em có biết chị lo lắng thế nào không? Em đã mười tuổi rồi, còn bé quá nữa hay sao hả? Nghỉ học vô tổ chức, em nghĩ trường học là cái chợ à? Còn nữa, trời nắng chang chang thế này em lại đầu trần chạy ra ngoài. Muốn ốm sao? Em có thể khiến người khác bớt lo đi được không?

Như cứ vậy mắng sa sả, trút hết mọi bực tức trong người ra một lúc. Phong không cãi lại, đứng im chịu trận. Lỗi là ở cậu, là cậu khiến nó lo lắng, chịu mắng là phải rồi. Đợi nó nói xong cậu mới lên tiếng:

- Em xin lỗi chị. Tại mẹ em bị ốm, em phải ở nhà. Em quên mất không báo cho chị. Chị đừng giận em.

Đừng giận? Nó có thể không giận sao? Hiện tại còn càng nghe càng giận hơn:

- Mẹ ốm? Bà ta ốm thì mặc bà ta. Bà ta không thể tự chăm sóc mình à? Bình thường em ốm bà ta cũng đâu để ý phải không?

Như vẫn nhớ có một lần cậu sốt cao mà vẫn đi học, kết quả đã ngất xỉu trên lớp. Nếu bà mẹ kế quan tâm cậu thì đã không xảy ra chuyện đó.

Phong lắc lắc đầu, nói:

- Mẹ em ốm nặng lắm, sốt cao từ sáng tới giờ không hạ. Em cho mẹ uống thuốc rồi vẫn không đỡ. Chị Như, chị sang giúp em với được không chị?

Cậu nắm cánh tay Như nài nỉ. Đôi mắt cậu ngập nước như sắp khóc, giọng cũng run run. Cậu thế này ai mà nỡ cáu gắt cho được. Dù không muốn lắm, Như vẫn phải gật đầu, vào xin phép ông bà rồi vội vã đạp xe chở Phong về nhà.

Nhà Phong còn nghèo hơn nhà Như, cũ kỹ không tưởng nổi. Mái ngói đôi chỗ xô lệch, vỡ, để lọt vào nhà những khoảng nắng mà Như đứng từ ngoài sân cũng có thể trông thấy. Trời mưa thì dột hết còn gì. Tường vôi bong tróc, loang lổ rêu xanh đen. Mảnh sân bé lồi lõm, hầm hập nóng dưới cái nắng gay gắt. Như bước vào, bên trong không có đồ đạc gì nhiều nhưng lại khá ngăn nắp, gọn gàng. Phong dẫn nó vào gian buồng, mẹ kế của cậu đang nằm trên chiếc giường đơn sơ kê ở góc. Chiếc khăn mặt để trên trán bà, và tuy trời nóng nhưng bà vẫn đắp chăn kín cổ, đôi mắt nhắm hờ như đang ngủ. Như không mấy vui vẻ đến bên giường, ngồi xuống, sờ tay lên mặt bà rồi vội rụt ngay lại: nóng như lửa đốt vậy.

Hình như cảm giác được ai đó chạm vào mình, mắt bà hé mở. Vừa nhìn thấy Như, bà bỗng mở mắt hết cỡ, bật dậy. Nhưng sức yếu quá, bà lại ngã xuống giường. Như nhăn mặt kéo chăn đắp lại cho bà, lầm bầm:

- Ngạc nhiên cái gì không biết. Hừ. À chào... chào cô. Cháu là Như, bạn Phong.

Bà mấp máy môi nói không nên lời, có vẻ rất xúc động:

- Như... Như... bạn Phong... Như...

Nó chẳng buồn để ý bà, quay sang nói với Phong:

- Dì em bệnh nặng đấy. Tốt nhất là mời bác sĩ đi. Em ở nhà, chị đạp xe lên trạm xá gọi bác sĩ.

Trạm xá nằm gần trường hai đứa, tức là cách đây hơn hai cây số. Phong lưỡng lự nhìn ngoài trời nắng gắt, cậu không muốn để Như đi.

- Trời nắng lắm. - Cậu nói - Chị đừng đi mà ốm. Chị trông mẹ giúp em nhé, để em đi.

Không đợi Như trả lời, cậu đã chạy ra sân lấy xe đạp đi thật nhanh. Như nhìn theo dáng cậu nhỏ bé gò lưng trên chiếc xe cũ kỹ, nắng cứ thế đổ xuống. Lúc nãy mới đi một đoạn từ nhà mình sang đây mà Như đã thấy rát bỏng cả tay chân. Giờ Phong đạp xe đi xa như thế, không mũ không nón, chịu được sao? Như thương cậu em trai này lắm, càng thương càng giận bà mẹ kế của cậu dù thực ra mà nói bà cũng chẳng có lỗi gì. Đâu phải bà cố tình bệnh.

Nó quay người lại, thấy bà nhìn mình chằm chằm, nó khó chịu nói:

- Cô sao lại nhìn cháu? Mà cháu nói cái này cô đừng bảo cháu hỗn. Cô coi con trai cô ấy. Nó không phải con đẻ cô mà coi cô như mẹ ruột. Cô còn mắng nhiếc ghét bỏ nó.

Bà nhìn Như không đáp, mắt rớm lệ. Như nghĩ rằng lời nói của mình đã tác động mạnh đến bà, nó càng nói nhiều hơn, hy vọng bà có thể hiểu ra mà quan tâm đến Phong hơn. Biết bao lâu nay nó uất ức thay Phong, giờ đều đem nói ra hết. Lời lẽ dù vẫn trong chừng mực lễ phép nhưng đã dần nghe ra ý trách móc, đả kích nặng nề, nó cũng không hề để ý. Thao thao bất tuyệt một hồi nó mới chột dạ: "Có khi nào mình quá lời rồi không?" Như nhìn bà mẹ kế của Phong, ánh mắt chăm chú kèm thêm vài phần lo lắng. Tuy nhiên, nó nhanh chóng an tâm, hình như bà ta căn bản không chú ý nó nói cái gì, chỉ chằm chằm ngắm nghía nó rồi khóc. Khi bắt gặp ánh mắt nó, bà như sung sướng không kìm được mà khẽ kêu:

- Như ơi! C...

Bà bỏ lửng câu nói giữa chừng, như thể nhận ra mình lỡ miệng. Như không quan tâm, cũng không nói gì thêm nữa. Dù sao nó vẫn không muốn vô lễ với người lớn. Như im lặng ngồi bên mép giường, thỉnh thoảng kiểm tra nhiệt độ của bà, lấy chiếc khăn mặt trên trán đi nhúng nước lạnh rồi lại đắp lên. Nó làm với thái độ thản nhiên, xem đó chỉ là nghĩa vụ của người đã nhận sự nhờ vả của người khác, nhưng có vẻ đối với người phụ nữ kia lại là sự lo lắng thật sự. Bởi lẽ bà cứ luôn miệng cười với Như, ánh mắt bà tràn ngập cảm động cùng biết ơn.

Phong đi khá lâu mới trở về cùng một bác sĩ. Như cúi đầu chào rồi đứng lên nhường chỗ cho ông, kéo Phong ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, lấy nước cho cậu uống. Phong thở dốc ra chiều không có sức, vẫn cố cười thật tươi, cầm cốc nước Như đưa uống ừng ực, tay gạt những giọt mồ hôi ròng ròng trên khuôn mặt đỏ gay. Như thấy lòng mình như bị ai xát muối, xót xa khôn cùng. Nó nhẹ giọng trách cứ:

- Đã bảo chị đi cho mà không nghe. Em nhìn em xem thành ra cái gì rồi hả? Lỡ say nắng giữa đường thì sao?

Phong duy trì nụ cười trên môi, cái nụ cười khiến người ta muốn giận không được. Cậu đáp:

- Mẹ là mẹ em, em đi là đúng rồi. Chị cứ nói thế. Thế nếu chị say nắng thì sao? Em là con trai mà, ai lại để chị gái đạp xe đi hơn hai cây số không chứ?

Như chẳng biết nói gì, đứa em này của nó, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác thôi.

Mấy ngày sau đó, Phong phải nghỉ học ở nhà chăm sóc mẹ. Thương cậu, cứ buổi chiều Như lại sang giúp cậu, khi thì nấu cháo, khi thì mang theo hoa quả. Mỗi lần thấy nó, mẹ Phong lại vui hẳn lên, ăn được nhiều hơn, do vậy bệnh cũng đỡ nhanh hơn. Ốm dậy, thái độ của bà đối với Phong thay đổi hoàn toàn. Bà không còn lạnh nhạt, mắng nhiếc cậu vô cớ nữa, ngược lại rất yêu thương cậu, còn hay quan tâm đến chuyện cậu và Như, còn thường xuyên hỏi thăm Như. Như biết được, rất vui và hài lòng: "Xem ra lời mình nói có tác dụng." Nó không bận tâm bà hỏi han đến nó làm gì, miễn sao bà thương Phong, cậu không còn phải khóc nữa là ổn. Như bây giờ luôn luôn nhìn thấy nụ cười tỏa nắng của cậu. Với nó, nụ cười ấy có thể xua tan mọi thứ, cho nó thêm niềm vui trong cuộc sống. Đôi khi chính nó cũng không hiểu tại sao nó lại đặc biệt yêu nụ cười ấy đến vậy. Chỉ biết yêu là yêu thôi...

Thời gian cứ thế trôi đi, mới đó mà đã năm năm trôi qua. Như giờ đây đã là cô thiếu nữ mười bảy tuổi, xinh đẹp phổng phao hơn rất nhiều. Phong cũng đã mười lăm, không còn là thằng bé đen nhẻm gầy còm ngày nào. Cậu đã lớn, cao hơn cả Như rồi, trông cũng rất đẹp trai sáng sủa. Giá cậu không phải thằng "Phong ăn cắp" cả vùng ghét bỏ thì có lẽ nhiều cô bé mới lớn phải mê mệt vì cậu rồi. Phong vẫn đang học lớp 9, nhưng Như thì nghỉ học đã hai năm. Ông bà nó giờ đều yếu, không đi làm được như trước nữa, thành ra nó phải nghỉ học ở nhà đi làm phụng dưỡng ông bà. Như xin làm ở một tiệm may trong làng, ngoài ra nó còn chăm lo mảnh vườn sau nhà, trồng rau bán kiếm tiền.

Cuộc sống mỗi đứa mỗi khác, cũng không còn nhiều thời gian ở bên nhau như trước. Tuy nhiên, tình cảm của hai người vẫn không có gì thay đổi, thậm chí có phần thân thiết hơn. Cứ rảnh rỗi là Phong lại sang nhà Như giúp nó vài việc lặt vặt. Thỉnh thoảng nếu Như rỗi rãi, hai chị em rủ nhau ra ven sông ngồi, ngắm những chuyến phà xuôi ngược qua lại. Có lần, cả hai đang ngồi im lặng, Phong chợt lên tiếng hỏi:

- Chị Như này. Ờ... em hỏi chị cái này chị đừng giận. Chị...thích ai bao giờ chưa?


Sakura Shan tình yêu bi kịch Đúng người sai thời điểm