“Kitty” Đi ; “Hổ Cái” Đến

Vài phút sau khi anh ta đóng cửa mà đi khuất, thì Chủ Tịch gọi cô vào Văn Phòng, “Ngày mai tôi sẽ đi HongKong, với Thần Nghêm. Cô chuẩn bị hết chưa?” – Chủ Tịch đứng khoanh tay lạnh nhạt nói với cô.

 

“Dạ rồi, thưa Chủ Tịch”. – Cô nói với giọng thở phào nhẹ nhõm như vừa chút được cái gánh nặng trong lòng.

 

Anh thấy vậy, vội bước ra lấy tay ôm vào chiếc eo nhỏ của cô, bế cô lên một cách nhanh chóng. Khẽ nói : “Em! Đừng tưởng là sẽ thoát được tôi!”.

 

“Chủ Tịch, đây là Công Ty!” – Cô đưa tay nhẹ đẩy bờ vai anh.

 

“Thì sao? Đâu phải tôi và em chưa từng gần gũi nhau trong công ty ?”. Anh khẽ mỉm cười, đôi tay càng siết chặt cô hơn “Chỉ là chưa ở trong Văn Phòng của tôi thôi, nhưng nếu em đã leo đến tận đây. Thì tôi cũng nên thưởng cho em chút gì chứ?” Gương mặt anh cứ thế với lời nói thả sát vào khuôn mặt bé nhỏ của cô.

 

Vừa nói dứt câu, anh vội vã xoay người cô áp sát vào bàn làm việc của mình. Giật tung mạnh mẽ mọi thứ đồ trên cơ thể cô. Và cho vào thật mạnh. Những hành động làm hết sức nhanh chóng. Khiến cô chỉ biết theo phản xạ mà bám chặt vào bờ vai anh.

 

“Chủ Tịch, em xin anh!  Không phải ở đây” – Cô lắc đầu , đôi nhíu lại cùng khóe mi rơi những dòng lệ, cố lấy tay cứ đẩy mạnh anh ra.

 

“Em, là đồ chơi của tôi! Ở đâu, đâu quan trọng?” – Anh bật nụ cười lớn, cứ thế mà nấc mạnh. Mặc sự giãy giụa khóc lóc của cô. Cô đâu biết càng làm vậy càng khiến anh hứng thú. Là vì người đàn ông này giờ chỉ nhất nhất khiến cô đau đớn mà thôi.

 

Nửa giờ, sau không gian ghì chặt của sức mạnh nhanh chóng không ngừng đó, mật ngọt lại vội vã rớt nhanh chóng vào sâu cơ thể cô. Khiến chúng co cứng rồi mềm nhũn ra như những sợi bún vừa mới được nhào nặn. Anh siết chặt cơ thể cô. Khuôn mặt áp sát xuống gương mặt cô. Cô rớt hàng lệ quay nhẹ đi như không muốn nhìn anh vậy.

 

Anh thấy thế, vội vã lấy bàn tay xoay nhanh khuôn mặt cô lại. Làn môi cứ thế dồn dập phủ lên chiếc môi mọng ngọt của cô. Uyển chuyển nhẹ nhàng khiến cả hai như say men tình mà nhắm đôi mắt chỉ cảm nhận lấy hơi thở nhau. Cô thực sự không muốn xa rời nó. Và nó cũng như thưởng cho làn môi bé nhỏ của cô vì đã gọi lại tên anh hôm nay. Đã bao lâu rồi?. Anh đã chờ đợi bao lâu?.

 

Một hồi, đôi mắt lặng đắm đuối của anh khẽ mở. Giây lát nhìn cô, anh nhắm lại chúng lại mãn nguyện rồi xoay người mình nằm áp lưng xuống sàn. Đặt cơ thể cô ngồi lên trên cơ thể dài lêu khêu của anh. Cô thấy thân hình mình xoay chuyển khẽ mở nhẹ đôi mắt thất vọng có lẽ hôm nay, anh sẽ không buông tha cô dễ dàng rồi.

 

Chúng chỉ lặng thõng dài nhưng cũng không che nổi sự đắm say của cô khi vật nam tính của anh vẫn ngự trị nóng hổi men ái nồng trong thân hình cô. Sự đắm đuối này của cô khiến anh không thể che giấu nổi nụ cười hạnh phúc.

 

Bờ môi anh cách làn môi cô chỉ một minimet nhỏ xíu, Anh bất giác khẽ thì thầm “Em gọi tên tôi đi!”. Không thể che được đôi mắt yêu thương. Cô không nói gì, chỉ quay nhẹ đi với đôi mi muộn phiền. Anh lại nấc mạnh. Khiến cô co rút người bám chặt lấy bầu ngực săn chắc của anh.

 

““Đình Thiên, em rất yêu anh” ,…… “Đình Thiên, Trên đời này em chỉ yêu một mình anh thôi!” ,………. “Đình Thiên, em mãi mãi chỉ ở bên anh” …….. “Đình Thiên, em xin lỗi!” ……… “Đình Thiên, em yêu người khác rồi!” ……… “Xin anh, Đình Thiên , Quên em đi!””.

Những câu nói của quá khứ lại hiện về trong cả hai.

 

Quá khứ… Vừa giống như giấc mơ thiên đường lại vừa giống như địa ngục trần gian khiến con người hiện tại vừa luyến tiếc vừa sợ hãi khi nhìn về quãng thời gian đó. Chua sót đến nỗi không thể nói lên lời. anh bất giác vội cắn mạnh vào chiếc môi dưới của cô, khiến vết thương vẫn chưa lành lại rớt vội những giọt máu.

 

Cô nhíu đôi lông mày vì đau, hai người dù thế nào cũng không thể chối bỏ trái tim có vết sẹo quá lớn mang tên nhau.

 

Vài phút sau, Điện thoại của cô reo lên. Cô nhóc trợ lý gọi để hỏi xem, vì đến giờ tan tầm vẫn chưa thấy cô ra. Cô nói phải cùng anh bàn về bản thảo sang HongKong nên sẽ về muộn và bảo cô nhóc cứ về trước.

 

Anh thấy cô gái nhỏ của mình đang vừa cố nén sự uyển chuyển trên thân hình anh, Vừa giả tạo trong lừa dối. Khẽ mỉm cười mà ra sức nấc mạnh một cái lên khiến bên trong cơ thể cô không chịu được mà tỏa ra luồng khí nóng rực mà thở ra tiếng thở mạnh mẽ. Sợ cô nhóc có ý hỏi. Cô vội tắt máy luôn. “Anh biết em có tài diễn xuất! Nhưng đáng nể thật đấy!. Càng ngày, càng sâu hơn thì phải?” Anh mỉm cười với đôi mắt đậm ý nói mỉa cô.

 

Khiến cô khẽ cong môi lặng thổn thức. Từ trước đến nay, người duy nhất khiến cô phải sống giả dối đều là anh. Và cũng là học từ anh thôi. Mà phải công nhận người đàn ông này thật là quá đáng sợ nha!.

 

Vài tiếng sau, anh lấy ở buồng tắm trong văn phòng một bộ đồ cho cô thay. Thật là đã biết trước sẽ cố ý để chuyện này xảy ra mà. “Tại sao lại không phải ở đây?” – Anh đặt cô ngồi trên đùi. Nhìn cô mặc đồ rồi khẽ hỏi. Thấy cô không nói gì, anh đắm đuổi nói nhỏ vào tai cô “Là em sợ tôi và vợ tôi đã gần gũi ở đây đúng không?” – Thấy cô chợt vô định dừng lại , anh biết mình đã nắm rõ tâm can cô, khẽ mỉm cười mãn nguyện xoa xoa thân hình cô “Em sẽ dần dần được ân ái với tôi ở tất cả các chỗ mà tôi và vợ tôi đã gần gũi nhau trong văn phòng này”.

 

Đôi mắt cô vẫn chực chững lại. Là vì mỗi lần vợ anh đến, là anh lại bắt cô lau dọn phòng này dù có giữ chức vụ gì. Thực là nực cười mà. Một hồi, cô lặng nhắm mắt thở dài và làm nốt công việc của mình.

 

Hai người bước chân ra cửa công ty rồi trở về mỗi hướng. Cô bước chân nhẹ nhàng trong đêm tối, khẽ vang bên tai bản nhạc lay động trái tim một con người, nâng nhẹ bờ môi bị mẻ sứt vì sự cố vừa rồi:

Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…

Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,
Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Quá xa xôi không, anh ơi
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Biết không anh ,em yêu anh...

 

Về đến nhà, cô nhẹ nhàng lấy thức ăn trong tủ ăn uống một hồi. Rồi vội lấy một lọ thuốc ra uống.

 

“Chị về rồi ư?” – Lệ Trân khẽ lên tiếng.

 

“Ừ!” – Cô loay hoay trả lời cất vội lọ thuốc lại vào tủ.

 

“Em biết lọ đó là lọ gì, chị không phải giấu!”. – Lệ Trân nhắm mắt thở dài.

 

Cô cũng vậy, nhưng định hỏi cô em gái gì đó rồi cuối cùng lại thôi.

Vào phòng ngủ, thấy cô em út đã ngủ một cách ngon lành. Cô và Lệ Trân thay đồ xong, cũng chìm sâu vào giấc ngủ.

 

Ngày hôm sau, mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ. Vắng bóng Chủ Tịch quả là cũng có chút buồn phiền trong Công Ty.

Cô và cô nhóc Trang Linh tám đủ thứ chuyện , mà không sợ có ai quản thúc nữa. Thực ra khi có anh ở đây, anh cũng ít khi ra ngoài giữa giờ nhưng vẫn phải có đôi chút cảnh giác.

 

Chiều đến nhanh chóng, Một vị khách không mời nhưng luôn được đón tiếp bước đến mở cửa tầng 77.

Đập vào đôi mắt mở to của hai cô là thân ảnh cao ráo với gương mặt được chau chuốt đến hoàn mỹ. Mái tóc ngắn ôm sát khuôn mặt. Chiếc đầm được thiết kế riêng. Túi xách, giày cao gót

Tất cả phụ kiện trên người đều thuộc dạng thương hiệu đẳng cấp của Thế Giới.

 

Không những vậy lại còn sỡ hựu một làn da nâu sáng bóng hiện đại. Khí chất toát lên một vẻ kiều diễm, khiến cho người khác nhìn lướt qua cũng đủ biết cô ta thuộc hạng Sao Sáng của Quốc Tế.

 

Trang Linh lướt từ đầu đến chân cô ta, và sững sờ một hồi, bỗng cúi gập đầu chào hỏi một cách không thể nghiêm trang hơn. Giống như cô nhóc đang tôn thờ một vị nữ hoàng : “Phu Nhân Chủ Tịch”.

 

Cô đứng bất động vô định trong giây lát, rồi cũng vội vã cúi đầu xuống. 3 năm nay những lần cô ta về nước với chồng đếm trên đầu ngón tay. Từ khi làm việc trong Công Ty, khi nào cô ta về thì cô lại cố tình tránh mặt. Hoặc nếu anh dở chứng bắt cô vào thu dọn đống chiến tích của vợ chồng anh trong văn phòng. Cũng là lúc hai người bọn họ đã ra về. Không có dịp để chạm mặt nhau.

 

Cô biết cô ta đã thực sự rất nổi tiếng, Tốt nghiệp hạng Xuất Sắc tại trường Nghệ Thuật của Hollywood, lại được ông chồng tỷ phú đứng sau lăng xê áp đảo về mọi mặt. Hai vợ chồng họ thành công một cách không gì xứng đôi vừa lứa hơn.

 

Còn cô, chẳng có gì ngoài thất bại. Và cuối cùng phải dính chặt lấy một kẻ độc tài để xin bố thí cuốc sống bình yên. Nực cười thật. Nhưng đó chắc cũng là quả báo vì những gì quá khứ cô đã gây ra.

 

Thấy cô ta bước đi sâu vào trong , cô nhóc khẽ lên tiếng thông báo “Phu Nhân, Chủ Tịch không có ở đây!”

 

“Tôi đã biết và không đến tìm anh ấy” : - Cô ta nhẹ nhàng bước sâu vào đến chỗ của cô, đối diện gương mặt cô, khẽ lấy một tay đang khoanh ra mà bỏ chiếc kính đeo xuống. Đôi lông mi dài quay ra nhìn cô một cách hời hợt, nói: “Chúng ta, có thể nói chuyện riêng được chứ?”

 

Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, thở khẽ ra một hơi, cũng đưa mắt nói : “Dạ, được thưa Phu Nhân” khóe miệng nhỉnh đôi chút cho sự xã giao thông thường.

 

Cố tình để vẻ mặt bình tĩnh như không có chuyện gì cho đôi mắt dò xét của nhóc Trang Linh không còn lởn vởn quanh hai cô, giờ nghĩ lại cô thấy bản thân đã trở thành một con người nói dối thành thần.

 

Hai người bước vào văn phòng của anh, Trong lúc đợi Trang Linh pha café mang vào. Cô ta và cô ngồi đối diện nhau ở chiếc ghế sofa. Cô ta tâm trạng không nói gì , đôi mắt và dáng người chiễm chệ đều chĩa vào cô. Còn cô đôi mi thõng dài vẫn chỉ chực cúi xuống giống như một tên tội đồ bị diêm vương hỏi tội.

 

À không phải, Tự nhiên lại cảm thấy bản thân giống như một bộ phim cổ trang, sủng thiếp của vua bị Hoàng Hậu đem ra hỏi tội.

 

“Nhìn cô thế này, có vẻ vẫn ổn nhỉ?” : Thấy cô nhóc mang café vào và đi ra đóng cửa, cô ta mới nhẹ lên tiếng. Cô không nói gì , chỉ chực một nụ cười mỉm. Rồi bình tĩnh đưa cốc café lên miệng.

 

“Tôi tự hỏi tại sao cô không buông tha cho bọn tôi, không biến mất luôn khỏi anh ấy?”. Một hồi , gương mặt kiều diễm lộ rõ vẻ sát khí dõi thẳng vào người cô.

 

Cô bạn thân ngây thơ kiều diễm . Hay giúp đỡ và hay an ủi cô, đã từ lâu biến mất rồi. Thay vào đó là kẻ hợm hĩnh kiêu căng. Thời gian và tình yêu quả đáng sợ. Chúng biến con người thành ra như vậy.

 

Nếu cô có thể lánh xa hai người này thì thật sự tốt quá. Điều cô luôn ước ao bấy lâu. Nhưng điều ước mãi chỉ là điều ước. Con người ta không thể thoát ra được cũng không thể biến chúng thành hiện thực. Nỗ lực mãi cũng chỉ làm bản thân tự mình đau đớn. Thôi thì cố gắng bình thản để cuộc sống trôi đi.

 

“Lần này cô về nước là bao lâu?”. – Phá vỡ sự tĩnh lặng u uất của cả hai. Cô nhẹ nhàng nói.

 

“Tôi muốn ở lại luôn nơi đây với anh ấy” Cô ta nhấc nhẹ đôi mắt lên, nói với vẻ thản nhiên. Rồi nhìn sâu vào cô nói tiếp: “Tôi sẽ không để anh ấy như vậy nữa, và quyết định sẽ tranh đấu với cô!”.

 

“Không có gì phải đấu tranh, ai cũng biết anh ấy thuộc về cô. Chỉ cần cô tìm cách khiến anh ta buông tha cho tôi là được rồi!”. – Cô lặng nhắm đôi mi giây lát, tâm trạng có phần hơi dao động. Nhưng vẫn cứ là cố gắng bình tĩnh.

 

“Cô biết vì sao tôi luôn hận cô không?” – Lời nói của cô ta , chợt khiến cô chạnh lòng. Khẽ đưa đôi mắt vô định nhìn sâu xuống chân bàn. “Là vì cô quá ngu ngốc!” Một con người, lúc nào cũng chỉ biết đến điểm tốt của người khác mà chưa từng phán xét hay oán giận họ đã làm gì với mình. Rồi dồn hết mọi tội lỗi vào bản thân mình. Ngay cả khi người bạn thân duy nhất không hề giúp đỡ cô trong lúc hoãn nạn lại quay lưng lừa dối và thậm chí lấy đi người mà cô yêu mãi. Cô cũng không hề oán giận dù chỉ một lời”.

 

Cô không nói gì, chỉ khẽ thở dài. Mọi chuyện đã qua , không thể quay lại. Vết thương quá khứ mãi mãi không lành, làm sao có thể bỏ tất cả mà ở bên nhau. Dù không có người con gái đang đối diện cô nơi đây, thì cũng chẳng thể thay đổi được đều gì. Chi bằng cứ buông tha cho nhau, lại là giải pháp tốt nhất.

Có phải là do cô quá ích kỷ, hay chỉ là do vết thương đó quá sâu. Sâu đến nỗi dù có khâu bao nhiêu lần cũng không thể lành lại như trước, thậm chí còn đau đớn hơn.

 

“Chủ Nhật. có buổi họp lớp. cô có đi không?” – Cô ta nhìn cô một hồi, lại chỉ thở dài nói thêm: “lâu rồi chưa gặp mặt, tôi cũng thấy nhớ mọi người quá!”.

Cô nghe vậy không nói gì chỉ khẽ mỉm cười đáp lễ.

 

Hai cô một hồi chỉ uống café. Cuối cùng, cắt ngang hai người là buổi họp báo khẩn cấp của cô ta, cô vẫn chỉ lặng lẽ tiễn cô ta ra ngoài đi về.

 

Nhớ hồi xưa gặp mặt nhau là lại ríu rít bên tai. Mà sao bây giờ mọi thứ trong tim rỗng tuếch đến lạ kỳ. Chỉ chào hỏi xã giao nhau thôi cũng khiến trái tim lạc vào trạng thái vô định. Tất cả nụ cười khi bên nhau bây giờ trở thành một màn diễn. Cuộc sống quả thực là địa ngục trần gian mà. Bạn bè, người thân … bỗng chốc thành thù địch.

< Chương trước Chương sau >
Não Cá

Tạo ngày 18/05/2017, Cập nhật ngày 23/06/2017

1

awesome

0

nice

0

loved!

0

lol!

0

funny

0

fail!

0

omg

0

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote