Chương 331. Em đang lo lắng cho tôi sao?

"Ừ? Chuyện gì?"

Ánh mắt của Lục Đình Kiêu cơn thủy triều của sự ấm áp vỗ nhẹ lên tâm tình bất an của Ninh Tịch...

Cô thoáng yên tâm một chút, châm chước chọn lời sau đó mới mở miệng nói: "Chỉ là... gần đây anh cố gắng cẩn thận một chút, có ra ngoài thì tốt nhất cứ mang thêm mấy vệ sĩ! Mang thêm chục người nữa cũng không nhiều!"

Từ cái hôm nhận được điện thoại của người nào đó Ninh Tịch vẫn luôn bất an, tuy cô biết rõ với năng lực của Lục Đình Kiêu thì tên kia không có khả năng đụng được vào anh, nhưng dù làm cách nào cô vẫn không yên tâm cho được, thậm chí còn muốn đích thân ở cạnh 24/24 để bảo vệ anh mới chịu...

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì híp hai mắt lại, khóe mắt lộ ra một tia sáng lạnh lẽo nhưng rất nhanh lại trở về như bình thường, anh chậm rãi tiến tới gần Ninh Tịch.

Ninh Tịch lùi lại ra sau theo bản năng, cho đến khi lưng đụng phải vách tường bám đầy dây leo.

Lục Đình Kiêu đưa một cánh tay chống lên bức tường phía sau lưng cô rồi đột nhiên hỏi một câu: "Cái này gọi là kabe-don đúng không?"

Ninh Tịch đang bị vây trong lồng ngực chớp mắt một cái: "À... đúng..."

Hơn nữa còn cực kì tiêu chuẩn! Nhưng mà tại sao đề tài lại đột nhiên chuyển sang cái khỉ này vậy?

"Lần trước em bảo thích, nên tôi có nghiên cứu một chút." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch: "À à..."

Cô rất muốn nói với Đại ma vương rằng, thực ra anh không cần học đâu...

Mà... mà cô nói thích cái này lúc nào? Rõ ràng cô nói không có một cô bé nào chịu nổi cái chiêu này có được hay không?

Được rồi... bây giờ cô cũng không chịu nổi...

Ninh Tịch vốn còn lo lắng việc cô nhắc nhở sẽ khiến Lục Đình Kiêu mất hứng, dẫu sao thì đây cũng có vẻ như đang chất vất năng lực của anh, cô chỉ sợ việc này sẽ gây thêm phiền phức cho Lục Đình Kiêu.

Kết quả là Lục Đình Kiêu cứ duy trì cái tư thế sát gái như này, anh nghiêng người áp sát tới gần nhẹ giọng nói một câu: "Ninh Tịch, em đang lo lắng cho tôi sao?"

Ninh Tịch có chút sững sờ: "Khụ, đúng vậy, dù sao anh cũng là ông chủ của tôi mà!"

"Vậy à... nhưng mà tôi vẫn rất vui." Trong mắt Lục Đình Kiêu hiện lên nét cười thỏa mãn, ngay sau đó anh nói: "Vậy thì mỗi ngày tôi đều gửi tin nhắn báo bình an được không?"

"A? Cái này... đương nhiên là được!" Ninh Tịch vừa nói xong đã thấy có chỗ nào đó là lạ, lại nhất thời không biết là lạ chỗ nào.

Lục Đình Kiêu tỏ vẻ rất hài lòng, anh nâng người dậy rời khỏi phạm vi xâm lược: "Vốn định bảo em ở lại dùng cơm, nhưng đoán là em không được tự nhiên nên tôi sẽ không giữ em lại."

"Không cần giữ không cần giữ! Vậy tôi đi đây! Bye bye~"

...

Cho đến sau khi về nhà Ninh Tịch mới phát hiện ra là lạ ở chỗ nào.

Bởi vì cô vừa về đến nhà, Lục Đình Kiêu đã gửi một tin nhắn tới: [Về nhà chưa? Tôi với Tiểu Bảo đang ăn cơm, mọi chuyện đều bình thường, không cần lo lắng.]

Đệch! Đệch! Đệch!

Rõ ràng là cô chỉ nói bình thường anh nên cẩn thận chút thôi mà!

Tại sao kết quả lại thành ông chồng nhắn tin báo cáo cho vợ thế này!

Cô thật muốn quỳ lạy Đại ma vương...

Sau này cô không dám nói cô sát gái nữa! Cũng không dám nói sẽ dạy Lục Đình Kiêu cách tán gái nữa!

Trước mặt Đại ma vương cô chỉ là một đống cặn bã thôi!

Nhưng mà, chuyện này vẫn chưa xong.

Ngay sau đó, Lục Đình Kiêu lại gửi thêm một tin nhắn: [Mấy ngày nữa sẽ đưa Tiểu Bảo đi học, đây là lần đầu tiên thằng bé đi học nên lúc đó mong em có thể tới.]

Ninh Tịch: "..."

Yêu cầu thế này sao cô có thể từ chối chứ huhuhu.

[Ok]

Nhắn xong chữ này, Ninh Tịch lập tức ngã đập đầu vào gối.

Xong rồi...

Rõ ràng là cô đang tự đào hố chôn mình mà...

Nhưng mà cô suy nghĩ lại một chút, càng nghĩ lại càng thấy không đúng. Hôm nay cô được nghỉ, trùng hợp bên Lục trạch mời cô đến chơi với Tiểu Bảo, lại trùng hợp là cô khuyên Tiểu Bảo đi học, lại trùng hợp hơn nữa là Đại ma vương mời cô cùng đưa Tiểu Bảo đi học... Cô tính toán một chút thì lúc đó cũng vừa vặn là lúc bộ phim đóng máy , khi đó cô sẽ rảnh.

Mọi thứ cứ y như nước chảy thành sông ấy nhỉ, thuận lợi đến không tin được!!!

Ách, thật... thật sự chỉ là trùng hợp?

Chương 332. Vua NG đích thực!

Nghỉ ngơi hai ngày xong, Ninh Tịch hồi máu sống lại trở về đoàn làm phim tiếp tục chiến đấu.

Sau khi xem kế hoạch quay phim mấy ngày tiếp theo, cô phát hiện những cảnh quay của cô đều đã hoàn thành, giờ dư lại phần lớn đều là những cảnh quay bù với vai của Giả Thanh Thanh trước kia.

Cảnh quay này cô đã thuộc nằm lòng cho nên không có chút áp lực nào.

Đến tận lúc Ninh Tịch đến đoàn làm phim mà vẫn chưa đến lượt cảnh quay của cô.

Tiểu Đào vừa thấy cô đến liền chạy lên đón: "Chị Tịch tới rồi! Em vừa định nhắn tin bảo chị không cần đến sớm thế đâu!"

Ninh Tịch nhướn mày, cười đùa nói: "Sao vậy? Đạo diễn lại tốt bụng cho chị nghỉ nữa sao?"

"Không phải! Chị nhìn bên kia kìa..." Tiểu Đào nhỏ giọng ý bảo cô nhìn Quan Tiểu Thất và Phương Nhã đang quay: "Là do Quan Tiểu Thất đấy, một cảnh mà NG không biết bao nhiêu lần, so với Giả Thanh Thanh hồi trước còn kinh khủng hơn!"

"Quan Tiểu Thất..." Ninh Tịch chống cằm trầm ngâm một chút.

"Đúng vậy, chính là cô ca sĩ mới mà công ty chúng ta đang nâng đỡ đó, hát khó nghe chết đi được nhưng hết cách, ai bảo người ta có tiền cơ, đập tiền xuống ắt sẽ thuận như nước chảy thôi!"

"Nghe nói ban đầu cô ta sống chết đòi làm diễn viên, nhưng sau khi công ty kiểm tra qua khả năng của cô ta thì thấy khả năng diễn xuất của cô ta còn thảm hại hơn cả ca hát đấy, cho nên mới trăm phương ngàn kế khuyên cô ta làm ca sĩ ít nhất hát dở thì có thể để hậu kì chỉnh lại âm điệu mà!"

"Nhưng kết quả thì dù có đập bao nhiêu tiền vào thì cô ta cũng chỉ làm ca sĩ mấy tháng rồi không chịu nữa, sống chết đòi đi đóng phim và thế là họa lại rơi xuống giới nghệ sĩ rồi..."

Tiểu Đào bát quái xong lại cố ý nhắc nhở Ninh Tịch một câu: "Mặc dù chúng ta cùng công ty nhưng với những loại người như này cứ cách xa một chút!"

Ninh Tịch khẽ gật đầu một cái, vẻ mặt suy tư. Thật ra thì lần trước lúc ở nhà cô mặc dù không nhất định xuất phát từ ý định của bản thân nhưng Quan Tiểu Thất cũng coi như đã giúp cô một lần. Chỉ có điều, trước khi hoàn toàn nhìn thấu một người cô nhất định sẽ không làm việc sơ xuất.

Biết rõ tình huống xong, Ninh Tịch cũng không rời đi luôn mà ngồi luôn xuống ghế. Cảnh quay của cô với Quan Tiểu Thất không ít, phải nhìn rõ khả năng của Quan Tiểu Thất trước.

Cách đó không xa, Quan Tiểu Thất với Phương Nhã vẫn đang tiếp tục quay phim...

Quan Tiểu Thất đóng vai đối thủ của Mạnh Trường Ca - Hiền phi, còn Phương nhã diễn một vị phi tử khác của hôn quân - Thục phi. Hai nhân vật này đấu tới đấu lui, cảnh quay đối đầu cũng không ít.

Ninh Tịch nhìn thấy Quan Tiểu Thất luôn luôn mắc sai lầm, mà Quách Khải Thắng tựa hồ đã muốn chết lắm rồi...

"Quan Tiểu Thất! Cô là sủng phi! Sủng phi! Phải yêu mị! Phải quyến rũ! Đừng có mà giống như cái cọc gỗ như vậy!"

"Còn lời thoại của cô nữa, bộ phim này không dùng lồng tiếng mà là thu âm trực tiếp! Cô nói lời thoại mà cứ như đọc rap thẳng đơ một đường thế à?"

"Biểu cảm! Biểu cảm của cô đâu?"

...

Tiểu Đào đưa cho Ninh Tịch một bọc hạt dưa: "Chị thấy đấy, em không nói điêu chứ? Diễn xuất của cô ta thật sự quá nát! Ai da, chị với Giang lão sư phối hợp quá tốt nên ai cũng nghĩ có thể đóng máy sớm thời hạn, kết quả nửa đường lại nhảy ra một Quan Tiểu Thất này! Đúng là vua NG mà!"

Ninh Tịch không nói gì.

Khách quan mà nói thì đây không phải vấn đề do kĩ năng diễn xuất.

Bởi vì Quan Tiểu Thất chưa hề có kĩ năng gì, cô ấy chỉ là một tờ giấy trắng.

Trong tình huống này mấu chốt nằm ở người bạn diễn.

Đáng buồn là bạn diễn của Quan Tiểu Thất lại là Phương Nhã. Hai người vốn có mâu thuẫn, chưa kể đến diễn xuất của Phương Nhã cũng chỉ là hạng xoàng mà thôi, Quan Tiểu Thất diễn với cô ta mà có thể diễn tốt mới là kì quái.

Chương 333. Phát hiện bất ngờ

Cuối cùng Quách Khải Thắng không chịu nổi nữa mới kêu "Cắt", ông ta kiệt sức nói: "Mọi người nghỉ ngơi mười phút... Không, hai mươi phút! Quan Tiểu Thất, cô mau điều chỉnh trạng thái của cô đi!"

Ninh Tịch trầm ngâm, hai mươi phút...

Đối với Quan Tiểu Thất mà nói thì chẳng có tác dụng gì.

Tiếp tục thế này thì Quan Tiểu Thất chỉ có thể liên tục NG đến chết...

Nhất định Quách Khải Thắng cũng biết điều này.

Ninh Tịch nhìn qua hướng đạo diễn Quách thì phát hiện ông ta len lén chạy qua một góc gọi điện, đoán chừng là đang cầu cứu đi.

Tiểu Đào đứng một bên cắn hạt dưa lắc lắc đầu nói: "Xem ra đạo diễn Quách đang đòi công ty chúng ta đổi người rồi, nhưng mà không dễ thế đâu, bối cảnh của Quan Tiểu Thất đâu có nông đâu, tuyệt đối không thể đổi!"

Quả nhiên không đến năm phút sau Quách Khải Thắng sầm mặt đi từ góc ra, nhìn vẻ mặt này một cái là biết cầu cứu thất bại rồi.

Quách Khải Thắng đi thẳng tới chỗ Ninh Tịch vẻ mặt áy náy nói: "Ninh Tịch à, mấy người kia làm ăn chậm trễ quá, chắc cô phải chờ thêm một lúc!"

Ninh Tịch cười một tiếng không để tâm nói: "Không có gì đâu đạo diễn, mọi người cứ bận rộn đi không cần để ý đến tôi."

Ninh Tịch còn đang nói chuyện với đạo diễn thì Quan Tiểu Thất cùng Phương Nhã đã bắn nhau tóe khói.

Phương Nhã đang cùng những người khác cười trên nỗi đau của Quan Tiểu Thất, bọn họ cùng nhau dè bỉu: "Ha ha ha ha ha ha... Đúng là cười chết tôi mà! Có vài người tự ảo tưởng mình diễn siêu lắm cơ, cuối cùng lại siêu đến độ không ai ngấm được?"

Quan Tiểu Thất xụ mặt, không nói gì.

Phương Nhã thấy mình nói đúng chỗ đau của Quan Tiểu Thất nên càng đắc ý: "Có tiền thì thế nào hả, cái trình độ này của cô dẫu cho có núi vàng núi bạc cũng không đỡ được đâu! Đúng là lãng phí quá!"

Quan Tiểu Thất vốn nỏng nảy, nghe thế thì đập bàn đá ghế đứng lên: "Tôi thích lãng phí thì lãng phí đấy cô quản được sao! Loại người như cô thì sao, nhà cô có tiền cho cô lãng phí à! Không ăn được nho thì nói nho xanh! Chắc cô ghen tị đến đỏ cả mắt rồi chứ gì! Nhìn cái mặt đã biết là cái loại nghèo mạt hạng!

"Cô... cô.. cô.." Phương Nhã thiếu chút nữa tức đến hộc máu.

Nhưng những lời Quan Tiểu Thất nói không chỉ mắng Phương Nhã mà còn mắng tất cả những nghệ sĩ khác có giả cảnh giống vậy, thật là một tank* kéo sát thương thật tốt...

(*Trong game những người kéo sát thương của boss cho đồng đội đánh thường được gọi là tank.)

Nhưng mà cũng khó trách, một đại tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ tới lớn sao có thể nhẫn nhịn được cảnh bị người ta soi mói, sao có thể cân nhắc đến cảm thụ của những người xung quanh.

Thấy mọi việc càng ngày càng nghiêm trọng, Quách Khải Thắng vội vàng bay tới khuyên can sứt đầu bể trán.

Tiểu Đào cũng bất bình giận dữ: "Ôi má, Quan Tiểu Thất nói thế này cũng khinh người quá đáng rồi! Khó trách tại sao mọi người đều ghét cô ta!"

Ninh Tịch không nói gì, vỗ vai Tiểu Đào một cái: "Chị đi rửa tay chút."

"A, được! Đúng rồi chị có muốn ăn cái gì không? Em đi mua cho! Xem ra còn phải chờ một lúc lâu nữa đấy!"

Ninh Tịch xua xua tay: "Không cần đâu, cám ơn, em thích ăn gì thì cứ mua đi ~"

...

Lúc Ninh Tịch quay lại thì thấy một bóng người đang ngồi dưới tán cây cách đó không xa.

Quan Tiểu Thất...?

Cô nàng ngồi kia làm gì?

Ninh Tịch hoài nghi đứng nhìn một lúc.

Trong tay Quan Tiểu Thất cầm một quyển kịch bản lẩm nhẩm đọc không ngừng, vẻ mặt cực kì nghiêm túc hoàn toàn không có sự kiêu căng tự đại như vừa rồi.

Ninh Tịch đứng đó nhìn một lúc, Quan Tiểu Thất hoàn toàn không phát hiện gần đó có người nên vẫn ngồi ở đó luyện tập...

Chương 334. Điều chỉnh cảnh quay

Hai mươi phút trôi qua rất nhanh.

Ninh Tịch trở lại khu nghỉ.

Cảnh quay của Phương Nhã và Quan Tiểu Thất lại được tiếp tục, kết quả không bất ngờ chút nào vẫn là thê thảm đến nỗi không nỡ nhìn...

Ninh Tịch tỉnh bơ đi tới cạnh đạo diễn đang hận không thể dùng đầu mình đập vào máy quay chết đi.

"Đạo diễn, em có chút việc muốn bàn với anh!"

Quách Khải Thắng mệt mỏi quay đầu lại: "A, Ninh Tịch à, có chuyện gì vậy? Cô nói đi!"

Ninh Tịch suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Là như thế này, một lát nữa em có chút việc gấp phải xử lí nên không thể đợi thêm được nữa, anh xem có thể đổi cảnh quay của em với Quan Tiểu Thất lên trước được không?"

"Cái này..." Quách Khải Thắng nghe vậy thì khó xử: "Ai, diễn xuất của Quan Tiểu Thất cô cũng thấy rồi đấy, cô làm bạn diễn với cô ấy thì càng khó hơn..."

"Không sao đâu đạo diễn, cứ thử một chút xem sao! Nói không chừng là do cảnh này cô ấy không diễn được thì sao, đổi cảnh khác biết đâu sẽ tốt hơn?" Ninh Tịch an ủi.

"Làm sao có thể..." Quách Khải Thắng cười khổ lắc đầu một cái: "Thôi kệ, với cái diễn xuất đó của cô ta thì diễn cái gì chả giống nhau, cứ dựa theo lời cô nói mà làm đi, nếu không được nữa thì chúng ta cũng không cần phí công với cô ta nữa, cứ làm chuyện của cô trước đi!"

Ninh Tịch vội vàng nói cám ơn: "Cám ơn đạo diễn!"

Quách Khải Thắng ho nhẹ một tiếng, cắt đứt lời diễn máy móc của Quan Tiểu Thất: "Quan Tiểu Thất, dừng lại đi! Phương Nhã đi nghỉ trước, lát nữa Ninh Tịch có chuyện gấp nên đẩy quay cảnh của cô ấy lên trước!"

Phương Nhã nghe thế ánh mắt liền sáng lên: "Được ạ, tôi không có ý kiến gì!"

Mà Quan Tiểu Thất nghe được lời của đạo diễn thì cả người liền cứng lại, hai tay thả ở bên hông siết chặt thành nắm đấm.

Phương Nhã tất nhiên là không có ý kiến gì, mà không chỉ không có ý kiến cô ta còn hưng phấn trở về chỗ nghỉ, kích động nói với những người bên cạnh: "Ha ha ha, Quan Tiểu Thất chết chắc rồi! Mọi người biết cảnh tiếp của cô ta với Ninh Tịch là cảnh nào không?"

"Ôi... chắc không phải là ... cảnh mà Giả Thanh Thanh NG hơn ba mươi lần kia chứ?"

"Không sai! Chính là cảnh đó!"

"Trời ơi! Vậy Quan Tiểu Thất thật sự chết chắc rồi!"

...

Lúc này, người trợ lí số 11 và trợ lí số 12 của Quan Tiểu Thất đang vội đến quay vòng vòng.

"Tiểu thư, hay để tôi đi thương lượng với đạo diễn và Ninh Tịch một chút đi! Cảnh này khó lắm đấy! Chắc chắn cô không làm được đâu!"

"Đúng vậy, lúc ấy Giả Thanh Thanh diễn với Ninh Tịch còn NG từ đầu đến cuối!"

"Im miệng! Ai nói tôi không làm được!" Quan Tiểu Thất siết chặt tay hung tợn mắng hai người: "Ai cũng không được nói gì nữa! Cảnh nào mà chẳng là cảnh! Chẳng lẽ tôi không bằng cả Giả Thanh Thanh sao?"

Hai trợ lí nhìn nhau, có khổ mà không thể nói nên lời, nếu tiểu thư nhà bọn họ chỉ bằng một nửa Giả Thanh Thanh thôi thì bọn họ ngủ mơ cũng có thể mỉm cười.

"Ai, Ninh Tịch đúng thật là, nói thế nào cũng là người cùng công ty cả, sao cô ấy có thể làm như thế? Chỉ là chờ thêm một chút thôi mà! Biết rõ cảnh này khó diễn thế nào!"

"Cùng một công ty thì sao, bình thường có có qua lại gì đâu. Tiểu thư đã đắc tội với cả cái công ty rồi có được hay không? Cái giới giải trí này mọi người ai mà chả bo bo giữ lấy mình!"

...

Một lát sau, cảnh quay kế tiếp đã chuẩn bị đủ.

Ninh Tịch cùng Quan Tiểu Thất cũng như những người khác đã vào vị trí. Cô ngồi trên cái ghế gỗ xa hoa còn Quan Tiểu Thất chật vật ngã xuống đất.

Nhìn Ninh Tịch đối diện đang dùng ánh mắt như nhìn từ trên cao xuống, trên mặt Quan Tiểu Thất lộ ra một tia khuất nhục...

Lúc này Quách Khải Thắng cũng lười chỉ đạo, chỉ khua tay nói một câu: "Bắt đầu đi bắt đầu đi!"

Chương 335. Trúng tà à

Bối cảnh: Lãnh cung.

Nhân vật: Mạnh Trường Ca, Hiền phi.

Trên chiếc ghế xa hoa trong cung điện đổ nát hoang tàn, Ninh Tịch dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Quan Tiểu Thất đang đầy tức giận cùng uất ức.

Quách Khải Thắng thấy vậy thì lông mày khẽ nhếch: Ý? Vẻ mặt này của Quan Tiểu Thất... không tệ nha!

Tiếp theo, Ninh Tịch dùng ánh mắt như đang nhìn người chết nhìn Quan Tiểu Thất: "Hiền phi, ngươi có biết vì sao bổn cung lại hận ngươi như vậy không? Tại sao nhất định phải đưa ngươi vào chỗ chết?"

Ninh Tịch nói xong lời thoại, Quách Thắng Khải liền nhéo mi tâm một cái đã chuẩn bị Quan Tiểu Thất vừa mở miệng là hô NG, thợ quay phim cũng không yên lòng mà lắc lư chiếc máy quay.

Những nhân viên và diễn viên khác không ưa vẻ kiêu ngạo bình thường của Quan Tiểu Thất cũng đang chờ xem kịch vui...

"Tiện nhân! Ngươi đang ghen tị với ta! Ghen tị Hoàng thương thương yêu ta! Ghen tị với sự sủng ái của ta!" Quan Tiểu Thất tức giận không thôi nói lên lời thoại, hốc mắt thậm chí còn hơi ửng đỏ. Chết tiệt! Phương Nhã kia cùng với đám người kia nữa, tất cả mọi người đều đang ghen tị với cô, họ đang ghen tị với cô thôi!

Quan Tiểu Thất vừa dứt lời, tất cả mọi người liền sững sờ tại chỗ.

Ý ? !

Thế mà có thể nói đúng không sai một từ, hơn nữa vẻ mặt cũng rất khá vô cùng...

Giẫm phải cứt chó đi!!!

Ngay cả Quan Tiểu Thất nói xong cũng tự sửng sốt, nhưng mà không đợi cô suy nghĩ nhiều thì Ninh Tịch đã lập tức lên tiếng: "Ha? Bổn cung ghen tị? Ghen tị ngươi được lão già khốn nạn đó yêu thương?"

Quan Tiểu Thất bám theo lời Ninh Tịch mà diễn một cách rất tự nhiên, biểu cảm trên mặt như thế không tin nổi: "Đức phi! Ngươi... ngươi điên rồi sao? Ta phải báo cho Hoàng thượng! Ta phải nói cho hoàng thượng biết ngươi nhục mạ ngài..."

Ninh Tịch dùng một ánh mắt bức Quan Tiểu Thất câm họng, sau đó âm trầm mở miệng: "Hiền phi, ngươi có biết bổn cung là ai không? Hay là ngươi có còn nhớ cái tên... Mạnh Trường Ca?"

Tất cả mọi người đều nín thở đưa mắt nhìn, không khí khẩn trương vô cùng. Đám người không dám tin thấp giọng xì xào bàn tán:

"Quan Tiểu Thất có cái vận cứt chó gì đây, đến bây giờ còn chưa NG?"

Phương Nhã khoanh tay cười nhạt: "Ha, NG ngay giờ đó, cứ chờ xem!"

"Cũng đúng nha, Giả Thanh Thanh chính vì một câu tiếp theo này mà NG liên tục 33 lần đó!"

...

Dưới ánh mắt âm trầm của Ninh Tịch, vẻ mặt Quan Tiểu Thất đờ đẫn lại kinh hoàng: "Ngươi là Mạnh Trường Ca? Sao ngươi có thể là Mạnh Trường Ca được! Ả ta đã chết rồi! Chuyện này không thể nào! Không thể nào!"

Ninh Tịch bỗng nhiên ép sát tới gần: "Triệu Uyển Nhu! Ngươi không chết thì sao ta dám chết? Dẫu cho ta có chết cũng sẽ bò từ địa ngục lên kéo ngươi chết cùng..."

"Aaaaa... ngươi đừng tới đây... đừng tới đây..." Quan Tiểu Thất sợ tới mức hét ầm lên.

Trương Nhuệ: "Đạo diễn đạo diễn... cắt! Cắt!"

Cuối cùng vẫn nhờ phó đạo diễn nhắc nhở thì Quách Khải Thắng mới hoàn hồn lại, vội vàng hô lên: "Cắt!"

Cảnh quay này,

Thế mà...

Một lần đã qua.

Quách Khải Thắng vừa hô "cắt" thì trong nháy mắt tất cả mọi người đều ngẩn ra, sau một lúc lâu mới bắt đầu thảo luận kịch liệt:

"Oh my god! Mặt trời mọc từ phía tây sao? Quan Tiểu Thất thế mà qua ư?"

"Hơn nữa chỉ một lần đã qua!"

"Quá kinh người!"

"Trúng tà à!"

...

Sắc mặt Phương Nhã tái mét, vội vàng làm người thứ nhất đứng ra phản đối: "Điều này sao có thể! Sao đạo diễn lại cho cô ta qua dễ dàng như vậy được! Cô ta... vừa rồi cô ta diễn chả tốt chỗ nào! Biểu cảm với động tác của cô ta quá giả!"

Chương 336. Thương hương hay tiếc ngọc là chuyện của tôi

Quách Thắng khải không nhịn được liếc Phương Nhã một cái: "Tiểu Thất không giống với những người được học diễn xuất bài bản như các cô, có thể biểu hiện thế đã là rất tốt!"

Nói xong lại dùng ánh mắt bất mãn nhìn Phương Nhã: "Cô nhìn cách Tiểu Tịch diễn mà học tập, cô có nhập vai thì đối phương mới có thể nhập vai hiểu không hả?"

"Đạo diễn tôi... rõ là là cô ta..." Phương Nhã thiếu chút nữa hộc máu.

Kĩ năng diễn xuất của Quan Tiểu Thất thối nát chẳng lẽ lại do cô ta?

Lúc này thái độ của mọi người xung quanh cũng bắt đầu thay đổi: "Đạo diễn nói rất có lí, ban đầu tôi còn tưởng rằng tất cả vấn đề là do Quan Tiểu Thất, giờ nghĩ kĩ lại một chút mới thấy Phương Nhã cũng có vấn đề!"

"Nhất định là thế! Nếu không tại sao lúc Tiểu Thất diễn với Ninh Tịch lại chỉ cần một lần đã qua!"

"Mặc dù diễn xuất của Quan Tiểu Thất có nát, nhưng diễn xuất của Phương Nhã cũng chả lành lặn được bao nhiêu, thế mà ở đó chó chê mèo lắm lông!"

...

Sau khi kết thúc cảnh quay, Quan Tiểu Thất dường như bay về chỗ nghỉ ngơi.

Hai trợ lí lập tức vây lại, một người đưa nước một người vẫy quạt vô cùng vui vẻ nghênh đón.

"Tiểu thư tiểu thư, lúc nãy cô quá lợi hại!"

"Đúng vậy đúng vậy, chỉ cần một lần đã qua! Diễn quá tuyệt vời!"

Quan Tiểu Thất vênh mặt lên đắc ý nói: "Tôi đã nói rồi, diễn xuất của tôi không thành vấn đề! Chỉ là do cái bản mặt của Phương Nhã kia quá mất khẩu vị nên tôi mới không diễn được thôi! Bây giờ mấy người tin chưa?"

"Tin tin! Tiểu thư là giỏi nhất! Đều là do Phương Nhã sai!"

....

Ninh Tịch quét mắt nhìn phía Tiểu Thất, sau đó đi tới phía Quách Thắng Khải: "Đạo diễn, cảnh này thế nào? Có vấn đề gì sao?"

"Không có vấn đề không có vấn đề! Cực tốt!" Vẻ mặt phơi phới của Quách Khải Thắng y như gió mùa xuân.

Ninh Tịch hơi ngừng lại, giả vờ vô tình nói một câu: "Đạo diễn, tôi thấy trạng thái hiện giờ của Quan Tiểu Thất vô cùng tốt, quay luôn cảnh tiếp theo thì hiệu quả có tốt hơn?"

"Ừ, cô nói rất có lý, tôi để bọn họ quay luôn đây! Đúng rồi, cô có việc gấp thì cứ đi đi!"

"Được, cám ơn đạo diễn!" Ninh Tịch gật đầu cáo từ.

Tiểu Đào nghi ngờ chạy theo sau Ninh Tịch: "Chị Tịch, Quan Tiểu Thất làm sao thế? Một lần mà đã qua rồi! Chắc không phải ăn may chứ?"

Ninh Tịch: "Chắc là vậy đi..."

"Em biết mà! Chị có chuyện gì gấp sao? Có cần em giúp gì không?"

"Không cần, em có thể tan ca rồi!"

"Vậy thì tốt quá, cám ơn chị Tịch ~" Cứ tưởng hôm nay còn phải tăng ca làm thêm giờ, không ngờ lại được về sớm, Tiểu Đào lập tức vui vẻ chạy đi.

....

Ninh Tịch tẩy trang thay đồ xong, đang đi trên hành lang về khách sạn.

Đột nhiên có một cái tay xuất hiện , quàng lên vai cô---

"Chậc chậc, Ninh Tiểu Tịch, thế mà cô cũng làm anh hùng cứu mĩ nhân cơ à?"

Ninh Tịch hất tay Giang Mục Dã ra, phủi phủi bả vai: "Thì sao, ông có ý kiến gì?"

Gianh Mục Dã không thèm để ý đem móng heo để lại chỗ cũ: "Chẳng phải bà không thích xen vào việc của người khác sao? Lần này sao lại giúp cái đứa đáng ghét như Quan Tiểu Thất kia?"

Ninh Tịch sờ cằm một cái: "Dù sao Quan Tiểu Thất cũng coi như giúp tôi một lần, thuận tay thì trả ơn thôi ông cũng biết tôi không thích nợ ân tình người ta còn gì. Hơn nữa... không nói tới cách làm người với tính cách cô ấy tệ hại thế nào nhưng có thể nhìn ra được cô ấy thật sự thích diễn xuất..."

Ninh Tịch đối với những người thực sự yêu thích diễn xuất đều rất có hảo cảm.

Giang Mục Dã vẻ mặt không thể tin nổi: "Bà mà cũng biết thương hương tiếc ngọc nha!"

"Tôi thương hương hay tiếc ngọc thì liên quan gì tới ông!" Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Chẳng phải hôm nay không có cảnh quay sao? Chạy tới đây làm gì?"

Chương 337. Hiếm khi được thư giãn

Giang Mục Dã hưng phấn nói: "Dù sao mấy cảnh sau cũng dễ èo, đang tính rủ bà tối nay đi nhậu đây!"

Ninh Tịch giơ một ngón tay lên lắc lắc: "Sorry, mặc dù tối nay tôi quả thật định đi quán bar thư giãn một chút nhưng mà chỉ đi một mình thôi!"

Giang Mục Dã nổi giận: "Mẹ kiếp! Sao không cho tôi đi cùng!"

Ninh Tịch liếc xéo một cái: "Ông còn ngại lần trước chưa đủ đúng không?"

"Lần đó chỉ là ngoài ý muốn thôi, chưa kể vì chuyện đó mà cô mới được một cái hợp đồng đại diện game ngon ăn đấy nhá!" Giang Mục Dã hùng hồn nói.

"Ai có thể đảm bảo lần nào tôi cũng may mắn như thế? Giang đại minh tinh à, ngài tha cho tôi đi mà, tôi không muốn gây thêm phiền phức cho chị Chi Chi đâu!"

...

Một giờ sau tại quán bar Carlos.

Quán bar Carlos này có một đặc điểm, nơi đây cấm tiệt những vị khách thuộc tầng dưới xã hội, nhất là đàn ông.

Cứ nhắc đến Carlos người ta lại nhớ tới câu: "Người nghèo và chó không được vào."

Mà thứ có thể hấp dẫn những tên lắm tiền hay đám công tủ con nhà giàu thì tất nhiên là sắc đẹp, dáng người, khí chất của đám gái gọi hoặc của những cô chiêu con nhà giàu.

Trừ tiền với quyền ra thì xinh đẹp cũng coi như là một loại giấy thông hành ở đây.

Ninh Tịch vất vả lắm mới trốn thoát được Giang Mục Dã kia, lúc đến quán bar thì bên trong cũng đầy người rồi, vậy nên cô chỉ tùy tiện tìm một xó xỉnh nào rồi ngồi xuống.

Đối với Ninh Tịch mà nói thì điểm tốt nhất của quán bar này chính là không cần cải trang phiền toái làm gì, vì nơi này cơ hồ không ai biết một diễn viên nhỏ bé không có tiếng tăm gì như cô, điều này có thể khiến cô hoàn toàn thư giãn.

Ninh Tịch vừa mới ngồi xuống thì mấy bàn cách đó không xa đã có một đám đàn ông trung niên đang quắc mắt "tìm mồi", đám người kia nhìn chằm chằm Ninh Tịch, trong mắt hiện lên tia suy nghĩ sâu xa...

"Vẻ ngoài cùng khí chất thật xuất chúng, nhưng không phải khẩu vị của tôi."

"Ừ, nhìn cũng không giống một cô chiêu."

"Không phải cô chiêu thì là gái gọi! Cứ nhìn đi, tối nay không ít người đẹp đến đây đâu, vội làm gì!"

Mấy người đàn ông trung niên kia ngồi ở ghế salon hạng sang, bày ra dáng vẻ biếng nhác thoải mái. Giọng của bọn họ không nhẹ không nặng, vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Vừa nói xong, mấy người thanh niên ngồi khu bên cạnh đã đồng loạt đứng dậy.

Cậu trai cầm đầu mặc một chiếc sơ mi đắt tiền phối với quần tây, đôi mắt hẹp dài với mí mắt ti hí nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch: "Ha ha, em gái này không hợp gu mấy người vậy thì để cho chúng tôi thôi!"

"Lý công tử cứ tự nhiên." Một người đàn ông ngồi trên ghế salon khẽ mỉm cười không để bụng. Mục tiêu của bọn họ là những quý cô chân chính, đối với loại đàn bà cấp bậc này thì xinh đẹp thế chứ xinh đẹp nữa bọn họ cũng khinh thường.

Vì vậy, đám người Lý công tử liền lập hướng về Ninh Tịch mà buông lời ngả ngớn, huýt sáo: "Này người đẹp! Có muốn tới ngồi chung không!"

Những bản nhạc trong quán bar này đều theo phong cách nhẹ nhàng, không có thể loại chói tai ồn ào cho nên Ninh Tịch lập tức nghe được thanh âm của đám công tử ca kia.

Đôi mắt lạnh lùng của Ninh Tịch quét qua đám người, không đáp lại bất cứ cái gì.

Loại chuyện này Ninh Tịch cũng gặp qua vài lần, đã sớm thành quen rồi. Cô đến Carlos mục đích là để thư giãn nên cứ lựa chọn không để ý đến bọn họ là được.

Đây là quán bar cao cấp nên cũng không có người dám làm chuyện gì quá ồn ào.

Chương 338. Mùi vị mê người

"Em gái... Lý công tử mời cô ngồi chung mà cô không nghe thấy sao?" Thấy Ninh Tịch không thèm để ý tới, sắc mặt mấy công tử ca vây quanh Lý công tử có chút khó coi, giọng điệu cũng cứng rắn mấy phần.

Ngoài ý muốn chính là cho dù có mở miệng lần nữa thì người kia cũng vẫn không nhúc nhích, tự mình uống như thể hoàn toàn không nghe thấy cái gì.

"Cái đồ..."

Cái từ "điếm" còn chưa ra khỏi miệng thì Lý công tử đã đưa tay ra vỗ vai cậu trai đó, rồi cười ha hả nói: "Tái gái ai lại như thế, quá trình chinh phục cũng là một loại hưởng thụ đấy biết chưa?"

Thanh niên kia tươi cười nói: "Lý công tử dạy phải, là do tôi quá vội vàng rồi! Đối phó với những cô em kiểu này thì phải để Lý công tử đích thân ra tay mới được, bọn tôi ở một bên học tập, nhất định sau này sẽ không khiến Lý công tử mất thể diện!"

Lý công tử hài lòng gật đầu, ra vẻ có kinh nhiệm nói: "Muốn cưỡi được cô em này không thể vội vàng, phải từ từ thì mới thú vị!"

Nói xong liền sâu xa mà liếc Ninh Tịch mấy lần, sau đó mang mấy cậu trai về ghế dành cho khách quý.

Ninh Tịch thấy mấy công tử ca kia không gây sự nữa thì cũng không thèm để ý nữa, vừa uống đồ uống vừa nhàn nhã nghe nhạc.

Cái dáng vẻ hoàn toàn thả lỏng lại mơ hồ lộn ra một chút lười biếng thế này lại tăng thêm mùi vị mê người mấy phần.

...

Một lúc sau Ninh Tịch mở weibo ra.

Cô phát hiện weibo của mình đã lâu lắm rồi không đăng thêm cái gì mới, vừa vặn bộ phim cũng sắp đóng máy nên lúc này tăng thêm chút độ hot cũng được. Vì vậy Ninh Tịch suy nghĩ một lúc rồi đăng một post:

[Đêm khuya nằm nghe tiếng mưa rền gió rít, nằm mộng thấy vó ngựa vượt sông băng! Cùng đếm ngược đến lúc đóng máy nào!]

Lượt thích và bình luận bắt đầu tăng vọt, không ít thành viên trong đoàn làm phim cũng chia sẻ lại bài đăng.

Giang Mục Dã cũng chia sẻ, lại còn phối thêm một câu: [Mười năm trời lăn lội giữa sự sống và cái chết, đến chết cũng không quên.]

Câu này vừa vặn phù hợp với truyện tình bi tráng giữa Mạnh Trường Ca và Tôn Hoán Khanh.

Giang Mục Dã vừa mới chia sẻ một phát thì những fan trên mạng lập tức bùng nổ, bắt đầu rối rít thảo luận về CP Mạnh Trường Ca và Tôn Hoán Khanh.

Cùng lúc đó tại phòng Vip của quán bar Carlos

Lục Đình Kiêu đang ngồi uống rượu thì di động đột nhiên "ding" một tiếng.

Mở ra nhìn thì là thông báo báo Ninh Tịch vừa đăng một weibo mới.

Anh không chỉ theo dõi tài khoản của Ninh Tịch mà còn cài thêm chút chế độ trong di động thế nên chỉ cần Ninh Tịch đăng cái gì mới thì sẽ lập tức có báo rung và chuông nhắc nhở.

Lục Cảnh Lễ liếc mắt nhìn một cái rồi muốn cạn lời: "Đệch, anh cũng đủ rồi nha! Vì muốn cập nhập tình hình của người ta mà viết cả phần mềm luôn! Em thật sự không cách nào hiểu nổi sự lãng mạng của dân tự nhiên bọn anh.."

Lục Đình Kiêu không thèm phản ứng lại mà chỉ xem đi xem lại bài post này của Ninh Tịch.

"Chỉ một câu ngắn ngủn thế thôi chả lẽ có thể nhìn ra cái gì..." Lục Cảnh Lễ nhỏ giọng lầu bầu.

Sau đó liền thấy ngón tay thon dài của anh trai nhà mình không nhanh không chậm bấm mấy cái, sau đó một tin nhắn ngắn xuất hiện rồi bấm gửi cho Ninh Tịch...

Lục Cảnh Lễ không khách khí nhìn lén, thấy rõ nội dung rồi thì lập tức che mắt ngồi về chỗ ngồi lăn lộn: "Aaaa...! Fuck! Mắt chó của tôi! Mắt chó bằng hợp kim của tôi! Tôi không nên nhìn lén mà!"

Đúng là tự tìm đau khổ mà!

Cảnh Lễ đáng thương cứ nghĩ anh trai đang trong thời kì thất tình thì mình sẽ không bị hành hạ, vạn vạn không ngờ tới còn bị hành ác hơn!!!

Chương 339. Mỹ nhân kế!

Rất nhanh, di động của Ninh Tịch đang ngồi dưới lầu hiện lên một thông báo có tin nhắn mới.

Ninh Tịch nhấp một hớp cocktai mà nhân viên vừa bê tới, cô nghĩ Lục Đình Kiêu chỉ gửi tin nhắn báo cáo tình hình như mọi ngày nên tiện tay mở ra, nhưng mà vừa mở ra...

[ Đêm khuya nằm nghe tiếng mưa rền gió rít, ngựa sắt là em, sông băng cũng là em]

"Phụttt..." Ninh Tịch phun thẳng ngụm rượu trọng miệng ra, cả khuôn mặt nóng bừng!

Cứ thế này thì chết sớm mất thôi! Đại ma vương quá hung tàn không cách nào chống cự!

Từ cái hôm Đại ma vương nói: "Một ngày nào đó em sẽ phát hiện ra, cải xanh ăn ngon hơn củ cải" thì Ninh Tịch đã nghĩ rất lâu, nhưng nghĩ mãi vẫn nghĩ không ra Đại ma vương định làm cái gì tiếp...

Cuối cùng Ninh Tịch cũng nghĩ ra...

Đại ma vương rõ ràng đang chuẩn bị đối phó với cô bằng một đại chiêu --- mỹ nhân kế !!!

Ninh Tịch bên này đang ăn thính đến quên trời quên đất thì khóe mắt nhìn thấy một vật đang bay thẳng về phía mình, nhanh tay cầm một chiếc khay trên bàn lên cản lại.

Một tiếng "ầm " vang lên, cái chai rượu suýt chút nữa đập vào đầu cô rơi thẳng trên mặt đất, phát ra âm thanh chói tai.

Một cô chiêu mặc một bộ váy đỏ bó sát được một đám người vây quanh đang rầm rập tiến về phí cô. Người đó dùng ánh mắt như thể từ trên cao nhìn xuống nói: "Ai da, xin lỗi, vừa nãy không biết tại sao mà chai rượu bỗng nhiên bay ra ngoài, không đụng phải cô chứ?"

Ninh Tịch lạnh như băng nhìn mấy người kia một cái, cũng không phản ứng gì thêm.

Cô không thích gây phiền nhưng cũng không sợ phiền, không đập vào mình thì thôi nhưng nếu bình rượu này thật sự làm cô bị thương, thì cô cũng không ngại dùng vũ lực dạy bọn họ đạo lý làm người đâu. Dù sao chỗ này cũng không ai biết cô là ai, có thể tận tình buông thả chính mình.

"Không sao." Ninh Tịch đứng lên, cô không muốn có bất kì tiếp xúc nào với loại người này, nên định kiếm chỗ yên tĩnh khác để ngồi.

Cô chiêu kia thấy vậy thì nháy mắt với mấy cô gái kia.

Mấy người vây quanh cô ta lập lức hiểu ý đi lên chặn đường Ninh Tịch lại.

"Đừng đi, vừa nãy bình rượu kia suýt nữa thì đập vào cô nên trong lòng chúng tôi rất áy náy, nhất định phải bồi thường cho cô!"

"Đúng vậy, là chúng tôi chỉ là vô tình nhưng nếu cứ như thế mà cho qua thì trong lòng rất á náy!"

Mấy cô gái kia kẻ sướng người họa, tỏ ra như thực sự áy náy lắm nhưng trong mấy đôi mắt kia lại tràn ngập sự khinh thường cùng coi rẻ.

Lúc này nhạc của quán bar lại càng nhẹ nhàng hơn thế nên thu hút không ít ánh mắt tập trung lại đây. Đa phần đều nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch, giống như đang chuẩn bị cười nhạo cô vậy.

"Cô bé kia là một cô chiêu chân chính đấy, mặc dù vẻ ngoài thế thôi nhưng gia thế không tầm thường đâu, sao em gái kia lại đắc tội với người ta thế?"

"Ha ha ha, có vậy mà cũng hỏi, tám phần là do em gái kia dụ dỗ đàn ông của cô chiêu kia rồi! Cô chiêu kia là đại tiểu thư của Vương gia - Vương Nhược Lan, thích nhất là ăn giấm đó!"

"Dụ dỗ? Không thể nào, tôi thấy em gái kia chưa hề rời khỏi chỗ ngồi mà!"

"Đây là quán bar, muốn dụ dỗ ai chỉ cần nhìn người ta lâu một chút là được, đã nghe đến liếc mắt đưa tình bao giờ chưa, đừng nhà quê thế chứ!"

....

Xung quanh là một đám nam nữ ăn mặc đẹp đẽ đang bàn tán sôi nổi.

Loại chuyện như này cơ hồ là mỗi đêm đều xuất hiện trong Carlos, người ta thấy nhiều rồi thì cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ háo hức xem kịch vui mà thôi.

Ninh Tịch liếc nhìn mấy cô gái kia, vẻ mặt không chút thay đổi nói: "Bồi thường thì không cần, chai rượu của mấy người không đập trúng tôi."

Chương 340. Nhìn não tàn làm màu

"Như vậy sao được, chúng tôi có đồng ý với cô thì chị Lan của chúng tôi cũng không đồng ý đâu, đúng không chị Lan?" Một trong những cô gái kia nhìn về phía cô chiêu.

Cô chiêu kia bước lên nhìn chằm chằm Ninh Tịch rồi cười nhạt: "Cô cũng không dễ dàng gì, nửa đêm còn phải tới Carlos này, trang điểm cả người thế này cũng tốn không ít tiền đâu nhỉ, cũng không thể để cô tay không mà về được, đây là boa... không, bồi thường cho cô!"

Cô chiêu kia nói xong thì lập tức mở túi xách Hermes, rút ra nửa bó tiền rồi ném vào chân Ninh Tịch: "5.000 tệ, có đủ hay không?"

"Chị Lan thật hào phóng, vừa nãy mà có đập vào cô ta thì 5.000 tệ này cũng đủ rồi!"

"Đúng vậy, chị Lan của chúng ta thật quá hào phóng, đủ một lần đi khách rồi đi!"

Mấy cô gái cũng trào phúng, mở miệng cười khẩy.

Một màn này quả thật rất hot khiến cho càng nhiều người vây xem.

Lý công tử nâng khóe môi, chậm rãi uống rượu, tựa như đang đợi thời cơ ra tay tốt nhất.

Ninh Tịch hơi nhíu mày, ả đàn bà này đâu có tới xin lỗi rõ ràng là đang cố ý gây chuyện.

"Thế nào, chê không đủ à? Cái loại bị mấy thằng già cưỡi lên người như cô thì cao lắm cũng chỉ được giá này thôi chứ?" Cô chiêu kia dùng vẻ mặt chán ghét nhìn chằm chằm Ninh Tịch.

Ninh Tịch còn chưa kịp nói gì thì "chát" một tiếng, lại một chồng tiền giấy đỏ rực đập vào chân cô.

"Chỗ này là một vạn, cộng thêm 5.000 lúc nãy là một vạn rưỡi, đủ chưa?" Cô chiêu kia cười nhạt.

"Ai nha, chị Lan à, cái giá này quá đắt rồi! Em thấy cô ta chỉ đáng giá 3.000 tệ, cô ta thấy  chị Lan là người có tiền nên mới nghĩ lừa chị thêm chút tiền đó!"

"Chị Lan lương thiện thật ấy, nếu người ta vẫn chê thì thêm một vạn nữa góp thành hai vạn rưỡi là được rồi!"

"Hai vạn rưỡi? Mấy chữ này tôi thích!" Cô chiêu kia cười khẩy một cái rồi lại rút ra một tập tiền nữa đập vào trước người Ninh Tịch.

 (*Hai vạn rưỡi = hai vạn ngũ = mày là thằng ngu.) 

Ninh Tịch nhướng mày đánh giá cô gái trước mặt, ánh mắt kia không khác gì đang nhìn một con ngu.

Cái loại người này chính là nhiều tiền lại rảnh rỗi nên muốn tìm cảm giác tồn tại đây mà.

Chỉ tiếc rằng ở trước mắt Ninh Tịch thì không có bất kì cảm giác tồn tại nào đáng nói cả, ngu đến độ Ninh Tịch còn chẳng có hứng thú đi ngược cô ta, bởi vì dù cho có ngược cũng chẳng có khoái cảm.

"Người đẹp, tiền này cô cứ nhận đi, hai vạn rưỡi này dù không nhiều nhưng còn tốt hơn cô phải làm lụng cả đêm đấy!" Lúc này một tên đàn ông đô con, tóc vàng mắt xanh nhìn như là con lai đi cạnh cô chiêu kia ngồi xổm xuống nhặt tiền lên đưa cho Ninh Tịch, cũng đưa cho Ninh Tịch một ánh mắt mập mờ.

"Cám ơn, tôi không nghĩ rằng tôi cần cái thứ bồi thường này." Giọng của Ninh Tịch đã có chút lạnh.

"Con điếm này!" Đột nhiên không biết cô chiêu kia bị cái gì kích tích mà đột nhiên tức giận mắng: "Tao thấy mày đáng thương nên mới có lòng bồi thường, thế mà mày lại không biết điều đi dụ dỗ Thừa Duẫn nhà tao!"

Vừa nãy là do bạn trai cô ta cứ liếc nhìn con tiện nhân này mãi nên cô ta mới tức giận mà chạy tới, kết quả con tiện nhân kia lại trắng trợn dụ dỗ Thừa Duẫn ngay trước mặt cô ta, coi cô ta là người chết sao?

Ninh Tịch mặc dù không muốn để tâm tới những người này, nhưng đám người lại dây dưa không ngớt, tính nhẫn nại có khá hơn nữa cũng hết sạch. Ninh Tịch cười lạnh một tiếng, liếc tên con lai kia một cái, ánh mắt mắt như đang nhìn một tảng thịt heo rẻ tiền: "Tôi dụ dỗ anh ta?"

"Thừa lời! Không phải mày dụ dỗ Thừa Duẫn chẳng lẽ lại là Thừa Duẫn dụ dỗ mày!"

"Mày còn nhìn! Chưa thấy trai đẹp bao giờ có phải hay không! Có cần đói khát đến mức này sao!"

"Chậc chậc, nhất định là toàn phải ngủ với mấy tên già, nên cho tới giờ chưa từng nhìn thấy trai đẹp như thế à?"

...

P/S: Ngày 5 chương, cập nhật lúc 12h30 

< Chương trước
Mục Mục

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/04/2017

58

awesome

6

nice

193

loved!

5

lol!

11

funny

4

fail!

11

omg

4

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote