Ánh nắng mặt trời còn sót lại của một buổi chiều đầu đông chiếu lên người Trần Hoằng Thần, làm nổi bật làn da trắng không nên là của cậu ấy, đồng thời khiến cậu ấy trông giống một thiên thần xinh đẹp xuất hiện trong vầng sáng kỳ ảo mà tôi vẫn thường thấy trong phim. Trái tim trong lồng ngực như ngừng đập trong khoảnh khắc, tôi nuốt nước bọt “ực” một cái nhằm che đi sự bối rối đang gào thét trong lòng.

“Cậu là đồ ngốc à, thấy bóng bay đến mà còn ngồi ngây ra đấy.” Giọng nói của Trần Hoằng Thần mang theo vẻ trách móc bỗng vang lên bên tai.

Tôi bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, trừng mắt nhìn cậu ấy, nếu không phải cậu đột nhiên nổi hứng lôi tôi ra đây xem bóng rổ thì tôi có gặp trường hợp này không, sai lè lè ra đấy còn dám trách tôi nữa à.

Nghĩ thì nghĩ thế nhưng tôi nào dám to tiếng với Trần Hoằng Thần, còn một đống bài tập lý hóa cần cậu ấy làm giúp, chỉ có thể dùng lý luận khoa học để đáp lời: “Cậu không biết là các chuyên gia tâm lý cho biết có đến 80-90% số người không phản ứng nhanh nhạy và hợp lý khi gặp tai họa à. Khi chúng ta sợ hãi, não gần như ngưng hoạt động, cơ thể sẽ tăng cường sản xuất ra thật nhiều adrenaline*, các cơ bắp sẽ căng cứng, tiểu não ở cổ sẽ gửi tín hiệu cho cơ thể đứng yên tại chỗ à?”

* Adrenaline là một hoocmon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, nó làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm.

Trần Hoằng Thần liếc tôi một cái đầy khinh thường, chẳng nói chẳng rằng cầm lấy cặp sách của tôi, quay người rời đi. Mà dựa theo kinh nghiệm tích lũy bấy lâu nay của tôi, ánh mắt ấy tương ứng với ba từ “đồ não ngắn”.

Tức mà không thể làm gì là một loại cảm xúc rất khó chịu, Trần Hoằng Thần à Trần Hoằng Thần, nhất định sẽ có một ngày tôi cho cậu biết thế nào là tức đến nghẹn họng.

Sau khi tự thề thốt với bản thân, tôi nhanh chóng chạy theo Trần Hoằng Thần, đến lúc đuổi kịp cậu ấy, tôi tỏ vẻ quan tâm hỏi: “Cậu không chơi bóng nữa à? Có mệt lắm không? Tôi mua nước cho cậu uống nhé?”

Dường như nhận ra sự quan tâm bất thường của tôi, Trần Hoằng Thần thả chậm bước chân, ra vẻ trầm tư suy nghĩ, hơn chục giây sau liền quay sang hỏi ngược lại tôi: “Cậu lại định nhờ tôi làm bài tập?”

Ôi, không biết phải khen rằng cậu ấy quá thông minh hay là cậu ấy quá hiểu tôi nữa. Tôi cười “Haha” hai tiếng nhằm giảm bớt sự xấu hổ, trong não không ngừng xoay chuyển lý do, cuối cùng cũng tìm được một lý do thích hợp: “Ngày mai có một cuộc thi vẽ dành cho học sinh cấp ba bên thành phố C, tôi muốn tham gia để lấy thêm kinh nghiệm, tối nay muốn dành thời gian chuẩn bị một chút nên bất đắc dĩ mới phải nhờ cậu làm hộ bài tập.”

Một lý do quá hoàn hảo.

“Theo như tôi biết cuộc thi vẽ đó diễn ra vào chủ nhật tuần sau, tôi đã đăng ký để cậu tham gia rồi.” Trần Hoằng Thần nói một câu như sấm sét giữa trời quang.

Tôi có nghe nhầm không vậy, chỉ tùy tiện bịa ra một lý do, sao lại biến thành thật cơ chứ, lại còn đăng ký dự thi giúp tôi. Ông trời ơi! Ông đang trêu tôi đúng không?

Không còn cách nào khác, tôi xị mặt nhìn Trần Hoằng Thần, thành thật thú nhận: “Hôm nay rạp chiếu phim chiếu lại “Iron man 2”, lần trước công chiếu vì bận ôn thi học kỳ nên không kịp xem, hôm nay muốn đi xem bù.” Không quên diễn thêm ánh mắt háo hức mong chờ lúc nói hai chữ Iron man.

Trần Hoằng Thần nghe vậy thì ngập ngừng trong chốc lát, cuối cùng chốt hạ một câu khiến tôi dở khóc dở cười: “Xem xong rồi về làm, tôi sẽ giảng bài cho cậu.” Dừng một chút lại hỏi: “Có ai rủ cậu đi xem à?”

Còn chưa tiêu hóa xong câu trước, câu sau lại càng khiến tôi khó trả lời hơn, chẳng lẽ lại thừa nhận đi xem phim một mình, thế có phải là quá mất mặt rồi không? Đường đường là mỹ nữ như tôi mà chẳng có ma nào mời đi xem phim. Tất cả cũng tại cái tên Trần Hoằng Thần này suốt ngày cứ kè kè bên cạnh khiến đám con trai chẳng dám lại gần tôi.

Khẽ hắng giọng, tỏ vẻ tiếc nuối nói: “Vốn dĩ định đi xem cùng anh hàng xóm nhưng tối nay anh ấy đột xuất có việc bận, tôi đang tính xem nên rủ ai đi xem cùng.”

“Trùng hợp là tối nay tôi rảnh, bảy giờ tôi qua đón cậu.” Trần Hoằng Thần bỏ lại một câu tự sướng như thế rồi nhanh chóng đi mất, đến một câu từ chối cũng không cho tôi nói.

Đúng bảy giờ tối, Trần Hoằng Thần xuất hiện trước cửa nhà tôi. Vì đã sang đầu đông, tiết trời chuyển lạnh, Trần Hoằng Thần mặc một chiếc áo len mỏng màu trắng, khoác ngoài áo dạ dài màu xám, càng làm nổi bật dáng người cao ráo thư sinh của cậu ấy.

Vốn đã quen với hình ảnh Trần Hoằng Thần mặc đồng phục sơ mi trắng, đột nhiên cậu ấy thay đổi phong cách khiến cho tôi hơi bất ngờ, đứng đơ ra mấy phút mới lên tiếng chào.

“Chúng ta đi xe bus đến rạp chiếu phim nhé?” Trần Hoằng Thần cũng không mấy ngạc nhiên trước thái độ ngơ ngác của tôi, thản nhiên hỏi.

Ngoài miệng tôi trả lời: “Được.” Nhưng thực ra trong lòng có vô vàn suy nghĩ xoay chuyển. Cậu ăn mặc như siêu sao kpop thế làm gì để rồi không dám đi xe đạp điện? Chỉ đi xem phim thôi mà có cần mặc đẹp như thế không? Mà cậu không đi xe đạp điện đến, còn bày đặt hỏi tôi làm chi, chẳng phải ngay từ đầu cậu đã quyết định sẽ đi xe bus rồi sao, tôi còn có thể lựa chọn phương án khác à?

Tôi ghét đi bộ cũng ghét cả đi xe bus, nhất là chuyến xe 23 đến rạp chiếu phim, lúc nào cũng chật kín người, mùi đủ loại cơ thể trộn lẫn với nhau khiến người ta khó chịu vô cùng. Trần Hoằng Thần kéo tôi đến chỗ dành cho người khuyết tật trên xe bus, bởi vì đây là chỗ trống duy nhất còn lại trên xe. Cậu ấy để tôi đứng sát vào cửa sổ, còn bản thân thì đứng đối mặt với tôi, hai tay chắn hai bên người tôi, đại khái là giống tư thế ôm trọn tôi vào lòng ấy.

Trái tim tôi lại đập nhanh một cách khó hiểu, tư thế này cũng quá là mờ ám đi. Ánh mắt vài người trên xe đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi, có dò xét, có hâm mộ, có ghen tị và cả say mê. Thật không hiểu cái đám người này bị sao?

Bản thân tôi trước giờ chưa từng chịu thua thiệt trước ai, chẳng ngần ngại mở to mắt nhìn lại bọn họ, cuối cùng đám người kia đành ngượng ngùng rời mắt đi. Hừ! Nghĩ hai chúng tôi là đồ trưng bày trong bảo tàng cho mọi người ngắm chắc.

Khoảng 15 phút thì xe đến điểm dừng gần rạp chiếu phim. Bởi vì là tối thứ bảy nên rạp đông một cách khủng khiếp, cảm giác như giới trẻ của cả cái thành phố này đều tập trung hết ở đây vậy. May mà tôi đã mua vé trên đường về nhà lúc chiều, nếu không bây giờ đến vé hàng A cũng không mua được.

Tôi rất tự nhiên kéo tay Trần Hoằng Thần đến xếp hàng chờ mua bỏng nước, tâm trạng bỗng nhiên trở nên vô cùng vui vẻ, có lẽ là vì hôm nay tôi không phải đi xem phim một mình. Bây giờ nhớ lại, có lẽ lúc đó tôi vui vẻ như vậy chỉ vì có cậu ấy bên cạnh.

Ngày thứ bảy đó định sẵn là một ngày không may mắn đối với tôi, một chuyện không lớn không nhỏ đã xảy ra, tôi lạc mất Trần Hoằng Thần.

Đây là rạp chiếu phim duy nhất của thành phố thời đó, diện tích đương nhiên không nhỏ, lại chia ra mấy khu vực liền. Sau khi mua được bỏng nước, hai chúng tôi đến khu vực ghế chờ ngồi đợi đến giờ chiếu phim. Vì đông người nên không thể tránh được việc bị va vào nhau trong lúc di chuyển, tôi cũng là một nạn nhân bị người ta va vào, coca theo quán tính đổ một chút ra tay, tôi bảo Trần Hoằng Thần ngồi đợi, tự mình chạy đến nhà vệ sinh gần đó rửa tay.

Sau khi trở lại liền phát hiện Trần Hoằng Thần đã biến mất khỏi vị lúc nãy cậu ấy ngồi chờ tôi. Tôi có chút hoảng hốt, cảm giác bị bỏ rơi bỗng dâng lên trong lòng. Lúc ấy đầu óc tôi có chút phát ngốc, lại không có điện thoại di động, chẳng suy nghĩ gì mà cứ thế chạy đi tìm cậu ấy.

Rạp thực sự rất đông, lại còn rộng, tôi cố gắng lách qua đám người, tìm hết một vòng tầng ba, vòng xuống tầng hai rồi tầng một. Nếu lúc đó tôi bình tĩnh quan sát một chút, có thể nhìn thấy Trần Hoằng Thần đang đi thang cuốn cách chỗ tôi đứng tầm chục mét để lên lại tầng ba.

Chạy mấy vòng lớn cũng không tìm được, tôi bất lực đi ra cửa chính của rạp đứng chờ, nếu cậu ấy quay lại không thấy tôi chắc chắn sẽ chạy ra đây.

Đứng chờ khoảng 30 phút thì Trần Hoằng Thần xuất hiện, cậu ấy có vẻ hốt hoảng, trên mặt còn lấm tấm mồ hôi. Còn tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm, may mà cậu ấy không bỏ rơi tôi ở đây. Mà nếu như cậu ấy dám bỏ tôi lại đây thật, tôi sẽ cắt đứt quan hệ với cậu ấy.

“Cậu...”

“Cậu...”

Cả hai chúng tôi cùng lên tiếng, cuối cùng lại chẳng biết nói gì, mãi một lúc sau Trần Hoằng Thần mới lên tiếng giải thích: “Có một cậu bé bị lạc, tôi đưa nó đi tìm bố mẹ.”

“Ừm!... Dù sao cũng không xem phim được nữa, chúng ta về thôi.” Tôi nói rồi đi thẳng ra ngoài.

Trong lòng tôi hiểu rõ không nên tức giận vì chuyện này, vì Trần Hoằng Thần không làm gì sai cả, chuyện xảy ra cũng là bất đắc dĩ, nhưng vẫn không thắng nổi cái tính trẻ con lúc ấy.

Trên đường trở về, rất nhiều lần Trần Hoằng Thần định mở miệng nói gì đó với tôi nhưng cứ nhìn thấy bộ mặt lạnh lùng của tôi lại im lặng. Cuối cùng tôi quyết định lên tiếng trước: “Để đền bù, tuần sau cậu phải đi thi vẽ cùng tôi.”

Trần Hoằng Thần rất nhanh đáp: “Được.”

Tôi lại nói tiếp: “Còn nữa, nếu sau này xảy ra chuyện tương tự cậu phải chờ tôi quay lại rồi cùng nhau giải quyết.”

“Được.”

Thực ra sau một hồi suy nghĩ thì tôi nhận ra, nguyên nhân tôi tức giận không phải vì bỏ lỡ bộ phim yêu thích mà vì cậu ấy không nói không rằng đã rời đi. Trên đời này tôi ghét rất nhiều thứ, một trong số đó là cảm giác bị bỏ rơi. Cho nên sau này mới gây ra chuyện khiến bản thân hối hận như vậy.

< Chương trước Chương sau >
Tiểu Vũ

Tạo ngày 12/11/2017, Cập nhật ngày 27/03/2018

1

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote