Chương 7. Cuộc gặp gỡ trong đêm

Đàn ca trong Diêu Tú viện đã kết thúc tự lúc nào. Rèm lụa buông rủ bốn phía. Mỹ nhân mặc một bộ váy mỏng màu xanh bích, suối tóc đen láy buông xuống ngang lưng, thỉnh thoảng lại trộm nhìn đế vương, cái nhìn như giục giã, như trách móc, chan chứa nhu tình.

Hoàng thượng không phải người quá mê luyến hậu cung nhưng mấy ngày nay, tối nào ngài cũng đến Diêu Tú viện dùng bữa và nghe đàn. Đối với bất kì cung phi nào mà nói, đây là một vinh hạnh phải tu từ kiếp trước mới có được. Điều đó càng bồi đắp cho Lê Tuyên Kiều vào niềm tin vượt qua Phùng Diệm Quỳnh để trở thành phi tần vinh hiển nhất hậu cung. Tại sao lại không? Cái gì Phùng Diệm Quỳnh làm được, Lê Tuyên Kiều nhất định sẽ làm được!

Giờ hợi hai khắc, cuối cùng Lê Tuyên Kiều cũng không chờ được nữa. Nàng ta ôm đàn đặt sang một bên rồi nhỏ nhẹ nói:

"Bệ hạ, để thần thiếp hầu hạ người nghỉ ngơi."

Đáp lạị lời giục giã đầy ý tứ của Lê Tuyên Kiều, Tư Thành lại vờ như không nghe thấy, hoặc cũng có thể, hắn thực sự không hề nghe thấy. Hắn chỉ nhàn nhã nhấp thêm một ngụm Long Đình rồi nhìn ánh trăng vương trên cửa sổ. Sự lạnh nhạt ấy khiến nụ cười trên môi Lê Tuyên Kiều ngưng lại.

Không phải bệ hạ nói sẽ nghỉ lại ở đây sao? Chẳng lẽ mình vẫn chưa thể khiến người động tâm?

"Cũng muộn rồi, nàng nghỉ ngơi đi, trẫm không làm phiền nàng nữa." Tư Thành buông chén rượu rồi đứng dậy: "Đặng Phúc, bãi giá điện Bảo Quang!"

Điện Bảo Quang là nơi ở của Tư Thành.

Hắn nói xong thì đi thẳng, bỏ lại Lê Tuyên Kiều đang ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì xảy ra.

Phiền? Thế nào gọi là phiền? Bao nhiêu kẻ sẵn sàng vì một chữ phiền này mà đấu nhau đến chết đi sống lại? Chẳng lẽ bệ hạ không nhận ra sự cố gắng của mình bấy lâu nay ư?

Một dải lụa rơi xuống ngang mặt, Lê Tuyên Kiều nhặt lấy, đột nhiên có cảm giác chỉ muốn bóp nát mọi thứ trong tay.

...

Rời khỏi Diêu Tú viện, Tư Thành không vội trở về điện Bảo Quang như đã nói mà lại một mình tản bước trong hậu viên. Đã bao lâu nay, dù sống giữa những mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn nhưng hắn vẫn không ngăn được cảm giác nhạt nhẽo trong lòng. Không phải vì bọn họ không đủ đoan trang tiết hạnh, càng không phải vì bọn họ không biết hầu hạ hắn... chỉ có điều, thứ hắn tìm kiếm cơ hồ lại là một điều khác.

Đôi chân bất giác đưa lối đến một nơi xa lạ. Khi Tư Thành ngẩng đầu lên, hắn ngửi thấy một mùi hương thơm ngát.

...

Hoàng Lan rảo bước đến cạnh bờ tường. Hóa ra mùi hương khiến nàng quyến luyến kia lại xuất phát từ vườn quỳnh mọc sát tường Thanh Phục khu. Tự chọn cho mình một nơi đủ khô ráo, nàng ngồi xuống và lại lặng lẽ ngắm nhìn trời trăng. Trên cao, trăng treo lơ lửng, dưới đất, cỏ cây cũng mặc sức đung đưa theo gió. Trong bóng tối này, có lẽ chỉ duy nhất Nguyễn Hoàng Lan nàng là kẻ không có tự do.

...

Nếu như hương hoa quỳnh thơm ngát dẫn lối Tư Thành tới đây thì tiếng người thì thầm đằng kia lại là nguyên nhân khiến hắn không vội rời bước. Hắn tò mò tiến lại gần thêm một chút, trong lòng không ngừng tự hỏi cung nữ nào bất mãn với chủ nhân mà dám trốn ra đây than thân trách phận?

...

Nghe tiếng bước chân lại gần, Hoàng Lan lập tức im bặt. Vừa nãy nàng không kiềm chế được nên mới nói ra vài lời tự vãn, nhưng nàng vẫn không quên rằng mình đang ở trong hoàng cung của một triều đại phong kiến, nơi đầy rẫy những quy tắc và luật lệ hà khắc. Nếu để đám người Bùi Tố Tâm nghe được những lời vừa rồi, dám chắc ngày mai mụ cho nàng đi dọn phân bò cũng nên!

Tiếng bước chân chậm dần rồi dừng hẳn. Từ sau bức tường loang lổ rêu xanh, một giọng nói trầm trầm cất lên: 

"Nếu ta nhớ không nhầm thì cấm cung đã đóng cửa từ lâu. Không biết cô nương là ai mà lại dám lẻn ra ngoài than thân trách phận như vậy?"

Ngữ khí của Tư Thành không hề giận dữ. Có lẽ hắn đã bỏ lỡ phân đoạn mà Hoàng Lan nhắc đến mình!

Ở bên này, Hoàng Lan lại tiếp tục chột dạ. Nàng hoàn toàn có thể lén lẻn đi, nhưng nếu người kia cứ nhất định truy cứu đến cùng, ai dám chắc ngày mai sẽ không lớn chuyện? Mà nàng thì quá hiểu tính cách của Bùi Tố Tâm. Nếu không tra ra nàng, chắc chắn mụ sẽ vơ đại một ai đó để chịu tội.

Thế cho nên, cách tốt nhất là biến việc nhỏ thành không có gì!

"Tôi chỉ là một kẻ vô danh không đáng nhắc đến, do trong người cảm thấy bí bách nên mới tranh thủ ra ngoài tản bộ thôi." Hoàng Lan lựa lời đáp. Qua mấy lần thử thăm dò, nàng biết những người trong Thanh Phục khu không biết chuyện ở Liên đài. Họ cũng không biết nàng là ai. Hoàng Lan không thể không thừa nhận rằng đây là một sự may mắn hiếm hoi giữa ngàn vạn cái rủi ro đang đeo bám nàng. Nếu để Phùng Diệm Quỳnh biết được nàng đang vật vờ tồn tại trong Thanh Phục khu, chắc chắn nàng ta sẽ đến để bóp chết nàng thêm lần nữa!

Rồi Hoàng Lan tự nhiên nghĩ ra một chuyện:

"Còn anh là ai mà cũng dám lang thang giữa cấm cung vào giờ này?"

"Ta cũng là một kẻ vô danh không đáng nhắc đến."

Tư Thành gần như nhại lại lời cung nữ kia. Hắn thầm nghĩ nếu người kia biết mình đang nói chuyện với đương kim hoàng thượng, nàng ta sẽ ngạc nhiên đến nhường nào.

Ngữ điệu ăn miếng trả miếng này khiến Hoàng Lan bật cười. Ở bên kia tường vọng lại tiếng người lẩm bẩm:

"Cô cười cái gì?"

"À, không có gì." Hoàng Lan bụm miệng.

Tư Thành cũng không thèm chấp nàng cung nữ quèn kia. Nghĩ đến những lời ai oán vừa rồi, hắn tò mò hỏi:

"Hình như cô chọc giận chủ nhân nên mới bị đẩy đến đây phải không?"

Hoàng Lan buồn bã đáp:

"Chọc giận thì đúng, nhưng người đó không phải chủ nhân của tôi."

Phùng Diệm Quỳnh chưa bao giờ là chủ nhân của nàng!

Nhưng Tư Thành lại hiểu theo ý khác. Hắn đinh ninh rằng có phi tần nào đó dám lạm quyền, trừng phạt cả người không thuộc cung của mình. Ý nghĩ ấy khiến hứng thú của hắn đối với hậu cung càng lúc càng nhạt hơn.

Hậu cung giả dối vô thường. Chuyện mười tám năm trước, Tư Thành sẽ không bao giờ quên...

Thấy Tư Thành không đáp lại, Hoàng Lan bèn nói:

"Trời cũng muộn rồi, tôi về đây."

"Khoan đã!"

Nào ngờ lại có tiếng người níu kéo vọng sang. Hoàng Lan lưỡng lự một hồi rồi cũng đứng lại, chờ đợi người kia nói tiếp.

"Nếu cô rảnh thì ở đây trò chuyện với ta một lát... được chứ?"

Tư Thành nói ra hai từ cuối cùng một cách cực kì miễn cưỡng. Vốn là vua một nước, hắn không nghĩ sẽ có lúc phải dùng đến hai từ cầu khiến này.

"Vì sao?" Hoàng Lan nghi ngờ hỏi.

"Nội đình canh gác nghiêm ngặt, người có bản lĩnh lẻn ra ngoài như cô không phải nhiều đâu. Đúng lúc ta cũng đang có chuyện bực bội trong lòng. Giữa cấm cung gặp mặt, xem như giữa ta và cô cũng có duyên tương ngộ."

Duyên tương ngộ cái con khỉ! Hoàng Lan làu bàu nhưng sau chót vẫn ngồi lại. Nửa tháng nay, sống trong Thanh Phục khu ngột ngạt, thật ra nàng cũng cần một người bạn để tâm sự. Hơn nữa, nàng thấy giọng điệu người bên ngoài có phần tử tế nên đành xuôi theo:

"Thôi được rồi, nói chuyện thì nói chuyện, dù sao tôi cũng chưa buồn ngủ."

Tư Thành tựa lưng vào tường, khoan khoái hít hà hương hoa quỳnh thơm ngát:

"Cô tùy tiện ra đây mà không sợ bị các nữ quan bắt gặp sao?"

"Họ đi ngủ cả rồi." Hoàng Lan nhìn về phía những gian nhà lụp xụp đằng xa. Đó là nơi ở của mọi người trong Thanh Phục khu. Bây giờ những gian nhà ấy đều tối om, không biết bọn họ đã mơ được bao nhiêu giấc mơ rồi: "Ban ngày đã không có tự do, đêm đến, tôi cũng phải đi tìm tự do cho riêng mình chứ?"

"Suy nghĩ của cô thật sự rất đặc biệt!" Biết không nói lại nàng, Tư Thành đành cảm thán một câu.

"Chỉ là tự tôi cảm nhận thôi. Tôi biết tôi không thể thay đổi được thời đại này, còn chưa biết chừng nó sẽ thay đổi tôi..."

Tư Thành không thể hiểu hết được ý nghĩa câu nói này. Hắn chỉ cảm nhận thấy, người con gái đang đứng phía sau bức tường kia tuyệt đối không giống như đám người Phùng Lê đếm không hết trong hậu cung của hắn.

"Những lời này tốt nhất không nên tùy tiện nói ra. Nếu để người khác nghe thấy, cô sẽ gặp rắc rối đấy."

Hoàng Lan hơi mỉm cười. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy người đang nói chuyện với mình cũng có chút thiện ý.

"Cô nhập cung lâu chưa?"

"Mới được gần nửa tháng thôi. Nhưng tôi muốn đính chính một chút, tôi không phải cung nữ. Đám người ở đây không có quyền quyết định sự sống chết của tôi."

Điều Hoàng Lan ghét nhất đó là cách các nữ quan áp đặt thân phận cung nữ cho mình. Sống ở Thanh Phục khu không đồng nghĩa với việc nàng là cung nữ của Thanh Phục khu. Kể từ khi lưu lạc đến quá khứ, chưa bao giờ Hoàng Lan quên mất bản thân mình vẫn là một người của tương lai.

"Không phải cung nữ... chẳng lẽ cô là một phi tần nào đó của hoàng thượng?"

Cách suy diễn của Tư Thành khiến Hoàng Lan thật sự bật cười. Nàng vô tư đính chính:

"Tôi là một người tự do. Tôi không thuộc về hoàng cung này. Ở một nơi cách đây rất xa, những người thân của tôi vẫn đang chờ tôi trở về."

Vẻ mặt của Tư Thành đột nhiên trầm xuống. Trong ánh mắt hắn, tinh tú lấp lánh, thêu dệt thành tấm thảm khổng lồ.

Xung quanh vắng lặng đến lạ kì. Trong bóng tối, chỉ có hai người họ đang cùng dựa lưng vào một bức tường, cùng ngẩng đầu nhìn bầu trời và lắng nghe hơi thở của đối phương.

"Cô khiến ta nhớ đến những người thân đã khuất của ta."

Tư Thành đột nhiên nói. Chỉ hắn mới hiểu, cái quá khứ mà hắn không bao giờ cho phép mình quên đó, giờ theo một câu nói của cung nữ kia mà ùa về như thác lũ...

Khẽ vuốt ve bông hoa quỳnh trong tay, Hoàng Lan yên lặng ngồi lắng nghe câu chuyện của hắn.

"Cha ta vì tin lời người khác nên đã bạc bẽo hai mẹ con ta, thậm chí bỏ mặc mẹ ta trong những ngày ta mới lọt lòng. Nếu không nhờ một người bạn tốt giúp đỡ, liều mình đứng ra bảo vệ, chưa chắc mẹ con ta đã giữ được mạng sống đến ngày hôm nay."

Tư Thành đang kể lại chuyện mười tám năm trước, Tuyên Từ thái hậu vì mưu đồ hoàng vị nên đã buông lời dèm pha với tiên đế, đẩy mẹ con hắn lưu lạc bốn phương. Thân là hoàng tử Đại Việt nhưng mấy ai biết nơi hắn được sinh ra và lớn lên chính là chùa Dục Khánh. Đến khi Tư Thành bốn tuổi, Tuyên Từ thái hậu và hoàng huynh cảm thấy áy náy mới đón mẹ con hắn về, ban cho một chức thân vương tuy vẻ vang mà nhàn nhã. Nếu không có sự biến Lệ Đức hầu Lê Nghi Dân đoạt vị, có lẽ Lê Tư Thành sẽ là một thân vương hữu danh vô thực cả đời. Cảm kích ư? Hắn chấp nhận trở về vì trong huyết quản của hắn vẫn còn chảy dòng máu của Thái Tổ Thái Tông, hắn chấp nhận lên ngôi vì không muốn để giang sơn Đại Việt tiếp tục rối ren, trở thành miếng mồi ngon cho giặc phương Bắc mà thôi.

Tất nhiên câu chuyện của Tư Thành đã được đơn giản hóa, chỉ đủ để đối phương hiểu được một nửa. Những tôn danh tiên đế, thái hậu, Nguyễn Trãi... đều được ẩn đi. Hắn không muốn người bên kia biết được thân phận thực sự của mình.

Chẳng hiểu sao, câu chuyện ấy lại gieo vào lòng Hoàng Lan một dư vị man mác buồn. Nàng ái ngại nói:

"Thực không thể tin nổi. Theo tôi thấy thì vị tiên sinh mà anh nói đức cao ngời ngời. Người hư ông ấy sao có thể hại chết cha anh được chứ? Liệu có gì nhầm lẫn không?"

Vị tiên sinh mà Hoàng Lan nhắc tới chính là Nguyễn Trãi. Nhớ tới cố nhân, Tư Thành cười buồn:

"Ta cũng như cô, không tin chuyện này là do ông ấy làm. Một người cả đời chính trực ngay thẳng, vì bất mãn thói đời đen bạc mà từ quan về quê thì sao có thể có dã tâm hại người được chứ? Có điều vụ án ấy trôi qua đã lâu, người liên quan đều đã chết cả, giờ có nói gì cũng vô ích."

Hoàng Lan khẽ gật đầu đồng tình. Nàng tin vị tiên sinh trong lời kể kia bị oan. Trong lòng chợt hiện lên những liên tưởng mơ hồ, Hoàng Lan buột miệng nói:

"Người chính trực thường dễ trở thành cái gai trong mắt kẻ khác. Lịch sử không phải chưa từng có những vụ án oan khiên. Mấy trăm năm trước, chẳng phải Nguyễn Trãi cũng bị vu oan mà gánh án tru di cả tam tộc đó..."

Biết mình lỡ lời, Hoàng Lan vội im bặt. Nàng biết Nguyễn Trãi được vua Lê Thánh Tông minh oan, nhưng thời điểm đó xảy ra trước hay sau năm Quang Thuận thứ nhất thì nàng lại không biết. Biết đâu bây giờ, ông vẫn bị người đời coi như tội nhân thiên cổ thì sao?

Ở phía bên này, Tư Thành vẫn nhìn chằm chằm vào bức tường đen thẫm. Ánh mắt vốn trầm ấm bỗng lộ vẻ sâu xa khó dò, nhưng miệng hắn thì lại cười rất nhẹ:

"Hóa ra cô cũng biết Nguyễn Trãi bị oan."

 Cũng biết? Hoàng Lan thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra đã qua đời vua Lê Thánh Tông, án oan Lệ Chi cũng đã được giải.

"Ừm, bị oan thôi, người như ông ấy đời nào lại giết vua chứ?" Nàng thở dài đáp: "Chỉ tội cho mấy trăm mạng người nhà họ Nguyễn, tự nhiên bị oan nghiệt đổ lên đầu..."

Vì bị ngăn cách bởi một bức tường nên Hoàng Lan mới không nhận ra vẻ mặt quái dị của Tư Thành.

Cũng không biết từ khi nào, hắn cảm thấy nói chuyện với người này thật thoải mái, không phải đoán từng lớp ý tứ như với đám cung phi, càng không phải câu nệ quân thần như trên đại điện. Ở nàng không có sự e dè kiêng kị, những gì nói ra đều là suy nghĩ xuất phát từ đáy lòng.

Một tiếng sang canh từ xa vọng đến. Sương đêm đã phủ đẫm mái tóc mai. Vì ngày mai cần dậy sớm làm việc nên Hoàng Lan không thể nấn ná thêm được nữa. Lúc nàng nói lời từ biệt, Tư Thành có chút lưu luyến không muốn rời.

Bởi vì nàng cũng như hắn, đều tin tưởng Ức Trai vô tội...

...

Bảy ngày sau.

Đan Ngọc các thuộc cung Thụy Đức.

Phùng Diệm Quỳnh ngồi trước gương đồng, để mặc cho cung nữ hầu mình chải đầu bằng một chiếc lược ngà. 

"Diệu Hoa, có phải ta đã già rồi không?"

"Sao lệnh bà lại nói vậy ạ?" Diệu Hoa cười lấy lòng: "Ai cũng biết lệnh bà là đóa hoa rực rỡ nhất hậu cung này. Nếu lệnh bà nhận mình già, vậy thì các vị chủ nhân khác trong cung đều là bà lão thất thập cổ lai hi rồi."

Lời của Diệu Hoa tuy nịnh nọt nhưng cũng có đến bảy tám phần là sự thật. Nhan sắc của Phùng Diệm Quỳnh trong cung thực sự quá nổi bật, họa chăng chỉ có Lê Tuyên Kiều là có tư cách tranh đua cao thấp với nàng ta. Thế nhưng dạo gần đây, Phùng Diệm Quỳnh luôn có một cảm giác bất an. Nàng ta mơ hồ cảm thấy mình không còn đủ khả năng chạm vào ánh mắt hoàng thượng như trước kia nữa.

Từ bên ngoài, cung nữ Mai Hoa khẩn trương đi vào rồi ghé tai Phùng Diệm Quỳnh nói nhỏ vài câu. Không biết nàng ta đã nói gì mà khiến Phùng Diệm Quỳnh vui vẻ hẳn, sự ưu tư vừa nãy cũng biến mất như chưa từng tồn tại.

...

"Tiện nhân! Hôm nay ta phải đánh chết ngươi."

Ở sân giữa của Thanh Phục khu đang diễn ra một cảnh tượng lộn xộn. Các cung nữ đều ngưng làm việc, tập trung thành một đám đông để chứng kiến cảnh Bùi Tố Tâm trừng phạt một cung nữ.

Không ai biết người cung nữ này đến từ cung nào, nàng ta phạm phải tội gì. Bọn họ không hỏi. Nàng cũng không nhắc đến. Nàng ta vào đây chưa lâu nhưng lúc nào cũng lặng lẽ, hết việc lại về phòng ngủ, chẳng kết giao quan hệ với ai, tồn tại âm thầm như một cái bóng.

Có ai ngờ người thường ngày vốn lặng lẽ, an phận ấy lại dám chống đối lại đế chế cai trị độc ác của đám nữ quan trong Thanh Phục khu chỉ để bảo vệ một cung nữ vô danh tiểu tốt khác.

Nguyệt Hằng chính là người đã chăm sóc Hoàng Lan trong những ngày đầu nàng đến Thanh Phục khu. Nguyệt Hằng nhỏ hơn nàng vài tuổi, vì từng làm phật ý một vị tiệp dư họ Triệu nên mới bị tống vào đây. Nửa tháng ở Thanh Phục khu, Hoàng Lan chỉ có Nguyệt Hằng bầu bạn. Ban ngày, họ cùng làm việc, che chở nhau trước những trận đòi roi nghiệt ngã. Khi đêm đến, họ lại thức để kể cho nhau nghe những câu chuyện của riêng mình. Người này có miếng ăn ngon, có tấm chăn ấm cũng chưa bao giờ quên người kia, rồi cứ như thế, bọn họ từ chỗ không quen biết trở thành bạn đồng cam cộng khổ của nhau. Cũng giống như vợ chồng Từ Trọng Sinh, Nguyệt Hằng là người mà Hoàng Lan thực lòng quý mến kể từ khi lạc đến thời đại này.

Vừa rồi, Nguyệt Hằng vì bị say nắng mà lỡ trượt chân và đánh đổ cả xô nước lên người Bùi Tố Tâm, kết quả là bị mụ ta đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Bất mãn tích tụ đã lâu giờ như giọt nước tràn ly, Hoàng Lan không thể tiếp tục trơ mắt nhìn bạn mình bị kẻ khác đánh đến chết được nữa.

Nhiều khi, nhẫn nhịn không thể đổi lấy sự bình an mà chỉ mang đến sự thiệt thòi. Hoàng Lan hối tiếc vì nhân ra điều đó hơi muộn.

Cổ nhân có câu: Con giun xéo lắm cũng quằn!

Để bảo vệ bạn, nàng đã giằng lấy roi trong tay Bùi Tố Tâm, quất ngược lại mụ ta mấy cái đến tím tái mặt mày.

...

Ánh mắt thâm độc của Bùi Tố Tâm liếc xéo qua người Hoàng Lan. Nàng đang bị người ta giữ chặt tay chân, không thể phản kháng, chỉ có thể dùng ánh mắt lạnh lùng mà nhìn lại đối phương. Đối diện ánh mắt ấy, Bùi Tố Tâm bất giác rùng mình, nhưng nhớ lại lời quý nhân đó đã giao phó, mụ lại tiếp tục nghiến răng nghiến lợi:

"Con ranh này thật không biết trời cao đất dày là gì nữa? Ta cho nó ăn, cho nó mặc, vậy mà nó còn dám đánh ta? Đã vậy, ta truyền đời bảo danh cho các ngươi biết: ở đây, ta mới là chủ! Không biết tôn trọng chủ nhân, ta có đánh chết các ngươi cũng không ai dám dị nghị một câu đâu."

Chủ nhân? Hoàng Lan chưa bao giờ coi mụ già khắc nghiệt này là chủ nhân của mình. Nàng nhìn sang phía Nguyệt Hằng, tạm thời yên tâm vì Bùi Tố Tâm còn đang bận đối phó với mình nên tạm thời không gây khó dễ cho nàng ta.

"Tố Tâm, bà nhầm rồi." Hoàng Lan bình tĩnh lắc đầu: "Sinh mạng của ai cũng đáng quý như nhau cả thôi. Chúng tôi đều là con người, chúng tôi ăn một bữa cơm ở đây thì chúng tôi cũng phải trả giá bằng mồ hôi xương máu của mình. Dám hỏi bà Tố Tâm, bà đã bao giờ bố thí miễn phí chưa? Bình thường chúng tôi nín nhịn bà, không phải vì chúng tôi sợ, mà vì chúng tôi muốn yên ổn sống mà thôi. Nhưng tôi cũng nói cho bà biết, con giun xéo lắm cũng quằn. Nguyệt Hằng không có lỗi, không đáng bị trừng phạt. Ngày hôm nay, nếu bà dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ không nể nang bà nữa đâu."

Lời này thốt ra từ miệng một cung nữ đang bị giữ chặt chân tay, hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của Bùi Tố Tâm, nhưng chẳng hiểu sao, mụ ta lại cảm thấy chính mình mới là đối tượng đang bị áp chế. Ngọn roi trong tay mụ ngập ngừng nửa ngày vẫn không thể vung xuống được.

Đúng lúc ấy, có tiếng thái giám hô vang:

"Phùng chiêu nghi tới!"

Lời thông truyền vừa dứt, một mỹ nhân xinh như ngọc đã chậm rãi bước vào. Đám nữ quan vội vã khom người hành lễ.

"Con thỉnh an Phùng chiêu nghi."

Phùng Diệm Quỳnh khinh khỉnh phẩy tay cho bọn họ đứng dậy. Rồi ánh mắt của nàng ta đảo xuống hàng bên dưới, nơi có một người cung nữ đang bị đám thái giám giữ chặt chân tay,

Sau khi Thúy Hoa chết, Phùng Diệm Quỳnh căm tức lắm nhưng lại không dám làm to chuyện, cũng không dám công khai truy tìm Hoàng Lan, bởi nàng ta biết rằng nếu làm như thế, những trò mờ ám của nàng ta trong hình lao cũng sẽ bị bại lộ. Nàng ta đã cho người âm thầm tìm kiếm Hoàng Lan khắp nơi mà vẫn không tìm thấy, cuối cùng không ngờ đối phương lại ẩn náu trong Thanh Phục khu này.

"Ai là người phụ trách ở đây?"

Thấy Phùng chiêu nghi hỏi, Bùi Tố Tâm ngoan ngoãn bước ra. 

"Cung nữ này..." Phùng Diệm Quỳnh chỉ vào Hoàng Lan: "Thị phạm tội gì?"

"Dạ bẩm, thị dám hỗn láo với bề trên nên con mới dạy dỗ một chút thôi ạ." Bùi Tố Tâm cung kính trả lời. Về căn bản, bà ta bây giờ và bà ta của năm phút trước là hai người hoàn toàn khác nhau. 

Phùng Diệm Quỳnh không để ý đến Tố Tâm nữa. Nàng ta tiến đến bên cạnh Hoàng Lan rồi thì thầm vào tai nàng:

"Nguyễn Hoàng Lan à Nguyễn Hoàng Lan, tuy ta không biết ngươi thoát khỏi hình lao bằng cách nào, nhưng ngươi đừng quên rằng mình vẫn đang là một tội nhân. Chắc ngươi cũng biết tội nhân đào thoát đáng bị xử như thế nào, phải không?"

Hoàng Lan im lặng không đáp. Phùng Diệm Quỳnh nói đúng nhưng chỉ đúng một nửa. Nàng đâu có cố tình trốn ngục! Là Thanh Ngọc nào đó "xử đẹp" Thúy Hoa rồi đưa nàng đến đây đó chứ!

Thái độ đặc biệt của Phùng Diệm Quỳnh dành cho Hoàng Lan cũng đã lí giải khúc mắc trong lòng mọi người. Hóa ra người mà cung nữ kia mạo phạm chính là Phùng chiêu nghi đức cao vọng trọng bậc nhất hậu cung. Một vài cung nữ lắc đầu ái ngại. Nguyệt Hằng quỳ ở ngoài xa thì sắp bật khóc thành tiếng.  

"Nhưng thôi, ta không chấp loại hạ nhân như ngươi." Phùng Diệm Quỳnh mỉm cười đầy ý tứ: "Chỉ cần ngươi chịu ra mặt giúp ta một việc, ta hứa sẽ cầu xin bệ hạ để ngươi bình an rời khỏi hoàng cung."

Thực sự Hoàng Lan chỉ muốn phi thẳng chiếc dép vào mặt Phùng Diệm Quỳnh cho hả dạ. Nếu Phùng Diệm Quỳnh là người tử tế, nàng ta đã chẳng bảo thị vệ cố ý dụng hình nặng với nàng. Nếu Phùng Diệm Quỳnh cây ngay không sợ chết đứng, nàng ta đã không cử Diệu Hoa vào hình lao diệt khẩu. Phùng Diệm Quỳnh cho rằng nàng là con nít hay sao mà không biết những chuyện ấy? Bảo nàng tin lời Phùng Diệm Quỳnh ư? Nàng thà tin đầu gối mình còn hơn!

Và rồi, người ta nhìn thấy cung nữ kia ngẩng đầu lên, điềm nhiên nhìn thẳng vào mắt vị chiêu nghi cao quý, mỗi lời nói ra đều như một nhát dao xuyên thấu tâm can: 

"Phải chăng chiêu nghi muốn tôi ra mặt tố cáo Lê tu dung?"

Phùng Diệm Quỳnh hài lòng mỉm cười.

"Xin lỗi, nhưng tôi không làm chuyện đổi trắng thay đen đó đâu."

Câu nói tiếp theo của Hoàng Lan chẳng khác gì gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Phùng Diệm Quỳnh. Nếu là trước đây, có lẽ nàng sẽ tin vào lời hứa hẹn của Phùng Diệm Quỳnh mà vội vàng gật đầu. Nhưng sau lần chết hụt trong hình lao, nàng đã học được cách nghi ngờ mọi thứ. Một trong những điều khó khăn nhất chính là phải đặt niềm tin vào kẻ đã từng giết mình. Hơn nữa, dù mục đích của Lê Tuyên Kiều là gì thì nàng ta cũng đã cứu Hoàng Lan một mạng. Lấy oán báo ơn không phải phương châm sống của nàng.

Trong khi đó, Phùng Diệm Quỳnh vẫn chằm chằm nhìn Hoàng Lan. Nàng ta không tin đối phương lại dám lắc đầu.

"Ngươi thực sự không sợ chết ư?" Cái cách hỏi chuyện của Phùng Diệm Quỳnh khiến người ta phát ớn.

Lần này thì Hoàng Lan không đáp. Nói nàng không sợ chết thì là nói dối, nhưng nàng cũng hiểu rằng dù mình có nhận lời hay không thì đối phương cũng không buông tha cho mình. Nếu đã như vậy, tại sao nàng phải thỏa hiệp chứ?

Đối diện với vẻ mặt bình thản mà cương nghị của Hoàng Lan, bản thân Phùng Diệm Quỳnh cũng hiểu rằng  mình sẽ không bao giờ khuất phục được người con gái ấy. Nàng ta gọi Bùi Tố Tâm lại và lạnh lùng hạ lệnh:

"Xưa nay cung quy không chấp nhận chuyện kẻ dưới vô lễ với người trên. Nếu con tiện nhân này đã không biết hối cải thì ngươi cứ đánh chết thị đi!"

Cái cách Phùng Diệm Quỳnh hạ lệnh giết người sao mà nhẹ nhàng quá! Những cung nữ không liên quan sợ hãi ôm chặt lấy nhau, thậm chí đến thở, họ cũng không dám thở mạnh. 

...

Vì tình hình trong Thanh Phục khu lúc này khá lộn xộn nên thành ra, mọi người mới không chú ý đến đoàn xa giá của hoàng thượng đang tiến lại gần.

Bệ hạ, thần thiếp nghe nói chiêu nghi bị một kẻ hạ nhân ở Thanh Phục khu chọc tức...

Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt của Lê Tuyên Kiều đã đưa chân Tư Thành tới đây. Cứ mỗi lần nghe nhắc tới Thanh Phục khu, trong lòng hắn lại xuất hiện một sự tò mò không thể lí giải. 

Chính tại Thanh Phục khu, hắn đã trò chuyện với người cung nữ bí ẩn ấy.

Trước mặt hắn là cảnh tượng hỗn loạn. Ba bốn thái giám đang xông vào khống chế một cung nữ, nhưng nàng cung nữ này khỏe như voi, đám thái giám càng xông vào, càng bị nàng xô ngã dúi dụi. Bùi Tố Tâm thì há hốc mồm kinh ngạc. Mụ ta hoàn toàn không biết rằng Hoàng Lan không phải người dễ dàng thỏa hiệp. Nếu có ai đó ức hiếp nàng quá đáng, chắc chắn nàng sẽ dùng tất cả sức lực vốn có của mình để mà phản kháng lại.

"Các ngươi để ta."

Mụ ta bực mình quát rồi hăm hở cầm một cây gậy xông đến. Phùng Diệm Quỳnh nhàn tản đứng bên cạnh xem kịch hay.

"Phùng chiêu nghi, nàng đang làm gì ở đây vậy?"

Một giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên bên cạnh. Theo phản xạ, Phùng Diệm Quỳnh quay đầu lại, sắc mặt lập tức đại biến.

Chưa đầy một giây sau, tất cả những người đang có mặt ở Thanh Phục khu đều quỳ xuống hành lễ với Tư Thành. Phùng Diệm Quỳnh trông thấy Lê Tuyên Kiều đi cùng hắn thì cực kì khó chịu, nhưng trước mặt quân vương, nàng ta vẫn cố đè nén sự khó chịu ấy xuống rồi lựa lời giải thích:

"Bẩm bệ hạ, thần thiếp đang dạy dỗ một cung nữ trong Thanh Phục khu. Đây chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, thần thiếp không dám để bệ hạ phải bận lòng ạ."

Phùng Diệm Quỳnh rất biết cách vụng chèo khéo chống. Không biết Tư Thành có tin hay không nhưng thực sự thì vẻ mặt của hắn đã dịu đi mấy phần. Hắn an ủi Phùng Diệm Quỳnh vài câu rồi quay sang hỏi:

"Cung nữ nào vi phạm cung quy khiến Phùng chiêu nghi phải nhọc công đến tận đây? Ngẩng đầu lên cho trẫm xem."

Hoàng Lan lưỡng lự ngẩng đầu lên.

Chỉ một khoảnh khắc cũng đủ để Tư Thành nhận ra người quen cũ.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

4

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote