Chương 76: Ngộ nhận

Như có một tiếng sét dội thẳng vào trong ngục, Trịnh Minh Nguyệt phải dựa vào xích trói để giữ cho mình khỏi ngã xuống.

Đứa trẻ ấy không phải huyết mạch của hoàng thất?

Nhớ lại vẻ mặt rầu rĩ khó xử của Lâm Vũ Linh khi hay tin mình hoài thai, Trịnh Minh Nguyệt mới hiểu mọi người đã nhầm lẫn tồi tệ như thế nào. Ngày đó, Lâm Vũ Linh buồn bực không phải vì sợ lòng người đố kị, mà bởi vì nàng ta sợ mọi người biết cha của đứa trẻ thực sự là ai…

“Tu dung không biết rằng suốt sáu tháng qua, thần thiếp căm ghét bản thân mình như thế nào đâu. Thứ mà mọi người cho là ân sủng, là vinh quang thì đối với thần thiếp chẳng khác gì án tử treo trên đầu. Thậm chí thần thiếp còn muốn bỏ cái thai ấy đi. Thần thiếp biết trẻ con không có tội. Tội lỗi chính là ở sự ngộ nhận của các người. Các người vội vã cho rằng đứa trẻ đó là con của bệ hạ, thế nên sau này nếu mọi chuyện bại lộ, chắc chắn các người sẽ dồn mẹ con chúng ta vào chỗ chết.”

“Thế nên ngươi mới từng tìm cách tự sát?”

Hậu cung ai cũng biết Lâm Vũ Linh từng treo cổ tự sát không thành. Nhưng lí do thực sự thì lại chẳng ai nghĩ tới.

Lâm Vũ Linh lẳng lặng gật đầu.

“Nhưng hoàng thượng không hiểu chuyện nên đã kiên quyết ngăn cản thần thiếp. Cho đến khi tu dung ra tay, thần thiếp mới được toại nguyện.”

“…”

“Chẳng lẽ tu dung chưa bao giờ thắc mắc khi kế hoạch của mình diễn ra quá suôn sẻ ư? Hay là tu dung cho rằng mình quá giỏi giang để thao túng được tất cả?” Lâm Vũ Linh hạ giọng thật thấp để cai ngục ở ngoài không nghe thấy. “Nếu vậy thì tu dung tự tin quá rồi đấy!”

Trịnh Minh Nguyệt trừng trừng nhìn Lâm Vũ Linh. Cuối cùng thì nàng ta đã hiểu. Có một điều quan trọng nhất mà mọi người đều vô tình bỏ qua, rằng dù tâm cơ có sâu tới cỡ nào, tính toán có kĩ lưỡng đến đâu thì Trịnh Minh Nguyệt cũng không thể tính được chính xác phản ứng của con người. Lúc đó ở ngự hoa viên, nếu Lâm Vũ Linh không cố tình nhắm mắt đưa chân thì tâm huyết của nàng ta sao có thể trở thành sự thực!”

Gã cai ngục giật mình bởi tiếng quát tháo ầm ĩ phát ra từ phòng biệt giam phía cuối hình lao. Nếu gã nhớ không nhầm thì người bị giam trong đó vốn là một mĩ nhân hoa nhường nguyệt thẹn, vì tội mưu hại hoàng tự mà bị đày đọa đến không còn hình người. Quy định của hình lao không cho phép người ngoài tùy tiện vào gặp phạm nhân, nhưng vì chiêu nghi Lê Tuyên Kiều đã dặn dò nên gã không dám ngăn cản vị tiệp dư mới được tấn phong kia. Vẫn biết phụ nữ gặp nhau ở chốn này thường chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, nhưng gã biết phận mình nên chỉ chẹp miệng vu vơ rồi tiếp tục gác tay lên kiếm, kiên nhẫn chờ người trong cuộc dốc hết bầu tâm sự của mình.

Lâm Vũ Linh đang đứng rất gần Trịnh Minh Nguyệt. Nhưng dù người trước mặt không có ý định tiến thêm thì Trịnh Minh Nguyệt vẫn điên cuồng lùi lại sát phía sau, đến khi đã cùng đường, nàng ta vội áp sát vào chiếc cọc gỗ mà mình đã từng ghê tởm, cốt sao càng tránh xa Lâm Vũ Linh càng tốt.

Bởi vì… mọi thứ thuộc về Lâm Vũ Linh đều khiến nàng ta sợ hãi!

Thấy Trịnh Minh Nguyệt quay đầu né tránh, Lâm Vũ Linh liền nắm cằm lôi lại và ép nàng ta phải đối diện thẳng với mình. Trịnh Minh Nguyệt vờ giãy khỏi tay của Lâm Vũ Linh, rồi nhân lúc Lâm Vũ Linh không để ý, nàng ta đột nhiên nhoài người về phía trước và chọi thẳng đầu vào đầu đối phương. Đòn tấn công bất ngờ khiến Lâm Vũ Linh lảo đảo lùi lại một bước. Khi đưa tay lên trán, nàng ta chạm phải một thứ chất lỏng âm ấm, tanh nồng.

Máu trên trán Trịnh Minh Nguyệt còn rỉ nhiều hơn.

Lâm Vũ Linh rút chiếc khăn vẫn mang theo bên mình ra và làm một việc không ai ngờ tới. Nàng ta nhẹ nhàng lau sạch vết máu dính trên trán Trịnh Minh Nguyệt. Không biết vì quá sợ hãi hay quá cảm kích mà Trịnh Minh Nguyệt cứ đứng ngây ra như ngỗng, thậm chí cả ý nghĩ phải cắn chết Lâm Vũ Linh, nàng ta cũng quên bẵng từ lúc nào.

Lời thì thầm của Lâm Vũ Linh vọng lại như tiếng gió:

“Thần thiếp biết tu dung đang cảm thấy ấm ức, nhưng từ đầu đến cuối, thần thiếp hề không xúi giục tu dung mưu tính hại người, càng không ép tu dung vào chỗ chết. Ác nghiệp ngày hôm nay là do tu dung tự chuốc lấy, tu dung làm gì có tư cách trách móc ai!”

Thoáng thất thần của Trịnh Minh Nguyệt biến mất. Nàng ta trân trối nhìn Lâm Vũ Linh rồi quay đầu về phía cửa và hét lên trong vô vọng:

“Thả ta ra! Ta phải gặp bệ hạ! Ta không có tội. Ta đã giúp ngài ấy diệt đi một đứa nghiệt chủng…”

Cai ngục là những kẻ thức thời nên nhất loạt giả câm giả điếc. Tiếng hét của Trịnh Minh Nguyệt loãng dần giữa những ánh đuốc chập chờn và biến mất sau bức tường phía đối diện…

Khi không còn chuyện gì để nói nữa, Lâm Vũ Linh bình thản xoay người bước đi, để mặc Trịnh Minh Nguyệt gặm nhấm cơn điên loạn của riêng mình. Tiếng xích sắt chạm vào nhau tạo ra những âm thanh nghe rợn rờn. Khi Lâm Vũ Linh bước qua cánh cửa, nàng ta vẫn nghe như Trịnh Minh Nguyệt đang gào lên với mình. Điều duy nhất mà nàng ta đang điên cuồng hỏi, chính là tại sao…

“Vì nếu những kẻ như ngươi không chết đi, người ấy sẽ không bao giờ được thanh thản!”

Bỏ lại một câu tối nghĩa, Lâm Vũ Linh quay lưng với màn đêm đang buông dần nơi ngục thẳm.

Vì ra đi quá vội vã nên Lâm Vũ Linh mới không nhận ra cánh cửa bên mé trái chưa khép chặt. Huyên rời khỏi hình lao trong một tâm trạng khá lẫn lộn. Cuộc nói chuyện của Lâm Vũ Linh và Trịnh Minh Nguyệt ban nãy, nàng đã nghe không sót một chữ.

Trong và ngoài hình lao là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Không còn những ánh đuốc chập chờn chẳng đủ để soi rõ mặt người, ánh trăng non tơ phủ lên từng nhánh cỏ khiến đêm hè thêm thơ mộng. Người ta dễ dàng lãng quên sự nóng nực trong hình lao để dang tay tận hưởng từng đợt gió dịu nhẹ từ lòng hồ thổi tới. Đom đóm bay lập lòe quanh những lùm cây, trông xa lấp lánh như vụn ngọc.

Lâm Vũ Linh gặp Nguyễn Nhã Liên trên đường từ hình lao trở về Thanh Trúc viện. Bóng dáng giai nhân đổ dài trên nền đất nhạt hương trăng. Lâm Vũ Linh ngập ngừng một lúc rồi bước đến trước mặt Nguyễn Nhã Liên. Lãm Nguyệt cư không nằm trên trục đường này, mà Lâm Vũ Linh thì không tin Nguyễn Nhã Liên có nhã hứng tản bộ ngắm trăng giữa đêm hôm khuya khoắt.

“Tiệp dư chờ thần thiếp có việc gì không?”

Tuy hai người cùng ở phân vị tiệp dư nhưng Nguyễn Nhã Liên có phong hiệu, trong khi Lâm Vũ Linh luôn tự nhún nhường nên cách xưng hô như của nàng ta cũng không có gì lạ.

Nguyễn Nhã Liên không vội đáp mà chỉ lấy ra một mảnh giấy được gấp làm bốn và đưa nó cho Lâm Vũ Linh. Lâm Vũ Linh khó hiểu đón lấy, để rồi, dưới ánh đèn lồng đỏ rực như lửa, những dòng chữ trên mảnh giấy đã nhàu khiến nàng ta đơ cứng như tượng gỗ.

Đó chính là bức thư hẹn gặp bên hồ Lạc Thủy mà nửa năm trước, Trịnh Minh Nguyệt đã mạo danh Lê Tuyên Kiều để gửi đến cho Nguyễn Nhã Liên!

Vì sợ đánh rắn động cỏ nên ngày ấy, Nguyễn Nhã Liên phải giả vờ đốt thư ngay trước mặt đám cung nhân, còn bức thư thật thì được nàng ta lén giữ lại để nghiên cứu nét chữ. Dĩ nhiên Nguyễn Nhã Liên chưa hồ đồ đến mức tin rằng kẻ muốn dụ dỗ mình chính là Lê Tuyên Kiều. Nửa năm qua, nàng ta luôn âm thầm dò tra bút tích của đám phi tần cung nữ, nhưng vì tài giả mạo nét chữ của Trịnh Minh Nguyệt quá khéo nên dù Nguyễn Nhã Liên cố công đến mấy thì cũng vô ích. Nếu Trịnh Minh Nguyệt không diễn lại tuồng cũ và bị Huyên lật tẩy thì chân tướng nửa năm trước sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn. Nhưng cũng chính vì người đó là Trịnh Minh Nguyệt, Nguyễn Nhã Liên mới hiểu được căn nguyên khiến nàng ta điên cuồng Lâm Vũ Linh.

Lâm Vũ Linh trả lại mảnh giấy cho Nguyễn Nhã Liên rồi bình thản nói:

“Thần thiếp không có gì để thanh minh. Nếu tiệp dư muốn tố cáo thần thiếp thì vẫn còn kịp đấy. Cửa điện Bảo Quang vẫn chưa đóng đâu.”

Biết Nguyễn Nhã Liên đã nhìn ra mối duyên nợ oái oăm giữa mình và Trịnh Minh Nguyệt, Lâm Vũ Linh chỉ cười nhạt rồi đứng tránh sang một bên, làm động tác nhường đường. Nhưng Nguyễn Nhã Liên không hề nhúc nhích. Điều duy nhất nàng ta làm là đốt bỏ bức thư trong sự kinh ngạc lẫn lộn của Lâm Vũ Linh.

“Ta không muốn khơi lại những chuyện đã kết thúc.” Nguyễn Nhã Liên nhìn theo tro tàn cuốn trong gió. “Trịnh Minh Nguyệt sẽ phải trả giá cho chính dã tâm của nàng ta. Con của cô sẽ được tưởng nhớ bằng tất cả danh dự mà một đứa trẻ vô tội đáng được hưởng. Vì sự oan nghiệt mà cô đã gánh chịu thay ta, ta sẽ coi như mọi chuyện chưa từng tồn tại.”

Lâm Vũ Linh bần thần cúi đầu. Một vụn tàn đậu trên vai nàng ta, khi bay đi vẫn để lại một vệt nhỏ màu tro lạnh.

Nguyễn Nhã Liên đợi cho đốm lửa cuối cùng lụi tàn rồi nói tiếp:

“Vẫn mong Lâm tiệp dư tự giữ giới hạn cho mình. Ranh giới giữa người đáng thương và kẻ đáng hận vốn rất mong manh! Ta bỏ qua cho cô một lần, không có nghĩa ta sẽ nhắm mắt làm ngơ cho cô cả đời. Nếu cô còn làm chuyện có lỗi với bệ hạ, có lỗi với huyết mạch của hoàng thất, lúc ấy đừng trách vì sao ta không khách khí!”

Ánh trăng tan trên mái tóc Nguyễn Nhã Liên và chảy xuống thành từng giọt nhỏ. Lâm Vũ Linh thì mải nhìn người trước mặt đến ngây người. Cuối cùng nàng ta cũng hiểu vì sao Nguyễn Nhã Liên lại dễ dàng bỏ qua chuyện ở ngự hoa viên. Là vì đứa trẻ lạc chủng ấy đã không ra đời, và từ đầu đến cuối, Lâm Vũ Linh đều không làm điều gì tổn hại đến “huyết mạch của hoàng thất”. Đổi lại, nếu chuyện dối trá của Lâm Vũ Linh ảnh hưởng đến những hậu duệ hoàng tộc đích thực, chỉ e Nguyễn Nhã Liên đã chẳng thể dửng dưng như thế.

Đơn giản vô cùng mà cũng rạch ròi vô cùng. Giới hạn của Nguyễn Nhã Liên chính là đương kim hoàng thượng!

Khi đã hiểu ra mọi chuyện, Lâm Vũ Linh thở phào nhẹ nhõm rồi cảm kích bái tạ Nguyễn Nhã Liên. Nguyễn Nhã Liên không đỡ nàng ta dậy mà chỉ lẳng lặng đứng sang một bên, để cho ánh sáng từ chiếc đèn lồng đủ soi rõ đoạn đường phía trước. Biết mình không được chào đón nữa, Lâm Vũ Linh gượng cười bái biệt, Nguyễn Nhã Liên thì đứng đó trông theo, không rõ đang nghĩ gì mà vẻ triền miên trong ánh mắt vẫn chưa tan hết.

Huyên trở về Nhữ Hiên các khi trời đã tối muộn. Vì nàng bí mật đến hình lao nên đám người Nguyệt Hằng Tuệ Thảo đều không hay biết. Dãy phòng của cung nhân đã tắt đèn từ lâu. Trên bàn có một bát canh nấm của Nguyệt Hằng để phần. Nàng châm kim thử độc, thấy kim bạc không chuyển màu mới yên tâm húp tạm một miếng, vậy mà cũng chẳng nuốt trôi.

Bí mật của Lâm Vũ Linh khiến lòng nàng nguội lạnh.

Chuyện Lâm Vũ Linh trở thành phi tử mãi mãi là khúc mắc tồn tại giữa Huyên và Tư Thành. Một khắc thanh xuân, má hồng đổi phận, vì biết không thể thay đổi được sự thật trớ trêu ấy nên Huyên học cách chấp nhận. Suốt mấy tháng qua, nàng luôn giữ chừng mực với Lâm Vũ Linh, tuy không lạnh nhạt nhưng cũng không thể gần gũi như trước. Tha thứ không đồng nghĩa với lãng quên. Mà Huyên thì không muốn sống giả tạo. Lần duy nhất nàng chủ động đến Thanh Trúc viện là sau cái chết của Mạc Viên Nhiên. Nàng từng sốt sắng can ngăn Lâm Vũ Linh đến Nhữ Hiên các thật đó, nhưng ngoài vì an nguy của huyết mạch hoàng thất, nàng cũng có suy nghĩ ích kỉ của riêng mình. Nếu Lâm Vũ Linh xảy ra chuyện ở Nhữ Hiên các thì chắc chắn Huyên không tránh khỏi liên quan. Nói cách khác, sự quan tâm mà Huyên dành cho Lâm Vũ Linh luôn đi cùng với một điều kiện nào đó. Nó gần như là thương hại, thay vì tình nghĩa chủ tớ vô tư và cao thượng như xưa.

Để rồi Huyên nhận ra, đối với Lâm Vũ Linh, dù nàng có lạnh nhạt bao nhiêu cũng không đủ.

Bởi vì Lâm Vũ Linh không đáng thương hại như nàng từng nghĩ. Đành rằng chuyện xảy ra đêm hôm ấy không phải lỗi của nàng ta, đành rằng sự ngộ nhận của hậu cung là quá vội vã, nhưng nếu Lâm Vũ Linh không muốn lún sâu thì vẫn còn cách. Đằng này… Nàng ta dùng một đứa trẻ để lừa dối Tư Thành, lừa dối nàng, thậm chí, lừa dối cả sự oán hận của hậu cung. Khổ nhục kế ư? Trừng phạt Trịnh Minh Nguyệt ư? Đã dám nhẫn tâm với máu mủ của mình thì tất cả lí lẽ chỉ là bao biện. Cứ mỗi khi nhớ lại những gì nghe được trong hình lao, Huyên lại cảm thấy tiếc rẻ tất cả những cảm xúc vô nghĩa mà mình đã dành cho Lâm Vũ Linh. Ngẫm ra trong ván cờ này, Lâm Vũ Linh mới là kẻ diễn tròn vai nhất. Chỉ nực cười thay Trịnh Minh Nguyệt, toan tính chẳng đúng chỗ, vô tình nối giáo cho giặc, cuối cùng chuốc họa vào thân, bại vong cả một đời.

Tiếng mõ khuya khiến Huyên bừng tỉnh. Nàng bàng hoàng nhận ra mình vừa thương hại Trịnh Minh Nguyệt…

Mà hình như không chỉ có Trịnh Minh Nguyệt. Phùng Diệm Quỳnh, Hoàng Văn Bảo, Quách Liễu… tất cả những người mà Huyên từng chán ghét, đến khi họ chết đi, nàng đều thương nhiều hơn hận. Từ khi nào nhân tình thế thái lại đảo lộn đến thế? Hay đúng như lời ai đó đã từng nói, rằng ranh giới thiện ác là quá đỗi mơ hồ?

Người ta vẫn đồn nhau rằng sau khi Lâm tiệp dư ghé thăm hình lao, nữ phạm nhân họ Trịnh đã khai nhận tất cả, từ việc giết chết thái giám bên hồ Vọng Nguyệt đến chuyện sảy thai của Lâm tiệp dư. Cũng chẳng biết gió độc nơi đâu thổi đến mà ngay sau khi điểm chỉ vào bản cung khai, Trịnh Minh Nguyệt ốm nặng đến mức thần trí hỗn loạn, không ngừng nói nhảm về việc nàng ta có công hơn là có tội, nhưng kể từ đó cho đến lúc thi hành án tử, đã chẳng còn ai bận tâm tới nàng ta nữa.

Quân trắng bị loại dần. Quân đen được thể lấn tới. Ván cờ mà Quận Ai Thế Tử tự điều binh khiển tướng đã sắp đến hồi tàn cục. Nhưng Lưu Tích Nguyên lại nhận ra vẻ trầm ngâm trong mắt người đối diện. Hình như lí do khiến Quận Ai Thế Tử phiền lòng không phải vì thế cục của bàn cờ.

“Thế Tử còn chưa hài lòng điều gì sao?”

“Ta đang băn khoăn vì sao Vĩnh Lạc lại chọn con của Lâm Vũ Linh mà không phải hai đứa trẻ trong Lãm Nguyệt cư hoặc Nhữ Hiên các. So với một đứa trẻ còn chưa rõ là trai hay gái do một tiện tì sinh ra, thái tử và hoàng tử chẳng phải hấp dẫn hơn rất nhiều sao?”

Tuy Quận Ai Thế Tử xuất hiện sau này nhưng những chuyện liên quan đến chị em Vĩnh Lạc – Mạc Viên Nhiên, y đều hiểu rõ trong lòng bàn tay. Điều mà y nói cũng là điều mà Lưu Tích Nguyên từng thắc mắc, chỉ có điều…

“Cô ta nói rằng trong số ba người họ, Lâm Vũ Linh là kẻ dễ đối phó nhất, mà cô ta thì luôn muốn làm những việc dễ trước.”

Lưu Tích Nguyên nhăn nhó nhắc lại nguyên văn lời của Vĩnh Lạc quận chúa lúc hắn chất vấn chuyện này. Đương nhiên hắn biết Liên tiệp dư và Nguyễn sung nghi đều là những tổ kiến lửa không dễ chọc vào, nhưng Vĩnh Lạc gióng trống khua chiêng chỉ để diệt trừ đứa con của một tiện tì thấp kém, diệt trừ đi đối tượng khó có khả năng kế vị nhất, ngẫm ra cũng hơi “giết gà bằng dao mổ trâu” thật.

Quận Ai Thế Tử thờ ơ hỏi:

“Ngài thực sự tin vào lời giải thích đó?”

Chân mày của Lưu Tích Nguyên hơi nhíu lại. Lần này, Quận Ai Thế Tử đã hỏi một điều mà hắn chưa bao giờ nghĩ đến.

“Vĩnh Lạc vẫn chưa biết rằng ta đã tìm thấy Thế Tử.” Hắn đáp. “Cô ta vẫn toàn tâm toàn ý nghe theo ta…”

“Tin được người thì tốt. Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là sự phản bội!” Quận Ai Thế Tử cảm thấy có những lúc Lưu Tích Nguyên cũng thật ngây thơ. “Vĩnh Lạc không phải kẻ kém cỏi. Nếu thực sự toàn tâm toàn ý giúp chúng ta, cô ta sẽ có cách nhằm vào thái tử Đại Việt.”

Lưu Tích Nguyên không thể phủ nhận rằng Vĩnh Lạc đã bỏ qua một mục tiêu hấp dẫn nhất.

“Ý Thế Tử là Vĩnh Lạc đã cố tình bỡn cợt chúng ta?”

“Hi vọng là tại ta suy nghĩ quá nhiều thôi.”

Quận Ai Thế Tử dùng hai ngón tay kẹp một quân trắng lên và đặt nó vào ô trống trước mặt tướng của quân đen, ngụ ý chấm dứt bàn luận về Vĩnh Lạc quận chúa. Điều bọn họ cố kị nhất lúc này chính là bất đồng quan điểm. Quận Ai Thế Tử biết, tuy Lưu Tích Nguyên luôn tỏ ra khắt khe với Vĩnh Lạc, nhưng tình nghĩa trong quá khứ sẽ luôn trói buộc hắn, ngăn chưa cho hắn xuống tay với Vĩnh Lạc, cũng giống như ngày ấy, Lưu Tích Nguyên đã mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho Mạc Viên Nhiên.

Kẻ ác đến mấy, rồi cũng vướng phải một chữ tình…

Trong một tẩm điện xa xôi, Vĩnh Lạc quận chúa đang lặng lẽ ngồi trước tấm gương đồng. Hình ảnh phản chiếu trong gương vẫn là một mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn, xinh đẹp đến mức khiến người khác phải ghen tị, nhưng chính Vĩnh Lạc lại sắp không nhận ra bản thân mình nữa rồi.

Nàng ta vừa hại chết một đứa trẻ vô tội!

Quận Ai Thế Tử nói không sai. Không phải tình cờ mà Vĩnh Lạc lại ra tay với Lâm Vũ Linh. Lưu Tích Nguyên và Quận Ai Thế Tử sẽ không dừng tay, cho nên Vĩnh Lạc thà đứng mũi chịu sào, lựa chọn một đứa trẻ mà nàng ta biết rõ không có bất cứ mối liên hệ nào với hoàng thất. Mạng người đều quý như nhau. Vĩnh Lạc không muốn bao biện. Chỉ là, nếu nhìn vào sự thật trước mắt, nếu sự hi sinh là điều không thể tránh khỏi thì Vĩnh Lạc vẫn muốn bảo toàn huyết mạch của người đó.

Chỉ thương thay con trẻ vô tội, còn chưa thành hình đã trở thành vật tế thần!

Nhân lúc cung nhân ngủ say, Vĩnh Lạc quận chúa lén ra ngoài sân và đốt chút vàng tiền để vong linh đứa trẻ được siêu thoát. Tối nay, và rất nhiều buổi tối khác nữa, nàng ta sẽ dùng sự tĩnh lặng của trời đêm để sám hối cho tội nghiệt của chính mình.

Cũng như Phùng Diệm Quỳnh hay Quách Liễu, Trịnh Minh Nguyệt đã trở thành cái tên bị cấm kị ở hậu cung. Thậm chí người ta còn chẳng muốn tìm hiểu thực hư chuyện nàng ta đang nằm chờ chết trong hình lao, bởi trong tâm trí của những người còn ở lại, vĩnh viễn không có chỗ cho kẻ đã bị loại khỏi cuộc chơi.

Hậu cung vẫn luôn vô tình như thế.

Lâm Vũ Linh là người cuối cùng gặp Trịnh Minh Nguyệt. Lê Tuyên Kiều chỉ đến hình lao duy nhất một lần và không bao giờ trở lại nơi đó nữa. Dây dưa lằng nhằng với một kẻ sắp chết không phải cá tính của Lê Tuyên Kiều. Hơn nữa, nàng ta rất sợ những dãy hành lang sâu hun hút, rất sợ thứ bóng tối trầm mặc có thể nuối chửng con người của hình lao. Khi bản cung khai của Trịnh Minh Nguyệt được dâng lên, Lê Tuyên Kiều biết rằng những chuyện xui xẻo liên quan đến mình đã kết thúc.

“Bệ hạ đã định ngày xử tử Trịnh thị chưa?”

Vì sợ bị hoàng thượng nghi ngờ mình vươn tay quá phận nên sau khi hoàn thành trọng trách điều tra vụ án, Lê Tuyên Kiều hầu như không can thiệp vào việc định tội Trịnh Minh Nguyệt nữa, đến cả việc khi nào Trịnh Minh Nguyệt bị xử tử, nàng ta cũng phải nhờ Thanh Ngọc nghe ngóng từ chỗ Đặng Phúc.

“Đặng tổng quản nói là đợi qua tiết trung thu ạ.” Thanh Ngọc lơ đãng đáp.

Lê Tuyên Kiều khẽ khếch môi cười nhạt. Mười lăm tháng sau là trung thu, tính ra Trịnh Minh Nguyệt cũng chỉ sống thêm chưa đầy một tháng nữa thôi.

Thanh Ngọc băn khoăn nói tiếp:

“Nhưng con nghe nói là ở trong hình lao, Trịnh thứ nhân luôn miệng nói rằng nàng ta giết không oan người. Cai ngục sợ những lời lẽ bẩn thỉu ấy truyền đến tai bệ hạ nên suýt chút nữa cắt luôn lưỡi của nàng ta. Cái chốn ấy đáng sợ thật lệnh bà nhỉ? Kẻ không có tội, vào đấy sẽ thành có tội, còn kẻ thực sự có tội thì càng điên cuồng để được chết nhanh hơn.”

 Nụ cười nhạt nhẽo của Lê Tuyên Kiều biến mất. Thanh Ngọc nói không sai. Hình lao luôn là nơi đáng sợ.

Nhưng chưa phải nơi đáng sợ nhất trên đời.

Lê Tuyên Kiều dọa nạt mỏi miệng vẫn chưa đâu vào đâu, Lâm Vũ Linh mới nói nhảm một lúc đã khiến Trịnh Minh Nguyệt thú nhận hết thảy, thậm chí còn luôn điên cuồng đến mức không phân biệt được sống chết. Nghĩ lại, Lê Tuyên Kiều không hối hận vì đã để Lâm Vũ Linh đến hình lao, nhưng nàng ta luôn băn khoăn tự hỏi rằng, liệu trong cơn điên này của Trịnh Minh Nguyệt, có mấy phần là thực sự tỉnh táo?

Sau vụ Trịnh Minh Nguyệt mưu hại hoàng tự và cả tá chuyện lằng nhằng sau đó, số lần hoàng thượng lui tới hậu cung ít đi thấy rõ. Tư Thành thường phê duyệt tấu chương tới tận khuya rồi nghỉ luôn ở điện Bảo Quang. Phi tần muốn gặp được hắn còn khó hơn lên trời. Nhớ có lần Hạ Diệp Dương trang điểm rực rỡ tìm đến điện Bảo Quang để mời hoàng thượng cùng đi… câu cá, ai ngờ bị Đặng Phúc chặn ngoài cửa không cho vào. Nàng ta dùng đủ loại giọng điệu vẫn không thể năn nỉ được gã tổng quản cứng nhắc, Đặng Phúc thì không nỡ đắc tội người đẹp, cứ như thế, một già một trẻ dùng dằng trước cửa điện Bảo Quang, đến khi Tư Thành bực mình quá hắng giọng một cái, Hạ Diệp Dương mới đành cun cút bỏ về. Con sâu làm rầu nồi canh. Người ta e ngại rằng Trịnh Minh Nguyệt đã khiến hoàng thượng phật ý với tất cả chúng phi. Nhưng Đặng Phúc thì biết rằng không phải như vậy. Có hai người mà hoàng thượng của y không bao giờ phiền lòng. Cơm canh mà Liên tiệp dư đưa đến, hoàng thượng vẫn dùng đều đặn. Và ngài không bao giờ khước từ những khoảnh khắc yên bình bên Nguyễn sung nghi.

Mong chờ hoàng thượng lạnh nhạt với Nguyễn sung nghi là một sự mong chờ vô nghĩa.

Tư Thành có thể giả vờ dung túng Trịnh Minh Nguyệt, có thể giả vờ lạnh nhạt với Huyên, thậm chí mượn cớ giam lỏng để tiện cắt cử người bảo vệ nàng, nhưng sau tất cả, niềm tin của hắn vẫn đặt ở nơi người con gái ấy. Ai nói hắn tín nhiệm Lê Tuyên Kiều? Hắn đổ mọi phiền não lên đầu Lê Tuyên Kiều, còn với riêng Huyên, thứ hắn dành cho nàng là sự thanh thản.

Nắng chiều bâng khuâng đậu trên từng ô cửa. Mây bạc rủ nhau bay về ngõ vắng. Những tán lá xanh rì giũ mình trầm mặc theo từng đợt gió miên man. Đâu đó nơi góc vườn thấp thoáng vài cánh bướm trắng. Khi tiếng sáo trúc của quân vương cất lên, đó thực sự là một buổi chiều ngọt ngào.

Da diết mà trầm lắng…

Cũng giống như độc huyền cầm, sáo trúc là loại nhạc cụ mà mỗi khi cất lên dễ khiến người ta say. Và tiếng sáo của Tư Thành đủ làm say lòng tất cả những ai trót tận hưởng nó. Khung cảnh hiện tại bình yên đến nỗi khiến Huyên vội giữ lại những sự thật ghê tởm mà nàng vừa định tiết lộ. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi như giấc mộng, nàng cũng muốn bản thân mình được thanh thản. Tư Thành của nàng cũng xứng đáng được thanh thản. Rồi nàng lại bâng khuâng nhớ tới khoảng thời gian mình và Tư Thành từng ở hành cung. Cũng trong một buổi chiều yên bình như thế này, Tư Thành thổi sáo, nàng ngả đầu vào lòng hắn lắng nghe. Mọi thứ gần như lặp lại một cách hoàn hảo. Nếu có khác, họa chăng ngày hôm nay, trong chiếc nôi đặt bên cạnh hai người, có một cậu bé con cũng đang thích thú huơ tay theo từng nhịp sáo mà thôi.

Gió đưa tiếng sáo bay xa, xa mãi, vượt qua những bức từng cổ kính để đến bên đoạn đường trống trải bên ngoài cung Vĩnh Ninh. Hạ Diệp Dương và Lê Tuyên Kiều đang cùng nhau tản bộ ngang qua đây. Tiếng sáo da diết khiến Hạ Diệp Dương không khỏi nhíu mày lạ lẫm, còn Lê Tuyên Kiều thì mỉm cười bâng quơ:

“Đúng là chỉ đến Nhữ Hiên các, bệ hạ mới tìm thấy tri kỉ thực sự của ngài.”

Tuy Lê Tuyên Kiều cố tỏ ra dửng dưng nhưng vẫn không thể giấu được vẻ tiếc nuối trong từng câu từng chữ. Nàng ta là người tinh thông cầm nghệ nhất hậu cung mà chưa một lần được song tấu với Tư Thành, thậm chí còn phải rào trước đón sau mãi mới mời được hắn nghe đàn, vậy mà cô nàng Nguyễn sung nghi vụng về vô dụng kia lại nghiễm nhiên hưởng phúc. Lê Tuyên Kiều có lí do để ghen tị với Huyên, nhưng nàng ta còn tiếc nuối nhiều hơn khi nghĩ đến Tư Thành. Và cũng vì quá bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình nên Lê Tuyên Kiều mới không nhận ra thoáng thất thần vừa chợt hiện trong mắt mỹ nhân họ Hạ…

 

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/12/2017

7

awesome

0

nice

10

loved!

0

lol!

0

funny

3

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote