Sau khi Huyên trở về Nhữ Hiên các thì xảy ra chuyện bầy rắn bò loạn. Vì sợ đây là kế dụ thỏ ra khỏi hang nên nàng đã dặn Lâm Vũ Linh không được ra khỏi Thanh Trúc viện nửa bước, nhưng hóa ra, đó mới là điều mà kẻ kia mong muốn. 
Hắn muốn cô lập Lâm Vũ Linh!
Lâm Vũ Linh cũng đang mang thai nên cực kì nhạy cảm với những triệu chứng thai nghén. Đối với biểu hiện “ốm nghén” của Huyên ngày hôm ấy, nàng không tin nhưng Lâm Vũ Linh lại tin, nàng càng trì hoãn thì Lâm Vũ Linh lại càng muốn thừa nhận thay nàng. Khi đã gieo cho Lâm Vũ Linh một niềm tin đủ mạnh, kẻ đó mới dùng bầy rắn để cách li hai người bọn họ. Phương thức tự vệ của Lâm Vũ Linh vô tình hóa thành tự giam lỏng. Sau này, dù chuyện giả thai bị bại lộ thì tin tức cũng không thể lập tức truyền tới Thanh Trúc viện. Lâm Vũ Linh sẽ vẫn ngộ nhận rằng Nguyễn sung nghi mang thai rồng nên mới bị người ta thả rắn hãm hại. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Bầy rắn đóng vai trò cách li nhiều hơn là khiến Lâm Vũ Linh ngộ nhận. Khi mọi chuyện có vẻ đã lắng xuống, kẻ đó mới tung ra đòn chí tử. Một bức thư nặc danh là quá đủ để thổi bùng lên ngọn lửa sợ hãi trong lòng Lâm Vũ Linh. Nàng ta vội vã tìm đến ngự hoa viên mà không biết rằng ở đó có một cạm bẫy đã được giăng sẵn. Trà nóng dâng lên, chỉ cần Phạm Thị Ngọc Chân rụt tay về phía Huyên, tạo ra một cảnh mưu hại mập mờ trắng đen, người đang sốt sắng như Lâm Vũ Linh chắc chắn sẽ nhoài người ra theo phản xạ mà quên mất rằng mình đang đứng ở nơi chênh vênh như thế nào.
Kế đạt thành!

Vĩnh Lạc quận chúa thoải mái ngả mình vào bồn tắm sau một ngày dài chờ đợi. Tạo ra triệu chứng có thai giả, dùng bầy rắn nhiễu loạn nhân tâm, lợi dụng tâm lí và phản xạ của con người để dẫn dụ họ hành động theo ý mình… Tác giả của liên hoàn kế độc địa này chính là Vĩnh Lạc quận chúa, chẳng qua nàng ta chỉ hơi khiêm tốn một chút khi không lộ mặt, thay vào đó khéo léo sắp đặt cung nữ bên cạnh người kia, từng bước gợi ý để nàng ta thực hiện thay mình.
Không cần áy náy. Nếu không có dã tâm thì tay sẽ không nhúng chàm.
Vĩnh Lạc cũng biết Lưu Tích Nguyên sẽ nổi giận. Và nàng ta không sợ. Ngày ấy, Lưu Tích Nguyên chỉ nói rằng muốn mạng của một đứa trẻ trong hoàng cung, nhưng hắn lại không nói là phải ra tay với một đứa trẻ đã chào đời!

Đó là một buổi chiều u ám và tưởng như không thể khép lại. Rất đông thái y được gọi đến Thanh Trúc viện. Mùi máu tanh gây gây, lờm lợm. Thi thoảng từ bên trong căn phòng được che mành kín bưng lại vang lên tiếng người thổn thức mỏng như sợi chỉ, tuy yếu ớt mà đủ sức cắt đứt chút bình yên còn rơi rớt lại trong ráng chiều.
Các thái y đều nói rằng đứa con trong bụng Lâm Vũ Linh không giữ được nữa rồi.
Tư Thành đón nhận tin dữ với một vẻ mặt rất khó để định nghĩa. Tuy Lâm Vũ Linh không phải là phi tử mà hắn thương yêu nhưng dẫu sao,  sinh linh vô tội vừa mất đi cũng là máu mủ của hắn. Năm đầu ngón tay của Tư Thành dần siết chặt chiếc chén ngọc, và trong con ngươi của hắn, một vệt máu đỏ đang dần hằn lên. Đám phi tử thấy hoàng thượng như thế thì vô cùng sợ hãi, vội vã trưng ra vẻ mặt tiếc thương sầu thảm để hắn khỏi giận lây đến mình. Huyên thì nhìn về phía Từ Trọng Sinh nhưng đổi lại, thứ nàng nhận được chỉ là một cái lắc đầu đầy ái ngại. Nguyễn sung nghi đã quá kì vọng ở y rồi. Phụ nữ đang mang thai cố kị nhất chuyện trượt ngã. Bậc thềm cao như thế, Lâm Vũ Linh lại ngã sấp bụng… Từ Trọng Sinh thực sự không có năng lực cải tử hoàn sinh!
Tiếng thổn thức bên trong yếu dần rồi tắt hẳn.
Viên thái y cuối cùng bê ra một bọc vải nhơm nhớp máu. Một vài người bắt đầu khóc nức lên, không rõ vì thương tâm hay vì sợ hãi. Tư Thành dặn dò cung nhân chôn cất bào thai kia cẩn thận rồi mới vén mành trúc bước vào. Huyên lập tức bước theo hắn. Đám người còn lại tần ngần nhìn nhau rồi cũng miễn cưỡng vào theo.
Mùi máu tanh xộc vào tận óc. Dấu vết của cuộc vận lộn sinh tử vừa rồi vẫn còn đọng lại trên chiếc giường loang lổ. Lâm Vũ Linh nằm ở đó, tím tái và nhợt nhạt như một thây ma. Vết xước trên trán nàng ta vẫn không ngừng rỉ máu. Nhưng nhiêu đó có là gì so với nỗi đau trong lòng nàng ta lúc này?

Khi mở mắt ra và thấy bụng mình nhẹ bẫng, Lâm Vũ Linh biết mọi thứ đã kết thúc rồi…
“Con của thiếp… mất thật rồi ư…?”
Giọng người hỏi khàn khàn trong gió, không rõ vì quá yếu hay đã bị che khuất bởi những tiếng nấc nghẹn. Tư Thành cho nàng ta câu trả lời bằng một sự im lặng chết chóc. Lâm Vũ Linh mở trừng mắt, lúng túng nhìn khắp xung quanh rồi bỗng bật cười như điên như dại.
Hết rồi… kết thúc thật rồi…
Chưa bao giờ người ta nghe thấy một tiếng cười kì lạ như thế. Tiếng cười cao lanh lảnh, không có âm điệu rõ ràng, xoáy sâu như tiếng gió rít từ núi thẳm, mà càng nghe càng giống như đang khóc hơn là đang cười. Cứ như thế, Lâm Vũ Linh tự mình cười với mình, cười quên cả lễ tiết, cười đến mức phải oằn người ho sặc sụa, nàng ta cũng chẳng bận tâm. Kẻ nhiều chuyện đều nghĩ Lâm tài nhân thương con quá mà hóa điên. Trong chốc lát, ý nghĩ đó khiến mọi người đều tự động tản ra hai bên, không ai dám lại gần con người điên dại kia nữa. Chỉ có Huyên vẫn đứng trân trân một chỗ. Vì nàng mà Vũ Linh mới trượt ngã. Nàng sẽ không bao giờ quên vì nàng mà Vũ Linh mới trượt ngã!
Nàng bước đến bên đầu giường và chua xót nắm lấy tay Lâm Vũ Linh. Bàn tay trơ lì không còn cảm giác, nhưng chẳng hiểu sao, Huyên lại thấy nó lạnh đến tái lòng.
“Lệnh bà… không sao chứ?”
Huyên lắc đầu. Nàng có thể nói gì được nữa. Nói rằng kì thực nàng không hề mang thai? Nói rằng vì Lâm Vũ Linh lo bảo vệ một cái bóng nên mới hại đến đứa trẻ trong bụng nàng ta?
“Nếu đau quá thì cứ khóc đi!”
Lâm Vũ Linh ngưng cười nhìn nàng. Ánh mắt của nàng ta vô hồn đến lạ lẫm.
“Lệnh bà quên rồi ư? Người như con nào biết đau là gì… con thực sự không đau… không đau chút nào cả!”
Bàn tay của Huyên bất giác buông ra.
Một khi cảm giác đã không còn thì nỗi đau cũng là một điều xa xỉ.
Ngày ấy, khi Phùng Diệm Quỳnh sai người đánh gãy tay Lâm Vũ Linh, nàng ta cũng không đau đến thế này phải không?
Lâm Vũ Linh lại thẫn thờ nhìn về phía bóng áo vàng ở đằng xa. Bóng dáng ấy là thứ mà nàng ta vẫn hằng khao khát, nhưng giờ đây, sự hiện tồn của nó chỉ khiến nàng ta thêm tủi lòng.
“Bệ hạ, tha tội cho thiếp… vì đã không bảo vệ được con…”
Không có một câu an ủi thừa thãi. Chỉ có quỷ thần mới biết Tư Thành đang giận dữ tới mức nào, nhưng trước mặt một Lâm Vũ Linh đã sắp phát điên vì đau đớn, tất cả những gì hắn có thể nói chỉ là bốn chữ:
“Trẫm không trách nàng.”
Trẫm không trách nàng.
Bóng áo vàng xa dần như mộng ảo.
Sau lưng có tiếng ai đó thở dài. Hình như người vừa cám cảnh là Nguyễn Nhã Liên. Lâm Vũ Linh cũng không buồn tiếp chuyện bất cứ ai nữa. Nàng ta mệt mỏi xoay nghiêng người lại, hai mắt lim dim như thể sắp ngủ say, nhưng nhác trông nơi khóe mắt còn ươn ướt, Huyên biết nàng ta không hề ngủ.
Nỗi đau cũng là một điều xa xỉ…
Căn phòng được trả lại sự u tĩnh đến rợn người. Chúng phi theo chân hoàng thượng bước ra phòng ngoài. Tư Thành bắt đầu tra hỏi lại chuyện đã xảy ra ở ngự hoa viên. Hắn nghe đến đoạn Huyên bị Phạm Thị Ngọc Chân huých tay vào bụng thì đã hiểu ra mọi chuyện. Sau một tiếng quát của hoàng thượng, cung nữ đang đà kể vội im bặt rồi hoảng hốt quỳ xuống xin tha mạng.
Nhưng cung nữ đó không phải là kẻ duy nhất quỳ gối trước cửa lớn Thanh Trúc viện. Phạm Thị Ngọc Chân còn quỳ nhanh hơn cả nàng ta. Sống trong hậu cung, chưa phải Phạm Thị Ngọc Chân chưa từng gặp qua cảnh chết chóc máu me, nhưng chuyện liên quan trực tiếp đến mình thì đây đúng là lần đầu tiên.
Phạm Thị Ngọc Chân, là cô nàng lúc nào cũng thích nói cười đó ư?
Huyên có thể nhìn thấy bóng tối trong mắt của bất cứ ai, nhưng nàng chưa từng nhìn thấy bóng tối trong mắt Phạm Thị Ngọc Chân. Trong ấn tượng của Tư Thành, nàng sung dung họ Phạm này cũng chỉ là một cô bé chưa chịu lớn.
Nguyễn Nhã Liên lên tiếng phân trần thay Phạm Thị Ngọc Chân:
“Rụt tay về khi gặp phải vật nóng cũng là chuyện bình thường. Thần thiếp tin rằng chuyện này không liên quan đến Phạm sung dung.” 
Trên môi của kẻ nào đó đứng đằng sau xuất hiện một nụ cười mỉa. Ánh mắt của Huyên nhanh chóng thu về.
Trịnh Minh Nguyệt nãy giờ im lặng đột ngột góp một câu:
“Thần thiếp cũng tin Phạm sung dung vô tội. Người trong hậu cung đều biết Lâm tài nhân có tình nghĩa với Nguyễn sung nghi nhất. Nguyễn sung nghi gặp nguy hiểm, đương nhiên Lâm tài nhân không thể khoanh tay đứng nhìn rồi…” 
Nắng chiều đổ lên mái tóc đen nhánh, soi rõ một gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc, nhưng đối với Huyên bây giờ, nhan sắc đáng ngưỡng mộ ấy lại hóa thành những chiếc gai đâm thẳng vào tay nàng. Câu nói của Trịnh Minh Nguyệt bề ngoài là than thở vu vơ, thực tế đang ám chỉ Huyên dùng khổ nhục kế để kéo Lâm Vũ Linh cùng rơi xuống bùn? 
Trịnh Minh Nguyệt… rốt cuộc thì nàng ta đã không chờ được nữa rồi!
Hình như thái độ của Tư Thành cũng đổi khác sau câu nói của Trịnh Minh Nguyệt. Hắn cứ nhìn Huyên lâu, thật lâu, lâu đến mức Huyên phải ngần ngại đảo mắt sang chỗ khác, ánh mắt của hắn mới thôi bám riết lấy nàng. Trong lòng Huyên chợt bật cười nhạt nhẽo. Sao nàng lại quên mất rằng đa nghi vốn là bản tính của đế vương. Cái chết mập mờ của Quách Liễu vẫn chưa sáng tỏ. Chẳng phải trước giờ hắn vẫn cho rằng nàng ghen với Lâm Vũ Linh đó sao?
“Thái y nói rằng nàng chỉ bị thương nhẹ?”
Huyên cắn răng gật đầu. Lúc ấy mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ngoại trừ là kẻ để tâm ngay từ đầu, nếu không thì không ai có thể thuận lợi ứng biến được.
“Nàng có biết cung nữ dâng trà là bạn đồng hương với Nguyệt Hằng không?” Tư Thành vẫn trầm ngâm nhìn Huyên.
Huyên phải âm thầm bám chặt vào tay vịn của ghế để giữ cho cơ thể mình khỏi run lên vì giận. Chọn ra một kẻ dâng trà có liên hệ với Nhữ Hiên các, dù mối liên hệ ấy mơ hồ đến đâu thì cũng quá đủ rồi!
“Thần thiếp vẫn nghĩ nên gọi người đến đối chứng thì hơn.”
“Con cũng muốn đối chứng với cô ta!” 
Vì không chịu được hiềm nghi nên Nguyệt Hằng cũng giãy nảy lên và đòi đối chứng với cung nữ dâng trà. Nhưng thông báo của Đặng Phúc đã dập tắt hoàn toàn hi vọng của chủ tớ hai người họ.
Huyên thở nhẹ ra một hơi. Sợ tội tự sát? Nàng biết ngay mà!
Rồi Tư Thành từ từ đứng dậy và bước ra ngoài. Bóng dáng cao lớn của hắn đủ che khuất đi ánh tịch dương đậu nơi ngưỡng cửa.
“Trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, Nguyễn sung nghi ở trong Nhữ Hiên các, không được ra ngoài nửa bước! Lê chiêu nghi từng xử lí cung vụ không chu toàn nên cũng đừng can thiệp vào chuyện này. Trẫm thấy Trịnh tu dung dạo gần đây hành xử rất đúng mực, lại biết hối cải chuyện cũ… cứ giao vụ án này cho nàng ấy điều tra vụ này đi!”
Câu cuối cùng là Tư Thành nói với Trịnh Minh Nguyệt.
Sau cái chết của Mạc Viên Nhiên và chuyện cứu người khỏi Thanh Phục khu, việc Lê Tuyên Kiều bị hạn chế quyền quản lí lục cung là chuyện nằm trong dự liệu, nhưng mọi người không hiểu vì sao hoàng thượng lại đột nhiên trọng dụng Trịnh Minh Nguyệt. Nhưng thánh ý khó dò, ngoài thắc mắc hoặc hả hê ra, nào ai dám gặng hỏi thêm một câu nào nữa. Lúc quỳ xuống lĩnh mệnh, Huyên vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt ái ngại của Nguyễn Nhã Liên, của Phạm Thị Ngọc Chân, thấy ánh mắt hả hê của Trịnh Minh Nguyệt, nhưng trong số đó, tuyệt nhiên không hề có ánh mắt đắc ý quen thuộc của Lê Tuyên Kiều.
Trong tay nàng vẫn giấu kĩ một mảnh sứ vỡ…

Ai đó đã từng nói: ân sủng của đế vương chỉ nên tính bằng ngày bằng tháng, đừng bao giờ đong đếm bằng một đời người. Chỉ sau một ngày mà hậu cung đã có biết bao sự thay đổi. Lâm tài nhân sảy chân mất con, được hoàng thượng an ủi thăng lên thành tiệp dư, Nguyễn sung nghi bị giam lỏng để chờ điều tra, Lê chiêu nghi bị gạt ra ngoài cuộc. Quyền sinh quyền sát bỗng chốc rơi cả vào tay vị Trịnh tu dung chẳng ai ngờ tới kia.
Hậu cung truyền tai nhau: vật sắp đổi, sao sắp dời.
Vật đổi sao dời ứng nghiệm thế nào thì chưa rõ, nhưng ngay trong tối hôm ấy, Nhữ Hiên các của Huyên đã đánh mất đi sự uy nghiêm vốn tưởng bất khả xâm phạm. Trịnh Minh Nguyệt lấy danh nghĩa điều tra vụ án để mang người tới tra xét khắp nơi, thậm chí còn triệu tập tất cả cung nhân trong Nhữ Hiên các đến để truy hỏi. Giường tủ bị lục lọi, bình chén rơi ngổn ngang, đám hạ nhân thì phải quỳ ngoài sương đêm để chờ đến lượt mình bị thẩm vấn. Ngồi trên ghế chủ ở chính điện, Huyên chẳng thể làm gì hơn ngoài việc trơ mắt nhìn Trịnh Minh Nguyệt giễu võ giương oai. Để người khác đục nước béo cò không phải là bản tính của nàng, nhưng từ lúc nghe tin cung nữ dâng trà đã chết, nàng biết rằng vở kịch ngày hôm nay không dễ gì kết thúc rồi.
Sau gần nửa canh giờ tìm kiếm, người của Trịnh Minh Nguyệt vẫn không thu được bất cứ kết quả nào, nhưng Trịnh Minh Nguyệt muốn cố đấm ăn xôi nên đòi dẫn Nguyệt Hằng đến hình lao. Lần này thì người trong Nhữ Hiên các đều không nhịn nổi nữa. Muốn đụng vào Nguyệt Hằng ư? Trịnh Minh Nguyệt nghĩ mình là ai vậy?
“Tất nhiên ta chỉ là một tu dung nho nhỏ phụng lệnh truy tìm kẻ mưu hại hoàng tự thôi.” Trịnh Minh Nguyệt giả lả cười. “Ta vẫn không quên sung nghi là mẹ ruột của thái tử, nhưng bệ hạ đã giao cho ta điều tra vụ án của Lâm tiệp dư, hẹn năm ngày phải có kết quả. Vì Nguyệt Hằng là đồng hương với cung nữ kia nên ta mới dẫn nàng ta đi hỏi chút chuyện. Việc nhỏ như thế mà sung nghi cũng không hợp tác, chẳng lẽ vì muốn ta trễ cái hẹn năm ngày với bệ hạ hay sao?”
Huyên thừa biết Trịnh Minh Nguyệt đang chủ tâm khiêu khích. Cũng được thôi. Nếu Trịnh Minh Nguyệt nghĩ rằng nàng sẽ tìm cách giữ người lại thì nàng ta đã nhầm to rồi!
Nhưng Huyên còn chưa kịp nghĩ văn để đẩy Nguyệt Hằng đi thì khổ chủ đã chạy ra khóc lóc:
“Lệnh bà nhà con bị người ta hàm oan, tâm nguyện lớn nhất chính là tu dung sớm điều tra ra chân tướng mọi chuyện để trả lại trong sạch cho lệnh bà. Tuy tài hèn sức mọn nhưng nếu có thể giúp gì cho lệnh bà, con cũng xin sẵn lòng.”
Huyên trừng mắt nhìn Nguyệt Hằng, đổi lại, Nguyệt Hằng âm thầm lắc đầu với nàng, ngụ ý bảo rằng mình sẽ ổn thôi. Trịnh Minh Nguyệt chứng kiến cảnh chủ tớ tình thâm thêm một lúc thì bực mình quá, cuối cùng để lại vài người canh giữ rồi dẫn Nguyệt Hằng bỏ đi, mặc cho Huyên ngơ ngẩn nhìn theo như vừa để vuột mất một điều gì đó rất quan trọng vậy.
Đoàn người của Trịnh Minh Nguyệt rời khỏi Nhữ Hiên các chưa được bao lâu thì Phạm Thị Ngọc Chân lại tìm đến. Nhìn bộ dạng lếch tha lếch thếch của nàng ta lúc lách qua cửa chính, Huyên hiểu rằng nàng ta phải kì kèo chán chê với thị vệ để vào được đây.
“Cô làm thế không sợ bị bệ hạ trách phạt sao?” Huyên hỏi.
“Bệ hạ chỉ không cho cô ra ngoài, đâu có nói là cấm người ngoài không được vào thăm!” Phạm Thị Ngọc Chân làu bàu rồi dựng mấy chiếc bình gốm lên giúp Huyên. Ban nãy nàng ta cũng lí sự với đám thị vệ như thế, thậm chí còn dùng cả thân phận sung dung ra để dọa dẫm, đám thị vệ mới cho nàng ta vào. “Ta nghe nói vừa nãy Lâm tài nhân đã đi cầu xin bệ hạ tha cho cô, nhưng ngài không chịu gặp, chỉ sai thái y đưa nàng ta về, thật đúng là…”
Trong ngữ khí của Phạm Thị Ngọc Chân cũng chất chứa sự hoài nghi. Lâm Vũ Linh đi cầu xin cho nàng? Chuyện này nên hiểu theo nghĩa nào đây?
“Giả mèo khóc chuột!” Phạm Thị Ngọc Chân xùy một tiếng, không rõ là nói ai, rồi lại tiếp tục lẩm bẩm. “Trịnh Minh Nguyệt chỉ đục nước béo cò là giỏi. Đợi vài ngày nữa, khi chân tướng mọi chuyện sáng tỏ, lúc ấy bệ hạ sẽ hết nghi ngờ cô thôi.”
Suy nghĩ của nàng ta đúng là quá lạc quan rồi!
“Điều tra bằng cách nào đây?” Huyên thở dài. “Cung nữ dâng trà đã chết, Trịnh Minh Nguyệt không phải người công tâm, đến Lê Tuyên Kiều còn bị gạt sang một bên thì ta có thể thay đổi được điều gì? Ta chẳng mơ có lại sự sủng ái của bệ hạ, chỉ mong ngày mai người ta không ban cho mình một dải lụa trắng là đã mãn nguyện lắm rồi.”
Chưa bao giờ Phạm Thị Ngọc Chân thấy Huyên bi quan như thế. Trong ấn tượng của nàng ta, vị Nguyễn sung nghi này là người mà hoàng thượng yêu thương nhất, yêu đến mức trải qua bao trận sinh li tử biệt, ngài cũng tìm thấy nàng và đón nàng hồi cung. Thậm chí ngôi thái tử cũng đã định cho con trai nàng. Một phi tử có tiền đồ xán lạn như thế, rốt cuộc cũng có lúc rơi vào bước đường “không bị ban lụa trắng là đã mãn nguyện rồi”?
 

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/12/2017

6

awesome

0

nice

10

loved!

0

lol!

0

funny

3

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote