Chương 6. Thanh Phục khu

Ở dạ yến, Hoàng Lan giả câm giả điếc vì không muốn gặp phải những rắc rối không đáng có.

Nhưng nàng đã nhầm!

Không biết đám thị vệ có thù oán gì với Hoàng Lan mà ra tay không chút nương tình, nhát nào nhát nấy giáng xuống như thể chỉ muốn đoạt mạng người ta. Ban đầu Hoàng Lan còn cắn răng cố chịu, nhưng đòn roi mỗi lúc một ác liệt hơn, nhát sau bồi nhát trước khiến nàng đau đến chết đi sống lại. Khi nhát trượng thứ hai mươi chuẩn bị hạ xuống, Hoàng Lan cảm thấy mọi thứ trước mắt tối sầm đi, thậm chí hình phạt ấy kết thúc như thế nào, nàng cũng không hề hay biết...

...

Ngự thư phòng.

Tư Thành đặt quyển tấu chương của Lê Lăng sang một bên rồi thờ ơ nhìn qua khung cửa sổ, nơi có những cánh bướm vàng đang chập chờn đùa nghịch giữa khoảng sân ngập nắng. Trong lòng hắn vừa dâng lên một cảm giác khó chịu, nhưng rốt cuộc là khó chịu vì điều gì, khó chịu vì ai, hắn lại mông lung không biết...

...

Căn phòng giam ấy nằm sâu trong hình lao, bị ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài bởi bức tường bao cao tới gần ba mét và những chòi canh lúc nào cũng sáng trưng ánh đèn. Mùi ẩm mốc là một đặc trưng rất dễ nhận thấy của nơi đây. Ở bốn góc tường, rêu xanh và mạng nhện bám thành từng mảng. Rệp và gián bò lổm ngổm trên nền nhà, trông xa lốm đốm như những hạt đậu đen bị người ta rắc vội.

Trên một đám rơm được vun thành chiếu tạm, Hoàng Lan lại khó nhọc trở mình. Hai mươi trượng chưa thể đoạt mạng nàng nhưng cũng đủ khiến nàng sống không bằng chết. Từ ngày bị giam vào đây, Hoàng Lan chỉ dám lết từng bước nhỏ, thậm chí khi ngủ cũng không dám ngủ nằm, bởi nàng rất sợ chạm mạnh vào vết thương sẽ khiến cơn đau mà mình đang phải chịu đựng tăng lên gấp bội.

Ở những nơi như thế này, những vách tường sâu hun hút khiến cho thời gian trở thành một khái niệm vô nghĩa. Căn cứ duy nhất để Hoàng Lan phân định ngày hay đêm chính là giờ đưa cơm của ngục tốt. Gọi là cơm cho sang chứ thực ra đó chỉ là một bát cơm hẩm trộn lẫn vài cọng rau úa, nhìn xa đã thấy hạt cơm ngả sang màu vàng, nếu đưa lên gần mũi thì thực sự không thể ngửi nổi. Mỗi lần nhìn bát cơm rau lẫn lộn được đẩy vào bên trong, Hoàng Lan đều uất đến nghẹn họng. Nàng thà chết vì đói còn hơn là chết vì ăn phải cái thứ chỉ dành cho súc vật ấy. 

Cứ âm thầm chịu đựng như thế, rốt cuộc đến đêm ngày hôm qua, Hoàng Lan cũng không chịu nổi nữa. Toàn thân nàng nóng rực, giống như cảm giác có một ngọn lửa đang thiêu đốt từ bên trong và rút cạn sinh lực của nàng. Tâm trí của nàng dần trở nên lẫn lộn, hai tai thì ù đi, mắt nhìn mọi thứ chỉ thấy một màu vàng ảm đạm. Phải khó khăn lắm nàng mới thở được một hơi, nhưng hơi thở được bòn rút từ chút sức lực còn sót lại ấy lại hầm hập và yếu ớt vô cùng. Hoàng Lan biết sức mình đã cạn. Liệu trận sốt này có thể đánh gục nàng hay không, tất cả chỉ trông chờ vào mệnh kiếp của nàng mà thôi.

Trong gian phòng u tối với mạng nhện chăng mắc khắp nơi, Hoàng Lan bất lực nằm đó, lặng lẽ nhìn mọi thứ cứ không ngừng quay cuồng...

...

Vốn dĩ Tư Thành định chọn chỗ của Phùng Diệm Quỳnh làm nơi dừng chân, nhưng khi nhìn lên tấm biển son đề tên Đan Ngọc các, hắn bỗng nhiên cảm thấy chán ghét không lý do.

Dạ yến hôm ấy...

Một lúc sau, hắn bãi giá đến Diêu Tú viện.

...

Cảm giác nhức nhối dội về khiến Hoàng Lan cay đắng nhận ra rằng mình vẫn chưa được chết. 

Nàng không biết mình đã thiếp đi tỉnh lại bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần mở mắt ra, thứ đầu tiên nàng nhìn thấy vẫn là hình ảnh dãy hành lang sâu hút mà méo mó, vặn vẹo. Ánh nắng lọt qua ô cửa trên cao rồi in thành những dải sáng mờ mờ trên mặt đất. Uể oải đưa tay sờ thử trán, Hoàng Lan có cảm giác như đang chạm tay vào lò lửa. Bất giác nàng bật cười ai oán. Cho dù không chết vì đói thì da thịt nàng cũng sắp bị thiêu đốt bởi chính thân nhiệt của nàng rồi.

Giữa ngục tối chợt vang lên tiếng kẽo kẹt của cửa gỗ bị kéo sang một bên. Dù thị lực đã giảm quá nửa nhưng Hoàng Lan vẫn trông thấy một bóng người đang tiến lại gần phía mình.

"Cô... là ai?"

Nàng yếu ớt hỏi, đồng thời cố sức thu mình lại sát góc tường. Cung nữ mới tới mở nắp chiếc lồng, lấy ra mấy bát đồ ăn rồi tươi cười đáp:

"Đói lắm rồi phải không? Ta mang cơm đến cho ngươi này."

Quả thật Hoàng Lan ngửi thấy mùi cá kho thơm phức. Trong chốc lát, nàng đã định đưa tay ra đón lấy bát cơm trong tay người cung nữ, nhưng cuối cùng, sức lực hiện tại và cả lí trí của nàng đều không cho phép nàng làm điều đó.

Cung nữ tên Thúy Hoa thấy Hoàng Lan không phản ứng lại thì hơi bực mình. Ả tự tay xúc cho Hoàng Lan một thìa cơm rồi ngọt nhạt dỗ dành:

"Nguyễn Hoàng Lan, ngoan nào, nếu cô mệt thì để ta giúp một tay..."

Không đúng, có cái gì đó không đúng!

Thìa cơm vừa chạm đến, Hoàng Lan chợt mím chặt môi lại, kiên quyết không để cơm rơi vào họng dù chỉ một hạt. Thấy đối phương bỗng nhiên phản kháng, Thúy Hoa cũng chẳng thèm kiêng nể gì nữa. Ả ta nắm lấy tóc Hoàng Lan, kéo đầu nàng ngửa lại đằng sau rồi gắng sức ấn một thìa cơm khác vào miệng nàng.

Không! Mình không thể chết như thế này!

Cái chết có thể khiến con người ta hèn nhát, nhưng đôi khi, nó cũng khiến con người ta trở nên mạnh mẽ hơn. Khi lí trí đã hoàn toàn thức tỉnh, Hoàng Lan dùng hết sức bình sinh để đẩy Thúy Hoa ra rồi lao về phía cửa. 

Chỉ có điều, Hoàng Lan đã quên mất rằng mình không thể chạy đua với một người khỏe mạnh như Thúy Hoa.

Không quá khó để Thúy Hoa giữ chân Hoàng Lan lại. Cơm canh đã bị nàng hất đổ hết. Nhưng không sao... Thúy Hoa dợm bước lại gần Hoàng Lan, trong tay ả ta còn có một sợi dây thừng!

Giây phút sợi thừng ấy vắt ngang cổ Hoàng Lan rồi từ từ siết chặt,  Hoàng Lan cảm thấy mọi thứ trước mắt cũng dần khép lại. Tự nhiên nàng yêu tha thiết những dải sáng mờ mờ ngoài kia. Nàng bấu cả mười đầu ngón tay vào cổ, những mong có thể bứt sợi dây oan nghiệt này ra. Vô ích! Sợi dây càng siết càng chặt, tưởng như sắp siết đứt cả tương lai của nàng...

"Kẻ nào dám giở trò trong hình lao!"

Khi đã sắp buông xuôi, Hoàng Lan mơ màng nghe thấy giọng nói thứ ba vang lên, đồng thời lực siết ở cổ nàng cũng giảm đi quá nửa. Nhân lúc Thúy Hoa bị phân tâm, nàng vội hất tay ả ta ra rồi loạng choạng chạy về phía người đang đứng ở cửa. Ai cũng được, chỉ cần không phải đồng bọn của Thúy Hoa thì người đó sẽ là ân nhân cứu mạng của nàng!

Đó là một cung nữ mặc áo giao lĩnh màu xanh nhạt, tuy dung mạo không nổi trội như đám phi tần nhưng lại sở hữu một vẻ sắc sảo rất riêng. Phía sau lưng nàng ta còn có cả quan binh, trông trang phục thì có lẽ không phải lính canh ngục.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Cung nữ mới tới quắc mắt nhìn Thúy Hoa: "Nữ nhạc công này phải do đích thân bệ hạ phán tội. Bệ hạ còn chưa định tội chết, khi nào lại đến phiên ngươi dùng hình?"

Thúy Hoa ngây ra, không biết nên đáp sao cho phải. Vốn dĩ chủ nhân của ả đã hối lộ các cai ngục, vậy sao cung nữ áo xanh này lại lọt được vào đây? Hơn nữa, nhìn cách nói chuyện thì có lẽ người này muốn cứu Nguyễn Hoàng Lan...

Cung nữ áo xanh quay lại, nói với người đứng kế cận mình:

"Kẻ này dám coi thường vương pháp, lạm dụng tư hình. Đại nhân, ngài xem..."

Viên quan mặc võ phục liền bước lên một bước. Ông ta liếc nhìn kẻ đang trước mặt rồi cất giọng trầm khàn:

"Hạ quan lĩnh ý, lập tức giết không tha."

Cũng giống như Hoàng Lan, cảm giác cận kề cái chết khiến Thúy Hoa tỉnh táo hẳn. Cuối cùng ả ta cũng nhớ ra cung nữ kia là ai.

"Thanh Ngọc!" Ả run rẩy nói: "Ngươi không thể đối xử với ta như thế!"

Vì thường ngày Thúy Hoa ít ra ngoài nên nàng ta mới không kịp nhận ra cung nữ đang chủ trì công lý này chính là người bên cạnh tu dung Lê Tuyên Kiều, họ Thái tên Thanh Ngọc.

Bộ dạng giãy chết của Thúy Hoa càng khiến Thanh Ngọc chán ghét hơn. Nàng ta cười nhạt:

"Vậy bảo ta phải đối xử với các người thế nào? Dẫn hai người đến điện Bảo Quang đối chất, để bệ hạ biết ai là người sai các ngươi làm trò ám muội này? Đỗ đại nhân, phiền ngài rồi."

Viên quan họ Đỗ phất tay ra hiệu, đám lính sau lưng ông ta lập tức kéo Thúy Hoa đi. Thúy Hoa lồng lộn điên cuồng mà vẫn không sao thoát khỏi bọn họ. Vốn đến giết người, ả ta làm sao ngờ được rằng kẻ phải chết lại chính là mình.

"Thái Thanh Ngọc, ta là người của Phùng chiêu nghi! Cô giết ta, chiêu nghi nhất định sẽ không tha cho cô, nhất định không..."

Tiếng kêu của ả nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Thanh Ngọc quay sang nói với viên quan:

"Đỗ đại nhân, chuyện hôm nay..."

Viên quan họ Đỗ nhanh chóng tiếp lời:

"Thanh Ngọc cô nương yên tâm. Hạ quan từng chịu ơn tả đô đốc, chuyện ngày hôm nay, hạ quan coi như không nghe không thấy."

"Vậy thay mặt tả đô đốc và tu dung, Thanh Ngọc xin cảm ơn ngài."

Đám lính cung kính rời đi. Trong phòng giam chỉ còn lại Hoàng Lan và Thanh Ngọc. Hoàng Lan sợ hãi thu mình lại trong một góc tường. Từ tận sâu trong đáy mắt nàng, sự sợ hãi, bàng hoàng và khiếp đảm cùng đan xen lẫn lộn. Nàng cứ chằm chằm nhìn Thanh Ngọc, mãi lâu sau mới bật lên thành tiếng:

"Cảm... cảm ơn cô đã cứu mạng."

Nếu không có cô cung nữ không quen không biết này xuất hiện kịp thời, nàng đã thành ma dưới tay Thúy Hoa rồi!

"Không cần cảm ơn ta." Thanh Ngọc áy náy thở dài.  Nàng ta kiên nhẫn kiểm tra các vết thương trên người Hoàng Lan một lượt, đặc biệt là chỗ trượng đánh và vết siết ở cổ: "Ta đến chậm, không ngờ bọn chúng dám hành hạ cô ra nông nỗi này. Cũng may cô không ăn cơm ngục, bằng không, ta có đến cũng chỉ đem về một cái xác không hồn."

 Điều này thì Hoàng Lan hiểu. Tự nhiên nàng cảm thấy biết ơn đám cai ngục. Nếu không phải bọn chúng tham lam cắt khẩu phần của nàng, nàng cũng sẽ không chán những bát cơm có tẩm thuốc độc đến mức khiến Thúy Hoa phải đích thân vào tận đây giết người.

Người xưa có câu "cây muốn lặng mà gió chẳng dừng". Lúc nãy, Thúy Hoa có vô tình gọi nàng là Nguyễn Hoàng Lan. Điều này khiến nàng lập tức nhớ đến tình cảnh yến tiệc dạo trước. Sống ở trong cung, biết tên nàng, lại chu đáo tìm đến tận đây, người đầu tiên nàng nghĩ đến không phải Tư Thành mà chính là Phùng Diệm Quỳnh ngông cuồng dạo nọ. 

...

Giờ đang là cuối tháng sáu. Ngự hoa viên lung linh như một viên ngọc bích dưới ánh nắng mùa hè. Khắp nơi nơi, đâu đâu cũng là những loài hoa rực rỡ nhất, màu sắc nổi bật mà lại rất hài hòa. Có muồng hoàng yến duyên dáng, có hoa lan trang trọng tinh tế, có dạ yến thảo cao ngạo kiêu sa, dù đứng riêng hay kết hợp lại thì những sắc hoa ấy cũng đều vô cùng tuyệt hảo, lộng lẫy ganh sắc đua hương. Thêm vào đó là những cây si, cây sanh, dáng uốn lượn kiêu hãnh, tư thế rồng vươn hổ vũ như sánh cùng trời xanh, trồng trong những chậu lớn khảm đá đẹp mắt. Đi vài bước lại gặp một hồ sen nhỏ, thấp thoáng bên tàu lá xanh là làn nước trong tưởng như có thể nhìn thấu tận đáy. Phía bên cạnh, mấy hòn giả sơn được đục đẽo cầu kì, tọa lạc uy nghi sừng sững giữa bốn bề non sông, khiến không gian thêm phần hoàn mĩ.

Trên con đường nhỏ lát đá dẫn ra tiểu đình, mỹ nhân xinh đẹp động lòng người đang đủng đỉnh bước đi. Bàn tay nàng cầm một chiếc quạt lông vũ, phía sau còn có bốn cung nữ thái giám theo hầu. Đến bên cạnh một khóm cẩm tú cầu màu xanh, nàng ta dừng lại ngắm nghía một lúc rồi trầm trồ nói với đám hạ nhân đi cạnh:

"Các ngươi nhìn mà xem. Cẩm tú cầu màu lam biếc này rất ít khi nở hoa, nay trong ngự hoa viên lại xuất hiện một bông, đúng là chuyện đáng mừng."

Thanh Ngọc cũng thích thú chiêm ngưỡng khóm cẩm tú cầu trước mặt. Một cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua, mang theo hơi nước từ hồ sen thổi vào mát rượi.

"Con thấy đóa hoa tuy đẹp, nhưng so với nhan sắc của lệnh bà cũng phải thẹn vài phần."

"Thanh Ngọc, ngươi học thói nịnh nọt đó từ khi nào vậy?"

Giọng điệu Lê Tuyên Kiều không hề có ý tứ trách phạt, ngược lại còn vương ý cười. Thanh Ngọc hiểu ý, bèn đỡ nàng ta vào tiểu đình nghỉ ngơi. Được một lúc thì chợt nghe thấy cung nữ bên cạnh bẩm báo:

"Bẩm lệnh bà, Phùng chiêu nghi tới ạ."

Lê Tuyên Kiều quay đầu lại, nhác thấy Phùng Diệm Quỳnh mặt tươi như hoa đang bước lại gần. Nàng ta vội đứng dậy hành lễ. Phùng Diệm Quỳnh nhanh tay đỡ Lê Tuyên Kiều dậy, đôi môi thuận nở một nụ cười rạng rỡ:

"Chẳng phải ta đã nói rồi sao, mọi người đều là chị em một nhà, gặp nhau không cần quá đa lễ."

"Cung kính không thể thay thế phép tắc, mong chiêu nghi đừng bận tâm." Lê Tuyên Kiều cũng cười đáp. 

Thanh Ngọc cung kính dâng trà cho Phùng Diệm Quỳnh. Nàng ta nhấp thử một ngụm, cảm thấy một mùi hương thanh khiết thoang thoảng đâu đây. Đoạn, nàng ta trỏ tay ra phía xa xa, nơi có đóa hoa màu lam đang ẩn hiện giữa rừng hoa bạt ngàn:

"Ngự hoa viên trồng trăm loại hoa, nhưng ta thiết nghĩ chẳng có loại hoa nào sánh được với đóa cẩm tú cầu kia cả."

Hoa cỏ trong ngự hoa viên thường có màu trắng, đỏ hoặc vàng, thế nên nếu có một đóa hoa màu lam xuất hiện, nó sẽ trở thành đóa hoa nổi bật nhất.  Suy rộng ra, một người là chiêu nghi đứng đầu cửu tần, một người là tu dung thường thường bậc trung, tôn ti cao thấp đã phân định rõ ràng. Người nói kẻ nghe đều hữu ý, Lê Tuyên Kiều âm thầm nắm chặt chiếc khăn lụa trong tay nhưng ngoài mặt vẫn nhẹ nhàng đáp:

"Chiêu nghi quan sát kĩ thật! Nếu chị không nói, chắc em cũng không phát hiện ra đóa cẩm tú cầu màu xanh đẹp đẽ mà đơn độc ấy đang tỏa sắc trong ngự hoa viên."

Sắc mặt của Phùng Diệm Quỳnh trong phút chốc trở nên gượng gạo. Lê Tuyên Kiều giả như không trông thấy sự thay đổi ấy. Nàng ta tươi cười nâng chén trà lên: 

"Trà này là do em mang từ Diêu Tú viện đến đây, không biết có vừa miệng chiêu nghi không?"

Ngay từ đầu Phùng Diệm Quỳnh đã biết đây là trà tiến cung nên đã ngầm lờ đi, nào ngờ đối phương vẫn cố tình nhắc đến. Biết không né tránh nổi nữa, nàng ta đành gượng cười:

"Đúng là rất tuyệt. Trà này vừa ngửi đã thấy hấp dẫn, khi uống vào miệng thì hương vị thanh khiết quyến luyến mãi không rời. Nếu biết chỗ em có trà ngon như vậy thì chị đã thường xuyên ghé thăm Diêu Tú viện rồi. Không biết trà này có phải là trà Tuyết trứ danh?"

Trà Tuyết là loại trà tiến cung của người dân vùng núi cao phía bắc Đại Việt. Trà được hái từ cây trà cổ mọc trên núi cao ngàn mét, hái lúc búp trà còn ngậm sương, sau đó dùng củi phơi khô cháy đượm, dùng tay trần khéo léo sao, đặc biệt chú ý không để làm rơi những tuyết trắng còn bám trên búp trà. Khi pha trà phải dùng ấm sứ nung già, pha chế cầu kì để nước trà chỉ có màu phớt vàng như mật ong, trên chén sóng sánh còn vương chút tuyết trắng. Trà này uống vào, ban đầu người ta cảm thấy vừa chát vừa ngọt nơi đầu lưỡi, sau đó sẽ cảm nhận được sự ngọt ngào như hương mật ong rừng. (1)

Lê Tuyên Kiều cũng nhấp thêm một ngụm rồi đáp:

"Đây đúng là trà Tuyết tiến cung năm nay."

Không khoe khoang dài dòng, chỉ một chữ "tiến cung" đã hoàn toàn lấn át khí thế của Phùng Diệm Quỳnh. Sao nàng ta không biết việc Lê Tuyên Kiều khổ luyện cầm nghệ để níu chân thiên tử? Kể từ ngày bọn họ chuyển đến hoàng cung, số lần Tư Thành đến Đan Ngọc các càng ít đi, trong khi những đêm Diêu Tú viện của Lê Tuyên Kiều được nghênh đón thánh giá càng lúc càng nhiều...

Lê Tuyên Kiều và Phùng Diệm Quỳnh đều không nói gì nữa. Bọn họ còn bận rộn đeo đuổi suy nghĩ của riêng mình.

Khi Lê Tuyên Kiều đi rồi, Phùng Diệm Quỳnh tức giận hất đổ chén trà còn lại xuống đất. Diệu Hoa đang đứng hầu phía sau vội vàng quỳ xuống:

"Lệnh bà bớt giận!"

"Ta có thể tức giận vì con tiện nhân ấy sao?" Phùng Diệm Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, lời nói và vẻ mặt của nàng ta lúc này đang vô cùng mâu thuẫn. Thấy đám cung nữ vẫn quỳ trên mặt đất, bấy giờ lửa giận trong lòng Phùng Diệm Quỳnh mới nguôi ngoai đôi chút. Nàng ta bảo bọn họ đứng dậy rồi nói riêng với Diệu Hoa: "Ngươi mang trâm ngọc liên đến Diêu Tú viện, nói là ta ban thưởng cho Lê tu dung."

"Nhưng đó là đồ thái hậu ban thưởng cho lệnh bà..." Nhớ ra cây trâm đó, Diệu Hoa ngập ngừng hỏi lại.

"Đồ càng quý, ta càng muốn ban thưởng cho cô ta. Ta muốn xem cô ta có thể dương dương tự đắc được đến lúc nào!" 

Diệu Hoa run rẩy lĩnh mệnh.

"Phải rồi, Thúy Hoa đâu?" Phùng Diệm Quỳnh hỏi tiếp: "Ta cử nó đi từ đêm qua, sao đến giờ vẫn chưa thấy trở về?"

Phùng Diệm Quỳnh còn chưa dứt lời thì đã trông thấy một thái giám hối hả chạy tới. Gã là thái giám chuyên đi đưa tin của Đan Ngọc các. Nhưng không giống như mọi lần, lần này, tin gã đem về lại là tin dữ.

Gã nói Thúy Hoa đã chết!

Chiếc khăn trong tay Phùng Diệm Quỳnh rơi xuống đất. Nàng ta thảng thốt bật dậy:

"Ngươi nói cái gì?"

Gã thái giám mếu máo kể lại sự tình. Vì Thúy Hoa mãi không trở về nên gã sốt ruột đi tìm, lúc đi ngang qua hồ Lạc Thủy, gã trông thấy người ta đang đứng tụm năm tụm bảy bên một thi thể bị chết đuối nên cũng tò mò lại gần, ai ngờ người chết chính là Thúy Hoa...

Phùng Diệm Quỳnh không tin nổi vào tai mình nữa. Hình lao và hồ Lạc Thủy nằm ở hai hướng đối diện nhau, Thúy Hoa nhận lệnh đến hình lao diệt khẩu, sao giờ ả ta lại chết đuối ở hồ Lạc Thủy? Mà không. Không phải Thúy Hoa chết đuối. Ả ta bị ai đó dìm chết mới đúng!

Phùng Diệm Quỳnh lo lắng hỏi:

"Người ta đã có kết luận về việc này chưa?" 

"Bẩm, do không ai biết tường tận sự tình nên Đặng tổng quản cũng tin rằng Thúy Hoa chẳng may trượt chân ngã chết." Gã thái giám thành thật trả lời: "Hiện thi thể đã được đưa ra khỏi cung rồi ạ."

Bất giờ Phùng Diệm Quỳnh mới khẽ gật đầu. Không truy đến cùng cũng tốt. Rồi nàng ta gọi Diệu Hoa đến và nhỏ giọng ra lệnh:

"Ngươi đến hình lao điều tra lại cho ta, xem Nguyễn Hoàng Lan giờ thế nào rồi?"

Một canh giờ sau, Diệu Hoa cũng đem về một tin tức tệ không kém, rằng Nguyễn Hoàng Lan đã biến mất khỏi hình lao.

...

Hoàng Lan bị đánh thức bởi tiếng hét của chính mình. Hóa ra vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng!

Mùi nắng mới khiến Hoàng Lan đảo mắt nhìn quanh và ngạc nhiên khi nhận ra nơi nàng đang nằm không phải hình lao. Phải rồi, là Thanh Ngọc nào đó đã đưa nàng ra ngoài, sau khi giết chết Thúy Hoa. Sự thật ấy khiến Hoàng Lan không khỏi rùng mình. Rốt cuộc nàng đang vướng phải chuyện quái quỷ gì không biết!

"Cô thấy trong người thế nào rồi? Còn nóng nữa không?"

Thì ra trong phòng vẫn còn một người nữa. Nàng ta chỉ tầm mười sáu mười bảy tuổi, cũng mặc y phục của cung nữ, trên tay còn bưng một chậu nước và một chiếc khăn mà Hoàng Lan đoán là dùng để chườm mát cho mình. Cung nữ kia đặt chậu nước xuống bàn rồi chẹp miệng:

"Mấy hôm trước người ta đưa cô đến đây. Mông thì bị đánh cho sưng vù, toàn thân sốt hầm hập, nói thật, cả đời tôi chưa thấy ai thảm như cô.Khi ấy tôi còn tưởng cô chết rồi ấy."

"Là cô chăm sóc cho tôi?" Hoàng Lan ngờ ngợ hỏi.

Cung nữ trẻ tuổi kia hơi ngẩn ra, sau đó thành thật gật đầu.

Vết thương trên người Hoàng Lan đã đóng vảy, không còn hành hạ nàng nhức nhối như trước. Nàng mệt mỏi gác tay lên trán và chắp nối các sự kiện lại. Đầu tiên, nàng vô tình trở thành nhạc công bất đắc dĩ ở yến tiệc hoàng gia, vì vướng vào việc tranh đấu của hai phi tần mà trở thành kẻ chết thay rồi bị tống vào ngục tối. Tại đây, nàng may mắn tránh được những bát cơm "bẩn", khiến Thúy Hoa phải đích thân vào hình lao diệt khẩu, sau đó Thanh Ngọc ở đâu xuất hiện ra tay trượng nghĩa. Nàng được cứu, còn Thúy Hoa thì phải đền tội.

Nghĩ đến Thanh Ngọc, Hoàng Lan lại nhổm dậy:

"Cô có thấy Thanh Ngọc không?"

Cung nữ kia kinh hãi lắc đầu:

"Cô hỏi Thanh Ngọc làm gì? Chị ấy là cung nữ thân tín nhất của Lê tu dung, người đang được bệ hạ sủng ái. Người như chị ấy sao có thể đến chỗ thấp hèn này chứ! Lần sau đừng nhắc đến chuyện này nữa, nếu các nữ quan nghe được lại tưởng cô thấy sang bắt quàng làm họ, không tốt đâu."

Lê tu dung? Hoàng Lan mất một lúc mới nghĩ ra, Lê tu dung chính là vị phi tần giỏi chơi đàn dạo nọ. Nàng ta cử Thanh Ngọc đến tương trợ nàng là vì áy náy ư? Nếu áy náy, tại sao không đưa Hoàng Lan ra khỏi cung luôn mà còn giữ nàng lại làm gì? Hay Lê tu dung đó muốn nàng sau này tiếp tục làm chứng chống Phùng Diệm Quỳnh? Nói về làm chứng, lời chứng của nàng đâu có giá trị bằng Thúy Hoa? Giết Thúy Hoa mà giữ lại nàng thì cũng có ích gì? Lê Tuyên Kiều nhất định có dụng ý khác. Tâm cơ của người này không thể hời hợt như Phùng Diệm Quỳnh.

Thực sự Hoàng Lan không biết nên khóc hay nên cười nữa. Từ khi nào nàng lại có khả năng nhìn mặt đoán người thế này chứ?

"Bà Tố Tâm còn nói đợi cô tỉnh dậy thì sẽ bắt đầu làm việc cùng với mọi người." Cung nữ kia ái ngại nói thêm.

Hoàng Lan thảng thốt vươn tay mở cửa sổ. Trước mắt nàng, một địa ngục mới lại mở ra...

...

Khu vực giặt đồ mang tên Thanh Phục khu chính là nơi khắc nghiệt nhất trong hậu cung. Người làm việc ở đây hầu hết đều là những cung nữ phạm lỗi hoặc vô tình bị chủ nhân ghét bỏ. Hằng ngày, hàng trăm bộ y phục từ các cung điện đều được tập trung về đây, khiến những cung nữ làm quần quật mà vẫn không hết việc. Đám nữ quan thì luôn tỏ vẻ cay nghiệt, chỉ cần một cung nữ chậm chạp là bọn họ sẵn sàng đánh đập không thương tiếc. Hoàng Lan cũng không phải ngoại lệ. Nhưng sau lần thoát chết ở hình lao, nàng đã ngoan ngoãn hơn, hoặc ít ra cũng tỏ vẻ như vậy cho người ta thấy.

...

Buổi tối là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Hoàng Lan thường chờ đám nữ quan ngủ say để lẻn ra bên ngoài và tận hưởng chút yên bình còn sót lại. Nàng chầm chậm bước đi, lặng nghe văng vẳng tiếng ca vũ từ cung điện nào đó vọng lại. Không gian bên ngoài hoàn toàn đối lập với sự yên ắng đến tịch mịch ở nơi đây. Hoàng Lan tự chọn cho mình một chỗ ngồi, là chiếc trụ đá tròn nơi ban ngày các nữ quan vẫn thường ngồi để trông chừng cung nữ giặt giũ. Rêu dưới chân nàng mềm mại, mát rượi. Ánh trăng chiếu chênh chếch qua khóm hoa ngoài hoa viên và in thành từng hình thù kì dị xuống mặt đất. 

Đã bao nhiêu buổi tối như buổi tối hôm nay, Hoàng Lan dùng sự thanh tĩnh của không gian để suy nghĩ về hoàn cảnh của mình. Thanh Phục khu không chỉ là nơi khổ dịch, nó còn là nơi bóp chết tự do của người ta. Hoàng Lan đã từng thử tìm cách trốn khỏi Thanh Phục khu nhưng cuối cùng, nàng bất lực nhận ra rằng điều đó là không thể. Mà khi không thể phản kháng, con người ta chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp. Ngày qua ngày, Hoàng Lan đã dần dần thích nghi với mọi việc, nàng cũng không còn quá xa lạ với những sự bất công đang bày ra trước mắt nữa. Nàng biết rằng mình bị hãm hại vì đã chen chân vào việc của hai người Phùng Lê. Nàng biết Thúy Hoa đến hình lao chẳng qua là âm thầm dùng tư hình nên mới bị người khác tương kế tựu kế, bí mật xử lý. Nàng biết rằng cho đến bây giờ, sự tồn tại của mình thực sự là cái gai trong mắt không ít người. Nguyễn Hoàng Lan không bao giờ dám nhận mình là người khôn ngoan, nhưng chí ít nàng cũng không phải kẻ ngu ngốc.

Điều duy nhất nàng chưa giải đáp được, đó chính là dụng ý của Lê Tuyên Kiều. Ở trong cung lâu như vậy, chẳng lẽ Lê Tuyên Kiều không biết đến sự khắc nghiệt của Thanh Phục khu? Nếu nàng ta đã có lòng tốt cứu nàng, vậy tại sao lại đưa nàng vào đây rồi dặn dò đám nữ quan trông chừng nàng? Còn nữa... Thái Thanh Ngọc... gương mặt thanh tú, giọng nói sắc sảo vượt ngoài giới hạn một cung nữ ấy cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí nàng, chờn vờn như một bóng ma dai dẳng.

Tiếng ca vũ xa xa đã tắt hẳn. Hoàng Lan chợt mỉm cười rồi nhìn màn đêm. Đêm vẫn cao và xa vời vợi. Vừa từ cõi chết trở về, nàng thầm cảm thấy số mệnh mình sẽ không dễ dàng chấm dứt như thế.

Nàng còn phải sống, sống để trở về.

...

Ở chốn rừng núi hoang vu, một người con trai áo quần rách rưới đang cố tước lấy vỏ cây để ăn. Ban đầu cậu ta nhăn mặt vì nhựa trong vỏ cây quá chát, nhưng nghĩ đến cái bụng đói meo của mình, cậu ta lại đành nhắm mắt nhắm mũi mà cố nuốt đống vỏ khô như rơm ấy vào trong bụng. Lạc giữa nơi rừng thiêng nước độc, cậu ta sống sót được đến tận ngày hôm nay, kể ra cũng một kỳ tích.

...

Chú thích:

(1) Đặc sản chè Shan Tuyết, tham khảo thêm tại "Lên Suối Giàng uống chè Shan Tuyết", báo điện tử Quảng Ninh http://baoquangninh.com.vn/du-lich/di-va-thay/201204/Len-Suoi-Giang-uong-che-Shan-tuyet-2164985/.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

4

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote