Chương 5

Làm gay ngày thứ hai.

[ Cùng nhau chạy bộ, tập luyện, chơi bóng, … ]

Tiết trời hôm nay khô ráo và mát mẻ, Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật cùng mặc đồ thể thao thân mật gặp nhau.

“Cậu cảm thấy chúng ta cứ ngu ngốc chạy một vòng quanh trường, thật có thể chứng minh chúng ta là một cặp hả?” Vương Nghiễm Ninh hoài nghi.

“Chứ không thì làm gì?” Trương Linh Dật nháy mắt vài cái, “Cậu muốn tôi nắm tay cậu chạy quanh trường chắc?”

Vương Nghiễm Ninh suy nghĩ, chà xát tay chân thành nói: “Chúng ta vẫn cứ như vậy mà chạy thôi!”

Vì thế, trên con đường bao quanh trường học lại tiếp tục xuất hiện một màn lịch sử.

Hai hotboy đình đám, Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật đang cùng nhau chạy bộ, lại còn chạy rất gần nhau.

Đáng tiếc sáng sớm không nhiều người lắm, đôi khi có vài người chưa tỉnh ngủ chạy ngang đều tưởng rằng mình hoa mắt, lập tức đưa tay dụi ghèn trong ổ mắt, đến khi dụi xong, Vương Nghiễm Ninh đã cùng Vương Linh Dật chạy xa.

Con đường bao quanh trường học là lựa chọn đầu tiên của những người hay chạy bộ. Về cơ bản các chàng trai chạy trong nửa giờ là có thể xong.

Sau đó, hai hotboy trong quá trình chạy cảm thấy trống trải, vì vậy mà bắt đầu trò chuyện.

Trương Linh Dật dùng ánh mắt ưu nhã liếc nhìn Vương Nghiễm Ninh: “Bắp tay bắp chân nhỏ thế này có thể chạy hết một vòng hay sao?”

Đây là khiêu khích, trắng trợn khiêu khích.

Vương Nghiễm Ninh mắt sắc như dao, nói: “Cút, tôi có bốn múi bụng đấy!”

“Mới bốn múi hở~” Trương Linh Dật làm bộ lơ đãng vén áo thể thao phẩy phẩy, “Tôi có sáu múi, nếu múi bụng có thể chia được,… tôi chia cho cậu một múi! Như vậy thì cậu có thể ngang hàng với tôi rồi.”

Nói đến vấn đề này, Trương Linh Dật có chút buồn phiền, cậu cùng Vương Nghiễm Ninh cạnh tranh lâu như vậy, cao thấp khó phân, ngày xưa nếu sớm biết vậy thì nên so số cơ bụng, như vậy thì cậu có thể đứng đầu Đại học F rồi. Đáng tiếc tới bây giờ mới phát hiện bụng mình hơn Vương Nghiễm Ninh hai múi thì đã trễ.

Quả nhiên Vương Nghiễm Ninh đã bị Trương Linh Dật chọc giận, hai mắt nổi lửa nói: “Cơ bụng là cái quái gì? Có thể ăn sao? Là đàn ông phải dựa vào thực lực để nói chuyện!”

“Chao ôi, thụ thụ, cậu đừng thẹn quá hoá giận mà~ Với tư cách là thụ thì bụng thua công hai múi thì cũng hợp tình hợp lý thôi!” Hai ngày nay Trương Linh Dật mới tìm được một vấn đề chỉ cần nhắc đến có thể chọc cho Vương Nghiễm Ninh phát điên.

Mỗi lần nhìn kẻ thù lớn nhất trong ba năm qua của mình phát điên, Trương Linh Dật đã cảm thấy cuộc đời này quả thật rất đẹp!

“Hừ, vậy không bằng chúng ta cùng chạy đua xem, nếu cậu thua sẽ phải nhường vị trí công cho tôi!” Vương Nghiễm Ninh thở phì phì nói, “Một, hai, ba. Bắt đầu!” Dứt lời liền như mũi tên phóng như bay ra ngoài.

“Mẹ kiếp, sao cậu có thể tự tiện quyết định.” Trương Linh Dật bị Vương Nghiễm Ninh dẫn trước, tranh thủ thời gian đuổi theo sau.

Hai người bình thường đều là vận động viên, có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân. Nhưng Trương Linh Dật là đội viên đội điền kinh, chạy đua cùng với đội trưởng đội bóng rổ Vương Nghiễm Ninh đương nhiên chiếm ưu thế hơn.

Có điều cậu không định vượt lên Vương Nghiễm Ninh sớm, trong một trận đấu, thực lực hai người ngang nhau mới thú vị.

Cho nên cậu cố ý đi theo Vương Nghiễm Ninh, thoáng cái chạy trước vài bước, thoáng cái chậm ở phía sau mấy bước, nhìn Vương Nghiễm Ninh nén một hơi cố gắng chạy trước, tâm trạng thật vui.

“Thụ thụ, ông Trời đã ném cậu đến cây hoa cúc thì đó là ý của Trời, cậu cũng tự biết làm người không nên làm trái ý Trời mà~”

“Hừ~” Vương Nghiễm Ninh không thèm nhìn cậu ta.

“Thụ thụ, cậu yên tâm, tôi là một người có đạo đức, chúng ta làm gay thì cứ làm gay, tôi sẽ không đem chuyện cậu là thụ đi nói khắp nơi!” Trương Linh Dật nói xong chính nghĩa lẫm liệt.

Lửa giận ngùn ngụt trong lòng Vương Nghiễm Ninh không xả ra được, nín hồi lâu nói: “Cậu yên tâm, nếu là cậu thua, tôi nhất định sẽ đem chuyện cậu là thụ post lên diễn đàn, cho cậu vẻ vang khắp trường luôn.”

Đang nói chuyện, đoạn cuối con đường đã ở trước mắt.

Vì mộng tưởng tốt đẹp trở thành công, Vương Nghiễm Ninh hít sâu một hơi, chạy nước rút.

Ặc, thoắt cái đã chạy hết một vòng, không thể nghĩ là Vương Nghiễm Ninh có thể thắng.

Trương Linh Dật nhìn Vương Nghiễm Ninh bán mạng chạy về phía trước, vội vã đuổi theo.

Còn có 50 m… 30 m… 10 m…

Chiến thắng đang ở ngay trước mắt, Vương Nghiễm Ninh có thể tưởng tượng cảnh mình ngửa mặt lên trời cười dài, đem Trương Linh Dật đè phía dưới. Đang lúc hưng phấn quá độ, Vương Nghiễm Ninh không cẩn thận, chân trái đạp trúng chân phải.

“Bẹp.” Một tiếng, gương mặt chạm đất.

“A a a—“ Đột nhiên xảy ra tai nạn khiến Trương Linh Dật bám sát nút phía sau trở tay không kịp, mặc dù đã cố gắng ổn định cơ thể nhưng vẫn không tránh khỏi đạp phải người Vương Nghiễm Ninh.

Vô cùng thê thảm mà ngã lên người Vương Nghiễm Ninh, đè vừa vặn.

“A—“ Vương Nghiễm Ninh hét lên âm thanh long trời lở đất.

Trương Linh Dật ngọ ngoạy lăn sang một bên, nhịn đau ngồi xuống đỡ Vương Nghiễm Ninh biểu cảm đang vặn vẹo.

“Cậu sao rồi?” Trương Linh Dật hỏi.

“Mặt… mặt đau…” Giọng nói Vương Nghiễm Ninh có chút run rẩy, hay tay bụm lại che kín khuôn mặt.

“Cho tôi xem xem!” Trương Linh Dật kéo tay Vương Nghiễm Ninh ra, cậu và Vương Nghiễm Ninh đều cùng là kiểu người đỏm dáng, cho nên việc mặt Vương Nghiễm Ninh bị thương đối với cậu ta còn nghiêm trọng hơn tổn thương gân cốt, cũng có chút nóng ruột.

Nhưng mà Vương Nghiễm Ninh che kín mặt, chết sống không chịu đưa mặt ra.

“Việc này đừng có cố giữ hình tượng biết không?” Trương Linh Dật giận dữ, bất chấp Vương Nghiễm Ninh đang bị thương, dứt khoát nắm hai tay Vương Nghiễm Ninh kéo ra.

Sau đó…

“Phụt…” Trương Linh Dật nhịn không được muốn bật cười, bị Vương Nghiễm Ninh oán hận trừng mắt, vội vàng nén lại.

“Thôi… chúng ta đến phòng y tế trường để xem qua một chút đi.” Trương Linh Dật nín nhịn, cố gắng không để tiếng cười của mình phát ra.

Chỉ thấy Vương Nghiễm Ninh cả khuôn mặt đều hoàn hảo, duy chỉ có sống mũi tím xanh, còn trầy da chảy máu.

Trương Linh Dật muốn cười nhưng nhìn mặt Vương Nghiễm Ninh u ám đành nhịn xuống: “Đi thôi, đến phòng y tế xử lí vết thương.”

Cậu kéo Vương Nghiễm Ninh một cái nhưng cậu vẫn ngồi bất động.

“Sao vậy?”

Vương Nghiễm Ninh bẹt miệng, miễn cưỡng nói: “Chân cũng bị trật rồi.”

“E hèm!” Trương Linh Dật xoa trán, lúc nãy chỉ thấy Vương Nghiễm Ninh che mặt, tưởng rằng không bị thương chỗ khác, đúng là không muốn sống.

“Thua cậu luôn.” Trương Linh Dật vừa nói vừa ngồi xổm xuống, quay lưng về phía Vương Nghiễm Ninh, “Được rồi, tôi chịu thiệt một chút, lên đây đi!”

Vương Nghiễm Ninh nhìn tấm lưng rộng của Trương Linh Dật, nói thật, cậu không muốn bị yếu thế trước mặt cậu ta nhưng tình cảnh lúc này quan trọng hơn, chân còn bị thương, không có cách nào khác.

Cân nhắc vài lần, cuối cùng cũng miễn cưỡng leo lên lưng Trương Linh Dật.

“Chết tiệt, cậu nặng quá!” Trương Linh Dật cố gắng đứng lên.

“Vớ vẩn, tôi cao bằng cậu, bụng còn có bốn múi, đương nhiên phải nặng.” Vương Nghiễm Ninh bĩu môi, biết rõ sức mình còn định ra vẻ anh hùng, đáng đời, “Sao hả? Đã thấy hối hận rồi phải không?”

“Có gì phải hối hận~” Trương Linh Dật nói, “Dù nói thế nào, tôi cũng là tiểu công của cậu, đây là bổn phận.”

“Cậu còn dám nói?” Vương Nghiễm Ninh kẹp chặt vai Trương Linh Dật, đập đầu mình vào sau ót cậu ta, phát ra tiếng va chạm.

“Oa~ Khỉ gió~ Cậu định mưu sát tiểu công?” Trương Linh Dật đau đến dựng người, không có tay rảnh để che chỗ đau, phải dùng sức lắc đầu, thoạt nhìn giống như một con cún lúc lắc đầu khi rơi xuống nước.

Vương Nghiễm Ninh nhìn Trương Linh Dật đau đớn, tâm trạng buồn bực cũng vơi đi mất.

Ngồi trong phòng y tế trường, sống mũi Vương Nghiễm Ninh đã được băng bó, nghe bác sĩ lải nhải: “Tuổi trẻ các cậu, bạ đâu đụng đấy, không có ý thức bảo vệ thân thể! Chờ các cậu già biết hối hận thì đã muộn…”

Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật vừa nghe vừa đổ mồ hôi sau gáy, không dám nói gì, bác sĩ trường Đại học F quyền lực to lớn, nếu có người không sợ chết dám động vào thì kết quả rất thảm thiết đấy.

Chân Vương Nghiễm Ninh rốt cuộc cũng chỉnh xong, bác sĩ vỗ vỗ tay: “Xong rồi, trong một tuần không được vận động.”

Dứt lời lại liếc đến người đang đứng ngoài cửa quan sát – Trương Linh Dật, lông mày lập tức nhíu lại: “Tay của cậu cũng bị thương rồi, sao không lại đây?” Vừa nói vừa kéo tay phải Trương Linh Dật, Vương Nghiễm Ninh lúc này mới nhìn thấy thì ra cổ tay phải của cậu ta cũng bị thương rồi, xanh tím một mảng lớn, trông rất đáng sợ.

Thì ra Trương Linh Dật cũng bị thương rồi, vậy mà một câu cũng không nói, còn đưa lưng vác mình đến phòng y tế.

Vương Nghiễm Ninh trong lòng có chút không tự nhiên nói: “Cậu cũng bị thương, sao không nói?”

Trương Linh Dật làm bộ dáng không sao cả, vẫy vẫy tay nói: “Ồ tôi cũng không biết, có lẽ là do tôi anh dũng mạnh mẽ, a, cũng thấy đau … sss … Bác sĩ làm ơn nhẹ nhẹ, đây là thịt sống ah…”

“Không thấy đau sao?” Bác sĩ lạnh lùng tiếp tục kẹp bông gòn thấm thuốc đỏ chấm vào cổ tay Trương Linh Dật, “Bây giờ còn thấy đau không? Cứ như tụi con nít miệng còn hôi sữa, không đau không thành bài học.”

“Đau, đau chết! Bác sĩ hạ thủ lưu tình đi mà!” Trương Linh Dật mặt trắng bệch, không ngớt lời xin tha thứ.

Vương Nghiễm Ninh thấy vậy mà thoải mái cười rộ lên.

Theo bác sĩ đi ra, Vương Nghiễm Ninh đi trên đường mà còn chân thấp chân cao, Trương Linh Dật nhìn cậu nói: “Có vẻ như phải huỷ bỏ kế hoạch chơi bóng ở sân vận động rồi.”

Vương Nghiễm Ninh cũng nghĩ rằng chuyện hôm nay vô lý hết nói nổi, bất đắc dĩ nói: “Hai ngày tới ở nhà đi, tôi muốn nghỉ ngơi một chút.” Thật ra, cậu đang nghĩ có nên cùng Trương Linh Dật tiếp tục… giả gay hay không.

“Vậy được thôi~” Trương Linh Dật hờ hững nhún nhún vai.

< Chương trước Chương sau >
Mục Mục

Tạo ngày 18/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

0

awesome

0

nice

2

loved!

0

lol!

2

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote