Bài học số 1:

 

Dạo này tôi hơi đãng trí, đi làm nếu không đem chìa khóa theo thì cũng là đem theo mà làm mất hoặc để quên đâu đó. Thành thử anh không cho tôi giữ chìa khóa nhà nữa. Lần nào tôi không về cùng anh được thì anh sẽ về trước ở nhà chờ tôi, tôi chỉ phải bấm chuông thôi. Từ ngày xác lập quyền sở hữu đối với tài sản vô cùng giá trị là tôi, Gustaf càng ngày càng, hừ, hết nói nổi. Hôm nay trời nóng nực, bước vài bước từ xe tới cổng mà mồ hôi lấm tấm trên mặt. Tôi cáu. Mặt tôi bình thường mát mẻ không nói, chứ mà chảy mồ hôi là nó gớm còn hơn cả rất gớm. Bấm chuông ba lần Gustaf mới thong thả mở cửa. Tôi cáu. Tôi nhăn nhó: “Nóng như chưa từng được nóng”, xong vứt giỏ xách xuống đất, đang tính chạy vô phòng tắm, anh chặn tôi lại. “Vợ.” Tôi trừng mắt: “Gì?” “Em quên thủ tục rồi. Không cho vô nhà.” Mặt anh nghiêm trọng giống như khi mắng tôi ngồi ghế phụ không thắt dây an toàn, hay giống như khi bắt gặp tôi ăn vụng lúc nửa đêm. Tôi phì cười. “Em nóng.” “Không được, có nóng cũng phải làm theo thủ tục. Nguyên tắc là nguyên tắc.” Tôi nhón chân hôn anh một cái, anh le lưỡi ra, tay ôm lấy lưng tôi, một hồi mới chịu thả ra, lẩm bẩm: “Mai anh sẽ in ra dán ngay trước cửa cho em biết mặt.”

 

Tôi tưởng anh nói cho vui miệng, ai ngờ hôm sau đi về, đập vô mắt là tờ giấy A4 dán ngay giữa cửa, ngay tầm mắt tôi, chắc chắn, hiển nhiên và rõ ràng là chỉ dành cho tôi. Chẹp. “Nội quy gia đình: blah blah blah. Trước khi vào nhà phải hôn chào chồng trước khi than thở bất kì điều gì. Blah blah blah.”

 

Tôi bĩu môi, vừa giơ tay định gỡ xuống, anh mở cửa ra: “Em xé xuống thoải mái. Anh in hai chục bản. Nếu cần chút lại vô in thêm.” Ừm, hôm nay học thêm được một nguyên tắc của bạn CFO chồng tôi: lúc nào cũng phải có plan B, hai chục cái plan B càng tốt.

 

 

 

 

 

Bài học số 2:

 

Cưới nhau được hai năm, tôi với anh dọn về Việt Nam. Không biết anh giở trò ma giáo làm sao đó, tôi lại một lần nữa làm phiên dịch cho anh, lại một lần nữa ngồi đối diện phòng làm việc của anh. Hừ, kiểm soát 24/7 luôn. Quá đã.

 

Hồi trước lúc còn chưa yêu đương gì, tôi đã rất ấn tượng với phong cách làm việc của Gustaf rồi. Tới hôm nay họp kết thúc quý một mới được đại khai nhãn giới. Phòng họp ngay xéo trước cửa phòng tôi. Ông chú giám đốc tín dụng đầu trọc tự nhiên đập bàn đứng dậy blah blah cái gì đó. Tôi dỏng tai lên nghe. Bà chị giám đốc pháp lý lạnh lùng cười khẩy nói blah blah gì đó. Chà, ai cũng trở mặt. Tôi nghĩ bụng, để coi Gustaf nhà tôi trở mặt thì ra cái gì. Ngóc đầu lên rình một hồi, chỉ thấy cái lưng anh vẫn im lìm như vậy, chẳng động đậy gì sất. Những người khác trong phòng họp vẫn cãi nhau khí thế. Năm phút sau, ông chú tín dụng mở cửa đi ra, mặt hằm hằm. Bà chị pháp lý và anh giám đốc nhân sự lục đục theo sau. Gustaf ra cuối cùng, vẻ mặt chẳng có gì thay đổi, nhìn tôi cười một cái, xong mở cửa phòng ra, lấy cái bể cá tôi tặng đem đi thay nước. Tôi trố mắt. Anh ngồi trong văn phòng gọi điện thoại cho tôi: “Em nhìn cái gì, làm việc đi.” Tôi thì thầm vô ống nghe: “Cái gì rầm rầm vậy anh? Sao mặt anh đơ ra vậy? Hay bị đuổi việc rồi? Mới về nước chưa được một tháng mà.” Anh cười. Tôi không cần ngước lên cũng biết anh đang nhìn tôi qua cửa kính. Thôi được rồi, tối về nói chuyện.

 

Tôi nằm è ra giường. Gustaf cười, đứng ở cửa phòng tắm đánh trống lảng: “Ăn xong đừng có nằm như vậy, nói hoài không nghe là sao hả?” Hừ. Tôi chạy tới ôm ôm: “Anh.”Gustaf xoa đầu tôi “Ừm.” “Anh.” Lại “ừm.” “Anh hết thương em rồi phải không?” “Có đâu, anh thương em nhất nhà.” “Vậy anh kể đi.” Anh nhéo nhéo má tôi, kể. Đại khái là bên tín dụng đang muốn làm bancassurrance, mà bên pháp lý không chịu, chửi nhau ầm trời. Gustaf đứng giữa. “Thì vậy thôi. Anh ngồi nghe người ta chửi nhau xong rồi thì xách đít đi ra. Suy nghĩ coi kiếm chỗ nào mua lại con cá màu vàng thả vô bể cho có bạn, con cũ chết mất rồi.” Chắc lúc đó mặt tôi nó phải đần độn lắm, anh mới buông lời vàng ngọc: “Sau này nếu đồng nghiệp có tranh chấp, em đừng có xen vào, phải be cool, cái gì không liên quan thì đừng có tỏ vẻ quan tâm, không được để người ta lôi kéo, biết chưa?”

 

Sau đó, tôi để ý thấy bên tín dụng với bên pháp lý như nước với lửa, bên nhân sự phải  khuyên can này nọ cả tháng trời mới ổn thỏa. Ai cũng vô cùng căng thẳng, tình hình vô cùng nguy hiểm, duy chỉ có bạn Gustaf nhà tôi vẫn mặt không đổi sắc, một tuần hai lần đi thay bể cá đều đặn. Chà. Tôi ngậm ngùi viết lời vàng ngọc của anh vô trang đầu sổ tay, làm bài học số hai.

 

Thương trường như chiến trường, quả thực vô cùng nguy hiểm.

 

 

Gustaf đi công tác. Tối thứ sáu thần thánh đi làm về ăn uống, dọn dẹp, xem phim xong, ngồi skype với anh tôi than thở.

“Chán quá.”

Anh đang viết email với nhân viên, nhìn vô hình tôi một chút xíu:

“Em không đọc truyện nữa à?”

“Em chán.”

Anh ngừng đánh máy, nhìn vô tôi. Bình thường anh đều để cái mặt tôi ở góc trên bên phải màn hình.

“Vậy em chơi audition đi.”

Thỉnh thoảng tôi rảnh rỗi nhàm chán vẫn lôi thói quen cũ từ hồi còn sinh viên ra đập phá bàn phím, nhân tiện chọc ghẹo thanh thiếu niên.  Có điều vì tôi đã không còn là tôi pro của ngày xưa nữa, nhân vật của tôi lên level 47 cách đây bốn năm rồi, tới giờ đã đủ điểm kinh nghiệm làm nhiệm vụ, mà tôi gà quá rồi, không có exp chơi cũng chán. Tôi nằm dài lên bàn làm nũng với anh:

“Em đói”.

 Gustaf nhà tôi rất khó tính, à không, rất nguyên tắc, muốn tôi một ngày ăn ba bữa, hạn chế ăn vặt, nhất định không được ăn đêm vì sợ tôi đau dạ dày.

“Em uống sữa đi. Sao hồi nãy mới ăn đó mà đói rồi?”

“Gustaf.”

 Anh không thèm nhìn qua tôi nữa, chỉ “ừm.”

“Em muốn ăn dưa hấu.”

 “Không được. Em muốn à? Anh không ở nhà.”

Tôi nhíu mày. Ăn nhậu gì với nhau trời?

Gustaf hình như tắt mấy cửa sổ (đoán là email), phóng to bản mặt tôi ra, có thể thấy qua mắt kính của anh.

“Em nói với anh là buổi tối ăn dưa hấu thì em sẽ muốn. Anh không có nhà làm sao giải quyết? Rồi làm sao em đi ngủ?”

Tôi, tôi, tôi... đỏ mặt.

“Muốn... gì chứ...”

“Em nói với anh chuyện này có gì đâu mà ngại.”

Tôi cảm giác được bản mặt dày của mình nóng lên.

 “Em... có nói là em muốn đâu.”

“Chứ sao em đòi ăn dưa hấu?”

“Ai đồn với anh là ăn dưa hấu thì muốn?”

Gustaf khoanh tay lại, ngồi dựa vào lưng ghế, mở miệng tính nói lại thôi. Chắc đang lựa từ ngữ. “Ừm. Em nói. Mấy chuyện này chỉ có em đồn với anh thôi.”

Tôi lại đỏ mặt. Dạo này tôi thỉnh thoảng đọc ba cái báo lá cải lá dứa cũng hay tường thuật với anh, kiểu như đàn ông châu Phi bao nhiêu cm, châu Âu bao nhiêu cm, châu Á thì sao... Có lần chắc bị con Phương nhập nên còn hỏi anh bao nhiêu nữa... Hình như mặt tôi nóng lắm rồi. Tôi hỏi Gustaf:

“Anh thấy em rõ không?”

Anh cười: “Có, mặt em có đỏ.”   

Tôi rất quê. Nghĩ đi nghĩ lại, không hề có ấn tượng cái vụ ăn dưa hấu mà muốn... tôi google một hồi, không thấy gì, quái. Nơi cung cấp tri thức bất tận về mấy cái vụ này cho tôi chỉ có từ đây mà ra thôi. Tôi cãi chày cãi cối: “Hay là anh ở bên ngoài nói chuyện với cô nào, nhất định em chưa hề nói với anh chuyện này, em còn không biết nữa kìa.”

Gustaf gật đầu. “Ừm. Anh biết rồi. Chắc anh nhớ lộn.”

Tôi khịt mũi: “Mai mốt về em xử lí anh.”

Anh cười: “Được rồi. Em đi ngủ đi. Anh về rồi giải quyết.”

Một tuần sau, bạn trẻ Gustaf về nhà, mua cho tôi nước hoa La petite robe noir. Tôi thích vô cùng. Gustaf đem xịt xịt lên người tôi mấy cái, tận tình kéo tôi vô phòng ngủ. Một lúc sau tôi nói:

“Em vẫn chưa xử lí anh vụ dưa hấu. Em ghen. Ai mà dám nói với anh chuyện đó chứ.”

Gustaf vòng tay để tôi nằm gối lên ngực anh, mắt nhắm mắt mở nói: “Ừm, có mình em à. Anh giải quyết xong rồi đó.”

Lại vu khống nữa. Sao lần trước nhận tội rồi mà trời. “Sao lần trước anh nói anh nhớ lộn?”

Gustaf hôn tôi một cái, lấy tay vuốt vuốt má tôi: “Có lần em share trên facebook của em là trong tình yêu, đàn ông phải chọn giữa be happy và be right.”

“Rồi sao?”

“Em không thấy là anh chọn cái trước hả? Ừm, được rồi, để anh chọn lại cho em coi.”

Gustaf “chọn” lại một lần nữa, sau đó tôi thiếp đi, sáng mở mắt ra thấy anh đã xếp đồ vô tủ gọn gàng, đang khều khều tôi. Thấy tôi mở mắt ra, anh nói: “Anh vẫn đang chọn, em thấy chưa?”

Được một lúc, anh lại nói: “Anh mới đi siêu thị, mua cho em trái dưa hấu.”  

Bài học rút ra của tôi hôm nay là: nói chuyện với anh, thỉnh thoảng không cần đúng cũng được, vì đúng hoài... mệt quá. 

< Chương trước
Não Cá

Tạo ngày 14/06/2017, Cập nhật ngày 14/06/2017

3

awesome

0

nice

2

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote