Chị Ngọc đang hốt hoảng với mấy cái ảnh, gửi tin nhắn giải thích cho thằng Thịnh mà mãi chẳng thấy hồi âm thì lại nhận được tin nhắn của bà Sương. Chị giật nảy mình. Lẽ nào bà Sương đã biết hết mọi chuyện? Nhưng dù cho có khiếp sợ đến mấy, chị vẫn phải đến.

Nói gì thì nói, không cần biết mục đích của cuộc hẹn này là gì, gặp mặt mẹ của người yêu thì vẫn phải ăn mặc đẹp. Chị mặc một bộ váy trắng, đi giày cao gót màu xanh đậm, trang điểm nhẹ nhàng.

Quán cà phê khá lớn, ba tầng, có vẻ sang trọng. Chị Ngọc vừa bước vào đã có một người phục vụ nam bước tới chỉ dẫn cho chị lên tầng hai để gặp bà Sương. Chị hồi hộp, lòng nóng như lửa đốt, nện giày cao gót lên từng bậc cầu thang chậm rãi.

Vừa lên đến tầng hai, chị phát hiện ra trên đây hơi vắng, nói đúng ra là vắng tanh, chỉ thấy một người phụ nữ đang ngồi quay lưng về hướng này, chắc mẩm đó chính là bà Sương, chị bước tới, giọng lễ phép:

- Cháu chào cô ạ. Cháu là Ngọc.

Bà Sương không nói gì, vẫn giữ nguyên tư thế ấy. Chị Ngọc giữ bình tĩnh ngồi vào ghế đối diện.

- Cháu muốn uống gì không? - Bà Sương hỏi rất nhẹ nhàng.

Chị Ngọc hơi bất ngờ trước thái độ của bà Sương nhưng cũng rất nhanh đáp lại:

- Dạ, nếu thế thì một cốc cam ép là được rồi cô ạ.

Bà Sương vẫy vẫy người phục vụ bàn đang đứng gần đó.

- Một cốc cam ép và một cốc trà nóng nhé!

- Thế, hôm nay cô gọi cháu, chắc phải có việc gì quan trọng đúng không ạ?

- À, không, cô rảnh quá, gọi cháu ra tâm sự nói chuyện cho vui thôi ấy mà. Đừng nghĩ nhiều làm gì.

- À, vậy chắc cô có nỗi phiền muộn gì phải không ạ?

- Thế cháu với thằng Thịnh yêu nhau được bao lâu rồi? - Chị Ngọc hỏi một đằng bà Sương lại cố tình trả lời một nẻo.

Chị Ngọc khựng lại, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, cười cười :

- Cô nói gì kì quá. Thịnh lấy vợ rồi, cháu với anh ấy cũng chẳng còn gì nữa đâu ạ.

Mồ hôi lạnh sau lưng và trong lòng bàn tay toát ra, chị Ngọc vẫn phải giả bộ như thường.

- Để cô kể với cháu một câu chuyện nhé.

Trà và nước được đưa lên. Bà Sương thong thả nhấp một ngụm, bắt đầu luôn câu chuyện của mình.

- Một đôi vợ chồng, lấy nhau được một năm thì người chồng bỏ quê đi xa xứ làm ăn, người vợ ở lại để chăm sóc hai bên nội ngoại. Cứ đi, lần về đếm trên đầu ngón tay, thế mà rồi người vợ cuối cùng cũng chửa đứa con đầu lòng. Chửa ba tháng, nghén lên nghén xuống, gầy rộc hẳn đi nhưng vẫn xuống đồng cấy ruộng hùng hục như trâu húc mả, vẫn đảm đương tất cả mọi việc. Chửa bốn tháng, gánh gạo đưa ra tận chỗ của chồng, thấy chồng xoa bụng một cô còn ễnh to hơn mình, chăm lo cho cô ta từng li từng tí, uất quá sảy thai. Các cụ biết chuyện, lấy gia pháp trừng trị người chồng, còn người phụ nữ kia bị đuổi đi biệt tăm biệt tích với đứa con của cô ta. Lại nói, người vợ quyết tâm chuyển chỗ khác để buôn bán, được hai năm thì mới chửa được thêm. Đẻ thằng bé ra thì việc buôn bán cũng phất lên như diều gặp gió, các cụ thống nhất đặt tên là Thịnh. Người vợ âm thầm tìm hai mẹ con kia thì mới biết là cô ta không lấy chồng. Đứa con của cô ta, chắc cháu cũng biết đấy, Ngọc nhỉ? - Âm cuối được kéo dài ra, như cứa vào tim chị Ngọc.

Biết chứ. Sao lại không biết được. Người từng kề tay áp má với chị bảy năm về trước. Người từng chiếm trọn tuổi thanh xuân của chị. Chị Ngọc cúi gằm xuống, bàn tay run run nắm chặt. Giờ thì chị hiểu tại sao bà Sương lại cấm đoán chị đến với Thịnh như thế rồi.

Bà Sương cười, nụ cười rất kịch mà cũng có phần trào phúng. Bà chưa từng kể cho ai câu chuyện này, vì với bà, nó như một nỗi ám ảnh suốt phần đời còn lại. Chồng ngoại tình, mất đi đứa con vô tội, có chết bà cũng không thể quên được.

- Ngọc này. Cô tởm cái loại đàn bà lăng loàn, không có tự trọng đi cướp chồng người khác lắm. Với cô, mấy con đ* ngoài đường còn thanh cao chán! Chúng nó ngủ với đàn ông để kiếm tiền nên đuổi cái đi ngay. Còn cái loại đàn bà kia, dạng háng cho chồng người khác chơi miễn phí, lại còn như con đỉa bám chặt vào con c* của chồng người ta, ảo tưởng đấy là tình yêu bất chấp định kiến, đuổi không đi.

Cốc trà nóng trên tay bà Sương hắt thẳng về phía chị Ngọc. Chị ứa nước mắt, một cách nhục nhã và thảm hại. Hy sinh hết mình vì hai tình yêu, cuối cùng chỉ đổi lại sự đau khổ và khinh miệt. Chị đứng phắt dậy, chạy về phía xuống cầu thang. Bà Sương thong thả ngồi ngắm nghía bộ móng của mình, giống như lời nói vừa rồi chẳng có chút gì liên quan đến bà.

Chị Ngọc đi giày cao mười phân, chạy nhanh, bậc cầu thang cao, chị vấp. Lăn từ trên cao xuống, để lại chuỗi âm thanh ghê rợn. Chị bất tỉnh, trong vũng máu đỏ quánh.

- Bà chủ ơi, không ổn rồi, cô ta ngã, chảy nhiều máu lắm! Hình như... sẩy thai...

Bà Sương giật mình, vội vã đi xuống.

Thằng Thịnh lồng lên như một con thú, bật lại cả mấy thằng đầu gấu đang giữ tay giữ chân nó ở cửa ra vào. Khách khứa đã bị mời đi hết từ lâu. Đây vốn là quán cà phê của nhà thằng Thịnh mà. Bà Sương muốn làm gì mà chẳng được.

Thằng Thịnh chạy đến. Chị Ngọc nằm tĩnh lặng, khóe mi còn chưa khô dòng nước mắt. Bộ váy trắng nhuốm đỏ đập vào mắt thằng Thịnh, giống như vệt máu nở rộ trên nền ga trắng tinh của cái Huyền.

Chị Ngọc từ từ mở mắt. Trần nhà trắng xóa. Là mùi bệnh viện. Chị hơi khó chịu cựa mình. Thằng Thịnh đang ngồi ở cái ghế đối diện giường bệnh bật dậy, đi về phía chị.

- Em có mệt lắm không?

Chị Ngọc cụp mắt xuống, không trả lời. Chị thấy thật khó xử. Đoạn, chị nhìn thằng Thịnh, chậm rãi mở miệng:

- Em ổn lắm, anh đừng lo.

Rồi chị ngập ngừng:

- Thịnh này... em...

Thằng Thịnh như biết trước chị chuẩn bị nói điều gì, nó cắt ngang:

"Anh biết. Mẹ kể với anh rồi. Em...cứ dưỡng bệnh, tiền viện phí anh sẽ lo."

Thần sắc thằng Thịnh đầy mệt mỏi. Nó vuốt má chị, một cách dịu dàng, cho lần cuối cùng này. Sau này, họ sẽ chỉ còn là người xa lạ, họa chăng sẽ chỉ là những vị khách ngẫu nhiên đi ngang qua đời nhau. Sự đời trớ trêu! Những mối lương duyên bị ép phải chia lìa, những mối lương duyên bị ép phải gặp nhau. Chỉ còn lòng người ở lại, tiếc thương cho những tháng năm lầm lỡ.

Điện thoại thằng Thịnh kêu, như tiếng chuông đanh thép.

"Anh phải đi rồi. Em nhớ hồi phục cho tốt. Chào em, Ngọc."

Thằng Thịnh quay đi, không ngoảnh lại. Chào em. Tạm biệt em. Cô gái từng bước vào cuộc đời tôi, cô gái từng yêu tôi và cũng là cô gái tôi từng yêu đến cháy lòng. Dị nghị, ranh giới đạo đức, chúng ta vẫn không thể đi đến cuối cùng.

Mắt chị Ngọc đờ đẫn, lấp lánh nước.

Một lúc sau, phòng bệnh mở cửa, nhưng là một người khác đi vào. Tiếng giày cao gót lách cách trên nền gạch men.

"Chị thấy khỏe hơn chưa?"

Nga đặt túi hoa quả xuống ghế, hỏi chị ân cần.

"Chị không chỉ đơn giản là ngã cầu thang đúng không?" Chị Ngọc hỏi, giọng đều đều.

"Hai tháng."

Lớp nước đảo quanh trong tròng mắt trào ra. Chị lẩm bẩm:

"Là chị tạo nghiệt, là lỗi của chị. Nếu chị không cố tình không uống thuốc tránh thai, nó sẽ chẳng phải chịu cảnh biến thành vũng máu như thế này. Là lỗi của chị, lỗi của chị..."

Nga bước đến, ghé người xuống ôm lấy chị, nghèn nghẹn:

"Sao chị phải tự hành hạ bản thân thế này hả Ngọc?"

Tối đến, chị nằm đơn độc trong phòng bệnh. Một tiếng nữa Nga mới đến, bây giờ có gì thì gọi y tá đến giúp. Chị miên man trong dòng ý nghĩ, những điều chị đã làm, liệu có đáng?

Có người mở cửa, lần này lại là một người khác.

"Sao nào? Cô gài hụt thằng nhóc đó à? Số nó may đấy!"

Chị giật mình, trừng mắt lên, quay đầu về phía cửa. Dũng đang đứng đó, gương mặt đầy chế nhạo. Chị rít lên:

"Thằng khốn nạn! Anh im đi! Mít chưa bao giờ là âm mưu gì cả. Anh đừng có độc mồm. Lầm lỡ với anh một lần, tôi nhục lắm rồi! Sao anh vẫn chưa tha cho tôi hả?"

"Ok, ok. Nóng thế. Thì cũng không phải là hồi đó cô thích thế lắm sao? Đống ảnh nóng đấy tôi toàn để trưng bày, trân trọng nâng niu lắm đấy. Công nhận nhìn cô ngon thật!"

"Đồ bỉ ổi! Sao anh không biến đi cho khuất mắt tôi! Rõ ràng anh đã biết hết mọi chuyện..." giọng chị nhỏ dần, khàn khàn.

"Này, cô cũng đâu có tốt đẹp gì. Không phải cô cũng từng tính ép cưới tôi bằng con bé Mít sao? Tôi không cưới cô nhưng vẫn chu cấp đầy đủ rồi còn gì nữa. Còn chuyện cô đi cặp với "em trai" tôi, làm sao mà tôi quản được!"

_______________________________

Một tháng cái Huyền ở lì trong nhà, chẳng đi đâu cả. Dạo này nó thấy trong người mỏi mệt hẳn ra. Bà Dần thấy thế, cũng nghĩ là con gái thất tình nên chán chường mọi việc là chuyện thường tình, chẳng nói gì. Nhưng ông bố cái Huyền cứ giục đi khám, phòng một bằng chữa mười. Sáng nay, hai mẹ con dẫn nhau ra phòng khám tư nhân. Lúc về, mặt bà Dần buồn rười rượi, cái Huyền thì ngồi bần thần.

< Chương trước Chương sau >
hangdt123

Tạo ngày 21/03/2017, Cập nhật ngày 20/07/2017

5

awesome

0

nice

8

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

1

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote

Ép duyên

hangdt123

21/03/2017

86

100,009

Cành mai trao ai?

hangdt123

22/03/2017

4

11,057

Phản bội

hangdt123

21/03/2017

7

10,568