Phần 3

Cơn mưa bắt đầu từ buổi chiều và ngày càng nặng hạt. Natsume hẹn gặp cậu trong một quán café cũ. Harutora đóng ô lại, và chuông cửa kêu leng keng khi cậu bước vào quán.

Bấy giờ mới là năm giờ chiều. Đèn trong phòng đang tỏa ánh sáng dịu mát, phù hợp với cách bố trí nội thất có phần mộc mạc của quán. Bởi cơn bão cho nên bầu không khí trong quán cũng u ám. Harutora nhìn quanh, và thấy Natsume đang đợi ở dãy bàn bên trong.

“Em chờ có lâu không?”

“… Không, em cũng chỉ mới tới. À … Em muốn xin lỗi đã gọi anh ra ngoài trong ngày mưa bão thế này.”

“Đừng lo, anh cũng có chuyện muốn nói với em mà.”

Vừa chào hỏi xong, nhân viên của quán đã tới để họ gọi món. Harutora chỉ ngẫu nhiên chọn một cốc café đá, còn Natsume đang ngồi nhìn chằm chằm vào cốc trà đen của mình.

Natsume mặc một chiếc đầm voan đen, nhìn trang trọng, và những bộ quần áo tinh tế thế này càng tôn vẻ đẹp của cô lên. Mái tóc dài, đen nhánh của cô không có dấu vết bị thổi bay, chắc cô đã bắt taxi tới đây. Cốc trà của cô đã nguội, nhưng cô thậm chí không thử uống lấy một ngụm.

“……..”

Harutora cảm thấy căng thẳng, bởi những lời Touji phân tích cũng như cuộc gặp trên cầu cách đây hai ngày vẫn làm cậu khó chịu trong người. Cậu đã rất lo khi không liên lạc được với cô, nhưng giờ đây khi đã gặp rồi cậu không biết mở lời ra sao.

…Cô ấy có phải Yakou không..?

Natsume không thay đổi nhiều so với hai hôm trước.

…Thế này không đúng chút nào.

Cô ấy không hoàn toàn thay đổi, nhưng Harutora nhận thấy cô có gì đó khang khác.

Natsume bình thường cư xử rất điềm tĩnh và trưởng thành, nhưng hôm nay cô có vẻ thiếu kiên nhẫn, và ngồi thấp thỏm không yên. Khuôn mặt ửng hồng của cô không hề liếc nhìn Harutora. Rõ ràng cô đang căng thẳng, ngay từ khi cô chào cậu.

“Em đã đọc tin nhắn đó, em xin lỗi.”

Natsume đột ngột mở lời, cúi mặt và xin lỗi cậu. Harutora khá ngạc nhiên.

“Hả, sao vậy?”

“Là lỗi của em khiến anh gặp nguy hiểm ngày hôm qua.”

“Khoan đã, đó làm sao là lỗi của em được.”

“Họ đã nhầm em với anh đúng không?”

Harutora cuối cùng cũng hiểu tại sao Natsume lại xin lỗi. Đó là vì cậu đã thế chỗ cho cô vào đêm qua.

“Không sao đâu mà, em không cần phải xin lỗi anh, quan trọng hơn là anh chưa nói hết trong tin nhắn. Đó là do anh giả vờ là em nên cô ta mới nhầm lẫn, chứ không phải do em đâu mà.”

Harutora vội vàng giải thích, và Natsume ngạc nhiên hết sức khi nghe thấy cậu nói vậy.

“Anh cố tình giả vờ ư? Tại sao anh lại làm thế?”

“À thì tại cô ta nói muốn làm thí nghiệm với em, nên anh cần biết cô ta có kế hoạch gì đã…”

Harutora trả lời ngập ngừng.

“Như vậy thật là …. ” Natsume nhìn cậu đầy trách móc. “Anh phải biết đó là một trong Thập Nhị Thiên Tướng đó, sao anh đủ liều lĩnh để lừa cô ta cơ chứ.”

“Đó là lý do anh làm vậy, bởi anh thấy điều cô ta làm có vẻ nguy hiểm.”

“Anh đã nhận thấy nó nguy hiểm thì càng không có lý do để anh làm thế! Anh không học ma thuật thì sao có thể chạy vào giữa cuộc chiến của các Âm Dương sư như thế chứ. Anh có thể mất mạng đó. Anh thật liều lĩnh!”

Natsume mở lời quở trách Harutora, giống như một cô lớp trưởng đang nhắc nhở cậu học sinh lười nhác vậy.

“Anh xin lỗi …. “ Harutora lí nhí trả lời.

Ban đầu cậu cũng chỉ lên kế hoạch ngăn chặn âm mưu của Suzuka với cô thôi, nhưng lại thành ra không giúp ích được nhiều cho cô. Natsume là người gặp nhiều tình huống như vậy rồi, ắt hẳn cô sẽ xử lý tốt hơn cậu.

Nhìn Harutora có vẻ quá buồn phiền, Natsume vội vã ngừng nói.

Cô thu người lại, xấu hổ.

“…. X, Xin lỗi anh, anh bị vướng vào vẫn là do em cả.”

“Anh nói rồi mà không phải do em.”

Harutora lại nhắc lại, nhưng Natsume không đồng tình chút nào. Cô nắm chặt tay trên đầu gối mình, mặt cô đỏ bừng và mím chặt môi lại.

Cô gái này luôn cứng đầu như thế. Harutora nhận ra rằng cô ấy tự ép mình phải chịu trách nhiệm về chuyện này.

…Một người thật bốc đồng. Harutora thầm nghĩ.

Lúc đó café của cậu đã được mang ra, nhưng cậu không màng tới nó.

“…Em nên quan tâm về sự an toàn của mình đi đã. Có thể anh nói không thuyết phục lắm nhưng Suzuka có vẻ rất mạnh đấy.”

Ngay khi cái tên Suzuka được thốt lên, Natsume đột nhiên rùng mình.

“…. Vâng, em biết chứ.”

Giọng cô nghe lạc hẳn đi, như không phải là Natsume nữa.

Harutora hơi ngạc nhiên khi vừa nãy cô còn nổi nóng với mình, nhưng giờ lại đang rối loạn như vậy.

“Em quen cô ta à?”

“Tất nhiên là em không có quen cổ!”

“Vậy, tại sao em lại…”

“Th.. Thì đó là vì…. em đã nghe những giai thoại về cô ta. Cô ấy còn trẻ nhưng đã là một trong Thập Nhị Thiên Tướng, còn tính cách cô ta khá kỳ cục và khó chịu.”

Natsume nói, có vẻ đã xả được bớt tâm tư ra. Harutora cảm thấy hơi sợ khi lần đầu thấy Natsume đánh giá một người nào tệ như vậy, có thể thấy mọi người đều không thích Suzuka.

Nhưng.

“….  Nhưng cô ấy còn là người trẻ nhất trong 12 người đó, được coi là thần đồng trong giới Âm Dương sư. Nếu cô ta tìm thấy em chắc em sẽ bó tay chịu trói mất. Cần phải có biện pháp gì đó càng sớm càng tốt.”

“Bó tay… Kể cả em cũng phải nói thế ư?”

“Tất nhiên rồi, đối thủ là một trong những Âm Dương sư hàng đầu đó.”

“À, phải rồi, … “

Nhưng em là Yakou mà – Harutora kịp nuốt lại lời nói của mình. Natsume nhìn cậu, và cậu chỉ ho nhẹ, cố lờ đi.

“À vậy em định sẽ làm gì? Em đã liên lạc với bố chưa?”

“Chưa, em… bố em đang ở Tokyo.”

“Cả bố em nữa à, gia đình anh cũng đang ở đó.”

“Bố em tới đó cùng với dì và chú mà.”

“Hờ, ra là vậy.”

Dì và chú mà Natsume đề cập đó là bố mẹ của Harutora. Cậu chưa biết phải giải quyết vấn đề như thế nào, mặt hơi đỏ lên.

“Đó là lý do em phải quay lại.”

Natsume nói, Harutora gần như cứng lưỡi và không thể trả lời được.

Mẹ Natsume mất khá sớm, và cô chỉ còn lại bố. Trước khi cô lên Tokyo học thì hai cha con luôn ở bên cạnh nhau, và giờ Natsume có vẻ không hợp với bố lắm. Thật ra Harutora cũng không nắm rõ tình hình, chỉ nghe được phong phanh là hai người ít khi nói chuyện từ khi dọn về ở chung.

Nhưng tình thế hiện tại thì khá nguy hiểm.

“Nếu thế thì em sẽ an toàn hơn nếu quay lại Tokyo đó.”

“Em không thể…”

“Này này, suy nghĩ kĩ một chút đi, cho dù quan hệ của em và bố có tệ thế nào thì cũng không an toàn chút nào nếu em ở lại đây…”

“Không phải chuyện đó….”

Natsume có vẻ bối rối, cô không biết nên nói gì.

“Cô gái ấy nói là cô ta muốn thực hiện nghi lễ Taizan Fukun phải không?”

“Đúng rồi, hình như là nó, em biết về nó ư?”

“Em có biết.”

“Thật ư! Cô ta nói gì đó về linh hồn, không phải đó là cấm thuật à? Chẳng lẽ nó nổi tiếng đến thế?”

Harutora ngạc nhiên hỏi, và Natsume không bất ngờ lắm về câu hỏi đó.

“Nghi lễ Taizan Fukun là nghi lễ được nhà Tsuchimikado thực hiện.”

“…Hả?”

Những từ đó làm Harutora choáng váng.

Natsume nói tiếp:

“Nghi lễ ấy được tạo ra bởi Abe no Seimei, tổ tiên gia tộc chúng ta và sau đó nó được coi là bí mật quốc gia và nhà Tsuchimikado nắm giữ bí mật này trong nhiều năm. Có vẻ cô ấy muốn làm nghi lễ theo hình thức cổ xưa, mặc dù có nhiều thay đổi nhưng về cơ bản là tương tự nhau.”

“Tương tự ư?”

“Phải, sau sân nhà em có một ngọn đồi tên là Núi Đế Vương, nơi có tế đàn thực hiện nghi lễ này và được bảo vệ bởi dòng họ Tsuchimikado qua nhiều năm rồi. Cô ta sẽ làm nghi lễ ở đó. Và với tư cách là con cháu của Tsuchimikado, em phải bảo vệ tế đàn đó, nên em không thể đi được.”

“Gì chứ …. “

“Thực hiện nghi lễ Taizan Fukun theo hình thức cổ sẽ có rất nhiều rủi ro và em không thể cho phép cô ấy làm điều đó.”

Rủi ro, tai ương, phải, Harutora không lấy làm lạ khi nghe nó. Hậu quả của lần thực hiện trước đây, Natsume hẳn cũng rõ.

Mặc dù như thế nhưng ….

“Kể cả thế em cũng không thể bảo vệ tế đàn một mình đúng không? Em chẳng phải đã nói đối mặt với cô ta rất nguy hiểm sao?”

“…. Không quan trọng em có làm được hay không, nó là trách nhiệm anh hiểu không. Ba em hiện giờ không ở nhà, vậy nên chỉ có em lãnh trách nhiệm bảo vệ tế đàn.”

“Chờ đã, điều này sẽ chẳng đi đến đâu cả. Nếu em không thể bảo vệ nó thì việc em ở đây hay về Tokyo có khác gì nhau đâu.”

“Điều đó chỉ có nghĩa em đã không hoàn thành nhiệm vụ của một người con trong gia tộc Tsuchimikado.” Natsume cau có, thốt ra lời tuyên bố đầy kiêu căng. Harutora khá đau khổ nhưng không thể làm gì được.

Có lẽ đây là khí phách của người trong tông gia chăng, nhưng nếu cô ấy không thể bảo vệ được tế đàn thì không thể tính là hoàn thành nhiệm vụ được, Harutora tự nhủ. Mặt khác, chuyện này không quan trọng tới mức là bổn phận hay trách nhiệm cao cả, cậu không hiểu nổi lập trường của Natsume.

Từ khi còn nhỏ, ý thức về công lý cũng như trách nhiệm của cô bé luôn được biểu hiện mạnh mẽ, và cô là tuýp người sẵn sàng tuyên bố ‘đôi khi người ta phải chiến đấu trong một trận chiến mà đã cầm chắc phần thua’. Nếu Touji có nghe thấy điều này chắc sẽ lại cười lạnh và lắc đầu bỏ qua, nhưng Harutora thì sẽ gật đầu đồng ý với cô ấy.

Và nếu Natsume thực sự là Yakou tái sinh thì nghi lễ Taizan Fukun hẳn là thứ gắn bó với số mệnh của cô. Nếu Natsume đã nghe về tin đồn này thì việc cô ấy khăng khăng đòi bảo vệ tế đàn cũng không sai.

“Nnnn…”

Harutora khoanh tay lại, ngửa mặt lên nhìn trần nhà một cách ngán ngẩm.

“… Anh hiểu rồi. Nhưng anh vẫn sẽ bắt em về Tokyo.”

“Harutora-kun, em phải nói bao nhiêu lần nữa anh mới nhận ra đó là –”

“Dairenji Suzuka đang nhắm vào em, hơn nữa muốn thực hiện nghi lễ bắt buộc phải có em đúng không? Thế nên việc bảo vệ tế đàn sẽ vô nghĩa nếu em bị bắt ở đó.”

Harutora nói từng từ cẩn thận, và Natsume đột nhiên ngồi im. Cô ấy không vặn lại tức là đã công nhận cậu nói đúng.

“Nhưng…. Nếu chúng ta cứ bỏ tế đàn mà đi…”

“Anh sẽ bảo vệ nó.”

Natsume tròn xoe mắt nhìn Harutora.

Đã bao lâu rồi cậu không nhìn thấy biểu cảm dễ thương như vậy trên khuôn mặt Natsume rồi nhỉ? Bình thường cô ấy luôn làm mặt lạnh, giống như đang giận dữ điều gì đó, nhưng nếu cô mất cảnh giác thì sẽ biểu hiện như một đứa trẻ dễ thương vậy.

Harutora nói tiếp, hơi xấu hổ:

“Dù sao thì việc nguy hiểm đó phải do một người Tsuchimikado làm mà, anh sẽ bảo vệ tế đàn thay cho em.”

“….Anh có biết anh đang nói gì không? Anh không biết ma thuật mà…”

“Đối phương là Thiên Tướng, và em cũng không có khả năng thắng cô ấy đúng không? Vậy nên anh hay em thì cũng như nhau thôi. Trừ khi em có cách nào đó ngăn cô ta khỏi tế đàn?”

Harutora trả lời thật bình tĩnh, còn Natsume đang cắn chặt môi mình và run rẩy. Cô luôn có thể xử lý tình huống một cách độc đoán, nhưng khi bất ngờ hiểu ra lý do đằng sâu câu nói ấy, cô chợt nhận ra một điều. Sự yếu ớt từ thời ấu thơ vẫn không đổi khi cô lớn lên, và Harutora lại chở che cho cô lần nữa.

“Em sẽ đi lánh nạn, còn anh sẽ đối phó cô ta cho. Như vậy chúng ta vừa ngăn cản được Suzuka cũng như hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ tế đàn. Dù không có nhiều khả năng anh bảo vệ được nó nhưng vẫn tốt hơn là để em bị bắt khi đang làm việc đó.”

“Nhưng mà….”

“Thôi nào, đừng lo lắng quá. Em nên lo cho bản thân mình trước đã. Nếu Suzuka đang trên đường tới tế đàn hẳn cô ta sẽ tìm em trước, vậy nên em đang gặp nguy hiểm đó.”

Dứt lời, Harutora lấy ra một chiếc hộp bằng da từ thắt lưng của mình. Đó mà một hộp đựng bùa, chỉ lớn hơn vỏ hộp điện thoại di động một chút mà Harutora đã mang đi từ nhà.

Cậu mở nắp ra và lấy vài lá bùa đặt lên bàn.

“Em thấy đấy, đây là bùa trị thương anh lấy trộm từ văn phòng của bố. Những lá bùa đắt tiền này được làm bởi Bộ Âm Dương, anh không chắc sử dụng nó được nhưng nếu là em dùng sẽ rất tiện lợi.”

Nếu họ chiến đấu với Suzuka, cơ hội của họ sẽ rất nhỏ. Theo tin tức hiện tại Bộ Âm Dương đang cố nghĩ cách để giải quyết chuyện này, và Natsume cùng cậu chỉ cần tránh đụng độ với Suzuka. Harutora nghĩ rằng cách này sẽ thành công….

“….Harutora-kun, anh là một kẻ xảo quyệt.”

Natsume cúi đầu và lầm bầm

“….Anh chỉ coi mình là một Tsuchimikado vào những lúc thế này.”

Cô ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt bực bội nhìn về phía Harutora. Giọng cô hơi lí nhí, lúng túng hơn mọi ngày, đúng hơn là giống một đứa trẻ đang hờn dỗi. Harutora choáng váng..

Ban đầu cô ấy gọi mình là một kẻ nói dối, bây giờ là kẻ xảo quyệt. Nhưng cảm giác khác khi so với lần cô ấy bảo rằng cậu nói dối, Natsume không có ý trách mắng cậu, và Harutora bỗng thấy vui vì điều đó.

“…À, anh cũng đoán em sẽ nói thế, anh phải làm thế vì tình huống hiện tại mà.”

Harutora nhếch môi cười. Điệu cười đó không thể nào so sánh với điệu cười thường thấy của Touji được, và nó hoàn toàn không hợp với mặt của cậu, nhưng Natsume bỗng cười phá lên.

Harutora thấy má mình hơi nóng khi ngắm nhìn Natsume cười như thế, và cậu nhanh chóng lảng sang chuyện khác.

“Dù sao thì em cũng không cần lo quá, anh luôn gặp xui xẻo nhưng đến giờ vẫn sống nhăn răng nè. Đó, như đêm qua anh vướng vào trận chiến đó nhưng vẫn nguyên vẹn mà về đấy thôi.” Harutora nói.

“…Mà anh nghĩ cô nàng Suzuka đó không như lời đồn thổi lắm. Cô ấy có vẻ bướng bỉnh và kiêu ngạo, nhưng cũng có vài điểm dễ thương. Nếu cô ta tới tế đàn thật thì có thể anh sẽ thuyết phục được cô ta và an toàn trở về –“

Rầm – Một âm thanh rợn người vang lên, và Harutora lập tức ngậm miệng lại, hoàn toàn hoảng loạn. Tay phải của Natsume đáng ra ở trên đùi của cô thì giờ đang nắm thành nắm đấm bên cạnh cốc trà đen.

“… À, hiểu rồi, vậy ra cô ta dễ thương ha?”

Một giọng nói lạnh lùng bất thường, và Harutora không thể nhìn thấy biểu cảm của Natsume bởi cô ấy cúi gằm mặt. Natsume đột nhiên rút điện thoại ra.

“… Xin chào, tôi vừa mới gọi xe ban nãy, bây giờ anh có thể cho xe tới trước cửa hàng được không?…. À vâng, cảm ơn.” Natsume cúp máy.

“Hả? Em đi à?”

“Phải, có nói nữa cũng vô ích thôi.”

Harutora cảm thấy giọng Natsume vô cùng nặng nề, đặc biệt khi cô nhấm mạnh từ “vô ích”. Nét hoảng hốt hiện rõ trên mặt cậu, khi mọi việc đột nhiên quay ngoặt.

“À thì… anh vẫn chưa biết chính xác vị trí của tế đàn …”

“Tôi không muốn phiền anh, xin đừng can dự vào.”

“Cái gì, chờ đã, không phải anh đã nói anh sẽ đi bảo vệ tế đàn sao?”

“Ai nói tôi sẽ cho phép người ngoài cuộc như anh được làm việc linh thiêng đó? Đừng nghĩ lời đề nghị của anh đã được chấp nhận.”

Không chỉ tình thế bị đảo ngược, Natsume thậm chí còn đổ đầy quyết tâm ấy hơn nữa. Cô cất điện thoại vào túi và lấy ví của mình, đặt phần tiền cho cốc trà lên bàn rồi lặng lẽ đứng lên.

“Này.”

Harutora vội đứng lên, nhưng ngay lập tức nhận được một ánh mắt lạnh băng. Cậu rùng mình, nếu so với Suzuka ngày hôm qua thì Suzuka cũng chỉ là một đứa trẻ thôi. Tay chân cậu như hóa đá, và cậu không thể nói được gì. Mình đã làm gì sai cơ chứ? Cảm giác bị Natsume đối xử thế này thật đáng sợ.

“…Cô ta sẽ nghe anh vì cô ta dễ thương ư? Tốt nhất anh đừng có bảo vệ tế đàn với cái thái độ miễn cưỡng đó. Hãy ở nhà đi.”

Natsume mạnh mẽ nói ra những lời đó. Mái tóc đen dài hơi gợn sóng khi người chủ của nó quay người bước ra phía cửa. Harutora biết Natsume đang trong trạng thái cứng đầu nhất, dù cậu chẳng phải nhà tiên tri cũng sẽ đoán được thế. Nhưng cậu không thể để cô đi như vậy.

“Đợi đã, Natsume, nói chuyện một cách bình tĩnh nào.”

Harutora gào lên tuyệt vọng khi Natsume với tay mở cửa để bước ra. Ngay lúc đó có thứ gì đó kì lạ xảy ra với cơ thể cậu.

…Hả?

Harutora đã không để ý rằng, đây là lần đầu tiên cậu gọi tên cô từ lúc bước vào quán café.

Kể cả cậu không biết dùng ma thuật, nhưng giờ cậu có thể cảm nhận thứ gì đó đang luồn lách từ trong cơ thể mình ra. Cậu loạng choạng và đổ gục xuống sàn nhà. Nhân viên trong quán hét toáng lên và Natsume quay người lại nhìn.

… Ch.. Chuyện gì xảy ra vậy …?

Harutora đang làm những động tác kì quặc, cậu cố nôn một cái gì đó ra khỏi họng của mình, một tay giữ chặt ngực và có cái gì đó đang đè cậu xuống sàn nhà.

“….Harutora-kun?”

Natsume gọi, giọng cô không còn chút giận dữ nào nữa khi nhìn thấy Harutora như vậy. Aaaa, điều đó tốt đấy – dù trong tình trạng xấu thế này nhưng cậu không thể kìm được suy nghĩ đó trong đầu mình.

Khụ –!

Harutora nhổ ra một thứ gì đó. Không, là thứ gì đó bay ra từ trong cơ thể của cậu.

Đó là một mẩu giấy nhăn nhúm, giống như một góc của quyển kinh thánh cổ. Ngay lúc nó thoát ra khỏi cơ thể cậu, tờ giấy đột ngột xoắn lại thành một hình thù kì quái.

Đó là một con ong.

Harutora mở to mắt.

–Cô ta!

“Thức thần ư!?”

Natsume ngay lập tức lùi lại để phòng vệ, nhưng thức thần đó nhanh hơn một bước. Con ong ấy nhảy múa trong không khí rồi lao xuống điểm mù của Natsume như một mũi tên, lập tức đâm ngòi của nó vào cổ của cô.

“—Ư ư ư!”

Natsume phản xạ tức thì, cô đưa tay đập vào chỗ con ong đang đốt, nhưng nó nhanh chóng bay ra khỏi cánh cửa mà Natsume vừa mở hé lúc nãy, mất tích trong cơn mưa nặng hạt đang rơi ngoài trời. Mọi thứ chỉ xảy ra trong tích tắc.

-Chết tiệt!

Harutora tiếp tục ho khi cố đứng dậy, cậu nhìn thấy Natsume đang chao đảo và quỵ xuống sàn.

“Natsume!”

Khuôn mặt cô nhợt nhạt, không còn chút sắc hồng nào. Bộ đầm của cô đang dần xòa xuống dưới sàn khi cô quỵ xuống. Đôi mắt cô choáng váng và không thể nhìn thấy thứ gì, Harutora điên cuồng chạy tới chỗ cô đang nằm.

“Natsume! Cố lên em!”

“H….Harutora-kun….”

Cơ thể Natsume khẽ run lên, Harutora đang đặt cô ấy nằm dựa vào vai mình, cố xua đuổi cơn sợ hãi của chính mình.

Chết tiệt thật, con ong đó chắc chắn có độc. Natsume dường như hiểu được ý nghĩ của cậu, cô đưa tay mình nhẹ chạm vào Harutora.

“…Linh lực của em … bị đánh cắp rồi … “

“Natsume em có sao không? Nếu bị đánh cắp linh lực rồi thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Đừng bận tâm tới chuyện đó …. Thức thần đó đã …”

Natsume gặng hỏi, Harutora không thốt ra câu trả lời được, và Natsume cũng đã biết câu trả lời đó trước khi cô hỏi rồi.

… Họ đã bị Suzuka lừa rồi.

Đó là thức thần của Suzuka, và Harutora đã thành một con cờ dưới tay cô ta.

***

Harutora nhanh chóng thanh toán tiền và bế Natsume vẫn còn đang mất ý thức ra chiếc taxi cô đã gọi trước đó.

Khi linh lực của một người bị biến mất, khả năng chống chịu của họ sẽ giảm đáng kể, và dù không nguy kịch tới tính mạng nhưng sẽ mất rất lâu họ mới trở lại bình thường được.

Ở nhà chính của tông gia có các công cụ để phục hồi linh lực, và sau khi Harutora biết được việc này thì cậu quyết định đưa Natsume về đó.

Cơn bão đang đến ngày một gần, và bầu trời đêm đang chằng chịt sấm chớp. Từng giọt mưa lớn đập lộp độp lên kính chắn xe, và chiếc xe rung lắc dữ dội mỗi khi cơn gió thổi bạt qua, giống như tâm trạng Harutora bây giờ vậy.

…Là lỗi của cậu. Cậu đã khiến Natsume bị thương….

Cậu chỉ nghĩ Suzuka hôn cậu để khiêu khích Hokuto, khiến hai người xích mích. Nhưng Suzuka không đơn giản như vậy, cô ta đã sử dụng ma thuật vào thời điểm đó, tạo ra cái bẫy này.

Nghĩ lại, Suzuka đã cảnh báo cậu một cách rất lạ lùng, phải đi gặp bằng được Natsume và đối diện cô ấy. Cô ta lặp lại những ba lần, khi đó Harutora không thể ngờ rằng cậu sẽ mang thức thần này tới chỗ Natsume.

Natsume vẫn không thể nói chuyện được bình thường. Trán cô đang vã mồ hôi, đôi mắt luôn sắc sảo của cô giờ đây chỉ lim dim, và cơ thể cô đang rất yếu. Khuôn mặt nhợt nhạt của cô đang dựa vào ghế, hô hấp một cách nặng nề.

…Khốn nạn.

Những biểu hiện đau đớn ấy khiến lòng Harutora đau như cắt. Chính sự ngu ngốc của cậu đã khiến Natsume như vậy.

“…Em không thể … Đó là lỗi của em …” Natsume an ủi Harutora, cô chỉ có thể nói ngắt quãng và Harutora lập tức trả lời cô.

“Không, tất cả đều là vì anh, xin lỗi em –!”

“….Không, cô ấy là một Thiên Tướng… Dù cho anh có biết, cũng chưa chắc anh đã nói được là mình bị trúng phép….”

“Nhưng mà!”

“Quên chuyện đó đi … bây giờ cô ta đã đạt được mục đích của mình rồi … Ta cần phải ngăn cô ta … khỏi tế đàn.”

Suzuka từng nói cô ta cần Natsume hợp tác thực hiện thí nghiệm của mình. Có lẽ sau khi có được linh lực thì cô ấy chẳng cần Natsume nữa, và giờ ắt hẳn cô ấy đang tiến tới tế đàn.

“Chúng ta phải quay lại thật nhanh … và chuẩn bị chiến đấu …”

“Đồ ngốc, làm sao em có thể chiến đấu được chứ ?”

“…..”Natsume không trả lời. Dường như cuộc trò chuyện vừa xong đã quá sức của cô, và cô lại nhắm mắt đầy mệt mỏi.

Khuôn mặt cô đã hồi được chút thần thái. Dù cô biết không thể thắng, nhưng cô vẫn muốn chiến đấu. Ý chí mạnh mẽ đó không cần nói ra thành lời, chỉ cần ánh mắt của cô là đủ cho thấy nó rồi.

….Cậu nên làm gì đây?

Chợt chuông điện thoại của Harutora vang lên.

“Harutora, cậu vẫn ổn chứ? Mọi chuyện với cô ấy thế nào?”

Đó là Touji, và dựa vào tiếng ồn từ bên kia Harutora đoán cậu ta đang ở ngoài trời.

Harutora liếc nhìn Natsume, cô ấy đang thiếp đi trên ghế. Hơi thở của cô đã dần ổn định. Harutora giải thích nhanh tình hình để không làm phiền Natsume.

Touji nắm bắt rất nhanh vấn đề.

“Tớ hiểu rồi.”

Cậu thốt lên, có vài phần phấn khích trong giọng nói. Thói quen xấu của cậu lại bắt đầu.

“Không có lí do gì cô ta lại thả cậu dễ như vậy. Hoặc cô ấy chỉ quá cẩn thận, hoặc do cậu quá ngốc.”

“Cả hai, mà kệ đi, tớ cần nhờ cậu gọi cho bên Cục Âm Dương ấy. Tớ không biết họ có tin không nhưng nếu nhắc tới dòng họ Tsuchimikado chắc họ sẽ để ý tới chúng ta.”

Sau cuộc họp báo hôm trước, thì cũng chỉ có một đơn vị thuộc bộ gửi xuống, đó là đội ở lễ hội hôm trước. Có thể không đủ nhưng họ vẫn sẽ cầm cự được với Suzuka tốt hơn Natsume hiện giờ.

Nhưng…

“Thật ra tớ đã gọi rồi. Họ tin rằng họ đã tóm được cô ấy, và họ đang di chuyển này.”

“Hả? Làm sao cậu biết chuyện ấy?”

“Chả biết nói thế nào, nhưng tớ đã cố liên lạc vài người sau khi cậu bạn ngốc của mình gặp rắc rối.”

Touji bình tĩnh trả lời, Harutora không thể giấu nổi nụ cười cay đắng của mình. Cậu ấy giúp đỡ mình mặc dù không hề liên quan tới vụ việc này. Mà nỗ lực của cậu ấy thật đáng ngạc nhiên, cũng như các điều tra viên hiện giờ vậy. Sao cậu ấy có thể làm được nó?

“Hử, nhưng trước tiên thì viện binh của Cục Âm Dương tới chưa?”

“Chưa, cơn bão đang ngăn cản họ tới đây, chắc sẽ muộn đó.”

“Nếu thế thì đội hôm qua sẽ lại thua đúng không?”

“Tớ không nghĩ thế, họ là những Âm Dương sư chuyên nghiệp, chắc họ sẽ có kế hoạch khác để phục kích cô nhóc đó.”

Touji cũng không biết đội điều tra đó đang làm gì, nhưng nếu Suzuka đang tới tế đàn, hẳn họ cũng di chuyển theo hướng đó.

“Vậy đó, đội điều tra sẽ phải tự lực cánh sinh thôi, còn cậu thì sao?”

“Tớ đang đưa Natsume về nhà, có vẻ sẽ có công cụ nào đó để phục hồi linh lực cho cô ấy.”

“Tớ biết, nhưng cô ấy định bảo vệ tế đàn hả? Cậu sẽ lại dính vào một trận chiến phép thuật đó.”

“Đừng có đùa nhé, tớ không có đen quá mức vậy đâu — “

Trước khi Harutora kịp nói hết câu, xe taxi bỗng nhiên phanh gấp. Tài xế la hét và âm thanh của bộ phanh đang hoạt động rít lên khi chiếc xe trượt dài trên con đường.

Harutora ôm lấy Natsume như một phản xạ. Nổi hết da gà, cậu nhìn quanh trong khi cố kìm nhịp tim chậm lại. Có vẻ như không phải đụng độ với xe khác. Chiếc taxi đã quay 90 độ trước khi dừng hẳn lại.

“Cái gì vậy?”

“Q. . Quái vật!”

Người tài xế hét toáng lên khi Harutora hỏi, và cậu cũng đã nhìn thấy thứ mà ông ta nói tới.

Ở phía bên kia cửa sổ đang bị lớp sương che lớp, có một nhóm các con thú lao ra trên đường và chúng được làm từ giấy.

Đó là thức thần của Suzuka, Harutora không tin vào mắt mình nữa.

-Không thể nào!

Cậu liếc nhìn Natsume, người đang nằm bên cạnh mình. Natsume không bị đánh thức bởi sự hỗn loạn vừa rồi, nhưng gương mặt cô hơi nhăn nhó như gặp ác mộng vậy.

“Khỉ thật …!”

“Harutora, có chuyện gì thế?”

Touji gần như hét toáng lên từ phía đầu dây bên kia khi cậu nghe thấy tiếng phanh xe. Bỗng nhóm thức thần trên trường đột ngột trở lại hình dáng những tờ giấy.

“….Hả?”

Harutora còn chẳng có đủ thời gian để mà sốc nữa, những tờ giấy ấy ngay lập tức tan trong cơn mưa, gợi lại hình ảnh của ngày hôm qua. Không lâu sau, tất cả chúng đã thành một đống giấy bầy nhầy trên đường nhựa.

“….Chuyện gì xảy ra vậy?”

Harutora chần chừ một lúc, và quyết định đặt Natsume lại trên ghế, và bước về phía đám thức thần mới biến mất. Cơn mưa nặng hạt tạt từng cơn gió vào người cậu. Nơi này là vùng trồng lúa ở ngoại ô, và cách trung tâm thành phố rất xa. Những đám mây vẫn đang vờn vũ trên đầu cậu, và mưa như trút nước xuống khắp nơi.

Bây giờ mặt trời đã lặn, xung quanh chỉ còn lại bóng tối. Những cột đèn đường tỏa ánh sáng mập mờ, chia con đường thành hai nửa sáng tối. Bên phải cậu là cánh đồng đang nghiêng ngả, còn bên trái là lan can rỉ sắt của một khu công trường bỏ hoang. Các thức thần đã chạy ra từ bên khu công trường đó.

Cậu có thể nghe rõ âm thanh đồ vật bị đập phá và tiếng gào thét từ phía trong công trường. Harutora nhớ lại cảnh tượng chiến đấu ngày hôm qua. Một nhóm người đang xoay quanh vòng tròn, đích thị là Suzuka và các điều tra viên ma thuật.

Sự lo lắng của Touji đã thành hiện thực.

“…A, không biết là mình đen tới mức nào nữa.”

Cậu lẩm bẩm khi đang đứng ngây người ra. Dù sao thì, cậu cũng phải bỏ đi thật nhanh…

–Khoan, chờ đã!

Chạy cũng vô ích thôi, tình thế hôm nay khác ngày hôm qua, đặc biệt là nếu cậu ngăn chặn được Suzuka bây giờ thì Natsume sẽ không gặp nguy hiểm cũng như cậu không phải thuyết phục cô ấy nữa.

Nếu vậy thì. Harutora nhăn mặt lại.

“….Touji à.”

“Harutora, cái quái gì xảy ra thế?”

“Tớ đụng độ với cô ta rồi.”

Touji thở dài. Nằm mơ cậu cũng không thể nghĩ Harutora lại dính vào một trận đánh ma thuật nữa.

“….Chết tiệt, cậu có chắc là cậu không bị nguyền rủa đó chứ?”

“Chắc thế. Nhưng Natsume vẫn ổn, tớ sẽ để cô ấy về trước còn tớ đi quan sát xem sao.”

“Này này, đừng có ngu thế chứ, cậu thừa hơi à mà đi kiếm rắc rối như vậy.”

“Cậu cũng không cản được tớ đâu.”

Harutora vừa nói, vừa chốt lại ý nghĩ của mình. Touji nói đúng, các điều tra viên lại đánh với Suzuka một trận tưng bùng mà không có biện pháp nào đặc biệt để đối phó với cô. Càng thêm lý do để cậu ở lại. Dù cậu cũng muốn họ thắng, nhưng nếu họ thua thì cậu cần biết để tiếp tục lên kế hoạch.

Kể cả cậu không giúp được gì nhiều.

“Đừng đi, Harutora. Kẻ thù là Âm Dương sư đó, hiểu không hả. Cậu sẽ không làm gì được đâu.”

“Tớ chỉ xem ai thắng thôi, và nếu Suzuka thắng thì có cơ hội khi cô ấy cũng sẽ kiệt sức và không phòng vệ.”

“Cơ hội gì chứ.”

“…Tớ sẽ lẻn vào và hạ cô ta.”

“Được rồi tớ biết cậu đại ngốc nhưng hãy nghe tớ lần này, ra khỏi đó ngay.”

“Thôi đi, tớ chỉ đùa thôi.”

Touji rất muốn cản cậu, nhưng Harutora đã cúp máy và quay lại chỗ taxi. Cậu nhờ tài xế đưa Natsume về nhà. Người tài xế có vẻ đã quen đường đi tới dinh thự của tông gia, và hẳn là người thường được gọi điện, cho nên dù hơi hoảng sợ nhưng ông vẫn đồng ý khi Harutora nhờ.

“…Natsume.”

Natsume vẫn đang trong cơn mê man, và Harutora chỉ âm thầm gọi tên cô. Nhìn biểu hiện của cô như vậy, cậu không muốn rời cô chút nào, nhưng sẽ tốt hơn nếu cậu biết được ai sẽ thắng trong trận đánh kia, điều ấy sẽ giúp ích cho Natsume nhiều hơn.

Cậu lấy ra một lá bùa chữa bệnh.

Dù cho là bùa chữa bệnh nhưng nó không hồi phục linh lực được nhiều, vậy nên không biết nó có hiệu quả không.

“….Anh ước là anh biết dùng thứ này….”

Cậu thấy nói lúc này thì muộn mất rồi, nhưng dù sao cậu cũng mong lá bùa giúp ích phần nào. Harutora niệm chú một lát, đặt lá bùa lên Natsume. Cô vẫn đang ngủ say. Harutora nói: “Nhờ bác cả đó” khi nhấc tay lên và đóng cửa xe lại. Chiếc taxi khởi động và đi mất dần trong đêm mưa gió.

< Chương trước Chương sau >
Hime

Tạo ngày 14/11/2016, Cập nhật ngày 04/05/2017

0

awesome

0

nice

1

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote