Một phi tử có tiền đồ xán lạn như thế, rốt cuộc cũng có lúc rơi vào bước đường “không bị ban lụa trắng là đã mãn nguyện rồi”?

Hậu cung… đúng là nơi họa phúc khó lường…

Có lẽ Phạm Thị Ngọc Chân dần hiểu được sự lo lắng của Huyên nên cũng bớt an ủi nhảm. Nhác trông không thấy Nguyệt Hằng đâu, nàng ta quay ra thắc mắc thì lại nhận được một cái thở dài của Huyên:

“Trịnh Minh Nguyệt đưa nàng ấy đi rồi.”

Sắc mặt của Phạm Thị Ngọc Chân trầm xuống. Thứ mà phụ nữ hậu cung không thiếu nhất chính là thủ đoạn. Nói thẳng ra, Nguyệt Hằng rơi vào tay của Trịnh Minh Nguyệt còn khốn khổ gấp vạn lần rơi vào tay quan binh xử án bình thường. Nhưng Huyên lại có vẻ không để tâm lắm đến nguy cơ đó. Nàng đưa tay day day thái dương một lúc rồi quay sang nói với Phạm Thị Ngọc Chân:

“Thôi thì đằng nào cô cũng đến đây rồi nên ta cũng nói luôn. Ta có một chuyện muốn nhờ cô giúp, không biết cô có thể sắp xếp giúp ta không?”

Phạm Thị Ngọc Chân gật đầu ngay lập tức. Nàng ta vẫn luôn như vậy, nếu đã quý ai thì sẽ chẳng nề hà chuyện gì. Hơn nữa, chuyện của Lâm Vũ Linh cũng có liên quan tới nàng ta, việc hoàng thượng dồn hết cơn thịnh nộ vào Huyên khiến nàng ta áy náy vô cùng.

Huyên hạ giọng thấp đến mức người đứng bên cạnh cũng khó nghe thấy:

“Ta muốn cô chuẩn bị cho ta một ít muối và một chút hương liệu loại đặc biệt.”

Muối và hương liệu thì có liên quan gì đến chuyện này? Phạm Thị Ngọc Chân lại gật đầu nhưng trong lòng thực sự không hiểu Huyên đang nghĩ cái quái gì nữa!

Hình lao là nơi duy nhất trong hoàng cung không bao giờ có ánh sáng mặt trời chạm tới. Những ngọn đuốc trở thành nguồn sáng duy nhất cho nơi này. Trên chiếc bàn gỗ kê trước mặt Nguyệt Hằng, những dụng cụ dùng để tra khảo phạm nhân đã được bày sẵn. Trịnh Minh Nguyệt thì đang nhàn nhã lượn vòng quanh bàn và suy nghĩ xem nên dùng tới thứ nào trước tiên.

“Nguyệt Hằng à Nguyệt Hằng, ngươi là người thông minh, hà tất phải tự làm khổ mình như thế?” Trịnh Minh Nguyệt đủng đỉnh nhấc một chiếc kẹp tay bằng sắt lên. “Việc Nguyễn sung nghi sai người hãm hại Lâm tài nhân đã rõ như ban ngày. Ngươi cho rằng ngươi già mồm kêu oan thì người khác sẽ không biết chuyện xấu xa của chủ ngươi sao?”

Nguyệt Hằng lấm lét nhìn chiếc kẹp sắt trong tay Trịnh Minh Nguyệt. Nguyễn sung nghi nói Trịnh Minh Nguyệt là một kẻ tráo trở, giờ thì Nguyệt Hằng tin rồi.

“Lệnh bà tin vào điều đó?”

Trịnh Minh Nguyệt hài lòng gật đầu:

“Ta tin vào những gì mắt ta thấy.”

Trịnh Minh Nguyệt thản nhiên nói như thể lúc ấy nàng ta cũng có mặt ở hiện trường!

Nguyệt Hằng đợi cho Trịnh Minh Nguyệt cười xong rồi mới nói tiếp.

“Đáng tiếc! Có những khi, những gì lệnh bà nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật!”

Vẻ mặt đang đắc ý của Trịnh Minh Nguyệt lập tức đanh lại. Nàng ta có cảm giác ả cung nữ hèn kém kia đang cười nhạo mình.

“Lòng trung thành không cần thiết với những kẻ khôn ngoan đâu.”

“Vậy thì con thấy làm kẻ ngốc cũng rất dễ chịu.”

Sự đốp chát của Nguyệt Hằng đã chạm tới giới hạn cuối cùng của Trịnh Minh Nguyệt. Ánh mắt mỹ nhân ánh lên tia sáng hằn học. Biết cung nữ của Nhữ Hiên các chưa thấy quan tài chưa rơi lệ, nàng ta thôi không chơi trò mèo vờn chuột nữa mà thẳng tay sai Hải Yến dùng hình. Vì còn e ngại điều tiếng thiên hạ nên Trịnh Minh Nguyệt chưa dám dùng trọng hình, nhưng dìm đầu Nguyệt Hằng vào thùng nước cho bị sặc thì nàng ta dám.

Kiểu tra khảo này hữu hiệu, vừa không lo để lại dấu vết.

Ban đầu Nguyệt Hằng còn cố nín thở, nhưng rồi không chịu nổi nữa, nàng ta trộm thở một hơi, thế là nước bị hít vào mũi rồi xộc thẳng lên đầu, buốt nhức không tài nào tả nổi. Cảm thấy đối phương hít nước đã no, Hải Yến liền cầm tóc kéo ngược đầu Nguyệt Hằng dậy, chờ cho định thần đôi chút rồi lại tiếp tục dìm đầu xuống. Cứ như thế hai ba lần, ước chừng Nguyệt Hằng đã thấm được đau đớn, Hải Yến mới chấm dứt màn tra khảo tởm lợm này.

“Thế nào? Làm kẻ ngốc có dễ chịu không?” Trịnh Minh Nguyệt cười hỏi.

Nguyệt Hằng cắn răng lắc đầu. Nếu còn dám phản đối nữa, Trịnh Minh Nguyệt dám dìm chết nàng ta cũng nên!

Bấy giờ Trịnh Minh Nguyệt mới hài lòng bảo Hải Yến cất những dụng cụ tra khảo đi. Xét cho cùng, lòng trung thành cũng không quan trọng bằng tính mạng. Có lẽ nàng ta đã đánh giá quá cao sự trung liệt của đám cung nhân hèn mọn này rồi.

Việc Trịnh Minh Nguyệt dẫn người đến lục soát Nhữ Hiên các và bắt Nguyệt Hằng đi càng khiến người ta hoài nghi về khả năng trở mình của Nguyễn sung nghi. Gió vận mệnh đổi chiều. Đám nội quan trước đây từng bợ đỡ Nhữ Hiên các lập tức ngoảnh mặt làm dưng, thậm chí trà nước hàng ngày cũng bị bọn chúng cắt xén không thương tiếc. Cung nhân Nhữ Hiên các dám cãi lời thì đều bị đám thị vệ canh cửa cung trừng trị thẳng tay. Những chuyện chó cậy oai hùm ấy, Huyên đều biết hết, nhưng việc duy nhất nàng có thể làm chỉ là yên lặng chờ đợi. Cung nữ dâng trà đã chết, Huyên mất đi cơ hội tự mình minh oan, nhưng đồng thời cũng không ai có thể trực tiếp kết tội nàng nữa. Coi như đây là may trong rủi. Hai ngày nay, Trịnh Minh Nguyệt loay hoay tìm chứng cứ chắc cũng thấm mệt rồi!

Điều khiến Huyên phiền lòng nhất chính là Tư Thành.

Nàng chỉ là một mồi nhử trong liên hoàn kế độc địa. Nàng nhìn ra được điều ấy thì không có lí gì Tư Thành lại không nhìn ra. Nhưng ánh mắt hoài nghi mà hắn dành cho nàng lúc ở Thanh Trúc viện càng không phải là giả. Chẳng lẽ hắn cho rằng nàng đã tát nước theo mưa mà mặc kệ Lâm Vũ Linh, sau đó lợi dụng lí trí và lòng thương hại của hắn để thoát tội? Nếu không phải như thế, vậy thì vì sao sau khi ban khẩu dụ giam lỏng người trong Nhữ Hiên các, Tư Thành không hề cho người tới hỏi thăm tình hình, thậm chí khi người của Nhữ Hiên các bị lấn lướt ngay trước cửa điện Bảo Quang, hắn cũng nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy.

Cậu bé Tranh không hiểu vì sao cha không đến, nhưng như thể có một mối tương giao kì lạ, cậu cũng không quấy khóc khi câu hát ru của mẹ lạc điệu nữa.

Tin đồn càng có cơ sở hơn: Nguyễn sung nghi sắp thất sủng.

Khi đã quen với sự ấm áp, con người ta dễ sinh lòng sợ hãi trước cảnh lạnh lẽo. Hai ngày vò võ trong Nhữ Hiên các là hai ngày ảm đạm nhất cuộc đời Huyên. Sự lạnh nhạt của Tư Thành khiến nàng bận lòng. Nỗi đau mất con của Lâm Vũ Linh cũng khiến nàng bận lòng. Nàng vốn không quan tâm thiên hạ nghĩ gì về mình, nhưng Tư Thành và Lâm Vũ Linh nào phải “người thiên hạ”! Một người là chồng nàng, một người đối với nàng có quá nhiều duyên nợ. Lâm Vũ Linh… người được nàng cưu mang, chịu tủi nhục vì nàng, hưởng thay phúc phần của nàng, rồi để vuột mất phúc phần ấy cũng lại vì nàng. Nếu khi tỉnh táo lại, Lâm Vũ Linh cũng cho rằng nàng cố tình diễn khổ nhục kế để hại nàng ta, liệu nàng ta có hận nàng hay không? Nàng ta có tư cách để hận nàng hay không?

Huyên nhìn mâm cơm nóng hổi mà cảm thấy trong lòng lạnh ngắt.

Trong khi Huyên đang bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình thì Lý Quý lại đứng trông mải miết ngoài cửa. Lý Quý đã quen với việc cứ tối tối hoàng thượng lại đến bầu bạn với Nguyễn sung nghi, bởi thế, hai ngày không thấy bóng dáng của hoàng thượng, gã đâm ra sốt ruột thay cho chủ nhân của mình. Có lẽ gã cũng tin vào những lời đồn đại phong thanh ngoài kia, rằng Nguyễn sung nghi sắp thất sủng thật rồi.

“Lệnh bà đừng buồn. Bệ hạ sẽ không bỏ rơi lệnh bà đâu.”

Đó là lần đầu tiên Tuệ Thảo chủ động an ủi Huyên. Trong lòng ấm áp hơn, Huyên từ tốn gật đầu đáp lại.

Nhưng điều Huyên không ngờ tới là tiếp sau câu an ủi to gan lớn mật đó, Tuệ Thảo lại có thể cắt nghĩa toàn bộ quá trình của vụ án, tường tận không kém gì nàng.

Tuệ Thảo thản nhiên nói:

“Lúc trước con cảm thấy chuyện ngày hôm nay phụ thuộc quá nhiều vào may rủi, ví dụ như việc lệnh bà nôn ọe ngay trước mặt Lâm tiệp dư, việc lệnh bà suy nghĩ theo định hướng của hung thủ, việc Lâm tiệp dư nghi ngờ chén trà có vấn đề, rồi cả vị trí tương quan giữa ba người lệnh bà lúc ở ngự hoa viên. Tất cả những điều đó đều phụ thuộc vào cảm tính chủ quan của mỗi người, và chỉ cần bất cứ điều nào trong bốn điều đó không xảy ra, âm mưu lần này sẽ thất bại. Nhưng cuối cùng thì ác mộng vẫn đến, và con đã hiểu rằng không có gì gọi là may rủi.” Tuệ Thảo càng nói càng nhỏ. Nàng ta rất sợ người ngoài nghe thấy. “Có lẽ kế hoạch ban đầu của kẻ đó là tuyên cáo cho toàn hậu cung biết lệnh bà đang mang thai. Dù lệnh bà không cảnh báo Lâm tiệp dư thì Lê chiêu nghi cũng sẽ vì cái ghế chiêu nghi đang lung lay của mình mà giữ người ở yên trong Thanh Trúc viện. Trà nóng vốn dĩ không dành cho Lâm tiệp dư, nàng ta đem theo sự ngờ vực đến ngự hoa viên nên sẽ có phản ứng với tất cả mọi thứ xung quanh lệnh bà chứ không riêng gì một chén trà. Còn về vị trí của mọi người lúc xảy ra sự cố, thoạt nhìn thì nó khá tình cờ, nhưng sẽ không hẳn là tình cờ nếu có sự căn ke sắp đặt của một người…”

“…Cung nữ dâng trà!”

Huyên nối tiếp câu nói bỏ ngỏ của Tuệ Thảo. Đúng là nhịp chân của cung nữ lúc đó chậm và không đều nhịp. Vì phải căn tính nên mới chậm vào không đều nhịp.

Cả hai người họ đều chợt im lặng sau khi đã hiểu ra mấu chốt của vấn đề. Thực ra trong lòng Huyên còn một khúc mắc nữa. Nàng nghiêng nghiêng nhìn Tuệ Thảo, cuối cùng đành nuốt băn khoăn đó ngược trở lại.

Giờ chưa phải lúc.

Bóng gã thái giám còm dổ dài xiêu vẹo nơi ngưỡng cửa khiến Huyên nhớ tới mảnh sứ vỡ kia. Lý Quý là một người yêu đồ gốm sứ, nếu mảnh chén này có gì khác thường thì có lẽ gã sẽ phát hiện ra.

Lý Quý vừa nhìn đã nói:

“Con đoán đây là mảnh vỡ của chén trà trong ngự hoa viên.”

Huyên gật đầu. Lý Quý ngắm nghía mảnh chén một lát rồi tần ngần nói với Huyên:

“Chén trà này không phải đồ của làng Bát Tràng chế tạo.”

Huyên biết mình sắp chạm tới một điều gì đó.

“Chén trà này được tráng men màu búp dong, thoạt trông khá gốm Bát Tràng, nhưng nước men không trong, độ sâu cũng không đạt.” Gã kính cẩn trả lại mảnh chén cho Huyên. “Gốm sứ của làng Bát Tràng làm ra không thể nào có thứ xấu xí như thế!”

Đồ gốm sứ trong cung được chia thành nhiều loại. Không phải cung nào cũng có quyền dùng gốm sứ Bát Tràng. Ở những cung điện xa xôi hoặc những nơi dành cho người hầu, người ta vẫn dùng những loại chén bát ít quý giá hơn. Nhưng Huyên nhớ rất rõ đồ dùng của phòng trà đã được quy định phải là đồ gốm Bát Tràng, bởi kẻ thưởng trà trong cung thường rất khó tính, tại sao lại có một chiếc chén lạc loài như vậy?

Trừ khi cung nữ đó vốn không định dùng đồ của phòng trà!

Tuệ Thảo cũng chau mày rồi hỏi một câu:

“Lý Quý, loại sứ này dù được nung nóng thì cũng không thể nhận ra bằng mắt thường đúng không?”

Lý Quý gật đầu. Gốm sứ không như đồ sắt. Đồ sắt nung nóng thì chuyển sang màu đỏ. Gốm sứ nung nóng nào có biến màu.

“Nhưng cũng nhanh nguội đấy ạ.”

Lý Quý cẩn thận nhắc thêm. Huyên thì chợt hiểu ra Tuệ Thảo đang thắc mắc điều gì.

Có thể khiến Phạm Thị Ngọc Chân phản ứng mạnh như vậy, không phải vì nước trà nóng mà vì bản thân chiếc chén bị người ta nung nóng. Đồ đạc để pha trà trong cung luôn được kiểm kê kĩ lưỡng. Vì cần đem chén đi nung nóng nên cung nữ kia không thể dùng chén của phòng trà. Và khi Huyên nhặt mảnh chén vỡ lên thì nó đã kịp nguội rất nhiều rồi.

“Hóa ra chuyện này không phải một tai nạn.” Lý Quý mất nhiều thời gian hơn Huyên để hiểu ra mọi chuyện. Gã tức tối giậm mạnh chân xuống đất khi có kẻ dám bày ra kế này để trút tội lên đầu Nguyễn sung nghi.

Huyên đáp:

“Trong hậu cung này, làm gì có tai nạn tình cờ, cũng làm gì có những chuyện ngoài ý muốn. Chỉ tiếc là cung nữ dâng trà đã chết, dù ta muốn đối chất cũng không thể đối chất được nữa rồi.”

Liên tưởng từ chuyện đối chất, Tuệ Thảo chợt lo lắng hỏi:

“Lệnh bà nghĩ có khi nào nào Trịnh tu dung dám ép cung Nguyệt Hằng không?”

Điều Tuệ Thảo lo lắng chính là điều mà Huyên vừa nghĩ tới. Lần này Trịnh Minh Nguyệt hành động quyết liệt như thế, tức là nàng ta đã chuẩn bị tinh thần được ăn cả, ngã về không rồi.

Chẳng còn thời gian để suy nghĩ quá nhiều, Huyên rời khỏi bàn ăn rồi đi mài mực. Khi cung nữ ấy bước tới cũng là lúc nàng gấp bức thư làm bốn và bỏ vội vào một bì thư.

Cũng giống như gã thái giám câm tên Mạch, Thu Quế là cung nữ phụ trách việc quét tước ở hậu viện của Nhữ Hiên các. Thường ngày nàng ta có gặp gỡ qua Nguyễn sung nghi, nhưng được Nguyễn sung nghi tin tưởng giao việc lớn vào tay thì nàng ta nằm mơ cũng không dám mơ tới.

“Ta bị đau bụng nên muốn mời thái y, ngươi đi mau rồi về, đừng để ta phải chờ lâu.”

Huyên cố ý nói to rồi dúi dúi bức thư cho Thu Quế, ánh mắt mang ý nghĩa “đi đi, đem bức thư này ra ngoài cho ta!”

Bây giờ Nhữ Hiên các đang bị nhòm ngó, nếu nàng để Lý Quý hay Tuệ Thảo đi giao thư thì sẽ khiến người ta chú ý, còn nhờ kẻ lạ thì không đủ tin tưởng, bởi vậy, nàng mới giao việc này cho một cung nữ không mấy nổi bật như Thu Quế.

“Nhưng mà con…” Thu Quế băn khoăn nhìn phong thư trong tay. Miệng phong thư gấp gọn ghẽ nhưng chưa kịp dán lại, không biết nội dung bên trong là gì.

Thấy Thu Quế lưỡng lự không muốn đi, Huyên hơi phật ý:

“Sao nào? Bình thường ta đối với các ngươi không tệ, chẳng lẽ việc nhỏ này mà ngươi cũng không muốn giúp ta? Hay là ngươi cũng cho rằng ta sắp thất sủng rồi nên không cần hầu hạ nữa?”

Thu Quế cuống quýt lắc đầu. Biết không thể thoái thác được nữa, nàng ta đành miễn cưỡng nhận lời.

“Không biết lệnh bà muốn con chuyển bức thư này cho ai ạ?”

“Chủ nhân cung Thọ Am – chiêu nghi Lê Tuyên Kiều!”

Câu trả lời của Huyên khiến Lý Quý đứng bên cạnh giật thót mình vì khó hiểu. Giây phút Huyên ngước nhìn sang, Tuệ Thảo cũng vừa quay mặt đi để che giấu một nụ cười rất nhẹ.   

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/12/2017

7

awesome

0

nice

10

loved!

0

lol!

0

funny

3

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote