Chương 311. Cô yêu anh ta

"Ha, Lục Đình Kiêu phải không..."

Đột nhiên nghe được tên Lục Đình Kiêu từ trong miệng người đàn ông đó, sắc mặt Ninh Tịch nhất thời lạnh ngắt, "Anh dám động đến anh ấy thì không xong với tôi đâu!"

"Em không lo thằng đó đụng đến anh?"

"Anh ấy sẽ không."

Ít nhất Ninh Tịch vẫn còn có chút tin tưởng với Lục Đình Kiêu, nhưng cái gã đang nói chuyện với cô lúc này lại là một tên nắng mưa thất thương, cô không dám xác định chắc chắn bất cứ cái gì. Chưa kể Lục Đình Kiêu còn không biết tên này là ai có được không!

"Chậc, đúng là phí công nuôi bạch nhãn lang mà.." Giọng điệu của người đàn ông có vẻ như không để ý cái gì, nhưng trên thực tế Ninh Tịch biết hắn ta đang nổi giận thực sự.

Ninh Tịch ổn định lại tâm tình, sau đó mở miệng: "Thứ nhất, tôi không có bất cứ quan hệ nào với anh; thứ hai, tôi với Lục Đình Kiêu cũng không có bất kì quan hệ gì, tôi đã nói từ lâu là tôi sẽ không đến với bất cứ người nào!"

"Darling, điểm mấu chốt là em thích thắng đó."

"Tôi ..." --- Rõ ràng cách xa đến hơn ngàn dặm mà sao cái quái gì cũng biết?

...

Bạch Kim Đế Cung.

Sau khi Ninh Tịch đi một lúc lâu, Lục Cảnh Lễ mới dám lén lút đến gần, dè dặt bám vào khung cửa xin chỉ thị: "Anh Hai, anh ngủ no chưa? Tâm tình bây giờ thế nào? Em có thể báo cáo công việc với anh sao?"

 "Nói." Không biết có phải do đang nằm trên giường của Ninh Tịch hay không, mà vẻ mặt của Lục Đình Kiêu khá ôn hòa, chẳng qua hình như đang suy nghĩ, mà không biết là nghĩ cái gì.

"Gần đây người của chúng ta ở các chi nhánh có tra được chút đầu mối, là từ ngoài biên giới, làm sao đây?"

"Dẫn xà xuất động."

...

Ninh Tịch kéo vali về Châu Giang Đế Cảnh, vừa bỏ đồ xuống chuẩn bị đến phim trường thì tiếng chuông cửa vang lên.

Quản gia cùng Loan Loan đang cung kính đứng trước cửa, phía sau còn một hàng người giúp việc, mỗi người đều cẩn thận bê một bộ quần áo.

"Tịch tiểu thư, chúng tôi tới đưa đồ. " Thái độ của Viên quản gia rất kính cẩn. Rõ ràng vừa mới gài bẫy cô xong mà trên mặt ông vẫn y như chưa có gì xảy ra, quả nhiên là gừng càng già càng cay.

Loan Loan thì vẫn còn đang cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Ninh Tịch cũng không muốn làm khó Loan Loan, bèn ném chìa khóa dự bị cho bọn họ rồi nói thẳng: "Mọi người muốn để thế nào thì để, tôi không có thời gian, đi trước đây."

"Dạ, thưa Tịch tiểu thư."

Sau khi Ninh Tịch rời đi, đoàn người nối đuôi nhau đi vào.

Phòng quần áo của Ninh Tịch vốn đã được cô xếp đầy sau khi cô tới, căn bản là không thể để thêm nhiều quần áo như vậy được.

Loan Loan đi tới cạnh bàn trang điểm, xoay nhẹ một giá cắm nến dùng để trang trí đặt trên đó.

Một giây kế tiếp, đi kèm theo những tiếng cạch cạch cạch là mặt tường phía đối diện đột ngột kéo ra hai bên, lộ ra một cặn phòng bí mật.

Căn phòng bí mật đó là một phòng quần áo cực lớn.

Quản gia dẫn theo đám người giúp việc sắp xếp những bộ quần áo trên tay vào đâu ra đấy, từng chiếc túi xách, hay phụ kiện đi kèm cũng được xếp vào.

Phim trường.

Sau khi đến đoàn làm phim, việc trước tiên là Ninh Tịch chạy đi nói xin lỗi với đạo diễn.

Đầu tiên là tới trễ, sau đó lại xin nghỉ nửa ngày nhưng lại nghỉ luôn thành cả ngày, đối với một người coi trọng mức độ chuyên nghiệp như Ninh Tịch mà nói, thì đây là một lỗi lầm không thể tha thứ.

May mà bình thường Ninh Tịch biểu hiện cũng khá tốt, Quách Khải Thắng không hề tức giận chút nào, ngược lại còn an ủi cô: "Ninh Tịch, cô chính là bị căng thẳng thần kinh đấy, chuyên nghiệp tất nhiên là tốt, nhưng cũng không cần tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân, thỉnh thoảng có việc gấp cũng là chuyện bình thường! Bộ phim này cũng sắp quay xong, tiến độ lại đi trước rất nhiều nên không cần lo lắng như thế, thế này đi sáng ngày kia cho cô nghỉ hai ngày, cứ nghỉ ngơi đi dạo ngắm phố phường một chút cho thư giãn đi!"

"Cám ơn đạo diễn!" Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm. Lấy trạng thái bây giờ của cô thì quả thật cần điều chỉnh một chút.

Sau khi quay phim xong, vì đạo diễn đã cho cô hai ngày nghỉ nên Ninh Tịch không ở lại khách sạn mà dự định về căn hộ ở hai ngày.

Nhưng vừa mới rời đi, thì đột nhiên có một nữ diễn viên gọi cô lại: "Ninh Tịch Ninh Tịch, tối nay Tuyết Lạc có mở party ở căn hộ của cô ấy đấy, cùng đi nhé! Nghe nói nhà cô ấy đẹp cực kì, nhất là phòng quần áo ý, cực kì xa hoa luôn, bên trong toàn là hàng hiệu xách tay phiên bản giới hạn đấy, là mơ ước của mỗi người phụ nữ luôn, lần trước còn được lên tạp chí đấy! Cuối cùng cũng có cơ hội chính mắt nhìn một chút!"

Chương 321. Mơ ước của mỗi người phụ nữ

Về chuyện phòng quần áo của Ninh Tuyết Lạc thì Ninh Tịch cũng nghe thấy không ít người nhắc tới, nghe đồn là cất chứa rất nhiều những bộ đồ không còn sản xuất nữa.

Bản thân Ninh Tịch đối với những món hàng hiệu xa xỉ như vậy thì lại không có cảm giác gì, cô dùng đồ hiệu cũng chỉ để dung nhập vào cái giới giải trí này mà thôi.

Thật ra thì so với những mẫu hàng hiệu thiết kế chẳng ra sao, thì Ninh Tịch thích những những tác phẩm đầy sáng tạo của những người tài năng hơn. Như những bộ đồ của bạn Lục Đình Kiêu thiết kế ấy nhìn vào cảm giác còn đẹp hơn so với những món hàng hiệu đắt tiền kia, cô rất thích chúng, nhớ lúc ấy cô chỉ thuận miệng nói một câu nhãn hiệu này nhìn thật đẹp, thế là ngày hôm sau tủ quần áo đều là nhãn hiệu này...

"Ninh Tịch, đi không? Tuyết Lạc mới tất cả mọi người trong đoàn làm phim đấy! Để tôi đi thông báo cho mọi người cùng tới!"

Ninh Tịch cười một tiếng, từ chối: "Xin lỗi, hôm nay tôi quả thực có chút mệt, nên muốn về nghỉ sớm, mọi người cứ chơi vui vẻ đi."

Nữ diễn viên đang đắm chìm trong cảm giác hưng phấn bấy giờ mới đột nhiên nhớ lại mâu thuẫn giữa Ninh Tịch và Ninh Tuyết Lạc, thế nên cô ta không miễn cưỡng nữa, "Được rồi, vậy cô mau về nghỉ ngơi đi!"

Sau khi về căn hộ, Ninh Tịch vừa ngã xuống giường đã lập tức ngủ.

Hôm qua ở chỗ Lục Đình Kiêu cô cơ hồ không ngủ chút nào, ban ngày thì vẫn phải đóng phim, nên lúc này đã sớm chịu không nổi.

Cùng lúc đó, trong căn hộ dưới lầu của Ninh Tuyết Lạc, náo nhiệt chỉ mới bắt đầu...

Khoảng thời gian này vì vãn hồi nhân khí của bản thân cùng với những mối quan hệ mà Ninh Tuyết Lạc tốn không ít công phu, thậm chí lần này còn cố ý mời tất cả các diễn viên trong đoàn làm phim đến chơi.

Căn hộ của Ninh Tuyết Lạc là căn có diện tích lớn nhất trong tất cả các căn hộ của Châu Giang Đế Cảnh, cô ta tách riêng một nửa diện tích ra làm phòng quần áo, bên trong chất đầy hàng hiệu, quả thật là mơ ước của mỗi người phụ nữ.

Lần này tới đa phần là các nữ diễn viên, tất nhiên cái họ thấy hứng thú nhất chính là quần áo và túi xách, vì vậy sau khi mọi người tới thì chuyện thứ nhất là hưng phấn yêu cầu đi chiêm ngưỡng phòng quần áo.

"Tuyết Lạc, phòng quần áo của cô ở đâu, mau dẫn chúng tôi đi nhìn một chút!"

"Đúng thế đúng thế! Nghe nói là có cực nhiều những mẫu limited không có ở trên thị trường nữa, giá cả cũng lên đến tận trời!"

"Nhất định phải xem nha! Tới nhà Tuyết Lạc mà không thăm phòng quần áo, thì đúng là đi cũng như không!"

Nghe mọi người tâng bốc mà vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc vẫn dửng dưng: "Là do mấy tạp chí lá cải kia viết phóng đại quá thôi, thật ra cũng chẳng có gì."

"Cái gì mà tạp chí lá cải chứ, đó chính là tạp chí có lượng tiêu thụ cao nhất - Phong Thương đấy!"

"Đúng vậy đúng vậy! Tuyết Lạc cũng đừng giấu diếm nữa mà!"

Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc bất đắc dĩ, ra vẻ chỉ có thể thỏa hiệp: "Mấy người nha, đến lúc đó đừng thất vọng là được!"

Nói xong rồi dẫn bọn họ đi về phía phòng quần áo.

Cuối hành lang, Ninh Tuyết Lạc kéo ra một cánh cửa: "Chính là đây."

Cửa phòng bị đẩy ra, trong nháy mắt tất cả mọi người đều sợ hãi than lên:

"Chanel, Hermes, Donnakaran, PRADA, GUESS... tất cả đều là hàng limited! Trời ạ!"

"Tôi cảm giác như vừa tới thiên đường! Tôi không không rời mắt được!"

"Thật hâm mộ! Tuyết Lạc thật hạnh phúc quá! Nghe nói mấy món này đều do bạn trai cô thu thập từ khắp thế giới cho cô!"

...

Ninh Tuyết Lạc nhìn vẻ hâm mộ và ghen tị trên mặt nhưng cô gái kia, cả người dường như tỏa ra hào quang, khôi phục lại cái cảm giác cao cao tại thượng hơn người, cô ta vờ khiêm tốn nói: "Cũng không phải cố ý thu thập mấy thứ này, chỉ là bất tri bất giác lại có nhiều như thế thôi."

Đi thăm phòng quần áo xong, mọi người bắt đầu mở party, chỉ có điều mọi người vẫn lưu luyến căn phòng trang phục kia, mọi đề tài đều xoay quanh nó.

Chơi đến gần cuối, tất cả mọi người vẫn chưa thỏa mãn, không ít người nhìn rõ tài lực của Ninh Tuyết Lạc xong thì bắt đầu nịnh hót cô ta.

Lúc này, nữ diễn viên đóng vai Thục phi - Phương Nhã đột nhiên nói một câu: "Ý, hôm nay Ninh Tịch không tới à?"

"Tôi có hỏi rồi, cô ấy nói là quá mệt nên muốn về nghỉ ngơi sớm một chút." Có người trả lời.

"Nhắc đến đấy... tôi nghe nói Thịnh Thế sắp xếp chỗ ở cho Ninh Tịch cũng ở Châu Giang Đế Cảnh thì phải? Hình như là ngay ở tầng trên! Nếu không chúng ta qua tìm cô ấy chơi đi?" Phương Nhã đề nghị.

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì mừng thầm, đi qua chỗ cô ta rồi mới qua chỗ Ninh Tịch, thì mọi người sẽ biết cái chỗ của Ninh Tịch rách nát đến thế nào, nhưng trên mặt Ninh Tuyết Lạc vẫn tỏ vẻ ngần ngại: "Nhưng mà chúng ta nhiều người như thế, có thích hợp không?"

"Đúng vậy, căn hộ của Ninh Tịch làm sao rộng như Tuyết Lạc được!" Có người vì lấy lòng Ninh Tuyết Lạc mà cố ý nói như vậy.

Phương Nhã tất nhiên nhìn ra Ninh Tuyết Lạc mong cho bọn cho đi, vì vậy liền đứng dậy gọi mọi người: "Đi đi đi đi! Dù sao cũng ở ngay tầng trên thôi! Không qua chào hỏi thì thất lễ quá!"

Chương 313. Phiền toái tự tìm tới cửa

Lúc tiếng chuông của vang lên, Ninh Tịch vẫn đang ngủ say.

Mơ mơ màng màng mở di động lên thì thấy cũng sắp 12 giờ đêm.

Lúc này ai sẽ chạy tới tìm cô chứ? Không phải là có chuyện gấp đi...

Ninh Tịch chỉ có thể vội vàng chạy ra mở cửa.

Kết quả vừa mới đẩy cửa ra liền sửng sốt, ngoài cửa là một đám mười mấy người, tất cả đều là diễn viên của đoàn làm phim. Đi đầu là Ninh Tuyết Lạc, đang thân mật khoác tay cô ta là nữ diễn viên đóng vai Thục phi - Phương Nhã...

Ninh Tịch vừa mới tỉnh ngủ, sửng sốt vài giây mới nhớ ra lúc quay xong hôm nay có người nói Ninh Tuyết Lạc mở party tại nhà.

Cho nên những người này không đi chỗ Ninh Tuyết Lạc, mà chạy tới nhà cô làm cái gì?

Bấy giờ, Ninh Tuyết Lạc mới ra vẻ có lỗi mà mở miệng nói: "Ninh Tịch, cô đang ngủ sao? Thật xin lỗi vì đã đánh thức cô, chúng tôi không ngờ cô ngủ sớm như vậy. Tối nay mọi người mở party nhưng cô lại không tới, các chị em đều rất nhớ cô, lại đúng lúc nhớ ra cô ở ngay tầng trên nên tất cả mọi người cùng đến chào hỏi một chút!"

Không đợi Ninh Tịch trả lời, Phương Nhã đã cướp lời: "Tuyết Lạc, Ninh Tịch chắc chắn không ngại rồi! Đúng không Ninh Tịch? Mọi người mau vào thôi! Đứng ở cửa không hay đâu!"

Chưa nói xong đã dẫn đầu đi vào, mọi người phía sau cũng rối rít vào theo.

Ninh Tịch đứng ở cửa, khóe miệng co giật, người cũng đã vào rồi, còn hỏi cô làm cái gì?

Phương Nhã này chính là một ngọn cỏ đầu tường, gió chiều nào thì xuôi chiều đó, lúc trước cô ta thấy cô kí hợp đồng với Thịnh Thế thì đã từng nhiều lần nịnh hót cô, Ninh Tịch cảm thấy cô ta tâm thuật bất chính* nên chưa từng phản ứng lại.

(Tâm thuật bất chính: có ý nghĩ, mưu đồ xấu xa.)

Nhìn bộ dạng bây giờ có vẻ như cô ta lại bám vào Ninh Tuyết Lạc rồi.

Sau khi vào nhà, Phương Nhã lập tức khơi mào oán trách một câu: "Ôi, Ninh Tịch à, sao phòng của cô lại nhỏ như vậy! Chúng tôi còn chả có chỗ đặt chân đây!"

Căn nhà này của Ninh Tịch thực ra không hề nhỏ, là căn nhà có diện tích thích hợp nhất, nhưng cả đống người thế này tiến vào phòng khách to mấy cũng bị chen đầy, không gian trở thành chật hẹp vô cùng.

Vừa mới dứt lời, Phương Nhã lại không thèm đợi chủ nhân đồng ý mà đi thẳng vào phòng quần áo, cô ta vừa đẩy cửa ra đã lập tức tỏ vẻ khiếp sợ: "Ninh Tịch, đây là phòng quần áo của cô sao? Cũng quá nhỏ rồi!"

Phương Nhã mở lời, những người muốn lấy lòng Ninh Tuyết Lạc khác cũng rối rít phụ họa:

"Đúng vậy, thật nhỏ quá! Phòng khách hay phòng ngủ thôi thì không nói, chúng ta làm nghệ sĩ thì quan trọng nhất là phòng quần áo đấy, nhỏ thế này chắc chắn không đủ dùng rồi!"

"Tôi còn tưởng Thịnh Thế thổ hào như nào, hóa ra cũng chỉ bình thường thôi!"

"Ài các cô không thể nói vậy đâu, cho rằng ai cũng có thể như Tuyết Lạc sao!"

...

Ninh Tuyết Lạc đứng một bên, thỏa mãn nhìn mọi người chỉ chỉ chỏ chỏ Ninh Tịch, rồi mới giả vờ thân thiện mà giải vây: "Phòng của Ninh Tịch có view rất đẹp!"

"View đẹp thì có ích lợi gì, chúng ta cũng không ở nhà nhiều!" Phương Nhã vừa nói vừa đem quần áo của Ninh Tịch lật tới lật lui, sau đó vẻ mặt đồng tình nói:

"Trời ơi, ngay cả một bộ đồ ra hồn cũng không có, này là mẫu thiết kế từ năm ngoái của Chanel đúng không, còn cái của PRADA này cũng quá lỗi thời rồi... Ninh Tịch, không phải nói cho cô chứ cô cũng quá sơ xài mấy cái này rồi, diễn xuất giỏi thì thế nào, ở trong giới này thì quan trọng nhất vẫn là cái ví thôi!"

Ninh Tịch đứng ở cửa phòng quần áo hồi lâu, cuối cùng cũng biết rõ tối nay những người này chạy đến đây làm cái gì.

Hóa ra là vì cười nhạo cô mà tới?

Chương 314. Váy dạ hội hoa lệ

"Tiểu Nhã nói rất có lí, tôi có thể không ăn cơm nhưng nhất định phải mua quần áo! Bởi vì nó quá quan trọng, nhỡ đâu bị người ta chụp lại hình tôi mặc đồ năm ngoái thì xấu hổ chết mất!"

"Tôi nói này!" Nghe có người phụ họa, Phương Nhã đắc ý vênh mặt lên, sau đó cố ý nói với Ninh Tuyết Lạc: "Tuyết Lạc à, chị có nhiều quần áo như thế rồi, sao không cho Ninh Tịch mấy bộ đi! Lấy bừa vài món cũng chắc chắn hơn mấy thứ này!"

Ninh Tịch nghe thế thì đen mặt: "Không cần."

"Ai ui Ninh Tịch à, cô đừng từ chối chứ, đều chung một đoàn làm phim thì nên giúp nhau một chút mới phải, chả lẽ cô vẫn để ý hiểu lầm với Tuyết Lạc sao? Lúc nãy Tuyết Lạc đã nói với chúng tôi là cô ấy đã không để bụng chuyện đó rồi!"

Nghe Phương Nhã nói mấy câu vớ vẩn đó, Ninh Tịch thật không biết nói gì hơn, cùng một con ngu tranh luận đúng là một chuyện cực kì đau khổ...

Thấy Ninh Tịch không nói lời nào, Phương Nhã càng đắc ý: "Đúng lúc Tiểu Vi vẫn còn ở dưới lầu, chị Tuyết Lạc mau bảo cô ấy đưa lên đi!"

"Được." Ninh Tuyết Lạc gật đầu lấy di động ra gọi điện ngay tại chỗ.

Không tới ba phút sau, trợ lí Tiểu Vi đã ôm một đống quần áo thở hồng hộc chạy tới: "Chị Tuyết Lạc, quần áo chị muốn đã cầm tới!"

Ninh Tuyết Lạc hài lòng nhìn những món đồ kia, tỏ vẻ ân cần nói: "Ninh Tịch, cô hãy nhận đi, coi như là chút tâm ý của tôi, cũng không tính là quá đẹp nhưng dẫu sao cũng là những mẫu mới nhất năm nay!"

Phương Nhã vừa nghe đã trợn tròn hai mắt, kích động nói: "Cái gì mà cũng không tính là quá đẹp chứ! Những bộ này ít nhất cũng phải mấy chục ngàn! Cát xê cả bộ phim của Ninh Tịch cũng chỉ mua được một bộ thôi đấy!"

"Đúng vậy đó! Những bộ này quá đắt tiền rồi! Chị Tuyết Lạc cũng hào phóng quá đi!"

" Ninh Tịch nhận đi! Đừng cố gắng từ chối làm gì!"

...

Ninh Tịch nhéo mi tâm một cái, sự nhẫn nãi đã gần hết, cô chỉ muốn về nhà đánh một giấc thật ngon cho lại sức thôi, ai mà ngờ Ninh Tuyết Lạc lại mang theo một đám não tàn vây công, biết trước thì đã ở lại khách sạn cho rồi...

"Ninh Tịch đừng khách khí nữa! Để tôi giúp cô xếp vào tủ treo đồ đi! Quần áo đắt thế này không thể bị bẩn được!" Phương Nhã vừa nói vừa không thèm để ý đến sự riêng tư của Ninh Tịch, trực tiếp kéo tủ quần áo ra.

Cô ta đang muốn đem những bộ quần áo kia xếp vào, nhưng một giây kế tiếp đã ngẩn cả người ra, tất cả mọi người sau lưng cũng thế...

Trong tủ đồ lẳng lặng treo một chiếc váy dạ hội, cả chiếc váy giống như bắc cực quang vậy, huyền ảo mơ mộng. Trên váy khảm đầy những viên đá quý như thiên hà trong vũ trụ, nhất là viên hồng ngọc cực lớn khảm ngay giữa cổ áo kia, hào quang chói mắt đến độ có thể làm mù mắt người ta...

Thậm chí cả Ninh Tịch ngay ngây người, đây chẳng phải là chiếc váy thuộc nhãn hiệu mà Lục Đình Kiêu đưa cho cô trước kia sao?

Lúc trước khi đi, Ninh Tịch để quản gia với Loan Loan đem quần áo vào rồi cũng không để ý, lúc nãy còn thắc mắc nhiều quần áo như thế bọn họ để đâu hết, không ngờ trong tủ lại xuất hiện bộ váy cô thích nhất kia...

Chả lẽ đám người Loan Loan thấy chỗ này của cô không chứa được nhiều như vậy nên chỉ để lại bộ cô thích nhất?

Ninh Tịch càng nghĩ càng thấy có khả năng!

Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của mọi người mà Ninh Tịch cũng không bất ngờ, lần đầu tiên cô thấy chiếc váy này cũng thấy nó đẹp đến phát khóc, còn tưởng giá của nó trên trời cỡ nào. Sau đó Lục Đình Kiêu mất hơn nửa ngày giải thích thì cô mới biết, chẳng qua đây chỉ là hàng nhái, những viên ngọc phía trên cũng đều là hàng rẻ tiền, nhưng mà dù như vậy cô cũng thấy nó quá đẹp!

Chương 315. Hàng vỉa hè giá rẻ

Qua thật lâu mọi người mới hoàn hồn lại.

Phương Nhã ôm mấy bộ quần áo, ngơ ngác giữ nguyên tư thế mở tủ, vẻ mặt kinh ngạc lẩm bẩm: "Làm sao có thể... cái này không thể nào..."

Những người khác cũng trố mắt nhìn nhau đầy nghi ngờ: "Lừa đảo... đừng có lừa người chứ... sao Ninh Tịch lại có loại quần áo ở cấp độ này?"

"Đùa gì chứ! Loại quần áo này vừa nhìn đã biết đắt chết đi được, trên trăm vạn cũng có khả năng ý!"

"Thật là đẹp! Nếu có thể mặc một lần thì đúng là chết không hối tiếc!" Có cô gái không kìm lòng được lên tiếng.

Lúc này đột nhiên Phương Nhã kéo bộ váy kia xuống, chê bai nói: "Hừm, mới nhìn qua thì đúng là đẹp, nhưng nhìn kĩ một chút mọi người không cảm thấy quá tục tằng hay sao?"

Nữ diễn viên lúc trước mời Ninh Tịch lẩm bẩm một câu: "Không thể nào! Nhìn nó quả thực rất xịn mà... Taobao có bán loại quần áo như này không?"

Phương Nhã liếc mắt nhìn cô gái kia một cái, ngay sau đó nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc, cố ý hỏi: "Chị Tuyết Lạc, chị có nhận ra bộ này thuộc nhãn hiệu nào sao?"

Ninh Tuyết Lạc làm ra vẻ trầm ngâm, sau đó lắc đầu một cái: "Chưa từng thấy qua, hình như không có nhãn hiệu nào có phong cách như này..."

Phương Nhã nghe vậy lập tức đắc ý: "Mấy món đắt tiền hay đồ limited chị Tuyết Lạc đều rõ như lòng bàn tay, hơn nữa đều có sở hữu cả, ngay cả chị ấy cũng không nhìn ra thì đây chả phải hàng vỉa hè rẻ tiền thì là hàng gì?"

Những người khác để tỏ lòng cũng rối rít phụ họa lời của Phương Nhã: "Nhìn cái họa tiết này đúng là không ổn, đá quý được gắn lên cũng nhìn như hàng rẻ tiền! Nhất định là dùng thủy tinh rồi!"

Phương Nhã khinh bỉ nhìn về phía Ninh Tịch: "Ninh Tịch, mặc đồ lỗi thời thôi cũng được, dẫu sao cũng là hàng hiệu, cơ mà ngay cả cái loại hàng vỉa hè này mà cô cũng mặc? Tôi dám cá bộ váy này không đến 200 tệ!"

Phương Nhã nói xong, liền tiện tay ném thẳng xuống đất.

Thấy bộ váy bị ném xuống đất, sắc mặt Ninh Tịch trong nháy mắt lạnh xuống.

Những bộ đồ khác bị Phương Nhã lật tới lật lui thì Ninh Tịch đều có thể làm ngơ, mặc kệ cho cô ta làm trò. Nhưng bộ váy này là do Lục Đình Kiêu tặng cho cô.

Ninh Tịch lập tức đi tới, khom người nhặt bộ váy lên, cẩn thận phủi sạch một cái sau đó dùng ánh mắt như dao băng quét về phía Phương Nhã.

Phương Nhã cũng không biết tại sao chỉ một ánh mắt thôi, mà lại khiến cô ta rét run, giống như bị thứ gì đó đáng sợ để mắt tới vậy. Cô ta lảo đảo lui về sau một bước, ngay sau đó cười nhạo nói: "Ninh Tịch, cô đừng khoa trương như vậy có được hay không, chỉ một món đồ vỉa hè 200 tệ mà cô cũng phải làm vậy sao?"

Nhìn Ninh Tịch rốt cuộc cũng biến sắc, Ninh Tuyết Lạc khôi phục lại sự sung sướng, giả vờ giận Phương Nhã: "Tiểu Nhã, em đừng nói như vậy, bộ váy này nhìn thật đẹp, chắc chắn Ninh Tịch rất thích, cô ấy như vậy cũng khó trách!"

"Nhiều hàng hiệu như vậy không thích, mà lại đi thích cái loại rác rưởi như này? Cô ta nghèo đến phát điên rồi sao, trình độ thưởng thức cũng không thể low như thế chứ!" Nhận ra Ninh Tuyết Lạc thân cận với mình, Phương Nhã lại càng không sợ hãi, lời nói ra miệng gần như chả kiêng kỵ chút nào.

Ngay tại lúc này, trong đám người đột nhiên có người đi nhanh đến cạnh Ninh Tịch: "Đợi đã... sao càng nhìn tôi càng thấy bộ đồ này quen mắt..."

Người nói chính là nữ diễn viên thay thế vị trí nữ 3 của Giả Thanh Thanh - Quan Tiểu Thất, cô gái này cũng coi như là cùng một công ty với Ninh Tịch, cô cũng chỉ gặp qua một hai lần, không tính là quen biết.

Chương 316. Phân biệt thật giả

Sau khi nói xong, Quan Tiểu Thất bước tới tỉ mỉ quan sát bộ quần áo kia.

Phương Nhã thấy vậy thì lập tức coi thường: "Một bộ váy rác rưởi thôi, có gì mà nhìn!"

Quan Tiểu Thất không phản ứng lại Phương Nhã mà nhìn nhìn một lúc lâu, lại chính mắt thấy nhìn thấy tên nhãn hiệu cực kì đơn giản lại khiêm tốn "GE" thì Quan Tiểu Thất mới trịnh trọng ngẩng đầu nói với Ninh Tịch: "Nếu tôi nhìn không nhầm thì đây bộ đồ của nhà thiết kế Gabriel Elvis, năm đó ảnh hậu Joshua Larson tại buổi tiệc sau lễ trao giải Oscars* mặc một bộ váy do ông ấy thiết kế mà lập tức nổi tiếng. Sau này cả giới giải trí đều lấy chuyện có được một bộ của Elvis thiết kế làm tự hào. Chiếc này của Ninh Tịch hẳn là chiếc Elvis quyên góp trong một buổi đấu giá từ thiện năm năm trước, là tác phẩm đắc ý nhất cả đời của ông ấy, lúc ấy cái giá đã lên tận trời rồi! Ninh Tịch, tôi nói không sai chứ!"

Gì?

(* sau lễ trao giải Oscars có một buổi tiệc giao lưu giữa các nghệ sĩ, đây mới là sân chơi thời trang của những nhà thiết kế đẳng cấp.)

Quan Tiểu Thất đột nhiên nêu ra một đoạn lai lịch như thế nhưng ngay cả một chữ Ninh Tịch cũng nghe không hiểu...

Phương Nhã đầu tiên là sửng sốt, sau đó cất tiếng cười to, "Ha ha ha ha... cười chết tôi! Một bộ váy có giá trên trời thì sao sẽ xuất hiện ở nơi này? Quan Tiểu Thất, cô cũng không thể vì cùng một công ty với Ninh Tịch mà phải giúp cô ta tới mức nói bậy chứ!"

"Phì... Quan Tiểu Thất thật là mạnh mồm..."

"Cô ta nói Elvis đó là ai? Hoàn toàn chưa từng nghe qua! Lại bịa đi!"

Những người khác đương nhiên không tin, có người hỏi Quan Tiểu Thất là nhà thiết kế cô nói viết tên như thế nào rồi chạy lên mạng tìm hiểu một chút.

Cuối cùng không ngờ lại tìm được bộ váy này.

"Có thật này! Nhà thiết kế này rất trâu nha, nhưng phù dung sởm nở tối tàn, giữa chừng lại đột nhiên biến mất. Cho nên có rất ít người biết đến ông ấy, hơn nữa mọi người xem tấm ảnh giới thiệu tác phẩm của ông ấy này, thật sự có một chiếc váy giống của Ninh Tịch nha!"

Phương Nhã liếc mắt nhìn qua sau đó khẽ run lên, cô ta ra vẻ không thèm quan tâm nói: "Nhất định là hàng nhái rồi!"

"Cũng đúng, bộ váy này vẫn luôn bị người cất giấu sao lại xuất hiện ở đây được, nghĩ đã thấy không thể tin rồi!"

"Chính là cùng một chiếc, tôi không nhìn nhầm đâu!" Quan Tiểu Thất vô cùng chắc chắn nói, hơn nữa còn liếc nhìn Ninh Tịch mong cô chứng thực.

Nhưng mà Ninh Tịch cũng hoàn toàn ngây người rồi, căn bản không có cách nào trả lời Quan Tiểu Thất, đây không phải chỉ là một chiếc váy không đáng tiền thôi sao?

Phương Nhã cười đến run cả người: "Thật là buồn cười! Chiếc váy này mà là hàng thật thì hôm nay tôi sẽ bò ra khỏi đây!"

"Đây chính là tự cô nói!" Quan Tiểu Thất hừ một tiếng, sau đó quay lại nói với mọi người: "Thật ra thì muốn chứng minh là thật hay giả cũng rất đơn giản. Đặc điểm lớn nhất trong các thiết kế của Elvis chính là đá quý trang trí lên, mà bộ váy này từng viên đá đều là hàng thật. Không tin thì mọi người tự mình xem đi, a đúng rồi, người không có kiến thức thì đừng có học đòi múa rìu qua mắt thợ!"

"Quan Tiểu Thất, cô nói ai là người không có kiến thức!" Phương Nhã giận đến đỏ bừng cả mặt.

"Ai trả lời thì là người đó!"

Chỉ cần là người có kiến thức thì chắc chắn sẽ có hứng thú với bộ váy này, cho nên sau khi Quan Tiểu Thất nói xong đã có người đứng dậy...

"Nếu không thì để tôi xem một chút?" Một cô gái nhìn rất dịu dàng đi từ phía sau tới.

Mọi người vừa nhìn thấy cô ấy đã lập tức sáng mắt: "Đúng đúng! Phỉ Phỉ mau đến nhìn xem! Cô là người có kiến thức về đá quý nhất!"

"Phỉ Phỉ có khả năng giám định cỡ chuyên gia đấy! Lần trước suýt chút nữa tôi bị người ta lừa cũng là nhờ cô ấy giúp tôi phân biệt!"

"Nếu là Phỉ Phỉ thì chắc chắn không có vấn đề gì!" Phương Nhã cũng bày tỏ không có ý kiến, dáng vẻ hả hê nhìn sang Tiểu Thất với Ninh Tịch: "Bây giờ thì để xem! Xem các người còn giả bộ kiểu gì!"

Chương 317. Tất cả đều là hàng thật!

Cô gái gọi là Phỉ Phỉ cẩn thận quan sát những viên đá quý kia, bởi vì bộ váy này được đính quá nhiều đá cho nên Phỉ Phỉ tốn rất nhiều thời gian.

Từng giây từng giây cứ trôi qua, tất cả mọi người đều nín thở đưa mắt nhìn, bao gồm cả Ninh Tịch vẫn đang mơ hồ.

Lúc nãy Ninh Tịch còn muốn nói rõ sự thật nhưng không kịp rồi, Phỉ Phỉ đã bắt đầu chuyên tâm giám định, nếu lúc này cô mở miệng thì sẽ khiến mọi người nghĩ rằng Ninh Tịch sợ chết nên mới bất đắc dĩ mà mở miệng, vì vậy Ninh Tịch chỉ có thể im lặng...

Sau một lúc khá lâu, Phỉ Phỉ cũng hít sâu một hơi ngẩng đầu lên nói: "Xin lỗi mọi người, đá quý khảm trên đây thực sự quá nhiều nên tôi không thể giám định từng viên một được, chỉ có thể tận lực xem được viên nào hay viên đó. Trước mắt thì những viên tôi vừa xem đều là hàng thật!"

Vừa dứt lời, không chỉ Ninh Tuyết Lạc là người đầu tiên đổi sắc mặt, mà tất cả mọi người ở đây đều ngây người hết rồi.

"Không... không thể nào..."

"Làm sao có thể!!! "

"Nhưng khả năng của Phỉ Phỉ thì tất cả mọi người đều biết, cô ấy cũng không nói sai, đây..."

Vốn còn đang chờ để làm bẽ mặt Ninh Tịch, thì giờ đây sắc mặt của Phương Nhã cũng như màu gan lợn: "Phỉ Phỉ! Chắc chắn cô nhìn lầm rồi! Sao có thể là thật! Rõ ràng đây chính là thủy tinh mà!"

Những người khác cũng sẽ không tin: "Phỉ Phỉ, cô nhìn kĩ lại một chút đi! Những viên đá quý này mới nhìn thấy thật rẻ tiền mà!"

"Đúng vậy, cô nhìn thêm chút nữa đi!"

"Mặc dù chúng tôi tin cô rất chuyên nghiệp, nhưng đây quả thật khó tin!"

Đối mặt với nghi ngờ của mọi người, Phỉ Phỉ chớp mắt một cái nói: "Nếu như là một viên thì tôi còn có thể nhìn nhầm, nhưng nhiều thế này thì chắc chắn tôi không thể nhìn nhầm tất cả chứ? Những đá quý này đều là đồ thật!"

Phỉ Phỉ đã nói đến mức này thì bọn họ không muốn tin cỡ nào đi nữa cũng phải tin.

Trong lúc nhất thời không còn ai phản đối nữa, nhất là những người vừa mới a dua theo Phương Nhã nói chiếc váy kia là hàng vỉa hè thì bây giờ đều trốn vào góc hết, không ho ho một tiếng nào.

Ngay cả Ninh Tịch: ...!!!" --- Dẫu cho cô là chủ nhân của chiếc váy này nhưng cô mới là người kinh hãi nhất đó.

Mỗi, một, viên, đều, là ,hàng, thật?

Nói, là, bạn đưa, nên không đáng tiền?

Lục Đình Kiêu lại lừa cô! Ấy thế mà cô vẫn tin!!!

Lúc này Quan Tiểu Thất nhìn về phía Phương Nhã giễu cợt: "Ah, tôi nhớ là có người nói, nếu chiếc váy này là thật thì sẽ bò ra khỏi đây thì phải?"

Phương Nhã cứng mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thật thì sao? Bộ váy này nhất định là công ty đầu tư cho Ninh Tịch, cũng không phải của cô ta, thế này thì có gì mà hơn người!"

Nghe Phương Nhã nói vậy, những người vừa rồi không dám lên tiếng cũng lập tức nhỏ giọng phụ họa:

"Mắt nhìn quần áo của Ninh Tịch thấp kém như vậy, được công ty cho mượn cũng đúng thôi!"

"Đúng vậy, chúng ta cũng là nhìn không nổi nữa mới muốn giúp cô ấy mà!"

Phương Nhã thuận tay đem quần áo nhét vào lòng Ninh Tịch, thành khẩn nói: "Cho nên Ninh Tịch à, những bộ đồ này cô hãy nhận đi! Cái váy đó có quý thế nào cũng chỉ có thể nhìn một chút mà thôi, đâu phải trường hợp nào cũng mặc được!"

Váy dạ hội như này chỉ có khi đi nhận giải thưởng, hoặc tham gia những hoạt động quan trọng mới có thể mặc, Phương Nhã nói như vậy chả khác nào đang nguyền rủa cô cả đời không được nổi tiếng.

Ninh Tuyết Lạc tựa như là sợ cô muốn từ chối cho nên vờ thân thiện mở miệng: "Ninh Tịch, cô cứ nhận đi, lần trước hiểu lầm là do trợ lí của tôi hiện giờ những thứ này coi như là tôi đền bù cho cô vậy!"

Chương 318. Đồ lừa đảo

"Ninh Tịch, Tuyết Lạc đã nói vậy rồi thì cô cũng đừng phụ lòng tốt của cô ấy!"

"Chắc không phải cô đang nghi ngờ Tuyết Lạc đưa cô đồ rẻ tiền chứ, cô cứ thử tra bất cứ bộ nào cũng biết những bộ đồ này thực sự rất đắt, so với bất kì bộ đồ nào của cô đều tốt hơn nhiều!"

"Chuyện tốt từ trên trời rơi xuống như thế còn không mau nhận đi!"

...

Ninh Tịch luôn làm theo nguyên tắc "Chỉ cùng người giỏi tranh cao thấp, không cùng thằng ngu bàn sự đời". Cùng tranh đua với một đám não tàn khác nào tự ngược trí thông minh của mình, vì vậy bất kể bọn họ ầm ĩ thế nào cô cũng chỉ tựa cửa dùng con mắt như đang xem hài kịch mà nhìn...

Cuối cùng thì chính Ninh Tuyết Lạc bị ánh mắt kia làm cho chột dạ, không biết cô ta có nói sai chỗ nào hay không...

Ngay lúc đó, một cô gái đang dựa vào bàn trang điểm của Ninh Tịch đột nhiên kêu lên một tiếng.

"Aaaa..."

Ninh Tịch đưa mắt nhìn sang, chuyện gì vậy?

"Ninh Tịch, sao nhà cô lại có loại đồ vật tự chuyển động như này! Sợ chết tôi rồi!" Cô gái bị giật mình nhìn chằm chằm vào cái giá cắm nến sau eo bị mình đẩy ra.

Một giây sau, một chuỗi tiếng cạch cạch cạch kì quái vang lên bên tai mọi người,

Tất cả còn đang thắc mắc xem âm thanh này đến từ đâu, tiếp theo đó là trong ánh mắt trố lồi ngạc nhiên của mọi người, một trong những bức tường của phòng quần áo đột nhiên tách ra hai bên, ánh đèn màu bạc lọt ra ngoài khe hở từng chút một, hình ảnh kia giống như hình ảnh cánh cửa kho báu chậm chạp mở ra trong phim...

Một lát sau, hai bên tường đã hoàn toàn được mở ra.

Sau khi nhìn rõ bên trong, toàn trường vang lên từng đợt hút khí lạnh, sau đó là sự yên lặng thật dài...

Tất cả mọi người đứng yên tại chỗ không nói được gì...

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn không gian phía sau bức tường...

Ngơ ngác nhìn căn phòng quần áo cực kì vĩ đại ...

Trên trần là một chiếc đèn chùm bằng thủy tinh phát ra ánh sáng lung linh, trong phòng bày đầy các bộ trang phục hoa lệ, lấp lánh đến độ khiến người ta không mở nổi mắt.

Những bộ quần áo Phương Nhã cầm trong tay lập tức rơi hết xuống đất, bởi vì quá mức khiếp sợ nên nói được câu nào...

Tất cả mọi người đều phản ứng giống nhau, một lúc lâu sau mới bắt đầu lục tục tỉnh lại.

"Tôi đang nằm mơ sao? Ninh Tịch, nhà cô có phòng bí mật!"

"Trời ơi! Mắt tôi sắp mù rồi! Phòng quần áo quá lớn, quá xa hoa rồi!"

"Ninh Tịch cô quá đáng quá! Nhà cô có phòng quần áo lớn như vậy mà không mở ra để chúng tôi thăm quan một chút!"

..

Ninh Tịch: "..."

Cô cũng mới biết nhà mình có cái đồ chơi này được không???

Hiện tại cô cũng biết một đống quần áo kia rốt cuộc được để đi đâu...

Nếu không phải nhờ trận ngoài ý muốn này thì chắc đánh chết cô cũng không biết trong nhà mình có một căn phòng bí mật lớn đến như thế...

Ninh Tịch đỡ trán, hoàn toàn câm nín với Lục Đình Kiêu.

Cái tên này rốt cuộc là ăn cái gì lớn lên mà suốt ngày dùng dáng vẻ rất có học, uy tín cùng với cái giọng khiến người ta tín nhiệm lừa cô hết lần này đến lần khác?

Mọi người không ngừng cảm thán ngắm nhìn những bộ lễ phục cực đẹp, vô tình phát hiện ra tất cả quần áo trong này đều cùng một phong cách với nhà thiết kế của bộ váy kia --- Garbriel Elvis.

Không ít người không nhịn được mà len lén tiến sát lại gần xem nhãn hiệu, quả nhiên đều là của GE.

Phải biết rằng vấn đề ở đây không phải là tiền, GE này ra mắt không được bao lâu đã biến mất, các tác phẩm lưu lại cực ít, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Bây giờ đối diện với một phòng quần áo toàn các mẫu của GE sẽ là sự rung động thế nào?

Chương 319. Không so sánh sẽ không tổn thương

Sau khi hết khiếp sợ, hẳn nhiên không có người cam lòng bèn len lén hỏi thăm Phỉ Phỉ: "Phỉ Phỉ, ở trong đó... đều là hàng thật sao?"

Phỉ Phỉ vừa rồi cũng ngây người thật lâu, được hỏi như vậy thì gật gật đầu: "Tôi mới nhìn qua một chút thì đều là hàng thật, có kiến thức một chút đều biết đá quý thật cùng đá giả ánh sáng phát ra không giống nhau một chút nào!"

"Oh my god... thật là quá dọa người..."

"Chẳng lẽ đây là Thịnh Thế chuẩn bị cho Ninh Tịch? Thịnh Thế cũng quá giàu đi! Nơi ở là vị trí tốt nhất của Châu Giang Đế Cảnh đã đủ khoa trương rồi, bây giờ nguyên một phòng quần áo còn lớn hơn cả cái nhà của người khác! Thật muốn nâng đỡ Ninh Tịch đến chết luôn sao!"

Cái "người khác" này là chỉ ai đương nhiên chả có ai ở đây mà không hiểu.

Những người không ưa Ninh Tuyết Lạc nãy giờ nhịn cũng đã lâu, lúc này vội vàng ríu rít thấp giọng nghị luận:

"Điểm chính là Ninh Tịch có quần áo đẳng cấo, phong cách cỡ này nha! Một loạt đều là GE trong truyền thuyết! Không giống phòng quần áo của Ninh Tuyết Lạc y như phòng của loại nhà giàu mới nổi, cái hiệu gì cũng nhét vào!"

"Thế mà nãy cô là còn mặt dày ra vẻ bố thí quần áo của cô ta cho Ninh Tịch đấy! Ninh Tịch có thể đặt vào mắt sao!"

"Tôi thấy cô ta vốn muốn dìm hàng Ninh Tịch, kết quả... chậc chậc, quả nhiên không so sánh thì không tổn thương nha!"

...

Lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang cứng đờ sống lưng nhìn phòng quần áo của Ninh Tịch, bên tai văng vẳng những người kia xì xào bàn tán, khuôn mặt xanh mét đến bỏng rát, giống như bị người ta mạnh mẽ tát vào mặt...

Đáng chết! Đều do con khốn Phương Nhã!

Đang êm đang đẹp lại bảo tới chỗ của Ninh Tịch!

Nếu không phải vì chuyện này thì kế hoạch tối nay của cô ta đã vô cùng hoàn hảo!

Bây giờ thì tốt rồi, hết thảy đều hỏng bét!

Vất vả lắm cô ta mới vớt lại được chút hình tượng, giờ lại bị hủy đến không còn một chút bã nào...

Phương Nhã cũng không ngờ cô ta vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm xuống đùi, sắc mặt cực kì khó coi, cô ta tức giận hướng về phía Ninh Tịch mắng: "Nếu cô không thiếu quần áo sao không nói sớm! Nhìn chúng tôi vội vàng xoay quanh như thế cô thấy vui lắm à! Thật là chó cắn Lã Động Tân, không biết coi trọng lòng tốt của người khác!"

Ninh Tịch khoanh hai tay trước ngực tựa vào khung cửa, nhướng mày nói: "Cô có chắc tôi không nói sớm chứ? Hay là do cô không hiểu tiếng người."

"Cô..." Phương Nhã nghẹn họng không nói ra lời, chỉ có thể uất hận mà lẩm bẩm: "Nhiều đồ hơn nữa cũng không phải của cô!"

Ninh Tuyết Lạc hít sâu mấy hơi mấy đè xuống sự tức giận trong lòng, làm bộ rộng lượng nói: "Thôi Tiểu Nhã, chúng ra giúp Ninh Tịch không cầu báo đáp, cô ấy không thiếu quần áo tất nhiên là chuyện tốt rồi. Ninh Tịch, ngày sau nếu cô có cần thì cứ mở miệng nhé!"

Nói bóng gió tức là, bây giờ cô có công ty nâng đỡ, nhưng sau này thì không chắc đâu...

Đối với phòng quần áo đột nhiên xuất hiện này, người duy nhất bình tĩnh có lẽ là Quan Tiểu Thất, cô ấy chỉ hơi ngạc nhiên thôi. Quan Tiểu Thất có chút hả hê nhìn Ninh Tuyết Lạc với đám người Phương Nhã tựa như đang nhìn mấy thằng hề đang tấu hài: "Ài, tối nay tới đây đúng là không uổng công mà! Được xem một vở kịch thật hay! Thật là mệt quá đi ~ phải về nhà đi ngủ thôi !"

Nói xong liền tung tăng đi mất...

Sau khi Quan Tiểu Thất rời khỏi, mọi người cũng bắt đầu rối rít cáo từ, nhất là mấy người vừa rồi cố ý lấy lòng Ninh Tuyết Lạc mà dìm hàng Ninh Tịch.

Cuối cùng mọi người cũng đi hết rồi.

Ninh Tịch dường như có điều gì suy nghĩ liếc nhìn bóng lưng của Quan Tiểu Thất, nhưng bởi vì quá mệt nên không có cách nào suy nghĩ nhiều, cuối cùng lại leo trở về giường đầu vừa dính gối đã ngủ thiếp đi...

Chương 320. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn

Đêm khuya, tại căn hộ của Ninh Tuyết Lạc.

Hơn nửa đêm Thường Lị vội vã chạy tới lại chỉ thấy một đống vải vụn vứt bừa bãi khắp nơi: "Bà cô của tôi ơi, lại có ai dám chọc tới cô sao?"

Ninh Tuyết Lạc dùng kéo hung hăng cắt nát một đống quần áo, sắc mặt dữ tợn mắng: "Còn ai vào đây nữa!!!"

Thường Lị đã biết được đại khái câu chuyện từ trợ lí, cô ta cũng chỉ có thể bất đắc dĩ một bên thu dọn một bên khuyên nhủ: "Tuyết Lạc, chị đã nói với em rồi, lần này em quá manh động, nhịn lâu thế rồi sao không nhịn thêm được một chút nữa? Dưng em lại chọc đến cô ta làm gì?"

"Tôi nhẫn còn chưa đủ lâu sao? Tối nay tôi cứ cho là..." Cho là không có sơ hở nào! Ai ngờ...

Thường Lị thả chậm giọng: "Chị hiểu tâm trạng của em, nhưng lúc này tức giận thì có ý nghĩa gì, chuyện của Ninh Tịch bây giờ không cần em ra tay cũng có người giúp em xử lí cô ta!"

Ninh Tuyết Lạc lập tức quay đầu lại: "Chị nói ai?"

Khóe miệng Thường Lị lộ một tia cười nhạt, nhắc nhở: "Em quên Thịnh Thế vẫn còn một Tô Dĩ Mạt sao! Ninh Tịch gây náo động lớn như vậy thì em nghĩ cô ta sẽ bỏ qua cho Ninh Tịch? Ngay cả Lãnh Man Vân đều bị cô ta ép không ngóc đầu lên được thì Ninh Tịch là cái thá gì!"

Ninh Tuyết Lạc vừa nghe đã lập tức sáng mắt: "Tô Dĩ Mạt... Sao tôi không nghĩ tới chứ!"

"Không sai! Tô Dĩ Mạt có quan hệ với cao tầng của Lục thị cơ mà! Bối cảnh tuyệt đối không thể so với người bình thường! Em nói xem, lấy cái tính tình không để ai vào mắt của cô ta thì sao có thể để Ninh Tịch dao động địa vị của mình chứ? Chuyện đêm nay rất nhanh sẽ đến tai của Tô Dĩ Mạt, đến lúc đó em nghĩ cô ta sẽ làm cái gì?"

Ninh Tuyết Lạc suy nghĩ một chút, khóe miệng dần kéo ra nụ cười: "Chị nói rất có lý!"

Thấy Ninh Tuyết Lạc chịu nghe khuyên nhủ, Thường Lị thở phào nhẹ nhõm tiếp tục phân tích: "Bây giờ chúng ta có thể đánh chút quan hệ với Tô Dĩ Mạt, mặc dù trước đây em với cô ta có quan hệ đối lập nhưng hiện tại đã bất đồng, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn! Em đừng vội, để chị thăm dò ý tứ của cô ta đã, trên căn bản chắc sẽ không có vấn đề gì!"

Ninh Tuyết Lạc ném cây kéo trong tay xuống, đứng dậy bước thong thả vài bước, sau đó đứng yên nói: "Nghe nói cô ta thích ngọc thạch phỉ thúy, lần trước có người tặng cho ba tôi một cặp ngọc cực phẩm đến lúc đó chị đưa tặng cô ta đi. Có gì cần cứ nói, tôi sẽ nghĩ cách!"

"Được, không thành vấn đề." Thường Lị lập tức đáp ứng, ngay sau đó hỏi: "Đúng rồi, chuyện lần trước chị nói em nghĩ thế nào?"

"Chị nói chuyện đính hôn?"

"Đúng vậy, em khiêm tốn quá lâu rồi cần một sự kiện có tính truyền thông để có thể khôi phục nhân khí và hình tượng lần nữa, cho tới nay thì điểm mọi người hâm mộ em nhất chính là Tô Diễn, lúc này đính hôn là tốt nhất!"

"Đến lúc đó khẳng định mọi đầu đề đều sẽ là em. Chị đã chuẩn bị một loạt các phương án về sau, không chỉ giúp em khôi phục lại nhân khí mà còn có thể đạt đến độ cao mới, thậm chí có thể hung hăng đạp Ninh Tịch một cước!" Thường Lị hưng phấn nói.

Nhắc tới Tô Diễn thì Ninh Tuyết Lạc hơi nhíu mày: "Chị cũng biết vì chuyện lần trước mà em với Tô Diễn có khoảng cách rất lớn, chuyện này cần chút thời gian chưa kể công việc của anh ấy gần đây thật sự quá bận..."

"Không sao, chuyện này cũng không gấp công việc cũng quan trọng mà! Tô Diễn nhà em thật lợi hại, các đơn đặt hàng lớn nối tiếp nhau đến, Tô gia mà mở rộng ra thị trường Châu Âu thì lợi nhuận chắc chắn phải gấp bội! Gần đây mục nhân tài kinh doanh của các tạp chí đều là cậu ấy chiếm đóng hết đó!"

Khuôn mặt Ninh Tuyết Lạc tỏa sáng, kiêu ngạo nhướng mày nói: "Đó là tất nhiên, không nhìn xem đó là người đàn ông của ai! Chị yên tâm đi, chuyện đính hôn tôi sẽ giải quyết!"

Thường Lị: "Vậy thì tốt! Chúng ta chia nhau ra làm việc!"

< Chương trước Chương sau >
Mục Mục

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/04/2017

58

awesome

6

nice

194

loved!

5

lol!

11

funny

4

fail!

11

omg

4

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote