Sau cái lần lạc mất nhau ở rạp chiếu phim ấy, tôi chợt nhận ra tình cảm của bản thân đối với Trần Hoằng Thần có sự thay đổi rõ rệt. Ví dụ như khi cậu ấy biến mất khỏi tầm mắt của tôi quá mười phút tôi liền thấy khó chịu, hoặc là khi cậu ấy nói chuyện với một bạn nữ nào đó tôi liền thấy bực mình, chỉ hận không thể dán lên người cậu ấy cái nhãn để đánh dấu chủ quyền.

Rất nhanh đã đến cuối học kỳ một, chuyện khiến tôi lo lắng nhất không phải là kỳ thi học kỳ mà là sức khỏe của bà nội ngày một kém, hóa trị cũng không thể giúp thêm gì nữa. Dạo gần đây Trần Hoằng Thần không bắt tôi ở lại học thêm giờ nữa bởi vì cậu ấy được nhà trường giao cho thực hiện một đề tài khoa học cùng với mấy bạn khác trong khối. Còn tôi cũng không cố gắng ở lại đợi Trần Hoằng Thần, tan học xong liền về nhà với bà nội.

Bà là một người vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi. Kỷ niệm của tôi với bà còn nhiều hơn cả kỷ niệm của tôi với bố mẹ. Nếu như tôi là một cái cây, bố mẹ là người gieo hạt, giúp tôi nảy mầm, thì bà chính là người vun vén cho cái cây ấy trưởng thành 16 năm qua. Tôi vẫn luôn tưởng tượng sau này khi tôi lấy chồng sinh con, bà sẽ  là người chăm sóc cho con của tôi giống như bà chăm sóc tôi vậy. Sau đó có một ngày, tôi chợt nhận ra, cái điều tôi vẫn luôn tưởng tượng ấy không thể thành sự thật, sự thật là bà đang yếu đi rất nhanh, ngay cả sức để đi lại cũng không còn.

Tôi tình nguyện nhìn bà già đi, yếu đi theo năm tháng, bà không giúp tôi trông con cũng được, thậm chí tình nguyện đánh đổi tất cả để bà có thể mất đi theo cách bình thường nhất – tuổi già, thay vì chịu giày vò bởi sự đau đớn do bệnh tật.

Tôi chưa từng nghĩ đến bà sẽ rời khỏi tôi sớm như vậy, đối với người đã ở bên bạn 16 năm, cùng bạn trải qua rất nhiều điều, cùng bạn làm rất nhiều việc, cùng chứng kiến sự thay đổi từ cơ thể cho đến tâm hồn của bạn, bạn sẽ sinh ra thứ cảm giác phụ thuộc và lưu luyến không muốn rời.

Chưa bao giờ tôi có cảm giác dằn vặt đau đớn như hiện tại, khi phải chứng kiến người thân của mình đang bị bệnh tật giày vò mà lại chẳng giúp được gì. Vừa mong thời gian trôi chậm lại để được ở bên cạnh bà lâu hơn một chút, lại vừa mong bà sớm được giải thoát khỏi sự hành hạ này.

Mỗi lần bà lên cơn đau, tôi chỉ có thể im lặng đứng nhìn mọi người tiêm moocphin cho bà. Nếu như trên đời này có một loại máy có khả năng chia sẻ nỗi đau, tôi tình nguyện nhận hết cơn đau ấy, ít ra tôi có thể giúp bà nhẹ nhàng trải qua những giây phút cuối đời. Nhưng từ “nếu như” chưa bao giờ là thật.

Ngày thi cuối kỳ, trời trở lạnh căm căm, nhiệt độ chỉ còn khoảng năm độ C. Sáng sớm tôi ghé qua chiếc giường bà nội đang nằm, vẫn là mấy câu tâm sự ngắn ngủi, kết thúc lúc nào cũng là câu: “Bà chờ con về nhé.”

Tôi đến trường trong tâm trạng bất ổn, chưa bao giờ cảm thấy căm ghét việc thi cử như lúc này, trong lòng lại sợ hãi sẽ không được gặp bà lần cuối.

Trần Hoằng Thần và tôi có đến một tháng rồi không nói chuyện cùng nhau, mãi đến hôm nay cậu ấy mới có chút thời gian rảnh mà hỏi tôi: “Ôn tập thế nào rồi?”

Tôi đối với Trần Hoằng Thần, có một loại cảm giác lệ thuộc rất khó diên tả, chính là khi tôi cảm thấy buồn phiền hay tức giận, chỉ cần có cậu ấy bên cạnh cùng nói chuyện mấy câu, mọi thứ đều được giải tỏa. Cho nên lúc nghe cậu ấy hỏi, tôi thực sự muốn nhào tới ôm lấy cậu ấy khóc lớn một trận. Nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại, khẽ đáp một tiếng: “Cũng tạm.”

Tôi làm bài thi rất nhanh, người không biết còn tưởng tôi thông minh đột xuất, thực chất tôi chỉ làm những câu tôi biết làm, chờ hết hai phần ba thời gian theo quy định thì đứng dậy nộp bài, rồi vội vàng lấy xe phóng về nhà. Cũng chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt khó hiểu cùng ngạc nhiên của mọi người xung quanh. Dù sao thì họ cũng đâu hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.

Bốn ngày thi kết thúc, Trần Hoằng Thần quay lại hoàn thành nốt đề tài khoa học, còn tôi tiếp tục ở bên cạnh chăm sóc bà nội.

Hôm đó là buổi sáng chủ nhật, cô tôi tranh thủ ngày nghỉ lên thăm bà. Hai cô cháu vừa ngồi xoa bóp tay chân vừa nói chuyện với bà. Bỗng nhiên bà nhìn cô tôi hỏi: “Đây là đứa nào?”

Giây phút ấy tôi dường như chết lặng, bà lại không nhận ra cả con gái ruột của mình. Cô tôi cũng không biết phải nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi. Cuối cùng tôi kìm nén lại nước mắt, giọng run run hỏi: “Thế bà có nhớ con là ai không?”

“Cái Quỳnh chứ gì, mẹ mà lại không nhận ra mày.” Bà nói.

Cảm giác của tôi là gì ư, tôi cũng không biết nữa, có lẽ là buồn nhưng một từ này lại chẳng đủ để diễn tả hết cảm xúc trong lòng.

Kết quả thi học kỳ rất nhanh đã có, Trần Hoằng Thần cũng kết thúc công việc được giao. Tôi bị cô chủ nhiệm phê bình trước lớp vì điểm thấp đến mức không thể tưởng tượng được, tôi cũng chẳng quan tâm lắm, không giải thích, không biện minh, im lặng chấp nhận lời phê bình của cô. Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ: không bị học sinh trung bình là được, điểm cao thì có gì to tát chứ, cũng chẳng thể giúp bà tôi khỏi bệnh.

Giờ ra chơi, Trần Hoằng Thần kéo tôi ra ngoài, tôi cảm thấy cậu ấy có chút tức giận nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà tìm hiểu nguyên nhân, im lặng đi theo cậu ấy.

Đến sân thể dục thì cậu ấy dừng lại, vì là thứ hai nên chẳng có lớp nào phải học thể dục cả, trên sân chỉ có mấy cậu bạn chơi đá bóng. Trần Hoằng Thần đứng đối diện với tôi, vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói tỏ rõ sự tức giận: “Gần đây cậu bị sao thế, rốt cuộc thì cậu đang muốn chứng minh cho mọi người thấy cậu đúng là đồ não ngắn đúng không?”

Lần đầu tiên kể từ khi quen nhau tới giờ, tôi thực sự tức giận với Trần Hoằng Thần nhưng đến hơi sức để nổi giận tôi cũng chẳng còn, chỉ yếu ớt hỏi ngược lại cậu ấy: “Cậu có tư cách gì mà trách tôi?” Rốt cuộc chẳng hiểu sao lại khóc, cuối cùng để lại một câu: “Cậu chẳng biết gì cả.” Rồi bỏ đi.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại, dù thế nào thì tôi cũng chẳng muốn ngày mai cả trường bàn luận về việc tôi khóc lóc thảm thiết.

Tôi ngồi dựa lưng vào cửa, mặt úp vào đầu gối. Thực sự là tôi quá mệt mỏi, phải kìm nén nước mắt quá lâu rồi. Tôi không muốn mọi người lo lắng cho tôi, càng không đành lòng để bà thấy tôi khóc, mọi người đều tỏ ra vui vẻ để tinh thần của bà thoải mái hơn, mặc dù hiện tại bà cũng chẳng thể nhận ra ai nữa.

Tôi không biết mình đã khóc bao lâu, đến khi trong lòng không còn khó chịu nữa, tôi đứng dậy rửa mặt, quay lại lớp xin phép cô chủ nhiệm cho về sớm.

Kết thúc học kỳ một, nhà trường cho chúng tôi nghỉ một tuần, tôi dành toàn bộ thời gian này ở bên bà nội.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là chạy đến cạnh giường bà, xem bà đã tỉnh chưa. Những ngày này tôi bỗng sinh ra một nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ một sáng nào đó tôi thức dậy rồi mà bà lại cứ ngủ mãi.

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, trời lại trở lạnh, sắc trời âm u như muốn báo hiệu một điều tồi tệ sắp đến. Bụng bà nội bỗng nhiên đau một cách dữ dội, thuốc giảm đau thường dùng lại không có tác dụng. Tất cả mọi người đều đứng quanh chiếc giường bà đang nằm, chú út của tôi thì ngồi trên giường, để bà nội dựa vào người chú, cố gắng dùng tay xoa bụng cho bà mong giảm bớt phần nào sự đau đớn.

Cuối cùng thì cái điều mà tất cả mọi người trong gia đình tôi đều không hề mong muốn cũng xảy ra. Cái cảm giác mà linh hồn và thể xác đều trở nên chết lặng, cảm giác bất lực khi đương đầu với ranh giới sống chết, bất lực khi không thể giữ người bạn yêu thương ở bên cạnh mình mãi mãi thực sự rất khó chịu.

Sau một hồi bị cơn đau hành hạ, bà nội đưa mắt nhìn tất cả mọi người trong nhà, ánh mắt bà thật yên bình, không còn sự đau đớn, tất cả chỉ là thứ tình cảm trìu mến của một người mẹ dành cho các con, của một người bà dành cho các cháu, rồi bà từ từ nhắm mắt lại.

Tang lễ của bà diễn ra trong hai ngày, tôi chỉ lẳng lặng đứng ở một góc, kỳ lạ là nước mắt chẳng thể rơi lấy một giọt, thờ ơ với tất cả mọi thứ, giống hệt như một cái xác không hồn.

Mãi cho đến khi có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi, tôi mới giật mình ngẩng đầu lên nhìn, đối diện với đôi mắt trong trẻo của Trần Hoằng Thần, nước mắt tôi bất giác tuôn rơi.

Mọi người đều bận rộn chuẩn bị tang lễ cho bà, một mình tôi chẳng có ai để dựa vào, chẳng có ai để chia sẻ sự đau đớn cùng sợ hãi đang lớn dần trong lòng. Vì vậy, khi nhìn thấy Trần Hoằng Thần, khi cậu ấy nắm lấy tay tôi, tôi như vớ được cái phao cứu mạng, không ngần ngại mà phó thác tất cả sinh mệnh cùng buồn đau cho nó.

“Từ hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn gì đúng không?” Trần Hoằng Thần vừa lau nước mắt cho tôi vừa hỏi.

Tôi gật đầu rồi lại lắc, cổ họng vì suốt một ngày một đêm không nói chuyện mà trở nên khàn khàn: “Không muốn ăn.”

Trần Hoằng Thần khẽ thở dài, kéo tôi đi xuống bếp, nhấn tôi ngồi xuống bên cạnh bàn ăn. Tiếp đó liền lấy một cái nồi nhỏ ra nấu mì, động tác hết sức tự nhiên.

Mười phút sau cậu ấy đặt một bát mì nhỏ trước mặt tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Ăn một chút đi, thế mới có sức mà đứng tiếp.”

Tôi ngoan ngoãn cầm đũa lên ăn từng chút từng chút nhưng lại chẳng nếm ra mùi vị, thực sự là chỉ cố ăn để có sức. Trần Hoằng Thần ngồi xuống bên cạnh tôi, cũng chẳng nói gì, chỉ đơn giản là nhìn tôi ăn nhưng lại đem đến cho tôi thứ cảm giác bình yên đến khó tả.

Mới ăn được mấy miếng, tôi không thể nuốt nổi nữa, cảm giác như cổ họng đang nghẹn một cục. Cuối cùng không thể kìm được quay sang ôm lấy cổ Trần Hoằng Thần bật khóc nức nở.

Trần Hoằng Thần vòng một tay ôm lấy tôi, tay còn lại thì khẽ vỗ nhẹ vào lưng tôi như muốn lấy đi sự run rẩy cùng đau lòng mà tôi đang gánh chịu. Tôi cứ khóc mãi cho đến khi thiếp đi.

Khi tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong phòng ngủ, Trần Hoằng Thần ngồi trên chiếc ghế tựa đặt cạnh giường, trên tay là album ảnh từ bé đến lớn của tôi. Tôi nhìn đồng hồ, thấy đã đến giờ liền quay sang nói với cậu ấy: “Đến giờ đưa bà nội đi hỏa táng rồi, cảm ơn cậu đã đến, nếu bà biết nhất định sẽ rất vui, vốn dĩ bà rất quý cậu.”

Trần Hoằng Thần đặt cuốn album trên tay xuống, nhìn tôi một lát mới nói: “Tôi đi cùng cậu.”

Tôi khẽ gật đầu, cùng cậu ấy đi xuống dưới nhà. Có cậu ấy cùng tiễn bà nội một đoạn đường cuối này, dù có đau lòng hơn nữa tôi cũng chịu đựng được.

Và kể từ giây phút Trần Hoằng Thần nói ra câu nói ấy, số phận của hai chúng tôi không nghi ngờ gì đã buộc chặt lại với nhau.

< Chương trước
Tiểu Vũ

Tạo ngày 12/11/2017, Cập nhật ngày 27/03/2018

1

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote