Chương 9. Quang Thục hoàng thái hậu

 Sau tiếng thông truyền quen thuộc của Đặng Phúc, đám thị vệ canh cửa Nhữ Hiên các đồng loạt quỳ xuống để nghênh tiếp thánh giá. Tư Thành lệnh cho bọn họ đứng dậy rồi một mình bước vào tẩm điện. Trên chiếc giường gỗ đặt ở góc nhà, người con gái đó đang nằm mê man bất tỉnh. Mí mắt nàng khép chặt, cánh mũi thở ra từng hơi thở yếu ớt, và từ miệng vết thương trên thái dương của nàng, một dòng máu đỏ thẫm chầm chậm vương xuống.

Tư Thành đứng lặng bên đầu giường và chăm chú quan sát Hoàng Lan. Rất lâu, rất lâu sau đó, hắn mới cất tiếng gọi:

"Ai là người đầu tiên phát hiện ra việc này?"

Cửa lớn hé mở. Một cung nữ chỉ trạc mười sáu, mười bảy tuổi rón rén bước vào. Tư Thành thấy cô cung nữ này quen quen, một lúc sau, hắn mới nhớ ra đó chính là người mà Hoàng Lan từng sống chết đòi dẫn ra khỏi Thanh Phục khu.

"Bẩm bệ hạ, là con." Nguyệt Hằng kính cẩn đáp. Xét về địa vị, hiện giờ Hoàng Lan là người không có địa vị rõ ràng. Nàng không còn là cung nữ nhưng cũng chưa nhận sắc phong tiệp dư, thành ra mọi người đều không biết nên gọi nàng thế nào cho phải. Nguyệt Hằng băn khoăn mãi, cuối cùng chợt nhớ ra cái cách mà Tư Thành từng gọi Hoàng Lan lúc ở Thanh Phục khu, thế là nàng ta cũng bắt chước gọi theo: "Sáng nay, khi con đem cơm đến thì đã thấy Nguyễn tiểu thư ngất đi bên cạnh bàn. Con hoảng quá, vội chạy đến xem thì thấy trán tiểu thư chảy máu. Có lẽ... có lẽ tiểu thư bị quản chế nghiêm ngặt quá nên mới suy nghĩ dại dột..."

Nguyệt Hằng còn chưa nói xong thì đã khóc nấc lên. Hơn nửa tháng bầu bạn với Hoàng Lan trong Thanh Phục khu, từng tận mắt chứng kiến cảnh Hoàng Lan chống lại đám người Bùi Tố Tâm để bảo vệ mình, Nguyệt Hằng hiểu rằng tình cảm của mình dành cho Hoàng Lan không chỉ là sự quý mến đơn thuần nữa. Đó là sự kính trọng. Nàng ta thực sự kính trọng người con gái nhỏ bé mà dũng cảm ấy! Bởi thế, khi trông thấy Hoàng Lan đập đầu tự sát, Nguyệt Hằng đã tìm mọi cách để báo tin cho Tư Thành. Có mệnh lệnh của hoàng thượng, đám thái y già mới không bỏ mặc Hoàng Lan đến chết.

Tư Thành nhíu mày nhìn Nguyệt Hằng:

"Ngươi định dùng tiếng khóc để đánh thức Nguyễn tiểu thư dậy đó hả?"

Biết mình thất lễ, Nguyệt Hằng vội nín. Đến tận khi trở ra, nàng ta vẫn thắc mắc tại sao hoàng thượng không vội truyền thái y đến chữa trị...

Tư Thành ngồi xuống bên cạnh Hoàng Lan. Gương mặt nàng vẫn tĩnh lặng như hồ nước mùa thu. Hắn vô tình đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng, cảm nhận được từng lọn tóc mát lạnh chảy qua kẽ tay, trong không khí còn vương hương bồ kết thoang thoảng. Rồi tầm mắt của hắn chuyển hướng, chú mục vào miệng vết thương vẫn còn rỉ máu.

Nguyễn Hoàng Lan, càng ngày ngươi càng to gan lớn mật rồi!

Ngón tay đang nhẹ nhàng vuốt tóc ai đó bỗng giật mạnh một cái. Gương mặt thanh tú bình lặng kia chợt nhăn lại. Sau một tiếng rên khe khẽ, Hoàng Lan bật người ngồi thẳng dậy. Đối diện với nàng, Tư Thành trưng ra vẻ mặt tỉnh bơ, giống như kẻ vừa ra tay vùi hoa dập liễu không phải là hắn.

"Nguyễn tiểu thư ngủ ngon giấc chứ?" Hắn nén cười hỏi.

Biết rõ bị hỏi đểu, Hoàng Lan ấm ức đưa tay xoa xoa chỗ gáy vừa bị giật tóc. Năm lần bảy lượt tìm cách đào tẩu nhưng đều thất bại, nàng chọn cách giả chết như một phương án bất đắc dĩ nhất. Khi Hoàng Lan giả vờ ngất đi, Nguyệt Hằng nhát gan nên không dám đụng vào người nàng, nàng lại chưa hẳn là phi tần để được mời thái y, thành ra cứ an tâm nằm giả chết rồi chờ người ta mang "xác" mình ra khỏi cung. Nào ngờ vở kịch vụng về này đã bị Tư Thành nhìn thấu. Không những nhìn thấu, hắn còn bóc mẽ nàng một cách không thể phũ phàng hơn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai người họ tưởng rằng trong mắt đối phương chỉ có lửa cháy.

"Nàng nhìn cái gì? Trẫm vừa cứu nàng đấy, có biết không hả?" Tư Thành cười nhạt. Kì thực, lúc biết nàng giả vờ tự sát, hắn đã bực đến nỗi muốn tọng đầu nàng vô thành giường cho chuyện giả biến thành thật luôn: "Định giả chết để trốn ra khỏi cung? Nàng nghĩ thị vệ trong cung đều là đồ bỏ đi chắc? Nếu có kẻ khác phát hiện ra trò hề này, lúc ấy trẫm không cứu nổi nàng nữa đâu!"

Hoàng Lan không thể không thừa nhận lời Tư Thành nói cũng có ý đúng. Nếu để đám người Phùng Diệm Quỳnh biết được việc này, bọn họ chịu bỏ qua cho nàng mới lạ.

Nhưng đó là việc của riêng nàng, ai mượn hắn đến đây huyên thuyên dạy đời?

"Việc của tôi, mặc tôi!" Máu cùn nổi lên, Hoàng Lan khó chịu gắt: "Ai bảo bệ hạ không chịu thả tôi ra khỏi cung!"

Ý cười trong mắt Tư Thành biến mất. Hắn nghiêm túc nhìn nàng:

"Nàng thực sự chán ghét nơi này đến thế sao?"

"Cũng không hẳn là chán ghét." Hoàng Lan thành thật trả lời. Nàng có thể chán ghét hình lao, chán ghét Thanh Phục khu nhưng chưa từng một lần chán ghét Nhữ Hiên các. Chẳng hiểu sao, nơi đây luôn đem đến cho nàng cảm giác thân quen vô cùng. Chỉ có điều... :"Tôi có lí do riêng của mình. Mong bệ hạ hiểu cho."

Hoàng Lan chỉ là một kẻ lạc lối vô danh. Nếu có một thân phận cụ thể, nàng càng khó chấm dứt giấc mộng hoang đường này!

Dĩ nhiên Tư Thành không hiểu cảm giác của Hoàng Lan. Hắn chỉ cho rằng nàng khước từ ân điển này là vì một lí do khác.

"Phải chăng đó chính là tự do mà nàng vẫn nói? Đối với nàng, nó quan trọng đến thế sao?"

Thực sự Hoàng Lan cười không được mà khóc cũng không xong. Khái niệm tự do mà nàng từng nhắc tới không thể đong đếm bằng giới hạn của một thời đại! Đó là năm trăm năm, năm trăm năm đằng đẵng và gần như không tưởng. Biết có nói nhiều cũng vô ích, nàng lúng túng chuyển đề tài:

"Vì sao bệ hạ cứ nhất định muốn giữ tôi ở lại trong cung? Tôi không phải mỹ nhân, tài nghệ gì cũng không có, ăn nói lại dễ làm mất lòng người khác... giữ lại một người như vậy, bệ hạ không sợ ư?"

Tư Thành cười thầm trong lòng. Vì lý do gì ư? Vì nàng cũng như hắn, cả hai đều tin tưởng tiên sinh vô tội. Chẳng qua trước mặt người khác, hắn không tiện nói ra chuyện này nên mới lựa lời đáp:

"Dung mạo không quan trọng bằng đức hạnh, tài nghệ có thể học từ từ, lời nói dễ mất lòng thường là lời nói thẳng... giữ lại một người như nàng, trẫm không thấy có gì đáng sợ cả."

Biết hắn lại cố ý chọc tức mình, Hoàng Lan vội chớp thời cơ nói nửa thật nửa đùa:

"Nhất định một ngày nào đó, tôi sẽ rời khỏi nơi này."

"Vậy thì trẫm sẽ chờ xem rốt cuộc bản lĩnh của nàng lớn đến mức nào."

Giọng Tư Thành nhàn nhạt, có vẻ như đang châm biến hơn là tin tưởng.

Ánh nắng hắt qua ô cửa sổ tạo thành từng vệt mờ trên mặt đất. Hoàng Lan bước ra phòng ngoài, khoan khoái tận hưởng hương hoa theo gió thổi đến.

"Bệ hạ cũng ngồi đi."

Hoàng Lan thấy Tư Thành đi sau mình nên mới bâng quơ mời một câu. Tư Thành cảm thấy thật sự hết cách với cô nàng này. Xưa nay chỉ có hắn ban ngồi cho người khác, nào ai dám bảo hắn ngồi như Nguyễn Hoàng Lan?

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cuối cùng, hắn vẫn nhón người ngồi xuống.

"Có điều này tôi vẫn thắc mắc." Hoàng Lan chống cằm, tò mò nhìn Tư Thành: "Vì sao bệ hạ biết tôi giả chết?"

Tư Thành tin rằng sớm muộn nàng cũng nhắc đến chuyện này. Hắn nhấp thêm một ngụm trà rồi trầm ngâm:

"Chẳng phải nàng luôn miệng đòi được tự do hay sao? Sở nguyện chưa thành hiện thực, nàng có lí do gì để tìm đến cái chết?"

"Cũng đúng."

"Hơn nữa." Hắn thản nhiên nói tiếp: "Trẫm chưa đến nỗi không phân biệt được đâu là máu người, đâu là máu gà."

Hoàng Lan cảm thấy hai bên mang tai nóng bừng.

Khi hay tin Hoàng Lan tự sát, Tư Thành không hề nôn nóng như đám người Đặng Phúc và Nguyệt Hằng. Với cá tính của nàng, nếu nàng vượt ngục đào tẩu, hắn tin, nhưng nếu nàng đâm đầu vào cửa tự sát, hắn tuyệt đối không bao giờ tin! Người như nàng không có lí do để làm mấy chuyện nhàm chán ấy...

Không khí trong Nhữ Hiên các đột nhiên trở nên trầm lặng. Tư Thành không nói gì nữa. Hoàng Lan cũng không tiện mở lời. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của hai người họ vô tình chạm nhau, tưởng rằng hờ hững mà lại xuyên thấu tâm can. Nàng vội cúi xuống uống trà để che giấu đi vẻ mặt lúng túng hiện tại. Kể ra cũng lạ, từ lúc lạc về quá khứ, thứ Hoàng Lan uống nhiều nhất là trà, uống nhiều đến nỗi nàng cũng sắp nghiện luôn thứ thức uống ban đầu chan chát, về sau ngòn ngọt này.

Chừng rất lâu sau, không khí tĩnh lặng cổ quái đó mới bị phá vỡ. Đặng Phúc là người rất hiểu phép tắc. Y sẽ không đến quấy quả Tư Thành nếu không có chuyện thực sự cần thiết.

Đây là lần đầu tiên, trong cung có người được thái hậu gọi đến hầu chuyện.

...

Quang Thục hoàng thái hậu họ Ngô, húy là Ngọc Dao, nguyên là tiệp dư của vua Lê Thái Tông. Năm mang thai tứ hoàng tử Lê Tư Thành, bà bị thần phi Nguyễn Thị Anh ghen ghét nên đã buông lời gièm pha, khiến vua Thái Tông sinh lòng ngờ vực, thậm chí còn suýt khép bà vào tội voi giày. Nhờ quan nhập nội hành khiển Nguyễn Trãi và Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ hết lời khuyên can, bà được vua tha tội chết nhưng phải rời khỏi cung, bất đắc dĩ nương nhờ chốn cửa Phật. Năm tháng qua đi, người phụ nữ thâm trầm ngày ấy giờ đã thành thái hậu nhiếp chính, mẹ con bà được gia ân trở về cung, tiếp tục sống cuộc sống an nhàn mà bình lặng. Nào ngờ nhật nguyệt đổi dời, vua Nhân Tông băng hà, Lệ Đức hầu bị phế, Tư Thành con trai bà trở thành thiên tử của Đại Việt. Nhìn lại mấy mươi năm sóng gió đã qua, cuộc đời người phụ nữ ấy cũng coi như đã khổ tận cam lai.

Khi Hoàng Lan đến, Quang Thục hoàng thái hậu đang ngồi cầu niệm trước một bức tượng phật cao quá đầu người. Trái với suy nghĩ của Hoàng Lan về hình ảnh một bà lão tóc bạc trắng, thái hậu mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi. Bà khoác áo đối khâm màu tím sẫm, tóc búi cao, cổ đeo tràng hạt, thoạt trông cũng bình dị như bao phụ nữ nhà thường dân khác. Thế nhưng, sương tuyết phôi pha chưa thể khuất lấp đi nhan sắc từng khiến quân vương mê đắm một thời. Nếu như Tuyên Từ thái hậu là vầng dương rực rỡ quyền uy thì bà lại là vầng trăng trầm lặng mà từ ái. Nhìn vào dáng vẻ khi đang cầu niệm của thái hậu, người ta dễ có cảm giác bà không biết nổi giận là gì.

Biết thái hậu đang nhập tâm cầu niệm nên Hoàng Lan không dám làm ồn. Nàng chỉ hơi khom người cúi chào rồi ngoan ngoãn đứng sang một bên. Cung Trường Phúc vang vọng tiếng tụng mềm như tơ, ảo như khói...

Khi những giọt nắng cuối ngày nhạt dần, động tác đếm tràng hạt của thái hậu cũng ngừng lại. Bà hơi nghiêng đầu về phía Hoàng Lan rồi vẫy tay gọi:

"Con lại đây."

Giọng nói của thái hậu rất nhẹ, tuy không giống bất kì người nào khác nhưng lại khiến ai nghe được cũng cảm thấy thân quen. Thuận theo lời bà, Hoàng Lan nhích lại gần vài bước.

Thái hậu trìu mến nhìn nàng:

"Con có biết vì sao ta gọi con đến đây không?"

Hoàng Lan mông lung lắc đầu. Nàng chỉ là một kẻ phiền phức vô danh, vì cớ gì mà người tôn quý như thái hậu lại chú ý đến nàng?

"Vì con khiến ta nhớ đến một người bạn cũ của ta." Thái hậu bắt đầu chìm trong những mảng kí ức vụn vỡ: "Ngay từ lúc nhìn thấy con ở Liên đài, ta đã có cảm giác ấy rồi. Ánh mắt của con giống với bà ấy như đúc. Tiếc rằng con lại đến từ làng Đan Xá, nếu không, biết đâu hai người lại thực sự có liên quan đến nhau..."

Lời giải thích của thái hậu càng khiến Hoàng Lan hoang mang hơn. Rốt cuộc thái hậu đang nói đến chuyện gì vậy? Ở thời đại này, nàng có thể giống ai được chứ?

Trong lòng dâng lên cảm giác hiếu kì, Hoàng Lan đánh bạo hỏi:

"Thái hậu đang nói đến ai vậy?"

"Ngọc nữ..." Thái hậu mơ hồ đáp: "... ta mơ thấy Ngọc Hoàng phái ngọc nữ xuống bầu bạn với Tư Thành."

Gương mặt đang hớn hở của Hoàng Lan chợt ỉu xìu xuống. Thật khó để diễn tả cảm giác chưng hửng lẫn lộn của nàng lúc này. Nàng đã quên mất rằng thái hậu là người vô cùng tín Phật. Bà vừa cầu niệm xong, bảo sao nói năng có chút cao siêu mơ hồ.

Dầu trong đèn đã cạn. Thái hậu vái lạy trước tượng Phật tổ ba cái rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Khác với những cung điện đẹp đẽ tráng lệ khác, cung Trường Phúc thực sự là nơi dành cho việc an hưởng tuổi già. Những mái ngói nghiêng mình trong ráng chiều, mượn màu rêu xám để dệt cho mình chiếc áo trầm mặc cổ kính. Sân chính rộng lớn nhưng trống trải, chỉ có vài cung nhân đang lúi húi quét dọn, tất cả đều mang dáng vẻ làm việc chuyên tâm mà lặng lẽ. Theo chân thái hậu, Hoàng Lan bước tới một khu vườn nằm ở mé phải của cung điện. Nơi này chỉ trồng một vài cây gỗ lấy bóng mát, xen giữa mấy khóm hoa đang trầm lặng tỏa hương. Ngoài hồ lác đác vài bông sen nở muộn. Nơi thái hậu ngả lưng là chiếc võng đào vắt ngang hai nhành cây.

Có lẽ cảnh sắc thiên nhiên thanh bình, tĩnh tại ấy đã khiến thái hậu bình tâm trở lại. Bà cho phép Hoàng Lan ngồi xuống cạnh mình rồi hỏi:

"Ta nghe nói chính con là người đã tố cáo chuyện xấu của các nữ quan trong Thanh Phục khu?"

Hoàng Lan khẽ gật đầu. Nếu nàng không làm, người khác cũng sẽ làm việc đó.

Thái hậu nhìn nàng và mỉm cười:

"Con à, ta biết bản tính của con lương thiện, nhưng lần sau làm gì thì cũng nên suy nghĩ kĩ lưỡng một chút. May mà Tư Thành đã kể với ta về chuyện của hai đứa, nếu giả sử con và nó thực sự vô duyên, con nghĩ rằng con có thể giữ lại được cái mạng này hay sao? Cuộc sống trong cung không giống như bên ngoài. Ở nơi này, kẻ bất nhân bất nghĩa sẽ chết, nhưng nhưng người nông nổi tùy tiện thì càng chết nhanh hơn. Khi con ở độ tuổi như ta bây giờ, con sẽ hiểu tất cả những điều ấy."

"Con biết rồi ạ." Hoàng Lan cúi đầu đáp. Thái hậu nói không sai. Nếu như người xuất hiện đêm ấy không phải Tư Thành, nếu như trong lúc giằng co với thị vệ nàng không buột miệng nói ra mấy câu "cứu tinh" ấy, số nàng coi như chết chắc! Nhưng cũng có điều thái hậu không hiểu. Hoàng Lan vốn dĩ không thuộc về thời đại này. Bắt nàng lập tức thích ứng với cuộc sống đi một bước tính một bước, nàng thực sự không làm nổi!

Thái độ miễn cưỡng nhận lỗi của Hoàng Lan khiến thái hậu cảm thấy vừa buồn cười vừa giận. Tuổi trẻ thường thích cho mình là đúng. Bà biết, người con gái này sẽ không thể thay đổi trong một sớm một chiều.

"Nói cho ta nghe, vì sao con lại từ chối Tư Thành?" Thái hậu hỏi tiếp: "Trở thành phi tử không phải là điều mà các cô gái trong thiên hạ đều mong mỏi hay sao?"

Hoàng Lan thở dài:

"Con biết con vừa bỏ lỡ một giấc mơ mà ngàn người đều ao ước, nhưng đối với con, vinh hoa phú quý cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu con sống một cuộc sống cô độc cả đời, không bạn bè, không người thân thích. Một khi nhận lời trở thành phi tử của bệ hạ, đường về của con sẽ càng xa hơn. Mong thái hậu và bệ hạ hiểu cho sự khó xử của con."

Thái hậu kiên nhẫn nhìn sâu vào mắt Hoàng Lan:

"Chúng ta có thể cho con thường xuyên về thăm nhà."

Một chữ "nhà" tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại chạm đến nỗi buồn sâu thẳm nhất của Hoàng Lan, khiến đáy lòng nàng dâng lên cảm giác nghèn nghẹn. Đã bao lâu rồi nàng không được đứng dưới khoảng sân đầy nắng ấy? Đã bao lâu rồi nàng không được ngủ trên chiếc giường cũ kĩ mà thân quen ấy? Ở nơi xa đó, liệu rằng bác của nàng có nhớ đến nàng như nàng đang nhớ đến bác hay không?

Một chữ "nhà", tưởng gần mà lại rất xa...

Cố gắng gạt bỏ sầu niệm ra khỏi tâm trí, Hoàng Lan cảm kích đáp:

"Ý tốt của thái hậu, con xin nhận, nhưng người thân của con đang ở một nơi rất xa, chỉ có con đi tìm họ chứ họ không thể đến đây tìm con được đâu."

"Ta không nghĩ làng Đan Xá lại xa xôi cách trở đến vậy?"

Hoàng Lan thành thật trả lời:

"Làng Đan Xá không phải quê nhà của con."

Dường như thái hậu không mấy quan tâm đến chuyện Hoàng Lan có thực sự đến từ làng Đan Xá hay không nữa. Bà chỉ càng ngày càng cảm thấy người con gái trước mặt rất thú vị, thậm chí là thú vị đến khó hiểu!

Ngồi trò chuyện thêm một lúc, thái hậu hạ giọng lệnh cho cung nữ Cẩm Tú bưng đến một tráp đồ. Trên tráp có đựng một chiếc trâm vàng, một đôi vòn ngọc, vài cuộn vải để may quần áo và một cuốn sách đề tựa bằng chữ nôm mà Hoàng Lan không thể nào dịch được nghĩa.

"Ta vừa bảo Cẩm Tú đến Trữ Kim phòng chọn mấy món đồ này cho con." Thái hậu chỉ vào tráp đồ. Thấy Hoàng Lan nhấp nhổm định từ chối, bà ôn tồn nói thêm: "Dù sao con cũng là người đầu tiên được Tư Thành giữ lại. Trước khi nghĩ đến một cuộc sống đơn bạc giản dị, con hãy nghĩ đến thể diện của nó trước thì hơn."

Phải mất một lúc, Hoàng Lan mới hiểu ra ý tứ của thái hậu. Bà không đòi hỏi nàng phải chải chuốt son phấn như ai kia, nhưng bà cũng không muốn nàng quá nhếch nhác, khiến người khác có cớ chê cười nàng, chê cười cả quyết định của Tư Thành. Dẫu sao, giản dị và thấp hèn cũng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Lúc đón lấy tráp đồ từ tay Cẩm Tú, Hoàng Lan không quên cúi đầu tạ ơn.

Hai người họ tiếp tục ngồi trò chuyện thưởng trà. Sự hiền từ và thấu đáo của thái hậu khiến những e ngại ban đầu trong lòng Hoàng Lan vơi đi quá nửa. Có những khi hứng lên, nàng còn vui vẻ kể cho bà nghe chuyện mình từng đi câu ếch, bắt đom đóm trên triền đê sông Hồng. Tất nhiên những câu chuyện của Hoàng Lan đã được biến tấu đi đôi chút, sông Hồng trở thành sông Nhị Hà, những dấu vết của thế kỉ hai mươi mốt cũng không hề tồn tại. Mỗi khi nàng kể xong một chuyện, thái hậu đều mỉm cười rồi tán thưởng vài câu. Chỉ có điều, Hoàng Lan có cảm giác dù thái hậu mỉm cười nhưng tâm của bà lại không thực sự vui vẻ. Dường như sự trầm lặng khó hiểu kia là điều chỉ thấy được ở người đã kinh qua sóng gió cả một đời, nay đủ tỏ tường để lãnh đạm với mọi sự trên thế gian.

...

Việc Hoàng Lan được thái hậu gọi đến cung Trường Phúc trò chuyện, khi về còn đem theo cả tráp đồ tặng phẩm đã khiến hậu cung bàn tán xôn xao. Người rộng lượng thì ngưỡng mộ vì nàng có phúc, kẻ nhỏ nhen thì ghen tị đến đỏ cả mắt. Chẳng nói đâu xa, chỉ tính riêng trong Đan Ngọc các, số bình sứ bị Phùng Diệm Quỳnh ném vỡ đã lên tới gần chín chục rồi.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

4

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote