Chương 8. Giam lỏng

Nếu như sự hiện diện của Phùng Diệm Quỳnh khiến Hoàng Lan chán nản thì việc Tư Thành xuất hiện đã khiến nàng thực sự thất vọng. Sao đôi vợ chồng sao chổi này cứ dính lấy nàng như sam vậy? Ông trời không tuyệt đời sống của nàng không được à?

Khi trông thấy Hoàng Lan, Tư Thành cũng cảm thấy khó hiểu. Hắn nhớ rất rõ mình đã hạ lệnh giam nàng ta vào ngục rồi, sao giờ lại...?

"Nguyễn Hoàng Lan, sao ngươi lại ở đây?" Hắn ngờ vực hỏi.

Đương nhiên Hoàng Lan biết Tư Thành đang nghi ngờ điều gì. Nhưng nàng càng không quên mỹ nhân ôn nhu như ngọc đang đứng sau lưng hắn. Nàng không biết Lê Tuyên Kiều có thực lòng muốn giúp mình hay không, nhưng nàng tin rằng nụ cười tưởng chừng thân thiện, hòa nhã kia còn đáng sợ hơn nụ cười cay nghiệt của Phùng Diệm Quỳnh gấp trăm ngàn lần.

Nếu Lê Tuyên Kiều đang âm thầm dò xét, sao Hoàng Lan có thể tùy tiện nói ra cái tên Thái Thanh Ngọc?

Tư Thành thấy Hoàng Lan không trả lời thì lộ vẻ không vui:

"Nguyễn Hoàng Lan, trẫm hỏi lại, ngươi thoát khỏi hình lao bằng cách nào? Người trà trộn vào Thành Phục khứ nhằm mục đích gì?"

Lê Tuyên Kiều mỉm cười đón lời hắn:

"Bệ hạ bớt giận. Thần thiếp nghe nói gần đây Thanh Phục khu thiếu người làm, có lẽ những phạm nhân phạm tội nhẹ như nữ nhạc công này được bổ sung đến đây để khổ dịch cũng nên."

Hoàng Lan đến phục Lê Tuyên Kiều. Chính nàng ta đưa nàng ra khỏi ngục rồi tống nàng vào đây, vậy mà trước mặt kẻ khác, nàng ta vẫn nói năng trơn tuột như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình!

Nhưng Lê Tuyên Kiều cũng đã cho Hoàng Lan một gợi ý tuyệt vời. Và rồi, thay vì nhắc đến chuyện tù ngục, Hoàng Lan đã thẳng thừng tố cáo tất cả những bất công và khắc nghiệt đang tồn tại trong Thanh Phục khu. Tư Thành cần biết sự thật. Những người đang oằn lưng chịu đòn ở đây cũng cần biết sự thật. Nàng đã nhân nhượng đủ rồi. Nếu Bùi Tố Tâm là kẻ biết nói lí lẽ, mụ đã không hùa theo Phùng Diệm Quỳnh mà dồn nàng và Nguyệt Hằng vào chỗ chết.

"Lời ngươi nói là thật?" 

Quả nhiên vẻ mặt của Tư Thành hơi trầm xuống. Hoàng Lan đã đoán đúng, hắn không biết chút gì về tình trạng của những nơi xa xôi như Thanh Phục khu.

Phùng Diệm Quỳnh chột dạ, vội vàng mồm năm miệng mười phân bua:

"Không phải đâu bệ hạ, người đừng nghe con tiện nhân này nói bậy! Thần thiếp thấy do thị phải chịu cảnh khổ dịch nên sinh lòng oán trách đó thôi. Lời nói của kẻ tiểu nhân sao đáng tin được chứ?"

Tư Thành vẫn phớt lờ Phùng Diệm Quỳnh. Hắn quay sang nhìn Hoàng Lan và chờ đợi.

"Thề có trời cao chứng giám, tôi không nói dối nửa lời." Đâm lao thì phải theo lao, Hoàng Lan cắn răng đáp: "Việc nữ quan Bùi Tố Tâm đối xử với kẻ dưới như thế nào, bệ hạ hỏi mọi người thì sẽ rõ. Những vết đòn roi trên lưng các cung nữ cũng có thể làm bằng chứng. Những lời tôi nói đều là sự thật, còn có muốn tin hay không... tùy bệ hạ!"

Kiểu ăn nói buông xuôi đôi khi cũng có tác dụng nhất định. Hoàng Lan nhận thấy thần sắc của Tư Thành mỗi lúc một quái dị hơn. Ánh mắt của hắn dành cho đám nữ quan đã không còn thiện cảm như trước.

Cho đến khi Tư Thành lên tiếng, Hoàng Lan mới biết mình đã vọng tưởng đến mức nào. 

"Nguyễn Hoàng Lan, xưa nay mọi người đều tuân thủ cung quy nghiêm ngặt, ngươi cho rằng trẫm sẽ dễ dàng tin vào những lời bịa đặt của ngươi ư? Hoang đường! Trẫm vốn không muốn đuổi cùng giết tận, không ngờ ngươi lại không biết nặng nhẹ, đã vào đây rồi mà vẫn tiếp tục bịa chuyện hòng lung lạc lòng người. Xem ra hôm nay trẫm không thể nương tay với ngươi nữa rồi!"

Hoàng Lan nghẹn họng nhìn Tư Thành. Nàng không tin, thực sự không dám tin Tư Thành lại hồ đồ đến mức ấy. Đến kẻ vốn điềm tĩnh như Lê Tuyên Kiều cũng phải giật mình. Ở một bên, Phùng Diệm Quỳnh thủng thẳng mỉm cười.

Lập tức có hai thị vệ đến trói Hoàng Lan lại. Nàng cố giãy dụa để thoát khỏi tay bọn họ nhưng vô ích. Tư Thành giả điếc. Mọi người cũng giả điếc. Nguyệt Hằng vừa chạy đến định cầu xin cho Hoàng Lan thì bị Diệu Hoa phũ phàng lôi xuống.

"Buông ra!" Vào thời khắc sinh tử, Hoàng Lan chẳng cần kiêng kị gì nữa. Nàng lấy hết sức bình sinh mà hét lên: "Bệ hạ, Phùng chiêu nghi, tôi không phải nô lệ của các người, các người có quyền gì mà đòi quyết định sự sống chết của tôi? Thả ra!"

Chân mày Tư Thành chợt nhíu lại. Hình như có gì đó không đúng lắm. Trong tâm trí của hắn, một mùi hương ngọt ngào thoảng qua...

Buổi tối hôm đó, cũng tại Thanh Phục khu này...

Nhưng tôi muốn đính chính một chút, tôi không phải cung nữ. Đám người ở đây không có quyền quyết định sự sống chết của tôi.  

"Khoan đã!"

Tư Thành đột nhiên giơ tay ra hiệu ra đám thị vệ dừng lại. Rồi hắn đến bên Hoàng Lan, nói một câu tưởng chừng rất không liên quan:

"Tôi biết tôi không thể thay đổi được thời đại này, còn chưa biết chừng nó sẽ thay đổi tôi..."

Đối với tất cả những ai đang có mặt tại Thanh Phục khu, đây là một câu hoàn toàn tối nghĩa. Nhưng câu nói tối nghĩa ấy lại đủ khiến Hoàng Lan sững sờ.

Giọng nói quen thuộc này... sao đến giờ nàng mới nhận ra?

"Là bệ hạ?" Nàng thảng thốt lùi lại một bước: "Người bên bức tường hôm ấy chính là bệ hạ!"

Tư Thành gật đầu. Thứ hắn chờ đợi chính là phản ứng thừa nhận này của nàng.

Tia hi vọng từng le lói trong lòng Hoàng Lan nhạt dần rồi biến tan không chút dấu vết. Nàng cứ tưởng rằng mình sẽ có thêm một người bạn tốt trong cung, ai ngờ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa,  rốt cuộc nàng lại đụng trúng tên vua không biết nói lí lẽ này.

"Bệ hạ lừa tôi?" 

"Kì thực lúc ấy trẫm không biết người đó là nàng."

Lời Tư Thành nói là thật. Nghĩ lại, hắn cũng thấy mình thật ngu ngốc. Lúc ở Liên đài, hắn đã nhìn ra Hoàng Lan không hề cam chịu như những gì nàng đã cố gắng thể hiện ra bên ngoài, bởi một người cam chịu không thể nào có ánh mắt vừa điềm tĩnh vừa cương liệt ấy. Sự mỏng manh, ngoan ngoãn kia thực chất chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Hắn muốn thử nàng nên mới hỏi danh tính, quả nhiên vì quá bất mãn nên nàng đã đáp lại cả họ lẫn tên. Những điều ấy tuy ít ỏi nhưng cũng đủ đọng lại trong tâm trí đế vương một ấn tượng mơ hồ. Vậy ra cuối cùng, hắn vẫn không nhận ra nàng và cô cung nữ to gan lớn mật trong Thanh Phục khu chính là một... 

Đám người Phùng Diệm Quỳnh thì cứ đứng ngây ra như ngỗng. Trong mắt bọn họ, hoàng thượng chưa bao giờ dịu dàng như thế.

Tư Thành tiếp tục nói:

"Ngày hôm sau trẫm lại đến khu vườn quỳnh bên ngoài Thanh Phục khu nhưng không còn gặp nàng nữa."

Hoàng Lan thở dài:

"Tôi bị người ta phát hiện nên nhốt trong nhà kho, ra ngoài cũng khó chứ nói gì đến chuyện đi tản bộ ngắm trăng!"

"Nhốt trong nhà kho?"

Hoàng Lan nhún vai, ngụ ý "thì đã nói rồi mà lại".

Rồi mọi người nhìn thấy hoàng thượng đích thân đỡ cung nữ kia dậy. Bùi Tố Tâm nhận thấy tình hình không ổn nên định lẩn đi, đúng lúc ấy thì nghe tiếng Tư Thành hỏi:

"Là ai đã hành hạ Nguyễn tiểu thư ra nông nỗi này?"

Nguyễn tiểu thư? Tư Thành gọi cung nữ kia là Nguyễn tiểu thư? Đến kẻ ngốc cũng nhận ra gió đã đổi chiều. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Bùi Tố Tâm. Mụ ta sợ quá, vội vàng cầu cứu Phùng Diệm Quỳnh nhưng đổi lại chỉ nhận được vẻ mặt thờ ơ khinh miệt của đối phương.

Đồng minh đã qua cầu rút ván, Bùi Tố Tâm như nhìn thấy án tử đang treo lơ lửng phía trên đầu.

"Trẫm hỏi ngươi, những lời Nguyễn tiểu thư vừa nói có đúng không?" Tư Thành hỏi Bùi Tố Tâm: "Có phải ngươi công tư lẫn lộn, đối xử hà khắc hẹp hòi với các cung nữ trong Thanh Phục khu hay không?"

Toàn thân Bùi Tố Tâm run lên bần bật như người đi giữa tháng giêng gặp phải trận mưa rào. Biết không chối nổi nữa, mụ mếu máo dập đầu nhận tội. Lửa giận trong lòng Tư Thành lại bùng lên. Xưa nay, hắn ghét nhất những ai dám giở trò sau lưng mình!

"Nữ quan quản lý Thanh Phục khu coi thường cung quy, lòng dạ hẹp hòi, không có tư cách tiếp tục quản lí sự vụ trong Thanh Phục khu, nay ban xử trượng chết."

Bùi Tố Tâm hét lên một tiếng rồi ngã ngửa lại đằng sau.

"Thái giám nơi này..." Tư Thành ngó lơ mụ ta rồi tiếp tục nói: "... không biết phân biệt đúng sai, dung túng cho kẻ khác làm bậy, nay phải bị đánh gãy chân tay, vĩnh viễn đuổi ra khỏi cung."

Phùng Diệm Quỳnh cảm thấy sống lưng mình lành lạnh. Từ khi đăng cơ, Tư Thành nổi tiếng là người nhu hòa, không bao giờ nổi giận với kẻ dưới, vậy mà bây giờ, hắn lại vì bảo vệ một nữ nhạc công mà thẳng tay trừng trị nữ quan thái giám trong Thanh Phục khu. Liệu có phải nàng ta đã sai rồi hay không?

"Nguyễn tiểu thư, tiểu thư cứu con với!" Bùi Tố Tâm bò tới bên chân Hoàng Lan. Hai bàn tay mềm nhũn của mụ cố níu lấy vạt áo nàng, mụ khóc mà đứt thành từng đoạn: "Con biết tội mình rồi. Là con có mắt như mù nên mới chọc giận tiểu thư. Tiểu thư có ghét thì cứ đánh cứ mắng, nhưng xin tiểu thư đừng giết con, con chưa muốn chết..."

Mụ ta vừa nói vừa tát vào mặt mình đôm đốp, miệng nghệt ra, nước mắt nước mũi chảy thành từng dòng. Nhìn bộ dạng thảm thiết ấy, Hoàng Lan tự nhiên lại thấy không đành lòng. Mụ già này đúng là đáng ghét thật, nhưng đáng ghét và đáng chết là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

"Bệ hạ..."

Biết Hoàng Lan định cầu xin cho Bùi Tố Tâm, Tư Thành chỉ lắc đầu:

"Quốc có quốc pháp, cung có cung quy, nàng đừng cầu xin thay mụ ta nữa."

"Tôi biết mụ ta có tội." Nàng  thở dài đáp: "Nhưng trên đời còn có bao nhiêu kẻ độc ác, bệ hạ có trừng trị được hết bọn họ được hay không? Nếu mụ ta đã biết hối cải rồi, chi bằng chừa lại cho mụ một con đường sống, để mụ dành cả phần đời còn lại của mình tích đức hướng thiện, như vậy chẳng phải tốt hơn việc đuổi cùng giết tận hay sao?"

Tư Thành biết Hoàng Lan sẽ đưa ra lí lẽ này. Nàng là người mạnh mẽ, nhưng quan trọng hơn, tâm nàng không ác.

Cuối cùng, nhờ có Hoàng Lan cầu xin, đám người Bùi Tố Tâm chỉ bị phạt năm mươi trượng rồi vĩnh viễn đuổi ra khỏi cung. 

Xử lý đám người này xong, lúc này Tư Thành mới nhìn sang Phùng Diệm Quỳnh. Gương mặt xinh đẹp đắc ý ban nãy giờ đã trắng bệch không còn hột máu. Thế nhưng, Phùng Diệm Quỳnh không hề giải thích, bởi nàng ta quá hiểu tính khí của Tư Thành. Vòng vo chối tội trước mặt hắn chỉ càng khiến bản thân nhanh chết hơn mà thôi.

Cố gắng đè nén sĩ diện của bản thân xuống, Phùng Diệm Quỳnh lễ phép cúi đầu:

"Bệ hạ bớt giận, thần thiếp biết sai rồi."

Ánh mắt của Tư Thành không giấu nổi sự chán ghét, nhưng rồi nhớ đến nhà họ Phùng, hắn đành đến nâng Phùng Diệm Quỳnh dậy.

"Trẫm biết nàng không liên quan đến chuyện này. Ở đây không còn việc của nàng nữa, mau trở về Đan Ngọc các nghỉ ngơi đi."

"Thần thiếp tuân mệnh."

Lúc Phùng Diệm Quỳnh đi ngang qua Lê Tuyên Kiều, ánh mắt hai mỹ nhân chạm nhau, kẻ phẫn nộ, người trầm tư, khiến mọi thứ xung quanh cũng hóa thành tro bụi.

...

Chưa đầy nửa ngày sau, sự việc phát sinh ở Thanh Phục khu đã truyền khắp hoàng cung.

Thược dược trong Diêu Tú viện đã nở hoa. Hòn giả sơn nằm nghiêng mình trong bóng nắng dịu ngọt. Đối diện với cảnh sắc hài hòa thơ mộng ấy, Lê Tuyên Kiều lại cảm thấy nhạt nhẽo vô cùng.

Từ xưa đến nay, việc phi tần mua chuộc cung nữ của nhau không phải là chuyện hiếm gặp. Không phải ngẫu nhiên mà Lê Tuyên Kiều biết trước việc Phùng Diệm Quỳnh sẽ giở trò tại dạ yến. Càng không phải ngẫu nhiên mà Hoàng Lại lại trông thấy Diệu Hoa ở phòng để đàn. Người nhà quê vốn ăn ngay nói thẳng. Lê Tuyên Kiều muốn để cho Phùng Diệm Quỳnh diễn tiếp kịch hay còn bản thân thì êm thấm rút lui, nhường lại toàn bộ đất diễn cho Phùng Diệm Quỳnh và đám người thật thà như đếm kia. Dạ yến diễn ra, quả nhiên dây đàn bị đứt, nhưng trái với dự tính của Lê Tuyên Kiều, "nhân chứng" kia thà chết chứ nhất quyết không chịu tố cáo Diệu Hoa. Phùng Diệm Quỳnh không bị kéo xuống nước, ngược lại còn báo hại Lê Tuyên Kiều phải vất vả vào hình lao cứu người.

 Bởi vì từ lúc ở Liên đài, nàng ta đã nhận ra ánh mắt khác thường của đế vương mỗi khi nhìn người con gái đó...  

Lê Tuyên Kiều muốn Hoàng Lan chết, nhưng không phải chết âm thầm trong chốn tù ngục tối tăm, mà là chết trước mặt Tư Thành, chết bởi một tay Phùng chiêu nghi yêu quý của hắn. Phùng Diệm Quỳnh tuy có dã tâm nhưng tâm cơ không sâu, dụng tâm lại chưa thực tinh tế. Nàng ta nóng vội thu dọn tàn cục mà không biết rằng nhất cử nhất động của mình đã nằm trong tay Lê Tuyên Kiều. Hứng thú của đế vương có thể chỉ là nhất thời, nhưng kẻ chết luôn khiến người ta phải nuối tiếc. Lê Tuyên Kiều tin rằng sau việc này, Tư Thành sẽ dần chán ghét ái phi xinh đẹp mà tàn độc, hoặc ít ra, hình tượng của Phùng Diệm Quỳnh trong lòng hắn cũng không còn tốt đẹp như trước.

Con người Lê Tuyên Kiều là vậy, kể cả khi tính kế hại người, nàng ta cũng muốn cái chết của đối phương trở nên có giá trị nhất. Đảo đi đảo lại, Nguyễn Hoàng Lan chỉ là con tốt thí mạng, là một hòn đá lót đường đáng thương mà thôi.

Người tính không bằng trời tính. Lê Tuyên Kiều không thể ngờ rằng sau ngần ấy chuyện, Hoàng Lan vẫn sống sót, hơn nữa Tư Thành còn thẳng tay trừng trị đám người ở Thanh Phục khu để bảo vệ nàng. Tuy Phùng Diệm Quỳnh bị bẽ mặt thật đó, nhưng kế hoạch mượn dao giết người của Lê Tuyên Kiều cũng đã chính thức đổ xuống sông xuống bể!

...

Diệu Hoa vén rèm châu bước vào. Vừa trông thấy Phùng Diệm Quỳnh đang chợp mắt trên trường kỉ, nàng ta lại rón rén đứng sang một bên, không dám quấy rầy chủ nhân nghỉ ngơi nữa.

"Có gì thì cứ nói đi, cứ lấm lấm lét lét như vậy còn ra thể thống gì nữa!"

Tiếng người khinh khỉnh quát tháo khiến Diệu Hoa giật nảy mình. Thì ra Phùng Diệm Quỳnh vẫn chưa ngủ!

"Bẩm lệnh bà." Diệu Hoa lí nhí đáp: "Con nghe nói bệ hạ muốn sắc phong cho Nguyễn thị thành tiệp dư."

Phùng Diệm Quỳnh bất lực cười nhạt trong lòng. Tiệp dư là địa vị đứng đầu lục chức trong cung. Xem ra bệ hạ lại có lòng thương tiếc giai nhân rồi.

Nhưng câu chuyện của Diệu Hoa chưa dừng lại ở đó. Nàng ta nói Nguyễn Hoàng Lan không biết bị ma xui quỷ khiến gì mà đã thẳng thừng từ chối hoàng thượng.

Chiếc khăn tay bị ném sang một bên. Phùng Diệm Quỳnh vội vàng bật dậy:

"Ngươi nói cái gì? Nguyễn Hoàng Lan dám không nhận sắc phong?"

Diệu Hoa quả quyết gật đầu:

"Con không nghe nhầm đâu ạ. Nàng ta chọc giận bệ hạ nên đã bị giam trong Nhữ Hiên các rồi. Giờ trong cung ai ai cũng chê cười cô ta ngu ngốc, có phúc mà không biết hưởng..."

Phùng Diệm Quỳnh thích thú đến mức suýt bật cười thành tiếng. Tự nhiên nàng ta cảm thấy những mảnh sứ vỡ trên mặt đất cũng thật đáng yêu.  Một khắc sau, nàng ta ung dung bước lên loan giá, mang theo tâm trạng phấn khởi ấy đến thẳng cung Trường Phúc.

...

Theo lệnh của Tư Thành, Hoàng Lan bị chuyển đến Nhữ Hiên các thuộc cung Vĩnh Ninh. Nhữ Hiên các là một công trình được xây dựng và hoàn thiện dưới thời vua Lê Thái Tổ, gồm ba dãy nhà lớn xếp thành hình chữ U, cửa gỗ quét sơn đỏ, mái lợp ngói trích thủy màu men xanh lục.Căn nhà lớn nhất nằm ở vị trí chính giữa, trong sảnh chính có kê một tủ gỗ lim nhiều tầng, trên các tầng đều có trưng bày những bát gốm hoa lam vẽ hoa cúc dây, những bình vôi gốm men trắng... Chếch về bên phải là nơi đặt bàn trà và một bộ trường kỉ. Sâu vào bên trong là một căn phòng khác, tối hơn, ngăn cách với sảnh chính bởi một lớp màn lụa mỏng. Theo truyền thống, căn phòng ấy chính là phòng ngủ, hay khuê phòng của các thiếu nữ xưa. Vì đồ đạc trong phòng phần lớn được làm bằng gỗ nên không gian khá tối và phảng phất nét trầm buồn cổ điển. Ngược lại, từ nơi này nhìn ra, Hoàng Lan lại khá ấn tượng với hoa viên của Nhữ Hiên các. Đó là một khu vườn rất rộng, nơi những khóm thược dược, những đóa dạ yến thảo khoe sắc đua hương, chếch một chút về hướng tây còn có một giếng nước xây bằng gạch vồ, nước gần chạm miệng, bốn mùa trong vắt.

Hoàng Lan không thể phủ nhận rằng Nhữ Hiên các là một nơi rất đẹp. Nếu nó là nhà giam, dám chắc sẽ có nhiều kẻ tình nguyện bị giam cầm cả đời. Nàng cũng biết việc mình từ chối nhận sắc phong là chuyện nực cười nhất thiên hạ. Nhưng... thiên hạ này không dành cho nàng. Nàng là người đến từ tương lai, là người vĩnh viễn thuộc về thế kỉ hai mươi mốt. Nếu như thứ người ta cần là địa vị tôn quý, là vinh sủng ngất trời thì khao khát lớn nhất của đời nàng chỉ là được trở về với Hà Nội nhỏ bé mà thôi.

Hoàng Lan vừa bước vào, cánh cửa sau lưng nàng đã đóng sập lại, tựa như cắt đứt cả dư vị của nắng chiều.

...

Bát canh tổ yến trên bàn đã nguội. Nến trên giá đồng sắp tàn tự lúc nào.

Tư Thành không biết đây là lần thứ bao nhiêu Đặng Phúc phải vào thay nến nữa. Hắn còn đang mải chú mục vào quyển tấu chương trên tay. Phương nam đang hạn hán, nguy cơ mất mùa rình rập ngàn cân treo sợi tóc, đống bừa bộn của Lê Nghi Dân để lại, giờ đến lượt hắn oằn lưng ra giải quyết.

Động tác thay nến của Đặng Phúc hơi ngừng lại. Thấy bàn tay của hoàng thượng gõ vài nhịp lên nghiên ngọc, bấy giờ y mới đánh liều đáp:

"Bẩm bệ hạ, Nguyễn Hoàng Lan lại gây chuyện ở Nhữ Hiên các rồi ạ."

"Có chuyện gì?"

Tư Thành hỏi lại bằng một giọng đều đều. Hắn đã sớm dẹp cô nàng rắc rối này ra khỏi đầu vì chuyện hạn hán ở phương nam rồi.

Đặng Phúc cúi đầu càng sâu. Với vai trò kẻ đưa đến tin xấu, y cũng cảm thấy chuyến đưa tin này lành ít dữ nhiều:

"Con nghe nói nàng ta đã lao đầu vào cửa tự sát rồi ạ."

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

4

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote