Chương 3: Lưu lạc

Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn. Cỏ cây được gột rửa bụi trần, hân hoan vươn mình trong nắng mới.

Người tiều phu nghèo Từ Trọng Sinh lại cặm cụi lên núi như thường lệ. Trời mới mưa nên không có củi khô. Lần này, y lên núi là để tìm ít lá thuốc hái mang về.

Đến non trưa, Từ Trọng Sinh ngồi xuống nghỉ ngơi bên một gốc cây. Y vừa định giở nắm xôi ra ăn thì đột nhiên giật nảy người. Hình như có thứ gì đó thấp thoáng sau bụi cây phía trước? Nắm chặt con dao trong tay, Từ Trọng Sinh cảnh giác tiến lại gần, nhưng thứ y nhìn thấy không phải dã thú mà lại là một người con gái. Nàng nằm mê man giữa đám lá vàng khô, không rõ là đang ngủ quên hay bị ngất đi bởi một nguyên do nào khác. Thứ trang phục mà nàng đang mặc càng lạ kì hơn, áo không ra áo, váy chẳng phải váy, thậm chí đến chất liệu để dệt ra nó, Từ Trọng Sinh cũng chưa từng nhìn thấy bao giờ. Từ Trọng Sinh vốn ít học nên không biết phải diễn tả cảnh tượng quái đản này ra sao. Y cứ ngây ra như phỗng, mãi sau mới sực nhớ ra rằng mình cần phải lay nàng dậy.

...

Hoàng Lan mệt mỏi mở mắt ra. Luồng sáng mờ mờ hắt qua tấm liếp khiến nàng biết rằng mình vẫn còn sống, hoặc ít ra nàng cũng chưa đặt chân đến nơi gọi là địa ngục. Một mùi nồng nồng theo gió thổi tới, giống như có ai đó đang sắc thuốc bắc. Thất thần, Hoàng Lan vội bật dậy và lập tức sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng xung quanh.

Đó là một căn nhà đắp bằng đất, mái lợp lá gianh thay vì xây gạch lợp ngói như thường thấy. Xung quanh không có đồ đạc gì đáng kể, ngoại trừ chiếc giường làm bằng mấy tấm gỗ buộc lại với nhau mà nàng đang nằm trên đó cùng với mấy chiếc bồ (nếu nàng nhớ đúng tên) chất chồng nhau ở một góc nhà. Dù đã cố tìm thật kĩ, Hoàng Lan vẫn không tìm thấy công tắc điện ở đâu. Bên trong nhà rất tối nhưng vật duy nhất được dùng để chiếu sáng là một cây nến cắm vào vỏ con trai đặt giữa nhà. Loại nến này khá to và thô, không giống nến người ta vẫn hay dùng ở thời hiện đại.

Thật chẳng biết nàng đã lạc đến vùng thâm sơn cùng cốc nào nữa?

Lò dò vén tấm liếp bước ra, trước mặt Hoàng Lan là một khoảnh sân rộng nhưng lởm chởm cát sỏi, rơm chất thành hai đống cao hơn đầu người. Một người mặc bộ quần áo nông phu màu nâu đang ngồi xổm quạt quạt niêu thuốc cho chóng nguội. Chứng kiến tất cả những cảnh ấy, Hoàng Lan không thể không đưa tay dụi mắt thêm lần nữa. Chuyện này là sao? Rốt cuộc nàng có còn ở Hà Nội nữa hay không?

"Cô tỉnh rồi à?"

Hoàng Lan nheo mắt lại. Anh chàng áo nâu kia đang nói chuyện với mình?

"Hỏi tôi à?" Nàng trỏ tay vào người mình, không tin trên đời này còn có kiểu ăn mặc kì lạ đến thế!

Người kia cũng ngạc nhiên không kém:

"Ở đây chỉ có tôi và cô, tôi không hỏi cô thì hỏi ai? Lúc tôi tìm thấy cô thì cô đang bị thương, ngất đi ở chân núi..."

Cảm giác đau nhức lại bắt đầu giày vò Hoàng Lan. Kì thực cơn đau ấy chưa lúc nào dịu xuống, chỉ vì vừa rồi nàng quá kinh ngạc nên mới tạm lãng quên nó mà thôi.

"Xin lỗi anh, nhưng nơi đây có phải Hà Nội không?" Hoàng Lan rụt rè hỏi: "Vùng này đã mắc điện chưa?"

Từ Trọng Sinh bất lực nhíu mày. Y ngẫm nghĩ một lúc mà không sao hiểu được nàng đang nói gì.

"Đây là Đông Kinh. Tôi tên là Từ Trọng Sinh. Vì tôi thấy cô bị thương nên mới đưa về nhà chữa trị. Nhà tôi ở làng Đan Xá, ngoại vi kinh thành." Y giới thiệu ngắn gọn.

Đông Kinh? Kinh thành? Hoàng Lan chọi đầu vô cửa. Cảm giác đau là thật! Và anh chàng áo nâu ăn nói khó hiểu kia cũng là thật!

"Làng Đan Xá cách... cách Hà Nội xa không?"

"Hà Nội?" Từ Trọng Sinh lắc đầu rồi hỏi ngược lại: "Đó là nơi nào?"

Sự lo lắng trong lòng Hoàng Lan càng dâng lên mỗi lúc một mãnh liệt. Dù họ đang nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt nhưng anh chàng này thậm chí không biết Hà Nội là nơi nào. Có người Việt Nam nào lại không biết Hà Nội không? Một giả thiết thoáng hiện lên trong đầu khiến Hoàng Lan lạnh cả sống lưng. Nàng bắt đầu đi vòng quanh ngôi nhà như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Không có dấu vết của thời hiện đại!

"Này anh ơi, cho tôi hỏi đang là năm nào vậy?" 

Khi Hoàng Lan trở lại sân thì Từ Trọng Sinh cũng đã rót thuốc ra bát xong. 

"Cô vẫn còn mệt thì đừng hỏi nhiều như vậy. Thuốc tôi sắc xong rồi đó. Uống đi cho mau khỏe."

"Nhưng tôi muốn biết bây giờ đang là năm nào?" 

Hoàng Lan không còn tâm trí đâu để mà uống thuốc. Thấy nàng dai dẳng như vậy, vẻ mặt của Trọng Sinh càng khó coi hơn. Chẳng lẽ cô gái này bị thương đến nỗi mất trí nhớ rồi?

"Đang là năm Quang Thuận thứ nhất."

"Năm Quang Thuận thứ nhất?" Hoàng Lan mông lung nhắc lại. Nếu như đối với Từ Trọng Sinh, Hà Nội là một nơi xa lạ thì đối với nàng, Quang Thuận cũng là một khái niệm thời gian vô nghĩa: "Đợi đã đợi đã, gần đây có xảy ra sự kiện gì đặc biệt không?"

Ngoài việc hoàng thượng mới đăng cơ, Từ Trọng Sinh chẳng biết có chuyện gì đặc biệt khác. Nhưng có vẻ người con gái này không biết Quang Thuận là gì nên y có nói cũng vô ích.

"Không có." Y lắc đầu.

"Nhất định phải có chứ." Dù biết làm vậy là bất lịch sự nhưng Hoàng Lan vẫn cố nài nỉ. Nàng cần xác định chính xác đây là thời đại nào, và xứ sở mà nàng đang đặt chân đến có tên là gì: "Vài năm trước, vài chục năm trước cũng được, anh cố nhớ đi."

Gương mặt Từ Trọng Sinh thoáng chút tự hào:

"Mấy chục năm trước, vua Thái Tổ đã đánh tan giặc Ngô phương Bắc, giành lại độc lập cho con dân Đại Việt. Chuyện này xảy ra cũng mấy chục năm rồi, thậm chí khi ấy tôi còn chưa sinh ra, nhưng bà ngoại tôi vẫn thường hay nhắc lại cho con cháu nhớ. Năm xưa bà từng làm đầu bếp nấu ăn trong doanh trại của nghĩa quân Lam Sơn..."

Từ Trọng Sinh còn nói gì đó nhưng tất cả đều không lọt vào tai Hoàng Lan nữa. Điều duy nhất nàng quan tâm là việc y vừa nhắc đến vua Thái Tổ và nghĩa quân Lam Sơn.

"Vua Lê Thái Tổ mà anh nói có phải tên là Lê Lợi không?"

Từ Trọng Sinh giật bắn mình. Là con dân Đại Việt, y úy kỵ nhất điều này.

"Cô này, cô là ai mà dám gọi thẳng tên húy của ngài ra như vậy?"

Thiếu chút nữa là Hoàng Lan xỉu tiếp tại chỗ.

Được một lúc thì vợ của Từ Trọng Sinh trở về. Nàng ta tên Hà, trẻ hơn Từ Trọng Sinh vài tuổi, nhìn chung là một người phụ nữ thôn quê phúc hậu, hiền lành.

Theo như lời Từ Trọng Sinh kể, khi y đang đi đốn củi thì bắt gặp Hoàng Lan nằm bất tỉnh ở gốc cây. Ban đầu y tưởng nàng mê mệt ngủ quên, nhưng sau khi đến gần mới phát hiện nàng bị thương, cuối cùng vì không nỡ để nàng nằm lại nơi đồng không mông quanh, y đành cõng nàng về nhà. Hai vợ chồng Từ Trọng Sinh, kẻ đun thuốc người chữa trị, đến ngày thứ ba, tức hôm nay, Hoàng Lan mới tỉnh lại.

Phải khó khăn lắm, Hoàng Lan mới chấp nhận được một sự thật rằng trên thế giới vẫn còn nhiều chuyện không tưởng và việc nàng trở về quá khứ chính là một ví dụ điển hình. Đang đi leo núi cùng Trường Giang, nàng gặp một cơn giông rồi bỗng chốc tỉnh dậy ở thời Hậu Lê cách đây hàng trăm năm. Chuyện này mà kể ra, người ta không tống nàng vào Trâu Quỳ mới lạ.

Dĩ nhiên ở thời đại này không có Trâu Quỳ. Muốn vào Trâu Quỳ, ít nhất nàng phải tìm được cách trở về thế kỷ hai mươi mốt trước đã.

Hoàng Lan chợt nghĩ đến chiếc vòng mà nàng đã nhặt được ở bãi đá sông Hồng. Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy chiếc vòng ấy có vấn đề. Chỉ riêng việc nó vô duyên vô cớ xuất hiện trong ba lô của nàng đã là một chuyện khó hiểu rồi. Cơn giông lúc ở trên núi Bài Thơ là hiện tượng tự nhiên, nhưng những âm thanh kì quái cũng như mãnh lực vô hình đã kéo nàng đến sát mép núi... chúng chắc chắn không thuộc về tự nhiên được!

Lục tìm trong túi áo, Hoàng Lan chỉ thấy chiếc bật lửa mà Trường Giang tặng nàng, còn chiếc vòng cổ kì quái thì đã biến mất. Nàng hỏi Từ Trọng Sinh, y cũng lắc đầu, nói rằng mình chưa nhìn thấy món trang sức ấy bao giờ.

...

Mấy hôm nay, Hoàng Lan đều cố gắng ngủ thật sâu, những mong sau khi tỉnh dậy, nàng sẽ được trở về với Hà Nội yêu dấu và giấc mộng này sẽ biến mất như chưa từng tồn tại. Nhưng không, mở mắt ra, vẫn là khung cảnh cổ kính mà lạ lẫm ấy. Mọi thứ vẫn hiển nhiên tồn tại như một giấc mộng hoang đường.

Vợ chồng Từ Trọng Sinh là những người tốt và rất hiền lành. Ở với họ, sự sợ hãi và hoang mang của Hoàng Lan dần không còn nữa. Sang đến ngày thứ bảy, Hoàng Lan bắt đầu rời khỏi nhà. Nàng tò mò theo chân vợ chồng Từ Trọng Sinh vào trong nội thành Đông Kinh, thử một lần khám phá cái thế giới mà cách đây không lâu, nàng còn không dám nghĩ có ngày mình sẽ đặt chân tới.

...

Tiết trời mùa hè ở Đại Việt khá nóng nực. Sau khi giải quyết xong chuyện chính sự, Tư Thành thường tìm đến thủy đình cạnh điện Bảo Quang. Một thái giám bưng khay trà tới, cung kính dâng lên hoàng thượng một chén trà ướp hương sen.

"Bệ hạ."

Tiếng gọi ngọt ngào của ai đó khiến Tư Thành dù đang uống trà cũng phải dừng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn mĩ nhân hoa nhường nguyệt thẹn đang chậm rãi lại gần chỗ mình. Dung mạo kiều diễm mà kiêu xa, đôi mắt trong veo như ngọc quý, lấp lánh dưới hàng lông mày lá liễu như vẽ, miệng nói mỗi câu đều thánh thót tựa tài nữ gảy đàn... không còn nghi ngờ gì nữa, người mới tới chính là trang quốc sắc thiên hương. Hôm nay nàng ta mặc một chiếc yếm quây cổ màu xanh nhạt, trên yếm có đính châu ngọc; bên ngoài khoác áo giao lĩnh (1) màu hồng, viền cổ và tay áo đều thêu hình hoa cúc vô cùng tinh xảo, đẹp mắt. Thoạt nhìn, sắc hồng của y phục kết hợp cùng sắc xanh điểm xuyết của trâm ngọc bích thì khá phô trương, nhưng hai thứ đó đặt ở trên người nàng ta thì lại rực rỡ và đẹp mắt vô cùng. Phía sau nàng ta còn có bốn năm cung nữ theo hầu. 

Mỹ nhân như ngọc này chính là chiêu nghi Phùng Diệm Quỳnh, con gái của quan gián nghị đại phu đương triều Phùng Văn Đạt.

"Phùng chiêu nghi à? Trẫm còn tưởng là ai." Trông thấy Phùng Diệm Quỳnh xuất hiện, sắc mặt Tư Thành cũng không thay đổi nhiều lắm. Phùng Diệm Quỳnh cùng chị gái theo hầu Tư Thành từ khi hắn còn là Bình Nguyên vương. Trong số các thê thiếp ở vương phủ, nhan sắc của nàng ta nổi trội nhất, lcộng thêm gia thế hiển hách nên nàng ta mới dễ dàng lọt vào mắt xanh của Tư Thành. Khi hắn đăng cơ, Phùng Diệm Quỳnh được phong làm chiêu nghi, tước vị đứng đầu trong cửu tần.

"Thần thiếp đến điện Bảo Quang tìm bệ hạ, hóa ra bệ hạ lại ngắm cảnh ngoài ngự hoa viên."

Phùng Diệm Quỳnh vừa nói vừa giận dỗi phe phẩy chiếc quạt trong tay. Từ lúc Phùng Diệm Quỳnh xuất hiện, mùi hương hoa nhài mà nàng ta yêu thích đã tỏa khắp thủy đình. Tư Thành tiện tay kéo nàng ta ngồi xuống ghế rồi cười hỏi:

"Chiêu nghi tìm trẫm hẳn có gì hay muốn cho trẫm xem phải không?"

Ở trong cung, con người này chưa bao giờ chịu thua kém ai. Nàng ta mà chỉ tìm hắn để nói chuyện phiếm thì mới là lạ!

"Mấy ngày nay thời tiết nóng bức. Thần thiếp nghĩ bệ hạ vất vả chuyện chính sự nên đã tự tay tay làm món chè long nhãn mà người thích ăn nhất. Thần thiếp biết tay nghề nấu ăn của mình không cao bằng Nguyễn tài nhân, nhưng dù sao thần thiếp cũng có lòng, bệ hạ không chê di giá đến Đan Ngọc các của thần thiếp chứ?"

Nói cả ngày, tóm lại chỉ muốn lôi trẫm đến chỗ nàng thôi mà, việc gì phải vòng vèo như vậy! Tư Thành thầm nghĩ nhưng vẫn mỉm cười, vui vẻ cùng Phùng Diệm Quỳnh bãi giá Đan Ngọc các.

Sắc áo tím huyền hoặc như sương khói. Khi Tư Thành cùng Phùng Diệm Quỳnh rời khỏi thủy đình, người con gái ấy cũng xoay gót rời đi.

...

So với vùng quê nghèo như làng Đan Xá, nội thành Đông Kinh thực sự tấp nập và trù phú hơn gấp bội. Càng vào sâu trong thành, nhà cửa càng san sát nhau, những túp lều tranh vách đất được thế chỗ bởi những ngôi nhà lợp ngói khang trang, bề thế. Người người đi lại ngược xuôi, khiến đường phố tưởng rộng hơn mà lại hóa ra chật chội. Dọc hai bên đường, hàng quán được bày ra, thu hút khá nhiều người đến mua bán. Thứ được đem ra bày bán chủ yếu là nông sản và sản phẩm thủ công do người dân tự tay làm, tuy nhìn thô sơ nhưng khá hữu dụng. Hoàng Lan ban đầu còn e ngại, sau đó thì nàng còn hào hứng hơn cả vợ chồng Trọng Sinh, chỗ nào thấy đông người cũng tò mò chen vào xem. 

Hôm nay Hoàng Lan mặc một chiếc váy quây màu nâu đã sờn cũ. Chiếc váy này là Hà cho nàng mượn. Nhập gia tùy tục, dù Hà không nhắc thì Hoàng Lan cũng hiểu.

Đi cả ngày, cuối cùng Hoàng Lan cũng chọn mua một bộ váy áo mới. Không thể mặc đồ đi mượn mãi được. Khốn nỗi nàng lạc đến đây mà không có nổi một xu dính túi, việc gì cũng phải nhờ vả vợ chồng Từ Trọng Sinh nên khi chọn áo cũng chỉ dám chọn chiếc nào trông thật rẻ tiền. Thấy Từ Trọng Sinh đưa cho người bán hàng năm đồng xu nhỏ, nàng áy náy muốn trả đồ lại, Hà mỉm cười và nói rằng năm tiền là giá rẻ nhất rồi.

Sự thanh bình của phố chợ đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng ngựa hí dồn, kế theo đó là tiếng người quát tháo ầm ĩ. Hoàng Lan còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị Từ Trọng Sinh kéo lùi vào lề đường. Những người đang mua sắm cũng vội vàng dạt sang hai bên để nhường lối cho kẻ vừa xuất hiện.

Đó là một gã áo gấm bảnh bao, nhìn qua cũng biết là công tử con nhà giàu. Hắn dẫn đầu một đám lâu la ngang nhiên diễu hành giữa phố chợ. Người nào muốn sống thì biết điều tránh đi chỗ khác chứ bản thân hắn thì không có ý định né tránh bất kì ai. Nhưng sự huênh hoang phách lối vẫn chưa phải điều khó ưa nhất ở gã này. Lúc đoàn người ngựa tiến lại gần, Hoàng Lan mới để ý thấy một bé gái tầm tám, chín tuổi đang bị giễu đi theo sau đuôi ngựa. Hai tay nó bị trói gô lại bằng một sợi dây thừng, và kẻ cầm đầu sợi dây không phải ai khác ngoài cái gã áo gấm đáng ghét kia. Sức trẻ con làm sao đọ lại được sức ngựa! Đứa trẻ loạng choạng chạy được vài bước rồi gần như bị kéo lê đi. Hai chân nó chà sát trên mặt đường đến rớm máu. Nhưng mặc cho nó van xin như thế nào, gã kia vẫn chẳng mảy may xúc động, có chăng, hắn chỉ kìm cương lại chút xíu để đứa trẻ không bị ngựa kéo chết mà thôi. 

"Hắn là Lê Thụ, con trai của thiếu úy Lê Lăng. Không như người anh cả Lê Bộc, Lê Thụ là một tên ác bá nổi tiếng ở kinh thành." Thấy Hoàng Lan cứ nhìn chăm chăm vào Lê Thụ, Từ Trọng Sinh hơi hạ giọng giải thích: "Ức hiếp hạ dân, cho vay nặng lãi, chiếm đoạt con gái nhà lành... có việc ác nào mà tên Lê Thụ này không làm cả.Có lẽ cha mẹ đứa bé này thiếu tiền Lê Thụ, đến hạn không trả được nên hắn mới bắt con gái người ta đi làm tôi tớ..."

Sớm nhận ra bản mặt của Lê Thụ không tử tế gì, Hoàng Lan bức xúc hỏi:

"Thế không có ai tố cáo hắn sao? Hắn làm nhiều việc thất đức như vậy mà quan lại cũng nhắm mắt làm ngơ à?"

Từ Trọng Sinh ảm đạm đáp:

"Cha của Lê Thụ làm quan đến chức nhập nội thiếu úy, nghe đâu ông ta còn có một người con nuôi là phi tần của bệ hạ. Gia thế của bọn họ hiển hách như thế, chúng tôi có muốn tố cáo cũng chẳng tố cáo nổi. Hồi trước cũng có người bị hắn bắt mất con gái, uất quá định tìm quan lớn kêu oan, nào ngờ án còn chưa được xử thì người đó đã bị Lê Thụ sai thuộc hạ đánh gãy cả hai chân, cuối cùng phải bỏ đi biệt xứ." Kể xong chuyện cũ, Từ Trọng Sinh thở dài kết luận: "Dân nghèo như chúng tôi chỉ mong sống yên ổn. Tố cáo Lê Thụ có khác gì lấy trứng chọi đá, đến cuối cùng, người thiệt thòi vẫn là dân thôi."

Nhưng những lời giải thích của Từ Trọng Sinh chẳng thể giúp Hoàng Lan nguôi giận. Con quan lớn thì đã sao? Con quan lớn thì được phép giết người không cần hỏi à?

Tiếng vó ngựa vẫn vang lên đều đặn. Tiếng thổn thức van nài lại như đứt thành từng đoạn và lặng lẽ biến mất trong dòng người hỗn độn. Có lẽ Từ Trọng Sinh nói đúng. Dân nghèo chỉ mong sống yên ổn. Nhưng đối với Hoàng Lan, mạng người còn quan trọng hơn sự yên ổn ấy. Nếu Lê Thụ cứ tiếp tục kéo lê thêm một đoạn nữa, nàng tin chắc đứa trẻ tội nghiệp kia sẽ không sống nổi.

Đúng lúc Hoàng Lan định bước ra thì có một bàn tay giữ lấy nàng, nhìn lại thì hóa ra đó là Từ Trọng Sinh.

"Đừng làm vậy." Y đủ tinh ý để nhận ra ý định dại dột trong đầu Hoàng Lan: "Chúng ta chỉ là phận dân đen thấp cổ bé họng, không nên dại dột đem trứng chọi đá, sẽ chẳng thay đổi được gì đâu."

Ở thời đại này, lời can ngăn của Từ Trọng Sinh không phải không có lý. Lê Thụ hống hách ngang ngược thành thói mà vẫn không bị ai trừng phạt, điều đó chưa đủ để chứng minh cho thứ gọi là "gia thế chống lưng" của hắn hay sao? Rồi Hoàng Lan áy náy nhìn đứa trẻ kia, trong thâm tâm bất giác liên tưởng đến những đứa trẻ bán báo như Hiên, nắm tay của nàng càng siết chặt lại.

"Ngộ nhỡ đứa trẻ bị hắn kéo chết thì sao?"

"Thì coi như nó phúc mỏng đi. Nếu tử tế một chút, biết đâu Lê Thụ sẽ vứt cho bố mẹ nó ít tiền để lo việc ma chay.""

"Nếu có người đứng ra cầu xin hắn thì sao?"

"Lê Thụ không phải kẻ biết nói lý lẽ." Từ Trọng Sinh lắc đầu, có vẻ y không muốn tiếp tục dính dáng đến chuyện không phải của mình nữa.

Chiều buông xuống. Nắng tắt dần. Hoàng Lan cứ nhìn theo bóng hình gầy gò run rẩy ấy, trong lòng càng cảm thấy nghèn nghẹn.

...

"Công tử Lê Thụ, khoan đi đã!"

Chính Hoàng Lan cũng không hiểu mình lấy đâu ra can đảm để gọi Lê Thụ lại. Hình như lương tâm của nàng đã lên tiếng trước lý trí. Ở một bên, Từ Trọng Sinh và Hà thì thấp thỏm nhìn nhau. Bọn họ cứ tưởng Hoàng Lan sẽ ngoan ngoãn trở về, ai ngờ nàng lại...

Lê Thụ đưa mắt đánh giá Hoàng Lan. Hắn thấy nàng tuy ăn mặc quê mùa nhưng cũng có chút nhan sắc thì máu dê nổi lên, bèn bật cười nham nhở:

"Ngươi muốn gì?"

Dĩ nhiên Hoàng Lan biết ánh mắt kia của Lê Thụ có ý tứ gì, nhưng đâm lao thì phải theo lao. Không lên tiếng thì thôi, nếu đã lên tiếng, nàng nhất quyết không để đứa trẻ tội nghiệp kia chết sau vó ngựa của Lê Thụ!

Người dân có mặt hai bên đường đều nhìn thấy người con gái ấy can đảm tiến đến trước mặt Lê Thụ. 

"Công tử tha cho cô bé này được không? Nó chỉ là một đứa trẻ, còn chưa làm gì lên tội..."

Thời đại mà nàng từng sống, trẻ em đều được cả xã hội quan tâm, không thể có cảnh bị kéo lê trên đường và bỏ mặc sống chết như thế này. Có thể đứng ngọt nhạt thương lượng với Lê Thụ, Hoàng Lan cũng thầm khâm phục sự nhẫn nại của mình, chứ thực ra trong thâm tâm, nàng chỉ muốn chọi luôn cả cục gạch vào mặt hắn!

"Ha, ngươi muốn ta thả người?" Lê Thụ cảm thấy lời đề nghị của đứa con gái quê mùa kia thật nực cười: "Cha của con bé này vay ta năm quan tiền, lúc vay nợ có giấy trắng mực đen rõ ràng, giờ lão ta chết rồi mà vẫn không trả được hết nợ, ta bắt con lão về phủ làm nô bộc thì có gì sai? Dùng năm quan tiền để rước một đứa vô dụng về nhà nuôi báo cô, người thiệt thòi là ta mới đúng, ngươi tưởng ta thích lắm à?"

Cường hào ác bá cũng có dăm ba loại, có loại trơ trẽn mặt dày, ngang nhiên ức hiếp người khác, cũng có loại hành vi đểu giả nhưng ngoài miệng vẫn ra vẻ ta đây là người tốt. Loại thứ hai nguy hiểm hơn, và kẻ trước mặt Hoàng Lan chính là một ví dụ điển hình.

"Nhưng ít ra công tử cũng không nên kéo người đi như thế." Hoàng Lan lựa lời đối đáp. Còn có trời mới biết, lửa giận trong lòng nàng đã dâng cao đến mức nào: "Công tử cũng thấy rồi đấy, đường nhiều cát sỏi, ngựa của ngài lại chạy nhanh, giờ khắp người đứa trẻ chỗ nào cũng xây xước hết cả, nói không chừng chưa về đến nhà ngài, nó đã bị ngài hành hạ đến chết rồi cũng nên."

Một vài người tò mò nhìn Hoàng Lan. Nạn nhân chính cũng ngước ánh mắt trong veo lên nhìn nàng. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên có kẻ dám đứng ra kì kèo về hành vi của Lê Thụ!

Rõ ràng Lê Thụ đang tính toán điều gì đó trong lòng, nhưng hắn vẫn giữ nguyên nụ cười nham nhở cố hữu, một lúc sau mới giả bộ khó xử:

"Muốn ta thả người? Được thôi, nhưng ngươi cũng phải đồng ý với ta một điều kiện."

Hà rụt rè giật giật tay áo Hoàng Lan, đồng thời ra hiệu cho nàng nên dừng việc liều lĩnh này lại ngay. Ai mà chẳng biết Lê Thụ đang ám chỉ cái gì. Hà biết, Hoàng Lan cũng biết, nhưng đối phương còn chưa ngả bài, nàng sao dễ dàng bỏ cuộc được? Hơn nữa, nếu hôm nay không thể cứu đứa trẻ kia, những ngày tháng sau này của nó sẽ càng thê thảm hơn.

"Không biết điều kiện của công tử là gì?" Hoàng Lan bình tĩnh hỏi:

Quả nhiên Lê Thụ nhếch mép nham hiểm:

"Không được dùng vật sắc nhọn, nếu chỉ dựa vào sức ngươi hiện tại mà có thể cắt đứt sợi dây thừng trong tay ta, ta sẽ bằng lòng tha cho đứa trẻ đó, không bắt nó về hà nữa. Nếu ngươi không làm được, ta sẽ bắt luôn cả ngươi, để ngươi cả đời phải làm nô bộc rửa chân cho ta."

Đám đông lập tức xôn xao. Không dùng vật sắc nhọn thì làm sao có thể cắt đứt một sợi dây thừng? Tất nhiên cũng không ai dại gì mà chường mặt ra cho Hoàng Lan mượn một con dao hay cái kéo, trừ khi kẻ đó muốn mời Lê Thụ đến đốt nhà!

Nói cách khác, lúc đặt ra điều kiện hoang đường này, Lê Thụ đã nắm chắc phần thắng trong tay. Thực ra hắn không cần phải dây dưa dài dòng với Hoàng Lan làm gì, nhưng như đã nói, hắn thuộc dạng ác bá thứ hai. Giữa chốn chợ búa đông đúc, dù có bắt người về thì hắn cũng muốn phải quang minh chính đại một chút.

Thấy Hoàng Lan vẫn đứng tần ngần một chỗ, hắn hơi cụt hứng.

"Sao? Sợ rồi à? Nếu nhà ngươi sợ thì thôi vậy."

Hoàng Lan không phản ứng lại, không phải vì nàng sợ, mà vì nàng đang nhớ đến chiếc bật lửa vẫn mang theo bên mình. Nó là món quà sinh nhật mà Trường Giang tặng nàng. Nói sinh nhật mà tặng nhau bật lửa thì cũng hơi kì, nhưng chiếc bật lửa này in hình cỏ ba lá, lại có gắn móc đeo, nhìn chung giống một món đồ trang trí hơn là thứ dùng để châm lửa hút thuốc. Hoàng Lan rất thích chiếc bật lửa này, đi đâu cũng mang theo như một thói quen, nào ngờ hôm nay lại có việc dùng tới.

Nở một nụ cười tự tin, Hoàng Lan chậm rãi nói:

"Hy vọng công tử nói lời giữ lời."

Lê Thụ miễn cưỡng gật đầu. Nụ cười tự tin kia là gì? Nàng ta dám sao? Rồi tự nhiên hắn lại có một ý nghĩ khá hài hước, phải chăng nàng ta hâm mộ hắn quá nên mới bày trò này để được theo chân hắn về nhà họ Lê?

"Nên nhớ, không được dùng vật sắc nhọn." Hắn chu đáo nhắc thêm lần nữa. Người này ăn mặc đơn giản, không đến mức giấu cả đao kiếm trong người chứ?

Hoàng Lan không thèm để ý đến Lê Thụ nữa. Nàng lấy ra một vật gì đó nhỏ nhỏ, dài dài. Vì nàng cố tình khom người nên mọi người không nhìn rõ điều gì đang xảy ra, chỉ trông thấy ngón tay cái của nàng bấm bấm vài cái, rồi bỗng nhiên, từ vật lạ hoắc ấy, một ngọn lửa bùng lên. Đám đông sợ hãi lùi lại một bước, vài đứa trẻ tóc còn để chỏm thì lại thích thú reo ầm lên khi nhìn thấy ngọn lửa. 

Dây thừng có chắc đến đâu cũng không đọ lại sự thiêu đốt của lửa. Mùi thừng bị đốt bốc lên khét lẹt, rồi chỉ một lúc sau, sợi dây đứt làm đôi trong sự hoang mang lẫn lộn của tất cả mọi người.

Bao gồm cả Từ Trọng Sinh! Bao gồm cả Lê Thụ!

Lúc đưa ra điều kiện này, Lê Thụ đã dám chắc Hoàng Lan không thể nào thành công. Dao kéo kiếm gươm ư? Nàng đâu có mấy thứ đấy! Vậy mà sợi dây thừng vẫn đứt trong tay nàng, hơn nữa cái vật quái dị kia còn vô duyên vô cớ khạc ra lửa, bảo sao Lê Thụ không ngạc nhiên cho nổi? Hắn không chỉ ngạc nhiên, mà còn cảm thấy cực kì kì quái.

Hoàng Lan ném sợi dây bị đứt làm đôi trước mặt Lê Thụ, rõ ràng không muốn lằng nhằng thêm với gã khó ưa này nữa.

"Dùng lửa đốt dây không bị tính là phạm luật phải không? Yêu cầu của công tử, tôi đã làm được rồi, giờ là lúc công tử thực hiện lời hứa của mình, tha cho đứa trẻ này đi."

Lê Thụ tức nghẹn họng. Hắn trợn mắt nhìn Hoàng Lan, trong phút chốc, bao nhiêu sĩ diện, bao nhiêu ngọt nhạt đều không còn nữa. Muốn hắn thả người ư? Nằm mơ đi! Không những không thả người, hắn còn muốn bắt luôn cả đứa con gái to gan lớn mật này về để giày vò cho hả dạ. Xưa nay chỉ có kẻ khác nhường nhịn hắn, làm gì có chuyện hắn nhường nhịn ai bao giờ!

Hoàng Lan thì lại cho rằng giữa chốn phố chợ đông người, Lê Thụ không tiện chơi trò lật lọng. Dù chỉ là chút hi vọng nhỏ nhoi, nàng cũng tình nguyện đánh cược đến cùng.

Trong phút chốc, những người xung quanh đều ái ngại nhìn Hoàng Lan như nhìn một con gà sắp bị cắt tiết. Cô gái trẻ này quá ngây thơ rồi. Muốn Lê Thụ giữ lời hứa ư? Trừ khi mặt trời mọc đằng tây! Hơn nữa, từ xưa đến nay, chưa ai chọc giận Lê Thụ mà có kết cục tốt đẹp cả.

Đúng lúc ấy, một tên gia nô từ đâu chạy tới và ghé tai Lê Thụ nói nhỏ vài câu. Bản mặt đang đắc ý của hắn đột nhiên sa sầm lại.

"Ta còn có việc phải làm, không rảnh để tính toán với hạng dân đen các ngươi. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, nếu lần sau còn gặp lại, lúc ấy đừng trách Lê Thụ ta độc ác!"

Gầm ghè dọa nạt xong, Lê Thụ thúc ngựa bỏ đi thẳng, không thèm nhìn lại dù chỉ một lần.

Tất nhiên duyên nợ giữa Hoàng Lan và Lê Thụ chưa thể chấm dứt ở đây. Nhưng đó là chuyện sau này, còn bây giờ, nàng chỉ thấy vui vẻ vì đã cứu được đứa trẻ tội nghiệp kia khỏi tay tên ôn thần Lê Thụ.

...

"Hoàng Lan à, thứ này là gì vậy? Nó có thể biến hóa ra được lửa thật à?"

Hà tò mò hỏi khi ba người họ về đến nhà.

Vì muốn che giấu việc mình từ tương lai lạc đến đây, Hoàng Lan chỉ cười cười lấp liếm cho qua chuyện. Kẻ có thái độ khác thường nhất lại là Từ Trọng Sinh. Dọc đường về, mặt mũi y cứ nhăn nhó, chốc chốc lại thở dài, giống như vừa đánh rơi cả chục quan tiền vậy.

Hoàng Lan biết, Từ Trọng Sinh sợ Lê Thụ sẽ kéo người đến trả thù.

Nhưng cũng không thể trách Hoàng Lan được. Là người của thế giới hiện đại, dĩ nhiên nàng không quen nhìn thấy người khác bị hành hạ như súc vật, càng không muốn thấy cảnh chết chóc xảy ra. Có những lúc con người ta liều lĩnh ra mặt, không phải vì muốn giở thói nữ lưu anh hùng, càng không phải vì để gây ấn tượng với bàn dân thiên hạ, mà cốt yếu bởi lương tâm không cho phép họ trơ mắt đứng nhìn mà thôi.

Ở thế giới xa lạ này, vẫn còn rất nhiều điều đang chờ đợi nàng phía trước.

...

Chú thích:

(1) Áo giao lĩnh: Là một loại áo phổ biến thời phong kiến Việt Nam. Khác với áo Viên lĩnh (áo cổ tròn), áo giao lĩnh cổ chéo, kéo qua nách dưới bên phải của người mặc, thân áo thường kéo dài qua hẳn đầu gối, dài đến mắt cá chân hoặc nửa bắp chân. Bên trong có mặc một hoặc hai lớp áo lót, cũng kiểu giao lĩnh như vậy nhưng ngắn hơn, còn gọi là áo Trung đơn. Bên dưới, đàn ông thường mang quần chân, đàn bà mặc váy tròn. Ngoài ra còn có một khố vải dài thắt ở thắt lưng để che hạ thể, còn gọi là Thường. Người ta thường dùng dây buộc để thắt áo trung đơn và Thường, ngoài mặc thêm một lớp áo Giao lĩnh dài.

(2) Cấp bậc trong hậu cung nhà Lê:

Hoàng hậu (nhưng các vị vua nhà Lê Sơ thường không phong hoàng hậu khi còn sống).

Tam phi: Quý phi, Minh phi, Kính phi.

Cửu tần: Chiêu nghi, chiêu dung, chiêu viên, tu nghi, tu dung, tu viên, sung nghi, sung dung, sung viên.

Lục chức: Tiệp dư, dung hoa, tuyên vinh, tài nhân, lương nhân, mỹ nhân.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

4

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote