Chương 30: Ngược lối

Giữa chốn núi rừng hoang vu, vọng lại tiếng hét thất thanh của một người con gái. Ngược lại, con rắn hổ mang lại tỏ vẻ khoái trá, cứ thế trườn đến sát bên Hoàng Lan hơn. Chiếc lưỡi chẻ đôi thỉnh thoảng lại phun phì phì trong không trung, mang theo hơi thở khò khè, tanh tưởi.

Hoàng Lan khiếp đảm tột cùng, cũng chẳng còn sức mà bò giật lùi lại phía sau nữa. Khi phải đối diện với con rắn khủng bố không hiểu tiếng người này, con dao găm trong tay nàng hoàn toàn chỉ mang tính chất minh họa.

Cái miệng to tướng ngoác ra, để lộ hai cái răng nanh trắng ởn bên trong. Con rắn ngúc ngoắc cái đầu hình tam giác, làm một động tác quen thuộc trước khi kết liễu tính mạng con mồi.

Vào đúng thời khắc sinh tử ấy, bên tai Hoàng Lan vang lên một âm thanh sắc nhọn, cùng với đó, một mũi tên xé gió lao tới, cắm phập vào thân hình ngồn ngộn, gớm ghiếc ấy. Bị chọc phải cơn điên, con rắn ngóc đầu lên, quay ngoắt lại để truy tìm kẻ vừa tấn công mình. Nào ngờ chỉ sau đó một giây, sự hung hãn ấy biến mất, máu từ vết thương ngang thân tuôn ra xối xả, con rắn giãy đành đạch trên mặt đất, mỗi lúc một lồng lộn điên cuồng, một lúc sau thì ngừng lại hẳn. 

Trên mặt đất, xác rắn duỗi dài, một vùng cỏ khô bị máu nhuộm đỏ, đổ rạp về hai phía.

Hoàng Lan sợ hãi đến vã mồ hôi hột. Chỉ cần mũi tên ấy bắn chậm một giây và đi lệch một phân, đảm bảo nàng sẽ biến thành bữa trưa của con rắn gớm ghiếc ấy. Khi định thần lại, nàng mới bất giác nhìn về phía xa, nơi có bóng người thấp thoáng đằng sau gốc cây bạch đàn.

"Này, anh gì ơi!"

Cung tên trên tay người ấy hạ xuống, rồi y quay lưng lại, nhanh chóng biến mất như một cơn gió...

...

Cung tên trên tay hạ xuống, Phạm Anh Vũ quay lưng lại, nhanh chóng biến mất như một cơn gió. Đi được một đoạn, y mới hắng giọng, không rõ đang nói với ai.

"Ra đây đi! Còn định trốn đến khi nào nữa?"

Từ sau tảng đá hộc phía bên trái, một người miễn cưỡng bước ra.  Trường Giang bận bịu phủi đám lá bạch đàn rơi đầy trên tóc, hoàn toàn phớt lờ cái lườm sắc lẻm của đối phương.

"Cậu dám theo dõi ta?"

Phạm Anh Vũ nắm lấy cổ áo Trường Giang, lạnh giọng truy vấn. Lê Khải Triều đã từng đoán vu vơ rằng Trường Giang là gian tế của triều đình. Bảo kiếm vẫn nắm chắc trong tay, chỉ cần trong ánh mắt đối phương tồn tại một tia bất thường, kể cả là nhỏ nhất, y sẽ cho cậu ta về chầu ông bà ông vải ngay lập tức.

Nhưng bản tính đa nghi đã khiến Phạm Anh Vũ tự rước nợ vào thân rồi. Trường Giang mà là gian tế? Nực cười! Cậu lang bạt khắp nơi, xuôi ngược nam bắc cũng chỉ vì muốn tìm kiếm tung tích cô bạn họ Nguyễn nào đó. Ba tháng nay, hành trình của Trường Giang chẳng khác nào mò kim đáy bể. Nhưng cậu chưa bao giờ từ bỏ hi vọng.

Lần này cũng vậy.

Là một người được đào tạo trong môi trường giáo dục hiện đại, Trường Giang vốn có niềm tin rất mạnh vào chủ nghĩa khoa học biện chứng. Nhưng ba tháng trước, khi thức dậy ở thời đại này, cậu đã không còn cố chấp bấu víu vào khoa học nữa. Nếu sức mạnh siêu nhiên không tồn tại thì việc cơn gió xoáy ấy xuất hiện rồi kéo cả Hoàng Lan và cậu ngược về quá khứ cần được giải thích như thế nào? Ảo ảnh ư? Ảo ảnh có thể tạo ra bối cảnh chân thực đến thế? Ảo ảnh gì mà lại đủ sức giam chân cậu trong một thế giới khác suốt thời gian dài như vậy?

Hiện thực càng tàn khốc thì càng phải đối diện, bởi chỉ khi thẳng thắn đối diện, con người ta mới có thể nhìn ra con đường mình cần đi. Còn nếu tiếp tục tự lừa gạt bản thân, họ sẽ chẳng nhận được gì cả.

Đêm qua, Trường Giang mơ thấy Hoàng Lan đang lưu lạc đâu đó ở vùng rừng núi phía bắc Đại Việt. Giấc mơ này, cậu nguyện tin là có, còn hơn nhắm mắt làm ngơ, tự từ bỏ cơ hội của chính mình.

"Tôi có bản lĩnh theo dõi anh không? Chẳng là có việc đi ngang qua đây, nhìn thấy anh nên muốn rủ anh đi cùng thôi. Anh cũng biết tôi không thông thạo đường rừng lắm mà."

Vừa nói, Trường Giang vừa kiên nhẫn gỡ từng ngón tay của Phạm Anh Vũ ra. Phải công nhận tay thằng cha này còn cứng hơn cả sắt thép!

"Chỗ này đồng không mông quạnh, cậu đến đây làm gì?"

"Hôm qua tôi mơ thấy bạn tôi gặp nguy hiểm, ở đâu đó rất gần đây." Trường Giang đáp.

Con người này có thể nói dối bất kì điều gì, chỉ khi nhắc đến người bạn đó, cảm xúc trong ánh mắt của cậu ta mới là chân thực nhất. Biết mình hiểu lầm đối phương, Phạm Anh Vũ hòa hoãn hơn đôi chút:

"Cậu vẫn muốn tìm người đó?"

Trường Giang gật đầu ngay tắp lự. Bỏ cuộc là từ không có trong khái niệm của cậu.

Phạm Anh Vũ chán nản giải thích:  

"Nơi này, tám dặm mới có một nguồn nước, hai mươi dặm mới gặp một thôn làng. Đừng nói là con người, đến chim muông dã thú cũng không phải muốn thấy là thấy. Tìm người ở chốn thâm sơn cùng cốc này ư? Trường Giang, cậu có bị ảo tưởng quá không đấy?"

Điều Phạm Anh Vũ nói là sự thật. Khu rừng này quá mức thưa vắng. Bằng chứng là người dẫn đường là Trường Giang nhờ đã mất tăm mất tích hơn nửa canh giờ, chẳng biết gã bị lạc hay cố tình bỏ rơi cậu nữa. Nhưng điều này chưa đủ để khiến Trường Giang sợ hãi. Cậu chỉ thản nhiên hỏi lại:

"Anh có chắc chắn người tôi cần tìm không có ở đây không?"

Phạm Anh Vũ nhíu mày rồi lắc đầu. Y còn có việc của mình, không rảnh rỗi quản chuyện người khác.

"Vậy đấy, anh không chắc, tôi cũng không chắc, vậy tại sao tôi lại phải từ bỏ khi chưa thử hết sức mình? Nếu anh không thích dẫn đường thì thôi, tôi tự đi một mình."

Trường Giang làu bàu rồi bước nhanh lên phía trước. Phạm Anh Vũ cũng không thèm tranh cãi với cậu nữa. Cứ mỗi lần nhắc đến người con gái họ Nguyễn đó, Trường Giang đều hào hứng và bất chấp như vậy.

Hai người họ tiếp tục hành trình giữa rừng bạch đàn vô cùng vô tận.

Đi được nửa ngày, thấy Phạm Anh Vũ cứ lẳng lặng như cô hồn bóng quả, Trường Giang đến phát bực, bèn chủ động bắt chuyện với y:

"Anh Vũ, có việc này tôi muốn nói với anh, chỉ hi vọng anh đừng trách tôi nhiều chuyện..."

"Nói đi!"

Phạm Anh Vũ hắng giọng. Hôm nay y có chuyện quan trọng cần làm, vậy mà cái tên nhãi Trường Giang này tự dưng ở đâu độn thổ lên, lẵng nhẵng bắt y dẫn đường đã đành, lại còn không ngừng lải nhải gợi chuyện nữa chứ, thật là phiền phức mà.

"Anh đối với Viên Nhiên có thật lòng không?" Đột nhiên Trường Giang hỏi một câu rất không liên quan.

Phạm Anh Vũ đáp luôn không cần suy nghĩ:

"Đối với ta, cô ấy còn quan trọng hơn cả sinh mạng của mình."

Hình như Trường Giang cũng chỉ chờ có thế. Cậu lập tức gạt phắt đi:

"Anh nói dối!"

Bước chân của Phạm Anh Vũ hơi khựng lại. Y khó hiểu nhìn Trường Giang. Khi y cứu Trường Giang từ tay thần chết trở về, cậu ta lầm lì và yếu ớt lắm, đâu có dáng vẻ ngông nghênh như thế này? 

Dĩ nhiên Phạm Anh Vũ đã nhầm. Nửa năm, Trường Giang lầm lì vì cậu chưa quen với thế giới này, cậu yếu ớt vì vết thương chưa hồi phục. Lý do đơn giản vậy thôi. Chứ thực ra, ở trường đại học, Trường Giang là bí thư kiêm phó chủ nhiệm một câu lạc bộ khá có "tai tiếng", cậu không nổi loạn đã may lắm rồi, lấy đâu ra kiểu sống tự kỷ như Phạm Anh Vũ nghĩ!

Trường Giang trịnh trọng nói:

"Chúng ta quen nhau cũng gần nửa năm rồi đấy. Có những chuyện anh không nói, tôi không hỏi, nhưng không có nghĩa là cái gì tôi cũng không biết. Cuộc sống của anh không đơn giản như những gì mà anh đang cố thể hiện ra bên ngoài..."

Thanh bảo kiếm trong tay Phạm Anh Vũ khẽ rung lên. Y lạnh lùng ngắt lời Trường Giang, ngữ khí đe dọa:

"Dám nói ra những lời này, không sợ ta sẽ giết cậu thật sao?"

Trường Giang bình thản liếc nhìn thanh bảo kiếm ấy rồi lắc đầu:

"Chính vì cứ tiếp tục im lặng, sự hoài nghi và úy kị giữa chúng ta mới càng ngày càng sâu. Anh cứu tôi, nhưng vẫn âm thầm đề phòng tôi, có phải không?"

Phạm Anh Vũ im lặng không đáp. Nhân từ với kẻ địch là tàn bạo với chính mình. Đành rằng Trường Giang không phải kẻ thù, cậu cũng chẳng dính dáng gì đến mấy bí mật của y, nhưng nguyên tắc của Phạm Anh Vũ là vậy. Hai mươi năm qua, nếu Phạm Anh Vũ sống nhân từ và yếu đuối như bao kẻ khác, chỉ e rằng y đã chết không chỉ một lần. Có điều y không ngờ tới, đó là Trường Giang lại thẳng thắn nhắc tới chuyện này.

Đoán được sự khó xử của đối phương, Trường Giang thở dài:

"Anh và Viên Nhiên đã cứu tôi, lẽ nào tôi lại bán đứng hai người? Nguyễn Trường Giang này mặc dù không phải anh hùng hào kiệt gì, nhưng cũng không phải kẻ tiểu nhân vong ân bội nghĩa, bán bạn cầu vinh. Nếu sợ tôi làm lộ bí mật của anh, vậy ngày đó anh còn cứu tôi làm gì? Giết tôi đi, chẳng phải an toàn hơn sao?"

Nói xong, Trường Giang liền nhắm chặt mắt lại. Ở một bên, Phạm Anh Vũ lộ vẻ khó hiểu, nhìn chằm chằm vào bộ dạng quyết liệt như tử sĩ của đối phương.

"Cậu cho rằng tôi không dám giết cậu?"

Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, mỗi giây trôi qua cũng dài đằng đẵng tựa thế kỉ...

Cuối cùng Phạm Anh Vũ thu kiếm về, y vỗ vai Trường Giang và bật cười khoái trá:

"Thôi được rồi, ta tin cậu là được chứ gì! Mở mắt ra đi, cái kiểu làm bộ làm tịch của cậu nhìn muốn ói quá!"

"Muốn ói" là từ mà Trường Giang mang về thế giới này. Lê Khải Triều thấy thú vị thì cũng học đòi nói theo. Nghe hai tên này lải nhải nhiều quá, Phạm Anh Vũ vô tình nhiễm lúc nào không hay.

Trường Giang đắc ý cười. Cậu biết Phạm Anh Vũ không phải kẻ xấu xa hẹp hòi, nhưng để làm bạn với y, có một số chuyện nên thẳng thắn với nhau trước vẫn hơn. Phạm Anh Vũ thì "vô tình" vỗ thêm một phát nữa vào vai Trường Giang làm cậu giật bắn người.

"Đùa chứ, anh định giết tôi thật đấy à?" Trường Giang nhăn nhó.

"Đừng vội mừng!" Ngay lập tức, Phạm Anh Vũ khôi phục vẻ lạnh lùng ban đầu: "Không giết cậu, không có nghĩa tôi sẽ không tính sổ với cậu. Chuyện vừa rồi là sao?"

"Anh thực sự muốn nghe?"

Phạm Anh Vũ gật đầu:

"Nếu đó là lời thật lòng."

Nụ cười trên môi Trường Giang hơi ngưng lại. Cậu thở dài:

"Tôi biết anh có nhiều chuyện quan trọng phải làm, nhưng nếu yêu Viên Nhiên, anh nên nghĩ cho cô ấy một chút. Con người anh cứ lông bông khắp nơi, nay đây mai đó, có nhà mà chẳng khác nào kẻ vô gia cư. Anh nghĩ rằng dựng lên một khu rừng trúc thơ mộng, đào một cái ao, thả vào đó vài con cá là đủ khiến Viên Nhiên thoải mái sống trong Viên Diệp cư sao? Nên biết rằng, đối với một người con gái, chờ đợi chưa bao giờ là hạnh phúc. Tôi không quan tâm bên ngoài anh là ai, sự nghiệp của anh vĩ đại như thế nào, nhưng nếu trong tình yêu, người anh yêu vì anh mà buồn khổ thì anh cũng chỉ là một kẻ thất bại mà thôi."

Mỗi lần ghé thăm Viên Diệp cư, Trường Giang đều bắt gặp hình ảnh người con gái băng thanh ngọc khiết ấy đơn độc ngồi đánh đàn, vẽ tranh giữa vườn trúc u tĩnh.

Bức tranh này đẹp lắm, nhưng hình như cô vẽ đôi chim uyên ương này sai rồi. Đã là chim uyên ương thì phải bay bên nhau, thắm thiết không rời mới phải, đằng này cô lại để mỗi con bay một trời...

Đâu phải lúc nào uyên ương hồ điệp cũng cần ríu rít bên nhau? Mạc Viên Nhiên tựa lưng vào cánh cổng trúc ở Viên Diệp cư, lặng nhìn về phía xa, không rõ đang nói với Trường Giang hay đang tự độc thoại với chính mình. Chàng còn có tâm nguyện lớn chưa thành, ta không thể ích kỷ níu chân chàng một chỗ. Chỉ cần trong tim chàng có ta, dù hai ta xa cách chân trời góc bể cũng có khác gì cận kề trước mắt...?

Trường Giang dám cá rằng Mạc Viên Nhiên đang nói dối! Làm gì có người con gái nào muốn người mình yêu bỏ đi biền biệt cả tháng trời? Sống trong chờ đợi có khi nào là hạnh phúc? Phụ nữ thường cho rằng họ cao thượng, nhưng kì thực, họ chưa biết cách ích kỷ mà thôi.

Dù chịu ơn cứu mạng nhưng có một số chuyện Trường Giang lại không thể đồng tình với Phạm Anh Vũ. Nếu không vì nể mặt thanh bảo kiếm trong tay y, cậu đã xắn tay áo lên mà dạy y một bài học về cách đối xử với phụ nữ rồi.

Chỉ thấy Phạm Anh Vũ trầm ngâm, cũng không rõ đã tiếp thu được mấy phần tư tưởng của Trường Giang, một lúc sau, y cười khẩy:

"Ta hiểu rồi."

Giọng điệu của Phạm Anh Vũ hàm chứa sự dứt điểm rõ ràng. Trường Giang biết có nói thêm nữa cũng vô dụng. Quan trọng hơn, Phạm Anh Vũ tuy lừ lừ như tàu điện ngầm nhưng tuyệt đối không phải dạng đầu đất. Vì bức xúc thay Mạc Viên Nhiên nên cậu mới sạc cho y một trận, chứ thực ra, khi y nở ra nụ cười khinh bạc ấy, cậu lại có linh cảm rằng y đã thông suốt mọi chuyện từ lâu rồi.

Trường Giang ngán ngẩm nói sang chuyện khác. Vốn dĩ có một việc cậu định hỏi ngay từ đầu, nhưng cuối cùng lại bị bộ dạng khủng bố của Phạm Anh Vũ dọa cho quên béng mất.

"Phải rồi, khi vừa đến đây tôi có nghe thấy tiếng ai đó hét lên thì phải?"

Nhớ lại tình huống lúc đó, Phạm Anh Vũ chỉ cười nhạt. Thái độ của y lúc cao hứng lúc lừ lừ, khi lồi khi lõm, càng khiến Trường Giang chóng hết cả mặt.

"Là một kẻ lạc đường thôi. Người này ngay cả ổ rắn cũng không phân biệt được, nếu không có ta ra tay kịp thời, không khéo bị rắn cắn chết rồi cũng nên."

"Thế người ấy đâu rồi?" Trường Giang cảm thấy có trách nhiệm phải thắc mắc tiếp. Cậu cũng vừa lạc người dẫn đường của mình, biết đâu.

"Ta không biết. Có lẽ cô ta tiếp tục tìm đường ra khỏi đây."

Đến khi nghĩ kĩ lại lời của Phạm Anh Vũ, Trường Giang thực chỉ muốn độn thổ cho rồi. Tiễn Phật thì tiễn tới Tây Thiên. Phạm Anh Vũ à, anh làm ơn giúp người thì giúp cho trót đi được không? 

Đoán được đối phương đang bức xúc điều gì, Phạm Anh Vũ hơi phật ý nhưng vẫn giải thích:

"Loại vải may trang phục mà cô ta mặc chỉ ở trong cung mới có. Mà ta nói rồi, ta không thích dây dưa với người của triều đình. Cậu hiểu rồi chứ?"

...

Nghe tiếng bẫy sập, tên thổ phỉ Hồ Long mừng húm, vội dẫn lâu la chạy ra. Có lẽ ông trời nghe hắn ca cẩm sốt ruột quá, đành mắt nhắm mắt mở đáp ứng lời cầu xin, cho hắn một con mồi béo bở cũng nên...

Nhưng khi nhìn đến con mồi đang giãy giụa trong lưới, mặt Hồ Long liền nhăn như khỉ. Cứ tưởng sẽ tóm được một đoàn thương nhân lắm tiền nhiều của như mọi khi, ai dè vớ ngay phải một đứa con gái ốm nhách.

Vì mải đuổi theo bóng người lạ mặt kia, Hoàng Lan đã vô tình lọt vào địa bàn của băng cướp cạn Hắc Long từ lúc nào không hay.

"Đại ca, làm gì bây giờ?"

"Đưa cô ta ra khỏi lưới đã."

Thằng bên cạnh nhắc. Ngay lập tức Hoàng Lan được giải thoát.

"Tiếp theo thì sao ạ?"

Vừa hỏi đến câu thứ hai, thằng Mão đã bị Hồ Long cho một cái bạt tai.

"Đồ ngu, mày ăn cám lợn nhiều quá nên óc cũng thành óc lợn rồi hả? Lấy đám nữ trang trên người cô ta chứ còn làm gì nữa! Chúng mày xem cái trâm trên đầu cô ta đi, lại còn sợi dây chuyền nữa, toàn vàng thượng hạng cả đấy, đem bán rẻ cũng được vài trăm quan tiền là ít."

Tên tướng cướp vừa nói xong, Hoàng Lan đã nhanh tay gỡ trâm cài đầu, tháo vòng tay ra rồi ném về phía bọn chúng. Mấy thứ này tuy bán đi có thể làm lộ phí đi đường, nhưng giờ nàng rơi vào tay bọn cướp, thoát thân mới là chuyện trọng yếu. Hơn nữa, một khi đã xác định không giữ được của, thà Hoàng Lan tự mình gỡ bỏ đồ đạc còn hơn để bọn chúng động chân động tay vào người nàng.

Cả đời cướp bóc, bọn cướp chưa bao giờ gặp một người nào nhanh nhảu, nhiệt tình như Hoàng Lan. Thấy nàng hào phóng ném cả mớ đồ về phía mình, chúng tưởng nàng có âm mưu gì đó, bởi vậy cứ đứng ngây ra như ngỗng, chỉ có Hồ Long vẫn cười nham nhở:

"Xem ra cô em cũng là người biết điều. May cho cô em đấy, bọn ta xưa nay chỉ cướp người, không cướp sắc."

Hắn cúi xuống nhặt mấy món trang sức lên, chăm chú ngắm nghía, được một hồi lại ra vẻ kể cả:

"Người băng rừng một mình như cô em, sao lại có nhiều đồ quý báu như vậy? Ta trông cô em cũng không giống loại bỏ nhà đi theo trai lắm..."

Theo trai cái đầu nhà ngươi ấy! Hoàng Lan thầm chửi. Nàng bắt đầu nghi ngờ không biết có phải lắm mồm là căn bệnh chung của bọn trộm cướp ở thời đại này hay không?

"Có bao nhiêu cũng đưa hết cho các anh rồi, giờ cho tôi đi được chưa?" Trong lòng thì chửi, ngoài mặt nàng vẫn miễn cưỡng lễ phép. Ở thì các cụ vẫn có câu, tránh voi chẳng xấu mặt nào...

Hồ Long cũng chẳng suy nghĩ nhiều, khoát khoát tay ra hiệu cho bọn lâu la thả nàng ra. Hắn còn đang bận rộn với món hời từ trên trời rơi xuống này. Chỉ chờ có thế, Hoàng Lan vội vàng ba chân bốn cẳng chạy đi.

"Khoan đã!"

Suýt chút nữa Hoàng Lan ngã dúi dụi về phía trước. Không phải đã nói thả người rồi sao? Chẳng lẽ bọn này định cướp sắc thật?

"Đồ quý giá tôi đã đưa hết cho các anh rồi mà..." Nàng vặn vẹo hai tay một cách khó nhọc.

"Ta không nói chuyện đó." Hồ Long đang bận rộn ngắm nghía chiếc trâm phỉ thúy trên tay, rồi hắn giơ chiếc trâm cài lên, sẵng giọng hỏi: "Từ đâu mà cô em có thứ này?"

Không hiểu dụng ý của bọn cướp, Hoàng Lan vớ bừa một lý do cho có lệ.

"Là của mẹ tôi mua cho tôi."

"Mua?" Hồ Long bực tức ném chiếc trâm phỉ thúy xuống đất. Hắn rít lên: "Đây là đồ trong cung mới có. Cô em tưởng thằng Long này là thằng ngu à?"

Vật dụng trong hoàng cung đều khắc kí hiệu chữ "quan", biểu trưng quyền lực của triều đình đương thời. Hoàng Lan ở trong cung lâu như vậy mà vẫn không hay biết, trong khi Hồ Long chỉ nhìn một cái là nhận ra. Xem ra băng cướp này không phải đơn giản. Hoàng Lan bắt đầu cân nhắc. Nếu nói ra mọi chuyện, liệu bọn cướp có cảm kích mà thả nàng ra không? Không thể! Những kẻ trước mặt trông cũng chẳng tử tế hơn so với gã mặt sẹo là mấy. Hơn nữa, thái độ của tên cầm đầu khi nhắc đến hai chữ hoàng cung rõ ràng không có chút thiện cảm. Nếu nàng nói ra thân phận của mình lúc này, chỉ e rằng tránh vỏ dưa lại gặp ngay lựu đạn. Hồ Long không ngu, nhưng nàng cũng không ngu!

"Đại ca à, tha cho tôi đi mà. Thực ra tôi là cung nữ trốn khỏi hậu cung. Những món đồ này là tôi ăn trộm của chủ nhân, định bụng kiếm chút vốn liếng, khi về quê thì mở một hàng quán nhỏ."

"Chủ nhân cô là người nào?" Hồ Long lại hỏi, cứ như thể từ vua đến thái giám trong cung đều là người quen của hắn vậy.

"Là một vị tu dung họ Lê." Nàng nghĩ tới Lê Tuyên Kiều: "Cô ta là một kẻ hẹp hòi, suốt ngày bắt nạt đám cung nữ bọn tôi. Đại ca xem đấy, chỉ là một tài nhân, vậy mà cô ta lúc nào cũng vênh vênh váo váo, làm như trong cung chỉ có mình cô ta là mỹ nhân không bằng..."

Hồ Long lạnh lùng hô một tiếng, người con gái trước mặt hắn liền im bặt. Nhưng đó mới là phản ứng nàng mong muốn. Nếu đối phương biết nàng là cung nữ hầu hạ một kẻ tầm thường, có lẽ hắn sẽ không làm khó nàng.

"Hậu cung canh gác nghiêm ngặt, cô em làm thế nào mà thoát ra được?"

Nhướn cặp mày rậm như đôi sâu róm lên, Hồ Long chết tiệt vẫn không chịu buông tha nàng. Tên tướng cướp này tính ra cũng không phải hạng đầu óc ngu si, tứ chi phát triển nhỉ?

Hoàng Lan giả bộ khó xử:

"Chuyện này... chẳng là tôi có quen một người bạn trên giang hồ. Là anh ấy dùng võ công trác tuyệt giúp tôi trốn ra khỏi cung. Thề có trời đất, ta mà nói dối chuyện này, sẽ bị sét đánh chết."

Thời tiết này lấy đâu ra sét? Hơn nữa, chuyện Lê Khải Triều từng giúp nàng trốn ra khỏi cung là thật, nàng thề chung chung như thế cũng coi như không nói dối đi.

Hồ Long nửa tin nửa ngờ:

"Có thật không?"

Hoàng Lan gật đầu ngay tắp lự, chớp chớp mắt nhìn hắn, ra chiều vô tội. Hồ Long đắn đo một hồi, sau cùng tặc lưỡi:

"Phi tần cũng không đến nỗi ốm nhách như cô em."

Hoàng Lan gật đầu hưởng ứng.

Giờ thì tốt rồi. Oan có đầu, nợ có chủ. Hắn có thù oán với triều đình cũng không đến nỗi trút giận lên đầu một cung nữ chứ?

Nhưng Hoàng Lan còn chưa kịp mừng thì Hồ Long lại thản nhiên nói tiếp:

"Nhưng trên người cô em có mùi hương rất lạ. Loại hương liệu này chỉ các quý nhân mới được dùng. Cẩn tắc vô áy náy, chúng ta đành phải để cô em chịu thiệt thòi rồi."

Điều nàng lo sợ nhất chính là thân phận của mình bị bại lộ. Nếu biết nàng chính là Nguyễn sung nghi, liệu Hồ Long sẽ làm gì? Bắt cóc tống tiền? E rằng không chỉ đơn giản như thế. Dựa vào thái độ hằn học của hắn nãy giờ, nàng tin chắc rằng băng cướp này, hoặc ít ra riêng bản thân hắn, có oán thù gì đó với triều đình. Nàng thực sự nghi ngờ kẻ đứng trước mặt mình không phải chỉ là một tên thảo khấu vùng sơn cước. Trong lòng đã cáu giận đến cực điểm, nhưng quân tử phải biết tiến biết thoái, nàng chỉ dám cười cầu tài rồi tự động lùi lại vài bước, đồng thời kín đáo sờ đến con dao găm vẫn giấu bên hông.

Từ phía sau Hồ Long, hai gã mặt đen như Bao Công, tướng to như hộ pháp lừ lừ tiến đến. Trong tay bọn chúng, Hoàng Lan nhác trông thấy một thanh đao lớn.

"Đã bảo tôi chỉ là cung nữ trốn khỏi cung thôi mà. Nếu có ân oán gì với triều đình, các người cứ việc đi tìm hoàng thượng mà tính sổ. Nếu không biết đường vào cung, tôi chỉ cho, vẽ thành bản đồ cũng được, tôi hay phụ trách đi đưa đồ, đường ngang ngõ dọc của hoàng cung căn bản cũng biết đại khái, đảm bảo không lừa các người đâu."

Bệ hạ à, Hoàng Lan không cố ý bán đứng người đâu, nhưng mạng người quan trọng, bệ hạ thông cảm cho tôi lần này nhé.

Hoàng Lan vừa thương lượng với bọn cướp vừa thầm xin lỗi Tư Thành. Thế nhưng bọn này cũng chẳng thèm nghe nàng nói. Một trong hai gã hộ pháp sấn tới, đao trong tay gã đã chực vung lên.

Không thể trông chờ vào may mắn, phải tự cứu mình vậy...

Nghĩ là làm, Hoàng Lan liều mạng rút con dao găm ra, làm động tác uy hiếp rồi lùi sát vào một gốc cây cố thủ. Nếu bọn này ép người quá đáng, nàng có chết cũng phải liều mạng với chúng.

"Cũng có chút khí phách!" Khóe miệng Hồ Long hơi nhếch lên. Hắn chống tay vào cằm, thích thú nhìn vào cổ tay trắng nõn của Hoàng Lan: "Chỉ có điều chúng ta rất ghét những kẻ dây dưa với triều đình. Ghét đến nỗi, hễ gặp đều muốn giết."

Năm chữ cuối cùng, hắn cố ý nói thật mạnh để Hoàng Lan nghe rõ. Đôi mắt diều hâu lộ ra một tia hung hãn. Có lẽ hắn không nói đùa.

Chẳng hiểu lúc ấy tại sao Hoàng Lan lại lôi Lê Tư Thành ra hỏi han. Được lắm, hóa ra hắn đi kết thù kết oán khắp nơi, hại nàng hôm nay bị liên lụy!

Hồ Long đang cười nhạt bỗng nhiên nheo mắt lại, chăm chú nhìn cho rõ vật Hoàng Lan đang cầm trong tay.

"Sao cô em lại có con dao của Lê đại ca?"

Lê đại ca? Hồ Long đang nói đến Lê đại ca nào? Chẳng lẽ là...

Hoàng Lan nhìn lại vật trong tay mình. Con dao này là nàng vớ bừa lúc hỗn loạn ở lãnh cung, giờ nghĩ kĩ lại, nàng mới nhận ra nó chính là con dao găm mà Lê Khải Triều đã từng kề vào cổ mình lúc đến đòi tượng La Hán hổ phách.

Coi như trời giúp nàng!

"Đại ca biết anh Khải Triều?"

Hồ Long bán tín bán nghi:

"Chẳng lẽ... chẳng lẽ người bạn võ công trác tuyệt mà cô nương nhắc tới chính là Lê đại ca?"

Từ "cô em" chuyển thành "cô nương", có vẻ cũng không tệ!

Trong lòng Hoàng Lan bấm bụng cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ ngây ngô giải thích:

"Ừm, đệ nhất thần trộm Lê Khải Triều với tôi là chỗ thân thiết. Anh ấy biết tôi muốn rời cung nên mới tiện đến giúp một tay. Trước khi đi, anh ấy còn tặng tôi con dao này để phòng thân."

"..."

"Lê Khải Triều thích nhất là mấy món đồ làm bằng hổ phách, khi đi ăn trộm luôn mang theo lông ngỗng để khiêu khích gia chủ."

Nói xong, Hoàng Lan dừng lại, kiên nhẫn chờ đợi.

Quả nhiên, sự nghi ngờ trong mắt Hồ Long lập tức biến mất. Hắn ngửa mặt lên trời cười ha hả.

"Hóa ra là người một nhà. Cô nương à, thất lễ rồi." Rồi hắn quay sang mắng bọn đàn em: "Bọn ngu kia còn không buông tay ra! Chúng mày làm người ta đau rồi đấy, biết chưa hả?"

Khi không bị mắng oan, hai tên hộ pháp kia ấm ức rút về.

Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhưng Hoàng Lan cảm thấy hơi sốc. Cũng phải thôi. Một phút trước, Hồ Long còn đòi ăn tươi nuốt sống nàng, còn bây giờ, đến nụ cười của hắn cũng vô cùng hòa nhã, trông không khác MC dẫn chương trình gặp nhau cuối tuần là mấy.

Hoàng Lan đánh bạo hỏi:

"Không biết đại ca với anh Khải Triều có quan hệ ra sao?"

Hồ Long chắp tay nói, vẻ ngông cuồng ban nãy mất sạch:

"Ta họ Hồ, cô nương cứ gọi ta là Hồ Long. Chẳng giấu gì cô, Lê đại ca là người mà Hồ Long này ngưỡng mộ nhất. Võ công cùng sự nghiệp Hắc Long này, đều nhờ Lê đại ca mà có..."

Đụng trúng chỗ ngứa, Hồ Long càng nói càng hăng, đại khái ngợi ca Lê Khải Triều võ công tuyệt phàm, tài hoa xuất chúng, phong độ ngời ngời, sự nghiệp hiển hách, đặc biệt còn truyền thụ võ công cho Hồ Long và giúp hắn gây dựng băng cướp cạn này. Phải làm một khán giả bất đắc dĩ, Hoàng Lan giả bộ hớn hở nghe, thỉnh thoảng còn chêm vào vài câu, nhưng trong lòng thì chán không buồn nói. Sự nghiệp lẫy lừng của một tên trộm có thể tùy tiện mang ra khoe khoang sao? Trộm cướp lại đi ca ngợi nhau là anh hùng... Cũng may Lê Khải Triều từng giúp Hoàng Lan không ít việc nên đối với đám lâu la của hắn, nàng cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Trò chuyện một hồi, chẳng mấy chốc mặt trời đã lên quá đỉnh đầu. Hồ Long tỏ ra là một chủ nhà hiếu khách, nằng nặc mời Hoàng Lan về chỗ bọn chúng dùng cơm. Nghĩ đến cảnh bước chân vào sào huyệt bọn cướp, Hoàng Lan không khỏi nuốt khan, thế là mặc kệ cho hắn nhiệt tình mời mọc đến cỡ nào, nàng đều từ chối, lúc kiên quyết, lúc ngọt nhạt, thỉnh thoảng lại vờ như vô tình nhắc tới Lê đại ca của Hồ Long. Biết không thể giữ chân đối phương, Hồ Long cũng không miễn cưỡng nữa.

"Cô nương, đi đường cẩn thận."

Khi Hoàng Lan đi được một đoạn khá xa, vẫn thấy Hồ Long đứng đó nhìn theo, thiếu mỗi nước tìm đâu ra một cái khăn mà vẫy vẫy cho đúng kịch bản nữa thôi. Nàng vừa giận vừa buồn cười. Có lẽ những tên cướp này trước đây cũng là người lương thiện, vì một lý do nào đó mà sa chân làm cướp, nhưng bản chất lương thiện trong chúng vẫn chưa mất hết.

Một lúc sau, có người đuổi theo Hoàng Lan. Hóa ra Hồ Long sợ nàng không biết đường ra đã đặc biệt phái một thuộc hạ đến làm nhiệm vụ dẫn đường cho nàng.

Không líu líu lo lo như đồng bọn, Dậu ít nói, trầm ngâm nhưng đích thị là một người dẫn đường tận tụy và chuyên nghiệp. Đối với cậu ta, rừng sâu giống như là nhà. Đoạn suối nào nông sâu, chỗ nào có hốc rắn, đi đường nào nhanh hơn, rẽ lối nào để tránh vướng vào bụi gai... cậu ta đều thuộc làu làu như nằm lòng bàn tay. Dưới sự hỗ trợ của Dậu, chẳng mấy chốc, đường lớn dưới chân núi đã hiện ra.

Dậu chỉ xuống con đường trước mặt rồi cẩn thận dặn dò:

"Bây giờ là giờ thú rừng ra khỏi hang kiếm ăn. Phía trước một dặm có một quán trọ nhỏ, tốt nhất cô nương nên đến đó nghỉ chân, đợi qua giờ mùi hãy đi tiếp. Bà chủ quán trọ là người quen của chúng tôi, cô nương cứ nói mình là bạn của Hồ đại ca, chắc chắn sẽ được tiếp đãi tử tế. Đường ra khỏi núi thì cứ vừa đi vừa hỏi, cũng không còn xa lắm đâu. Tôi chỉ tiễn được đến đây thôi, chặng đường phía trước, cô nương tự bảo trọng."

Hoàng Lan cảm kích gật đầu. Cứ tưởng phải bỏ mạng chốn rừng thiêng nước độc, ai ngờ cuối cùng lại gặp phải người tốt!

...

Phạm Anh Vũ hì hục vạch đám lá khô trên mặt đất lên, cẩn trọng xem xét một dấu vết nào đó. Trường Giang đứng bên cạnh cứ nhấp nha nhấp nhổm. Mặc dù cậu chẳng hiểu mấy hạt gạo vương vãi kia có ý nghĩa gì nhưng trông Phạm Anh Vũ lúc này chẳng khác phần tử khủng bố Al - Qaeda là bao.

"Sao vậy?"

Phạm Anh Vũ không trả lời Trường Giang, chỉ huýt nhẹ một tiếng sáo, lập tức đằng xa vang lên tiếng vó ngựa. Một lát sau, một con ngựa lông trắng như tuyết xuất hiện. Trường Giang biết con ngựa này, nó là ngựa cưng của Phạm Anh Vũ, tên gọi Tiểu Bạch Nhi.

"Ê này, anh định đi đâu?"

Thấy Phạm Anh Vũ nhảy tót lên lưng ngựa, Trường Giang cuống quýt gọi theo. Buổi sáng đã lạc mất người dẫn đường, giờ nếu Phạm Anh Vũ cũng bỏ đi, chắc cậu toi luôn mất.

Phạm Anh Vũ đến đây thực chất là để triệt tiêu đường dây buôn lậu gạo giữa Họ Lê và Đại Minh. Nhưng Lê Thụ là một kẻ không biết điều. Phạm Anh Vũ đã tha mạng cho hắn, vậy mà hắn vẫn lật lọng...

Thấy Trường Giang giữ chặt lấy yên ngựa, Phạm Anh Vũ hơi bực mình.

"Ta không trở về Viên Diệp cư ngay đâu."

"Không sao, tôi đi cùng anh."

"Việc ta sắp làm rất nguy hiểm. Tốt nhất cậu đừng lên liên vào..."

"Là chuyện tốt chứ?"

Phạm Anh Vũ nhìn Trường Giang chằm chằm:

"Làm anh hùng không dễ đâu."

"Biết đâu tôi sẽ giúp được gì cho anh." Trường Giang nói chắc như đinh đóng cột. Cậu đã lật tung cả khu rừng này lên mà vẫn không thấy Hoàng Lan, giờ theo Phạm Anh Vũ đi "đổi gió" một chút cũng tốt. Quan trọng hơn, cậu không nghĩ Phạm Anh Vũ lại dính dáng đến những chuyện tày trời liên quan tới mệnh quan triều đình.

Một phần vì không muốn tốn thời gian dây dưa với Trường Giang, phần cũng nghĩ cậu chàng sẽ giúp ích cho mình, cuối cùng Phạm Anh Vũ miễn cưỡng:

"Vậy thì cùng đi. Nhưng cậu có làm sao, ta mặc kệ đấy."

Trường Giang phớt đời đáp:

"Số tôi cao lắm, không dễ chết đâu. Mà giờ chúng ta đi đâu?"

"Tư dinh của thiếu úy Lê Lăng."

Phạm Anh Vũ âm thầm nghiến răng. Chuyến này, y sẽ đi tính sổ với Lê Thụ.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

0

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote