Chương 74. Lật ngược thế cờ

Huyên những tưởng có thể dùng ơn cứu mạng để khiến Thu Quế khai nhận mọi chuyện, và quả thực đêm qua ả ta cũng đã hứa hẹn rất nhiều về điều đó. Nhưng non sông dễ đổi, bản tính khó rời. Rốt cuộc Thu Quế vẫn hiện nguyên hình là một kẻ tráo trở. Ả thao thao bất tuyệt kể chuyện Huyên nhờ chủ tớ Lê Tuyên Kiều cứu Nguyệt Hằng ra khỏi hình lao, chuyện Huyên đã dụ dỗ ả ta “hãm hại” Trịnh Minh Nguyệt… tất cả, chỉ trừ chuyện ả đến Lương Túy sảnh và bị Trịnh Minh Nguyệt tử tế tặng cho bánh có độc.

Từ Trọng Sinh nhìn ả cung nữ y từng cứu tối qua mà cảm thấy trong lòng lạnh ngắt. Cổ nhân nói đúng, dò sông dò biển dễ dò, mấy ai lấy thước mà đo lòng người!

Mới một canh giờ trôi qua mà mọi người tưởng như vừa trải qua một ngày dài đằng đẵng. Những chuyện thật giả lẫn lộn cứ đan xen khiến người ta quên bẵng cả bộ xương trắng từng khiến mình sợ hãi kia. Theo lời khai của Thu Quế, người ta tìm thấy Nguyệt Hằng đang lẩn trốn ở một gian phòng trống phía cuối cung Vĩnh Ninh. Lúc Nguyệt Hằng bị dẫn giải ra, Trịnh Minh Nguyệt vô tình hữu ý liếc về phía Lê Tuyên Kiều, ánh mắt ẩn chứa sự đắc ý của kẻ vừa lật ngược được thế cờ. Ánh mắt đó cũng như muốn nói cho Lê Tuyên Kiều biết rằng, nếu ngay từ đầu nàng ta chịu ủng hộ Trịnh Minh Nguyệt như lời đã hứa, biết đâu Trịnh Minh Nguyệt sẽ chừa lại chút thể diện cho nàng ta…

Có hơi lạ một chút, nhưng vẻ mặt của Lê Tuyên Kiều vẫn không vì ánh mắt ấy mà suy chuyển.

Tia sáng nham hiểm trong mắt Trịnh Minh Nguyệt nhanh chóng biến mất. Nàng ta thổn thức quay về phía Tư Thành và khóc than rất bài bản:

“Vậy là mọi chuyện đã rõ rồi ạ. Nguyễn sung nghi có tật giật mình, sợ Nguyệt Hằng khai ra điều gì đó bất lợi nên đã nôn nóng tìm cách cứu người. Chuyện xấu đổ bể, sung nghi lại ép buộc Thu Quế nói dối để giá họa cho thần thiếp. Chẳng lẽ sung nghi cảm thấy hại Lâm tài nhân chưa đủ, chỉ vì thần thiếp trót đến Nhữ Hiên các quấy quả mà sung nghi ôm hận trong lòng, muốn đem tội danh này đổ đầu thần thiếp luôn sao?”

Huyên trầm lặng cúi đầu. Cái cách nàng thể hiện sự bất lực càng khiến Trịnh Minh Nguyệt hả hê hơn. Trước đây nàng ta không dám dâng bản cung khai của Nguyệt Hằng lên vì sợ bị lật lọng, nhưng giờ gió đã đổi chiều, nàng ta nghĩ mình chẳng cần kiêng dè gì nữa.

“Nói có sách, mách cho chứng. Thần thiếp xin dâng lên bệ hạ lời khai của Nguyệt Hằng.”

Tư Thành thờ ơ nhìn lướt qua bản cung khai. Trịnh Minh Nguyệt được thể làm tới:

“Còn nếu bệ hạ nghi ngờ thần thiếp lạm dụng trọng hình thì có thể sai thái y kiểm chứng. Nếu cơ thể của nàng ta có một vết trầy xước thôi, thần thiếp xin tình nguyện chịu tội.”

Một vài phi tần trộm nhìn về phía Nguyệt Hằng. Quả thật nàng ta vẫn trắng trẻo khỏe mạnh, không giống như kẻ vừa trải qua trọng hình. Những người không liên quan vẫn kiên nhẫn xem kịch hay, chỉ có Hạ Diệp Dương đột nhiên ra vẻ học sâu biết rộng:

“Đôi khi không cần phải máu chảy đầu rơi mới được coi là tra tấn. Ta nghe nói có rất nhiều cách hành hạ người ta đến chết đi sống lại mà không để lại dấu vết.”

Lê Tuyên Kiều khó chịu hắng giọng. Hạ Diệp Dương cụt hứng ngậm miệng.

Tư Thành trầm mặc nhìn Huyên:

“Trẫm muốn nghe nàng giải thích.”

Ngữ khí thoạt nghe nghiêm khắc, nhưng người tinh ý như Nguyễn Nhã Liên lại nhận ra ánh mắt của hoàng thượng dành cho Nguyễn sung nghi vẫn rất đỗi dịu dàng. Và hắn không hỏi nàng rằng lỗi lầm thuộc về ai. Hắn chỉ muốn nghe nàng giải thích.

Huyên nhẹ nhàng cúi mình để bày tỏ lòng biết ơn với đế vương, nhưng nàng không vội giải thích mà chỉ xin được nói với Thu Quế vài câu. Dĩ nhiên Tư Thành ân chuẩn.

Huyên quay sang nói với Thu Quế:

“Thu Quế, coi như như ta đã nhìn nhầm người. Chuyện đến nước này, trong hai người chúng ta, bắt buộc phải có một kẻ sai rồi.”

Giữa mùa hè nhưng ánh mắt của Nguyễn sung nghi lại khiến Thu Quế thấy lạnh sống lưng. Ả lúng túng lảng tránh bằng cách quay mặt sang hướng khác.

“Ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi vẫn muốn khẳng định rằng ta đã hãm hại Lâm tài nhân, đồng thời sai ngươi vu cáo Trịnh tu dung?”

Khóe môi mỏng dính của ả cung nữ hơi nhếch lên.

“Con chỉ nói sự thật.” Ả ương bướng đáp.

“Có nghĩa là ngươi không hề liên quan tới Trịnh tu dung, cũng không hề lén trốn đến Lương Túy sảnh để báo tin?”

“Nơi duy nhất con đến là cung Thọ Am theo lời dặn của lệnh bà.”

Huyên nghe đến đây thì chợt bật cười. Không ai hiểu vì sao nàng lại cười. Nhưng đó là một tiếng cười rất nhẹ, nhẹ hơn cả sợi tơ vương trên đầu ngọn cỏ, nhẹ đến nỗi người ta còn tưởng mình nhầm lẫn với tiếng gió thoảng đâu đây. Tiếng cười ấy cũng như một thứ ám hiệu quá rõ ràng. Huyên vừa ngưng cười, Tuệ Thảo liền dắt ở đâu ra… một con chó. Vốn tính sợ chó, Hạ Diệp Dương hét toáng lên một tiếng rồi vội trốn sau lưng Lê Tuyên Kiều. Nhưng chú cún hoàn toàn phớt lờ nàng Hạ chiêu dung đỏng đảnh. Nó khịt khịt mũi rồi bắt đầu hướng về phía Thu Quế và sủa inh ỏi.

“Có điều này ta quên không nói cho ngươi biết.” Huyên ghé sát mặt Thu Quế và ân cần vuốt từng lọn tóc rủ trên trán ả ta. “Trong bức thư đó không phải chỉ có một sợi tóc thôi đâu. Ta đã tẩm một loại hương liệu đặc biệt vào giấy viết thư. Mùi hương này dễ dính khó phai, dù rửa bằng nước cũng không hết, tuy mũi người thường khó nhận ra nhưng loài chó lại dễ dàng phân biệt được. Thu Quế, ngươi đã nói ngươi không hề đến Lương Túy sảnh, tất nhiên không hề chạm vào bất cứ vật gì ở đó, vậy ngươi có dám đưa hai tay cho mọi người kiểm chứng hay không? Trịnh tu dung có dám để chúng ta tới Lương Túy sảnh chơi một vòng không?”

Nụ cười tự đắc trên môi Trịnh Minh Nguyệt biến mất như chưa từng xuất hiện.

Tối qua Thu Quế đã dâng tăm cho nàng ta…

Chết tiệt!

Không phải ai cũng nhận ra Lê Tuyên Kiều vừa lén đưa tay đưa lên mũi ngửi thử, nhưng người ta lại nhìn rất rõ Thu Quế đã giật mình giấu tay về phía sau lưng. Sắc mặt của Trịnh Minh Nguyệt cũng đột nhiên trở nên trắng bệch sau câu nói đó. Sở trường của người trong cung là nhìn mặt đoán lòng. Đối với những người như Nguyễn Nhã Liên hay Lê Tuyên Kiều, những biểu hiện ấy đã cho họ một câu trả lời quá rõ ràng. Nguyễn Nhã Liên luôn đứng về phía Huyên nên không ngần ngại nói:

“Kẻ có tật thường hay giật mình. Nếu ngươi ngay thẳng thì tại sao không chịu chìa tay ra cho mọi người kiểm chứng?”

Nãy giờ Lê Tuyên Kiều im lặng vì muốn thăm dò cục diện giằng co giữa Huyên và Trịnh Minh Nguyệt, cho đến khi Huyên tiết lộ chi tiết về mùi hương trên bức thư, nàng ta liền buông một nụ cười nhạt và bước đến trước mặt Tư Thành:

“Bẩm bệ hạ, thần thiếp cũng có lời muốn nói.”

Mọi người im lặng chờ đợi. Người nào đó nhếch mép cười, thầm khen Lê Tuyên Kiều cũng thật biết chọn lúc ra mặt diễn tuồng.

Lê Tuyên Kiều hít một hơi dài rồi nói tiếp:

“Quả thật Nguyễn sung nghi có gửi thư nhờ thần thiếp cứu người. Lúc ấy thần thiếp tin lời Nguyễn sung nghi, lo sợ Trịnh tu dung quá nóng lòng điều tra án mà gây ra những chuyện đáng tiếc nên đã nhận lời ứng cứu. Nhưng Nguyễn sung nghi không gửi một bức thư mà lại gửi rất nhiều thư đến cung Thọ Am. Thần thiếp cảm thấy chuyện này có chỗ đáng ngờ nên đã chú tâm một chút, cuối cùng phát hiện trong mỗi bức thư đều có kẹp một sợi tóc, riêng thư do Thu Quế chuyển tới thì không. Thần thiếp tuy ngu dốt nhưng cũng hiểu điều đó có ý nghĩa gì, cuối cùng đã dùng cách trả lời thư làm ám hiệu, hi vọng Nguyễn sung nghi nhận ra kẻ có lòng dạ không ngay thẳng.” Nói rồi, Lê Tuyên Kiều hất vạt áo và quỳ xuống đất. “Vì không muốn gây ra chuyện hiểu nhầm giữa các phi tần mà thần thiếp đã làm trái cung quy, tùy tiện can dự vào chuyện xử án, cúi xin bệ hạ trách phạt!”

Nhìn bộ dạng thành khẩn của Lê Tuyên Kiều bây giờ, không ai nghĩ nàng ta và vị Lê chiêu nghi từng đắc ý nói câu “ta cứu Nguyệt Hằng vì muốn đẩy Nguyễn sung nghi vào chỗ chết” cùng là một người. Sự trở mặt quá đúng lúc của Lê Tuyên Kiều khiến Thu Quế á khẩu. Trịnh Minh Nguyệt cũng hóa đá. Huyên thì thầm cười nhạt trong lòng. Dính líu tới Lê Tuyên Kiều, Trịnh Minh Nguyệt chết cũng không oan mà!

Đến Tư Thành cũng phải tán tưởng một câu:

“Chiêu nghi vẫn là người có tâm nhất.”

Giữa hằng hà sa số chuyện nhiêu khê, việc Lê Tuyên Kiều đưa Nguyệt Hằng ra khỏi hình lao bỗng chốc trở nên nhỏ bé như một viên đá ném xuống hồ sâu. Nguyệt Hằng thầm thở phào khi thấy hoàng thượng chỉ phạt Lê chiêu nghi và Nguyễn sung nghi nhà nàng ta đóng cửa hối lỗi. Hạ Diệp Dương cũng mừng thay Lê Tuyên Kiều. Nhưng lúc khấu đầu tạ ơn, hai vai của Lê Tuyên Kiều lại cơ hồ run lên khe khẽ.

Ai biết được chữ “tâm” trong ý tứ của hoàng thượng là thiện tâm hay là dã tâm...

Đợi cho tiếng bàn tán vơi bớt, Nguyệt Hằng mới khóc lóc giơ mười đầu ngón tay vẫn đang rỉ máu lên. Trịnh Minh Nguyệt càng tái mét mặt lại.

Huyên nén giấu sự giật mình bằng một cái ngáp nhẹ. Vụ khổ nhục kế này đâu có trong kịch bản ban đầu?

“Ngươi…” Trịnh Minh Nguyệt nhìn Nguyệt Hằng như nhìn ma xó. “Ta không hề ép cung ngươi! Các ngươi cố tình làm mình bị thương để vu oan cho ta! Các ngươi vừa ăn cắp vừa la làng, các…”

“Trịnh tu dung!” Tiếng hắng giọng của Tư Thành khiến Trịnh Minh Nguyệt im bặt. Đoạn, hắn giơ tờ cung khai của Nguyệt Hằng ra và chỉ vào vết tròn sẫm màu trên đó. “Nếu cung nữ này không bị ép cung, vậy thì tại sao nét chữ của nàng ta lại run rẩy như thể tay cầm bút bị thương? Tại sao trong bản cung khai lại có vết máu đọng lại? Trẫm rất muốn tin nàng xử sự công tư phân minh, nhưng ngay từ đầu, bản cung khai mà nàng dâng lên cho trẫm đã quá mức ám muội rồi!”

Từ Trọng Sinh cũng xác nhận vết sẫm màu trên giấy là vết máu.

Trịnh Minh Nguyệt bị hỏi dồn dập mà không biết phải trả lời ra sao, thành ra cứ đứng trơ như khúc gỗ. Chẳng lẽ nàng ta lại nói rằng mình dùng chậu nước chứ không dùng roi vọt?

Huyên đến bên Nguyệt Hằng và khẽ vùi hai tay của nàng ta vào lòng. Ngay lúc Từ Trọng Sinh đứng ra xác nhận vết máu, nàng đã biết ai là tác giả của trò khổ nhục kế này, nhưng dù Từ Trọng Sinh cam đoan sẽ chữa lành tay của Nguyệt Hằng trong vòng mười ngày thì Huyên vẫn cảm thấy không đáng.

Kẻ như Trịnh Minh Nguyệt không đáng để Nguyệt Hằng phải đánh đổi nhiều như thế!

“Ta đã có cách để kết thúc chuyện này, ai cho các ngươi tự ý quyết định thay ta?”

Huyên thầm quở trách Nguyệt Hằng lúc lại gần nàng ta. Nguyệt Hằng cũng tự biết mình đã quá tùy tiện, nhưng tình cảnh không cho phép nàng ta lựa chọn. Chuyện xấu bị bại lộ, Thu Quế cũng không còn cứng miệng như trước nữa. Ả lóp ngóp bò đến bên chân Trịnh Minh Nguyệt để xin cứu mạng nhưng lại bị Trịnh Minh Nguyệt đuổi như đuổi tà. Ai cũng tưởng sự nhục nhã này sẽ khiến Thu Quế trở mặt tố cáo Trịnh Minh Nguyệt, nhưng cho đến tận lúc bị kéo xuống, ả vẫn chỉ khóc lóc nhận tội về mình chứ nhất quyết không khai ra kẻ chủ mưu đằng sau.

Vì Thu Quế đã nói dối nên mọi lời biện hộ của Trịnh Minh Nguyệt đều trở nên vô nghĩa. Người ta bắt đầu hoài nghi rằng rốt cuộc màn kịch này có phải do một tay Trịnh Minh Nguyệt dựng lên hay không. Tư Thành thì chống cằm nhìn Trịnh Minh Nguyệt đầy suy tư. Không sắc lạnh như Huyên, không trầm sâu kín đáo như Lê Tuyên Kiều, ánh mắt Tư Thành dành cho Trịnh Minh Nguyệt khó đoán định đến nỗi khiến nàng ta rét run trong lòng.

“Bệ hạ, xin người đừng nghi ngờ thần thiếp. Thần thiếp không thù không oán với Nguyễn sung nghi và Lâm tài nhân, tại sao thần thiếp lại phải…”

Trịnh Minh Nguyệt còn đang định nói gì đó thì đúng lúc ấy, Đặng Phúc trở về. Thấy Trịnh tu dung đang quỳ trên mặt đất còn chủ tớ Nguyễn sung nghi thì bình thản đứng một bên, y lập tức hiểu gió đang xuôi về hướng ai. Nhưng việc hoàng thượng giao phó vẫn quan trọng hơn. Y vội bẩm báo những gì vừa điều tra được:

“Bẩm bệ hạ, con đã điều tra ra danh tính của kẻ xấu số rồi ạ. Người chết là thái giám phụ trách việc mua bán của nhà bếp, bị mất tích hơn một năm trước. Có cung nữ đã nhận ra chiếc túi vải đựng tiền mà nạn nhân hay mang theo bên mình.”

Trong cung tuy có hồ nước nhưng rất ít khi có người trượt chân ngã xuống, người bị chết đuối lại càng hiếm hoi hơn. Tư Thành nghe vậy hơi ngờ vực:

“Đã tìm ra nguyên nhân dẫn đến cái chết chưa? Là do đuối nước hay còn có căn nguyên nào khác?”

Vì biết hoàng thượng sẽ hỏi đến chuyện này nên Đặng Phúc đã cẩn thận mời một thái y đến nghiệm thi. Người chết đã lâu, xác thịt rã rời, nếu là bị trượt ngã hay do thương tổn lục phủ ngũ tạng thì sẽ rất khó để điều tra, nhưng trên thi thể này lại có một vết tích khá lộ liễu.

“Ngươi nói thái giám đó bị đánh chết rồi mới bị người ta ném xuống hồ?”

“Bẩm vâng.” Đặng Phúc đáp. “Các thái y đều kết luận như thế sau khi xem xét vết thương sau gáy của nạn nhân. Vùng xương vỡ khá rộng, có lẽ là do bị đá đánh vào.”

Đánh chết người rồi ném xác xuống hồ? Mấy phi tần chộn rộn nhìn nhau, ai cũng không dám tin trong cung lại xảy ra chuyện tày đình như thế. Chân mày của Trịnh Minh Nguyệt hơi nhíu lại như thể đang cố nhớ lại một điều gì đó xa xôi lắm. Nguyễn Nhã Liên thì ái ngại thở dài:

“Trừ khi có thâm thù đại hận, bằng không, chẳng ai lại ra tay nhẫn tâm với nhau như thế.”

Bản thân Huyên cũng không muốn tin. Nhưng có những chuyện vẫn xảy ra, dù niềm tin của nàng có đủ lớn hay không.

Nguyễn Nhã Liên chợt giật mình hỏi:

“Đặng Phúc, ngươi nói người chết là thái giám của nhà bếp?”

Đặng Phúc gật gật đầu.

“Có phải người này chuyên phụ trách việc ra ngoài cung mua cốm Vòng phải không?”

Đặng Phúc lại gật đầu.

“Sao lệnh bà biết ạ?”

“Ta hơi có ấn tượng vì hắn là người duy nhất biết mua cốm ở đâu ngon. Nhớ mỗi năm đến độ thu về, hắn đều đem biếu ta một gói cốm mua ở quán Bình Ba. Nay đã hai mùa cốm không thấy mặt hắn nên ta cảm thấy hơi bất an, không ngờ lại xảy ra chuyện thật. ”

Huyên nén một tiếng thở dài đầy thương cảm. Nàng không tiện kể lại chuyện cũ thời nàng còn là Nguyễn Hoàng Lan, nhưng nàng biết Tư Thành sẽ hiểu ra điều mà Nguyễn Nhã Liên muốn nói. Một năm trước, khi lưu lạc bên ngoài cung, Huyên đã nhờ thái giám mua cốm chuyển lời tới Tư Thành. Sau khi hội ngộ Tư Thành và biết rằng tên thái giám này không hề báo tin như đã hứa, nàng liền nghi ngờ rằng hắn có lòng dạ nào khác. Bản thân Tư Thành cũng cho người tìm hắn để hỏi chuyện nhưng không tìm được, lúc ấy, Tư Thành còn ngỡ vì hắn có điều gì khuất tất nên mới bỏ trốn khỏi cung, ngờ đâu nơi hắn vĩnh viễn dừng chân lại là đáy hồ lạnh lẽo.

Đáng thương thay…

Câu chuyện chắp nối của Nguyễn Nhã Liên khiến sắc mặt của Trịnh Minh Nguyệt càng vặn vẹo dữ dội hơn. Nhưng sự vặn vẹo đó không bắt nguồn từ nỗi sợ hãi đơn thuần. Hình như Trịnh Minh Nguyệt đang băn khoăn về một điều gì đó. Quỳ hầu phía sau, ả cung nữ Hải Yến cũng toát mồ hôi lạnh.

“Tiệp dư nói làm con cũng nhớ ra một chuyện…” Đặng Phúc ngờ ngợ nói tiếp. “…hình như trước đây người này từng đến điện Bảo Quang tìm bệ hạ. Hắn nói hắn muốn chuyển lời cho ai đó. Vì thái giám của nhà bếp rất ít khi đến cửa điện Bảo Quang nên con mới có ấn tượng đôi chút.”

Hình như Nguyễn Nhã Liên vừa nhìn nhầm. Chỉ một cơn gió thoảng qua cũng đủ khiến Trịnh Minh Nguyệt lảo đảo suýt ngã?

“Sao lần ấy không thấy ngươi báo lại với trẫm?” Tư Thành lạnh giọng hỏi.

Đặng Phúc oan ức gãi đầu:

“Dạ, sau khi hắn gặp Trịnh tu dung ngoài cửa điện thì không tìm bệ hạ nữa. Con nghĩ hắn đã nhờ được Trịnh tu dung chuyển lời rồi nên mới không bẩm lại…”

Lại là Trịnh Minh Nguyệt!

Chẳng đợi Đặng Phúc nói hết câu, mọi người đã đồng loạt quay lại nhìn Trịnh Minh Nguyệt. Hàng chục ánh mắt dừng lại trên người nàng ta, trong đó, có ánh mắt bỡn cợt của Hạ Diệp Dương, có ánh mắt nghi hoặc của Nguyễn Nhã Liên, có cả ánh mắt hả hê của Lê Tuyên Kiều… Trịnh Minh Nguyệt cố nhẫn nhịn tất cả, cho đến khi Trịnh Minh Nguyệt chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Huyên thì nàng ta không chịu nổi nữa. Nàng ta dùng hết sức bình sinh để trỏ thẳng vào mặt Huyên và bật ra tất thảy những cay cú trong lòng:

“Lại là ngươi sai Đặng Phúc nói láo phải không? Thi thể kia không thể là của thái giám mua cốm! Nguyễn sung nghi… ngươi… tất cả các ngươi đều bịa chuyện để hãm hại ta!”

“Sao cô dám khẳng định thi thể kia không phải là thái giám mua cốm?” Huyên vờ như chột dạ hỏi.

“Đương nhiên không phải rồi! Hồ nước này đâu phải hồ Vọng Nguyệt…”

Trịnh Minh Nguyệt đang đà nói chợt khựng lại, nhưng nụ cười chực chờ trên môi Lê Tuyên Kiều thì đã bật ra thành tiếng.

Trịnh Minh Nguyệt, cô tưởng chỉ mình cô biết sắp đặt tâm lí cho kẻ khác hay sao?

Manh mối đứt đoạn, bằng chứng mơ hồ, Thu Quế thà chết không phản, Nguyễn sung nghi giãy giụa yếu ớt… có thể nói rằng từ khi bắt đầu liên hoàn kế này, Trịnh Minh Nguyệt đã nắm chắc phần thắng trong tay. Nhưng lẽ đời thường trớ trêu, kì vọng chiến thắng càng lớn, con người ta càng trở nên lúng túng trước những thất bại. Không phải ngẫu nhiên mà Đặng Phúc lại đi “điều tra” lâu như vậy. Sự chờ đợi dễ khiến con người ta mất phương hướng. Huyên tạo điều kiện cho Thu Quế nói hươu nói vượn để Trịnh Minh Nguyệt được nếm trải mùi vị chiến thắng, sau đó, nàng mới từng bước, từng bước một tước đi hạnh phúc nhỏ nhoi ấy khỏi tay Trịnh Minh Nguyệt. Việc Thu Quế nói dối bị lật tẩy và Nguyệt Hằng tố cáo chuyện ép cung khiến Trịnh Minh Nguyệt cảm thấy chơi vơi giữa được và mất. Ánh mắt đầy ý tứ của Huyên càng khiến Trịnh Minh Nguyệt tin rằng câu chuyện của Đặng Phúc chỉ là chiêu trò sắp đặt nhằm hạ bệ mình. Chưa bao giờ nàng ta cảm thấy mình cần phải phản kháng như thế. Và may mắn thay, Trịnh Minh Nguyệt mới là kẻ hiểu rõ nhất về cái chết của thái giám kia. Nếu Huyên đã muốn dùng một bộ xương trắng để bắt bẻ nàng ta, vậy thì nàng ta cũng không ngần ngại đâm lại nhát dao cuối cùng.

Bởi vậy mới nói, chơi với dao nhọn, nếu không cẩn thận thì sẽ bị dao cứa đứt tay! Trịnh Minh Nguyệt những tưởng có thể dùng sự thật để lật tẩy trò bịp bợm của Huyên mà lại quên mắt rằng chỉ cần nắm trong tay sự thật ấy, bản thân nàng ta đã là kẻ đáng tội chết rồi.

“Đúng là thái giám mua cốm chết ở hồ Vọng Nguyệt chứ không phải ở hồ nước này. Chúng ta thực sự không muốn quấy quả vong linh của người đã khuất, nhưng nếu không tráo đổi hiện trường, sao có thể dẫn dụ hung thủ lộ mặt? Trịnh tu dung, nếu bản thân cô trong sạch thì cô hãy giải thích về ba chữ hồ Vọng Nguyệt mà cô vừa nói chắc như đinh đóng cột đi!”

Một giọng nói quen thuộc phá vỡ giấc mộng của Trịnh Minh Nguyệt. Nàng ta thảng thốt ngước nhìn người con gái có cái tên rất đẹp ấy. Vẻ mặt hả hê nực cười kia, ánh mắt chột dạ lúng túng kia… hóa ra tất cả đều là cố tình diễn cho Trịnh Minh Nguyệt xem. Kẻ mà Trịnh Minh Nguyệt xem là quân cờ, cuối cùng lại sắp đặt chu đáo từng nước đi, ép nàng ta phải hạ cả ván cờ.

Không! Trịnh Minh Nguyệt không cam tâm! Nàng ta không muốn thua một cách đau đớn như thế! Cứ cho rằng Thu Quế thực sự đến Lương Túy sảnh đi. Cứ cho rằng người ta điều tra được chân tướng trong vụ án của gã thái giám mua cốm đi. Nhưng như vậy thì đã sao? Cái chết của một thái giám khác với việc mưu hại hoàng tự. Khi trắng đen còn chưa phân rõ, Trịnh Minh Nguyệt không tin Huyên có thể dựa vào một bóng ma để kéo nàng ta xuống bùn.

Nhưng sự thực là Huyên có thể!

Trịnh Minh Nguyệt có điều khuất tất, cung nữ thân cận với nàng ta đương nhiên không tránh khỏi bị liên can. Lệnh vua bắt tra khảo Hải Yến ngay tại chỗ. Lúc Hải Yến bị dẫn xuống để lấy khẩu cung, Huyên đã cẩn thận dặn thêm rằng, nếu ả cứng đầu quá thì cứ dúi đầu vào thùng nước, ả không chịu nổi thì sẽ phải khai thôi.

Hải Yến là người hiểu rõ màn tra tấn ngạt nước nhất. Nàng ta bật khóc vì hoảng loạn. Đến Lê Tuyên Kiều cũng phải giật mình. Trong trí nhớ của nàng ta, Nguyễn Hoàng Lan của quá khứ không phải kẻ quen dùng thủ đoạn tàn nhẫn. Nhưng sự thật đã chứng minh, nhẫn tâm cũng có chỗ hữu dụng của nó. Không gan lì được như Thu Quế, chỉ sau chưa đầy một khắc tra hỏi, ả cung nữ to gan lớn mật đã cúi đầu nhận tội.

Tội ác trong quá khứ bị lật lại khiến người ta không còn tin vào bất cứ lời ma quỷ nào của Trịnh Minh Nguyệt nữa. Tư Thành chăm chú nhìn mỹ nhân xinh đẹp đang quỳ dưới đất. Trịnh Minh Nguyệt vào vương phủ sau đám người Phùng Diệm Quỳnh và Lê Tuyên Kiều một năm. So với những phi tần của hắn, Trịnh Minh Nguyệt không phải người nổi bật nhất, nhưng nàng ta lại là sự kết hợp hoàn hảo giữa hai người Phùng Lê, độc ác có đủ, khôn khéo có thừa. Mấy năm qua, không phải Tư Thành không biết những việc Trịnh Minh Nguyệt đã làm, ví như nàng ta từng giở trò trên thẻ bài của Hạ Diệp Dương, ví như nàng ta dám bứt vòng để tìm cách lôi kéo Nguyễn Nhã Liên. Nhưng hắn vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua vì Trịnh Minh Nguyệt chưa làm gì quá phận, và vì cả lão cha nuôi Lê Lăng của nàng ta. Cho đến ngay hôm nay, khi hai mạng người chết oan trong tay Trịnh Minh Nguyệt, rốt cuộc Tư Thành cũng không muốn làm một người nhân từ nữa.

Nắm lấy tay Trịnh Minh Nguyệt và kéo nàng ta lại sát gần mình, giọng của Tư Thành còn lạnh hơn băng:

“Vì thái giám kia chuyển lời cho Nguyễn sung nghi mà nàng dám giết người diệt khẩu. Trịnh tu dung, trẫm hỏi nàng, còn chuyện gì mà nàng không dám làm nữa không?”

Trịnh Minh Nguyệt cắn răng không đáp. Họa từ miệng mà ra. Nàng ta thà chịu tội bất kính còn hơn lại rơi vào cạm bẫy một lần nữa. Nhưng lần này Trịnh Minh Nguyệt đã lo xa quá rồi. Dù nàng ta im lặng hay thanh minh thì cũng như nhau cả thôi. Kịch đã diễn đủ, Huyên khiêm nhường đứng sang một bên, để dành quyền phán xét cuối cùng cho mọi người. Và điều mà người ta muốn tin chính là Trịnh Minh Nguyệt thực sự có tội. Tay nhuốm máu dễ gì rửa sạch? Nếu đã có gan giết người diệt khẩu thì hẳn rằng Trịnh Minh Nguyệt cũng có gan mưu hại hoàng tự để khơi dậy sóng gió phong ba. Bức thư mập mờ trắng đen, lời khai dối trá của Thu Quế, chuyện ép cung Nguyệt Hằng, cái chết của thái giám dạo nọ… mỗi tội trong số đó đều đủ để khép chủ nhân Lương Túy sảnh vào tội chết.

Một lần nhúng chàm, cả đời mang nghiệt…

Lương Túy sảnh bị lục soát. Cung nhân từ lớn đến nhỏ đều bị giải đi tra hỏi. Từ một tu dung đang mong mỏi xoay chuyển tình thế, mộng tưởng đã khiến Trịnh Minh Nguyệt giết chết thực tại của chính mình.

Thấy nàng ta cố bước thật chậm lúc đi ngang qua mình, Huyên lơ đãng hỏi:

“Hình như cô vẫn còn điều băn khoăn?”

Trịnh Minh Nguyệt đã bị phế thành cung nữ hạ đẳng và chờ xử tội. Nhưng hình như nàng ta vẫn không cam lòng chịu thua. Có quá nhiều điều còn mờ mịt.  Nàng ta khẽ hạ giọng để người khác khỏi nghe thấy:

“Một năm trước ngươi còn chưa hồi cung. Ả tiện tì họ Lâm mới là kẻ chứng kiến chuyện ở hồ Vọng Nguyệt phải không?”

Huyên cười cười thay cho lời đáp. Rốt cuộc Trịnh Minh Nguyệt cũng tỉnh ngộ rồi.

< Chương trước Chương sau >
Ánh Tuyết Triều Dương

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/12/2017

7

awesome

0

nice

10

loved!

0

lol!

0

funny

3

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote