Chương 75: Rắn độc

Kẻ xuất hiện bên hồ Vọng Nguyệt chính là nỗi canh cánh trong lòng Trịnh Minh Nguyệt. Nàng ta đã cho Hải Yến đi nghe ngóng thử khắp nơi, nhưng Lâm Vũ Linh biết mình thấp cổ bé họng nên giả câm giả điếc, không dại dột tố giác lung tung khiến Hải Yến không có cách nào để điều tra ra được. Cho đến ngày hôm nay, khi Huyên dùng đủ mọi cách để dụ Trịnh Minh Nguyệt khai ra ba chữ “hồ Vọng Nguyệt”, nàng ta mới hối hận vì khi xưa đã không lưu tâm đến Lâm Vũ Linh.

Huyên cũng thầm khâm phục Lâm Vũ Linh giấu chuyện quá kĩ. Nếu không xảy ra chuyện ngày hôm nay, có lẽ nàng ta cũng không chịu tiết lộ với Huyên nửa lời.

“Vậy còn thứ mà cô đã ném xuống nước?”

Trịnh Minh Nguyệt vẫn bám lấy Huyên không chịu buông. Thứ chứa trong chiếc bao đó không giống với một bộ xương khô. Mà vải độn thì càng không thể gây ra tiếng động lớn đến vậy.

“Cô đã bao giờ nghĩ đến muối chưa?” Huyên nhẹ nhàng đáp. Nàng biết Trịnh Minh Nguyệt muốn được thua tâm phục khẩu phục. “Muối tan trong nước, có cũng hóa thành không. Chỉ tiếc cho một hồ nước đẹp, chỉ vì dính phải những thứ bẩn thỉu mà phải thay dòng.”

Muối tan trong nước…

Tên thái giám Lý Quý kia “lọt vào mắt xanh” của Trịnh Minh Nguyệt đúng lúc nàng ta đi tới cung Thọ Am?

Hóa ra sự dông dài thừa thãi của Lê Tuyên Kiều đều có mục đích cả!

Lúc bước đến chỗ Lê Tuyên Kiều, ánh mắt của Trịnh Minh Nguyệt u ám hệt như bầu trời sắp nổi giông tố. Nàng ta không kiêng nể đám người Nguyễn Nhã Liên đang đi đằng sau mà rít lên:

“Lẽ ra ta không nên tin lời của kẻ giả dối như ngươi!”

Nếu Trịnh Minh Nguyệt không quá tin tưởng vào dã tâm của Lê Tuyên Kiều, biết đâu nàng ta sẽ không thua đau đớn như thế!

Lê Tuyên Kiều thản nhiên quay đầu lại. Bộ dạng giãy chết của Trịnh Minh Nguyệt khiến nàng ta cảm thấy thật nực cười. Mỹ nhân hoa ngọc lấy khăn tay che trước mặt, giống như phía trước là một thứ gì đó ghê tởm lắm. Nàng ta cẩn thận lùi ra khỏi tầm với của Trịnh Minh Nguyệt rồi mới nói:

“Ta có nói rằng sẽ ủng hộ ngươi sao?”

Trịnh Minh Nguyệt nheo mắt nhớ lại.

Vốn dĩ ván cờ của cô và Nguyễn sung nghi không liên quan tới ta, nhưng nếu bắt buộc phải lựa chọn một người, ta vẫn muốn chọn cô hơn…

Ả còn dám chối?

Lê Tuyên Kiều biết Trịnh Minh Nguyệt đang nghĩ tới điều gì nên bật cười giải thích:

“Đúng là khi ấy ta nói muốn chọn ngươi, nhưng là chọn ngươi làm kẻ thất bại, hiểu chưa hả?”

Tuy Lê Tuyên Kiều không ưa Huyên nhưng nàng ta càng không ngu ngốc về hùa với Trịnh Minh Nguyệt. Kẻ khôn ngoan phải biết ai mới là chủ nhân đích thực của hậu cung này. Đừng nói là thực hiện một liên hoàn kế quanh co phức tạp, cho dù Trịnh Minh Nguyệt chỉ để lộ một ánh mắt khác thường trước mặt Tư Thành, nàng ta cũng khó được yên ổn. Với tính cách của Tư Thành, nếu hắn giao vụ án này cho ai thì kẻ đó mới là người bị hắn tuyên án tử. Bản thân Lê Tuyên Kiều từng nếm trái đắng trong vụ án của Quách Liễu nên nàng ta hiểu rõ phép thử này hơn ai hết. Chính vì thế nên khi thư ngỏ của Huyên vừa gửi đến cung Thọ Am, Lê Tuyên Kiều liền gật đầu hợp tác không chút do dự.

Vậy đó. Cung phi đấu nhau, sao có thể đấu thắng được đương kim hoàng thượng!

Tiếng cười của kẻ thua cuộc sao nghe não lòng…

Nắng chiếu mặt hồ lấp lánh như ngọc. Kịch đã hạ mà lòng người vẫn chênh vênh.

Vì chuyện thả người ra khỏi hình lao mà Lê Tuyên Kiều và Huyên đều bị hoàng thượng nghiêm khắc trách phạt và phải đóng cửa hối lỗi ba ngày. Lương Túy sảnh bị niêm phong. Hậu cung trở nên yên ắng lạ thường sau bão tố. Thậm chí, đến kẻ như Hạ Diệp Dương cũng bắt đầu biết sợ.

Lý Quý và Nguyệt Hằng đều được thả về Nhữ Hiên các khi trời vừa sẩm tối. Vai diễn của Lý Quý đã tròn. Vết thương trên tay Nguyệt Hằng cũng được Từ Trọng Sinh đắp thuốc cẩn thận, ước chừng không lâu sau sẽ khỏi. Nhưng uổng cho Nguyệt Hằng hao tâm tổn trí diễn khổ nhục kế để giúp Huyên, cuối cùng nàng ta lại bị quở trách một trận vì tội không biết tự lượng sức mình. Thường thì có ai vui khi mình bị mắng, ấy vậy mà Huyên càng mắng, Nguyệt Hằng càng hớn hở ra mặt.

“Lệnh bà đừng giận, con nghiêm túc thật mà. Lệnh bà tai qua nạn khỏi là con vui lắm rồi!

Thấy Huyên trừng mắt với mình, Nguyệt Hằng vội lấy tay che miệng mà quên mất rằng hai tay mình đang bị quấn băng kín mít.

“Hơn nữa…” Nàng ta lụng bụng nói tiếp: “Con rất hối hận vì đã hiểu lầm lệnh bà. Lúc lệnh bà dặn rằng nếu Trịnh thứ nhân dùng hình thì con cứ việc nhận tội, con… con tưởng rằng lệnh bà không cần con nữa…”

Lí do Nguyệt Hằng đưa ra khiến Huyên dù giận lắm cũng phải bật cười.

“Đừng lẻo mép nữa! Giả dụ lần này Từ thái y không đứng ra nói giúp, để xem trò khỉ này của cô có qua mắt nổi mọi người không?”

Nàng bực mình gõ đầu Nguyệt Hằng một cái nhưng trong lòng cũng an tâm phần nào. Cào tay ăn vạ, kẻ nhát gan như Nguyệt Hằng sao dám cào sâu!

Biết Nguyễn sung nghi không muốn đùa nên Nguyệt Hằng vội nín. Nàng ta đánh bạo đến trước mặt Huyên rồi phụng phịu hỏi:

“Có điều này con vẫn không hiểu. Lệnh bà luôn nói với con rằng Lê chiêu nghi là rắn độc, thế nhưng lần này, lệnh bà lại nhờ rắn độc cứu con ra khỏi hình lao…”

Trong một căn phòng cách Nhữ Hiên các khá xa, Vĩnh Lạc quận chúa đang lúi húi thắp lên một ngọn nến. Không giống với Lưu Tích Nguyên, nàng ta luôn chán ghét bóng tối tịch mịch. Đợi khi căn phòng sáng bừng ánh nến, Vĩnh Lạc mới khoan khoái tắt cây đóm trong tay mình đi.

Nguyễn sung nghi à Nguyễn sung nghi, một chén trà để thử võ công vẫn chưa đủ sao? Hay cô cho rằng Thanh Ngọc có chuyện khuất tất thì sẽ không dám chấp nhận lời thỉnh cầu của cô? Nếu thế thì cô quá ngây thơ rồi! Cách tốt nhất để che giấu một bí mật là đừng bao giờ để người khác biết rằng có bí mật đó tồn tại. Chắc cô cũng không ngờ Thanh Ngọc dám xách kiếm vào hình lao cứu người phải không?

Vĩnh Lạc quận chúa luôn hiểu toan tính của Huyên hơn chính nàng tưởng.

Một ngày dài sắp khép lại. Nụ cười trên môi giai nhân vẫn tươi tắn như thuở nào.

Vĩnh Lạc quận chúa đã đúng. Không phải vô duyên vô cớ mà Huyên lại nhờ đến sự giúp đỡ của chủ tớ Lê Tuyên Kiều. Khiêu khích Trịnh Minh Nguyệt chỉ là chuyện nhỏ. Thái Thanh Ngọc mới là mục tiêu chính. Kẻ có tật ắt sẽ giật mình. Chỉ cần cung Thọ Am vòng vo từ chối, Huyên sẽ có lí do để tin rằng căn cơ võ công của Thanh Ngọc không chỉ đơn giản như lời kể của Lê Tuyên Kiều. Để rồi cuối cùng, sự nhiệt tình của Thanh Ngọc khiến Huyên phải hoài nghi chính điều mà nàng đã từng tin tưởng.

Trong khi đó, Nguyệt Hằng vẫn mơ màng nhớ lại tình cảnh trong hình lao, Thanh Ngọc đứng trước cửa phòng giam, bí ẩn và mê hoặc chẳng khác gì tiên phật hiển linh.

“Lúc nghe mọi người đồn đại về chuyện bắt rắn, con vẫn nửa tin nửa ngờ vì dù sao, chị Thanh Ngọc cũng là phận đàn bà con gái. Nhưng giờ thì con tin rồi. Người ta đúng là con nhà võ có khác, đến ngục tốt trong hình lao cũng chẳng phải đối thủ…”

Không đợi Nguyệt Hằng kết thúc bài diễn văn ca ngợi, Huyên cũng biết phép thử này đã thất bại. Dù cố tình hay vô ý, Thanh Ngọc cũng không bao giờ để một người như Nguyệt Hằng nắm được điểm yếu của mình. Trừ khi…

Huyên tự lắc đầu rồi thu tầm mắt khỏi Nguyệt Hằng. Không thể nào!

Nàng tạm gác những trăn trở không hồi kết ấy sang một bên và bảo Nguyệt Hằng trải chăn màn để mình đi ngủ. Trải qua một ngày cân não với Trịnh Minh Nguyệt và Lê Tuyên Kiều, điều mà Huyên khao khát nhất cũng chỉ bình dị như một giấc ngủ mà thôi.

Nến vụt tắt khi mõ khuya vừa điểm nhịp. Giấc mộng xưa ru ai đó mơ màng.

Những ô sáng trên nền đất khẽ khàng dịch chuyển từng chút một. Trịnh Minh Nguyệt thờ ơ lắng nghe từng tiếng kẽo kẹt phát ra từ phía cửa phòng giam. Ai đến thì cũng như nhau cả thôi. Từ ngày bị đày đọa trong chốn ngục tối, nàng ta đã không còn quan tâm đến chuyện được mất nữa rồi.

“Tiệp dư muốn hỏi gì thì cứ hỏi nhé, chúng con xin ra ngoài chờ ạ.”

Tiếng thỏ thẻ của ngục tốt đối với người mới đến giục Trịnh Minh Nguyệt uể oải nhìn lên. Qua làn tóc rối bù vương trước trán, suýt nữa Trịnh Minh Nguyệt đã không nhận ra người con gái từng ôm bụng khóc ngất vì mất con ấy.

Hình lao là nơi đầu tiên Lâm Vũ Linh tìm đến sau khi bình phục. Nỗi đau mất con đã thôi lẩn khuất trong đôi mắt trầm lặng. Bờ vai gầy gò ấy đã ngừng run lên từng cơn vì bi thương. Lâm Vũ Linh đến hình lao không ồn ào như Lê Tuyên Kiều, thậm chí còn từ tốn cảm ơn cả ngục tốt đã dẫn đường cho mình, vậy mà lúc nàng ta kéo ghế ngồi xuống trước mặt, chẳng hiểu sao, Trịnh Minh Nguyệt lại thấy rét lạnh trong lòng. Kẻ ở mãi trong chốn tối tăm thì sẽ quen dần với bóng tối. Dù Lâm Vũ Linh đã cố tình chọn nơi khuất sáng nhất thì Trịnh Minh Nguyệt vẫn nhận ra vẻ âm u trong mắt đối phương.

Trịnh Minh Nguyệt cố nén sự buồn bực để buông một câu khinh bạc:

“Hai tuần rồi, ta còn tưởng ngươi không đến.”

“Thần thiếp phải đến để bày tỏ sự ngưỡng mộ với kẻ dám cả gan mưu hại hoàng tự chứ!”

Chất giọng khàn khàn của Lâm Vũ Linh vang lên, tuy không mềm mại nhưng lại đồng điệu với bóng tối trong hình lao một cách lạ kì. Chất giọng ấy dễ khiến người ta liên tưởng đến việc Lâm Vũ Linh đã khóc nhiều quá, khóc đến lạc cả giọng, nhưng Trịnh Minh Nguyệt thì lại chỉ nghe thấy sự mỉa mai sâu cay trong đó. Chẳng phải vô tình mà Lâm Vũ Linh lại thay hai chữ “con mình” bằng “hoàng tự”. Giết người vốn đã là tội chết, mưu hại hoàng tự càng là tội danh tru di cửu tộc! Nàng ta muốn ép Trịnh Minh Nguyệt đến đường cùng.

“Ngưỡng mộ?” Trịnh Minh Nguyệt gằn giọng cười khẩy. “Bây giờ ta mới biết Lâm tiệp dư cũng biết nói đùa đấy! Tiệp dư đang được lòng người ủng hộ, trong khi ta chỉ là một tội nhân bị đày đọa nơi ngục tối, ta có gì đáng để tiệp dư ngưỡng mộ chứ?”

Đáp lại sự khinh bạc của Trịnh Minh Nguyệt, Lâm Vũ Linh vẫn lạnh tanh, và cái cách nàng ta gọi đối phương theo địa vị cũ thì càng không dễ nghe chút nào.

“Thần thiếp nói thật thì tu dung lại không tin. Tu dung là người đầu tiên có thể hại chết một đứa trẻ mà không cần trực tiếp nhúng tay vào bất cứ chuyện gì. Mạng người quý hơn châu ngọc, chỉ có mình tu dung là dám coi mạng người như cỏ rác, thích thì giữ lại, không thích thì bỏ đi. Trọng hình của cai ngục ghê gớm là thế mà vẫn không thể khuất phục được tu dung… So với trăm người trong hậu cung, tu dung khác biệt như vậy, chẳng lẽ thần thiếp không được phép tỏ lòng ngưỡng mộ hay sao?”

Trịnh Minh Nguyệt chỉ nhận tội giết chết thái giám mua cốm chứ nhất quyết không chịu nhận tội mưu hại hoàng tự. Nàng ta cho rằng Lâm Vũ Linh đang khiêu khích mình nên nín lặng không đáp.

“Nhưng đáng tiếc, có một số người lại không học được đức tính kiên định của tu dung. Hải Yến rất sợ trượng hình, mà Thu Quế…” Lâm Vũ Linh ngừng lại một lát rồi thở dài. “… e rằng tu dung không muốn biết lúc được gặp cha mẹ già, ả ta đã khóc to như thế nào đâu.”

Ánh mắt của Trịnh Minh Nguyệt chợt mở to nhìn Lâm Vũ Linh. Hai hàm răng của nàng ta cắn chặt vào môi, để lộ rõ ở khóe miệng một vệt máu vẫn chưa khô hẳn. Lâm Vũ Linh vờ như không để ý đến điều ấy. Nàng ta rời khỏi ghế và bước đến gần Trịnh Minh Nguyệt hơn một chút:

“Thần thiếp vẫn luôn tự hỏi vì sao Thu Quế lại phản bội Nguyễn sung nghi để bênh vực một kẻ xa lạ. Tư cách của tu dung không đáng để ả ta phải đánh cược tính mạng như thế. Nhưng chính bệ hạ đã khiến lòng thần thiếp sáng tỏ, rằng nếu cha mẹ của Thu Quế nằm trong tay gia nhân nhà họ Trịnh thì lòng trung thành ấy hoàn toàn có lí do để tồn tại.”

Tuy Trịnh Minh Nguyệt đã bị bắt nhưng có những chuyện vẫn chưa kết thúc, mà điển hình là sự trung thành ngớ ngẩn của Thu Quế. Rõ ràng ả biết mình đã bị Trịnh Minh Nguyệt thẳng tay vứt bỏ, vậy mà đến phút cuối, ả vẫn phản bội Huyên để bảo vệ kẻ muốn giết mình. Cách hành xử đầy mâu thuẫn ấy khiến Tư Thành cứ thắc mắc mãi. Ngay buổi tối hôm ấy, hắn cử người ra ngoài cung điều tra và nhờ đó mới phát hiện được căn nguyên thực sự.

Thì ra cha mẹ của Thu Quế đang nằm trong tay nhà họ Trịnh!

Cha của Trịnh Minh Nguyệt là thuộc hạ tâm phúc dưới trướng Lê Lăng. Bản thân nàng ta cũng nhận lão thái úy là cha nuôi. Không biết trong mối quan hệ chóng vánh giữa Lê Lăng và Trịnh Minh Nguyệt, rốt cuộc ai đang lợi dụng ai, ai muốn thí mạng ai, nhưng dựa theo kết quả điều tra của Lưu Sở báo về, Tư Thành biết cả hai nhà Lê - Trịnh đều không nên tồn tại nữa rồi.

Một năm, Tư Thành cho Lê Lăng một năm, cuối cùng lão vẫn chạm vào giới hạn của hắn.

Giờ ngọ ngày hôm sau, lệnh vua truyền xuống, lập tức phong tỏa nhà họ Trịnh và phủ quan thiếu úy. Còn ở trong hình lao, nếu Trịnh Minh Nguyệt vẫn cứng đầu không nhận tội thì cai ngục được tùy ý dùng trọng hình!

Chuyện xấu ngoài cung bị bại lộ. Hai nhà Lê - Trịnh sụp đổ. Chưa bao giờ Trịnh Minh Nguyệt cảm thấy sợ hãi bóng tối trong hình lao như thế. Nàng ta những tưởng cha nuôi sẽ có cách cứu mình ra ngoài, nhưng thực tại trước mắt cứ bị bóp nát từng chút, từng chút một, để khi nàng ta mở mắt ra, mộng tưởng ấy đã hoàn toàn tan biến thành tro bụi.

Hết thật rồi…

“Tu dung sợ gì chứ?” Lâm Vũ Linh hả hê ngắm nhìn sự bất an trong mắt Trịnh Minh Nguyệt. “Tu dung đã hại chết con của thần thiếp. Người nên sợ không phải là thần thiếp sao?”

“…”

“Thần thiếp biết mình xuất thân từ phận tôi đòi thấp kém nên trước giờ không dám mộng tưởng quá xa vời. Những năm qua, thần thiếp luôn né tránh mọi chuyện thị phi, ai nói gì, làm gì thần thiếp cũng mặc kệ, chỉ mong sao có được một cuộc sống yên ổn cho qua ngày đoạn tháng. Nhưng hóa ra hai chữ yên ổn ấy chỉ là do thần thiếp tự huyễn hoặc bản thân. Tu nghi chính là người đã dạy cho thần thiếp hiểu rằng, đối với những kẻ đã chướng tai gai mắt mình, dù mình có né tránh bao nhiêu cũng vô ích.”

Đôi khi, hi vọng có thể khiến con người ta yếu đuối hơn. Sự mất mát, dù hiểu theo bất cứ hàm nghĩa nào, lại khiến con người ta bất cần đến lì lợm. Giờ phút này, Trịnh Minh Nguyệt không sợ án tử nữa. Nàng ta chỉ cảm thấy mọi thứ thật nực cười, ngay cả Lâm Vũ Linh cũng thật nực cười.

“Không có lửa làm sao có khói? Ngươi nghĩ rằng đang yên đang lành, ta lại thích đi gây chuyện với ngươi để chọn đường chết sao?” Trịnh Minh Nguyệt tự hỏi rồi tự lắc đầu. “Cả hai chúng ta đều hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra bên hồ Lạc Thủy vào đêm giỗ đầu của Nguyễn sung nghi. Ngươi đã có gan giết chết tên thị vệ đó, có lí nào ngươi chịu bỏ qua cho ta! Ta biết ngươi giả câm giả điếc chỉ vì muốn chờ Nguyễn sung nghi của ngươi trở về, muốn chờ đến lúc sinh con và bản thân đủ lông đủ cánh, đến lúc ấy, ngươi sẽ quay lại tố cáo ta. Lâm Vũ Linh, ngay từ lúc ngươi thế mạng cho Nguyễn Nhã Liên, cả hai chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi!”

Hai chân mày của Lâm Vũ Linh khẽ nhíu lại. Kí ức ê chề của ngày ấy lại hiện về trong tâm trí của nàng ta, hệt như một ngọn lửa ma mãnh, càng cố dập tắt lại càng bùng lên dữ dội.

“Hóa ra kẻ sai khiến tên thị vệ hôm ấy chính là ngươi?”

“Đương nhiên là ta.” Trịnh Minh Nguyệt vô thức nhắc lại. “Người mà ta muốn hạ bệ là Liên tiệp dư. Ai bảo ngươi chen chân vào, khiến bao nhiêu sự sắp đặt của ta đều đổ hết xuống sông xuống biển? Trước là chuyện thái giám mua cốm, giờ là chuyện bên hồ Lạc Thủy, Lâm Vũ Linh, ngươi không biết ta chướng mắt với ngươi như thế nào đâu…” Trịnh Minh Nguyệt đang đà nói chợt ngừng lại. Nàng ta cảm thấy có gì đó không đúng lắm. “Chẳng lẽ ngươi vẫn chưa biết chân tướng chuyện này?”

Lâm Vũ Linh lắc đầu. Nếu biết lại là Trịnh Minh Nguyệt, nàng ta đã chẳng nhẫn nhịn đến bây giờ!

Sự tĩnh lặng trong mắt Trịnh Minh Nguyệt thoáng chốc đã chuyển thành vẻ hoang mang tột độ. Lâm Vũ Linh không biết về người đã sai khiến thị vệ lăng nhục nàng ta, vậy thì nỗi sợ hãi mà Trịnh Minh Nguyệt tìm mọi cách để né tránh rốt cuộc từ đâu mà có?

Người khôn ngoan cần biết kẻ thù đích thực của mình là ai. Lê Tuyên Kiều chẳng qua chỉ đang đục nước béo cò. So với một Lâm Vũ Linh đang ghi hận trong lòng, ả ta chẳng là gì cả…

“Thế Tử không thắc mắc rằng Vĩnh Lạc đã nói gì mà có thể dụ dỗ được Trịnh Minh Nguyệt xuống tay hại đứa con trong bụng Lâm Vũ Linh sao?”

Lưu Tích Nguyên vừa nói vừa cầm dao đẽo lại phần đầu tượng gỗ cho tròn hơn. Dạo gần đây rảnh rỗi, hắn thường đem tượng gỗ ra đục đẽo, đẽo nhiều đến mức quen tay, trong rương đồ của hắn đã có gần chục bức tượng gỗ rồi. Người thanh niên bên cạnh Lưu Tích Nguyên thì lại không nhàm chán như vậy. Thứ duy nhất thu hút được sự chú ý của hắn là bàn cờ với hai quân trắng đen được dàn trải khá ngẫu hứng.

Những lúc Lưu Tích Nguyên mải đẽo tượng, Quận Ai Thế Tử lại tự mình chơi cờ. Hắn tự mình điều khiển đường đi nước bước cả hai quân trắng và đen, nhưng lạ ở chỗ, ván cờ của Quận Ai Thế Tử không bao giờ kết thúc nhanh chóng. Quân trắng quân đen cứ như kỳ phùng địch thủ, giằng co hồi lâu mới tàn cuộc, thế cục sinh động đến nỗi không ai nghĩ đó là một người thao túng thành.

“Ta chỉ quan tâm kết cục, không quan tâm đến quá trình.” Quận Ai Thế Tử dùng tay đẩy một quân tốt lên phía trước. “Mặc dù có thể lợi dụng nỗi sợ hãi của con người để sai khiến họ hành động theo ý mình, cách làm này của Vĩnh Lạc rất đáng cho chúng ta học hỏi.”

Lưu Tích Nguyên đặt bức tượng gỗ xuống và thủng thẳng mỉm cười. Vĩnh Lạc quận chúa chưa bao giờ khiến hắn thất vọng. Và cũng giống như Quận Ai Thế Tử, Lưu Tích Nguyên khá hài lòng về cách Vĩnh Lạc mượn dao giết người. Kẻ làm điều ác thường sợ bị người khác trả thù. Tâm lí muốn che giấu tội ác dễ khiến người ta nóng nảy mất khôn. Trịnh Minh Nguyệt lại là một kẻ liều lĩnh. Chỉ cần khiến nàng ta tin vào sự uy hiếp của Lâm Vũ Linh, nàng ta sẽ tự tìm cách trừ khử mầm họa này thay bọn họ.

Trịnh Minh Nguyệt vẫn nhớ như in tiếng cười lanh lảnh của người con gái đó lúc nàng ta nói rằng Lâm Vũ Linh đang trù tính kế hoạch để trả thù mình. Bình sinh nàng ta không phải kẻ dễ bị lừa phỉnh, nhưng chính vì nụ cười ấy quá mức tự tin, quá mức ngạo nghễ, khiến nỗi sợ hãi vẫn tiềm ẩn trong tâm khảm của Trịnh Minh Nguyệt mới theo đó mà trỗi dậy. Nàng ta đã bị nụ cười khiêu khích làm cho mù quáng. Thay vì suy xét xem vì sao người con gái đó lại biết chuyện bên hồ Lạc Thủy, tất cả những gì Trịnh Minh Nguyệt có thể nghĩ đến là một kế hoạch hoàn hảo để đối phó với Lâm Vũ Linh, đồng thời kéo cả Nguyễn sung nghi xuống bùn. Khống chế Thu Quế, lập liên hoàn kế nhằm vào chủ tớ Nguyễn sung nghi, Trịnh Minh Nguyệt tưởng đâu mình là kẻ chơi cờ, để rồi, khi ván cờ đã hạ, nàng ta mới biết hóa ra mình chỉ là một quân tốt thí mạng mà thôi!

Nhưng… kẻ thao túng bàn cờ sao có thể là người con gái có cái tên rất đep đó? Chẳng lẽ mấy năm qua, tất cả bọn họ đều đã nhầm lẫn thật rồi sao?

Vì mải mê suy nghĩ nên Trịnh Minh Nguyệt không để ý rằng Lâm Vũ Linh đã bước đến bên cạnh mình tự lúc nào. Những lời lảm nhảm của nàng ta khi lọt vào tai Lâm Vũ Linh thì đã chẳng tròn nghĩa. Lâm Vũ Linh không hiểu điều gì có thể khiến Trịnh Minh Nguyệt suy sụp tinh thần nhanh đến vậy, càng không hiểu “cô ta” mà Trịnh Minh Nguyệt đang lẩm bẩm nhắc đến là ai, hoặc cũng có thể, nàng ta chẳng cần quan tâm đến điều ấy. Điều duy nhất Lâm Vũ Linh quan tâm là Trịnh Minh Nguyệt, kẻ đã tước đoạt hi vọng của nàng ta không chỉ một lần.

“Đừng sợ! Thần thiếp sẽ không làm tu dung đau đâu.” Chất giọng mỏng như tơ, nhẹ nhàng quấn lấy tâm trí của Trịnh Minh Nguyệt và siết chặt từng chút một. “Thần thiếp thực sự rất căm hận kẻ đã sai khiến tên thị vệ bên hồ Lạc Thủy. Bao lâu nay, thần thiếp vẫn luôn âm thầm tìm kiếm kẻ đó, nhưng nếu kẻ đó chính là tu dung thì thần thiếp lại phải nói lời cảm tạ rồi.”

Trịnh Minh Nguyệt trân trối nhìn Lâm Vũ Linh. Chẳng hiểu sao, càng lúc, nàng ta càng cảm thấy bản thân mình ngu ngốc hơn, mà mọi thứ xung quanh nàng ta, cứ ngày một đáng sợ.

“Tu dung có biết vì sao nửa năm trước bệ hạ lại sủng hạnh thần thiếp không? Vì sau khi bị tên thị vệ đó lăng nhục, thần thiếp đã trở về Nhữ Hiên các để kết liễu đời mình. Thần thiếp là người của Nhữ Hiên các, chết cũng phải chết ở Nhữ Hiên các. Nhưng trời xanh không toại nguyện cho thần thiếp. Thần thiếp đã quên rằng bệ hạ cũng là một người thích ôm những hoài niệm, mà ngày hôm ấy lại là ngày giỗ của Nguyễn sung nghi…”

“…”

“Lúc ấy bệ hạ bị trúng mê dược của Quách Liễu nên không nhận ra thần thiếp. Nhưng ngài vẫn luôn có giới hạn của ngài.” Lâm Vũ Linh ghé sát đến nỗi Trịnh Minh Nguyệt có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của đối phương phả vào mặt mình. “Để tu dung uổng công bày mưu tính kế rồi, bởi đứa trẻ trong bụng thần thiếp vốn không phải huyết mạch của hoàng thất!”

 

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/12/2017

6

awesome

0

nice

10

loved!

0

lol!

0

funny

3

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote