Chương 48: Kỳ tích

 

Sáu người kia đều hướng mắt về phía AJ. Họ muốn xem AJ sẽ quyết định ra sao trước lời khuyên ngăn của Yến Phi.

 

AJ, đầu óc bắt đầu trống rỗng, rối bời. Và chính lúc ấy, cái âm thanh đáng sợ vọng lên từ địa ngục lại xuất hiện trong đầu cậu:

 

Mi đừng nghe lời bọn chúng! Chúng đều muốn giết ngươi! Chẳng ai yêu thương ngươi đâu! Đó là những lời dối trá, chỉ là dối trá! Giết chúng đi! Tất cả, không chừa đứa nào!”

 

AJ ôm đầu. Đau quá, đầu như muốn vỡ tung. Những người nọ ngạc nhiên khi AJ khụy xuống, tay ôm đầu với vẻ mặt vô cùng đau đớn. Còn chưa hiểu gì thì cậu gào lên:

 

“Dừng lại! Đừng nói nữa...! Dừng lại! Ta không muốn nghe!”

 

“AJ, cậu sao vậy?” Access hốt hoảng hỏi.

 

“Tránh ra! Đừng chạm vào ta Acc! Nếu không mi sẽ bị thương đó! Tránh ra!… Nó sẽ không tha cho mi đâu!…” AJ vừa hét vừa đẩy mạnh Access ra xa, dường như không muốn cái thứ gì đấy sẽ làm bị thương tên tiểu yêu.

 

“Nó? Nó là cái gì?” Du Hạo nhíu mày, tiến đến gần hỏi “AJ, cậu…”

 

“Đừng! Đứng lại…! Cậu đừng đến gần, không ai được đến gần! Nó sẽ làm bị thương mọi người! Ở yên đó, để một mình tôi chống chọi với nó là đủ…” AJ giơ tay ngăn Du Hạo.

 

Rồi tiếp đến, AJ nghiến răng ôm ngực, cơn đau kéo đến muốn xé rách lồng ngực. Mọi người lo lắng vì trông cậu rất, rất đau. Dường như cậu đang cố chịu đựng một sức mạnh dữ dội nào đó mà chẳng ai rõ.

 

Yến Phi giơ tay về phía trước: “AJ, cậu sao vậy? Cậu bị gì thế?”

 

“Yến Phi, cẩn thận. AJ bảo đừng ai đến gần!” Song Song đỡ lấy bạn.

 

Yến Phi mệt mỏi chỉ biết nhìn AJ quằn quại với cơn đau kinh khủng kỳ lạ kia. Du Hạo sốt sắng quay sang ba bác:

 

“Các bác có biết AJ bị gì không? Sao cậu ấy lại đau như vậy?”

 

“Cậu ta không nói đau thế nào thì sao bác biết!” Vương Đại lắc đầu.

 

Kim Ban nghĩ ngợi chốc lát rồi hỏi:“AJ, quyển sách cấm kỵ ở đâu rồi?”

 

Mọi người ngạc nhiên. Còn AJ thì chịu đựng cơn đau trong lặng thinh.

 

“Bác Kim Ban, sao bác hỏi về quyển sách cấm kỵ?”

 

“Theo bác nghĩ chắc chắn đau đớn AJ đang chịu ắt hẳn liên quan đến quyển sách cấm kỵ. Và nếu không lầm thì bác biết nó ở đâu! Nhưng nếu cậu ta vẫn không chịu nói ra thì không biết suy đoán của bác có đúng không!”

 

Du Hạo liền chuyển hướng sang bạn: “AJ, mau nói đi! Tớ xin cậu đấy!”

 

AJ cắn răng chẳng biết có nên nói ra hay không trong khi cơn đau càng lúc càng dữ dội, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Chợt, cậu bắt gặp ánh mắt Yến Phi nhìn mình đầy lo sợ. Cái nhìn gần như van xin và có chút nỗi đau len lỏi.

 

AJ lại đưa mắt qua Du Hạo. Gương mặt cậu bạn tái đi vì vô cùng lo lắng.

 

“Quyển sách… nó…” Sau cùng AJ đã lên tiếng “Hiện đang ở trong cơ thể tôi! Nằm ngay trong cơ thể!”

 

“Sao cơ?” Du Hạo kêu lớn.

 

“Vậy là ta đoán đúng. Quyển sách đáng sợ đó muốn thâu tóm cơ thể cậu. Cậu đã để nó xâm nhập vào cơ thể rồi nó sẽ giết cậu!”

 

“Quyển sách nằm trong cơ thể AJ?” Du Hạo không tin nổi điều đó, liền hỏi “Bác Kim Ban, thế phải làm gì để lấy nó ra?”

 

“Cái này thì cần một ma thuật cao cường tống nó ra! Càng để lâu trong cơ thể thì tính mạng người đó càng bị đe dọa nhiều hơn!” Kim Ban trầm ngâm.

 

Đảo mắt trong tích tắc, Du Hạo bảo: “AJ, tớ sẽ giúp cậu lấy nó ra!”

 

“Cậu… giúp tôi à? Cậu… không đủ sức đâu.”

 

“Tớ và cả ba bác sẽ giúp cậu! Nhất định sẽ làm được!”

 

“Du Hạo nói đúng, chúng tôi sẽ giúp cậu lấy quyển sách ra nhưng bên cạnh đó bản thân cậu cũng nên dùng ma thuật cố đẩy nó ra ngoài như vậy cơ hội thành công sẽ cao hơn!” Kim Ban gợi ý.

 

AJ lại lặng im. Sốt ruột, Du Hạo giục:

 

“Đừng chần chừ nữa AJ, không còn thời gian đâu! Hãy để tớ giúp cậu! Trước mắt phải giữ mạng sống đã rồi sau đó cậu muốn xử tớ thế nào cũng được, tớ sẽ không đánh trả!”

 

Dù đang đau kinh khủng nhưng AJ không khỏi tròn xoe mắt khi nghe cậu bạn tuyên bố như vậy. Cùng lúc, Song Song bực mình gắt:

 

“Sao cậu cứng đầu vậy? Hãy nghe mọi người giữ mạng sống đã chứ! Dù không thích cậu nhưng tôi không muốn thấy cậu chết đâu! Xem như là vì Yến Phi. Cậu không nghĩ cho bản thân cũng nên nghĩ cho Yến Phi chứ!”

 

AJ tiếp tục ngạc nhiên trước câu “Dù không thích cậu nhưng tôi không muốn thấy cậu chết đâu”. Chưa hết, bên cạnh Access thêm lời:

 

“Phải đó, AJ! Mạng sống là quan trọng. Cậu hãy vì Yến Phi!”

 

Chẳng hiểu sao, vào giây phút đó, AJ bất chợt phát hiện hóa ra tất cả đều lo lắng cho cậu. Họ đang cố thuyết phục cậu giữ mạng sống. Cơ thể vẫn đang đau đớn nhưng cơn đau không ngăn được một dòng cảm xúc kỳ lạ dần dần xuất hiện trong AJ… Rồi cậu từ từ đứng dậy, cố chịu đựng để nói:

 

“Thôi được… Du Hạo, cậu cứ làm những gì cậu muốn…”

 

Chỉ cần nghe xong câu trả lời ấy thôi là mọi người đã vui mừng. Du Hạo bước nhanh đến đối diện với AJ: “Tớ sẽ cố hết sức giúp cậu! Tin tớ nhé!”

 

“Song Song, cháu hãy đưa bạn cháu đứng lùi ra phía sau. Đứng xa ra để các bác và Du Hạo làm phép!” Phùng Đỉnh nhắc nhở.

 

Song Song đỡ Yến Phi và cùng Access, cả ba đứng lùi ra sau một khoảng.

 

Trước khi Du Hạo làm phép, Kim Ban bảo:

 

“Du Hạo, con phải dùng thuật phong ấn lên người AJ mới mong tống quyển sách cấm kỵ ra ngoài và con biết hậu quả có thể xảy ra rồi đúng không?”

 

Tất cả im lặng bởi đều hiểu hậu quả mà vị hội trưởng già nói đến là gì. Đó là AJ sẽ chết? Nhưng điều ấy vẫn chưa chắc chắn. Biết đâu sẽ có điều kỳ diệu xảy ra thì sao, giống như Vương Đại từng nói.

 

Du Hạo, với ánh mắt kiên quyết mạnh mẽ, cất tiếng:

 

“Con biết! Con… tuyệt đối không để điều đó xảy ra. Con sẽ chống lại cả số mệnh! Nhất định sẽ không để AJ chết!”

 

AJ nhìn cậu bạn chằm chằm, xong cười nhạt:

 

“Cậu làm tôi cảm động quá. Vậy thì… cậu và tôi hãy thử chống lại số mệnh!”

 

Ba lão già nhìn nhau. Họ nghĩ hình như giờ đây Du Hạo và AJ đang dần hình thành một mối liên kết vững chắc từ bên trong trái tim của cả hai. Phía sau, Song Song hướng mắt qua thấy trong đôi mắt Yến Phi là nỗi đau. Đôi mắt cô bạn ngân ngấn nước bởi sẽ ra sao nếu AJ chết vì thuật phong ấn? Song Song giấu tiếng thở dài trong bụng và cầu mong điều đó đừng xảy ra.

 

Kim Ban cất giọng lớn: “Bắt đầu thôi, Du Hạo!”

 

Du Hạo gật đầu, quay lại nhìn AJ, cái nhìn ấm áp và như nói rằng:

 

“Tin tớ, tớ sẽ cứu cậu!”.

 

AJ cố nén cơn đau, nhắm mắt lại và nghe lời Kim Ban, vận dụng ma thuật trong người chuẩn bị tống khứ quyển sách ra ngoài.

 

Du Hạo hít sâu một hơi rồi giơ tay ra phía trước và tạo phép. Những luồng phép mỏng trong suốt sáng rực xuất hiện chảy dài trong không gian truyền đến người AJ. Chúng len lỏi vây quanh lấy cơ thể cậu. AJ nghiến răng vừa chịu đựng cơn đau do ma thuật của quyển sách vừa là của hàng ngàn màng phép đang xâm nhập vào từng ngóc ngách của cơ thể.

 

Kim Ban ra dấu cho hai người còn lại. Ba lão già đồng loạt giơ tay truyền phép từ sau lưng cho Du Hạo. Nhận thêm phép, Du Hạo mạnh thêm một chút, tiếp tục tăng sức mạnh của luồng phép lên người AJ.

 

AJ đau kinh khủng. Trong người cậu lúc này có cả hai luồng ma thuật, một là quyển sách cấm kỵ như muốn ăn sâu vào người và hai là phép tống khứ quyển sách. Chỉ thế thôi cũng đủ hiểu hai luồng ma thuật đang giằng xé bên trong cơ thể cậu, khiến nó muốn nổ tung. Cơ thể AJ bắt đầu run mạnh. Quyển sách cấm kỵ là một thứ rất cứng đầu. Nó sẽ không bao giờ chịu rời khỏi thân thể của người mà nó đang thâu tóm.

 

AJ cắn môi đến bật máu, cơn đau làm não muốn nổ tung. Rồi tự dưng AJ từ từ bị đưa lên cao, tay chân cứng đơ. Ắt hẳn là do ma thuật cấm kỵ đang trỗi dậy, hoành hành từ bên trong người cậu. Ngay lập tức, Du Hạo cũng bay lên theo, đứng đối diện với cậu bạn thân và không ngừng truyền phép tống khứ.

 

Hàng ngàn tia phép vỡ tung xung quanh người AJ. Đến cùng cực của sức chịu đựng nên anh chàng đã thét lên, nghe rất đau đớn. Thấy vậy, Du Hạo càng cố vận công tăng sức mạnh của mình hơn, hy vọng sẽ mau chóng tống khứ quyển sách ra. Ở dưới, ba ông lão không ngừng truyền phép cho Du Hạo. Vì cơ thể vừa trúng độc xong nên họ hơi yếu sức.

 

AJ bị bao bọc bởi màng phép trong suốt. Mấy tia phép tống khứ càng lúc càng nhiều, chúng len vào từng mạch máu, từng tế bào của cơ thể đang đau đớn cùng cực kia. Thấy đã đến lúc, Kim Ban nói lớn:

 

“Du Hạo, đừng chần chừ nữa! Dùng thuật phong ấn đi, mau lên!”

 

Nhìn AJ quằn quại trong cơn đau thể xác, Du Hạo không nỡ làm thuật phong ấn nhưng chỉ có thuật đó may ra mới cứu được AJ. 

 

Vậy thì…cậu và tôi hãy thử chống lại số mệnh!” câu nói của cậu bạn lúc nãy vang lên, Du Hạo nhủ thầm: “Bằng mọi giá phải chống lại số mệnh!”

 

Du Hạo thu tay lại rồi quạt tay qua hai bên, áp hai lòng bàn tay vào nhau, nhắm mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm. Ít giây sau, cậu nhanh chóng mở mắt. Từ phía sau lưng, biểu tượng phép phong ấn xuất hiện, là vòng tròn lớn bên trong có hình tam giác ngược. Nó không ngừng tỏa sáng.

 

Nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, Du Hạo nhanh chóng đẩy phép phong ấn lên người AJ. Biểu tượng phong ấn lao đến.

 

Đầu tiên là bao quanh người AJ rồi biểu tượng mờ dần mờ dần vì từ từ nhập vào cơ thể cậu. Trước ngực AJ, vòng tròn lớn với hình tam giác ngược hiện hình như được ai khắc lên. Khỏi nói, AJ đã đau nay lại càng đau dữ dội hơn. Tiếng thét của cậu ngày càng lớn khiến người bên dưới xót cả ruột gan.

 

Đối diện, Du Hạo cũng “cực khổ” không kém. Vì lúc nãy bị thương khá nặng giờ lại dùng hết công lực trong người nên toàn thân đau buốt. Nhưng Du Hạo vẫn không ngừng nói:

 

“Cố gắng lên! Cố lên Du Hạo! Mình sẽ làm được! Cố lên!”

 

Du Hạo nhớ Kim Ban đã từng nói “Nếu như sức mạnh của con đủ điều khiển thuật phong ấn thì có thể con sẽ giúp được AJ thoát khỏi cái chết! Muốn làm điều đó con phải có ma thuật thật cao để tống khứ tâm ma trong người AJ nhanh chóng  không làm tổn hại đến cậu ta…” Chính vì biết như vậy nên Du Hạo đã ngày đêm luyện phép với mong muốn mình sẽ trở nên mạnh hơn để giúp AJ. Và ngay lúc này cậu cần cố gắng dồn hết sức mạnh đưa thuật phong ấn đẩy lùi tâm ma trong cơ thể AJ.  

 

AJ, đau như ở tận cùng địa ngục, cố mở mắt nhìn qua Du Hạo. Ánh mắt cậu bạn mạnh mẽ một cách lạ lùng. Và AJ, khi nhìn xuống môi Du Hạo, đã kinh ngạc vì thấy một dòng máu trào ra, chảy dài. Hiển nhiên AJ hiểu vì sao.

 

AJ, đang bị phép phong ấn giày vò, cố nói với qua:

 

“Dừng lại đi!… Cậu đang liều lĩnh đó…! Dừng lại mau…! Đừng cố sức...”

 

“Im lặng đi ngốc! Đừng làm tớ rối trí! Cậu nên lo cho mình, cố gắng chịu đựng một chút. Tớ đã nói sẽ chống lại số mệnh!

 

AJ nhắm mắt lại, không thể nói gì thêm. Ở dưới, nhìn tình hình của AJ, Phùng Đỉnh lắc đầu:

 

“Tình hình không ổn rồi! Cậu ta dường như chịu hết nổi!”

 

“Đừng phân tâm lão Đỉnh! Sẽ không sao đâu. Sẽ làm được thôi!”

 

Kim Ban tin tưởng vào điều gì đó khi thấy Du Hạo đang cố gắng. Có thể là tin vào điều kỳ diệu sẽ xảy ra.

 

Khi đó, AJ cũng gắng hết sức đẩy ma thuật cấm kỵ ra. Cậu cố trong nỗi đau cùng cực, cơ thể muốn đứt toạt vì bị giằng xéo bởi hai luồng phép mạnh.

 

Du Hạo vẫn tiếp tục dùng sức mạnh của chính mình lên cực điểm. Máu từ miệng cứ chảy và lan xuống cằm.

 

Tất cả vẫn đang cố gắng hết sức mình, vượt qua cả giới hạn của bản thân…

 

Rồi mọi người thấy từ trong lồng ngực AJ, một quả cầu phép màu đen tựa sương mù hiện ra. Lẫn trong lớp ma thuật đen là quyển sách cấm kỵ.Và đấy cũng là giai đoạn cơn đau lên đỉnh điểm, đến mức AJ không còn sức để hét. Giống như quả cầu sương mù đang cố chui ra khỏi ngực AJ vì thế nó làm cơn đau dữ dội hơn. Du Hạo càng dồn sức hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa…

 

Sau cùng, nhờ nỗ lực dữ dội của Du Hạo, phép phong ấn đã tách quả cầu sương đen ra khỏi cơ thể AJ… Lúc quyển sách cấm kỵ bị đẩy ra ngoài, cậu mới thét lên như thể vừa được giải thoát khỏi địa ngục kinh hoàng.

 

AJ mệt lả, cả người chới với, ngã nhào xuống. Dưới đất, Yến Phi lẫn Song Song kêu lớn: “Cẩn thận, AJ!”

 

Pặt! May thay Du Hạo đã kịp giữ lấy tay AJ. Lúc đó, cả hai trong tư thế không được thoải mái. Du Hạo, tay trái thì vẫn dùng phép phong ấn chống chọi với phép tỏa ra từ quả cầu đen chứa quyển sách cấm kỵ, tay phải nắm chặt cánh tay AJ. Còn AJ thì đung đưa trên không trung.

 

Ba lão già hạ tay xuống, cùng hướng mắt quan sát tình hình ở trên cao.

 

Du Hạo ghì mạnh, bảo:

 

“Tớ giữ được cậu rồi! Bây giờ, cố leo lên đứng cạnh tớ nào! Cố lên!”

 

AJ cố gắng bám lấy tay Du Hạo, từ từ leo lên chỗ cậu đang đứng. Du Hạo nhanh chóng quàng tay qua bờ vai AJ ôm chặt như để giữ lấy cậu bạn. 

 

AJ toàn thân không còn sức. Thuật phong ấn lẫn ma thuật cấm kỵ dường như đã vắt kiệt sinh lực cậu. Giờ đây AJ thấy trong người nhẹ hẳn, dễ chịu hơn rất nhiều so với khi nãy. Không những vậy, dường như tâm ma đã biến mất vì bây giờ gương mặt AJ trông hiền lại, không còn giống kẻ khát máu.

 

“Tốt quá, chúng ta làm được rồi! Cậu đã cố gắng rất nhiều, vượt qua cả sức mạnh của thuật phong ấn!” Du Hạo nói khẽ ngay tai AJ, không giấu nổi vui mừng.

 

Bên dưới, Song Song thở ra:

 

“May thật, cuối cùng AJ không sao! Cái quyển sách gì đó cũng chịu rời khỏi cơ thể cậu ta. Yến Phi, cậu có thể yên tâm!”

 

“Ừ, thật sự tớ rất cảm ơn Du Hạo! Cậu ấy đã cứu AJ.” Yến Phi mệt mỏi, mỉm cười.

 

Kế bên Access lấy áo lau nước mắt, thút thít. Vương Đại gật gù:

 

“Tôi nói không sai, sẽ có người sống sót trước sức mạnh của thuật phong ấn. AJ quả rất may mắn.”

 

“Ừm nhưng khoan mừng vội vì quyển sách cấm kỵ vẫn chưa bị niêm phong. Cái này chúng ta không thể giúp Du Hạo được rồi. Chỉ mình thằng bé với thuật phong ấn mới đủ khả năng làm chuyện này!”

 

Kim Ban rất có lý. Lúc này quyển sách đáng sợ chưa bị phong ấn, tất cả đều trông đợi vào Du Hạo. Trên cao hai quả cầu, một của sách cấm kỵ và của thuật phong ấn đang đối chọi nhau. Thế cân bằng này sẽ bị phá vỡ bởi thuật nào đây? Vẫn còn phải chờ đợi. Du Hạo cắn răng, lẩm nhẩm:

 

“Không ngờ tà thuật này lại mạnh mẽ như vậy! Xem ra tình hình không ổn!”

< Chương trước Chương sau >
Võ Anh Thơ

Tạo ngày 18/11/2016, Cập nhật ngày 07/06/2017

0

awesome

0

nice

0

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote