Phần 3

Cậu bước vào cửa chính, đi dọc theo hành lang.

Harutora hơi lo ngại một chút khi đi vào trong nhà chính khi đang ướt thế này và khi trời tối đen như mực thì cậu khó mà tìm được một cái khăn khô cho mình. Chỉ có con bướm dẫn đường tỏa chút ánh sáng mờ mờ. Cậu đi theo con bướm, và cũng dựa vào trí nhớ của mình về khu nhà này.

Sau khi đi được một lúc, cậu đã nhìn thấy ánh sáng yếu ớt từ một khe cửa trượt bên kia hành lang.

Đó là một căn phòng lát gỗ nhỏ, được gọi là phòng “Hoa Chuông”. Con bướm lượn lờ ở trước cửa trượt đó khi Harutora tới nơi.

Ánh sáng cậu nhìn thấy khi nãy là từ những ngọn nến trong phòng.

Căn phòng rộng khoảng mười hai tấm tatami ( mỗi tấm khoảng 18,5 mét vuông), có bàn thờ và vài bức tượng phật. Ngoài ra còn có một vài giá đỡ treo những tờ giấy thư pháp với những câu thần chú trên đó, một vài ngọn nến đang tỏa ngọn lửa lờ mờ t rong căn phòng. Căn phòng đang có vẻ nóng bức giờ lại hòa cùng mùi ẩm ướt của cơn mưa, nhưng Harutora vẫn thấy một mùi thơm tao nhã đang tỏa ra.

Natsume ngồi ở chính giữa căn phòng ấy.

Harutora hơi ngạc nhiên. Natsume đã thay hết toàn bộ quần áo khi nãy của mình, mặc lên mình bộ đồ hakama với màu trắng và đỏ tượng trưng cho sự tinh khiết của người thiếu nữ trông giữ điện thờ. Cô ấy đang quỳ và chuẩn bị những lá bùa xung quanh mình. Con bướm dẫn đường khi nãy bay tới, biến trở lại thành một bùa chú thức thần nhỏ bên cạnh cô.

“…Natsume.”

Natsume từ từ ngẩng đầu dậy, quay sang Harutora. Mái tóc đen dài của cô trượt xuống nhẹ tênh trong màu cam của những ngọn nến xung quanh.

Nếu con bướm kia là thức thần của Natsume, vậy là ..

“Linh lực của em đã hồi phục rồi à?”

“Phải, có thể tối nay sẽ ổn thôi, dù em chưa hồi phục hoàn toàn.”

“Vậy ý em là em sẽ bảo vệ tế đàn?”

“…..”

Natsume không trả lời, nhưng chính nó lại càng thể hiện sự quyết tâm của cô.

Căn phòng trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi yếu ớt bên ngoài hiên. Dường như nơi này đã thành một không gian riêng, thời gian đang trôi chầm chậm cùng ngọn nến đang cháy và những đốt hương đang tàn.

“….Harutora-kun, anh có bị thương không? Nhìn anh có vẻ tệ lắm…”

“À, không sao đâu, anh chỉ bị như vậy vì cố chạy tới đây thôi.”

Natsume ngạc nhiên khi thấy cậu nói vậy. Cô hơi rùng mình, lắc đầu rồi cầm lấy chiếc khăn bên cạnh đưa cho Harutora. Cậu nhận lấy nó, vô cùng cảm kích vì đã tìm được thứ để lau khô người.

“……Anh xin lỗi đã để em đi một mình trong điều kiện như vậy.”

Harutora vừa lau đầu mình, vừa xin lỗi Natsume.

Natsume nhanh chóng trở lại giọng nghiêm khắc của mình:

“Em biết.”

“Bác tài xế đã nói cho em nghe tình hình lúc đó. Đầu tiên khi em thức dậy trên xe em đã cực kì sợ… Em càng không thể bình tĩnh sau khi nghe bác tài nói. Chẳng phải em đã bảo anh ở quán café rồi sao, anh còn tới làm gì nữa?”

Natsume trở nên giận dữ, những lời của cô lại đầy vẻ trách móc như hồi nãy.

Ngay lúc này Harutora đang lắng nghe hết mình với lời thuyết giáo của Natsume. Cậu cảm giác như từ lúc nghe cô nói trong quán café đã quá lâu rồi.

Một cảm giác cay đắng, tự ti dấy lên trong lòng cậu.

Nếu cậu không tới đây, Hokuto sẽ không chết và những ngày tháng vui vẻ có thể kéo dài mãi.

“….Anh thật vô dụng.”

“…..”

Harutora lẩm bẩm một cách bất lực và Natsume đang giận dữ cũng phải bĩu môi khi nhìn thấy điều đó.

Sau đó, Natsume có vẻ thoải mái hơn chút.

“Có phải anh ở lại để theo dõi trận chiến phải không? Nhìn có vẻ không khả quan cho lắm.”

“…Phải…”

Harutora thẫn thờ trả lời, ngồi một cách khó khăn trên sàn gỗ.

Cậu không có tâm trạng để nhìn Natsume nữa, cậu che chiếc khăn lên khuôn mặt mình, rồi kể lại cuộc chiến ban nãy.

Các điều tra viên đã thất bại. Suzuka triệu hồi Tsuchimogo và những lời lẽ cậu cố thuyết phục Suzuka.

Dù cho hơi do dự, nhưng Harutora vẫn kể chuyện của Hokuto. Và để tránh dài dòng cậu nói tất cả mọi thứ một cách trung thực, không suy nghĩ gì hết.

Natsume lắng nghe hết câu chuyện của Harutora.

Ngọn nến đằng sau cô đang vật vờ trong gió, thoáng qua một ánh sáng trên khuôn mặt Natsume, và khoảnh khắc ấy, mắt cô chợt rạng rỡ lên một cách bí ẩn.

Sau đó Natsume lại lắng nghe, chỉ gật đầu khi Harutora kết thúc.

“Em hiểu rồi, cô ấy mang ra một thức thần chiến đấu bọc giáp…”

“Em biết về nó ư?”

“Em chỉ nghe qua tên thôi. Có lẽ cô ta lấy nó để phục vụ nghiên cứu của mình. Đó không phải là thức thần mà người thường có thể dùng được… Quả là thần đồng.”

“Có cách nào đánh bại nó không?”

“Em không biết, nhưng nó sẽ rất khó khăn.”

Natsume nói khẽ và giọng cô trở nên quan tâm hơn tới cảm xúc của Harutora.

“….Dù thế nào đi nữa em vẫn sẽ làm tất cả để hoàn thành trách nhiệm của mình đúng không?”

“….Đúng vậy.”

Natsume trả lời kiên quyết, không hề do dự.

Cô gái này luôn làm cậu khó chịu vì tính cách ấy. Tại sao Natsume luôn khác cậu như vậy? Từ nhỏ Harutora đã luôn dẫn trước, nhưng tại sao giờ đây cô ấy lại mạnh mẽ như thế này.

Cô ấy có trách nhiệm của một thành viên Tsuchimikado, cô ấy là người kế thừa của gia tộc.

Tại sao cô ấy mạnh mẽ tới vậy, và cô ấy luôn khăng khăng về trách nhiệm của bản thân. Có lẽ nào… Natsume thực sự là Yakou tái sinh..

..Tchh.

Harutora nhắm mắt lại, lắc đầu quầy quậy để xua cái ý nghĩ đó đi.

Cậu chưa bao giờ là người giỏi giữ kín chuyện. Cậu đã quyết định rồi. Harutora bỏ chiếc khăn ra khỏi đầu mình, nhìn Natsume. Natsume hơi bất ngờ vì hành động đột ngột của cậu.

“S-sao thế? Em nói rồi, dù thế nào chăng nữa anh cũng không được ngăn em làm chuyện này. Đây là trách nhiệm của em, hơn nữa em là người kế thừa của gia tộc Tsuchimikado.”

“…Thật vậy không?”

“Hở? T..tất nhiên rồi, bởi nghi lễ này hết sức nguy hiểm, em không thể cho phép …”

Giọng nói của Natsume trở nên yếu ớt trước cái nhìn của Harutora.

“Natsume, em cứ luôn khăng khăng về trách nhiệm bởi em là Yakou tái sinh có phải không?”

Harutora hỏi, cậu chăm chú nhìn Natsume.

“Ha….”

Natsume phản ứng lại ngay tức khắc.

Đôi mắt cô mở rộng và vẻ bất ngờ tạm thời nhanh chóng biến mất khỏi khuôn mặt cô.

Cô ngồi thẳng lưng dậy, bộc lộ một cái nhìn nghiêm nghị trên khuôn mặt mình. Có thể Natsume đã luôn lo sợ rằng cô ấy sẽ bị hỏi như vậy.

Cô nhìn thẳng Harutora và nói:

“…Harutora-kun. Em không biết em có phải tái sinh của Yakou hay không.”

Harutora gật đầu ngay khi nghe cô nói. Cậu rất nghiêm túc về vấn đề này. Natsume đã trả lời thì cậu sẽ lắng nghe nó chân thành.

“Em không có chút kí ức nào về Yakou đúng không?”

“Phải. Hơn nữa, ma thuật hiện nay chẳng thể chứng minh ông ấy có hồi sinh hay không, và em có phải hiện thân không nữa… Anh đã nghe những lời đồn đại à?”

Natsume hỏi, và Harutora gật đầu.

“Thực ra anh chỉ mới biết về nó hôm nay thôi, vậy nên anh không rõ về nó lắm.”

“Em không biết có bao nhiêu người tin vào chuyện này, nhưng lời đồn đại đó đã có từ khi em mới sinh ra. Em thử hỏi cha, nhưng ông ấy từ chối đề cập đến chuyện này.”

“Từ khi em mới sinh ra ư? Không phải chuyện này được lan ra từ khi em bộc lộ tài năng của mình à?”

“Phải, nhưng em cũng không phải thần đồng đâu. Em tự nhận mình rất chăm chỉ, nhưng không thể gọi là thần đồng được. Thành thật mà nói thì có rất nhiều tin đồn… nhưng em biết cái được nói nhiều nhất là chuyện em chính là tái sinh của Yakou.”

“…Anh hiểu rồi… ra là mọi chuyện như vậy.”

Harutora lẩm bẩm, ra vẻ đã hiểu.

Cậu mới biết được bí mật của cô. Natsume không chỉ đơn giản bị coi là người thừa kế, mà còn cái gánh nặng rằng Yakou tái sinh trong cô đã đè nặng lên cô từ khi sinh ra.

Harutora nhớ lại những thứ cậu đã nói với Suzuka. “Xã hội rồi sẽ lên án anh trai cô, không chỉ Cục Âm Dương mà tất cả mọi người, anh cô rồi sẽ phải sống trong đau thương.”… Điều cậu cảm thấy đau đớn nhất là những thứ cậu đã nói với Suzuka, lại không thể nói với Natsume được.

“….Sinh ra trong tông gia, được chọn là người thừa kế, được cho là tái sinh của Yakou – phải , đó là em. Vì thế em càng không thể để cô ta làm những thứ cô ta muốn, nếu không sự tồn tại của em là vô nghĩa.”

Natsume cười trống rỗng sau câu nói ấy, dường như gánh nặng trên vai cô đã được san sẻ bớt. Nhưng nó giống nụ cười tự chế giễu chính mình hơn.

“…Anh có thể nói là em không có cái tự do cá nhân. Bởi em sinh ra đã rất phức tạp, em không có ước mơ riêng của mình, sự tồn tại của em giống như một thức thần vô hồn vậy.”

“Natsume….”

Nụ cười ấy làm trái tim Harutora đau đớn. Một thức thần vô hồn, cô ấy làm cậu nhớ tới Hokuto.

Hokuto là một thức thần nhưng cậu tin là cô ấy có linh hồn. Nhưng Natsume là một con người lại không tin mình có thứ ấy.

Một người giống như thức thần, còn một thức thần lại giống như một con người.

Tuy nhiên –

“Anh thực sự không hiểu.”

“….Hả?”

Natsume run lên, ngạc nhiên khi Harutora nhìn cô chằm chằm đầy quyết liệt.

“Anh không hiểu, có sự khác biệt nào lớn giữa thức thần và con người? Hokuto là một thức thần. Nhưng Hokuto là Hokuto. Em cũng vậy, đúng không Natsume? Em là chính em, chứ không phải ai khác. Hay em muốn nói tất cả những kỉ niệm mà chúng ta trải qua đều là giả, và em chỉ là ảo ảnh thôi sao?”

“H..Harutora-kun…..”

Harutora tỏ ra giận dữ trong khi Natsume không nói nên lời.

“Không.” Cậu tiếp tục nói. “Nếu tất cả đều là dối trá, thì dù bất cứ điều gì đi chăng nữa anh sẽ vẫn là một thằng ngốc khi không phân biệt được thật giả – và trên hết sự tồn tại của em mới là quan trọng nhất, đúng không?”

Harutora cố gắng nói ra hết suy nghĩ của mình, và một nửa trong số đó là cậu tự nói với bản thân mình.

Khi nói tới đây, những nghi ngờ luôn dày vò tâm trí cậu. Cuối cùng cậu chọn cách đối mặt trực tiếp với nó, cậu đã suy nghĩ rất cẩn thận để chấp nhận câu trả lời này.

Bất giác nước mắt Harutora rơi xuống lúc nào cậu không hay.

Từ lúc Hokuto biến mất tới giờ cậu mới có thể khóc. Những giọt nước mắt ấm nóng đó lăn dài trên má, rơi xuống cơ thể lạnh ngắt của cậu.

“Harutora-kun…”

Ngay cả khi Natsume không biết chuyện gì xảy ra, ánh mắt cô vẫn ân cần nhìn cậu. Cô đã cố tránh không để ý tới những nỗi lo lắng của Harutora, cố kìm nén bản thân mình bị rung động, nhưng giờ đây, khi người bạn thời thơ ấu ấy đang khóc như một đứa trẻ, cô sợ cô cũng không thể cầm được nước mắt nữa.

Harutora đã làm cô lo lắng rồi. Cậu gượng mỉm cười, lau hết nước mắt của mình.

“Dù sao đi nữa, sao em có thể bảo em không có tính cách riêng hay ước mơ hoài bão chứ? Em luôn cứng đầu và luôn nổi khùng lên, rồi thuyết giáo anh đủ điều – như thế không phải phủ nhận những thứ em vừa nói sao? Và em có thể tự lừa dối bản thân mình như thế bao lâu nữa?”

“E..Em không có …!”

Natsume rụt rè phủ nhận nó. Má cô ửng đỏ, nhưng bây giờ cô không cố che dấu nó đi, bởi nó đã là bản năng của cô rồi.

Harutora cười toe toét, cảm thấy cuối cùng không khí cũng vui vẻ hơn chút. Natsume cũng cười xòa theo cậu. Khoảng cách giữa hai người bây giờ không còn xa xôi nữa.

Khi hai người còn bé, cô gái nhỏ Natsume luôn theo Harutora khắp mọi nơi, luôn lắng nghe mọi thứ cậu ba hoa. Sau nhiều khúc mắc thì cô gái bé nhỏ ấy và cô gái đang ngồi trước mặt cậu chính là một người và hình dáng thân thuộc ấy đang hiện hữu ngay đây, ở bên cậu.

“…Nhưng anh vẫn phải nói thêm. Thân phận của người thừa kế hay tái sinh của Yakou, tất cả đều không phải em hay dù chỉ là một phần của em thôi. Em gặp rắc rối bởi em không nhận phần cứng đầu bướng bỉnh luôn thuyết giáo kia là của mình. Tất cả đều là em và có nhiều thứ anh chưa biết như bây giờ hay tương lai của em, nhưng tất cả chúng, mới tạo nên chính em – Natsume.”

Harutora nói, gật đầu cười với Natsume.

Natsume ngồi bất động, không hề chớp mắt.

“Nn….”

Harutora ban đầu chưa biết Hokuto là một thức thần, nhưng ngay cả khi cậu biết thì cậu vẫn luôn nhớ về Hokuto như một người bạn.

Natsume cũng vậy. Dù cho cậu nghe những lời đồn đại về cô, thì người bạn thời thơ ấu khó tính và bướng bỉnh ấy không hề biến mất. Chẳng phải đó là Natsume đang ngồi trước mặt cậu ngay lúc này sao?

Hương nến bây giờ đang tỏa ra khắp căn phòng.

Harutora hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và tận hưởng nó. Rồi cậu đứng thẳng dậy.

“Natsume, anh có vài thứ muốn yêu cầu em.”

Harutora nói với giọng rất nghiêm trọng và Natsume phục hồi thần thái nghiêm nghị ngay lập tức.

“…Anh muốn ngăn cản em cũng vô ích thôi, em sẽ tới tế đàn, bởi đấy mới là em.”

“Anh biết rồi, anh không muốn ngăn em và đó cũng không phải điều anh muốn nói.”

“E..Em cũng không cho anh đi theo đâu, bởi anh cũng không thể thuyết phục cô ta mà? Em rất biết ơn là anh lo lắng cho em, nhưng mang anh theo thì…”

“Natsume.”

Harutora ngắt lời cô.

“Hãy để anh làm thức thần của em.”

Natsume không thốt nên lời.

Harutora cực kì nghiêm túc về chuyện này và cậu nhắc lại một lần nữa, từng từ một – về điều mà trước đây cậu đã nghĩ cậu sẽ không bao giờ nói ra.

“Xin em, hãy để anh trở thành thức thần của em.”

Cậu chỉ có thể làm thế thôi, Harutora tự nhủ trong lòng mình.

Natsume không thể mang một người không biết ma thuật vào một trận chiến ma thuật. Nhìn cô ấy chọn cách hi sinh bản thân mình vì trách nhiệm với gia tộc Tsuchimikado, cậu không thể tự mình bỏ qua trách nhiệm của một tông gia được. Harutora muốn sát cánh cùng Natsume, đó là lựa chọn duy nhất của cậu.

Natsume vẫn còn bất ngờ, đôi mắt cô mở to nhìn Harutora. Cô choáng váng mất một lúc mới có thể tự mình rời mắt khỏi cậu để nhìn xuống sàn nhà ẩm ướt.

“….Anh vẫn còn nhớ à?”

“Hở? T..Tất nhiên rồi. Vậy nên em mới nói anh là đồ dối trá à –”

“…Anh có hiểu ý nghĩa thật sự của câu nói đó không?”

“..Tất nhiên rồi.”

Ngay sau đó Natsume đứng bật dậy, Harutora gần như ngã ngửa người vì ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn cô bạn thời thơ ấu của mình.

Mái tóc đen của cô bây giờ hơi rối và đôi mắt cô gần như bốc lửa, nhìn chằm chằm vào Harutora.

“….Vậy tại sao, tại sao, tại sao tới bây giờ ….!”

Quá kích động, Natsume chẳng thể nói hết câu của mình.

Đôi môi của cô mím chặt lại, và cô chỉ ngón tay mình vào Harutora. Nhưng ngay lập tức Natsume quay người lại, cô sợ phải tiếp tục nhìn Harutora, sợ cô không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình.

Ánh nến bây giờ chiếu sáng lên người cô, tạo ra một màu trắng mềm mại trên tấm áo của cô.

Harutora không thể nói được gì, cậu không ngờ Natsume lại phản ứng dữ dội như vậy.

Nhưng—

Natsume, em…

Tại sao Natsume lại nói như vậy? Những lời nói ấy càng đâm sâu vào trái tim Harutora. Natsume đã luôn phải chịu gánh nặng từ gia tộc và những tin đồn. Harutora muốn trở thành thức thần của cô, nhưng có vẻ cậu đã mất rất lâu mới làm được điều này.

Cậu đã luôn vui đùa, và không nghĩ một cách nghiêm túc về chuyện này.

Nhưng Natsume thì khác. Cô ấy luôn chịu những áp lực, nhưng cô vẫn tiếp tục chờ, vẫn tiếp tục đặt niềm tin vào cậu.

Dù Natsume có buộc tội cậu là đồ dối trá, thì cậu vẫn chưa từng nghĩ Natsume cảm thấy thế nào khi vừa khóc vừa nói cậu như vậy.

..Vậy ra, cô ấy chỉ trích mình là vì… Cô ấy đã luôn chờ cậu, luôn nói những thứ đúng sự thật, chỉ có cậu là nhận ra quá trễ.

Nhưng, dù có trễ tới mấy, cậu không thể lùi bước thêm nữa.

“…Hãy nghe anh, Natsume.”

Harutora đứng thẳng lưng lên, tự nói với chính mình.

“Anh rất thích cuộc sống hiện tại. Đến trường rồi lêu lổng cả ngày dài, không nghĩ ngợi gì cả. Vì anh không thấy được tinh linh nên cha mẹ anh không hề phàn nàn và khi anh thấy những người bạn mình cũng vậy, anh đã nghĩ nó sẽ ổn.”

Harutora vẫn nói với Natsume, người đang quay lưng với cậu. Cậu cố nhớ lại những thứ cậu từng nói với Hokuto.

“Nhưng anh sai rồi. Kể cả không có năng lực gì thì anh cũng là một người con của phân gia, vẫn là một thành viên của gia tộc. Mọi chuyện xảy ra cho tới giờ là do anh đã phủ nhận nó. Khi anh nói em hãy chấp nhận anh, thì đó là Tsuchimikado Harutora, đó là anh, chính anh chứ không phải ai khác.”

Đó là những thứ cậu từng nói với Hokuto, điều mà cả hai đã tranh luận rất nhiều lần.

“Giờ đây anh hiểu anh đã có quyết định cuối cùng rồi.”

Mình sẽ báo thù cho Hokuto.

Mình sẽ ngăn chặn lại kế hoạch của Suzuka.

Mình sẽ làm bất cứ thứ gì có thể để bảo vệ Natsume.

Harutora tự thề với lòng mình.

“Vì thế Natsume, hãy để anh làm thức thần của em và anh sẽ thực hiện mọi trách nhiệm mà anh đáng ra phải làm từ lâu.”

Harutora ngỏ lời lần nữa với Natsume. Khi mà con người ta tin vào những thứ mình cho là đúng, rồi biết mình đã sai thì họ sẽ phải sửa chữa những sai lầm đó.

Thế giới này rất phức tạp, nhưng làm như vậy nó sẽ trở nên đơn giản hơn. Cố gắng hết lần này tới lần khác, dù cho không còn con đường nào để giải quyết khó khăn của chính mình. Hay phải vấp ngã thêm bao lần đi chăng nữa, thì hãy suy nghĩ thêm và tự tìm câu trả lời của riêng mình.

Thời gian trôi đi thật chậm….

Bờ vai Natsume không còn run rẩy, và cơ thể cô như thả lỏng.

Cô khẽ gọi : “….Bakatora.”

“Hả?”

Natsume gần như thì thầm và lén lút nói, khi Harutora hỏi, cô chỉ nói: “Không có gì đâu.”

Natsume quay người lại, và đối diện với Harutora khi cô quỳ xuống.

“…Anh chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

“Anh sẽ trở thành một thức thần của Tsuchimikado – của em – không chỉ bây giờ, mà là cả cuộc đời của anh, anh có đồng ý không?”

“Anh đồng ý.”

Cho dù là người hay là thức thần, Tsuchimikado Harutora là Tsuchimikado Harutora, và những ngày tháng trước kia cậu sẽ không bao giờ quên.

“Anh sẽ không nói dối thêm lần nào nữa.” Harutora nói.

Natsume nhắm mắt lại khi nghe cậu nói. Mất một lúc, cô nhoẻn miệng cười và mở to đôi mắt của mình.

“Tất nhiên rồi, thức thần mà dám lừa dối chủ nhân mình sẽ bị trừng phạt.”

Natsume nói, nhìn Harutora bằng cả ánh mắt dịu dàng lẫn tàn bạo. Harutora chưa từng thấy cô như vậy và tim cậu như nhảy ra ngoài. Sau đó, ánh mắt cô dần nghiêm túc.

“Được rồi. Harutora-kun, em sẽ chọn anh làm thức thần của em.”

Natsume long trọng tuyên bố, đưa tay vào trong vạt áo và lấy ra một con dao nhỏ. Harutora ngạc nhiên nhìn cô.

Ánh sáng từ ngọn nến đang nhảy múa trên lưỡi dao.

Natsume đưa nhẹ con dao lên môi mình, để cho lưỡi dao lướt qua.

“N..Natsume?”

“….Nhắm mắt lại đi.”

Natsume nói nghiêm nghị, và máu làm ửng hồng đôi môi của cô. Ngay cả khi Harutora đang kinh ngạc, cậu cũng lập tức nhắm mắt lại.

Âm thanh của con dao được đặt nhẹ xuống đất, những âm thanh mềm mại của áo quần cọ xát với nhau, và cảm giác Natsume đang tiến lại gần cậu hơn bao giờ hết. Tim Harutora đập loạn xạ, cậu nhắm chặt đôi mắt mình lại.

Natsume đang thì thầm. Một câu thần chú.

Cô ấy đang ngân nga một câu thần chú cổ xưa, như một lời cầu nguyện bên tai Harutora, hóa thành một ngón tay nhẹ chạm vào cơ thể cậu.

“…Nhân danh tổ tiên Abe no Seimei, Tsuchimikado Harutora, sẽ trở thành thức thần của con, Tsuchimikado Natsume …”

Natsume kết thúc câu thần chú với giọng cực kì nghiêm trọng.

Xong chưa nhỉ? Harutora tự hỏi, nhung nó vẫn chưa kết thúc. Cậu cảm thấy những ngón tay mỏng manh đang giữ lấy má cậu, đó là ngón tay thật chứ không phải ảo giác. Và Natsume tiến sát lại cậu.

Đôi môi mỏng manh với máu đỏ nhuộm trên nó ngay trước mắt trái của cậu. Rồi Natsume ôm đầu cậu bằng cả hai tay, hôn nhẹ lên mắt trái đang nhắm chặt của cậu. Cơ thể Harutora đóng băng khi cậu nhận ra việc này.

Natsume khẽ cười, lưỡi của cô liếm trên vết cắt của con dao, rụt rè đưa lại gần má của Harutora, ngay dưới mắt trái. Harutora cảm thấy da gà trên toàn bộ cơ thể mình nổi lên hết. Tâm trí cậu giờ hoàn toàn tập trung vào cảm giác chỗ đó, ẩm ướt và nhẹ nhàng. Natsume khẽ từ từ di  chuyển lưỡi của mình, tạo ra một ngôi sao năm cánh.

Đó là mô hình ma thuật tượng trưng cho Âm và Dương, được biết đến như con ấn của Abe no Seimei, sau này là tượng trưng cho gia tộc Tsuchimikado.

Cô vẫn từ từ và thận trọng hoàn thành ngôi sao của mình. Một chuỗi nước bọt lẫn với máu kéo dài giữa hai người khi Natsume kéo người ra, cô đỏ mặt và vội bỏ nó đi. Harutora gần như ngừng thở suốt quãng thời gian vừa rồi.

Má trái của cậu đã có một ngôi sao, bên dưới mắt trái của cậu.

“…Hoàn tất rồi đó.”

“…C..Cảm ơn em..”

Harutora chưa bao giờ nghĩ nghi thức lại như vậy. Trái tim cậu vẫn đang đập rộn ràng và giờ thì cậu không dám nhìn thẳng vào Natsume.

Natsume cũng đã quay người lại, nói với cậu.

“…Harutora-kun.”

“..Ừm..”

“Từ giờ anh là thức thần của em.”

Ánh nến chập chờn soi sáng gương mặt ửng đỏ của Natsume, cô vẫn đang nhìn đi hướng khác. Cô ấy nói giống như đã đạt được kho báu cuối cùng của mình vậy. Harutora lại có cảm giác của ngày xưa, một cục kẹo to đùng….

Đau đớn, nặng nề nhưng cậu không thể bỏ nó ra, vì nó rất ngọt ngào.

“À.. Harutora-kun. Giờ anh đã thấy chưa?”

Natsume khẽ ho, chuyển chủ đề để che sự nhút nhát của mình. Harutora chợt bối rối, cậu không nhận ra xung quanh mình đã thay đổi như vậy.

Cậu thấy nó rồi. Ngạc nhiên và sung sướng, Harutora đang nhìn thấy linh quang bao phủ toàn bộ cơ thể Natsume. Không, còn hơn thế nữa, cậu cảm nhận được tinh linh ở trong mọi nơi, của cả đất trời.

“Đây… đây là??”

“Đúng vậy, em đã giúp anh có thể thấy được tinh linh. Anh nhìn thấy rồi chứ? Như vậy là em đã thành công rồi.”

Harutora như chết lặng, cậu há hốc miệng nhìn Natsume như thể lần đầu cậu thấy cô vậy. Natsume ngại ngùng quay mặt đi.

“Vậy ra, thế giới dưới con mắt Âm Dương Sư là như vậy sao?”

Mọi chuyện đơn giản hơn cậu nghĩ thật nhiều, hay do tài năng của Natsume? Rắc rối mấy năm trời của cậu giờ đã được giải quyết.

“…Đẹp thật.”

“..Đ.. Đẹp ư?”

“Ừ thì linh quang đẹp ấy mà.”

“…À…Ồ, ra là thế……”

Harutora không để ý giọng của Natsume có chút giận dữ. Nhưng dù sao cậu cũng đang đắm chìm trong thế giới mới này.

Cậu để ý căn phòng này được bao bọc bởi một linh quang tinh khiết và trang nghiêm. Thế giới của ma thuật đang trước mặt cậu. Thế giới của Âm Dương sư là đây. Ha..

Cậu vô tình nhớ tới lời ước của Hokuto đêm pháo hoa.

“Con ước Harutora sẽ trở thành Âm Dương Sư.”

Không biết ước mơ của cô ấy đã thành sự thật chưa, nhưng cậu đã đặt bước chân đầu tiên rồi, chỉ sau khi cô ấy mất đi.

…Tớ xin lỗi, Hokuto.

Cậu cảm thấy đôi mắt mình hơi ướt, nhưng cậu gạt đi ngay, không để bản thân mình khóc.

Ngay lúc ấy một chiếc gương tròn đặt trên bàn thờ ở sau lưng Natsume nứt vỡ, tạo ra âm thanh loảng xoảng.

Natsume và Harutora quay lại nhìn. Một trong ba chiếc gương đã vỡ. Và tiếp tục là chiếc thứ hai.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

“..Em đã đặt vài bùa phép lên trên tế đàn trước khi tới gặp anh ở quán café. Đã vỡ hai tấm gương tức là giờ chỉ còn một kết giới duy nhất thôi, chúng ta phải nhanh lên.”

Suzuka đã tới rồi, Harutora tự xốc lại tinh thần.

Cả hai đồng thời nhìn nhau.

“…Đi thôi nào.”

Natsume nói, và Harutora gật đầu đồng ý.

Cơn mưa bên ngoài đã im ắng hẳn.

< Chương trước Chương sau >
Hime

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 04/05/2017

0

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote