Chương 42: Thần y họ Từ

Nằm trơ trọi phía cuối con đường đất sỏi sau chân núi là một cánh cổng tre xiêu vẹo, mục nát, tưởng chừng như sẵn sàng đổ sập xuống bất cứ lúc nào. Đó là cửa ngõ dẫn vào xã Thiên Bình. Xã Thiên Bình - cái tên mang ý nghĩa bình an đời đời. Thế nhưng cảnh tượng đang diễn ra bên trong lại hoàn toàn đối lập.

Giữa nền trời màu xanh xám hiện lên những ngôi nhà vách đất mái gianh, tất thảy đều tiêu điều, lụp xụp. Một vài ngọn cây cúi mình nhìn xuống mặt đường đầy cát sỏi, thi thoảng mới phe phẩy cánh tay tàn úa mỗi khi có gió chiều thổi qua. Nếu nhìn sâu vào trong những khung cửa sổ hun hút, người ta sẽ thấy từng bóng, từng bóng người đang đứng ngồi, dật dờ như những bóng ma. Hốc mắt họ trũng xuống, để lộ ra con ngươi thụt vào sâu hoắm, đỏ ngầu, vô hồn vô cảm. Vẻ mặt của những người này vừa u ám vừa nhợt nhạt, lại vặn vẹo ra đủ loại sắc thái: nhăn nhó, buồn bực, tức giận, phẫn nộ, kích động) sợ hãi... sắc thái nào cũng có, duy chỉ thiếu đi sự tỉnh táo cần có của một con người. Mỗi khi có ai đó đi ngang qua, họ lại đột ngột lao vọt ra phía trước, bấu tay vào chấn song cửa sổ, có khi đu cả người lên mà nhìn theo và gầm gừ đầy giận dữ. Đâu đó chợt vang lên tiếng cười lanh lảnh, mang theo âm sắc the thé, cứ thế tan vào trong ráng chiều.

Hoàng Lan kinh hãi lùi ra sau lưng Phạm Anh Vũ. Y nói đúng. Đây không phải là bệnh. Xã Thiên Bình này bị điên cả rồi!

...

Nhác thấy có người lạ xuất hiện, một người đàn ông liền ngừng bổ củi và tập tễnh bước ra. Người đàn ông gầy gò, bị tật một bên chân này chính là xã trưởng, họ Hoàng tên Bảo. Nghe Trường Giang giới thiệu mình là khách phương xa tới, Hoàng Văn Bảo ngần ngại nói:

"Kể từ ngày xã chúng tôi gặp phải tai ương, người dân xung quanh đây đều xa lánh, kì thị, thậm chí không ai thèm buôn bán với chúng tôi nữa. Người ta coi chúng tôi chẳng khác gì bị ma nhập. Hiếm hoi lắm mới có người chủ động tìm đến như các vị."

Hoàng Văn Bảo vừa đi vừa thuật lại ngắn gọn tình hình trong xã. Ba người mới tới là khách, ông ta không nỡ đuổi họ đi nhưng cũng muốn che giấu những gì đang xảy ra. Lằng nhằng một lúc, thấy Phạm Anh Vũ quyết tâm ở lại, Hoàng Văn Bảo cũng không miễn cưỡng họ nữa.

Chân trời phía xa xuất hiện một cột khói. Nhưng cột khói này, nhìn kiểu gì cũng không giống khói đun bếp thông thường. Không khí phảng phất một mùi tanh gây lờm lợm.

"Sáng nay có người bệnh bỏ nhà trốn đi, không may bị trượt chân ngã xuống vách núi. Nghĩa địa cuối xã đã chật kín, thần y không cho chúng tôi đem chôn người chết một cách tùy tiện nữa, sợ rằng không khí bị ô uế, bệnh tình sẽ lây truyền sang những người khỏe mạnh khác. Hỏa táng là cách duy nhất chúng tôi dùng để xử lí thi thể người bệnh."

Nghe Hoàng Văn Bảo giải thích, Hoàng Lan tự nhiên cảm thấy buồn nôn. Là khói đốt thi thể! Hèn chi lại có mùi kinh tởm đến vậy! Bình sinh nàng vốn không phải kẻ yếu tim, chẳng qua vì cảnh tượng đang phô bày trước mắt quá mức ghê rợn. Thấy Hoàng Lan cứ ho khạc không ngừng, Phạm Anh Vũ bèn vỗ vỗ sống lưng để giúp nàng trấn tĩnh lại. Y là người duy nhất vẫn giữ được sự lạnh lùng cố hữu, mặc dù trong thâm tâm cũng thầm cảm thấy cực kì không ổn. Ở một bên, Trường Giang chống tay vào bức tường gạch loang lổ, hết dõi theo đám người đang gào thét bên trong rồi lại nhìn đến cột khói vẫn không ngừng bốc cao.

Hoàng hôn vốn thơ mộng, vậy mà giờ phút này lại như nhìn ra màu đỏ của máu. Không gian thê lương đến kì quái. Thậm chí, chỉ một cơn gió thoảng cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

Nghĩ ngợi một hồi, Trường Giang mới quay sang hỏi Hoàng Văn Bảo:

"Hình như mọi người đang thèm khát thứ gì đó phải không?"

Hoàng Văn Bảo thoạt đầu hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu lia lịa:

"Thần y cũng nói giống như cậu. Người dân trong xã cứ như bị ma nhập vậy. Không biết họ thèm khát thứ gì, nhưng mỗi khi nổi điên lên, họ chẳng biết mình là ai, thậm chí người thân đứng trước mặt cũng không hề nhận ra. Việc duy nhất họ làm là gây gổ và đập phá. Trong xã, ẩu đả, xô xát cũng vì thế mà xảy ra như cơm bữa." Nói đoạn, Hoàng Văn Bảo chỉ tay về phía những ngôi nhà lụp xụp phía trước, nơi có vài bóng người dật dờ đang đu bám bên cửa sổ: "Cậu có biết vì sao chúng tôi phải nhốt bọn họ lại không? Là thần y bảo chúng tôi làm thế đấy. Ngài ấy bảo đó là cách duy nhất để giữ an toàn cho tất cả mọi người. Phải giam nhốt chính người thân của mình, lòng chúng tôi cũng xót xa lắm, nhưng chúng tôi hiểu rằng nếu mềm lòng, người bệnh còn chạy đi làm loạn khắp nơi, khi ấy tình hình sẽ càng khó khống chế hơn."

Theo lời Hoàng Văn Bảo, căn bệnh này có những triệu chứng quái lạ. Ban đầu người bệnh ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn. Họ thích nói cười nhưng câu chuyện nói ra không gẫy gọn. Càng về sau, tâm trí họ bắt đầu trở nên hỗn loạn, không tự chủ được hành vi của bản thân, nhận thức không rõ ràng, phản ứng lại với cả người thân xung quanh.

Hình như họ đang thèm khát thứ gì đó, thèm khát đến điên cuồng...

Họ không biết mình là ai, thậm chí người thân đứng trước mặt cũng không hề nhận ra...

Trường Giang chau mày nghĩ ngợi. Trong tâm trí cậu, một khái niệm mơ hồ đã dần định hình.

"Sao mọi người không báo quan trên?"

Người hỏi câu này là Phạm Anh Vũ. Y khá nhạy cảm với những vấn đề liên quan đến quan lại hay triều đình. Hoàng Văn Bảo vừa định trả lời thì một người thanh niên tên Lực đã tranh lời ông ta.

"Anh tưởng chúng tôi không báo quan sao?" Giọng điệu người trẻ tuổi pha chút mỉa mai: "Báo rồi, chúng tôi đã bẩm báo hàng chục lần rồi ấy chứ. Ban đầu lão quan huyện cũng cử người đến xã tôi xem xét, nhưng khi tình hình trong xã nghiêm trọng hơn, bệnh tình lan rộng thì chính lão quan cũng chạy mất tăm mất tích. Lão ta còn nói vì xã Thiên Bình đắc tội với thần linh nên mới bị trời phạt. Thiên mệnh không thể chống lại, thay vì đeo bám lão, chúng tôi nên về nhà lo hậu sự cho người thân thì hơn. Lão quan huyện khốn kiếp! Lão ta sợ bị lây bệnh nên mới chạy nhanh như thế, lại còn bày đặt thiên với chả mệnh!"

Sở dĩ Lực tức giận vì em trai của y cũng bị bệnh, đang nằm vật vã trong kia. Ngày ấy, lão quan huyện Bùi Khiêm bỏ mặc xã Thiên Bình, Lực giận đến mức suýt nữa thì gây gổ với cả lính huyện.

Hoàng Văn Bảo ngửa cổ lên trời, thống thiết nói:

"Thiên mệnh gì chứ? Cả xã tôi ăn ở hiền lành, không làm chuyện gì trái với lương tâm, cớ đâu lại đắc tội với thần linh? Chúng tôi hiểu. Cả dân trong xã ai cũng hiểu. Trời thì cao, vua lại ở xa, là quan trên nhắm mắt làm ngơ, bỏ cái xã này tự sinh tự diệt. Cũng may có thần y thương tình đến cứu giúp, nếu không, dân nghèo chúng tôi thật không biết làm sao cho phải."

Hoàng Lan để ý rằng cả Hoàng Văn Bảo và Lực đều rất kính trọng vị thần y kia. Dù chưa biết y là ai, nhưng cái cách y dặn dò người dân hỏa táng để tránh bệnh tình lan rộng và giam giữ người bệnh để họ khỏi gây loạn khiến nàng không thể không thán phục, bởi cách nhìn nhận ấy, so với y khoa hiện đại cũng chẳng khác là bao.

Cảnh tượng thê lương của xã Thiên Bình suýt khiến ba người Phạm Anh Vũ quên mất mục đích của mình khi đến đây. Đến khi tĩnh tâm lại, Trường Giang liền hỏi Hoàng Văn Bảo:

"Vậy vị thần y ấy đang ở đâu? Ông đưa chúng tôi đi gặp ngài ấy được không?"

Hoàng Văn Bảo đáp:

"Thần y lên núi hái thuốc rồi, nhanh nhất cũng phải chiều tối nay hoặc sáng mai mới trở về. Người đến xã Thiên Bình đều là khách quý. Nếu ba vị không chê phiền phức thì có thể ở lại đây đợi ngài ấy. Trong xã vẫn còn nhà bỏ trống, tôi có thể sắp xếp cho mọi người ở tạm."

Vì sợ phiền phức đến với những người khách lạ nên Hoàng Văn Bảo không quá nhiệt tình giữ chân họ. Đi hay ở, ông ta để cho họ tự lựa chọn. Cuối cùng, không hẹn mà gặp, cả ba người Phạm Anh Vũ đều đồng loạt gật đầu.

...

Vị thần y kia chưa trở về, đám người Hoàng Lan theo chân Hoàng Văn Bảo và Lực dạo một vòng quanh xã. Thiên Bình là một địa phương vẫn còn nghèo nàn lắm. Nhà ở đây được xây chủ yếu bằng đất, mái lợp lá tranh, dẫn lối bởi những hẻm ngõ quanh co, trải đầy cát sỏi. Bên những mái tranh rách tươm, thi thoảng xuất hiện vài ba đụn rơm khô, vài thân cây còi cọc. Hầu như nhà nào cũng có người bệnh đang bị giam giữ. Gương mặt bọn họ phờ phạc, ẩn hiện trong bóng tối, in trên vách nhà thành những bóng hình loang lổ, quỷ dị.

Khi thấy người lạ đi qua, họ liền mở to cặp mắt đỏ ngầu, vô hồn vô cảm, hai tay bám vào chấn song như thể chỉ chực lao ra ngoài, miệng thì không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ quen thuộc.

"Chúng tôi cũng không hiểu tai ương này từ đâu rơi xuống. Mọi chuyện xảy ra chưa đầy một năm trước. Khi ấy, một người tiều phu trong xã đột nhiên có những biểu hiện bất thường, giữa đêm tối bỏ nhà vào rừng sâu, đến khi được người nhà tìm thấy thì ông ta đã không còn tỉnh táo, thần trí lẫn lộn mơ hồ, thứ duy nhất ông ta nói được rõ ràng là đòi một thứ thần dược nào đó. Cho đến nay, trong xã đã có hơn năm mươi người bị nhiễm bệnh rồi. Cũng may thần y xuất hiện, giúp mọi người kiềm chế người bệnh, ngăn không cho họ tiếp tục nổi điên, đồng thời tìm cách điều chế thuốc giải cho mọi người."

"Có thể điều chế thuốc giải?" Hoàng Lan hơi nhíu mày. Cách nói này của Hoàng Văn Bảo, nghe giống như xã Thiên Bình bị hạ độc chứ không phải bị nhiễm bệnh vậy.

"Ngài ấy vẫn đang nghĩ cách. Nhưng y thuật của thần y cao minh lắm, chúng tôi tin tưởng ngài ấy nhất định sẽ thành công."

Hoàng Văn Bảo giải thích khi mấy người bọn họ đi ngang qua một ngôi nhà lụp xụp. Đây là một trong những ngôi nhà hiếm hoi có đèn nến thắp sáng. Ánh đèn từ ô cửa sổ nhỏ hắt ra, tuy không quá sáng nhưng cũng đủ để Hoàng Lan nhìn thấy quầng thâm nơi khóe mắt của người đi bên cạnh mình. Nàng kín đáo thở dài một tiếng. Cả xã bị nhiễm bệnh, khó trách vị xã trưởng này lo lắng không nguôi, ngày đêm không ngủ...

Càng chứng kiến tận mắt cảnh tượng quái đản ấy, nghi vấn trong đầu Trường Giang càng rõ ràng hơn. Cậu kéo Hoàng Lan ra một góc, tránh xa tầm mắt của đám người xung quanh.

"Anh nghĩ mình biết người dân nơi này mắc bệnh gì rồi."

"Anh biết?"

Hoàng Lan ngạc nhiên hỏi lại. Nghe đâu bệnh tình trong xã đã được khống chế phần nào, nhưng người ta là thần y, còn Trường Giang, cậu căn cứ vào đâu để nói mình cũng biết về căn bệnh này?

Trường Giang hạ giọng thật khẽ, ngữ khí tuy lo lắng nhưng vẫn không nén nổi tự hào vì đã khám phá ra sự thật:

"Tin anh đi, họ bị nghiện ma túy."

...

Nghiện - ma - túy?

Trường Giang nói, căn bệnh mà người dân xã Thiên Bình mắc phải chính là nghiện ma túy!

Thật hoang đường! Quá mức hoang đường! Đây là thế kỷ mười lăm, lấy đâu ra cái khái niệm điên rồ ấy?

"Em đừng quên chuyên ngành của anh là luật hình sự. Mấy chuyện kiểu này, anh thuộc nằm lòng rồi. »

Trường Giang đọc được sự nghi ngờ trong mắt Hoàng Lan. Cách đây chỉ mấy phút thôi, cậu cũng không nghĩ rằng mình sẽ chấp nhận nổi sự thực này.

Hồi trước, gia đình người hàng xóm kế bên nhà Trường Giang có người con trai nghiện ma túy. Ông bố vì xót con, không muốn đưa cậu ta đi trại cai nghiện nên chỉ nhốt lại trong căn phòng trên gác thượng. Đêm đêm, những tiếng la hét, tiếng rên rỉ quằn quại vì đói thuốc, rồi cả ánh mắt đỏ ngầu kia... đã khiến Trường Giang thức giấc không biết bao nhiêu lần. Một thời gian sau, cậu con trai kia cũng chết đi, nhưng ấn tượng về căn gác mái nhà hàng xóm thì vẫn đeo bám Trường Giang đến tận bây giờ.

Hoàng Lan trộm nhìn về phía xa, nơi những mái tranh héo úa đang nghiêng mình trầm mặc, có vẻ nàng đã tin lời Trường Giang là đúng.

"Vậy anh định làm gì? Luật sư đâu biết chữa bệnh?"

Trường Giang nhún vai:

"Chúng ta chỉ cần chờ thôi. Vị thần y kia đã làm rất tốt rồi."

Là người bị bỏ lại phía sau, Phạm Anh Vũ đành đứng ở xa và âm thầm đọc khẩu hình của Hoàng Lan và Trường Giang. Gì mà hình sự, luật sư? Càng dịch, y càng phát hiện ra mình chẳng hiểu bọn họ đang nói cái quái gì!

...

Không khí phảng phất mùi giao hương thơm nồng. Trong một căn phòng xa lạ, trên chiếc giường gỗ gụ phủ nệm gấm, có hai bóng người đang quấn chặt lấy nhau. Xiêm ý bị vứt vương vãi, lộn xộn dưới đất. Những âm thanh mờ ám cứ phát ra, triền miên không dứt.

Đột nhiên cửa sổ mở tung. Một cơn gió lạnh ào vào trong phòng. Lão quan huyện phì nộn hừ lạnh một tiếng, vừa nhổm dậy định để đóng cửa thì chợt cảm thấy có cái gì đó lành lạnh chạm vào cổ. Người con gái sau lưng lão ta vội vàng kéo lấy chăn, lúng túng che đi phần thân trên đầy khêu gợi, mắt hạnh mở to, khiếp đảm nhìn kẻ lạ mặt đang đứng bên giường.

Y mặc trang phục dạ hành màu đen, mặt bịt kín, chỉ để lộ ra đôi mắt sắc đến mức có thể giết người. Thanh bảo kiếm trên tay y đang tỏa ra thứ sát khí cổ quái.

Một lúc lâu sau, lão quan huyện mới tìm lại được cảm giác của cơ lưỡi. Lão run rẩy nhìn thanh kiếm kề bên cổ, lắp bắp không thành hồn:

"Ngươi... nhà ngươi là ai?"

Người lạ mặt cười lạnh, chậm rãi nói ra bốn chữ.

Y nói, y là Phong Vân kỳ sĩ.

Bốn chữ "Phong Vân kỳ sĩ" ấy nói ra thật nhẹ nhàng, còn nhẹ hơn cả sương khói mùa thu, nhưng đối với Bùi Khiêm lại chẳng khác gì búa tạ giáng xuống. Người con gái sau lưng lão chợt hét lên đầy kinh hãi. Chẳng cần chờ Bùi Khiêm lên tiếng dạy bảo cô tình nhân bé nhỏ, Phạm Anh Vũ đã gẩy nhẹ tay, hòn đá chạm đến huyệt đạo, cô nàng kỹ nữ ngáp ngáp vài cái rồi ngoan ngoãn đổ gục sang một bên, không ồn ào nữa.

Phong Vân kỳ sĩ... đến đi như gió, vô định như mây, một kiếm rửa hận, hành đạo thay trời...

"Phản tặc, ngươi muốn gì ở ta?" Lão quan huyện tuy cố cứng giọng nhưng trong lòng lại run rẩy không ngừng.

Phạm Anh Vũ cười nhạt:

"Không biết Bùi đại nhân còn nhớ xã Thiên Bình không?"

Bùi Khiêm giật thót mình, ậm ừ cho qua chuyện:

"Cái xã bị nguyền rủa đó, đương nhiên ta vẫn nhớ. Mà ngươi nhắc đến nó làm gì?"

"Ta muốn đại nhân đến đó một chuyến."

Phạm Anh Vũ là vậy. Kể cả khi phán định chuyện sống chết của kẻ khác, mặt y vẫn tỉnh queo. Bùi Khiêm thì trợn trừng mắt lên, lúng búng phản đối:

"Vớ vẩn! Làm gì có chuyện..."

Phạm Anh Vũ vừa ngắt lời lão vừa mờ ám xoay xoay thanh bảo kiếm:

"Tin ta đi, đại nhân sẽ không muốn từ chối đâu."

Bùi Khiêm sợ đến ướt cả quần!

"Đi, đi, ta đi." Lão gật như gà mổ thóc: "Phong Vân đại hiệp, đại hiệp bảo ta đi đâu thì ta đi đó."

Phạm Anh Vũ hài lòng thu kiếm về.

"Ta biết Bùi đại nhân là người dễ nói chuyện mà. Ngày mai, phiền đại nhân dẫn lính huyện đến đó, giúp vị thầy thuốc họ Từ ở đó chữa bệnh với mọi người, khi nào hết dịch bệnh mới được trở về nhà, được chứ?"

Quá lắm rồi! Đợi cái xã đó hết bệnh để ông mày đây cũng mồ yên mả đẹp à?

Cảm thấy đề nghị của Phạm Anh Vũ quá mức phi lý, Bùi Khiêm đang định kì kèo trả giá thì chợt chạm phải ánh mắt còn sắc hơn kiếm của y, dũng khí cũng theo đó mà tan sạch. Mãi đến khi bóng dáng Phạm Anh Vũ mất hút trong màn đêm tối đen như mực, lão mới tự tát vào mặt mình cho tỉnh lại.

Một canh giờ trước, đương kim hoàng thượng hạ thánh chỉ lệnh cho Bùi Khiêm xử lý dịch bệnh hoành hành ở xã Thiên Bình. Nửa đêm, Phong Vân kỳ sĩ cũng nhiệt tình vác kiếm đến tìm lão, thậm chí còn bắt lão ở lại cái xã điên đó đến khi nào hết dịch bệnh mới được về. Mà cả hai người này, Bùi Khiêm đều không dám đắc tội.

Ngồi trên giường, lão quan huyện cứ nghệt mặt ra, và rồi, lão khóc rống lên như một đứa trẻ.

...

Thiên Bình là một xã nghèo. Ngày ngày đàn ông lên rừng kiếm củi, sau đó mang lên huyện bán lấy tiền, phụ nữ ở nhà trồng rau dệt vải. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng đã từng rất yên bình.

Đã từng rất yên bình...

Bây giờ đang là chính ngọ. Mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ treo lơ lửng trên đỉnh núi. Trên những con đường ngoằn ngoèo, gió cuốn cát bụi bay mờ mịt.

Hoàng Lan đang đứng trước ngôi nhà khang trang nhất xã Thiên Bình. Nói là khang trang, kì thực, nó cũng chỉ là ngôi nhà ba gian được xây vụng về bằng đất, phía trước nhà có một mảnh vườn trồng các loại hoa cúc, hoa đồng tiền... Ngôi nhà này là của Hoàng Văn Bảo. Vì cha mẹ đã qua đời trong một vụ lở đá, một mình Hoàng Văn Bảo không ở hết ngôi nhà rộng thênh thang nên ông ta liền cho mấy người Hoàng Lan mượn để ở tạm, bản thân thì sang nhà hàng xóm ở nhờ. Vị xã trưởng họ Hoàng này lúc nào cũng tốt bụng và nhiệt tình như thế.

...

Đến chiều ngày hôm sau, vị thần y kia mới trở về. Trên vai y là một gùi lá thuốc. Vì ở xa nên Hoàng Lan không thể trông rõ diện mạo của y, chỉ thấy loáng thoáng một người có dáng dấp dong dỏng cao, mặc bộ quần áo nâu giản dị cùng chiếc nón đội đầu đặc trưng của tầng lớp nông phu thời bấy giờ. Y trao gùi thuốc cho Lực rồi tiến đến chỗ giếng khơi để rửa sạch bụi bẩn bám trên người.

"Thầy lang!"

Hoàng Lan vừa gọi vừa tiến về phía giếng khơi. Chưa quen chưa biết, nàng chỉ gọi y là thầy lang, không vội gọi y là thần y như người dân trong xã.

Nghe có người gọi mình, người kia ngừng động tác, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Và bước chân vốn hối hả của Hoàng Lan cũng chợt khựng lại.

Khoảnh khắc ấy, nàng đã nhận ra y.

Trăm ngờ vạn ngờ, Hoàng Lan cũng không thể ngờ rằng hôm nay nàng sẽ gặp lại người ấy.

Người đầu tiên nàng gặp khi đặt chân đến thời đại này.

Người đã cưu mang nàng trong những ngày bỡ ngỡ nhất.

Từ Trọng Sinh!

...

Vốn định nói lời tiễn biệt Trường Giang rồi sẽ hồi cung, Hoàng Lan không ngờ cuộc hành trình này lại dài đến vậy, lại càng không nghĩ sẽ có ngày nàng gặp lại Từ Trọng Sinh.

Ai đó đã từng nói, tuy đất trời rộng lớn, nhưng chỉ cần hữu duyên, chắc chắn sẽ có ngày tương ngộ.

Hai người họ đang ngồi trên một gò đất cao. Từ đây, ngoảnh mặt sang trái sẽ nhìn thấy nóc nhà của Hoàng Văn Bảo, ngoảnh mặt sang phải sẽ nhìn thấy cánh đồng tam giác mạch bạt ngàn. Cả ngày hôm nay, mỗi khi rảnh rỗi, Hoàng Lan đều đến đây, tự tìm cho mình một chốn yên bình để ngả lưng sau những suy nghĩ bận rộn.

"Ngày ấy, tôi đến đình làng tìm thì mới hay cô phải theo đoàn nhạc công vào cung diễn tấu. May mà cô vẫn bình an."

Từ Trọng Sinh, y vẫn là y của ngày hôm qua, vẫn bộ quần áo nông phu màu nâu sờn chỉ, vẫn gương mặt hiền hòa nồng hậu, vẫn tác phong từ tốn chất phác ấy. Đã lâu không gặp, y vẫn nhớ Hoàng Lan, người con gái kì lạ mình từng cưu mang và để lạc mất.

Nghe Từ Trọng Sinh nói vậy, Hoàng Lan chỉ mỉm cười cho qua chuyện. Nàng không muốn kể hết cho y nghe những gì mình đã trải qua. Nửa năm, hai lần lưu lạc chân trời góc bể, dấn thân hang hùm miệng sói, kiếp sinh tử cũng đã đối đầu, nếu để Từ Trọng Sinh biết được những chuyện này, người như y chắc chắn sẽ lại lo lắng.

"Ngày ấy tôi đi đánh đàn thay Hà, bất đắc dĩ bị đưa vào cung, cũng nhờ hoàng thượng và mọi người đối xử tốt nên mọi chuyện đều yên ổn." Hoàng Lan vân vê lọn tóc trong tay: "Mà sao bỗng nhiên anh lại trở thành thần y? Anh biết chữa bệnh cứu người từ khi nào vậy?"

Ở với vợ chồng Từ Trọng Sinh một thời gian, vậy mà Hoàng Lan chưa từng nhìn ra y biết chữa bệnh cứu người. Nàng vẫn nhớ rất rõ ngày đầu tiên mình tỉnh dậy ở thời đại này, Từ Trọng Sinh đang ngồi sắc thuốc ngoài sân, động tác thuần thục tỉ mỉ, các vị thuốc cũng được phân loại ngay ngắn, gọn gàng. Chứng kiến cảnh ấy, Hoàng Lan chỉ nghĩ một cách đơn giản rằng sắc thuốc là một kĩ năng phổ biến mà cư dân cổ đại đều biết, hơn nữa những ngày sau đó, Từ Trọng Sinh vẫn lên núi kiếm củi như thường nên nàng vẫn không mảy may nghi ngờ.

Người rơi xuống vực sâu như thế, nặng thì mất mạng, nhẹ thì gãy tay gãy chân, vậy mà Từ Trọng Sinh lại nói rằng Hoàng Lan chỉ bị trầy xước sơ sơ, uống chút thuốc là khỏi. Mà quả thực, nàng cũng thấy bản thân mình hồi phục rất nhanh. Ngày ấy nàng vẫn ngu ngơ tin lời Từ Trọng Sinh. Nhưng bây giờ, nàng đã học được cách nghi ngờ tất cả.

Trong ba ngày Hoàng Lan hôn mê, rốt cuộc Từ Trọng Sinh đã trổ những công phu gì để giúp nàng chữa lành những vết thương trí mạng?

"Việc đã đến nước này, tôi cũng không muốn giấu cô nữa." Từ Trọng Sinh đã sớm nhận ra sự khác thường trong mắt Hoàng Lan, chẳng qua, nàng đủ kiên nhẫn để chờ y tự giải thích. Nghĩ đoạn, Từ Trọng Sinh thở dài: "Tôi đã nói dối cô về chuyện bà ngoại mình từng nấu cơm cho nghĩa quân Lam Sơn. Thực ra không phải vậy đâu. Nhà tôi bốn đời đều theo nghề thuốc, ông nội của tôi là quân y phục vụ trong nghĩa quân. Sau khi vua Thái Tổ đánh đuổi quân Ngô ra khỏi bờ cõi và lên ngôi, ông cũng theo lệnh mà vào thái y viện. Ông nội tôi là một thầy thuốc giỏi, dù ở quân doanh hay trong cung cấm, ông đều trổ hết tài năng để phụng sự đức vua. Nhưng một ngày kia, một vị sủng phi của Ngài bị bệnh nặng rồi đột ngột qua đời, ngài nổi giận lôi đình, bèn hạ lệnh trừng phạt thái y viện, trong đó có cả ông tôi. Con cháu họ Từ chúng tôi cũng bị cấm vĩnh viễn không được hành nghề y. Từ nhỏ tôi đã được ông nội truyền dạy y thuật, lên mười bốn tuổi có thể chẩn mạch bốc thuốc, nhưng lệnh vua đã ban, chúng tôi nào dám trái, kể từ đó không dám xưng mình là thầy lang nữa, chỉ có thể lặng lẽ đi chữa bệnh cứu người..."

Áng mây phiêu lãng phía cuối chân trời. Ánh nắng buổi chiều đuổi nhau đến chân gò đất thì tan thành một dải màu vàng nhạt. Nghe chuyện của Từ Trọng Sinh, bất giác Hoàng Lan nghĩ đến Phạm Anh Vũ. Cha Phạm Anh Vũ cũng từng bị triều đình kết tội oan, y liền quay ra căm hận triều đình. Nay lại xuất hiện một Từ Trọng Sinh y thuật cao minh, chỉ vì một lệnh cấm mà buộc phải mai danh ẩn tích...

Quá khứ xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng Hoàng Lan vẫn rất tin tưởng vào Tư Thành và triều đình hiện giờ, bởi vậy, nàng tránh nhắc tới những hiểu lầm xưa cũ nữa, chỉ cám cảnh nói với Từ Trọng Sinh:

"Người như anh mà mai danh ẩn tích ở chốn thôn dã, nói thực, tôi cảm thấy tiếc thay anh."

Từ Trọng Sinh lắc đầu:

"Cô lại nghĩ đi đâu vậy? Sống một cuộc sống bình thường đâu có nghĩa phải mai danh ẩn tích! Ngày qua ngày, người chồng cày thuê cuốc mướn, vợ ở nhà trồng rau dệt vải, cuộc sống bình dị mà yên ấm, không phải rất tốt sao?"

Không biết Hoàng Lan có nghe lầm không, nhưng giọng nói của Từ Trọng Sinh có gì đó không được tự nhiên, thậm chí còn hơi nghèn nghẹn. Rồi nàng đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội quay sang hỏi y:

"Phải rồi, Hà đâu?"

Hà là vợ của Từ Trọng Sinh. Nhớ lần ấy, Hà bị ốm nặng không thể đến đình làng hầu quan, Hoàng Lan xung phong đi thay để rồi bất đắc dĩ phải nhập cung. Hai vợ chồng họ thường đi cùng nhau như hình với bóng, nay Từ Trọng Sinh vượt ngàn dặm đến đây nhưng lại không có Hà đi cùng, nói kiểu gì cũng thấy kì quặc.

Nghe nhắc đến Hà, sắc mặt Từ Trọng Sinh trầm hẳn xuống. Y vươn tay bứt lấy một nhánh cỏ son. Nhựa từ nhánh cỏ tỏa ra một mùi thơm dịu ngọt. Ánh mắt của Từ Trọng Sinh khẽ lay động, đượm buồn như cánh nhạn giữa trời thu.

"Cô ấy mất rồi."

Y lẳng lặng đáp, đến hơi thở cũng thật nặng nề.

Người phụ nữ hiền hậu ấy... đã mất?

Mất rồi?

Hoàng Lan cảm thấy lòng mình chùng xuống.

"Là Lê Thụ?"

Nếu việc Hoàng Lan thả cô bé nọ khiến Hà bị liên lụy, cả đời này nàng cũng không thể tha thứ cho bản thân mình.

"Không phải Lê Thụ." Từ Trọng Sinh lắc đầu. Sau lần Hoàng Lan cứu đứa bé đó, Lê Thụ cũng không tìm đến nhà y nữa, nghe đâu tháng trước đã chết bất đắc kì tử: "Hà mất bởi bạo bệnh. Tính ra cũng sắp đến trăm ngày của cô ấy rồi..."

Trong trí nhớ của Hoàng Lan, Hà là người phụ nữ hiền thục, chất phác. Đôi hài mà nàng ấy mua cho nàng, nàng vẫn giữ đến tận bây giờ. Một người tốt như vậy lại bị mất bởi bạo bệnh, ông trời có ác quá không?

"Tôi cả đời chữa bệnh cứu người, nhưng cuối cùng lại không cứu được người mình yêu thương nhất. Hoàng Lan à, tôi vô dụng lắm phải không?"

Hoàng Lan ái ngại nhìn Từ Trọng Sinh, chỉ thấy sự thương tâm trong mắt y còn chân thật hơn cả ánh tịch dương đang hiện diện cuối trời.

"Nếu trách mình vô dụng, anh đã không tìm đến xã Thiên Bình."

Không ngờ Hoàng Lan lại nói như vậy, Từ Trọng Sinh hơi ngẩn ra, cuối cùng thì bật cười. Không sai. Đối với cái chết của Hà, Từ Trọng Sinh đau buồn nhưng chưa bao giờ bi lụy. Chìm đắm trong những hoài niệm đau thương chỉ càng khiến con người ta yếu đuối, mà đó không phải cá tính của Từ Trọng Sinh. Vì thế, sau khi Hà mất, y rời khỏi làng Đan Xá, bắt đầu cuộc sống phiêu bạt nay đây mai đó, làm một thầy thuốc vô danh, đi khắp nơi chữa bệnh cứu người.

Thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành mọi vết thương. Mà đối với Từ Trọng Sinh, vết thương trong quá khứ đang dần được chữa lành...

Vốn đến đây để nhờ sự giúp đỡ của Từ Trọng Sinh, nhưng những câu chuyện của y khiến Hoàng Lan cảm thấy thật khó để mở lời. Khi đứng trước một người bất hạnh hơn bạn, bạn sẽ chẳng nỡ van cầu sự giúp đỡ của người ấy.

Đúng lúc ấy thì Từ Trọng Sinh hạ giọng:

"Cô bị trúng độc lâu chưa?"

Hoàng Lan tròn mắt nhìn Từ Trọng Sinh. Chuyện về kỳ độc, nàng còn chưa nói ra, làm sao y đã biết? Mà cái cách hỏi của y, không phải "đúng hay không" mà là "từ khi nào", chứng tỏ y đã khẳng định được chắc chắn người bên cạnh mình bị trúng độc!

"Đừng thắc mắc vì sao tôi lại nhìn ra!" Từ Trọng Sinh nói tiếp: "Thứ nhất, sắc mặt cô không ổn định, da tái, mạch máu nổi lên, hơi thở không đều, đây đều là những biểu hiện của người cơ thể đang nhiễm độc. Thứ hai, xã Thiên Bình xảy ra bệnh dịch, vậy mà cô vẫn bất chấp tất cả để ở đây đợi một thầy thuốc như tôi, việc đó chỉ chứng minh duy nhất một điều, cô cần tôi giúp đỡ."

Nếu bạn thấy một người nông phu áo vải bình dị, thoạt trông không có gì đặc biệt nhưng sau một thời gian tiếp xúc, bạn lại bị nụ cười hiền từ của y mê hoặc, lại ngưỡng mộ trước phong thái vừa điềm đạm vừa thấu đáo của y, người đó chính là Từ Trọng Sinh.

Từ Trọng Sinh, người tiều phu đã đưa Hoàng Lan từ cõi chết trở về; người bạn giữa phố chợ níu tay nàng, ngăn không cho nàng đối đầu với Lê Thụ vì đã sớm nhìn thấy những rắc rối phía sau; người thầy thuốc có y thuật cao minh, chỉ vì một lệnh cấm của đời trước mà phải giấu mình chốn sơn dã... Con người Từ Trọng Sinh là vậy, tài cao nhưng khiêm tốn, biết tỏ tường thiệt hơn, luôn đem đến cho người ta cảm giác bình an rất khó lí giải.

Biết không giấu được y, Hoàng Lan đành thú nhận về kỳ độc.

Chân mày Từ Trọng Sinh khẽ nhíu lại. Đây là đầu tiên y nghe thấy tên loại độc dược này. Còn Hoàng Lan, cả đêm qua, nàng đã suy nghĩ rất nhiều, càng suy nghĩ, nàng lại càng không thấy sợ kỳ độc như lúc mới biết tin từ Phạm Anh Vũ nữa. Kỳ độc như một quả bom hẹn giờ, chỉ đợi gặp chất dẫn tác là phát nổ, mà đối với cái chết chưa biết ngày nào đến, nàng sẽ cẩn trọng hơn, nhưng sẽ không vì nó mà bận lòng lo lắng.

"Mầm độc ủ trong người, cần chất dẫn dược để phát độc... trong thiên hạ này, từ lúc nào lại có loại độc dược kì lạ như thế?"

"Nghe nói nó có từ thời Trần, bị thất truyền một thời gian, nay lại xuất hiện trong cung cấm."

Hoàng Lan nhất nhất thuật lại lời của Phạm Anh Vũ. Một ngày trước, chính nàng cũng không biết đến sự tồn tại của kỳ độc.

"Đã có thuốc độc thì ắt phải có thuốc giải, huống hồ thuốc giải của kỳ độc lại chính là thứ gây độc." Từ Trọng Sinh suy nghĩ mông lung: "Tôi không dám chắc mình sẽ tìm được chất dẫn dược, nhưng tôi hứa sẽ làm hết sức mình để hóa giải kỳ độc trong người cô."

"Tôi hiểu mà. Trọng Sinh, cảm ơn anh."

Hoàng Anh cảm kích đáp. Nàng biết tính Từ Trọng Sinh. Y không thích hứa hẹn, nhưng một khi đã làm thì sẽ làm hết sức mình.

Lúc sau, Từ Trọng Sinh nhích gần về phía Hoàng Lan. Ở thời đại này, quan niệm nam nữ nhìn chung khá cứng nhắc, nhưng Từ Trọng Sinh và Hoàng Lan đều coi nhau là bạn nên họ không hề câu nệ mấy thứ khuôn phép đó. Hơn nữa, Hoàng Lan biết rằng y có chuyện quan trọng cần tránh tai vách mạch rừng.

Quả nhiên...

"Chắc cô cũng nhận ra sự khác thường trong dịch bệnh lần này phải không? Căn bệnh mà người dân xã Thiên Bình mắc phải không giống với bất kì căn bệnh nào từng được ghi chép trong lịch sử."

"Họ bị nghiện thuốc phiện." Hoàng Lan nói luôn: "Biểu hiện điên cuồng ấy, chỉ đơn giản là họ đang thèm thuốc phiện mà thôi."

Từ Trọng Sinh lập tức quay sang nhìn Hoàng Lan như nhìn vật thể lạ. Nàng còn chưa biết mình đã nói sai ở đâu thì chợt nghe y hỏi:

"Thì ra cô đã biết?"

Thì ra cô đã biết? Có nghĩa Từ Trọng Sinh cũng biết. Phải rồi, nàng lại quên mất, Từ Trọng Sinh là thần y cơ mà.

"Tôi không biết căn bệnh đó được gọi là bệnh nghiện, cũng không biết thuốc phiện là thứ gì." Từ Trọng Sinh lộ vẻ lo lắng: "Nhưng qua quan sát tình trạng thần trí lẫn lộn của người dân, tôi dám chắc họ đã dùng một loại thảo dược nào đó có tác dụng gây ảo giác."

"Vậy còn trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì sao? Theo như tôi biết, thuốc phiện tuy gây nghiện nhưng cũng không đến nỗi khiến người ta phát điên như vậy.'

"Vì một lí do nào đó, họ đã không được dùng thuốc thường xuyên. Sự thèm khát đã khiến họ nổi điên."

Những gì Từ Trọng Sinh nói khá giống với nhận định của Trường Giang Nhưng đó cũng chính là điều mà Hoàng Lan băn khoăn. Ở thời đại này không thể có heroin hay ma túy tổng hợp. Vậy thì thứ gì đã gây nghiện cho người dân xã Thiên Bình?

Thảo dược...

Chẳng lẽ là hoa anh túc?

Cũng có khả năng! Xã Thiên Bình nằm ở vùng núi phía bắc Đại Việt, vốn là nơi rất phù hợp cho hoa anh túc sinh trưởng.

Cả hai người họ cùng lâm vào trầm mặc. Chẳng hiểu sao, Hoàng Lan lại có cảm giác rằng kỳ độc mà nàng mắc phải có liên quan tới chuyện đang xảy ra ở xã Thiên Bình.

Kỳ độc... hoa anh túc...

"Người dân trong xã mỗi khi thèm thứ thuốc đó là lại nổi điên, bắt buộc tôi phải tìm cách giam họ lại, tránh cho họ xông ra đánh người hoặc làm điều gì đó dại dột. Đồng thời tôi cũng chế ra một loại thuốc tạm cắt cơn mê loạn của người dân. Nhưng thuốc chỉ có tác dụng kiềm chế độc tính phát tác chứ không thể chữa khỏi bệnh. Muốn điều chế thuốc giải, phải tìm được thứ gây nghiện."

Ở thế kỉ hai mươi mốt, khoa học công nghệ phát triển, lại thêm dân trí tiến bộ, việc cai nghiện cho người nghiện không quá khó khăn. Nhưng đây là thế kỉ mười lăm, một cái bơm kim tiêm cũng không có chứ đừng bàn đến các trại cải tạo hay khoa học công nghệ. Vậy mà Từ Trọng Sinh có thể điều chế được thuốc khống chế độc tính gây nghiện. Nếu y không phải thiên tài thì ai mới xứng với hai chữ thiên tài?

Hoàng Lan tin rằng nếu tìm được loại thảo dược kia, chắc chắc Từ Trọng Sinh sẽ có cách cứu xã Thiên Bình. Biện pháp hiện tại y đang áp dụng là cưỡng chế cai nghiện. Tuy hữu hiệu, nhưng sẽ tốn thời gian và công sức hơn nhiều so với việc dùng thuốc giải.

"Người dân không thể vô duyên vô cớ bị nghiện được." Hoàng Lan vu vơ nhìn xuống dưới, nơi người thanh niên tên Lực đang miệt mài bổ nốt đống củi trước sân nhà. Lúc đám người Hoàng Lan đến đây, chính Lực đã cùng xã trưởng Hoàng Văn Bảo bố trí chỗ ăn ở cho ba người họ. Nghe đâu em trai của Lực cũng bị nghiện, đang vật vã trong gian nhà phía sau: "Chắc chắn phải có kẻ nào đó vẫn âm thầm cung cấp thuốc phiện cho mọi người."

"Là người trong xã!"

Một giọng nói đột ngột chen ngang. Hoàng Lan giật mình quay đầu lại, chỉ thấy Trường Giang đang bận rộn trèo lên gò đất. Cậu tìm một chỗ sạch sẽ để ngả lưng.

"Mọi người không thấy kì lạ à? Xã Thiên Bình nằm ở vùng sơn dã, mười dặm xung quanh không có lấy một làng mạc nào khác, địa thế vừa hiểm trở vừa biệt lập, trong khi đó, bệnh tình của người dân trong xã không nặng không nhẹ, con nghiện nửa mê nửa tỉnh, cứ như thế duy trì đã gần một năm. Kẻ có thể gây ra tình trạng này, lại ở một nơi cách biệt như vậy, không phải người trong xã thì còn là ai?"

Hoàng Lan và Từ Trọng Sinh bất giác quay sang nhìn nhau. Không hẹn mà gặp, cả hai đều cùng trao nhau ánh mắt kiểu không-thể-tin-nổi. Người một xã đầu độc lẫn nhau? Rốt cuộc xã Thiên Bình này đã xảy ra chuyện quái quỷ gì?

"Tôi nghi ngờ chuyện này có liên quan tới thổ nhưỡng của xã Thiên Bình. Chẳng phải hoa tam giác mạch mọc quanh đây cũng nở sớm hơn chu kỳ bình thường đó sao?"

Trường Giang chỉ ra một bằng chứng rất thuyết phục khi cả ba người họ trở lại bên trong.

...

Giếng khơi ở thời này chủ yếu được xây bằng gạch vồ, thành giếng không cao, miệng giếng rộng. Cả xã Thiên Bình chỉ có một giếng khơi duy nhất, chính là nơi Hoàng Lan đang đứng. Nắm chặt sợi dây thừng trong tay, Hoàng Lan múc nước vào chậu rồi cứ thế vã lên mặt. Hồi nhỏ nàng đã thích vã nước lên mặt kiểu này, tuy hơi suồng sã nhưng rất sảng khoái. Mà tất cả những gì nàng cần lúc này, âu cũng chỉ là những giây phút được sống sảng khoái như thế.

Có bóng người hiện lên trong chậu nước. Ánh nước loang loáng nhưng vẫn đủ để Hoàng Lan nhận ra Hoàng Văn Bảo.

"Xin lỗi, là chúng tôi đã liên lụy đến mấy người rồi."

Hoàng Văn Bảo nói trong khi loay hoay tìm một chỗ khô ráo để ngồi xuống. Cũng giống như Từ Trọng Sinh, mấy ngày nay, Hoàng Văn Bảo phụ trách việc quản thúc người nghiện trong thôn, một lúc làm việc của ba bốn người, lại không ngủ được một giấc trọn vẹn nên càng ngày càng tiều tụy. Nếu không vì ánh mắt ông ta vẫn rất tỉnh táo, Hoàng Lan sẽ nghi ngờ rằng Hoàng Văn Bảo cũng đã nhiễm bệnh.

"Xã trưởng à, ông không cần phải áy náy đâu." Hoàng Lan nhẹ đáp: "Là chúng tôi tự nguyện ở lại giúp mọi người thôi. Hơn nữa, người dân xã Thiên Bình đáng thương như vậy, bỏ họ mà đi, chúng tôi thực sự không nỡ."

Hoàng Văn Bảo gật gù rồi lấy ra một bình nước và ngửa cổ uống cạn. Đoạn, ông ta bùi ngùi nhớ lại chuyện trước kia:

"Ngày trước xã chúng tôi yên bình lắm, đàn ông lên núi kiếm củi, đàn bà ở nhà trồng rau nuôi lợn, cuộc sống tuy vất vả nhưng mọi người đều sống thuận hòa, yêu thương lẫn nhau. Từ lúc bệnh quái ác kia xuất hiện, nó đã cướp đi của chúng tôi cuộc sống bình an, hòa thuận... cướp đi tất cả. Mọi người quay ra thù ghét nhau, nghi kị nhau, xa lánh nhau. Đúng là oan nghiệt!"

Hoàng Lan lại mải mê suy nghĩ về chuyện gì đó. Hồi lâu sau, nàng mới lấy hết can đảm để hỏi Hoàng Văn Bảo:

"Lần trước tôi có nghe Lực nhắc đến thiên mệnh. Trước đây trong thôn đã xảy ra chuyện gì phải không?"

Sắc mặt Hoàng Văn Bảo đột nhiên trở nên u ám. Ông ta nhìn chăm chăm Hoàng Lan, ánh mắt ấy, tuy không thù ghét nhưng lại nghiêm khắc và xa xôi đến đáng sợ. Thấy đối phương có vẻ không muốn hợp tác, Hoàng Lan vội xua tay:

"Thôi, cứ coi như tôi chưa nói gì đi!"

Cố cầu không được, không cầu sẽ tự đến. Hoàng Lan giả bộ từ bỏ, bởi nàng biết, chỉ cần mình làm vậy, Hoàng Văn Bảo sẽ không nỡ tiếp tục giấu giếm mình.

Theo lời Hoàng Văn Bảo, một năm trước, có một người lạ mặt tìm đến xã Thiên Bình và ngỏ ý muốn mua lại toàn bộ đất của bà con với cái giá rẻ mạt. Đất hương hỏa của tổ tiên để lại, hơn nữa còn là nơi sinh sống làm ăn, thế nên, đừng nói là mua rẻ, dù đối phương có trả giá cao gấp đôi, gấp ba thì cũng không ai chịu bán. Người kia hết nài nỉ đến dọa dẫm đều vô ích, nghe đâu còn xảy ra tranh chấp với đám thanh niên trong xã, cuối cùng đành bất mãn bỏ đi.

Cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc ở đó. Cho tới một ngày, có người tiều phu lên núi đốn củi và tình cờ phát hiện ra một thi thể. Người chết chính là kẻ từng đến hỏi mua đất dạo nọ. Y bị ai đó dùng rìu chém tới chết. Càng kì lạ hơn khi trong tay y, người ta phát hiện ra một nhành hoa tam giác mạch. Khi ấy chưa đến tháng mười, trong vòng năm mươi dặm quanh đây, chỉ có cánh đồng tam giác mạch gần xã Thiên Bình là trổ hoa sớm nhất!

Quan trên không bắt được hung thủ, cũng không tra ra thân thế của kẻ kia, cứ như thế, vụ án dần chìm vào quên lãng. Nhưng cũng kể từ đó, trong xã bắt đầu xuất hiện một lời đồn quái đản, rằng kẻ thủ ác là người của xã, và đến một ngày nào đó, oan hồn kia sẽ quay trở lại báo thù.

Tôi nghi ngờ chuyện này có liên quan tới thổ nhưỡng của xã Thiên Bình. Chẳng phải hoa tam giác mạch mọc quanh đây cũng nở trái với chu kỳ bình thường đó sao?

Tam giác mạch nở sớm...

Đất của xã Thiên Bình...

...

Từ lúc bước chân qua cánh cổng tre xiêu vẹo, Hoàng Lan thường có cảm giác mình bị một ai đó dõi theo. Đã rất nhiều lần nàng thử giả vờ lơ đãng để đột ngột quay đầu lại, nhìn sâu vào đoạn đường vắng lặng đằng sau và lại tự trách bản thân đã quá đa nghi. Nhưng chỉ cần nàng tiếp tục bước đi, là cặp mắt bí ẩn đằng sau chiếc mặt nạ bạc ấy lại dõi theo không rời...

...

Bùi Khiêm đứng tần ngần phía ngoài xã Thiên Bình. Lão đã lượn lờ đến vòng thứ bốn mươi mốt mà vẫn không dám bước vào.

Bệ hạ của tôi ơi, ngài thực sự muốn Bùi Khiêm này tuyệt tử tuyệt tôn hay sao?

Đứng trước cái xã bị "quỷ ám", lão quan huyện họ Bùi khóc dở mếu dở. Cuối cùng, thanh kiếm của Phong Vân kỳ sĩ vẫn có sức thuyết phục hơn. Kể ra cũng hài hước. Lần trước lão trốn xã Thiên Bình như trốn hủi, trước khi đi còn khinh thường nhổ một bãi nước bọt, lần này lão lại mặt dày mò đến, khiến trai tráng trong làng vừa trông thấy đã ghét. Đích thân Lực còn dẫn một đám thanh niên cầm gậy xông ra, hò nhau đuổi Bùi Khiêm đi, báo hại lão phải khóc lóc van xin mãi, bọn họ mới cho lão vào.

...

Còn một tuần nữa là đến trăm ngày của Hà nhưng chuyện kỳ độc và dịch bệnh ở xã Thiên Bình khiến Từ Trọng Sinh không dám nghỉ ngơi. Y vừa bỏ công nghiên cứu tài liệu để tìm hiểu thêm về kỳ độc, vừa tiếp tục giúp người dân xã cai nghiện. Có những đêm, khi mọi người đã say giấc, y vẫn miệt mài bên bàn thuốc đến tận khuya, một tay giã thuốc, một tay cầm sách y khoa đọc, như thể chỉ sợ bản thân làm không xong việc. Vì lao lực quá độ, người y gầy rộc đi, gương mặt vốn gầy gò cũng bắt đầu xuất hiện những góc cạnh. Dân trong xã quý trọng Từ Trọng Sinh, lại thương y vì mình mà vất vả nên có món ngon đều đem đến cho y, nhưng lần nào y cũng từ chối, có khi còn đích thân mang đồ ăn ấy nhường lại cho cụ già sống một mình cuối xã, khiến mọi người càng thêm nể trọng tấm lòng của thần y họ Từ.

Trường Giang không thể phủ nhận cách cai nghiện mà Từ Trọng Sinh đang áp dụng rất hiệu quả. Thứ nhất, Từ Trọng Sinh muốn cách ly người nghiện với cộng đồng. Người nghiện thần trí không tỉnh táo, nếu cứ để họ đi lại lung tung sẽ rất dễ gây ra chuyện xô xát, ẩu đả. Thứ hai, lý do này quan trọng hơn, y muốn cách ly họ với chính nguồn gây nghiện. Tạm thời y chưa biết thứ "ma túy" mà họ nghiện phải là gì, nhưng tình trạng dùng dằng nửa mê nửa tỉnh ấy đã kéo dài gần một năm, chứng tỏ bằng một cách nào đó, họ vẫn âm thầm tiếp cận được nguồn thuốc gây nghiện. Vì thế, chỉ có cách nhốt họ trong nhà, để họ chịu sự quản thúc nghiêm ngặt, Từ Trọng Sinh mới mong họ không thể tiếp cận và dùng thêm thuốc được nữa.

Những người nghiện lúc mới bị nhốt đều không ngừng gây lộn, đập phá. Có lẽ ý thức của một con người vẫn tồn tại đâu đó trong họ, khiến họ không dễ gì chấp nhận việc bị người khác quản thúc, giam cầm. Thỉnh thoảng lại có những kẻ liều mạng trốn ra ngoài. Mỗi lúc như thế, người thân của họ đều không biết phải làm sao, bởi suy cho cùng, không ai nỡ mạnh tay với chính con em của mình.

Lần này cũng vậy. Hoàng Lan vừa ra khỏi cửa, một bóng người nhỏ thó đã lao vụt qua mặt nàng, phía đằng sau, hai người một già một trẻ đang cuống cuồng đuổi theo. Con nghiện kia không cần biết có người chặn ở phía trước, cứ thế cắm đầu chạy như điên.

Không nói không rằng, Phạm Anh Vũ bước lên một bước, giáng mạnh vào vai người kia. Hắn chỉ kịp ú ớ một tiếng rồi lập tức đổ gục xuống.

"Thế cho nhanh!"

Phạm Anh Vũ lèm bèm giải thích rồi ngoắc tay ra hiệu cho hai đôi vợ chồng kia đến đưa con mình về. Hoàng Lan không phản đối cách giải quyết này của y, chỉ dặn dò y làm gì cũng phải chú ý nhẹ tay một chút, tránh đả thương người vô tội.

Nhiều lúc, chính Phạm Anh Vũ cũng không hiểu tại sao đường đường một Phong Vân kỳ sĩ uy chấn giang hồ như mình lại mất thời gian dây dưa với đám người không ra người, quỷ không ra quỷ này nữa không biết.

...

Bùi Khiêm được phái đến xã Thiên Bình kể ra cũng không vô dụng. Lão ta làm quan huyện chưa tốt, nhưng lại rất có tướng làm chân sai vặt!

Ba ngày đến xã Thiên Bình, ba ngày Bùi Khiêm đều có cảm giác nơm nớp bất an, giống như ánh mắt sắc lạnh của Phong Vân kỳ sĩ vẫn đang ngấm ngầm dõi theo lão. Sợ hoàng thượng, sợ Phong Vân kỳ sĩ, thành ra lão quên mất tiêu rằng ở đây mình mới là quan huyện, ai bảo gì lão đều làm nấy, tuyệt đối không dám ho he nửa lời. Trường Giang bảo lão cử lính đến các nhà trông chừng người bệnh, lão gật đầu ngay tắp lự. Xã Thiên Bình nằm cách núi không xa, Từ Trọng Sinh nhờ lão lên núi hái thêm thuốc, lão ậm ừ rồi cũng nhắm mắt dẫn quân đi.

Nhìn lão quan huyện ngoan ngoãn như một con chó con, Phạm Anh Vũ cười thầm trong bụng. Lão dám phản đối một tiếng xem? Y thề sẽ hoạn lão ngay tức khắc!

...

Từ Trọng Sinh y thuật cao minh, Trường Giang có những hiểu biết nhất định về ma túy, Phạm Anh Vũ dám mạnh tay chế ngự người bệnh, Hoàng Văn Bảo lo quản lý tình hình chung, lão quan huyện Bùi Khiêm giữ chân... chạy việc. Nhờ có sự đồng lòng của tất cả mọi người, tình hình trong xã Thiên Bình đã thay đổi rất tích cực. Cai nghiện không phải việc một sớm một chiều, nhưng ít ra, mọi người đã có lý do để hi vọng. Người nghiện ít nổi loạn hơn trước. Họ đã biết ngoan ngoãn ngồi trong phòng, chịu để người thân bón cho mình từng thìa cháo, cũng không còn bám lấy chấn song cửa sổ mà gào thét như mọi khi.

"Em nhìn xem, Thiên Bình là một địa phương biệt lập, người dân ở đây đa phần đều có quan hệ họ hàng với nhau. Dù một nhà an ổn, nhưng biết đâu anh em chú bác của họ ở nhà kế bên lại bị nghiện thì sao? Nỗi đau là nỗi đau chung, khó trách cả xã chẳng ai vui vẻ nổi."

Lúc mới đặt chân đến đây, Trường Giang đã cám cảnh một câu như vậy. Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi. Dưới sự chỉ đạo của Từ Trọng Sinh, dân trong xã mỗi người một việc, tập trung toàn bộ nhân lực, vật lực cho việc cai nghiện. Công việc tuy vất vả nhưng mọi người đã học được cách nở nụ cười, hạnh phúc nhìn người thân của đang trở về từ vực sâu của sự mê loạn.

Thậm chí, Trường Giang còn đề xuất ra một ý tưởng nghe có vẻ điên rồ nhưng khá hiệu quả, đó là cho người nghiện đi "cải tạo lao động". Xã Thiên Bình không thiếu ruộng vườn để cày cuốc, càng không thiếu củi to chưa bổ. Những công việc quen thuộc như cuốc đất, trồng rau, bổ củi, xách nước... đôi khi lại có tác dụng rất lớn trong việc giúp người nghiện khôi phục thần trí, trở lại hòa nhập với cuộc sống bình thường.

Mạnh dạn áp dụng cách cai nghiện của thế kỷ hai mươi mốt, một phần vì Trường Giang thực lòng lo lắng cho xã Thiên Bình, nhưng mặt khác, cậu cũng muốn nhanh chóng kết thúc chuyện rắc rối ở đây để Từ Trọng Sinh toàn tâm toàn ý giúp Hoàng Lan giải kỳ độc.

...

Tối nào cũng vậy, Hoàng Lan đều trèo lên gò đất để ngồi ngắm sao trời và trông về phương Nam.

Trăng đã lên cao. Trên bầu trời, lốm đốm sao bạc.

Hoàng Lan nhẩm tính mình đã rời hoàng cung ngót ba mươi sáu ngày. Ba mươi sáu ngày, sẽ chẳng là gì khi đem so với một đời người, nhưng đối với Hoàng Lan, nó lại như ba mươi sáu năm dài đằng đẵng. Nàng từng trốn thoát khỏi gã mặt sẹo Lý Lượng, xui xẻo đụng mặt băng cướp Hồ Long, vẫy nhầm xe ngựa của tên oan gia Lê Thụ, bất lực trước cái chết thương tâm của Ngọc Huyên, sau đó tương ngộ Trường Giang một cách thần kì, được đưa về Viên Diệp cư tịnh dưỡng. Rời khỏi Viên Diệp cư, nàng cùng Trường Giang tiếp tục phiêu bạt, từ chuyện lộn xộn với gã mặt sẹo cho đến cánh đồng tam giác mạch, cuối cùng vì tìm người giải kỳ độc mà dừng chân tại xã Thiên Bình, gặp lại Từ Trọng Sinh.

Cuộc đời giống như một chuyến hải trình, có khi phẳng lặng bình yên, cũng có khi dập dồn sóng gió. Đích thân trải qua quá nhiều biến động, con người ta thường cảm thấy mọi thứ trôi đi thật mau, nhưng khi tất cả đã qua đi, nhắm mắt hồi tưởng lại, sẽ thấy những ngày tháng ấy dài đằng đẵng như cả thế kỷ.

Suốt ba mươi sáu ngày rong ruổi trời nam đất bắc, Hoàng Lan vẫn tự tìm cho mình một lý do để tiếp tục kiên trì, rằng nàng nhất định phải bình an vô sự cho đến khi hồi cung.

Là hồi cung, chứ nàng không dám nguyện ước xa vời rằng mình sẽ trở về thế kỷ hai mươi mốt.

Cũng chẳng biết từ khi nào, hình ảnh vị vua ấy đã khắc sâu vào tâm trí Hoàng Lan, giống như một giấc mộng ngọt ngào, quên không được, bỏ không đành, càng cố xóa đi lại càng nghĩ đến, khiến nàng chỉ muốn lập tức trở về bên hắn, vùi mình trong vòng tay ấm áp của hắn mà ngủ một giấc ngon lành.

Quá mệt mỏi, Hoàng Lan thiếp đi lúc nào không hay.

Trong bóng tối, ánh sáng màu bạc bí ẩn ấy lại lóe lên rồi lặng lẽ biến mất...

...

Từng loại thuốc được bày ngay ngắn trên một chiếc bàn gỗ. Từ Trọng Sinh đang đăm chiêu đọc một cuốn sách về nam dược, thỉnh thoảng lại tiện tay rờ tới một vị thuốc nào đó rồi nhặt lên, bỏ vào thang thuốc đang điều chế dở trước mặt. Mỗi lúc như thế, sắc mặt y lại thêm phần phấn chấn.

Từ Trọng Sinh nghĩ mình đã tìm ra thuốc giải.

Cửa sổ bỗng nhiên bật mở. Một luồng gió lạnh ùa vào, cuốn theo một chiếc lá rơi ngay trên bệ cửa.

"Ai?"

Từ Trọng Sinh vớ lấy chày giã thuốc đứng phắt dậy. Nhưng trước khi y kịp nhìn thấy mặt người kia, một bàn tay đã vươn đến, nhanh như chớp bịt chặt lấy miệng y.

Hình ảnh căn phòng chông chênh, chiếc bàn thuốc bị đạp đổ, dược liệu nhọc công pha trộn biến thành một đống hỗn độn trên nền đất... đó là tất cả những gì Từ Trọng Sinh nhìn thấy trước khi ngất lịm.

...

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

0

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote