Trans: DuongChan

Vu Hoan ngồi xổm trước mặt cô, ngón tay trắng nõn dính một lớp máu đỏ, mặt mày ghét bỏ, nhưng động tác lại rất thuần thục, đắp thuốc, băng bó, dường như đã làm rất nhiều lần.

Đó cũng chỉ là thảo dược bình thường, chưa qua tinh luyện, đắp lên miệng vết thương bên hông, cô cảm giác đau đớn dần dần biến mất, từng dòng nước ấm tiến vào trong cơ thể.

"Đều tại mi, nếu không phải do mi, lão tử không phải giúp người đắp thuốc, lần sau cắm thẳng tim, xem đúng giờ mà đâm, đã đâm phải chết, không chết chẳng phải gây phiền toái cho ta sao?"

Vu Hoan một bên giúp Phong Khuynh Dao băng bó một bên quở trách Thiên Khuyết Kiếm bên cạnh.

Khóe miệng Phong Khuynh Dao giật giật, đầu óc cô nương này có phải là quá đen tối không?

Cùng một thanh kiếm nói chuyện, còn ngại vì không giết chết người, khiến nàng thêm phiền?

Thuốc thượng hạng, Vu Hoan nhìn bàn tay đầy máu tươi, trên người khó chịu, dưới ánh mắt kinh hãi của Phong Khuynh Dao nàng biến mất như gió...

Chờ nàng trở về, chẳng những tay rửa sạch sẽ, mà xiêm y trên người đều ướt sũng, rõ ràng là đã tắm rửa.

Cả người Phong Khuynh Dao hỗn độn trong gió, cô ấy hẳn rất ghét cô.

"Cô tên là gì? Bị đả thương thế này còn chưa chết, cũng thật may mắn, đương nhiên cô gặp được tôi là tuyệt vời nhất, ít nhiều cũng là thanh kiếm này đâm phải tay cô, nếu muốn cảm ơn thì nói với nó đi!"

Thiên Khuyết Kiếm phối hợp run lên, nhưng nó tưởng rằng, lần sau nhất định phải đâm người tắt thở, chủ nhân thật đáng sợ...

Phong Khuynh Dao ngày thường tự nhận có khả năng khống chế tốt, nhưng hiện cô có một loại xúc động muốn đánh chết cô nương này?

Nụ cười cứng đờ, thanh âm nghẹn ngào nói:

"Tôi tên là Phong Khuynh Dao, đa tạ cô nương... Đa tạ kiếm huynh."

Dù như thế nào, cô nương này đã cứu mình một mạng.

Vu Hoan không để bụng nhún vai, dùng chân đá ngọn lửa, ngược lại tầm mắt nhìn vào trong khu rừng.

Phong Khuynh Dao cũng không dám nói nhiều, nàng thật sự sợ cô gái này nếu không vừa ý sẽ đem mình giết chết rồi vứt ở vùng núi hoang vu.

Đến khi hừng đông, cảnh giác của cô mới buông xuống, vết thương bên hông so với tưởng tượng đã tốt hơn rất nhiều.

Không biết thảo dược đó là gì, thế nhưng so với đan dược bình thường còn hiệu quả hơn.

"Cô nương, cảm tạ ơn cứu mạng, tôi còn có chuyện quan trọng, nếu cô có cần gì hãy đến Phong Tuyết Thành Phong gia tìm tôi." Phong Khuynh Dao bám thân cây đứng dạy, sắc mặt vẫn tái nhợt.

Vu Hoan đã dập tắt ngọn lửa trước mặt, từng đợt khói nhẹ vòng quanh, che đi biểu cảm của nàng.

"Ồ, được."

Vu Hoan sau một hồi mới nói hai chữ.

Phong Khuynh Dao chần chờ nhìn nàng, cuối cùng cắn răng hai chân thất thiển rời đi.

Cho đến khi thân ảnh của cô ấy biến mất, Vu Hoan mới xoay người, bộ dáng còn buồn ngủ, mê mang nhìn khu đất trống.

"Ong..." Thiên Khuyết Kiếm bay đến trước mặt Vu Hoan trước, cố gắng giảm tồn tại của mình.

Vu Hoan không có tâm tình nói nó, mà trực tiếp ném ra ngoài, trong không trung quay cuồng vài vòng, nó nằm trên một đống đá.

Thiên Khuyết Kiếm giận, nó chính là Thiên Khuyết Kiếm người người mơ ước nha!

Chủ nhân lại không một chút cũng yêu thương nó!!

' Cô muốn đi đâu? '

Vu Hoan nhìn lướt qua chữ to trong không khí, nhấc chân về hướng Phong Khuynh Dao rời đi.

Chữ to không buông tha đi theo nàng, tầm mắt đến chỗ nào, nó liền xuất hiện chỗ đó.

Vu Hoan giận không thể dùng tay tản ra mấy cái chữ to kia,

"Ngươi đủ chưa, lão tử còn có thể đi đâu, lão tử đi tìm Thần Khí cho ngươi!"

' Sao cô biết trên người cô ấy có Thần Khí? '

"Lão tử biết là biết, không phục ngươi tự đi tìm nhá!"

Vu Hoan rống giận xong cắm đầu đi.

Nàng nào biết Thần Khí gì, chẳng qua là thuận miệng bịa chuyện.

Không thể dựa vào sức mạnh được, đừng để nàng tìm được Thần Khí, tìm được rồi nàng thế nào cũng phải phá hủy cho hả giận.

Dung Chiêu kỳ thật vô tội, hắn chỉ là muốn hỏi một chút...

Không nghĩ rằng Vu Hoan sẽ đột nhiên phát giận.

Nếu không phải biết nữ nhân này vẫn luôn âm tình bất định như vậy, tính tình nói đến là đến, hắn thật sự cho rằng mình đã làm chuyện gì rất khủng khiếp.

"Đừng để cho cô ta chạy, mau bắt lấy."

"Ở bên kia, mau, mau ngăn cô ta lại."

Vu Hoan vẫn luôn cúi đầu đi, đến chỗ nào nàng hoàn toàn không biết, khi ngẩng đầu đã nhìn thấy Phong Khuynh Dao nghiêng ngả lảo đảo chạy tới phía mình, trên tay còn cầm một gốc cây có ánh sáng tím.

Con ngươi Vu Hoan hơi hơi nheo lại, trên đại lục còn có thứ này?

' ta muốn nó. '

Vu Hoan chớp chớp mí mắt, ngươi muốn thì tự mình đi mà đoạt lấy, quan nàng đánh rắm a!

"Ta muốn cái kia."

Giọng nói cỉa Dung Chiêu đột nhiên vang bên tai Vu Hoan, dọa nàng nhảy dựng.

Lông mày Vu Hoan nhếc lên, cười tủm tỉm một hồi:

"Nhưng ta không cần."

"Cô nương, chạy mau."

Vu Hoan vừa nói ra, Phong Khuynh Dao đã chạy đến trước mặt nàng, kéo nàng chạy.

Vu Hoan bất động, tầm mắt nhìn bốn phía một chút, mẹ nó nhiều đường như vậy, sao cô không đi đường khác?

Tuyệt đối là dụng tâm kín đáo!

Phong Khuynh Dao trên mặt tái nhợt đầy mồ hôi, bên hông vốn đã không tốt giờ lại bắt đầu chảy máu.

"Bao vây."

"Lão đại, còn nữ nhân này."

Người đến là một bọn nam tử, tuổi lớn nhất cũng là bốn mươi mấy, trên mặt mỗi người đều là hung thần ác ý, thực lực không thấp.

Trên thiên hạ này tu luyện linh lực, từ Thối Thể, Luyện Hồn, Nhân Linh, Địa Huyền, Thiên Tôn, Chuẩn Thánh, Bán Thánh, đến Thánh Chủ.

Người đến cuối cùng là người có thiên phú nhất, mà chúng cũng đều là huyền trung cấp hoặc trở lên, đủ để chứng minh thân phận bất phàm.

Phong Khuynh Dao thở hổn hển, cảnh giác nhìn những kẻ bao vây cô, khẩn trương bảo vệ đồ vật trong tay.

"Cô nương, xin lỗi, liên lụy tới cô."

Giọng nói Phong Khuynh Dao tràn đầy hối lỗi.

Kỳ thật vừa rồi cô hoàn toàn không cần thiết chạy đến đây, cũng không biết vì sao cô cảm thấy nữ tử này có thể lại cứu cô mạng, cho nên mới đổi lại phương hướng.

Cô không sợ chết, nhưng hiện tại không chết...

"Nói xin lỗi có ích lợi gì?"

Ngữ khí của Vu Hoan lạnh như băng làm khuôn mặt Phong Khuynh Dao cứng đờ.

Nhân gia vốn dĩ đã cứu mình một mạng, hiện giờ cô lại liên luỵ nàng, đổi là ai đều sẽ tức giận...

"Tôi biết cô tức giận, nhưng nếu là..."

"Tôi không có hứng thú cứu cô." Vu Hoan chặn lời Phong Khuynh Dao, hiện tại thân nàng khó bảo toàn, không rảnh quản chuyện người khác.

Cầm Thiên Khuyết Kiếm ở bên cạnh vào trong tay, ước lượng một chút, những người vây quanh hai người còn tưởng rằng Vu Hoan muốn động thủ, ngay tức khắc không khí trở lên khẩn trương.

Vu Hoan bĩu môi, nàng đâu phải là người bạo lực như vậy.

Thân hình lắc nhẹ, trong vòng vây đã không còn bóng dáng Vu Hoan.

" Ân oán của các người không liên quan đến ta, tốt nhất ta không phải dính dáng đến, bằng không..."

Vu Hoan đứng phía sau bọn họ, đáy mắt hiện lên tia máu lạnh sắc bén, nàng cũng không phải hạng người lương thiện.

Chúng nghe được thanh âm, đồng thời nhìn lại, trên mặt mọi người đều mê mang, trước sau cùng lắm là một hơi thở, nữ nhân này làm thế nào thoát khỏi vòng vây?

Không có ai nhìn thấy, cũng không có người nào biết nàng làm như thế nào.

< Chương trước
DươngChan

Tạo ngày 30/08/2017, Cập nhật ngày 07/03/2018

0

awesome

0

nice

0

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote