Chương 67: Lời nói dối đáng tin

Trong ấn tượng của Huyên, Mạc Viên Nhiên là người con gái vừa đẹp người vừa đẹp nết. Nàng bình dị nhưng không tầm thường, kiêu hãnh nhưng không kiêu căng, luôn luôn lí trí và trầm tĩnh, cũng là người duy nhất có đủ tư cách sánh vai cùng Anh Vũ anh trai nàng. Một người như thế lại chết một cách mờ ám ngay giữa hoàng cung Đại Việt, dù đã chứng kiến tận mắt, Huyên vẫn thấy thật hoang đường!

Cơm canh Nguyệt Hằng để phần đã nguội. Huyên uể oải ăn một bát rồi buông đũa xuống, cảm thấy lòng cứ nao nao.

Chừng lâu sau thì Nguyệt Hằng dẫn theo một thái giám trẻ tuổi bước vào. Huyên nhận ra người này. Hắn là Đặng Lộc, đệ tử ruột của Đặng Phúc. Đặng Lộc kính cẩn hành lễ với Huyên rồi nói rằng hoàng thượng đang đói bụng nên muốn được thưởng thức món chè đậu của Nguyễn sung nghi.

Huyên khẽ nhăn trán lại. Đang yên đang lành, Tư Thành đột nhiên lại thèm chè đậu?

Nàng nghi ngờ hỏi Đặng Lộc:

“Bệ hạ thực sự muốn ăn chè đậu?” 

Đặng Lộc vâng dạ gật đầu. Huyên miễn cưỡng đứng lên.

“Vậy ngươi chờ một chút, để ta xuống bếp chuẩn bị. Muốn ninh nhuyễn đậu xanh thì cũng phải mất cả canh giờ…”

Nào ngờ Đặng Lộc vô tư nói tiếp:

“Không cần đâu ạ. Chúng con đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi, lệnh bà không cần phải nhọc công xuống bếp đâu.”

Quả nhiên trong tráp đồ mà Nguyệt Hằng đón lấy từ tay Đặng Lộc có một chén chè sóng sánh vàng. Điều đáng nói nhất là nó đã được… nấu chín. Huyên hết nhìn chén chè rồi lại nhìn Đặng Lộc. Rốt cuộc điện Bảo Quang lại muốn giở trò gì đây?

Việc Trịnh Minh Nguyệt tìm được người có cầm nghệ xuất chúng khiến Thanh Ngọc không vừa mắt. Vì Mạc Viên Nhiên đang được hoàng thượng để mắt tới nên nàng ta chỉ dám gặp riêng để nạt nộ vài ba câu, nào ngờ hai bên xảy ra xô xát, trong lúc kích động, Thanh Ngọc đã đâm chết Mạc Viên Nhiên bằng chính cây trâm mà Mạc Viên Nhiên vẫn mang theo bên mình.

Huyên bước vào điện Bảo Quang khi câu chuyện của Thanh Ngọc vừa kết thúc. Lời thú tội lọt vào tai nàng câu được câu chăng. Huyên đã đoán không sai. Ăn uống gì chứ? Tư Thành chỉ muốn cho nàng một cái cớ để đến điện Bảo Quang nghe ngóng kịch hay thôi mà!

Quả nhiên không ai thèm để ý đến cô nàng Nguyễn sung nghi vừa đến đưa chè đậu. Chẳng ai rảnh để lo chuyện thiên hạ trong khi chưa xong việc của mình. Tư Thành thì hơi nhướn người lên một chút. Hắn muốn nhìn cho rõ cái kẻ không an phận đang quỳ dưới kia.

Trịnh Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi:

“Nếu ta nhớ không nhầm thì vào đêm hôm đó, thị vệ đã lục soát các cung để truy tìm kẻ gian. Đan Ngọc các lại không ở gần cung Thọ Am. Thật khó lòng tin một cung nữ chân yếu tay mềm như ngươi có thể thoát khỏi vòng vây của thị vệ.”

Thanh Ngọc trộm nhìn Lê Tuyên Kiều. Thấy Lê Tuyên Kiều gật đầu trấn an, bấy giờ nàng ta mới đáp:

“Bẩm bệ hạ, thực ra…”

Thực ra Thanh Ngọc xuất thân từ một võ quán bị sa sút, trong lúc cơ nhỡ được gia đình tả đô đốc nhận nuôi rồi đi theo Lê Tuyên Kiều đến bây giờ. Trong cung không ngăn cấm nhưng cũng không khuyến khích cung nữ biết võ công. Vì e ngại người ta dị nghị nên Lê Tuyên Kiều không dám tiết lộ bí mật này ra ngoài, càng không để Thanh Ngọc có cơ hội thể hiện năng lực trước mặt người khác. Nếu không xảy ra vụ án của Mạc Viên Nhiên, có lẽ bí mật nho nhỏ ấy sẽ bị chủ tớ hai người họ che giấu vĩnh viễn. Và với xuất thân con nhà võ, việc Thanh Ngọc dễ dàng thoát khỏi tai mắt của thị vệ cũng là chuyện dễ hiểu.

Lời giải thích của Lê Tuyên Kiều khiến Huyên nhớ lại một chuyện cũ.

Nhớ hồi mới vào cung, Huyên từng dụ Triệu Bảo Khánh ném chén trà để thăm dò Thanh Ngọc. Việc Thanh Ngọc phản ứng nhanh nhạy khiến nàng hoài nghi, nhưng sau lần ấy, Thanh Ngọc rất biết giữ mình. Nàng ta không hề tùy tiện động chân động tay nên Huyên không thể dựa vào một suy luận mơ hồ để tiếp tục bắt bẻ chủ tớ Lê Tuyên Kiều. Khúc mắc cứ tồn tại như thế, không đào sâu thêm nhưng cũng không hoàn toàn biến mất. Cho đến ngày hôm nay, khi Thanh Ngọc dám đứng trước mặt thiên tử và thú nhận về chuyện võ công, Huyên mới biết mình đã lãng quên chuyện này quá lâu rồi.

“Vậy là ngươi đâm chết người ta chỉ vì đố kị thay chủ nhân của mình?”

Tư Thành lần đầu lên tiếng, giọng trầm đều khiến người ta không thể đo được thịnh nộ trong lòng hắn có thực sự tồn tại hay không. Thanh Ngọc nén sợ hãi khẳng định lại lần nữa. Lê Tuyên Kiều cũng khóc lóc nói:

“Thanh Ngọc thường ngày theo hầu thần thiếp, thích nhất là được nghe thần thiếp chơi đàn. Thần thiếp biết lời này nói ra thì ngông cuồng nhưng thực sự nó vẫn coi thần thiếp là người có cầm nghệ xuất chúng nhất hậu cung. Bởi thế, việc trong cung xuất hiện một người thứ hai giỏi chơi đàn đã khiến Thanh Ngọc hụt hẫng. Nó… nó nghĩ rằng Mạc thị muốn tranh giành với thần thiếp nên mới có ác cảm với nàng ta. Dạy dỗ không nghiêm, để hạ nhân nuôi những ý nghĩ vượt quá bổn phận đều là lỗi của thần thiếp. Thần thiếp không dám xin bệ hạ miễn tội cho Thanh Ngọc, chỉ xin bệ hạ niệm tình vô ý mà giơ cao đánh khẽ, tha cho cái mạng quèn của nó.”

Lệ mỹ nhân thường là vũ khí làm xiêu lòng quân tử, nhưng trước cảnh Lê Tuyên Kiều khóc lóc trần tình cho Thanh Ngọc, việc duy nhất Tư Thành làm là thưởng thức chén chè đậu xanh mà Huyên mang tới. Huyên không biết hắn định làm gì nên chỉ dám đứng hầu một bên, cũng không tùy tiện can thiệp vào chuyện của hai người Lê Trịnh. Nàng đã lờ mờ đoán ra trò ma lần này của Lê Tuyên Kiều. Nếu nó được dùng để đối phó với Trịnh Minh Nguyệt thì nàng sẽ tiếp tục làm một khán giả ngoan ngoãn, còn nếu Lê Tuyên Kiều muốn nhắm vào nàng thì…

Chén chè đậu do Huyên mang tới đã vơi quá nửa, Tư Thành mới ngẩng đầu nhìn Lê Tuyên Kiều:

“Niệm tình vô ý? Chiêu nghi muốn trẫm niệm tình vô ý ở đâu? Hay là vì Thanh Ngọc không mang theo hung khí giết người nên có thể kết luận rằng nàng ta vô ý?”

Lời nói của Tư Thành là vô tình mà cứ nghe như hữu ý. Hình như Trịnh Minh Nguyệt cũng thoáng giật mình. Huyên thì âm thầm thở nhẹ ra. Thanh Ngọc không mang theo hung khí, đồng nghĩa rằng cây trâm đó là của Mạc Viên Nhiên, mà mục đích một người mang trâm tẩm độc vào cung, dù không nói ra thì ai cũng hiểu…

Trịnh Minh Nguyệt cũng không phải kẻ đầu óc trì độn. Nàng ta rời khỏi ghế và quỳ sụp xuống trước mắt Tư Thành.

“Bệ hạ, thần thiếp không biết gì về việc này! Mạc thị chỉ là một nhạc công bình thường. Nàng ta… không thể nào có chuyện nàng ta mang theo trâm độc vào cung được! Cây trâm đó nhất định là của con tiện tì Thanh Ngọc!” 

Lời nói không đối chứng. Thanh Ngọc sống chết khẳng định cây trâm đó không phải của mình. Trịnh Minh Nguyệt vội quay sang chỗ Huyên:

“Hôm đó Nguyễn sung nghi cũng tới chỗ ta nghe đàn, cô không nhìn thấy Mạc thị cài cây trâm nào giống như thế phải không?”

Huyên hơi nhíu mày. Trịnh Minh Nguyệt nghĩ rèm châu ở Lương Túy sảnh dày tới mức có thể khiến người ta không phân định nổi một cây trâm hay sao? Chỉ cần tinh ý một chút thì sẽ nhận ra Mạc Viên Nhiên có cài cây trâm đó. Huyên chỉ thấy khó hiểu ở một điểm. Nàng ở Viên Diệp cư một năm nhưng chưa từng nhìn thấy Mạc Viên Nhiên dùng cây trâm đó bao giờ.

Là thường ngày ít dùng? Hay vì có lí do đặc biệt nên khi vào cung mới dám dùng?

“Thần thiếp thực sự không nhìn rõ.” Huyên cúi đầu đáp. “Khi ấy Mạc thị ngồi sau rèm ngọc, thần thiếp lại chỉ mải nghe đàn nên không để ý trên tóc nàng ta có cài cây trâm này hay không.”

Xui cho Trịnh Minh Nguyệt khi Huyên không có ý định đứng về phía bất kì ai. Tư Thành thì hiểu về Mạc Viên Nhiên rõ hơn nàng ta tưởng. Nếu Mạc Viên Nhiên dụng tâm lừa gạt, hắn còn có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho sự ngu ngốc của Trịnh Minh Nguyệt, nhưng sang ngày hôm nay, khi người đã chết mà Trịnh Minh Nguyệt vẫn còn cố đấm ăn xôi, hắn thực sự không muốn nhân nhượng thêm nữa. 

“Nếu trẫm nhớ không nhầm thì số lần Hạ chiêu dung phải đóng cửa chép phạt vì tội lộng ngôn cũng không ít đâu…”

Trịnh Minh Nguyệt ngây ra nhìn Tư Thành. Nàng ta chợt hiểu mình đã bỏ quên điều gì.

Điều trẫm ghét nhất là có kẻ giở trò sau lưng mình…

Nàng ta đã quên mất người trước mặt mình là thiên tử Đại Việt…

Huyên không còn thấy Trịnh Minh Nguyệt vòng vo ngụy biện nữa. Nàng ta thừa nhận rằng Mạc Viên Nhiên vốn không phải gia nhân nhà họ Trịnh. Vì ghen tức với Lê Tuyên Kiều nên nàng ta đã lén tìm một người giỏi cầm nghệ để vào cung dạy đàn cho mình, nếu có thể tranh thủ thánh sủng thì càng hay. Mạc Viên Nhiên là người nổi trội nhất nên được nhà họ Trịnh lựa chọn, còn người ấy có lai lịch thực sự như thế nào thì bọn họ đều không hề hay biết.

Tư Thành nghe xong thì chỉ nhếch mép cười tư lự. Nếu không vì xót chén chè của Huyên mang tới, hắn đã ném nó về phía Trịnh Minh Nguyệt rồi!

“Nếu Mạc thị tự ý mang đồ cấm vào cung thì xem ra lần này, trẫm phải cảm ơn chủ tớ Lê chiêu nghi đã thay trẫm hóa giải một mối họa rồi.”

Lê Tuyên Kiều rụt rè cúi đầu. Sự ngoan ngoãn của nàng ta khiến Huyên chỉ muốn ói. Ánh mắt của Tư Thành bấy giờ mới chuyển về hướng Trịnh Minh Nguyệt.

“Đưa một người không có lai lịch rõ ràng vào cung? Trịnh tu nghi, nàng cảm thấy cuộc sống hiện tại nhàm chám quá rồi phải không?”

Trịnh Minh Nguyệt run lên như cầy sấy. Nhưng kẻ khôn ngoan muốn tiến phải biết lùi. Nàng ta sẽ không giải thích thêm bất cứ điều gì nữa. Tiếp tay cho thích khách là tội chết. Trịnh Minh Nguyệt thà nhận tội tham lam tranh sủng còn hơn dính dáng đến việc hành thích quân vương. Lê Tuyên Kiều hơi thất vọng vì Trịnh Minh Nguyệt bỏ cuộc quá sớm. Và Huyên, người duy nhất giữ im lặng từ đầu đến cuối cũng vẫn bị Lê Tuyên Kiều kéo vào mớ bòng bong này.

“Trịnh tu nghi nóng lòng muốn hưởng hoàng ân nên bị kẻ gian lợi dụng là một điều đáng trách. Nhưng còn Nguyễn sung nghi thì sao? Ta nghe nói tối hôm qua sung nghi đã ôm Mạc Viên Nhiên khóc thương một lúc mà.”

Lê Tuyên Kiều nói ra hai từ “kẻ gian” một cách thản nhiên đến mức quên luôn rằng mình cũng vừa thuộc diện bị tình nghi!

Huyên biết Lê Tuyên Kiều muốn tranh thủ kéo cả mình xuống bùn, nhưng lần này thì nàng ta đã tính sai rồi. Tham quá thì thâm. Kẻ suốt ngày quanh quẩn chốn thâm cung sẽ không thể hiểu được những mối duyên kỳ ngộ trong dân gian. Chính vì Lê Tuyên Kiều nhắc đến Huyên nên trong mắt Tư Thành, những lời lươn lẹo nãy giờ sẽ thành nói nhảm.

Lòng an tâm hơn, nàng mỉm cười với Lê Tuyên Kiều:

“Thần thiếp biết chiêu nghi lo lắng cho thần thiếp, nhưng cổ nhân có câu “nghĩa tử là nghĩa tận”, tận mắt nhìn thấy một cô gái liễu yếu đào tơ vong mạng, thần thiếp sao có thể dửng dưng như không có chuyện gì? Huống hồ khi ấy Mạc thị còn là người được bệ hạ mến mộ, thần thiếp lại không có năng lực thấu tỏ lòng người như chiêu nghi, đâu biết ai là thiện, ai là ác để mà né tránh?”

Lê Tuyên Kiều cười chữa ngượng rồi không nói gì nữa.

Vòng vo tố cáo nhau một hồi, cuối cùng kẻ xui xẻo nhất vẫn là Trịnh Minh Nguyệt. Nàng ta thoát được tội mưu hại thiên tử nhưng lại đeo tiếng nhỏ nhen tranh sủng vào thân, cuối cùng bị giáng một bậc thành tu dung. Tuy Lê Tuyên Kiều quản giáo không nghiêm nhưng lại giúp hậu cung tránh được một nguy cơ, công đền cho tội, nàng ta chỉ bị tạm thời tước quyền quản lí sự vụ trong cung. Còn Thanh Ngọc, có hơi nhẹ nhàng ngoài ý muốn, nàng ta giữ lại được cái mạng quèn, chỉ bị đánh bốn mươi gậy và bị phạt đến khổ dịch trong Thanh Phục khu.

“Bệ hạ, vậy… vậy còn Mạc thị?”

Tư Thành chán nản lườm Lê Tuyên Kiều:

“Vậy nàng còn muốn thế nào nữa? Người ta đã chết rồi, cây trâm độc kia cũng chưa chắc chắn sẽ dành cho trẫm, chẳng lẽ nàng còn định tính toán với một kẻ đã chết hay sao?”

Lê Tuyên Kiều biết mình lỡ lời nên vội nín.

Ngoại trừ Nguyễn sung nghi được hoàng thượng giữ lại dâng chè, những người khác đều rời khỏi điện Bảo Quang ngay sau đó. Lúc đi ngang qua Trịnh Minh Nguyệt, Lê Tuyên Kiều còn không quên giở trò mèo khóc thương chuột. Hải Yến nghe mà ức nghẹn họng. Trịnh Minh Nguyệt lại có vẻ không để ý lắm tới sự khiêu khích đó. Giáng vị? Giáng vị thì đã sao? Bệ hạ nể mặt hai nhà Lê Trịnh nên vẫn để nàng ta ở chức tần. Trịnh Minh Nguyệt tin rằng chỉ cần bản thân kiên trì, nhất định một ngày nào đó nàng ta sẽ rửa được nỗi nhục này, nhất định sẽ khiến đám người từng đối nghịch với nàng ta không được yên ổn.

“Người khôn ngoan cần biết kẻ thù đích thực của mình là ai. Lê chiêu nghi chẳng qua chỉ đang đục nước béo cò. So với cái kẻ đang nóng lòng đẩy Trịnh tu dung tới chỗ chết kia, Lê chiêu nghi chẳng là gì cả…”

Bóng người thấp thoáng ở khúc rẽ hành lang khiến Trịnh Minh Nguyệt hơi dừng bước. Tiếng cười lanh lảnh của Vĩnh Lạc quận chúa lọt vào tai nàng ta, tuy ngọt ngào mà lạnh đến thấu xương. 

“Lúc trước trẫm cứ tưởng trong hậu cung này lá gan của nàng lớn nhất. Nhưng xem ra nàng vẫn chẳng là gì so với bọn họ.”

Tư Thành ngán ngẩm nhìn theo bóng dáng Lê Tuyên Kiều và Trịnh Minh Nguyệt dần khuất xa. Huyên thì chẳng thể vui nổi với lời khen không đúng lúc này. Nàng chau mày hỏi:

“Chàng thực sự buông tha cho kẻ giết chị Viên Nhiên dễ dàng như thế sao?” 

Tư Thành kéo Huyên ngồi xuống cạnh mình:

“Trẫm chỉ đang nghĩ xem lời nói dối của ai đáng tin hơn mà thôi.”

Huyên phát hiện ra rằng càng vào những lúc cần nghiêm túc, Tư Thành càng thích đùa, nhưng cái kiểu đùa của hắn lại khiến người ta sợ nhiều hơn vui. Người như Tư Thành làm sao không biết Trịnh Minh Nguyệt có ý đồ gì với Mạc Viên Nhiên? Làm sao không biết Lê Tuyên Kiều có phải kẻ ra tay thực sự hay không? Vậy mà hắn vẫn đưa ra cái quyết định chỉ có thần tiên mới hiểu đó? Tuy thường nói tâm ý tương thông, nhưng Huyên không thể không thừa nhận một sự thật trần trụi rằng, chạm tới suy nghĩ thực sự của Tư Thành là một việc còn khó hơn hái sao trên trời!

Đối với những người luôn lầm tưởng thiên hạ cũng nhỏ bé như hoàng cung mà họ đang sống, Mạc Viên Nhiên chỉ là một nữ nhạc công vô danh tầm thường. Bọn họ có thể thắc mắc rằng tại sao Thanh Ngọc lại muốn giết nàng ta, nhưng bọn họ sẽ không đủ giả tạo để rơi nước mắt khóc thương cho một kẻ qua đường, bởi vì trong đời họ, đã và sẽ cố vô số kẻ qua đường như thế.

Ngẫm ra, cũng chỉ có trời xanh biết khóc thương phận má hồng.

Viện thái y một chiều cuối tháng bảy. Mưa ngâu dệt kín lối người đi. Cỏ cây đầm mình trong những cơn mưa dai dẳng. Dọc theo những hành lang quanh co và lạnh vắng, nước đọng thành vũng như mảnh gương vỡ bị ai đó ném vội. Người mặc áo choàng vẫn lẳng lặng bước theo viên quan dẫn đường. Mưa rơi trên đầu y, mưa thấm vào vai y, đều nhịp và vô nghĩa. Hai người họ đến trước cửa một căn phòng nhỏ thì dừng lại. Căn phòng không có bảng hiệu đề tên, nhưng dựa vào vị trí hẻo lánh và mùi lờm lợm phảng phất quanh đây, người ta có thể đoán được rằng nó không phải là nơi sạch sẽ gì. Viên quan mở cửa để người kia bước vào, còn bản thân thì chỉ lắc đầu rồi lại vội vã rời đi.

Mũ trùm đầu được vén xuống. Ánh mắt sắc lạnh đảo một lượt khắp căn phòng. Hít một hơi dài, y bước tới chỗ đặt cỗ quan tài còn chưa đóng nắp.

Đó là nơi tĩnh lặng của một người con gái…

Rất lâu rồi kể từ lần diện kiến thiên tử Đại Việt, Nguyễn Anh Vũ mới lại quỳ trước một người, nhưng lần này, đó là người y yêu, là người mà dẫu phá trời tát bể, y cũng không thể đưa nàng quay trở lại được nữa! 

Bàn tay thô ráp do quen cầm cung kiếm run run đặt vào trong quan tài. Nguyễn Anh Vũ mơ hồ cảm nhận được sương tuyết thấm vào da thịt. Y đưa tay vuốt nhẹ má Mạc Viên Nhiên, luyến tiếc từng chút, từng chút còn sót lại của những hoài niệm chưa tàn. Nét mặt thanh thản của người ra đi càng khiến lòng y thêm đau nhói. Nhưng Nguyễn Anh Vũ không khóc. Phong Vân kỳ sĩ sẽ không khóc. Ngoài kia, trời vẫn mưa. Y nguyện để mưa ngâu tháng bảy mặc niệm cho nỗi tang thương của mình.

Anh Vũ, chàng khiến thiếp thấy xa lạ quá! Người con trai trước mặt thiếp, kẻ mang chí khí quân tử mà thiếp từng nguyện cả đời yêu thương, cả đời ngưỡng mộ, hóa ra cũng có lúc vì tình thân mà trở nên lạnh lùng như thế…

Có tiếng bước chân vang lên phía sau Nguyễn Anh Vũ. Không rõ là người mới tới hay đã có mặt sẵn trong phòng. Và dường như Nguyễn Anh Vũ cũng không bận tâm về điều đó. Ánh mắt của y còn mải vương tận nơi nào.

“Trúc trong Viên Diệp cư là do anh trồng, nhưng để chúng xanh tốt được như ngày hôm nay đều là nhờ công của Viên Nhiên. Nàng ấy không chỉ vẽ khéo, đàn hay mà còn rất giỏi chăm sóc hoa cỏ.”

Tiếng mưa chưa thể át đi sự trầm buồn trong giọng nói của Nguyễn Anh Vũ. Huyên trầm mặc đứng sau y, cảm thấy an ủi bao nhiêu cũng dư thừa.

“Nàng ấy không còn cha mẹ, anh thì gánh nỗi hận diệt tộc trên vai, cứ như thế, hai người bọn anh dựa vào nhau mà tồn tại. Nhưng nàng ấy luôn là người thiệt thòi hơn. Anh tham lam phiêu bạt khắp nơi, cố cầu một danh quân tử, lại vô tình để người con gái của mình vò võ chờ đợi ngày này qua tháng khác.”

Một năm ở Viên Diệp cư, Huyên biết số ngày Nguyễn Anh Vũ trở về chỉ tính trên đầu ngón tay. Viên Diệp cư không phải là nơi trói buộc được Phong Vân kỳ sĩ.

“Nói cho anh biết, là ai đã hại nàng ấy?”

Nguyễn Anh Vũ chống kiếm đứng dậy và nhìn thẳng vào mắt Huyên. Một thời gian không gặp, ông anh này của nàng vẫn mang theo sát ý đủ để dọa chết người ta.

“Anh thực sự muốn biết điều đó?” 

“Không có gì quan trọng hơn sự thực.” Nguyễn Anh Vũ nhớ lại lời mà viên quan dẫn đường đã nói với mình. “Viên Nhiên chết khi vừa mới vào cung. Anh không tin đó chỉ là trò đố kị nhau đơn thuần của đám phi tử. Một cung nữ tầm thường không thể có bản lĩnh hại chết nàng ấy.”

Nguyễn Anh Vũ được Tư Thành gia ân cho đến tiễn biệt Mạc Viên Nhiên, nhưng tất cả những gì y biết cũng chỉ hạn hẹp như lời tuyên cáo của hoàng thượng đối với hậu cung, rằng Mạc Viên Nhiên bị giết chết vì nàng ta đã biểu diễn một khúc đàn đủ khiến lòng người đố kị. Dĩ nhiên Nguyễn Anh Vũ chẳng bao giờ chấp nhận một lời giải thích hoang đường như thế! 

Nghĩ đến cảnh Trịnh Minh Nguyệt và Lê Tuyên Kiều giằng co ở điện Bảo Quang, Huyên buồn bã đáp:

“Cung nữ đó đã nhận tội rồi. Nhưng chị Viên Nhiên bị người ta vu cho là có mưu đồ xấu, thành ra hành vi của cung nữ đó không phạm phải tội chết.”

Vẻ nghi hoặc trong mắt Nguyễn Anh Vũ càng sâu hơn khi Huyên lấy ra một cây trâm và đưa cho y. Đây chính là cây trâm độc vấy máu rơi trong Đan Ngọc các. Lê Tuyên Kiều từng sống chết khẳng định rằng đó là vật tùy thân của Mạc Viên Nhiên, và Nguyễn Anh Vũ cũng nhận ra nó.

Huyên cất cây trâm trở lại túi. Nàng đã đoán không sai. Mạc Viên Nhiên vào cung nhằm mục đích khác. Có lẽ chủ tớ Thanh Ngọc quả thực có liên quan tới cái chết của Mạc Viên Nhiên, nhưng sau tất cả, đó chỉ là kế mượn dao giết người.

“Anh Vũ…” Huyên chợt hỏi tiếp. “Anh hiểu chị Viên Nhiên rõ hơn em. Rốt cuộc thì vì sao chị ấy lại vào cung? Chị ấy muốn làm gì để đến nỗi phải uổng mạng?”

Nguyễn Anh Vũ ngoảnh đầu nhìn về phía cỗ quan tài tịch mịch. Vì lời hứa với Mạc Viên Nhiên, y buộc phải giữ bí mật về chuyện của Vĩnh Lạc, nhưng nay người đã chết rồi, y cảm thấy không che giấu bí mật này thêm nữa.

 ...

Thân gửi bạn đọc:

Vậy là chúng ta đã biết đáp án của chương trước rồi phải không nào! Lời lí giải cho hành động khó hiểu của Lê Tuyên Kiều chính là: 

- Lê Tuyên Kiều sợ Thanh Ngọc làm không đủ kín kẽ, sẽ có người phát hiện ra nên đã chủ động nhận tội trước.

- Cây trâm có độc và nó là của Mạc Viên Nhiên => Mạc Viên Nhiên mang vũ khí vào cung. Lê Tuyên Kiều hoàn toàn có thể dựa vào việc này để nói Trịnh Minh Nguyệt sắp xếp thích khách, có mưu đồ xấu với hoàng thượng và phi tần.

- Huyền từng ở cạnh Mạc Viên Nhiên lúc chết. Nếu khéo, Lê Tuyên Kiều hoàn toàn có thể kéo Huyên xuống bùn cùng Trịnh Minh Nguyệt.

Chúc mừng Lưu Thủy có đáp án gần chính xác nhất. Bạn cũng là người duy nhất chiến thắng hai chương.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

3

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote