Ngọc nhận ra Tùng, khuôn mặt hơi biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô cười dịu dàng, bước tới choàng cổ anh Vương.

"Vương, lâu lắm không thấy anh đến với em!"

"Anh có một người bạn từ nước ngoài về, chăm sóc anh ấy cẩn thận nhé, bảo bối..."

Vương vuốt tay cô, vuốt má cô, lại chỉ sang Tùng rồi vỗ một cái thật kêu vào mông cô. Ngọc bước tới ngồi bên Tùng, cô nhìn biểu tình cứng nhắc trên mặt anh, nhìn ánh mắt hoảng hốt của anh nhìn cô, mỉm cười:

"Chào anh, em là Bảo Ngọc!"

Anh nhìn cô. Không còn là cô gái ngây thơ với đôi mắt trong suốt, trên mặt là một lớp phấn son bụi trần, trong đôi mắt cô là hằn sâu nhọc nhằn vất vả. Là ai? Là cái gì đã khiến Ngọc, người con gái thánh thiện, trong suốt như pha lê trở nên vẩn đục như vậy? Liệu đó có phải là anh???

Tùng đứng chờ Ngọc ngoài cửa phòng karaoke. Anh kéo tay cô lại, gằn giọng:

"Sao lại như thế này? Nói cho tôi biết vì sao em lại trở thành như thế này?"

Ngọc gạt tay anh ra, nhếch mép cười: "Quý khách, xin quý khách giữ tự trọng... Hình như tôi và anh không quen nhau?"

"Em..." Tùng tức giận. "Có phải vì tôi không? Vì năm xưa tôi đã... như vậy với em? Nhưng em thiếu thốn đến đâu mà phải đi làm những công việc... như thế này?"

"Hahaha..." Ngọc cười rộ lên, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra tia mỉa mai. "Không liên quan đến anh, quý khách ạ! Anh cảm thấy tôi nhơ nhớp sao? Hạ lưu sao? Phải... tôi là đứa con gái hạ lưu, giống như mẹ anh nói tôi vậy."

Cô xoay người bỏ đi. Tùng đứng đó, trong lồng ngực anh nhoi nhói, nơi sống mũi cay cay. Phải chăng, phải chăng vì cái sai lầm của tuổi trẻ năm xưa, anh đã đẩy một con người lương thiện vào bước đường cùng?

"Chúc mừng thằng bạn, mày đã vinh quy trở về. Nay lại là phó phòng nhé, tương lai thật rộng mở!" Hải hào hứng chúc mừng, không để ý tới khuôn mặt sa sầm của Tùng.

"Hải, chơi với nhau bao nhiêu năm, mày có thể giúp tao một việc được không?" Giọng Tùng trầm xuống.

"Nói đi, tao đã bao giờ không giúp mày cái gì chưa?"

"Tao... Mày có thể nói cho tao biết về Ngọc được không?" Tùng mệt nhọc hỏi. "Mấy năm qua cô ấy sống thế nào? Tao... tao gặp cô ấy làm ở quán karaoke!"

Khuôn mặt Hải hơi sững lại, nụ cười trên miệng cứng đờ.

"Mày gặp Ngọc?" Hải vô hồn nói. "Tao tưởng cô ấy đã vào Nam..."

"Cô ấy... như thế nào? Có phải tại... tại tao..." 

"Chuyện của Ngọc mày còn xứng đáng được hỏi hay sao?" Hải chợt tức giận đứng phắt lên. "Ai cũng có quyền hỏi về Ngọc, chỉ trừ mày..." 

Nói rồi Hải quay lưng định bước đi.

Tùng kéo Hải lại, tức giận:

"Tại sao? Tại sao mày lại tức tối với tao? Tao... tao cảm thấy có lỗi, muốn chuộc lỗi không được sao?"

"Muộn rồi... quá muộn rồi! Cuộc đời người con gái ấy đã bị mày phá hỏng!" Giọng Hải the thé như chọc vào tim Tùng.

Tú bà nói với Ngọc hôm nay có một vị khách sộp tới bao trọn phòng VIP, chỉ cần Ngọc tới tiếp hắn. Ngọc ngồi điểm lại chút son, cô nhìn mình trong gương. Cô vẫn xinh đẹp như hồi 18 tuổi, chỉ là trong đôi mắt cô chứa đựng những tổn thương sâu sắc mà không phải một cô gái bình thường nào có thể trải qua.

Mỉm cười, cô phải sống... không chỉ vì một mình cô!

"Chào anh..."

Ngọc vừa cười vừa bước vào, nụ cười trên khuôn mặt chợt khựng lại, là anh ta, là mối tình đầu của cô, Tùng.

"Ngồi đi!"

Ngọc cười nhạt, cô bước tới ngồi bên cạnh Tùng, với tay mở một lon bia, rót ra cốc.

"Quý khách... quý khách uống bia đi..."

"Tôi không phải là khách." Tùng gạt phắt tay cô, cốc bia rơi xuốg đất, vỡ tung toé những bọt trắng xoá.

"Nếu không phải là khách thì tôi nên rời khỏi đây."

Ngọc lạnh lùng, cô dợm bước đi thì anh kéo cô lại, gằn giọng.

"Được, tôi là khách! Em hãy tiếp tôi cho cẩn thận..."

"Hahaha! Anh nói thử xem, tôi tiếp anh từ A đến Z. Anh muốn từ A tới giai đoạn nào?" Vừa nói tay cô vừa choàng lên cổ anh, ngả đầu vào vai anh... gần tới nỗi cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh. Trái tim cô nghèn nghẹn nhưng ngoài miệng vẫn nở nụ cười.

Anh gạt tay cô ra, hai cánh tay nắm chặt cổ tay cô:

"Nói cho tôi biết đã xảy ra việc gì?"

"Anh muốn nói việc gì?" Ngọc lạnh lùng, cảm thấy đau đớn muốn rút tay ra nhưng bị nắm quá chặt.

"Về em. Vì sao... em lại trở nên như thế này?" 

"Anh từng đọc báo không? Từng đọc tiểu thuyết không? Một cô gái phải đi làm cái việc nhơ nhớp như thế này là vì sao? Vì cô ta không có tiền, đơn giản như vậy thôi..." Ngọc cười nhạt.

"Tôi... mẹ tôi... thế còn mẹ em? Mẹ em là giáo viên, bà để cho em làm nhữg việc như thế này sao?" Tùng buông tay Ngọc ra, giọng anh trùng xuống.

"Mẹ tôi đã chết rồi!" Ngọc nói một cách vô cảm như không phải chuyện của mình. "Chết cách đây 3 năm!"

"Thế còn... còn... đứa bé..." Tùng ấp úng "Em không sinh con chứ?"

"Nực cười, vì sao tôi phải sinh con cho anh?" Ngọc cười rộ lên. "Nó chết rồi!"

Tùng rời khỏi quán karaoke, anh cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút. Ít ra Ngọc không nói rằng vì sinh con nên cô phải đi làm cái công việc nhơ nhớp này để nuôi nó. Ít ra, chắc hẳn cô ấy không sa ngã vì anh. Anh tự lẩm bẩm, trấn an mình hơn là khẳ.g định.

Sau này anh sẽ không còn liên quan đến cô ấy. Anh từng nợ cô ấy, anh muốn trả nợ bằng cách giúp đỡ nhưng cô ấy từ chối. Tốt thôi, kiếp sau anh sẽ trả, kiếp này chúng ta không còn quan hệ gì với nhau.

Tùng quen Diệu Ly trong công ty. Cô xinh đẹp, thánh thiện, lại là con phó tổng giám đốc. Cô bị đốn ngã bởi nụ cười duyên với lúm đồg tiền của anh, còn anh bị hớp hồn bởi vẻ trong ság của cô, gia thế của cô. Mẹ Tùng cũng rất yêu thích cô gái này, dĩ nhiên, hơn một ngàn lần cô gái nhà nghèo kia. Năm đó bà đã phải tống con trai đi du học để cắt đứt quan hệ cùng Ngọc. Thật may... cái giống nhà nghèo thấy nhà bà giàu có là lao vào vì hám của. Con trai bà có tương lai rộng mở, không thể vì một nhánh cỏ dại mà làm hại một đời người...

< Chương trước Chương sau >
Não Cá

Tạo ngày 27/03/2017, Cập nhật ngày 03/04/2017

4

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote