Phần 4

Harutora vượt qua lan can sắt mà trước đó đã bị lũ thức thần phá nát, tiến vào trong công trường.

Bên trong đang rất ồn ào. Cậu vụng về chạy qua những vũng nước, và người thì ướt sũng khi chạy dưới mưa suốt như vậy.

Có một bãi đậu xe ở phía sau của khu công trường, và một chiếc xe tải lớn đang dừng lại trước hai chiếc xe bọc thép, đèn rọi thẳng  vào nó.

Những người đang ở đó là Suzuka và các điều tra viên.

Tình thế trái ngược so với hôm qua, Suzuka đang bị vây chặt bởi hai thức thần cao ba mét được điều khiển bởi các điều tra viên. Thức thần có sức mạnh áp đảo của cô ngày hôm qua lại không xuất hiện.

Không, nếu nhìn kỹ thì những tờ giấy mục nát đang rải đầy bãi đỗ xe. Cảnh tượng lúc nãy bây giờ tái hiện lại dưới chân Suzuka, những tờ giấy kinh thánh đang bị vùi dập trong cơn mưa.

…Nhưng, tại sao?

Harutora hơi bối rối, nhưng cậu sớm tìm ra câu trả lời. Có tới mười điều tra viên đang vây quanh Suzuka, trong số họ chỉ có hai người đánh trực diện với cô, còn lại đang liên tục đọc thần chú để bao vây Suzuka. Âm thanh của thần chú hòa vào tiếng gió và tiếng mưa, tạo thành một giai điệu duy nhất, hòa cùng ánh sáng dịu nhạt được tạo ra xung quanh Suzuka.

“…Đó là kết giới để phong ấn thức thần đó à?”

Tất nhiên cậu không thể biết kỹ thuật đó được gọi là ‘Bát Ấn’, một kỹ thuật cao siêu của những thầy trừ tà mà ngày nay bị cấm trong những trận đánh ma thuật bình thường. Nó thường được dùng khi thảm họa tinh linh biến đổi thành cấp 3 hoặc cao hơn, và hiếm khi áp dụng cho người thường. Lần này hẳn Cục Âm Dương Sư đã cho phép họ sử dụng để bắt một trong những người mạnh nhất.

Có vẻ nỗ lực của các điều tra viên đã thành công. Dù Suzuka đã lấy được linh lực của Natsume, nhưng các điều tra viên đang ép cô phải sử dụng đến tận cùng lượng linh lực đó.

“Dừng lại đi, thậm chí cô có là ai đi nữa cũng không phá nổi ‘Bát Ấn’ từ bên trong đâu, hãy đầu hàng đi.”

Một điều tra viên cố thuyết phục Suzuka. Sau đó, hai thức thần khổng lồ tiến lên về phía cô. Đó là hai thức thần hạng nặng được sử dụng để thực thi pháp luật, loại ‘G1 Emperor’, và thân hình mảnh mai của Suzuka lọt thỏm giữa chúng.

…Họ đã thắng chưa?

Harutora nấp đằng sau khu nhà, cố nín thở và quan sát tình hình bên đó.

“…Đừng tưởng các ngươi đã thắng …”

Suzuka lầm bầm. Hơi thở của cô hổn hển, và đôi vai gầy nhấp nhô lên xuống nặng nề theo từng hơi thở của cô, mái tóc vàng xinh xắn đang rũ xuống khuôn mặt cô. Hình bóng dưới mưa của cô giống một đứa trẻ bị cha mẹ mình nguyền rủa và bỏ rơi.

Nhưng đôi mắt tròn của cô ấy bừng sáng, và toát ra một sát khí nặng nề.

“Các người đối xử với tôa như một thảm họa tinh linh … . Nhưng không may, các người phải hạ ta sớm chứ không phải chần chừ thế này. Thật thiếu kinh nghiệm chiến đấu, thật tội nghiệp.”

Cơn mưa vẫn tạt từng đợt xuống khuôn mặt cô gái. Nhưng cô chẳng thèm để tâm, chỉ cười mỉa mai thật kinh khủng.

“Các ngươi có biết thành quả của đợt nghiên cứu của ta không? Hãy run sợ đi, ta sẽ cho các người nếm mùi đội quân của Tsuchimikado Yakou.”

Vừa nói, cô vừa quay người và chỉ tay về phía xe tải đang dừng lại ở đằng xa.

Cô hét lên:

“Ta giải phòng ngươi, Tsuchigumo!”

Rầm rầm rầm – chuỗi âm thanh nặng nề vang lên đinh tai nhức óc, container phía sau của xe tải bị xé nát, các mảnh vỡ rơi xuống đất lả tả như cơn mưa. Sau đó một sinh vật kì dị xuất hiện,

Đó là nhện, một con nhện khổng lồ làm bằng thép. Tám chân của nó dài và lớn, còn cơ thể của nó thậm chí còn lớn hơn cả chiếc xe tải. Một samurai mặc áo giáp nằm ở nửa trên của con nhện, đội mũ giáp với một ngôi sao vàng năm cánh trên đó, và ngọn lửa rực cháy ở hốc mắt của nó.

“…Một con Juggernaut bọc giáp sao?”

Các điều tra viên hét lên, và các câu thần chú bị gián đoạn, dẫn tới Bát Ấn bị phá vỡ. Suzuka cười lớn.

“Tiến lên.”

Con nhện di chuyển. Hình dáng của nó tuy to lớn nhưng di chuyển cực kì cực nhanh, giống như những thức thần bình thường. Nó nhanh chóng tiếp cận các điều tra viên.

“….Ugh!”

Một người trong số họ nổ súng bắn con Tsuchigumo. Viên đạn đó bị chặn lại dễ dàng và rơi xuống. Súng có thể có tác dụng với những thức thần làm từ giấy, nhưng bọc thép thì không hề hấn gì với chúng.

“Khỉ thật.”

Hai điều tra viên điều khiển hai thức thần chiến đấu ra để cản bước Tsuchigumo. Tuy nhiên khoảng cách về sức mạnh là quá lớn, con nhện này đã được tạo ra nhằm mục đích chiến tranh. Nó nhảy lên, đạp một con “G1 Emperor” và vung dao vào con còn lại. Con thức thần vừa bị trúng đòn đã có hiện tượng lag, tức nó sắp biến mất. Con Juggernaut bọc thép chém ngang một đòn nữa với cây đao khổng lồ của mình.

Ngay khi lưỡi dao đi qua, một trong hai thức thần của các điều tra viên đã vỡ làm đôi, lá bùa cũng chịu số phận tương tự. Thật kinh khủng, Tsuchigumo chém nó như thể nó là một khúc gỗ vậy.

Các điều tra viên lộn xộn và nổ súng loạn xạ lên. Tiếng súng hòa lẫn cùng tiếng phi bùa phép nhưng chẳng hề có hiệu quả.

“Tồn tại loại quái vật này ư….”

Harutora lẩm bẩm, cậu chết lặng khi nhìn thấy sức mạnh kinh hoàng của Tsuchigumo. Dù là thức thần hay bùa chú thì ma thuật cũng không thể tác động lên kim loại như vậy, các tác động vật lý không ảnh hưởng tới chúng hoàn toàn, mà chỉ khi chịu chấn động cực mạnh mới xuất hiện hiện tượng lag.

Khi Juggernaut được bọc thép, thì nó có cả độ cứng về vật lý lẫn ma thuật, vậy nên khả năng phòng thủ của nó cực kì tốt. Nó được tạo ra cho quân sự là hoàn toàn hợp lý.

Giờ thì làm sao họ có thể đánh bại con quái vật này chứ.

Bãi đỗ xe của công trường nhanh chóng biến thành chiến trường. Lửa lan ra xung quanh mưa vẫn không ngừng tơi, mảnh vỡ kim loại bay tung tóe và những giáp gai đang cắm đầy mặt đất.

Chuyển động của Tsuchigumo rất nhanh nhẹn, ngay cả khi không có hỏa lực nào thì nó cũng áp đảo được tình thế.

Tơ nhện bắn ra từ Tsuchigumo, và một người vô tình bị nó bắn trúng đột nhiên trở nên yếu ớt và không thể chống cự, giống như Natsume vậy, và Harutora đột nhiên hiểu ra họ bị hấp thụ linh lực. Con nhện đó hút hết linh lực của mọi người, sau đó dậm chân và họ đều gục ngã xuống đất.

Tiếng ồn của mưa trở nên rõ ràng hơn khi trận chiến kết thúc. Harutora nghiến răng, nhưng cậu không thể làm gì từ bên trong này.

…Cái quái gì xảy ra vậy chứ.

Đây là tình huống tệ nhất rồi, đội viện trợ từ Tokyo đã không đến kịp, cơ bản là họ sẽ không kịp bắt cô ta nữa rồi. Và cơ hội mong manh của cậu cũng bị dập tắt.

….Giờ mình nên làm gì đây. Harutora cố nghĩ ra bất kì ý tưởng nào đó, nhưng cậu chỉ đứng ngẩn người ra trong mưa. Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, và không ai khác đó là của cậu.

Âm thanh rộn ràng của bản nhạc chuông réo vang khắp bãi đỗ xe, và tim cậu như nhảy hẳn ra khỏi ngực.

“Ai?”

Suzuka lập tức quay ra, con Tsuchigumo đồng thời hướng mắt về phía đó. Trời ạ, là do cậu quá đen hay do quá ngốc khi không tắt điện thoại từ trước. Harutora chỉ biết ngửa mặt lên than trời.

Dù sao thì cậu cũng đang kẹt ở đây rồi, và tự giác bước ra khỏi chỗ nấp của mình. Suzuka hoàn toàn bất ngờ khi cậu xuất hiện.

“Là cậu à?”

“…Xin chào.”

Harutora miễn cưỡng nói. Dù cậu đã tự nhủ mình sẽ chiến đấu, nhưng cậu nghĩ rằng mình đang tự nguyền rủa cược đời mình, bởi sau khi thấy con ong và cách cô ấy đánh lại các điều tra viên, cậu biết mình cũng chẳng thể làm gì hơn.

Dù sao thì Suzuka cũng không nhìn cậu bằng ánh mắt kẻ thù.

Cậu không tin là có thể đàm phán với Suzuka, nhưng còn tốt hơn là chết ở đây. Hơn nữa, cậu cần đảm bảo Natsume không bị vướng vào chuyện này nữa.

Suzuka không ngừng nhìn cậu. Harutora kiểm tra điện thoại của mình. Cậu cười khổ, là Hokuto gọi. Cô ấy thật phiền phức mà.

Cậu đoán là Touji đã kể cho cô ấy nghe, và cô ấy lo lắng cho cậu dù cả hai đang cãi nhau.

“Không nghe máy à?”

Suzuka hỏi lạnh lùng. Harutora ậm ừ rồi tắt máy.

Nếu Hokuto biết cậu đang ở đâu thì Touji cũng sẽ đến đây sớm thôi. Cậu nên làm gì đó thật nhanh trước khi họ tới.

..Cậu làm gì đây? Harutora nhìn chằm chằm vào Suzuka. Có lẽ nên ổn định nhịp thở của mình đã.

Đầu tiên…

“…Ái chà, cô đã giấu thức thần trong dạ dày tôi cả ngày hôm nay, chỉ nghĩ thôi đã rùng cả mình rồi.”

“..Hửm, đó thực sự là nụ hôn đầu của tôi đó, vậy nên phải có giá của nó chứ, đúng không , darling?”

Suzuka vẫn cảnh giác, nhưng không nghiêm nghị như với các điều tra viên. Giọng của cô ấy có vẻ thân mật hơn.

“Nhưng đừng hiểu sai, cậu chẳng có giá trị gì nữa. Tôi không biết cậu tìm ra chỗ này kiểu gì, nhưng tốt hơn hết là tránh xa ra, nếu không tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”

Không có giá trị, phải đó chính là mục đích của Suzuka, cô ta chỉ cần linh lực của Natsume thôi. Và Harutora lại tự nguyền rủa chính mình.

“Tôi cũng không muốn tìm cậu đâu, chẳng qua không có ảnh dữ liệu trong phòng thí nghiệm nên tôi mới nhầm lẫn chút vậy.”

“Phòng thí nghiệm ư? Có vẻ cô đã lâu không ra khỏi đó, bởi đêm qua cô trông không hợp với không khí lễ hội chút nào.”

“Sao, dám đánh giá tôi à, cậu đúng là không biết vị trí của mình mà.”

“Nói trúng tim rồi chứ gì?”

“Ughh… điên rồi!”

Suzuka nheo mắt, cứ như bị nói trúng tim thật vậy. Nhưng cô ấy lập tức nhớ ra điều gì đó, và hỏi cậu:

“Thế chuyện gì đã xảy ra giữa cậu và cô gái xấu xí đó? Hai người cãi nhau chứ hả?”

“…Nhờ cô cả đó.”

“Haha, cậu đáng bị như vậy lắm. Thật buồn cười làm sao.”

Harutora nheo mắt nhìn Suzuka đang vỗ tay và reo hò. Nhìn cô ta thực sự vui vẻ, và lần này tới lượt Harutora tức giận.

“Cô chẳng dễ thương gì cả.”

“Hở, ngươi mù à? Tìm cả thế giới chả ai dễ thương như ta đâu.”

“Tôi không nói ngoại hình, tính cách của cô thật kinh khủng.”

“Haha, đó chả phải ‘đừng trông mặt mà bắt hình dong sao’. Cậu tức giận vì nhận ra điều đó à? Thật ngây thơ.”

“Im đi, chắc chắn không ai ưa cô trong tương lai đâu”

“Sao không chứ, tôi là một trong những Âm Dương Sư có lượng fan lớn nhất đó.”

“Bớt nói nhảm đi, đồ tội phạm!”

Harutora hét lên, và Suzuka đột nhiên im bặt. Chết tiệt, cậu không nên mất bình tĩnh như thế này. Cuộc thảo luận trong mơ tan tành rồi. Nếu Touji ở đây cậu ta sẽ lại lắc đầu ngao ngán cho xem.

Nhưng không có lý gì cậu dừng lại trong bầu không khí ghê rợn này. Thu hết can đảm, cậu từ từ lại gần Suzuka.

“Cô không thể dừng lại được sao?”

“Cậu nói gì vậy đồ ngu? Cậu thực sự quá ngu đó.”

“Tôi biết tôi ngu ngốc, nhưng cô có hơn gì tôi?”

Harutora đốp chát lại ngay. Suzuka rất tức giận, nhưng cô không hề ngắt lời của cậu.

“Cô muốn hồi sinh anh trai mình ư?”

Cậu hỏi để xác nhận, nhưng Suzuka chỉ biểu hiện một khuôn mặt cứng nhắc. Không dừng lại, Harutora nói tiếp.

“Tôi không có anh chị em, nhưng tôi hiểu cảm giác của cô. Đó là cảm giác bình thường khi người thân của mình mất đi. Kể cả nếu anh trai cô được hồi sinh thì cô và anh trai vẫn sẽ bị coi là tội phạm thôi.”

“Cậu thôi lải nhải được chưa? Cậu quá phiền phức đó.”

“Đồ ngốc, ý tôi là anh trai cô sẽ vui khi cô làm thế sao.”

“Đừng nói như cậu hiểu anh trai tôi lắm. Tôi mới là người hiểu anh ấy nhất.”

Suzuka nói, lườm Harutora. Con Tsuchigumo đằng sau dậm chân xuống đất, phản ứng theo Suzuka. Nó tiến lại gần. Nhưng Harutora không thể dừng lại ở đây được, cậu tiếp tục hỏi.

“Cô đã nói với cha mẹ chưa? Họ không phản đối ư?”

“Tôi không có cha mẹ. Không, chúng tôi không có cha mẹ. Họ chỉ coi tôi và anh ấy như rác rưởi.”

“Đừng nói về họ như vậy.”

“Họ không phải là người! Cậu nghĩ sao tôi trở thành Thiên Tướng ở tuổi này hả? Bởi từ khi sinh ra, họ đã dùng cấm thuật lên cơ thể tôi và giết chết anh ấy chỉ vì lí do đó.”

Khuôn mặt Suzuka co lại, cô hét lên ầm ĩ. Harutora trong giây lát không thể chống lại lời buộc tội tàn nhẫn của cô ấy. Họ đã thí nghiệm lên người cô ấy ư?

Nói cách khác, Suzuka đã bị cha mẹ mình thử nghiệm các cấm thuật để cô ấy trở thành một pháp sư mạnh mẽ mà không quan tâm tới cảm giác của cô ấy. Từ khi sinh ra cô ấy đã bị buộc phải sống trong ngục tối.

Harutora cảm thấy đau khổ thay cho cô, nhưng cậu vẫn phải ngăn cản cô.

“…Tôi không nên trách mắng khi biết hoàn cảnh cô như vậy. Tôi xin lỗi về chuyện đó …”

“Đừng có đùa! Tôi không cần cậu thương hại.”

“….Tôi biết vậy, cô ghét cha mẹ mình như vậy thì cô không thể phạm lại sai lầm của họ được.”

Harutora tiến lên phía trước khi nói điều ấy, dù trong lòng cậu đang run sợ nhưng cậu không thể bỏ cô ấy một mình như vậy.

“Những ma thuật liên quan tới linh hồn đều bị cấm, nếu cô làm thì có khác gì cha mẹ mình đâu?’

“Im đi, ngươi biết cái quái gì chứ!”

“Tôi biết một điều – đó là cô đang định thực hiện nghi lễ của Yakou phải không? Cô có biết bao nhiêu người đang phải hứng chịu hậu quả của nó không? Và bao nhiêu người nữa sẽ phải chết nếu cô thực hiện nó? Thực hiện nó là chà đạp lên mạng sống của con người!”

“Không ai phải hi sinh mạng sống cả! Tôi là chuyên gia nghiên cứu về nghi lễ này và đã hoàn thành việc nghiên cứu ấy lâu rồi. Miễn là tôi trả một cái giá hợp lý, sẽ không có thảm họa tinh linh hoặc thứ tương tự!”

Suzuka nhấn mạnh từng từ một khi cô ấy hét lên với Harutora, giống như con mèo bị thương đang cố đe dọa người ta động vào nó. Nhưng một con mèo dù có bị thương cũng có thể cào chết người khác. Harutora cố dằn cơn sợ hãi của mình xuống và tiến gần tới Suzuka.

Nhưng —

“Cô vẫn chưa dám chắc về nó ư?”

“Bởi vậy nên tôi cần phải thử nghiệm.”

“Cái giá thật sự phải trả là gì? Cô không chắc mà vẫn dám làm ư? Cô thật ngu ngốc.”

“Cái giá phải trả là mạng sống của tôi.”

Harutora cứng đờ người.

Suzuka nhếch mép cười khi thấy cậu như vậy.

“…Phải, tôi sẽ hiến dâng mạng sống này cho anh trai tôi. Sao nào, cậu còn gì thắc mắc không?’

Harutora không tin nổi điều mình vừa nghe, cậu nhìn chằm chằm vào Suzuka – cô gái này thậm chí còn trẻ hơn cậu và cậu đã hiểu: cô ấy không nói dối, ánh mắt cô ấy đã chứng minh điều đó.

Khóe mắt cô ấy hơi giật giật, lóe lên ánh điên cuồng trong đôi mắt ấy khi cô tin rằng sự hi sinh của mình sẽ được đền đáp. Có thể cô chưa trưởng thành, nhưng cô đã quyết định số phận của mình rồi.

Sự điên rồ đã khiến cô trở nên như vậy, và cô chẳng thể quay đầu lại được nữa.

“… Như vậy cô càng không được phép làm nó.” Harutora nhấn mạnh.

Suzuka đờ người ra nhìn Harutora. Cô tưởng đã thuyết phục được cậu, và cô đờ ra vì không hiểu cậu muốn nói gì nữa. Sau đó, cô chợt nhận ra ý định của Harutora, và chuẩn bị nguyền rủa tên đần trước mặt mình bằng những lời cay độc nhất. Nhưng Harutora đã nhanh hơn:

“Cô định sẽ bỏ mặc lại anh trai mình bị đối xử như tội phạm vì hành động của mình sao? Hi sinh mạng sống ư? Còn gì đau đớn hơn khi anh trai cô phải sống một mình trên cõi đời này sau khi cô chết?”

“Điều đó….”

Suzuka chợt ngần ngừ, và thoáng chốc ánh mắt cô biểu lộ sự nhút nhát.

“…Điều đó thật lố bịch, không thể nào, anh trai của tôi sẽ …”

“Cô nghĩ anh ấy sẽ hạnh phúc khi cô hi sinh mạng sống ư? Đổi lại là anh ấy làm như vậy cô có thấy dễ chịu không? Chưa kể sau đó anh ấy sẽ bị truy đuổi như tội phạm sử dụng ma thuật cấm. Sẽ không có thảm họa tinh linh, nhưng xã hội vẫn sẽ ruồng bỏ anh trai cô, chưa kể tới Cục Âm Dương. Cô có đủ can đảm để anh trai mình sống như vậy bởi quyết định của mình không?”

Harutora bình tĩnh đưa ra suy nghĩ của mình.

Môi Suzuka run lên. Cô không dám nhìn mặt Harutora, và cô cố cắn chặt răng để ngăn mình run rẩy.

“…Sao cậu dám dạy đời như tôi như vậy … “

Trong sâu thẳm trái tim Suzuka, cô đang cố đấu tranh với những lời nói của Harutora, và không để ý rằng trái tim mình đang dao động, gào thét với cô rằng cô đang sai.

Mưa vẫn rơi, gió thổi làm lắc lư những người đang nằm dài dưới đất.

Harutora nhìn Suzuka, biết rằng cô ấy đang bị dao động.

“….Cuộc sống của cô chỉ mới bắt đầu, và cô không cần phải hi sinh cuộc đời của mình. Hãy suy nghĩ về nó đi.”

Suzuka do dự, cô rụt rè nhìn Harutora. Cơ thể cô lạnh buốt, khuôn mặt nhợt nhạt dưới lớp tóc ướt rủ xuống, và đôi môi cô đang mím chặt.

Không phải là một trong Thập Nhị Thiên Tướng đang đứng trước mặt cậu nữa, lần đầu tiên Harutora cảm thấy cô gái này thật đáng thương và giống mình.

Rốt cuộc thì cô ấy cũng giống Harutora, chỉ đơn giản chạy trốn thực tại nghiệt ngã ấy nhưng lại bị nó dồn đến chân tường.

Harutora biết cô ấy khác cậu, cô ấy chọn cách tự hủy diệt cuộc đời mình.

Harutora không bao giờ dám nghĩ tới chuyện đó, nhưng cô gái này đã quyết tâm từ lâu.

Cậu dần bước đến chỗ Suzuka đang đứng. Cô ấy đang run rẩy, nhưng không tìm cách chạy trốn khỏi cậu. Khoảng cách của hai người ngắn dần gần, họ đang đối diện nhau, nhưng tiếc thay đó là tất cả mà Harutora có thể làm được.

“…Trói cô ta lại! Order.”

Suzuka đã bị tấn công. Một điều tra viên phóng ra một lá bùa, cố tận dụng hết linh lực của mình khi đang loạng choạng đứng dậy.

Lá bùa nguyên tố gỗ ấy trở thành một tua gai nhỏ trong không trung, rồi lao tới quấn xung quanh Suzuka. Trong nháy mắt sợi gai nhỏ ấy đã cuốn chặt lấy Suzuka, làm cô ngã gục xuống dưới đất.

Người đó đang cố đứng dậy, trong khi Harutora vẫn bàng hoàng và kinh sợ. Anh ta giống như Natsume khi nãy, đang trong trạng thái choáng váng do mất đi linh lực.

Mặt khác, Suzuka đang cố xoay mình trên lớp bùn, và hét lên tức giận.

“Khốn nạn, ngươi đừng gây rắc rối nữa đi.”

Cô ấy gầm lên, đôi mắt cô trở nên đỏ ngầu. Thức thần nhận thức được cảm giác của chủ nhân, nó giơ cái chân vừa đánh nát con thức thần chiến đấu khi nãy lên người điều tra viên.

Bùn và nước văng tung tóe theo bước chân của Harutora.

Cậu chạy hết sức bình sinh tới trước khi bị vấp ngã, trong khoảnh khắc chiếc chân ấy đang lao xuống, cậu kịp đạp người kia ra. Anh ta ngã lăn ra đất, và tiếp tục bất tỉnh nhân sự. Nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đó. Harutora đang nằm dưới đất, bùn và nước bắn tung tóe lên xung quanh. Một tiếng gào thét đau đớn phát ra từ bên cạnh, chắc là của Suzuka. Harutora không có thời giờ để nhìn sang bên cạnh, khi mà cậu không thể nhấc đầu gối mình lên. Cậu cố đứng dậy, nhưng thứ to đùng kia đang giáng xuống người cậu. Cậu sắp chết, Harutora bỗng thấy bình tĩnh lạ thường.

Mười hai vụ xe cán vẫn chưa khiến cậu chết, nhưng giờ đây cậu sắp bị nghiền nát bởi một con nhện. Thật nghịch lý, cậu thầm nguyền rủa số phận của chính mình. Đầu óc cậu bỗng trống rỗng. Cậu vẫn có thể di chuyển được. Cậu cố xoay xở để nhìn xung quanh và ngửa mặt lên.

Cậu không tin nổi vào mắt mình nữa.

“…Hokuto?”

Hokuto đang đứng chắn trước mặt cậu, dùng thân thể mình để chặn đòn tấn công của Tsuchigumo. Điều này quá sức tưởng tượng của Harutora, cậu ngây người ra nhìn vào cảnh tượng trước mặt.

Cái chân của con Tsuchigumo đã chém sâu qua vai trái của Hokuto, đến tận tim của cô ấy. Nhưng Hokuto không hề gục ngã, cô đang nâng cái chân đó lên bằng cả hai tay, và đã dừng được đòn tấn công của nó. Đôi mắt cô đang mở to, khuôn mặt cô trở nên nhợt nhạt, nghiến chặt răng mình lại.

Đây không thể là sự thật được.

“…Hokuto? Cậu ….”

“…Chạy đi….”

“Cậu nói gì thế…..”

“Chạy đi!”

Hokuto hét lên, sau đó nhanh chóng di chuyển ngón tay của mình trên cái chân bằng thép của Tsuchigumo.

“Ban, Un, Taraku, Kiriki, Aku! Hỡi năm nguyên tố, hãy phá hủy vật thể này.!”

Cô vừa lẩm nhẩm lời chú, vừa vẽ một ngôi sao năm cánh. Đó là biểu tượng của Âm Dương, được biết đến như kỹ thuật của sư tổ Abe no Seimei, và sau đó thành ma thuật đặc biệt của gia tộc Tsuchimikado. Ánh sáng nổi lên từ ngôi sao đó, và Tsuchigumo sợ hãi nhảy lùi về phía sau. Nó rút chân một cách tàn nhẫn qua cơ thể của Hokuto, đẩy cô rơi về phía sau, vẽ thành một vòng cung bằng lửa.

Một tiếng thét chói tai, Harutora bật dậy lao về phía Hokuto. Cậu không quan tâm tới con quái vật kia, hay là Suzuka nữa, cậu lao tới và đỡ lấy Hokuto. Máu cậu sôi lên và khuôn mặt cậu biến sắc cùng lúc cậu đỡ lấy Hokuto.

Cô ấy đã chạy tới đây vì cuộc điện thoại đó. Cậu đã không lường trước được điều này. Và giờ đây, cô ấy đang nằm dài trước mặt cậu. Không thể nào, điều này thật điên rồ, không thể nào là sự thật được. Tâm trí cậu như nổ tung. Nỗi sợ hãi vô biên dấy lên trong lòng Harutora.

“Hokuto!”

Tay chân cô ấy rũ xuống một cách bất lực như con búp bê đã hỏng.

Mưa đập vào cơ thể run rẩy của cô, và đôi mắt Harutora tối sầm lại. Cậu gào thét giận dữ, bế Hokuto dậy.

Vào khoảnh khắc ấy, cơ thể Hokuto đột nhiên dao động, dần trở nên trong suốt.

Gì thế này?

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, tim Harutora như ngừng đập, cậu không thể thở được. Cậu nhìn xuống Hokuto. Dù cho vết thương con Tsuchigumo để lại rất sâu, một lỗ thủng trên ngực Hokuto, nhưng không có một chút máu nào. Chỉ có mưa đang làm ướt cơ thể cô ấy.

“…Hoku…to…?”

Harutora gọi cô, gần như lạc giọng đi.

Hokuto nhìn cậu, mỉm cười nhưng không giấu được nét cô đơn trong nụ cười ấy.

“….Bakatora…. Tại sao anh không chạy đi …..”

“……..”

Những con số không ngừng nhấp nháy khi cô ấy nói, và cơ thể cô dần trở nên trong suốt, những tiếng động xẹt xẹt làm đứt quãng lời nói của cô. Harutora dần nhận thấy cô đang biến mất đi.

“Hokuto, cậu…. cậu….”

Hokuto mỉm cười gượng gạo, ánh mắt đượm buồn nhìn Harutora:

“…Em xin lỗi… Em xin lỗi vì đã luôn nói dối anh.”

“Đồ ngốc, cậu nói linh tinh gì vậy? Cậu đang bị làm sao vậy, cậu sẽ biến mất ư?”

Harutora hoảng loạn, nhưng Hokuto chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến. Cô vươn cánh tay run rẩy của mình, chạm nhẹ vào ngực Harutora.

“Harutora, e… em yêu anh.. vậy nên… Hãy chạy đi… Em sẽ không tha thứ nếu anh chết đâu…”

Hokuto mỉm cười lần cuối, sau đó, cô biến mất hoàn toàn.

Một lá bùa thức thần với dấu vết sửa chữa nhiều lần rơi xuống tay của Harutora.

“….Hokuto?”

Harutora lặng người, cậu gọi tên cô một cách vô thức, không thể di chuyển nửa bước nữa.

“…Ngươi bị đần à?” Suzuka nói. Cô ấy đã thoát được khỏi lá bùa trói, và cô đang nhìn chằm chằm vào Harutora.

“Đó là một thức thần mà. Ngươi yêu thức thần của chính mình sao? Haha, thật ngu ngốc. Nghĩ tới những điều ngươi làm thật quá ghê tởm đó.”

Giọng Suzuka run rẩy, như đang cố che giấu sự sợ hãi rằng cô đã giết chết một người.

Harutora từ từ quay lại.

“Cô nói gì?”

“Cô gái đó đó. Tôi không nhận ra đó là một thức thần, hư, người làm ra nó hẳn phải rất tài năng. Cậu tự làm nó ư? Nếu trong trường hợp đó, tôi sẽ làm một cái còn mạnh mẽ hơn cái đó —”

“………”

Harutora quay người đi, quyết định không nghe thêm một lời nào nữa. Cậu nói với một giọng dường như không phải của mình.

“…Im đi.”

“….Hở?”

“Đừng có nói nữa.”

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng. Ánh mắt Harutora nhìn Suzuka như muốn xé nát cô, đó là ánh mắt giận dữ của một con hổ đang nhe nanh muốn giết chết con mồi.

Suzuka bất giác hoảng sợ.

“Gì? Cậu nghĩ cậu là ai mà dám nói vậy.”

Suzuka hét lên giận dữ, nhưng giọng cô đầy run rẩy. Cô nhìn chằm chằm Harutora, biểu lộ một cái nhìn đầy sát khí.

Nhưng cuối cùng cô là người dừng lại trước, cô cố đong đưa mái tóc của mình rủ xuống, như để trốn tránh cái nhìn của Harutora.

Cô chặc lưỡi, chạy về phía xe tải, Tsuchigumo đi theo chủ nó và nhảy lên container, gấp tám chân của mình lại gọn gàng. Suzuka gọi ra một thức thần để lái xe, còn cô ngồi vào ghế phụ.

Cuối cùng, cô ấy quay lại và hét lên:

“…Lần tới tôi sẽ giết cậu.”

Nói xong, cô đóng cửa lại và chạy xe ra khỏi khu công trường đổ nát.

Harutora nhìn theo bóng chiếc xe ấy khi nó biến mất trên con đường, chỉ còn lại mình cậu dưới cơn mưa.

Ánh chớp đột nhiên lóe lên và tiếng rền vang của sấm sét vang lên giữa âm thanh của gió và mưa.

Mặt trời đã lặn.

Nhưng cơn bão thì không có dấu hiệu ngừng lại.

< Chương trước Chương sau >
Hime

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 04/05/2017

0

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote