Chương 2. Yên hoa vũ khúc

Trường Giang đang ngồi ngáp ngủ trong giảng đường. Ở trên bục giảng, thầy giáo vẫn đang thao thao bất tuyệt về mối quan hệ giữa chất và lượng. Thành thực mà nói, Trường Giang khá ngưỡng mộ người thầy này của mình. Ở độ tuổi tóc đã hoa râm, khi mà phải đứng trước những đứa sinh viên thờ ơ với mớ lí thuyết triết học quá mức cao siêu, đâu phải ai cũng giữ được cho mình nhiệt huyết thuyết giảng sục sôi như thầy.

Nghĩ miên man, cậu lôi điện thoại ra, gõ gõ vào bàn phím.

"Thứ bảy này anh được nghỉ. Xuống Hạ Long chơi không?"
Tiếng chuông báo hết giờ vừa vang lên cũng là lúc Trường Giang ấn nút gửi tin đi.
Trường Giang nhét chiếc headphone vào tai, mơ màng tưởng tượng ra gương mặt của Hoàng Lan lúc đọc tin nhắn. Nàng sẽ nhún vai rồi lầm bầm rằng mình phải xin phép bác, nhưng cậu biết người bác đáng yêu nhất trên đời đó sẽ đồng ý.

Đã xa rồi những ngày hai người họ cùng đạp xe trên những con đường đầy nắng. Hoàng Lan nói mình không có duyên với trường học, còn Trường Giang bây giờ đã là một  chàng sinh viên của ngôi trường Đại học Luật danh tiếng.

Sáu năm, hai người họ vẫn chỉ dừng lại ở những cái nắm tay vô tư của thuở học trò, nhưng Trường Giang rất hiểu vì sao trái tim mình lại đập loạn nhịp mỗi khi gặp lại người con gái ấy...

...

Nghe nói kinh thành đệ nhất danh kỹ Mạc Viên Nhiên sẽ biểu diễn Yên hoa vũ khúc, điệu múa trứ danh do một vị quận chúa thời nhà Trần sáng tác, bởi thế không hẹn mà gặp, người người hiếu kì đều đổ xô về Thưởng Nguyệt lâu, khiến cho nơi đây càng đông đúc hơn thường.

Vị công tử hôm nọ đã đến từ rất sớm và tự chọn cho mình một chỗ đẹp ngay gần vũ đài. Mấy ngày hôm nay, ngày nào hắn cũng đến Thưởng Nguyệt lâu chỉ để nghe Mạc Viên Nhiên chơi đàn. Đứng hầu ở phía sau, gã nô bộc lại bận rộn ngẫm nghĩ chuyện khác. Gã sợ rằng chủ nhân của mình đã bị cô kỹ nữ dân gian này đã hớp mất hồn. Đối với cả hai người họ, đó là một chuyện cực kì không tốt.

Đến giờ chính tuất, tấm mành che được kéo lên, giữa màn sương khói mờ ảo, Mạc Viên Nhiên xuất hiện như tiên nữ giáng trần. Vẫn váy áo màu trắng như ảo ảnh, dung nhan nàng tựa đóa hoa nở giữa rừng thẳm, không thể nắm bắt, cũng không thể hờ hững quay đầu. Dải lụa đào khoác hờ ngang vai, tóc đen nhánh điểm xuyết bởi trâm ngọc, phong tư tuy yêu kiều nhưng không đem lại cảm giác phàm tục, ngược lại, chỉ một cái nhún người của nàng cũng khiến người đối diện phải cúi đầu ngưỡng vọng. Thuần thục cúi chào quan khách xong, Mạc Viên Nhiên bắt đầu di chuyển theo tiếng đàn sáo đang chậm rãi cất lên.

Mười ngón tay lúc cụp lúc xòe, giống như nụ hoa sen dịu dàng e ấp trong hồ nước mùa hạ. Mỗi khi nàng vươn tay, dải lụa mỏng trong không trung lại uốn lượn thành những đợt sóng mơ hồ, bồng bềnh rồi tan biến thành ngàn vạn nỗi niềm riêng biệt. Điệu múa vốn dĩ đã kì ảo, người múa lại uyển chuyển hơn sương khói, múa mà như không phải múa, giống như một vị tiên tử đang chơi đùa với gió trăng. Đâu đó có hoa đào lác đác rơi. Đâu đó du dương tiếng tiên cầm. Cảnh sắc trần gian, thoắt cái đã hóa thành cõi tiên bồng.

Nhạc chậm rãi, người uyển chuyển. Nhạc biến ảo, người cũng phiêu dật như dòng thác chảy giữa trời thu.

Yên hoa vũ khúc, cái tên quả thực danh bất hư truyền...

Người ta vì tò mò mà tìm đến Thưởng Nguyệt lâu, người ta bị điệu Yên hoa vũ khúc của Mạc Viên Nhiên làm cho ngây ngẩn, ấy vậy mà cái người có vinh dự ngồi gần vũ đài nhất kia lại không như thế. Hắn không giống như mọi người, cứ điềm nhiên ngồi ăn mứt uống trà, thi thoảng mới lười nhác ngẩng đầu lên. 

Người ta mải mê vì Mạc Viên Nhiên, chẳng ai như hắn, lại đi chú ý tới kẻ ngồi thổi sáo bên cạnh vũ đài.

Phạm Anh Vũ!

Tiếng sáo của y trong vắt một màu, khi trầm khi bổng, tinh tế như ngọc, huyền ảo như sương khói, dùng để đệm cho Mạc Viên Nhiên múa thì thực sự hòa hợp vô cùng. Thế nhưng, cho dù Phạm Anh Vũ đã cố gắng tỏ ra hòa đồng với chốn phong hoa tuyết nguyệt thì vị công tử kia vẫn nhận ra sự lãnh đạm trong mắt y sâu đến nhường nào.

...

Hoàng Lan lục ba lô và vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện chiếc vòng nhặt được ở bãi sông Hồng. Lần trước nàng thấy hay nên tiện tay nhặt về, ai ngờ bác nàng bảo đó là vàng thật rồi nhất quyết bắt nàng phải đem trả cho người ta. Tính Hoàng Lan không tham đồ không phải của mình, dù bác không nhắc thì nàng cũng sẽ đem trả, ngặt nỗi vòng nhặt giữa đường nên không biết chủ nhân của nó là ai, cực chẳng đã, Hoàng Lan đành cất tạm nó trong tủ, đợi hôm nào rảnh thì mang lên trình báo công an. Nàng nhớ rằng mình đã tự tay khóa chặt cửa tủ, vậy sao giờ lại...?

...

Yên hoa vũ khúc đã kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn còn lắng đọng trong từng góc nhỏ của Thưởng Nguyệt lâu. Người người nhìn Mạc Viên Nhiên với ánh mắt si mê, ngây dại, trong lòng càng thêm khâm phục nàng ca kĩ dân gian có thể múa ra điệu múa tài tình nhường ấy.

Bỗng giữa rừng người đang nín thở vì thán phục có tiếng vỗ tay của ai đó vang lên. Gã nô bộc đứng sau vị công tử kia âm thầm kêu trời. Chủ nhân ơi là chủ nhân, nơi này là nơi nào chứ? Ngài nhịn một chút không được hay sao?

"Quả không hổ là kinh thành đệ nhất danh kĩ, Yên hoa vũ khúc của cô nương thật khiến ta bái phục bội phần."

Thấy vị công tử kia cất lời khen ngợi, Mạc Viên Nhiên chỉ ngẩng đầu chào mà không đáp. Ngược lại, kẻ sốt ruột lại là mụ chủ của Thưởng Nguyệt lâu. Mụ ta đon đả chạy đến bên cạnh vị công tử kia, những mong chèo kéo thêm một khách quý để việc làm ăn của mụ thêm phát tài.

Mặc kệ mụ chủ mồm năm miệng mười, vị công tử kia rót một chén rượu và hướng về phía Mạc Viên Nhiên. 

"Nếu Mạc tiểu thư không chê đường đột, ta xin được kính nàng một chén."

Bấy giờ Mạc Viên Nhiên mới miễn cưỡng đứng lên. Miệng nàng cười nhưng ánh mắt không cười:

"Tôi chỉ là một kẻ hèn kém chốn thanh lâu, lấy vũ nghệ làm niềm vui thú, sao dám nhận sáu chữ "kinh thành đệ nhất danh kĩ" như lời của thiên hạ. Hơn nữa từ xưa đến nay tôi không quen uống rượu do người lạ mời, mong công tử thứ tội."

Rõ ràng Mạc Viên Nhiên đang từ chối, nhưng cái cách nàng từ chối lại vô cùng lễ nghĩa, không làm cho đối phương mất mặt. Vị công tử kia hài lòng cười:

"Ta biết nàng là người khiêm tốn. Nàng không uống rượu cũng không sao, nhưng nếu ta muốn kết giao với nàng, chẳng hay nàng có đồng ý không?"

Lần thứ hai hắn hạ mình đề nghị, lần thứ hai Mạc Viên Nhiên thẳng thừng lắc đầu. Mãi về sau, thấy mụ chủ khó chịu nhìn mình, Mạc Viên Nhiên đành rót một chén trà rồi cung kính dâng lên trước mặt.

"Cho phép tôi mượn trà thay lời cảm tạ."

Nói xong, Mạc Viên Nhiên uống cạn một hơi. Ánh mắt của Phạm Anh Vũ thấp thoáng ý cười.

"Tôi biết mình là phận ca kĩ mua vui, không xứng với công tử nhà quyền quý như ngài. Nếu ngài muốn đến Thưởng Nguyệt lâu nghe đàn thì tôi xin sẵn lòng bồi tiếp, còn những chuyện khác, tôi thực lòng không dám mơ tưởng, mong công tử hiểu cho."

Gã nô bộc đứng sau khẽ gật gù tán thưởng. Hóa ra Mạc Viên Nhiên này cũng là người hiểu lễ tiết, không như phường buôn hương bán phán tầm thường.

"Ta thì lại không nghĩ như thế." Khi mọi người tưởng vị công tử kia đã bỏ cuộc thì hắn lại nói một câu khiến đám đông dậy sóng: "Nàng từ chối ta, phải chăng vì tên Phạm Anh Vũ kia đúng không?"

Bị gọi đến tên, Phạm Anh Vũ lơ đãng buông cây sáo xuống.

Đám đông lại được bàn tán xôn xao. Mụ chủ Thưởng Nguyệt lâu thì giận đến tím mặt. Từ ngày Thưởng Nguyệt lâu được mở, Mạc Viên Nhiên chính là con gà đẻ trứng vàng của mụ, nhưng tính tình của nàng ta cũng rất rạch ròi, kiên quyết chỉ bán nghệ chứ không bán thân. Vì lợi ích trước mắt, Mạc Viên Nhiên nói gì mụ cũng gật, thậm chí khi nàng yêu cầu mụ tìm người để đệm sáo cho mình múa, mụ cũng đi tìm về. Ai ngờ cái tên thổi sáo họ Phạm kia...

"Thì ra là người anh em."

Phạm Anh Vũ đỡ lời cho Mạc Viên Nhiên. Có lẽ vì vẫn nhớ chuyện cũ nên dù bị đối phương tố cáo, y cũng không thực sự giận.

Trong lúc ấy, không ai để ý đến một lão già đang gắng sức len lỏi qua đám đông để tiến về gần vũ đài. Lão họ Trương, giữ chức chưởng lịch trong Thái sử viện (1). Ngày hoàng thượng làm lễ đăng cơ, lão cũng có vinh dự được trộm ngó long nhan, bởi thế, khi nhìn thấy vị công tử trẻ tuổi kia, lão phải tự tát mặt mình hai cái để biết chắc rằng mình không nhận nhầm người.

"Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Tiếng hô không lớn nhưng phát ra giữa lúc Thưởng Nguyệt lâu đang tĩnh lặng nên ai cũng nghe thấy. Mọi người nhìn theo hướng vũ đài thì thấy một lão già đang quỳ trước mặt vị công tử và lớn miệng hô vạn tuế. Tất thảy đều ngơ ra không hiểu gì.

Bà chủ Thưởng Nguyệt lâu vội chạy đến kéo Trương Văn Tuần dậy. Mụ lạ gì lão già nát rượu này, ba ngày không nói nhảm một bữa thì không chịu yên. 

Thật không ngờ, Trương Văn Tuần kiên quyết hất tay mụ ra. Lão già ấy thường ngày lè nhè, vậy mà giờ phút này lại tỉnh táo lạ thường.

"Các người còn không mong quỳ xuống tham kiến bệ hạ đi!"

"Bệ hạ?" Một người chỉ tay về phía chủ tớ hai người kia: "Ông già, ông không đùa đấy chứ? Ông nói người này chính là đức vua mới đăng cơ?"

Mặt Trương chưởng lịch tối sầm lại. Lão mắng người kia xơi xơi:

"Hỗn xược, ai cho ngươi chỉ tay vào bệ hạ! Ta là Trương Văn Tuần, giữ chức chưởng lịch của Thái sử viện, là quan viên thuộc hàng ngũ phẩm trong triều. Ta có mấy cái đầu mà dám đùa chuyện này? Người này đích thực là bệ hạ. Bệ hạ, ngài nói gì đi chứ..."

Lão già Trương Văn Tuần cố ý nhấn mạnh lai lịch vì lão mong sau này hoàng thượng sẽ để ý cất nhắc lão. Thế nhưng, lão không biết Tư Thành lén xuất cung vi hành thị sát. Đang yên đang ổn lại bị một tên chưởng lịch trời đánh tiết lộ thân phận giữa chốn phong hoa tuyết nguyệt... Nếu không vì cái bộ dạng cúp đuôi đáng thương và cả sự vô tri của lão, chỉ e Tư Thành đã đem lão ra đánh năm mươi trượng rồi cũng nên.

"Thì ra là Trương chưởng lich.." Tư Thành nhăn nhó gật đầu.

Chưa đầy một giây sau, toàn bộ người đang có mặt ở Thưởng Nguyệt lâu nhất loạt quỳ sụp xuống. Họ có nằm mơ cũng không nghĩ người trước mặt mình là đương kim hoàng thượng.

Tư Thành phất quạt lệnh cho mọi người bình thân nhưng cũng phải hồi lâu sau, họ mới dám đứng dậy.

Bệ hạ của tôi ơi, phen này thì tốt rồi, chuyện này mà tới tai thái hậu thì... Gã thái giám vẫn đi theo thở dài.

Đợi tình hình ổn đinh lại rồi, bấy giờ Tư Thành mới quay sang nhìn Mạc Viên Nhiên.

"Nàng không trách trẫm đã gạt nàng chứ?"

Mạc Viên Nhiên vẫn giữ thái độ như cũ, cung kính nhưng không khiếp nhược. Nàng kính cẩn đáp:

"Dân nữ không dám." 

"Nếu bây giờ trẫm hạ chỉ nạp nàng làm phi?"

Mạc Viên Nhiên lắc đầu:

"Dân nữ chỉ là phận gái phong trần hèn mọn thấp kém. Mong hoàng thượng hãy nghĩ đến thể diện của hoàng tộc."

Mạc Viên Nhiên biết rất rõ mình đang nói gì. Khước từ hoàng thượng là tội chết. Nói ra những lời to gan lớn mật này cũng là tội chết. Nhưng tự trọng của nàng ta vốn cao hơn người, vì lí do đặc biệt mới lạc bước đến chốn thanh lâu nhưng cũng kiên quyết chỉ bán nghệ không bán thân. Chuyện ân oán chốn hậu cung, nàng đâu phải kẻ ngu đâu mà không biết. Ân sủng của vua chúa, dù ai có diễm phúc cũng đâu chắc hưởng được mấy hồi?

"Nàng vì Phạm Anh Vũ mà từ chối trẫm?"

Mạc Viên Nhiên hơi ngẩn ra, cuối cùng khóe miệng anh đào khẽ buông nụ cười mỉa. Đường đường là đương kim hoàng thượng mà lại đi điều tra lai lịch của nàng và Phạm Anh Vũ?

"Nếu vậy, trẫm sẽ giết hắn."

"Chàng chết, dân nữ cũng nguyện chết theo." Mạc Viên Nhiên thản nhiên tiếp lời.

Không khí ở Thưởng Nguyệt lâu căng như dây đàn.

Kinh thành đệ nhất danh kỹ cả gan mạo phạm hoàng thượng, thậm chí sống chết cũng không màng.

Tư Thành nheo mắt nhìn Mạc Viên Nhiên. Cuối cùng, khác với dự liệu của tất cả mọi người, hắn chợt phá lên cười:

"Tốt lắm, Mạc tiểu thư, nàng cứ an tâm ở đây tiếp tục ca múa đi. Trẫm vi hành chuyến này vì muốn xem con dân của trẫm sinh sống ra sao thôi. Một nơi vàng thau lẫn lộn như Thưởng Nguyệt lâu, trẫm không thể không đến nhưng cũng không muốn dây dưa đến mấy người như nàng. Người đâu, bãi giá hồi cung!"

Nói xong, hắn phất tay áo rời đi, bỏ lại một hàng dài người quỳ phục cung tiễn thánh giá.

Về đến hoàn cung, gã thái giám theo hầu cân nhắc năm lần bảy lượt mới dám hỏi:

"Bệ hạ định bỏ qua cho họ thật sao?"

"Vậy ngươi nghĩ trẫm có ý định nạp Mạc Viên Nhiên làm phi thật à?"

Gã thái giám ngây người. Chẳng lẽ ánh mắt si mê lúc thưởng thức đàn ca kia đều là giả?

Tư Thành hiểu đối phương đang phân vân điều gì. Hắn hắng giọng giải thích:

"Trẫm thừa nhận mình khá ấn tượng với tài nghệ của Mạc Viên Nhiên. Nhưng nếu nàng ấy nhận lời cùng trẫm tiến cung, vậy có khác nào một cô nương ham vinh hoa phú quý? Loại người như thế, ở hậu cung của trẫm còn thiếu sao? Hơn nữa tình cảm giữa nàng ấy và Phạm Anh Vũ không có gì sai, trẫm khi nào lại vô lý đến mức chia rẽ bọn họ? Ngươi ấy, đi theo Đặng Phúc mãi mà vẫn không học được một phần mười của y."

Gã thái giám không nói được lời nào.

...

Từ Hà Nội xuống Hạ Long mất hơn bốn tiếng ngồi xe khách. Hoàng Lan và Trường Giang đặt chân xuống bến xe Hòn Gai khi trời vừa non trưa. Nhưng hai người họ không lên tàu du lịch ra ngoài biển. Đối với Hoàng Lan, Hạ Long không phải một cố nhân xa lạ. Nàng quen thuộc với hang Sửng Sốt, hòn Gà Chọi, làng chài Vung Viêng… chẳng kém gì quen đường ngang ngõ dọc của khu phố cổ Hà Nội. Bởi thế, lúc đi lang thang quanh chân núi Bài Thơ nhìn thấy nơi lưu dấu bút tích của vua Lê Thánh Tông, Hoàng Lan đã quyết định sẽ cùng Trường Giang chinh phục ngọn núi xinh đẹp này.
Đường lên núi mở ra bằng một con ngõ nhỏ nằm ngay cạnh ngôi nhà bán chè Thái Nguyên. Hôm nay là ngày cuối tuần nhưng người leo núi không đông, nếu không muốn nói là chỉ có hai người họ. Núi không cao nhưng có những đoạn khá dốc, tre rủ xuống um tùm. Trường Giang sợ Hoàng Lan bị trượt chân nên thỉnh thoảng lại đưa tay ra đỡ hoặc nhắc nhở nàng phải cẩn thận. Những lúc ấy, Hoàng Lan thực sự chỉ muốn bật cười.
Mất hơn nửa tiếng để hai người leo đến đỉnh núi Bài Thơ. Từ nơi này nhìn xuống, vịnh Hạ Long đẹp như bức tranh thu nhỏ. Trường Giang vốn rất thích những khung cảnh kì vĩ nên cứ lấy máy ảnh ra chụp lia lịa, trong khi đó, Hoàng Lan lại chú ý tới tấm bia đá lớn đặt ở bên tay phải của mình hơn.
Từ đỉnh núi này, hàng ngàn năm trước đã là vọng gác trọng yếu vùng biên ải đông bắc của tổ quốc. Đêm đêm lính canh rọi đèn báo hiệu chỉ đường cho thuyền bè cập bến, khi có giặc thì đốt lửa báo tin về kinh đô. Dân gian gọi là núi Dọi Đèn.
Mùa xuân năm 1468, vua Lê Thánh Tông đề thơ khắc trên vách đá, từ đó gọi là núi Bài Thơ…

“Thì ra là vậy.”
Hoàng Lan buột miệng lẩm bẩm. Trường Giang hạ máy ảnh xuống, không biết nàng vừa nói “là vậy” cái gì.
Trời đang nắng bỗng nhiên ùn ùn nổi mây đen. Trường Giang xám mặt nhìn lại nơi bọn đang đứng. Mùa hè không hiếm mưa giông, nhưng mưa vào đúng lúc hai người họ ở trên đỉnh núi Bài Thơ thì đúng là oái oăm! 
Gió to nổi lên. Bóng tối ập xuống. Vài phút sau, mưa bắt đầu xối xả.
"Hoàng Lan!"
Trường Giang vừa nói vừa chạy đến kéo Hoàng Lan rời khỏi chỗ bia đá. Trong lòng cậu xuất hiện một linh tính rất quái lạ, khi mà Hoàng Lan cứ bần thần nhìn tấm bia, thậm chí còn không nhận ra thiên nhiên đang cuồng nộ trên đầu.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa đánh thức Hoàng Lan khỏi giấc mộng. Tiếng nổ ấy không xuất phát từ chân trời đằng xa. Nó vang lên ngay bên cạnh nàng.
Có tiếng đá vụn lộc cộc lăn xuống vực.
Thề có Chúa, Hoàng Lan cảm thấy như bị ai đó kéo đi, nhưng bàn tay của Trường Giang thì vẫn cách nàng một đoạn. Không gian xung quanh bỗng trở nên mờ nhạt. Xen giữa tiếng mưa xối xả là một thanh âm gì đó mơ hồ, lúc rào rào như thể tiếng vỗ cánh của hàng triệu con ong, khi lại ai oán như tiếng người giục giã. Hoàng Lan vô thức đưa hai tay lên bịt tai nhưng những âm thanh ma quái kia vẫn bám riết lấy nàng. Nàng đã hoàn toàn mất phương hướng. Một vách đá sâu hiện ra, chờn vờn, nhọn hoắt. Lực kéo càng lúc càng mạnh, khiến nàng không tự chủ được tiến dần về phía vách đá.
Và rồi, Nguyễn Hoàng Lan cảm thấy bản thân đang rơi dần. Trong giây phút nửa tỉnh nửa mê, nàng vẫn kịp nhìn thấy bàn tay của Trường Giang vươn ra giữa khoảng không cao vời vợi, nhưng khi ánh chớp xanh nhá lên, tất cả những ảo ảnh ấy đều trở nên vô nghĩa...
 

(Quá khứ là lời biện giải của hiện tại. Vòng xoáy, từ đây mới bắt đầu).

...

Chú thích:

 (1) Thái Sử viện: Cơ quan phụ trách ghi chép thiên văn, lịch pháp, thủy văn thời Lê Sơ.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 03/04/2017

1

awesome

0

nice

4

loved!

0

lol!

0

funny

1

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote