Ngọc hẹn Tùng tới một quán cafe để gặp mặt.

Anh tới từ rất sớm, ngồi thẫn thờ chờ cô. Cho đến khi Hiếu bị tai nạn, anh vẫn nghĩ mình sẽ dùng cả đời bù đắp cho Ngọc, yêu Ngọc, thương Ngọc, khiến cho Ngọc một lần nữa yêu thương mình. Nhưng dường như Ngọc đã khôngcòn vương vấn với anh, đã quá nặng tình với người con trai khác. Anh ta may mắn hơn anh, có thể cho Ngọc thực sự làm mẹ.

Anh từng nghĩ mình có thể bao dung đón nhận con của Ngọc và Hiếu như con của mình hay không? Giống như Bảo, anh luôn coi nó như con trai ruột của mình vậy. Nhưng những ngày thág ở cạnh Ngọc, anh luôn dằn vặt và gặp ác mộng, cứ nằm mơ thấy cảnh Ngọc và Hiếu quấn quít bên nhau, đứa con trong bụng Ngọc quấn quít gọi ba nó. Anh lại tỉnh dậy, mồ hôi ướt đầm. Anh có thể hay không chấp nhận đứa con của Ngọc và người đàn ông khác? Anh lại lén đứng trước cửa phòng Ngọc ngắm cô say ngủ... nhìn cô ngay cả trong giấc mơ cũng khóc gọi tên người đàn ông khác. Anh biết cả đời này anh sẽ không thể đi vào trái tim cô, cứ thế, tuột tay cô mất rồi.

"Anh tới sớm quá vậy..." Ngọc mỉm cười ngồi xuống. Cô đã cắt đi mái tóc dài mượt, thay vào đó là mái tóc ngắn ngag vai trẻ trung. Vẫn đôi mắt trong suốt như hồi 18, vẫn nụ cười ấm áp hiền hoà. Anh tự hỏi một ng con gái lương thiện, xinh đẹp, dịu dàng như cô, vì sao anh lại không biết trân trọng, để rồi bây giờ mới hối tiếc?

Tùng từng hỏi Ngọc: "Nếu ko có Hiếu, em sẽ trở về bên anh chứ?"

Ngọc im lặng, đôi mắt mông lung, lát sau cô nói:

"Nếu không có Hiếu, em cũng sẽ không trở về bên anh. Có những thứ tình cảm khắc sâu trong tâm trí, nhưng cũng có những nỗi đau mà em không thể nào quên đc. Nhìn thấy anh, em lại nhớ tới nỗi đau ấy, nhớ tới mẹ em, tới con em, những người đàn ông từng quan hệ với em. Em... em không muốn nhớ lại. Hiếu là ánh dương cuộc đời em. Anh ấy như là một chất gây nghiện khiến em ảo giác, tới nỗi biết rằng thứ tình cảm ấy là sai lầm, là tổn thương một người con gái khác, em vẫn cứ sa vào. Em thật tồi tệ phải không anh?"

"Người tồi tệ là anh, anh đã đẩy em vào đau khổ ấy."

"Anh biết không? Ngày ấy, cứ mỗi ngày em lại đến nấp dưới bóng cây bàng trước cửa nhà anh xem anh đi đâu, làm gì. Có một hôm em gặp anh chở người con gái này, có hôm khác em lại nhìn thấy anh chở người con gái khác. Có một lần em đã mang theo một con dao nhọn, định bụng sẽ đồng quy vu tận với anh, một nhà ba mạng cùng chết. Nhưng hôm ấy bụng em lại nhói đau, con em không muốn em làm như vậy."

Tùng nắm chặt tay, anh không dám nói, không dám kể anh đã gặp nhữg cơn ác mộng như thế nào, dằn vặt ra sao. Anh phải vùi đầu vào ma tuý, rồi đốt thời gian bên nhữg người con gái qua đường để quên đi nỗi dằn vặt, tội lỗi. Có những đêm anh nằm mơ đứa trẻ đứng ở đầu giường nhìn anh chăm chú, nhỏ giọng gọi "Bố... đừng bỏ con", Ngọc nằm lăn lộn trên vũng máu, đôi mắt hận thù nhìn anh...

Đó là những quãng thời gian tăm tối của cuộc đời, nhưng anh phải chấp nhận, bởi vì anh quá nhu nhược. Tùng lắc đầu, quay về vs thực tại:

"Em hẹn anh ra có việc gì không?"

Nhìn khuôn mặt hốc hác của Tùng, Ngọc vừa áy náy vừa thấy buồn. Anh ấy từng là nguyên do khiến Ngọc tan nát cuộc đời, nhưng khi cô suy sụp vì Hiếu, anh đã ở bên cô. Giữa bọn họ có quá nhiều nút thắt, tới nỗi sai sai đúng đúng bây giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.

"Em tới xin lỗi anh. Hình như em chưa từng thực sự xin lỗi anh phải không?"

"Xin lỗi vì cái gì? Anh tưởng anh mới là tội đồ mang đến cho em nhữg bất hạnh?"

"Không... việc của anh và Diệu Ly, bệnh của mẹ anh... tất cả đều bắt nguồn từ em." Ngọc thở dài "Xin lỗi!"

"Em có tội gì đâu. Là anh tự tìm đến cưỡng đoạt em, là mẹ anh tìm cách cướp con trai em, là anh và mẹ tự làm tự chịu. Em hãy sống tốt đi, đừng dằn vặt bản thân mình."

"Anh sẽ vẫn là bố nuôi của bé Bảo chứ?" 

"Sẽ vẫn."

"Ưm... thực ra... em và Hiếu sẽ tổ chức một bữa cơm thân mật với những người thân trong gia đình thôi, trong tháng sau. Em không biết anh muốn đến hay không?" Ngọc cúi đầu, giọng nhỏ lại.

"Anh sẽ không đến đâu..." Tùng mỉm cười, lộ ra chiếc lúm đồng tiền duyên dáng. "Anh sắp thuyên chuyển công tác tới Berlin, cuối thág này"

Ngọc chào Tùng rồi rảo bước ra ngoài. Nhìn qua tấm kính cửa hàng cafe, Tùng thấy Hiếu đang đứng chờ cô. Có lẽ Hiếu là lựa chọn đúng đắn của Ngọc, vì ít ra anh ấy mạnh mẽ hơn anh.

Tùng lại tới club để uống rượu. Dạo này cứ đến tối là anh lại tìm nơi uống rượu một mình. Anh muốn uống thật say, say tới mức trời đất hoà quyện vào nhau, để anh quên đi thực tại, anh là kẻ cô đơn nhất thế gian. 19 tuổi, anh từng có một người bạn gái xinh đẹp, dịu dàng nhưng anh không trân trọng cô ấy, đánh mất cô ấy. 24 tuổi, anh từng có một người vợ ngoan ngoãn, thông minh, tri thức nhưng anh lại phản bội cô ấy. Anh không chỉ mất đi một người yêu anh, mà anh còn phụ lòng cả 2 người bọn họ. Anh là thằng đàn ông tồi!

"Đi chơi với anh không?" 

"Xinh đẹp lại ngồi một mình? Em có muốn anh đưa em tới một nơi riêng tư chỉ có 2 người hay không?"

"Để xem tài năng của anh như thế nào đó." Giọng con gái ngọt ngào quen thuộc vang lên. "Anh cùng em uốg rượu, em say trước, em theo anh. Anh say trước... Hà hà, vậy em muốn anh và anh zai đi cùng hai người biểu diễn một màn deep-kiss cho mọi người xem, thế nào?"

Tùng sửng sốt nhìn theo tiếng nói ấy, đó là Diệu Ly, vợ cũ của anh. Cô ấy vì sao...

Gã đàn ông thoáng bất ngờ vì chầu cá cược... quá dị thường của cô, nhưng gã ngắm lại người đẹp yêu kiều trong chiếc đầm bó sát, ôm trọn cơ thể trắng nõn ngon ngọt như mật của cô, ánh mắt sáng rực, yết hầu khô nóng, cười cười. "Được... anh chơi với em gái xinh đẹp!"

Cả quán bar hào hứng trông theo vụ hấp dẫn này, họ cũng âm thầm đặt cược cho một trong hai người. Có kẻ nói muốn xem người đẹp bị gã trai kia dày vò ra sao, nhưng lại có kẻ nói muốn xem hai gã đàn ông deep-kiss như thế nào. Trước mặt hai người bọn họ bày ra một đống ly rượu, các loại màu xanh đỏ tím vàng thực hoa mắt. Ly đang định đưa một cốc lên miệng thì có cánh tay giật rượu của cô. "Em đang làm gì thế?"

Diệu Ly ngước mắt lên, nhận ra là Tùng. Cô nở nụ cười ngọt ngào:

"À, chồng cũ, không ngờ anh cũg có hứng tới đây chơi. Tôi đang uống rượu, mắt anh có đờm hay là bị quáng gà vậy?"

"Ý tôi là..." Tùng tức giận định phản bác thì gã đối thủ của Ly nhè nhè xen vào. "Này anh kia, anh là ai? Sao xen vào chuyện của chúng tôi? Không biết tôi và người đẹp đang cá cược à?"

"Anh..." Tùng trừng mắt nhìn gã. "Để tôi chơi với anh, cô ấy chỉ là một cô gái."

"Hahaha..." Gã nọ cười phá lên. "Nhìn anh cũng đẹp trai đấy, nhưng tôi không có hứg thú với đàn ông." Gã lấy tay mân mê cái cằm, nhìn Tùng suy xét. "Nhưng tôi lại có một người bạn ở trong thế giới thứ ba. Anh có..."

"Này, anh chơi với tôi hay đi tuyển bồ giùm bạn? Nếu là tuyển bồ, tôi đi vậy!" Ly xen vào, giọng nói có vẻ mất hứng.

"Được rồi, anh lui ra đi, tôi không muốn làm người đẹp mất hứng." Gã nháy mắt với Ly. "Yên tâm, đêm nay anh sẽ làm em hưng phấn tới tận mây xanh..."

Diệu Ly cười khẩy, ai hứng ai không còn chưa có biết đâu.

Tùng tức giận đứng bên, hai bàn tay nắm chặt thành quyền. Nếu cô ấy thua thì... anh liếc mắt đánh giá, bọn họ đi 2 người, lại là 2 người đàn ông lực lưỡng hơn anh...

Đôi bên bắt đầu uống. Những chiếc ly nhanh chóng được xếp đầy trên mặt bàn. Kết quả... Không giống như người ta suy đoán, cô gái kia nhìn nhỏ nhắn như vậy mà uống liên tục 15 ly rượu, mặt không đổi sắc, còn gã trai kia... Gã bắt đầu móc họng nôn thốc nôn tháo, đến nỗi người bạn đi cùng vội chạy tới đỡ hắn đi.

"Đứng lại!" Giọng Diệu Ly lạnh lùng vang lên. "Deep-kiss?"

Đám đông sau một hồi hoàn hồn mới nhớ ra chủ đề cá cược của bọn họ. Deep-kiss giữa 2 người đàn ông.

"Hôn đi. Hôn đi."

Hai người đàn ông xanh mặt nghe đám đông la lối. Gã bạn đặt một nụ hôn cực nhanh lên môi gã say, sau đó quay người định bước đi.

"Này, có biết như thế nào là deep-kiss hay không?" Diệu Ly xoay xoay ly rượu trong tay, khoé miệng xinh đẹp nhếch lên thành hình vòng cung. Cô bất ngờ đứng dậy, hai tây khoát lấy cổ Tùng, đầu lưỡi nhẹ nhàng mân mê, mút chặt môi anh.

Cả cơ thể Tùng cứng đờ. Hơi thở dồn dập. Sau khi Diệu Ly thả Tùng ra, cả club vẫn im lặng như phỗng. Cô đắc chí:

"Đó mới là deep-kiss, thực hiện đi!"

 

Tùng trầm mặc đi theo sau Ly, anh không biết cô làm thế với anh là có ý gì. Thấy cô lảo đảo bước đằng trước, anh kéo tay cô lại:

"Vì sao em lại làm như thế?"

"Làm gì?" Ly hờ hữg hỏi.

"Thì... thì..." Tùng ấp úng. 

"Anh hay người khác cũng thế. Đối với tôi chẳng khác là bao." Cô cười nhạt. "Đừng nghĩ tôi hôn anh nghĩa là tôi có tình ý với anh. Anh hay gã kia, đối va tôi cũng chỉ là một người đàn ông không liên quan mà thôi"

Ly xoay người bỏ đi. Anh đứng nhìn theo bóng lưng cô, cảm thấy tưng tức trong lồng ngực. Anh vội chạy theo cô, giữ chặt cánh tay mảnh khảnh trước đây anh từng nắm nhiều lần:

"Vì sao em lại trở thành như thế này? Trước đây em không phải người như thế này."

Ly gạt tay anh ra, mím môi khẽ nói:

"Tình cảm con người là thứ thiêng liêng nhất còn có thể thay đổi thì tính cách của tôi sao có thể không thay đổi?" Cô cười rộ lên.

Trước đây anh từng nói yêu cô. Trước đây anh từng nói cô là người con gái thánh thiện nhất anh từng gặp, trong sáng nhất anh từng gặp. Vậy cô sẽ phá nát người con gái thánh thiện đó cho anh xem.

"Để anh đưa em về, em say rồi!"

Ly không từ chối, cô ngồi bên cạnh anh như trước đây họ vẫn là vợ chồng, ngả đầu vào kính, khẽ nhắm mắt. Cô mệt, cô rất mệt. Cô mệt khi cứ phải cố tỏ ra mạnh mẽ, cố tỏ ra hư hỏng, cố tỏ ra mình là người con gái bất cần đời.

"Đến nhà em rồi!" Tùng dừng xe trước ngõ nhà bố mẹ Ly. Sau khi họ ly hôn thì cô chuyển về sống với bố mẹ.

"Nghe nói chị ấy đã có con, đã yêu người đàn ông khác." Ly nhàn nhạt hỏi.

"Đúng vậy."

"Tội nghiệp anh." Cô cười mỉa mai "Người đàn ông tồi tệ như anh sẽ vĩnh viễn không có được hạnh phúc."

"Anh xin lỗi." Tùng trầm giọng "Trước đây anh có lỗi với Ngọc, rồi lại có lỗi với em. Anh là ng đàn ông tệ lắm phải không?"

"Không, anh không tệ." Ly thản nhiên đáp. "Mà là thằng khốn nạn!"

Tim Tùng nghẹn lại, phải, anh là thằng khốn nạn. Anh hại Ngọc, lại khiến Ly phải lỡ dở, phải mang tiếng từng ly dị chồng. Ly tháo dây an toàn, quay sang nhìn Tùng, nhận ra anh bây giờ rất gầy. Cô cố ngăn mình đưa tay vuốt lên khuôn mặt hốc hác, lên cái cằm mọc đầy râu lún phún của anh. Anh yêu chị ấy thế sao? Vậy sao còn yêu cô, lấy cô rồi làm khổ cô như vậy? Cô chưa từng yêu ai, ngoài Tùng. Cô là cô gái đầy kiêu hãnh. Gia thế hiển hách, học vấn cao, xinh đẹp, ngoan ngoãn. Cô có gì không bằng người con gái kia? Vì sao anh lại phản bội cô như vậy? Thậm chí khi biết anh bị vô sinh, Ly vẫn tự nhủ không sao đâu, nếu không có con, cùng lắm cô và anh sẽ nhận con nuôi, họ sẽ sống hạnh phúc.

Khi mẹ Tùng đưa bé Bảo trở về, cô nghĩ đó là con của anh và Ngọc. Cô ghen tị, ghen tị tới nỗi bài xích nó, chán ghét nó, cô trở thành con người ích kỷ, chấp nhặt cả với một đứa trẻ con.

"Ly..." Thấy cô định rời khỏi xe, Tùng mở miệng gọi. "Em... hận anh sao?"

Thật buồn cười, trước đây anh cũng từng hỏi Ngọc như vậy. Ngọc nói: "Muốn anh chết đi có phải là hận hay không?"

Ly nở nụ cười tươi tắn như hoa: "Nếu anh nghĩ anh đối xử với một ng con gái như vậy lại không khiến người ta hận mình thì anh đúng là một thằng điên!"

Hận?  Ngọc hận anh. Ly cũg hận anh. Còn anh... anh cũg hận chính bản thân mình. Tùng sắp rời khỏi Việt Nam. Anh quyết định đi khỏi đất nước nơi mà anh hay những ng xung quanh anh đều đau khổ. Có lẽ anh là cái mầm hoạ gây cho người ta nỗi bất hạnh chăng?  Ngọc có gọi cho anh một lần, cô hỏi anh đã nghĩ kỹ chưa. Anh cười nói rằng ở Việt Nam anh không còn gì vương vấn nữa, tới Berlin, anh sẽ sống một cuộc sống mới...

 

Kính coong!

Tùng đang xếp đồ vào vali thì nghe tiếng chuông, anh liền chạy ra mở cửa. Diệu Ly đứng đó, nghiêm túc nhìn anh.

"Sao em lại đến đây?" Tùng ngạc nhiên nhìn cô.

"Anh sắp đi Đức à?"

"Sao em biết?"

"Ba tôi nói... anh tình nguyện sang Đức huấn luyện và có thể sẽ ở lại công tác phải không?"

Tùng im lặng, anh thở dài: "Em vào đi!"

Ly ngồi trên ghế trong phòng bếp. Ngôi nhà này vẫn như thế, vẫn y hệt như ngày xưa cô về làm dâu. Từ cái tủ đựng bát, cái đồng hồ treo tường, cho đến đôi dép đi trong nhà Tùng chẳng thay đổi thứ gì. Cái khác chính là trước đây cô là chủ, còn bây giờ cô là khách.

"Vì chị ấy sao?" Ly nhàn nhạt hỏi. "Vì chị ấy lấy người khác nên anh không muốn sống ở đây nữa phải không?"

"Chuyện đó không quan trọng." Tùng thở dài. "Quan trọng là nơi đây không còn ai cần anh. Mẹ anh đi rồi, em đi rồi, Ngọc cũng..." 

Ly nắm chặt bàn tay, nhếch mép cười:

"Mọi người rời khỏi anh là vì họ không cần anh sao? Hay chính bản thân anh đẩy họ ra xa khỏi mình? Tôi tưởng anh đã chín chắn, trưởng thành sau cái chết của mẹ, sau chuyện xảy đến giữa anh và Ngọc. Không ngờ anh vẫn chỉ là một thằng đàn ông nhu nhược, một thằng đàn ông không dám đối diện với thực tế..." Cô cầm túi dợm bước đi.

Tùng kéo tay cô lại: "Nhu nhược? Em nói anh nhu nhược? Phải, anh đã từng nhu nhược, từng uỷ mị nhưng em nói xem anh phải sốg tiếp như thế nào ở mảnh đất không có ai thân thích, không có ai yêu thương mình? Anh cô độc. Mỗi tối trở về nhà, anh cảm thấy rất cô độc."

Ly vùng tay ra: "Trên đời này không chỉ có Ngọc là phụ nữ, không có chị ấy anh không sống được sao, không mở lòng với người khác sao? Tôi... tôi..."

Thấy Ly rơi nước mắt, Tùng lấy tay vuốt nước mắt của cô.

Nước mắt của cô ấm nóng khẽ đọng trên bàn tay anh. Anh từng động lòng với ng con gái xinh đẹp trước mặt, từng có thời gian hạnh phúc bên cô. Nhưng khi Ngọc xuất hiện, anh như một kẻ bị bùa mê, dẫm đạp lên tình cảm, lên sự yêu thương của cô dành cho mình. Anh là một thằng đàn ông tồi. Ly bỗng ôm ngang người anh, thổn thức:

"Em vẫn yêu anh... Chưa từng ngừng yêu anh nhưng em biết anh nợ Ngọc, em nghĩ rằng anh và chị ấy đến với nhau để bù đắp sai lầm quá khứ. Nhưng nếu bây giờ chị ấy không chấp nhận anh thì anh để em trở lại làm vợ anh được không? Để em yêu thương anh được không? Anh sẽ không cô độc... sẽ không cô độc đâu..."

Tùng vuốt tóc cô, dịu dàng: "Em yêu kẻ tồi tệ như anh sao? Em tha thứ cho anh sao? Ly à, anh không xứng đáng."

"Đúng là anh không xứng đáng nhưng em không quan tâm. Cái tôi của em rất lớn, em không chấp nhận anh và người phụ nữ khác gần gũi với nhau nên lựa chọn rời xa anh. Nhưng anh biết không, rời xa anh em mới hiểu ra em không thể sống thiếu anh. Em uống rượu, nhiều tới nỗi xuất huyết dạ dày, nhiều tới nỗi bây giờ đối với rượu em đã lãnh cảm rồi. Em sợ tỉnh, sợ tỉnh lại em sẽ sống trong suy nghĩ đã mất anh rồi, anh đã hạnh phúc bên Ngọc rồi. Tùng ơi, em sợ..."

"Xin lỗi em, xin lỗi em..." Tùng thấy nướcmắt mình chảy dài trên mái tóc mượt mà mang theo mùi oải hương quen thuộc của Ly. Anh nợ cô, anh phải dùng cả đời để bù đắp cho cô.

Nằm trong lòng Tùng, Ly thủ thỉ kể về quãng thời gian dài xa anh, cô sống như thế nào. Cô ép mình phải trở nên "hư hỏng", vì người ta nói gái hư mới hấp dẫn. Cô thường xuyên tới club uống rượu rồi say bí tỉ trở về. Dĩ nhiên ba cô rất thương cô, ông luôn cử một vệ sĩ theo sát cô để cô không gặp phải kẻ xấu.

"Không biết ba có thể tha thứ cho đứa con rể tồi như anh không?" Tùng tựa cằm vào Ly, cảm nhận hương thơm yên bình của cô.

"Không tha thứ cũng không được, không tha thứ em sẽ không thèm nói chuyện với ông nữa." Ly cười cười. "Nói vậy thôi, ông ấy yêu thương em lắm, chỉ cần em hạnh phúc."

"Xin lỗi em..."

"Xin lỗi em..."

"Xin lỗi em..."

"Xin lỗi em..."

Tùng liên tục nói, nước mắt Ly lại rơi.

"Anh sẽ xin lỗi em cho đến khi nào em không còn rơi nước mắt, được không?"

"Đồ tồi!"

 

Gần sáng, điện thoại của Tùng rung lên, là số điện thoại nhà của Ngọc.

Tùng nhấc máy: "Alo..."

"Bố ơi... bố Tùng ơi... Con khát nước gọi mẹ dậy nhưng gọi mãi mẹ không dậy. Con sợ quá, bố ơi..."

"Cái gì?" Tùng hoảng hốt. "Bố Hiếu đâu?"

"Bố Hiếu đi công tác. Bố ơi con sợ..."

"Ở đó, bố tới ngay!"

Tùng vội vàng mặc quần áo.

"Anh... đi... đâu... đấy..." Ly ngái ngủ dụi mắt hỏi.

"Ngọc có chuyện. Anh phải qua đó ngay!"

Nói rồi không đợi Ly nói gì, vội vàng bỏ đi. Anh cứ thế mà rời đi, bỏ cô một mình, chỉ vì một cú điện thoại của người đó. Chỉ cần liên quan đến người đó. Thì ra... anh vẫn yêu chị như vậy sao?

Đến chiều, Tùng mệt mỏi trở về nhà. Đêm qua Ngọc bị tụt huyết áp nên ngất đi, lại không có Hiếu ở nhà, bé Bảo gọi cho Hiếu không được nên hoảng hốt gọi cho Tùng. Bây giờ cô đã tỉnh lại. Bác sĩ nói là do khi mới sinh không kiêng khem, lại luôn lo nghĩ mới dẫn tới tình trạng như vậy. Hiếu nhận được điện của Tùng vội vã từ Lào Cai về Hà Nội, lao đến bệnh viện với Ngọc.

"Cám ơn anh!" Hiếu đặt một tay lên vai Tùng, trịnh trọng nói.

"Không có gì, chăm sóc cô ấy cho tốt!" Tùng mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm. Anh đã không còn khó chịu mỗi khi nghĩ đến Hiếu nữa, anh đã thực sự buông tay rồi. "Tôi phải trở về với vợ của tôi."

Hiếu nhìn theo bó.g lưng Tùng rời đi, mỉm cười.

-----

"Vợ ơi, anh về rồi..." Tùng bước chân vào nhà nhưng không thấy có tiếng người, anh gọi lớn. 

Ly không có ở nhà, chắc cô ra ngoài ăn gì đó cũng nên. Anh vào bếp rót một cốc nước lạnh cho tỉnh táo, chợt thấy một lá thư trên bàn.

"Em ko nghĩ rằng anh còn yêu chị ấy nhiều như vậy...

Em sai rồi, em sẽ buông tay!"

Tùng vò nát lá thư trong tay, anh chạy ra ngoài, lái xe đến nhà ba mẹ cô tìm cô.

"Nó về nhà thu dọn hành lý nói là đến nhà anh. Sao anh lại chạy tới đây tìm nó?" Ba Ly ngạc nhiên nhìn Tùng hớt hải chạy đến, mồ hôi đầm đìa.

"Con... con... Cô ấy đi lâu chưa ạ?"

"Đi được khoảng một tiếng rồi."

Tùng chạy khắp các bến tàu, bến xe, thậm chí sân bay tìm Ly nhưng anh không thấy. Anh còn gọi cho tất cả bạn bè của cô, nhưng chẳng ai biết cô đi đâu.

Ly, em ở đâu?

 

5 năm sau
 

Một cô gái trẻ khoảng xấp xỉ 25 tuổi, trên tay bồng một thằng nhóc trắng trẻo xinh xắn bước xuống sân bay. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn là chiếc kính râm Dior che khuất nửa khuôn mặt.

"Lái xe đến số 48 đường Phan Chu Trinh!" Ngồi trên taxi, cô ta nhướn mày nói với tài xế.

"Mẹ... mẹ... Chúng ta đi đâu?" Thằng nhóc kháu khỉnh bập bẹ hỏi mẹ nó.

"Đi tìm bố của con." Mẹ nó xoa đầu mỉm cười.

Nghe nói 5 năm nay, anh tìm cô như một kẻ điên. Anh lùng sục khắp mọi ngõ ngách, tìm tới mọi nói cô có thể đến, thậm chí hàng ngày đều đến tra tấn ba mẹ cô chỉ để tìm được thông tin về cô. 5 năm, có lẽ là đủ rồi. Có lẽ...anh đã nhận ra cô quan trọng với anh.

Diệu Ly thả thằng nhóc trước cửa căn nhà 4 tầng khang trang. Cô dặn thằng nhóc:

"Bây giờ mẹ bấm chuông rồi mẹ sẽ trốn ở gốc cây kia chơi trò trốn tìm với bố con. Thấy người đàn ông đẹp trai giống con đi ra, con phải gọi người ấy là bố ơi, nhớ chưa?"

"Bé nhớ rồi." Thằng nhóc tròn xoe mắt nhìn mẹ nó.

Diệu Ly bấm chuông rồi lén lút trốn sau gốc cây bàng. 2 phút sau có ng ra mở cửa. Đó là Tùng, là người đàn ông cô yêu, người cô ngày đêm mong nhớ. Anh gầy hẳn đi, hai má hóp lại, quầng mắt trũng sâu. Anh đã già đi rất nhiều.

"Ai vậy?" Tùng nhướn mày hỏi, lại phát hiện ra vị khách bé xíu đang đứng trước cửa, tròn mắt nhìn mình.

"Bố ơi..." Thằng nhóc ấp úng gọi rồi lại lẩm bẩm. "Mẹ bé nói người đàn ông đẹp trai... Chú là ai?"

Tùng đang sững sờ vì thằng nhóc gọi mình là bố, lại trông giống như... phiên bản thu nhỏ của mình chợt vênh mặt hỏi anh.

"Không phải con vừa gọi chú là bố sao? Con mấy tuổi rồi? Tên con là gì?" Tùng âu yếm xoa đầu nó.

"Bé là siêu nhân màu đỏ, bé 5 tuổi...." Thằng nhóc lém lỉnh đáp.

Tùng phì cười.

"Mẹ con đâu? Vì sao con đứng một mình ở đây? Con bị lạc à..." Thực ra anh đag cố nhớ xem mình có đứa cháu họ nào 5 tuổi hay không, nó quả thực giống anh đến sững sờ. Hay là mình có con rơi nhỉ?

"Mẹ con nói muốn chơi trốn tìm với bố con." Thằng nhóc ngây thơ đáp. "Bố con ở trong này này." Nó chỉ vào nhà anh "Nhưng mẹ nói bố con đẹp trai giống con." Nó đảo mắt nhìn Tùng từ trên xuống dưới. "Nhưng chắc không phải là chú đâu. Chú còn kém xa so với bé."

Diệu Ly? Có phải là em không?

"Mẹ con đâu?" Tùng kích động hỏi thằng nhóc.

"Mẹ con nói muốn chơi trốn tìm." Thằng nhóc cười đểu. "Con thách chú tìm ra mẹ con đấy." Nó khoanh tay, mặt vênh lên.

"Diệu Ly... em ở đâu?"

"Em ở đâu? Trả lời anh đi..."

"Anh sai rồi. Anh sai rồi. Anh xin lỗi, em muốn đánh muốn giết anh cũng được. Em đừg chơi trốn tìm với anh có được không?"

"Anh yêu em!"

Tùng nắm tay thằng nhóc, đứng giữa đường la lớn.

Hàng xóm xung quanh trố mắt nhìn chàng trai luôn sốg khép kín, kiệm lời, cô độc bỗng gào thét như một kẻ điên.

"Không được rồi. Xấu hổ quá, tình trạng này phải ra mặt thôi!" Diệu Ly bấm bụng thầm nghĩ.

Cô bước ra khỏi chỗ trốn, cười dịu dàng:

"Em ở đây!"

< Chương trước
Não Cá

Tạo ngày 27/03/2017, Cập nhật ngày 03/04/2017

4

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote