Chương 69: Tính toán của Lê Tuyên Kiều.

...

Những cơn gió mát rượi của đầu thu thổi mưa hạ tan vào dĩ vãng. Huyên được thái hậu gọi đến cung Trường Phúc trong một buổi chiều hoàng hôn đỏ lửa.

Dù ngoài kia ồn ã bao nhiêu thì bên trong cung Trường Phúc, tiếng tụng kinh niệm phật vẫn vọng ra đều đặn. Quang Thục thái hậu là một người tĩnh lặng và hiền từ. Cô thiếu nữ họ Ngô vào cung từ thuở đôi mươi. Giống như bao thiếu nữ ngây thơ khờ dại khác, nàng cũng từng mơ về thứ gọi là chân tình, để rồi ngày qua ngày, những mưu toan chốn thâm cung đã giết chết những mộng tưởng ngô nghê ấy. Một cái ngoảnh đầu dửng dưng của đế vương, đánh đổi bằng bốn năm nương nhờ nơi cửa phật, đánh đổi cả hi vọng vốn dĩ không nên tồn tại trong nàng. Sự gia ân của Tuyên Từ thái hậu chẳng thể khiến lòng nàng bớt lạnh. Nàng đưa con hồi cung như một sự lựa chọn bất đắc dĩ. Từ đó đến nay đã mấy mươi năm, những cố nhân oanh liệt khi xưa đều đã hóa thành cát bụi, người tưởng bị lãng quên lại trở thành thái hậu tôn quý, và cũng ngần ấy năm, cung Trường Phúc trở thành nơi để Quang Thục thái hậu tưởng niệm lại quá khứ.

Cuộc sống tàn khốc không phải lúc nào cũng dạy người ta trở nên ác độc. Nhưng chắc chắn, nó sẽ khiến họ bớt ngây thơ hơn. 

Huyên nhớ ngày đầu mới vào cung, thái hậu thường gọi nàng đến để trò chuyện. Bà nói nàng có đôi mắt rất giống với một người bạn cũ của mình. Ngày ấy, Huyên còn mông lung cho rằng người giống người là chuyện thường trong thiên hạ, nhưng bây giờ thì nàng không vô tư được như thế nữa. Cố nhân năm xưa của thái hậu chính là Nguyễn Thị Lộ mẹ nàng.

Thái hậu sờ tới chuỗi phật châu và bắt đầu giọng kể từ ái quen thuộc:

“Người nâng khăn sửa túi đầu tiên mà ta chọn cho hoàng thượng là con gái nhà họ Phùng. Kể từ đó đến nay, đã bao nhiêu thiếu nữ vào cung, vậy mà hoàng thương vẫn chưa ưng ý chọn ai làm hậu, càng chẳng bao giờ độc sủng một ai. Bá quan triều đình đã mấy lần dâng tấu nói về việc này nhưng đều bị nó gạt đi. Nó muốn để dành ngôi hậu cho người con gái khiến nó thực sự động lòng…”

Huyên hơi ngạc nhiên khi thái hậu kể chuyện này với nàng. Những lần trước, bà chỉ ôn lại chuyện cũ hoặc nói về phật gia.

“Con chính là người đầu tiên được hoàng thượng nhắc tới khi đến thăm ta, cũng là người duy nhất mất tích mà khiến nó nóng lòng đến vậy. Ta hiểu đứa con này của ta. Cái cách nó lo lắng cho con đã chứng tỏ trong lòng nó có con.” Thái hậu ngưng lại phút chốc, tựa như đang hồi tưởng lại chuyện gì đó xa xôi lắm. Rồi bà khẽ thở nhẹ ra. “Con à, đừng bao giờ lạnh tâm với hoàng thượng, bởi chân tình của đế vương không phải thứ dễ cầu mà có đâu.”

Sợ thái hậu suy nghĩ vu vơ, Huyên vội lựa lời trấn an bà. Lạnh tâm ư? Chừng nào trong lòng của Tư Thành còn có nàng, chừng ấy, hai chữ kia không được phép tồn tại, dù chỉ trong ý nghĩ.

Nàng ngồi nghe thái hậu dặn dò thêm một lát rồi tìm lí do để cáo từ.

Từ ngày hồi cung, trừ những lúc thái hậu cho gọi thì Huyên rất ít khi chủ động tìm đến cung Trường Phúc. Những người trầm lặng thường rất tinh tế. Nếu cứ gặp gỡ thái hậu thường xuyên, ai dám chắc sẽ không có một ngày, bà nhận ra nàng chính là con gái của người bạn cũ?

Nếu cung Trường Phúc an tĩnh thì Thanh Phục khu lại là nơi khắc nghiệt nhất hậu cung. Xách nước, giặt giũ, bưng bê, phơi đồ… đám cung nhân ở đây làm cả ngày cũng không hết việc. Nhưng hôm nay có một ngoại lệ. Giữa đám người đang đầu tắt mặt tối là một tên thái giám an nhàn đến lạ. Không ai biết hắn là ai, xuất hiện từ khi nào hay được gió độc nơi đâu thổi tới. Hắn đến không xưng tên họ, chỉ ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế gỗ gần sân phơi và khoanh tay nhìn chằm chằm vào đoàn cung nữ đang đi xách nước ngoài giếng khơi về. Hậu cung không trọng kẻ nhiều chuyện. Người ta thấy hắn tự nhiên thái quá thì nghĩ rằng hắn là người ở cung nào đó đến lấy đồ, thành ra không ai dám đến hỏi han bắt bẻ, sợ không may chọc phải tổ kiến lửa thì nguy.

Lê Khải Triều hơi nhếch mép cười. Không ngờ cứ đường hoàng xuất hiện lại an toàn hơn so với cái trò đột nhập lén la lén lút!

Cái chết của Mạc Viên Nhiên không khiến Nguyễn Anh Vũ suy sụp mà ngược lại, kẻ chính thức lộn ruột lại là Lê Khải Triều. Cho rằng Mạc Viên Nhiên chết quá oan uổng, hắn năm lần bảy lượt muốn xách cổ Nguyễn Anh Vũ quay lại kinh thành báo thù nhưng lần nào cũng bị y kiếm cớ gạt đi. Thân phận con trai Nguyễn Trãi khiến Nguyễn Anh Vũ cố kị hoàng cung Đại Việt. Sự tồn tại của Huyên khiến y không muốn già néo đứt dây với Tư Thành. Y chỉ muốn nhắm mắt quên đi, vậy mà kẻ nào đó lại không biết ý, cứ lẽo đẽo theo sau lải nhải “đừng quên Viên Nhiên chết như thế nào, đừng quên Viên Nhiên chết như thế nào…”. Nguyễn Anh Vũ nghe mà cáu tiết lắm. Thậm chí hai anh em họ còn vì chuyện này mà suýt lao vào tẩn nhau một trận. Sau cùng, biết nếu đấu võ mồm thì thắng nhưng đấu võ thật sẽ thua, Lê Khải Triều đành tự thân vận động. Hắn rong ruổi đến Đông Kinh, dọc đường đi không ngừng than thở cho số phận "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" của mình. Vợ của thằng em chết mà nó cứ dửng dưng như không, còn mình thì lăn xả báo thù hộ nó mà vẫn bị nó chửi!

Không cực nhọc như Mạc Viên Nhiên hay Nguyễn Anh Vũ, thần trộm Lê Khải Triều lọt vào hoàng cung một cách rất nhẹ nhàng và êm thấm. Hắn thó một bộ quần áo thái giám rồi lượn lờ khắp xó xỉnh trong cung, dò hỏi chán chê mới biết tung tích của kẻ đã đâm chết cô em dâu yêu quý. Chỉ có điều, kẻ mà hắn đang tìm kiếm hóa ra lại là người quen cũ. 

Một năm là quá ngắn để Lê Khải Triều có thể quên đi cô nàng trời đánh Thái Thanh Ngọc. Giữa hắn và nàng ta đã có quá nhiều vụ đụng mặt cười ra nước mắt. Lần đầu tiên chạm trán, Thanh Ngọc dùng Lưu Ly ảnh để cản bước Lê Khải Triều trong lãnh cung, báo hại hắn áy náy không đâu vì trót xuống tay với một người con gái. Lần thứ hai, hắn nhốt nàng ta trong miếu hoang, trước thì chửi cho hả dạ, sau lại không ngần ngại rút kiếm chém một nhát để giúp nàng ta tiện ăn nói với tên chủ thượng nào đó. Lần thứ ba, lần này Lê Khải Triều thù dai nhất, hắn đã cứu Thanh Ngọc khỏi lũ đầu trâu mặt ngựa mà nàng ta lại không biết điều, dám thừa cơ đánh lén hắn rồi bỏ đi! Những lúc rảnh rỗi, Lê Khải Triều thường băn khoăn tự hỏi liệu kiếp trước mình có nợ tiền Thanh Ngọc hay không mà nàng ta cứ ám hắn như ma ám vậy?

Mặc cho tên nào đó ở đằng xa cứ chòng chọc nhìn mình, Thanh Ngọc vẫn mải mê làm việc. Thanh Phục khu đông người lẫn lộn, nàng ta lại mang thân phận tội nhân nên bị giao cho toàn việc nặng, đến thở còn không có thời gian để thở chứ nói gì đến việc nhìn đông ngó tây. Khi Thanh Ngọc bước đến gần hơn, Lê Khải Triều hơi nheo mắt lại. Hắn nhận ra da dẻ của nàng ta hơi tái, bước đi không có trọng tâm, tay xách nước hơi run rẩy… Tất cả đều là dấu hiệu của một người vừa phải chịu đòn roi nặng nề. Và có lẽ cũng vì quá mệt mỏi nên Thanh Ngọc mới không nhận ra mảng rêu trơn trượt dưới chân. Xô nước sóng sánh tràn cả ra ngoài. Nữ quan bị Thanh Ngọc làm ướt áo lèm bèm chửi rủa rồi tiện tay vung roi, quất thẳng vào người nàng ta.

Mẹ kiếp! Trong giây phút kích động, Lê Khải Triều đã định lao ra dạy dỗ mụ béo kia một trận, nhưng rồi nhớ ra một vài điều quan trọng, hắn vội biết điều ngồi yên một chỗ. Thái Thanh Ngọc có phải kẻ hiền lành gì cho cam! Nàng ta không bẻ cổ người ta đã là phúc ba đời cho họ rồi, làm gì có chuyện vô duyên vô cớ để bị bắt nạt. Hơn nữa, suýt nữa Lê Khải Triều đã quên, hắn vào đây là để báo thù chứ không phải đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân.

Ồn ào qua đi. Guồng quay trở lại như cũ. Ai làm việc thì vẫn cứ làm việc. Kẻ giám sát thì vẫn cứ âm thầm giám sát, chẳng biết nghĩ gì đó mà thỉnh thoảng lại khẽ lắc đầu tiếc rẻ.

Chừng ít lâu sau đó, có một mỹ nhân cung trang diễm lệ bước vào Thanh Phục khu. Lê Khải Triều nghe loáng thoáng nữ quan gọi người đó là Lê chiêu nghi. 

Lê Tuyên Kiều nhận ra Thanh Ngọc đứng lẫn trong đám cung nữ khổ dịch, nhưng nàng ta giả vờ không để ý đến mà chỉ vẫy tay gọi một nữ quan lại gần:

“Hôm trước ta sai người đem mấy bộ quần áo đi giặt, vậy mà đến hôm nay vẫn chưa thấy trả về. Thanh Phục khu các ngươi làm việc luôn chậm trễ như vậy hả? Hay là các ngươi muốn đích thân ta phải đến lấy thì mới vừa lòng?”

Nữ quan bị hỏi giật bắn người, vội khúm núm thưa: 

“Lệnh bà tha tội, chúng con nào dám thế. Chẳng là…”

Chẳng là mấy hôm trước, người của cung Thọ Am có đem mấy bộ quần áo của Lê chiêu nghi tới đây, nhưng chẳng hiểu sao cứ giặt xong đem phơi là lại bị ai đó làm rơi xuống đất, thành ra giặt đi giặt lại mà mãi vẫn chưa xong. Hôm nay trời nắng, bọn họ đã chú ý canh chừng cẩn thận, địnhchờ mấy bộ đồ đó khô rồi trả về cung Thọ Am, nào ngờ Lê chiêu nghi không chờ được mà đã tới đây trước.

Nữ quan run run thú nhận tất cả sự tình. Lê Tuyên Kiều khinh khỉnh chỉ gạt đi bằng một câu “vụng chèo khéo chống thì vừa đúng lúc ấy, khóm cây bên cạnh nơi nàng ta đang đứng khẽ động. Có cái gì đó trườn rất mượt trên nền đất. Trước khi người ta kịp nhận ra thứ khiến họ sợ hãi thì con rắn đã lao ra khỏi nơi ẩn nấp, lè thè cái lưỡi chẻ đôi rồi lao thẳng về phía Lê Tuyên Kiều.

“Lệnh bà mau lùi lại!”

Là tiếng hét của Thanh Ngọc. Và còn nhanh hơn cả nhận thức của tất cả mọi người, Thanh Ngọc vận sức lao về phía trước, dùng tay không chặn ngang mình rắn, không cho nó lại gần Lê Tuyên Kiều. Con rắn oằn mình ưỡn ẹo, cong đầu ngoảnh lại phía sau rồi đột ngột đớp một phát vào cổ tay Thanh Ngọc. Lê Tuyên Kiều hoảng sợ tru tréo ầm ĩ. Ở đằng xa, Lê Khải Triều cũng vừa rút đoản kiếm ra. Hai mắt của Thanh Ngọc trở nên đờ dại, nhưng trước khi ngất đi, nàng ta vẫn kịp bóp mạnh con rắn rồi ném nó vào vách tường. Con rắn đáng thương giãy đành đạch. Nó không bị Thanh Ngọc bóp chết thì cũng sẽ bị Lê Khải Triều đập chết!

“Lệnh bà… không… không thể đưa cung nữ này đi được! Nàng ta là phạm nhân đang chịu phạt…”

Đám nữ quan thấy Lê chiêu nghi muốn đưa Thanh Ngọc đi thì vội vã ngăn lại. Nói gì thì nói, Thanh Ngọc vẫn là tội nhân giết người, không thể rời khỏi Thanh Phục khu.

“Tránh ra!” Lê Tuyên Kiều trừng mắt với nữ quan dám cản đường mình. “Mắt ngươi mù hay sao mà không nhìn thấy Thanh Ngọc bị rắn cắn? Để nó mất mạng ở đây, ngươi có đền nổi hay không?”

“Nhưng mà…”

Đám nữ quan chộn rộn nhìn nhau. Muốn cứu người thì sao không gọi thái y đến mà cứu, đưa người đi có phải càng mất thời gian hơn không? Ai chẳng hiểu Lê Tuyên Kiều chỉ muốn kiếm cớ đưa người đi, nhưng chừng nào Lê Tuyên Kiều còn ngồi vững ở vị trí chiêu nghi, chừng đó, bọn họ không dám chọc giận chủ tớ nhà này.

“Ta biết các ngươi đang lo lắng điều gì. Ta tự có cách giải thích với bệ hạ. Còn bây giờ thì mau cút sang một bên! Kẻ nào dám làm chậm trễ chuyện cứu người, để Thanh Ngọc xảy ra bất trắc, ta sẽ không tha cho kẻ đó!”

Kẻ thức thời không bao giờ lấy trứng chọi đá. Cả đám người không hẹn mà gặp, cùng nhau tách ra để nhường đường cho Lê Tuyên Kiều. Riêng nữ quan béo vừa vung roi quất Thanh Ngọc còn phải thầm tạ ơn trời phật. Mụ cứ liếc liếc cái xác rắn ở chân tường, thầm nghĩ nếu vừa nãy Thanh Ngọc cũng coi mình như con rắn kia, cáu tiết vật lại mụ một phát thì đời mụ coi như tàn!

Khi xung quanh trở lại nhàm chán như cũ, Lê Khải Triều nhảy khỏi ghế và tiến về phía góc tường. Hắn dùng chân gảy gảy cái xác rắn, mặt hiện lên vẻ chưng hửng một cách quái dị. Có cung nữ thấy hắn chơi với xác rắn nên tử tế nhắc nhở:

“Đừng có mà lại gần! Rắn độc đấy! Ngộ nhỡ nó chưa chết hẳn thì sao?”

“Vết cắn của rắn ráo (1) không thể coi là độc. Cùng lắm thì tối nay, Thái Thanh Ngọc sẽ tỉnh lại thôi.”

Huyên vốn cũng không định giải thích với Nguyệt Hằng, nhưng sau chuyện của Thanh Phục khu, nàng ta cứ sợ ngự hoa viên cũng có rắn độc nên nhất quyết không để nàng đến đó tản bộ. Nếu Huyên không nói rõ cho Nguyệt Hằng biết thì e là ngày mai, nàng ta dám lật tung cả Nhữ Hiên các lên để bắt rắn chứ chẳng chơi.

“Ý của lệnh bà là…” Nguyệt Hằng mơ hồ đoán ra nội tình. Từ sau vụ án của Quách Liễu, óc suy luận của nàng ta tiến bộ rõ rệt. “Lê chiêu nghi kiếm cớ để đưa Thanh Ngọc ra ngoài?” 

Huyên không gật đầu cũng chẳng phủ nhận. Nàng đâu có năng lực đi guốc trong bụng ai! Chẳng qua cuộc sống ở thời đại này đã dạy cho nàng nhìn nhiều một chút, nghĩ sâu một chút, học cách đem những chuyện tưởng chừng rời rạc, ngẫu nhiên chắp nối thành một thể, từ đó kiến giải cho những chuyện xung quanh mình. Lần này cũng vậy. Giết người không phải chuyện nói chơi. Lê Tuyên Kiều sẽ không đời nào thú nhận việc trong Đan Ngọc các nếu nàng ta không cùng đường. Nói cách khác, Lê Tuyên Kiều hoàn toàn bị động trong cái chết của Mạc Viên Nhiên, bị động đến mức không thể kịp thời nghĩ ra cách ứng phó để bao che cho Thái Thanh Ngọc.

Nhưng Lê Tuyên Kiều là thiên tài vụng chèo khéo chống. Nàng ta đã vin vào cái cớ trâm độc để kéo theo Trịnh Minh Nguyệt xuống bùn, còn bản thân thì xoay chuyển tình thế, trở thành kẻ vô tình lập công. Tương tự, nàng ta chấp nhận để Thanh Ngọc chịu phạt vì đã có cách cứu người khỏi Thanh Phục khu. Có thể nói rằng ngay từ lúc đặt chân vào điện Bảo Quang, Lê Tuyên Kiều đã tính trước mọi đường lui cho mình. Nhưng cũng chính vì cách tính toán quá toàn vẹn nên Huyên mới không nghĩ màn kịch trong Thanh Phục khu cũng là tác phẩm của Lê Tuyên Kiều. 

Quá lộ liễu!

Rắn rết không phải con vật dễ gặp trong cung. Cái cớ ghé thăm của Lê Tuyên Kiều lại càng khiên cưỡng. Nếu có người dụng tâm điều tra lại khổ nhục kế này, chẳng phải bao nhiêu công sức trước đó của Lê Tuyên Kiều sẽ đổ hết xuống sông xuống bể hay sao? Hay là Lê Tuyên Kiều sợ Thanh Ngọc bị đày đọa khổ quá nên mới vội vàng tương trợ? Không! Huyên chẳng dám tin Lê Tuyên Kiều là con người trọng tình trọng nghĩa. Hoa càng tỏa hương ngọt ngào thì gai của nó càng nhọn. Hơn nữa Thanh Ngọc cũng đâu phải kẻ yếu ớt quen ngồi chờ chết. Cứ nhìn cái cách nàng ta tay không đập chết con rắn thì rõ! 

Huyên hơi tiếc khi mình hiểu ra chân tướng quá muộn. Vở kịch trong Thanh Phục khu vẫn là tác phẩm của Lê Tuyên Kiều. Nhưng nàng ta diễn nó không phải vì Thanh Ngọc. Dụng ý lần này của Lê Tuyên Kiều sâu xa hơn thiên hạ tưởng rất nhiều.

Nàng ta muốn vớt vát niềm tin của Tư Thành!

Không phải lúc nào hiền lương thục đức cũng tốt. Nhu thuận quá mức dễ bị hiểu lầm thành tạo dựng vỏ bọc để che giấu tâm cơ. Nếu trong chuyện của Mạc Viên Nhiên, Tư Thành cho rằng Lê Tuyên Kiều có lòng dạ phản trắc thì kết cục của nàng ta sẽ còn thảm hơn Trịnh Minh Nguyệt gấp bội. Bởi thế, thay vì ngoan ngoãn nằm yên chờ chết, Lê Tuyên Kiều đã có một lựa chọn tưởng ngu ngốc mà kì thực rất thông minh. Hành động cứu người sẽ không vẹn toàn như cách mà nàng ta muốn nó phải thế. Nó phải chứa đựng một chút bất mãn, một chút nóng vội, một chút sơ hở, một chút vụng về… đủ để khiến Tư Thành xem nhẹ Lê Tuyên Kiều, đồng thời tin tưởng rằng chuyện xảy ra với Mạc Viên Nhiên hoàn toàn là tai nạn ngoài ý muốn, Lê Tuyên Kiều cảm thấy mình bị xử quá nặng nên mới liều lĩnh chống đối thánh tâm.

Nghĩ đến đây, tự nhiên Huyên thấy thật nực cười. Hóa ra kẻ cả đời trù mưu tính kế cũng có những lúc phải vùng vẫy để tìm kiếm một thứ gọi là niềm tin. Nhưng Lê Tuyên Kiều đâu cần lo lắng đến vậy. Vì muốn an bài mọi chuyện quá chu toàn nên nàng ta mới không nhận ra rằng, ngay từ lúc loay hoay tìm cách nói với Tư Thành rằng mình trong sạch, nàng ta đã chứng minh được điều đó rồi.

Nếu Lê Tuyên Kiều có chút chủ động trong việc hại chết Mạc Viên Nhiên, nàng ta đã chẳng khổ sở đem đá đập vào chân mình để rồi lại mất công đi thu dọn tàn cục!

Dù đang phê duyệt tấu chương nhưng Tư Thành vẫn thầm mặc định ra một kết quả tương tự với Huyên. Nguyễn Nhã Liên đứng ở bên cạnh thì vẫn ngoan ngoãn mài mực cho hắn. Người hầu hạ ở ngự tiền đều biết rằng Nguyễn sung nghi và Liên tiệp dư là hai phi tần hiếm hoi thường xuyên được ra vào điện Bảo Quang. Đổi lại là kẻ khác xuất hiện ở nơi này, nếu không nhanh chóng bị đuổi đi thì cũng là bị gọi đến để nghe chửi!

Tư Thành thấy xung quanh yên lặng thì tò mò nhìn lên. Tay mỹ nhân mài mực không thô kệch như của Đặng Phúc. Mực trong nghiên đen đặc, cứ theo từng động tác uyển chuyển ấy mà thêm sóng sánh.

Tư Thành vờ như bâng quơ nhắc tới chuyện trong Thanh Phục khu, Nguyễn Nhã Liên lại dịu dàng lảng tránh:

“Trà trong ấm nguội rồi. Để thần thiếp thay cho bệ hạ ấm trà mới.”

Nguyễn Nhã Liên không giống như Huyên. Tuy cùng là chân tình thật ý, nhưng ở trước mặt Tư Thành, nàng ta chưa bao giờ chủ động bình phẩm về những phi tần khác.

Tư Thành biết Nguyễn Nhã Liên không muốn bàn về chuyện này nên cũng không nhắc tới nữa. Thực ra hắn đâu cần nghe ý kiến của ai. Lời ong tiếng ve chẳng bao giờ đáng tin bằng cảm nhận của chính mình. Chẳng qua hắn muốn nhân cơ hội này để thăm dò phản ứng của Nguyễn Nhã Liên thêm một chút, nhưng nàng ta vẫn quen tính cũ, giữ nghĩa kiệm lời, vừa lễ phép vừa xa cách, khiến hắn mơ hồ có cảm giác không dễ gì chạm tới.

Ngự giá của hoàng thượng ghé thăm là một chuyện đáng mừng, nhưng đám cung nhân của cung Thọ Am tối nay lại không biết nên mừng hay nên lo, bởi vì chuyện Lê chiêu nghi đưa Thanh Ngọc ra khỏi Thanh Phục khu đã đụng chạm tới thánh tâm mà người người đều sùng kính.

Tối nay, Lê Tuyên Kiều cũng không trang điểm diễm lệ như mọi lần. Nàng ta thỉnh an Tư Thành bằng một cái khấu đầu tạ tội.

“Nàng thì có tội gì?”

Tư Thành dửng dưng nhấp thử một ngụm trà rồi hỏi Lê Tuyên Kiều. Hắn nhận thấy trà ở cung Thọ Am khá nhạt nhẽo, không đậm đà như trà của Nguyễn Nhã Liên pha.

Lê Tuyên Kiều biết hoàng thượng đang cố tình hỏi khó mình nên nhăn nhó cười khổ:

“Thần thiếp đã coi nhẹ thánh ý, tùy tiện đưa tội nhân ra khỏi Thanh Phục khu.”

“Trẫm lại nghe nói cung nữ đó vì cứu nàng mà suýt bị rắn cắn chết?”

Lê Tuyên Kiều ngẩng đầu lên rồi lại bần thần cúi xuống. Hậu cung này là của ai? Chuyện ban sáng ầm ĩ như thế, làm gì có chuyện Tư Thành chỉ được “nghe nói”? Lại còn “nghe nói” kiểu gì thành suýt chết nữa!

Hoàng thượng đúng là biết cách rủa người ta mà!

Biết có vòng vo chối cãi nữa cũng vô ích, Lê Tuyên Kiều đành thú nhận mọi chuyện. Nàng ta nói rằng mình không cam tâm để Thanh Ngọc bị đày đọa chỉ vì một kẻ muốn giết vua. Phản kháng khi bị oan ức là một tâm lí rất bình thường. Lê Tuyên Kiều không quen biết Mạc Viên Nhiên nên kể tội của đối phương một cách rất thoải mái. Trong khi đó, Tư Thành vẫn trầm ngâm chống cằm nhìn Lê Tuyên Kiều. Một tia chán ghét xẹt qua ánh mắt của đế vương và nhanh chóng biến mất như chưa từng xuất hiện.

Như vậy là đủ rồi…

Tư Thành khẽ nhếch miệng cười. Khéo quá sẽ hóa vụng. Lê Tuyên Kiều cố diễn đủ mọi trò chỉ để rào đón tâm ý của hắn, và chính tham vọng ngờ nghệch đó đã cứu mạng nàng ta. Giờ thì Tư Thành đã tin rằng Lê Tuyên Kiều chỉ là kẻ thí mạng trong cả tá chuyện lằng nhằng này, chỉ có điều, ai đó đã chọn được một kẻ thí mạng khôn ngoan, khôn ngoan đến mức biết chuyển bại thành thắng.

“Bệ hạ…”

Lê Tuyên Kiều thấy hoàng thượng cứ trầm ngâm mãi thì lại đánh bạo ngẩng đầu lên. Rồi nàng ta phải dụi dụi mắt để biết mình khỏi nhìn nhầm. Vì cớ gì mà hoàng thượng lại cười với nàng ta?

“Trẫm thấy cung nữ của nàng cũng khá đấy. Nàng cứ giữ lại bên mình mà hầu hạ đi.”

“Bệ hạ…”

“Vua không nói hai lời. Nếu muốn trừng phạt nàng, trẫm đã đưa chủ tớ nhà nàng đi chém đầu cả lượt rồi. »

Nói rồi, Tư Thành buông chén trà và đứng dậy. Đến tận khi bóng dáng của hắn khuất dạng, Lê Tuyên Kiều vẫn như chìm trong một giấc mơ dài. Cung nữ của nàng ta giết người mà vẫn thoát khỏi tội chết? Nàng ta bày trò múa rìu qua mắt thợ nhưng hoàng thượng lại mắt nhắm mắt mở bỏ qua? Đứng trước sự dung túng quá lớn như vậy, Lê Tuyên Kiều thực sự không biết nên khóc hay nên cười…

Việc hoàng thượng không trừng phạt Lê Tuyên Kiều khiến Trịnh Minh Nguyệt nơm nớp không yên. Lập trường của nàng ta và Lê Tuyên Kiều trong vụ án của Mạc Viên Nhiên là đối lập. Hoàng thượng dung túng chủ tớ Lê Tuyên Kiều, có khác nào đang ngầm tuyên bố nàng ta có tội? 

Người khôn ngoan cần biết kẻ thù đích thực của mình là ai. Lê chiêu nghi chẳng qua chỉ đang đục nước béo cò. So với cái kẻ đang nóng lòng đẩy Trịnh tu dung tới chỗ chết kia, Lê chiêu nghi chẳng là gì cả…

Lời nói của người con gái đó đột ngột hiện về trong tiềm thức Trịnh Minh Nguyệt. Con người ta thường biết sợ khi đã thấm dần cảm giác mất mát. Mà thứ Trịnh Minh Nguyệt sợ mất nhất chính là thứ danh vọng mà nàng ta đã dùng cả lương tâm của mình để đánh đổi.

Đây là lần đầu tiên Huyên đặt chân đến Thanh Trúc viện. Không giống như những gì người ta đồn đại về nó, Thanh Trúc viện quá mức nhỏ bé so với nơi ở của một phi tử, thậm chí Lãm Nguyệt cư của Nguyễn Nhã Liên còn có phần đẹp đẽ hơn. Cả khu viện chỉ gồm hai gian nhà xây vuông góc, cùng nhìn về một khoảnh sân nhỏ. Cỏ cây trong vườn trước lưa thưa, nhưng ở một góc lại trồng rất nhiều trúc xanh, có lẽ vì thế nên nơi đây mới được đặt tên là Thanh Trúc viện. Sân trước vắng người. Gã thái giám đứng hầu ở cửa đang ngái ngủ, may mà gã vẫn nhận ra người trước mặt mình là Nguyễn sung nghi để lật đật chạy vào báo tin.

Lúc bước qua bậc cửa, Huyên đưa tay sờ thử, cảm thấy cánh cửa nhiều bụi hơn bình thường.

Lâm Vũ Linh được một cung nữ dìu ra. Nàng ta đã mang thai đến tháng thứ tám nên đi lại có phần khó khăn hơn trước kia. Vừa trông thấy Huyên, Lâm Vũ Linh vui mừng đến mức bỏ tay cung nữ để tiến lại nhanh hơn, nhưng rồi, một ý nghĩ nào đó đã khiến nàng ta chững lại.

“Sao hôm nay lệnh bà lại tới đây?”

Huyên nào muốn đến! Phụ nữ có thai là những người dễ bị tổn thương nhất. Chẳng qua sự hiện diện của Lưu Tích Nguyên cùng những nguy cơ tàng ẩn trong thâm cung khiến nàng không thể không đến gặp Lâm Vũ Linh một lần.

“Cô bụng mang dạ chửa như vậy, ta đến thăm một chút cũng không được sao?” Huyên đáp rồi tự động ngồi xuống, làm như vô tình cách xa Lâm Vũ Linh vài bước. “Đáng lẽ ta nên đến Thanh Trúc viện từ lâu rồi mới phải. Thế nào, lúc trước không bị ốm nghén nặng chứ?”

Lâm Vũ Linh đưa tay sờ tới bụng và ngượng ngùng đáp:

“Nhờ phúc của bệ hạ và lệnh bà, con chỉ bị nghén qua loa thôi ạ..”

Huyên gật nhẹ đầu. Không nghén như khi nàng còn ở Viên Diệp cư là tốt rồi!

Thái giám bưng trà mang bánh tới. Lâm Vũ Linh cung kính mời Huyên dùng trước rồi mới dùng theo. Dù thật tâm hay giả vờ, Lâm Vũ Linh vẫn luôn lễ phép với Huyên như vậy. Hiếm khi có dịp trò chuyện, Huyên muốn biết cuộc sống của Lâm Vũ Linh lúc thiếu vắng mình, Lâm Vũ Linh đều kể lại không sót một chữ, nào là hoàng thượng chỉ chiếu cố nàng ta vì nghĩa cũ, nào là cung nhân trong Thanh Trúc viện hầu hạ chu đáo thế nào…

Huyên đợi Lâm Vũ Linh kể xong rồi mới nói:

“Vũ Linh, cô đừng nói dối ta nữa. Lúc ta đến đây, tên thái giám trông cửa đang ngủ gật, bụi bám trên các ô cửa cũng rất dày. Nếu cung nhân trong Thanh Trúc viện hầu hạ chu đáo thì sao lại để xảy ra những tình trạng ấy?”

Lâm Vũ Linh cắn răng không đáp. Huyên mơ hồ nhìn thấy nước mắt chực trào nơi khóe mi của nàng ta. Người trong cung giỏi nhất là thói chèn ép kẻ yếu thế. Có lẽ một năm nay, Lâm Vũ Linh đã phải hứng chịu sự lạnh nhạt không chỉ từ những phi tần… 

Huyên nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cứng đờ của Lâm Vũ Linh:

“Chủ nhân cần có oai nghiêm của chủ nhân. Nếu đến mấy cung nhân nhỏ bé mà cũng không quản nổi, cô dựa vào cái gì để bảo vệ mình, bảo vệ con mình giữa chốn thâm cung khắc nghiệt này?”

Sự giằng co trong lòng Lâm Vũ Linh càng sâu hơn. Nguyễn sung nghi nói đúng, mọi chuyện đều do nàng ta yếu đuối, do nàng ta cả nể, nhưng Nguyễn sung nghi đâu có biết, nếu nàng ta không tỏ ra cả nể, không tỏ ra yếu đuối, nàng ta đã bị lũ người rắn rết ở đây trừ bỏ từ lâu rồi!

Biết Lâm Vũ Linh không muốn nhắc nhiều đến chuyện này, Huyên lại hỏi:

“Cô còn nhớ nguyên nhân khiến Quách Liễu bị giam vào lãnh cung không?”

Chuyện ngày ấy là cơn ác mộng ám ảnh Lâm Vũ Linh cả đời. Thậm chí khi nghe tin Quách Liễu chết, nàng ta cũng không muốn đến nhìn mặt lần cuối.

“Sao lệnh bà lại nhắc tới Quách thị?” Lâm Vũ Linh cười nhạt nhẽo. “Nàng ta dám giở trò với bệ hạ, bị tội là đáng…”

“Quách Liễu không có tội!” Huyên lại ngắt lời của Lâm Vũ Linh. Nàng có thể không nhắc tới chuyện này, nhưng nàng không muốn Quách Liễu chết đi mà vẫn bị Lâm Vũ Linh coi như kẻ tử thù. “Mê dược hôm đó là do kẻ khác giở trò. Lê Tuyên Kiều đã tranh thủ đục nước béo cò để vu oan Quách Liễu. Vì Quách Liễu muốn bảo vệ bản thân mình nên mới bất đắc dĩ nhận tội thôi.”

Nếu không kiêng kị bụng bầu thì Lâm Vũ Linh đã bật dậy rồi. Nàng ta không muốn tin! Quách Liễu đã nhận tội, chính mắt nàng ta còn nhìn thấy Quách Liễu ngoan ngoãn sa chân vào lãnh cung. Lê Tuyên Kiều cũng kết luận Quách Liễu sợ tội tự sát, giờ Nguyễn sung nghi lại nói Quách Liễu vô tội là sao?

Mà khoan đã! Nhận tội để bảo vệ mình? Lâm Vũ Linh càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

Huyên đọc được nghi ngờ trong mắt đối phương:

“Quách Liễu bị giam đã nửa năm rồi. Có ai nói muốn xử chết nàng ta đâu mà nàng ta cần phải tự sát?”

Lâm Vũ Linh thẫn thờ thở dài. Chân tướng khiến nàng ta cảm thấy run rẩy.

“Nhưng cho dù Quách Liễu không có tội thì chuyện ngày ấy cũng không phải do con…” Lâm Vũ Linh đã gần như trống rỗng. “Con thề có trời đất chứng giám, con không dám có ý định quyến rũ bệ hạ, có chết cũng không dám…”

Lòng Huyên hơi chùng xuống. Nàng thừa nhận mình vừa chủ tâm tặng cho Lâm Vũ Linh một sự kích động nho nhỏ. Kẻ đang bị kích động thường không nói dối. Huyên muốn xem sự nhẫn nại của Lâm Vũ Linh lớn đến nhường nào.

“Ta đến đây không phải để buộc tội cô.” Đợi cho sự kích động của Lâm Vũ Linh qua đi, Huyên mới hạ giọng nói. “Nếu nghi ngờ cô, ta đã chẳng kể với cô chuyện này. Ta chỉ muốn hỏi rằng hôm đó cô có thấy trong cung xảy ra chuyện gì khả nghi hay không thôi.”

Lâm Vũ Linh suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Vẻ mặt của Huyên giãn ra trong giây lát.

Nguyệt Hằng từng nói, vào đêm Lâm Vũ Linh được Tư Thành sủng hạnh, có một thị vệ chết bên ngoài khu vực hồ Lạc Thủy, nghe đâu do bị trượt chân ngã. Vì người chết chỉ là một tên thị vệ quèn canh gác cửa cung, trong khi Nhữ Hiên lại xảy ra chuyện kinh thiên động địa nên chuyện này chỉ bùng lên trong chốc lát rồi nhanh chóng biến mất, không ai truy cứu hay nhắc đến nó nữa. Nhưng Huyên biết Lâm Vũ Linh không vô tâm như người trong thiên hạ. Nàng ta ít nhiều cũng phải biết tin này, ít nhiều cũng phải từng hoài nghi về nó, vậy mà khi Huyên hỏi, Lâm Vũ Linh lại không hề đả động đến. Sự đãng trí đột xuất này khiến nàng không thể không suy nghĩ vẩn vơ.

Cổ nhân có câu: dò sông dò biển dễ dò, mấy ai lấy thước mà đo lòng người…

“Sao lệnh bà lại đột nhiên hỏi vậy ạ?”

Thấy Huyên lẩm bẩm điều gì đó, Lâm Vũ Linh ở bên cạnh rụt rè hỏi. Huyên thở dài gạt tay nàng ta ra:

“Cô vẫn chưa hiểu ý của ta sao? Trước là Phùng Diệm Quỳnh, sau là Quách Liễu, ta không nói thì cô cũng nên hiểu hậu cung này là nơi như thế nào rồi đấy.”

Cảm giác có người đứng sau rình rập khiến Lâm Vũ Linh run lên bần bật. Không cần bạc tiền, đôi khi, người ta dễ dàng phản bội nhau chỉ vì không đủ kính phục nhau mà thôi.

“Con hiểu rồi.”

Nói rồi, Lâm Vũ Linh dứt khoát bước ra ngoài hiên, nơi có những cung nữ trốn việc đang buôn chuyện rôm rả.

Ngày mùng ba tháng tám năm ấy đánh dấu mốc Lâm tài nhân lần đầu hạ lệnh trừng phạt những cung nhân lười biếng. Thanh Trúc viện ngày hôm ấy, người ta ngạc nhiên đến mức quên cả cầu xin tha tội. Thanh Trúc viện sau ngày hôm ấy, toàn bộ cung nữ và thái giám đều được thay bằng những người mới đáng tin hơn, và cũng không ai còn dám khinh thường hay dám lơ là hầu hạ một Lâm tài nhân xuất thân thấp hèn nữa. Thực ra Huyên không muốn dùng đến cách ra oai phủ đầu này. Nàng cũng không khoan dung đến độ gạt bỏ được mọi khúc mắc với Lâm Vũ Linh. Nhưng con trẻ không có tội, trong cung lại tàng ẩn một Lưu Tích Nguyên mưu mô khó lường, dù vì tình hay vì nghĩa, Huyên cũng không mong xảy ra chuyện gì bất trắc, ít nhất là với cốt nhục của Tư Thành.

“Không ai có thể bảo vệ cô tốt hơn chính bản thân cô. Vũ Linh, ta hi vọng cô ghi nhớ bài học của Phùng Diệm Quỳnh, đừng để sau này xảy ra chuyện gì đáng tiếc, lúc ấy không cứu vãn được nữa đâu.”

Lâm Vũ Linh dập đầu lĩnh ý.

Chuyện chính đã nhắc nhở xong, Huyên cũng không còn gì để nói với Lâm Vũ Linh nữa. Nàng vốn định đứng dậy cáo biệt, nhưng đúng lúc ấy, cảm giác lợm giọng ban sáng lại xuất hiện khiến Huyên vội oằn mình nôn khan. Lâm Vũ Linh lo lắng lao đến đỡ nàng, rồi sắc mặt của nàng ta một lần nữa tái nhợt khi hiểu ra triệu chứng quen thuộc ấy.

“Lệnh bà…” Lâm Vũ Linh thấp giọng hỏi, ngữ khí không giấu được sự hồ hởi. “Không phải lệnh bà cũng có tin vui rồi chứ?”

Huyên run run bám vai Lâm Vũ Linh để đứng lên. Đúng là Tư Thành thường xuyên đến Nhữ Hiên các, nhưng sẽ không nhanh như vậy chứ? Con trai của nàng còn chưa được một tuổi cơ mà! Rồi nàng tự nhiên nhớ đến thói quen thèm ăn đồ chua của mình dạo gần đây, không kìm lòng được lại nôn khan lần nữa. Nhưng trước khi có kết luận cuối cùng của thái y, Huyên không cho phép Lâm Vũ Linh tiết lộ chuyện này với bất kì ai. Nàng không dám tin mình lại có số hưởng phúc như thế. Cũng chẳng biết Lâm Vũ Linh có hiểu sự nghiêm trọng của chuyện lần này hay không, chỉ biết rằng khi Huyên rời khỏi Thanh Trúc viện, ánh mắt của người ở lại chợt bừng sáng.

Chú thích:

(1) Rắn ráo: Thường sống ở rừng, nương rẫy hoặc chỗ rậm rạp ven các khu dân sinh. Rắn ráo thường ăn chuột, ếch, nhái… và không có nọc độc.

(Mời các bạn đón đọc Chương 70: Phản xạ)

 

< Chương trước
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

3

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote