Chương 14: Cơm chiên trứng và canh

Một ngày nọ. 

Lão ngồi trên sofa đọc sách, tôi nằm gối lên đùi Lão xem tivi. Lão luôn chê những bộ phim tôi xem là tầm thường, nhàm chán, phi thực tế nên hoặc là hai người hai cái TV, hoặc là tôi xem Lão đọc sách. Tôi đang theo dõi một bộ phim tình cảm, hôm nay là đỉnh điểm của cao trào. Nam chính vì bị bệnh nên tìm mọi cách để chia tay với nữ chính, khiến cho nữ chính đau khổ vật vã suốt một thời gian. Tập hôm nay có thêm người thứ ba xen giữa hai người họ, mà người kia lại chính là bạn thân nữ chính. 

Xem phân nửa tập, đến cái đoạn nam chính vung tay tát nữ chính, tôi thật không biết cái phim này còn có thể máu chó hơn nữa không. Vì một tên đàn ông không ra gì mà có đến hai cô gái bị tổn thương.

Tôi hỏi Lão:

- Nếu một ngày Lão bệnh nặng, Lão có làm tổn thương em như vậy không?

Lão một khi đã đọc sách thì sẽ không màng quan tâm đến mọi thứ xung quanh, thế mà kẻ nào đó chầm chậm xoa đầu tôi rồi đáp rằng:

- Em đang sỉ nhục IQ của anh hả?

- IQ gì ở đây? Em muốn hỏi anh sẽ làm thế nào mà?

- Cùng em sống hạnh phúc khoảng thời gian còn lại đó chăng, nếu em không chê anh phiền. 

Tôi cười ngọt ngào, quay người ôm lấy Lão. Lão một tay đọc sách, một tay xoa xoa đầu tôi. 

- Tối nay xem phim trinh thám của Lão nhá!

- Em biết thưởng thức hơn rồi đấy.

Cuộc đời người có bao nhiêu đâu, mặc dù dài ngắn khác nhau, thay vì khiến bản thân khổ sở, người khác tổn thương sao không sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc. 

---

Tháng ba là tháng của thanh niên, năm nào cũng có hội trại. Năm trước khoảng thời gian này tôi đang chán nản về chuyện với Lão, không có tâm trạng tham gia trại, Lão thì đương nhiên sẽ không tham gia. Tôi với Lão là hai kẻ duy nhất ở nhà và không cảm thấy chút niềm vui nào khi đi trại. Cơ mà năm nay lại khác, tôi với Lão không phải đang tiến triển tốt đẹp sao. Với lại năm nay là năm cuối cùng được đi trại rồi, lớp 12 sẽ không còn nữa. Vậy nên, với quyết tâm cao độ, tôi  nhất định phải đi trại lần này, cùng với Lão. 

Bí thư đi họp về, thông báo về hội trại sắp tới cũng như phát phiếu xin ý kiến cha mẹ, phải có sự chấp thuận của ba mẹ thì mới được cho đi. Tôi lấy hai phiếu, ton ton chạy về chỗ Lão. Lão đang làm bài tập, chả thèm ừ hử gì với tôi. 

Tôi lay lay tay Lão:

- Trại lần này Lão đi nhé?

- Trại sao?

Tôi hớn hở gật đầu như giã tỏi. 

- Cũng được. - Lão đáp xong lại tiếp tục đâm đầu vào bài tập. 

Tôi vui sướng muốn nhảy cẫng lên, với tính cách của Lão, tôi vốn nghĩ Lão sẽ từ chối thẳng thừng chứ. Lão từ bao giờ lại dễ tính đến thế? Cơ mà kệ đi, có Lão đi là tôi vui rồi. 

Tôi đưa giấy đăng kí cho Lão.

- Tôi viết cả rồi đấy, Lão chỉ việc về đưa ông kí thôi. 

Thế mà Lão thản nhiên đặt bút kí vào chỗ chữ kí dành cho phụ huynh, rồi trơ mặt đưa lại cho tôi. Nhìn thái độ của tôi, Lão nhìn kiểu không phải chỉ là chữ kí thôi sao, ai kí chả được. Tôi khóc than trong lòng, cô giáo chủ nhiệm của tôi cưng Lão như thế, Lão không thấy hổ thẹn sao?

Sau đó, tôi cũng đem phiếu đăng kí về cho ba mẹ xác nhận. 

Ba hỏi: "Bài kiểm tra Toán gần nhất của con là khi nào?"

Tôi: "Mới hôm qua ạ!"

Mẹ hỏi: "Thế từ đây đến trại còn bài nào nữa không?"

Tôi: "Hình như không ạ!"

Anh hai: "Vậy bài kiểm tra kia nếu trên bảy điểm thì mới cho đi."

Ba mẹ với cả anh hai tôi từ khi nào đóng vai phản diện vậy? Rõ ràng tôi là cô Tấm, bị mụ dì ghẻ ác độc cố ý làm khó để không thể nào đến gặp hoàng tử được. Việc bài kiểm tra Toán tôi được bảy điểm khó như việc Tấm lựa gạo ra gạo, thóc ra thóc ấy. Huống hồ, bài kiểm tra đó tôi làm rất thảm hại. Tôi mếu khóc, đem chuyện đó kể cho hoàng tử nghe. Hoàng tử lạnh nhạt đáp tôi rằng:

- Vậy ở nhà thôi!

Rốt cuộc thì bụt của tôi bao giờ mới xuất hiện?

Ngày trả bài kiểm tra, tôi rầu muốn chết đi được, điểm Toán có 5.8 thì làm sao mà mang về gặp ba mẹ đây. Tôi lại nhìn sang kẻ bên cạnh, con điểm 9 chói lóa thế mà Lão còn chả thèm quan tâm. Tôi gục đầu xuống bàn, đau khổ không biết nói làm sao với ba mẹ. Hay tối về ôm chân cầu xin, hay tìm cách lấy lòng anh hai vì thường anh tôi nói ba mẹ sẽ nghe. Tôi rất muốn đi cắm trại với Lão mà. 

Tôi giật giật áo Lão mếu máo:

- Lão ơi, tôi phải làm sao đây? 

Lão nhìn tôi, trầm ngâm một lát rồi đem bài tôi với Lão tráo nhau. Tôi với Lão cùng họ cùng tên, chỉ khác mỗi tên đệm, thế là Lão lấy bút xóa cẩn thận sửa lại tên đệm thành tên tôi. Tôi nhìn theo, thật sự nếu nhìn kĩ thì mới có thể nhìn ra chỗ sửa. 

Lão thờ ơ vứt bài kiểm tra của Lão cho tôi.

- Thế này chắc được rồi. 

Tôi có chút hoảng sợ nhìn Lão. Trong tâm trí của tôi, Lão vẫn luôn là thành phần trí thức thật thà, sống và học tập theo lí tưởng cao cả của Bác Hồ kính yêu. Không nghĩ đến, Lão cũng chẳng ngoan ngoãn gì cho cam. 

Lên kế hoạch chỉn chu là thế, đâu ai ngờ vnedu đã nhanh chân hơn một bước gửi bảng điểm giữa kì về cho ba. Tôi chỉ còn biết cố nén đau thương chôn vùi bài kiểm tra của Lão trong cặp. Nhưng kì lạ là ba mẹ tuyệt nhiên không hề đề cập đến việc đi trại của tôi, chỉ nhắc nhở về việc học tập rồi khuyên bảo cố gắng học hành này nọ rồi thôi. Tiếp đó, anh hai dúi vào túi áo tôi một tờ giấy, đó là đơn cho đi trại đã có chữ kí của ba. Anh hai cười khúc khích trong khi mặt tôi rõ đần. 

Có phải tôi bị cho ăn quả lừa rồi không? Sau đó tôi lại tự nhủ bản thân, may mà không đưa bài kiểm tra của Lão cho ba mẹ, không thì đêm nay mông nở hoa rồi. Kệ đi, khờ dại như tôi đôi khi cũng là một loại may mắn!

Hôm nay là ngày đầu tiên của trại. Theo như thầy bảo, vì ngân sách của trường có hạn nên sẽ cắm trại tại trường, dường như năm nào ngân sách cũng không đủ chứ không riêng gì năm nay. Mặc dù thế, lũ học sinh chúng tôi mặt mày rất hớn hở, đi cắm trại thì ai chả vui. Từ ngày hôm qua đến này, cả lớp tôi đều xông xáo lên trường để làm công tác chuẩn bị. Lão luôn miệng chê phiền nhưng rồi cũng chung tay góp sức. Tôi cùng hai ba đứa con gái khác ngồi xỏ dây cho nón lá, màu sơn đỏ nhìn vừa rực rỡ lại có phần quá lố. Đây cả cả một quá trình thuyết phục lòng người của Lớp Trưởng, theo cậu ta bảo thì nón màu đỏ vừa nổi bật vừa độc đáo lại còn cá tính. Làm xong, nắng cũng đậm màu, tôi cầm hai cái nón đi tìm Lão, Lão cùng Lớp Trưởng vừa đi bê nước về cho lớp. Mặt Lão nhăn tít lại vì nắng, mồ hôi cũng chảy ròng ròng. Nhìn Lão bây giờ mới giống học sinh, cũng vui chơi, cũng tham gia hoạt động tập thể, chứ không phải suốt ngày chúi đầu vào cuốn sách như ông già. 

- Lão cúi xuống một tí! Tôi nói cái này nghe!

Lão ra vẻ khó chịu nhưng cũng cúi người xuống.

- Cho Lão!

Tôi đội một cái cho mình, đội một cái cho Lão. Nhìn xem, tôi với Lão đang mặc áo lớp, lại đội nón giống nhau, có phải rất giống đồ đôi hay không?

- Của tôi đâu? - Lớp Trưởng uất ức sấn lại. 

- Tự đi mà lấy. 

Tôi với Lão không hề tham gia trò chơi cũng như trình diễn cái gì cả, Lão vốn không thích nên tôi cũng không thích. Với cả vốn dĩ trong lớp tôi có thân mấy ai ngoại trừ Lão. Hội trại ở trường tôi, mọi thông báo đều sẽ được gửi thông qua mật thư, lớp tôi còn tập hợp cả một nhóm tinh anh cắp sẵn giấy bút để có thể hành nghề mọi lúc mọi nơi. Trên tinh thần chắc chắn phải có giải, đội ngũ anh tài do Lớp Trưởng cầm đầu này lúc nào cũng#hừng hực khí thế chiến đấu. Đến nỗi mỗi lần nghe thông báo mật thư, cả đám mừng vui như được điểm 10 môn Toán mà không cần phải thi vậy. 

Nhưng mà người tính không bằng trời tính, trong cơn thác loạn với âm nhạc buổi trưa, tụi nó chẳng còn nhớ được mật thư hay tín hiệu thông báo gì. Tôi với Lão lúc đó đều đang lang thang ngoài lều, vô tình nghe được tiếng còi thông báo nhận tin. 

Tôi nghe Lão lẩm nhẩm đứt quãng thế này:

- Các chi đoàn nghỉ ngơi lấy sức, hai giờ chiều thi GMTQ.

GMTQ? Tôi suy nghĩ khá lâu mới nhớ được đó là cuộc thi "Gương mặt thân quen" nằm trong các hạng mục thi đua quan trọng của hội trại. 

- Lão không cần giấy bút sao? 

- Có thể nhớ được. 

Rốt cuộc Lão đã tu luyện đến trình độ nào rồi? Tôi hoảng sợ hỏi Lão:

- Lão biết cả Morse sao?

- Đã từng làm qua. 

Tôi quên mất, não của Lão vốn nhiều nếp nhăn hơn người bình thường, và nhiều gấp mấy lần so với một đứa ngu ngốc là tôi đây.

Tôi nói thông tin cho những kẻ đang chìm đắm trong cuộc vui kia biết, đương nhiên là cả lớp đều dùng một ánh mắt ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi khai ra Lão, những ánh mắt đó chuyển dần sang thán phục. Và thế là mỗi lần nhận thông báo hay giải mật thư, cả đám kia đều dùng ánh mắt bám riết trên người Lão không buông, Lão cũng không ngại đọc đáp án. Thành ra, dù muốn dù không, Lão cũng trở thành thành viên đặc biệt của biệt đội giải mật thư. Lão khiến cho cả lớp tôi càng thêm hâm mộ, cũng khiến cho Lớp Trưởng ghen tị đến chết đi sống lại. 

Tối đó, lửa trại bừng cháy, như ngọn đuốc khổng lồ hừng hực ở trung tâm. Tâm trạng chúng tôi vui vẻ hơn bao giờ hết, nắm tay nhau tạo thành vòng tròn lớn, rồi cùng nhảy lửa, cùng hò hét. Tôi nắm tay Lão, Lão nắm tay Lớp Trưởng, tôi chắc chắn phải xem xét lại cái tên luôn bám theo Lão này.

Gạt chuyện đó qua một bên, tôi bỗng nhận ra rằng, đây là lần đầu tiên tôi đường đường chính chính nắm tay Lão, mặc dù mục đích hơi mang tính cộng đồng nhưng không sao. Tay Lão rất to, có chút thịt, mềm mềm ấm ấm. Tôi không nhịn được cọ nhẹ lòng bàn tay Lão, rồi nắm lấy các ngón tay sờ sờ. Tôi nhìn thấy tay Lão không biết bao nhiêu lần, đều có cảm giác thon gầy, không nghĩ đến rất mềm mại, kiểu rất đầy đặn, sờ được một chút lại tham lam muốn nhiều hơn. Lão trợn mắt nắm chặt tay tôi, không để tôi tiếp tục làm trò. Tay tôi nằm trong tay Lão rất vừa vặn, lại có cảm giác được bảo bọc, che chở. Nhìn đi, tay Lão sinh ra vốn là để nắm tay tôi đấy.

- Sao tay Lão có nhiều vết chai quá vậy?

Tôi ghé người nói với Lão. Lão có chút giật mình, kiểu như vừa mới biết chuyện đó.

- Không để ý.

Rồi vô thức, Lão nới lỏng cái nắm tay. Tôi bất mãn nắm chặt tay Lão.

- Lão mà nắm kiểu đó thì đứt vòng kết nối mất.

Lão nhìn tôi, không biết đang suy nghĩ gì, khuôn mặt Lão lúc sáng lúc tối nhập nhòa theo ánh lửa. Rồi Lão rất tự nhiên ôm cả bàn tay tôi, tôi mỉm cười. Tôi có nên nói cho Lão biết, thật ra tôi rất thích đàn ông mà bàn tay đầy vết chai, bởi người đó có thể làm được rất nhiều thứ, còn có thể mạnh mẽ bảo vệ tôi. Đương nhiên với Lão, ra được phòng khách vào được phòng bếp là lẽ đương nhiên, nếu đi theo Lão thì còn lo chết đói sao?

Tối đó có rất nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc, không khí rất nhộn nhịp. Tôi đang nghe một bạn nữ hát, đúng ra là vừa đàn vừa hát, người ta lại còn rất xinh gái. Cũng bởi vì thế mà con trai dưới này đều cổ vũ rất nhiệt tình, nhiều người gan dạ còn chạy đến tặng hoa. Tôi thử dò hỏi Lão.

- Hát hay Lão nhờ?

- Ừ.

- Cũng đáng yêu nữa.

- Ừ.

- Lão cũng thấy thích?

- Ừ.

Tôi cứng họng, quả thật muốn dỗi Lão một trận. Tôi chắc chắn rằng Lão hoàn toàn nghe hiểu lời tôi nói chứ không phải chỉ trả lời cho có. Lão biết rõ tôi là cố ý hỏi  nhưng lại trả lời như thế.

Tôi đứng dậy bỏ đi, định bụng sẽ dỗi Lão xem phản ứng của Lão thế nào. Mới vừa quay người Lão đã níu tay tôi lại, mở miệng chỉ nói đúng ba từ.

- Tôi cũng đói.

Nói xong liền đứng dậy cầm tay tôi dắt đi mất, này này, tôi có nói là tôi đói đâu. Cơ mà nhắc mới nhớ, khi chiều có ăn được bao nhiêu đâu, bụng tôi cũng phối hợp kêu ọt ọt hai cái. Lão bảo tôi về trại lấy theo balo, còn Lão ghé căn tin lấy vài thứ. Lão đưa tôi vào kí túc xá nam, hiện tại mọi người đều tập trung ở sân trường nên nơi đây không có mấy người. Tôi có chút kích thích, tôi với Lão như đang hẹn hò lén lút vậy.

Vừa vào kí túc xá, Lão đã chui ngay vào phòng tắm. Đối với một con người sạch sẽ quá mức như Lão, đi trại quả là một cực hình. Tôi để ý là Lão không hề đem theo bất cứ đồ gì tỉ như balo các thứ, giờ nhìn căn phòng này thì tôi đã hiểu rồi. Không lẽ Lão nhận lời đi trại dễ dàng vậy là vì biết cắm trại ở trường, mà ở trường thì đương nhiên sẽ có kí túc xá. Tôi còn tưởng Lão ăn nhầm cái gì bỗng dưng lại thay tính đổi nết. 

Nhìn Lão sạch sẽ như mới bước ra từ phòng tắm, tôi cảm giác người mình đang bốc mùi. 

- Vào tắm đi! Tôi làm cơm. 

Tôi đang suy nghĩ mình có quá là vô ý không. Tôi đang một mình ở cùng phòng với một tên con trai, chờ người ta tắm, chút nữa lại còn tắm ở phòng người ta, rồi còn ăn cơm người ta nấu. Mặc dù tôi thích người ta chết đi được,  nhưng như thế này có phải hơi quá tùy tiện rồi không. Nếu người ngoài nhìn vào thì chắc chắn sẽ nghĩ hai chúng tôi không đứng đắn. Ôi, thật ra tôi vẫn rất bảo thủ đó!

- Làm sao vậy?

- Tôi cái đó...

Tôi không biết nói sao cho Lão hiểu.

- Tôi với Lão một mình ở chung một phòng, lại còn là kí túc xá nam. Rồi Lão tắm, tôi tắm, rồi sẽ cùng ăn cơm...

- Nên? - Lão nheo mắt nhìn tôi. 

- Có phải quá tự nhiên không, mối quan hệ của chúng ta cũng chưa đến mức ấy. A không phải, không phải, chỉ là có khi nào mọi người sẽ nghĩ tôi là loại con gái không đứng đắn? Kiểu nghĩ rằng tôi rất dễ dãi, và còn...

- Tôi chịu trách nhiệm. 

- Gì? Gì cơ? Lão vừa nói gì?

Tôi không nghe lầm chứ? Lão vừa nói là chịu trách nhiệm, có phải ý muốn nói Lão sẽ chịu trách nhiệm về cuộc đời tôi. Hay là, Lão đang tỏ tình? Lão quay người vào trong bếp, thật ra cũng không phải bếp, là một khoảng không gian nhỏ để một cái bếp ga mini cùng bộ đồ dùng dành cho một người. Tôi bám theo Lão hỏi cho ra nhẽ, nếu không đêm nay chắc chắn tôi sẽ không ngủ được. 

- Lão nói lại lời lúc nãy xem, tôi không nghe rõ!

- Nếu cậu không đi tắm, cậu sẽ không được ăn cơm. 

- Lúc nãy Lão nói?

- Người cậu đang bẩn.

- Lão chịu trách nhiệm với tôi?

- Đúng 11h trường sẽ cúp nước. 

Tôi giật mình nhìn đồng hồ, đang là 11h kém. Tôi không nghĩ ngợi gì thêm bèn phóng như bay vào phòng tắm. 

- Tôi dùng dầu gội của Lão nhé?

- Ừ. 

- Tôi quên đem khăn rồi làm sao đây?

- Trong tủ của phòng tắm có khăn mới.

Không phải tôi đã được đảm bảo rồi sao, người ta đã không ngại thì sao tôi phải ngại. Quan trọng hơn là tôi cũng thích ở cùng một chỗ với Lão như thế này. 

Tắm xong như được sống lại một lần nữa, tôi mang tâm trạng phơi phới đi gặp Lão. Lão đã nấu xong, bày biện sẵn trên bàn chờ tôi. Tôi vừa lau tóc vừa hết lời khen ngợi Lão, chỉ cần nghe hương thơm thôi bụng đã muốn ăn. Lão làm cơm chiên trứng, thêm cả canh rau. 

- Mấy cái này ở đâu có vậy?

- Gửi ở tủ lạnh của căn-tin, nấu cơm sẽ mất thời gian nên tận dụng cơm nguội. 

- Có đồ ăn là được, tôi dễ nuôi lắm. - Tôi cười ha ha với Lão. 

Lúc ăn mới phát hiện ra một vấn đề, nhà Lão chỉ có một đôi đũa với một cái muỗng, đây rõ ràng là Lão mang lên từ nhà. Tôi với Lão đều nhìn nhau. Sau đó, Lão chủ động dùng đũa để nhường muỗng cho tôi. 

Lúc Lão húp canh, tôi chủ động cho Lão mượn muỗng. 

- Không cần. 

Người ta thẳng thừng từ chối rồi bưng chén uống cạn. 

Hôn thì cũng hôn rồi, Lão ngại cái gì chứ?

---

#mess11:

Chuyện tăng ca.

Tôi: "Hôm nay em về trễ."

Lão: "Anh chờ."

Kết quả, tôi về nhà phát hiện Lão đang tăng ca ở nhà. Sáng hôm sau, tôi đi làm, Lão liền đi ngủ. Tôi thật quá ngu ngốc khi cảm động.

Lão: "Hôm nay anh tăng ca, sẽ muộn lắm, em cứ ngủ trước đi."

Tôi nghe lời Lão, lên giường đắp chăn đi ngủ. Nửa đêm Lão về, nhẹ nhàng ôm tôi rồi ngủ đến sáng mai. 

Rõ ràng là bận bịu như thế, tâm trạng đâu mà nghĩ đến chuyện ngoại tình.

 

< Chương trước Chương sau >
Hồn Ma

Tạo ngày 27/11/2016, Cập nhật ngày 01/12/2017

31

awesome

1

nice

104

loved!

3

lol!

4

funny

4

fail!

0

omg

1

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote