Chương 301. Chẳng có gì mà “thơm thơm” không thể giải quyết được cả

Thấy Ninh Tịch định đi, Lục Lão phu nhân vội liếc Lục Lão gia tử một cái, mà Lão gia tử thì mặt mũi sầm xì, giữ thái độ im lặng.

Lục Đình Kiêu đứng dậy đi đến bên cạnh Tiểu Bảo, anh bế thằng bé từ trên ghế lên, sau đó bước đến bên cạnh Ninh Tịch, đặt nó xuống, “Đi tiễn cô Tiểu Tịch của con đi!”

Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh rồi nắm lấy tay Ninh Tịch.

Ninh Tịch cảm kích nhìn Lục Đình Kiêu, sau đó cùng bánh bao nhỏ đi ra ngoài.

Lục Sùng Sơn đang định đứng dậy thì lại bị Lục Lão phu nhân kéo lại, lắc đầu nói, “Thôi mà, chẳng qua chỉ là tiễn người ta về thôi mà.”

Lục Sùng Sơn lại sầm mặt, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.

Ninh Tịch nắm tay Tiểu Bảo men theo con đường lát đá xanh, đi mất mười phút mới đến trước cổng.

Trên đường tới đây, Ninh Tịch nghĩ ra rất nhiều những lời để an ủi bánh bao nhỏ, nhưng giờ cô lại chẳng thốt ra được một chữ.

Bánh bao nhỏ cứ cúi gằm mặt xuống, không chịu ngẩng lên.

Một lúc lâu sau cậu bé mới cầm cái tập viết luôn không rời mình ra, bắt đầu nghiêm túc viết viết cái gì đó.

Viết xong rồi, bánh bao nhỏ mới giơ lên cho Ninh Tịch xem ---

 “Tagore đã từng nói rằng: Nếu như bạn yêu một người, hãy để tình yêu của bạn như ánh nắng mặt trời bao phủ cô ấy và để cô ấy tự do.”

Xem xong Ninh Tịch liền sững ra, bầu không khí buồn bã nãy giờ đã hoàn toàn biến mất, phì cười nói: “Bảo bối, hóa ra con còn biết cả Tagore cơ à! Từ đâu mà con biết được câu này thế?”

Ninh Tịch nói rồi ngồi xuống ôm thật chặt lấy bánh bao nhỏ vào ngực, trong lòng cô tràn đầy ấm áp, “Cám ơn… Thật sự cám ơn con, bảo bối…..”

Thật lòng mà nói, cô không ngờ được Tiểu Bảo sẽ viết cho cô xem một câu như thế này, nó thật sự khiến cô rất cảm động lại đau lòng.

Đang ôm chặt bánh bao nhỏ không muốn buông ra, Ninh Tịch chợt thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc đằng sau lưng Tiểu Bảo đang bước về phía bọn họ.

Ninh Tịch vội vã hôn bánh bao nhỏ hai cái, nói với nhóc là sau này có cơ hội nhất định sẽ đến thăm nhóc, sau đó liền ba chân bốn cẳng chạy mất…

Lục Đình Kiêu nhìn theo bóng cô gái nhỏ nhanh chân chạy mất, trong mắt thoáng hiện lên nét bất đắc dĩ.

Lục Cảnh Lễ đứng đằng sau ôm miệng cười khúc khích, “Anh Hai, Tiểu Tịch Tịch nhìn thấy anh chạy còn nhanh hơn cả thỏ đột biến gen!”

Nói rồi sau đó anh liền đưa mắt nhìn về phía bánh bao nhỏ, thở dài một tiếng: “Đúng là người với người khác xa nhau! Bây giờ coi như em đã hiểu rồi, kể cả em có nói sùi bọt mép cũng không bằng một cái thơm của bảo bối nhà chúng ta, nếu như một cái thơm mà không giải quyết được việc, thì thơm hai cái!”

“Sao anh không dứt khoát để Tiểu Bảo dùng chiêu này làm cho ba mẹ thay đổi ý định luôn đi, giải quyết trở ngại lớn nhất ngăn cách giữa hai người?”

 “Đây cũng không phải là vấn để lớn nhất giữa anh và cô ấy.” Giọng nói của Lục Đình Kiêu rất lãnh đạm.

Hơn nữa anh cũng biết đề nghị Ninh Tịch làm gia sư riêng cho Tiểu Bảo đã là sự thỏa hiệp lớn nhất của Lão gia tử rồi.

Có điều, mục đích lần này của anh cũng đã đạt được, sau khi tận mắt thấy được sức ảnh hưởng của Ninh Tịch với Tiểu Bảo, Lão gia tử tuyệt đối sẽ không động đến Ninh Tịch nữa.

Sau khi Ninh Tịch đi khỏi không lâu, Lục Sùng Sơn gọi cả hai cậu con trai vào thư phòng.

 “Coi như là hai đứa cũng là vì Tiểu Bảo, chuyện tối hôm qua ba sẽ không truy cứu nữa, nhưng ba tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện này xảy ra lần thứ hai!”

“Ba, sao ba lại phức tạp hóa vấn đề thế nhỉ! Dứt khoát để anh con lấy cô ấy cho rồi, chuyện gì cũng giải quyết xong, đỡ bao nhiêu!”

Hiếm có khó được một lần Lục Sùng Sơn không điên lên mà mắng Lục Cảnh Lễ, ông thở dài nói: “Thằng út à, nếu như đối tượng của sự việc ngày hôm nay là con, có lẽ ba sẽ đồng ý cuộc hôn nhân này của hai đứa…”

Lục Cảnh Lễ sợ đến mức nhảy dựng: “Ba là ba ruột của con đấy! Ba đừng có đưa ra cái giả thiết đáng sợ như vậy được không?”

Đúng là gây thù chuốc oán cho anh mà.

Chương 302. Đại ma vương đáng yêu chết mất!

“Nếu như đó là vợ con, cho dù đối phương có là nghệ sĩ đi chăng nữa thì cũng không có vấn đề gì quá lớn, nhưng mà anh con thì lại khác, nó là người nắm quyền của tập đoàn Lục thị, là người chấp chưởng của gia tộc nhà họ Lục. Người được chọn để làm vợ của nó sẽ có ảnh hưởng tới tương lai của toàn gia tộc chúng ta.”

Lão gia tử vừa dứt lời, Lục Cảnh Lễ liền liếc sang nhìn ông anh mình một cái, cái vẻ bất cần đời trên mặt anh thoáng cái đã chuyển thành nghiêm túc.

Từ nhỏ đến lớn anh đều sống dưới sự che chở của anh trai, anh có thể làm những việc mình thích, có quyền chọn người con gái mình yêu để làm vợ, mà anh mình thì lại không.

“Anh…” Lục Cảnh Lễ đột nhiên không biết nên nói gì.

Lục Đình Kiêu vỗ vai Lục Cảnh Lễ, sau đó nhìn về phía Lục Sùng Sơn, trong đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ kiêu ngạo ngông cuồng “Ba, ngoại trừ ba và mẹ ra, không có bất kì ai có thể ảnh hưởng đến quyết định của con.”

Ý của câu này là, gia tộc, công ty hay cách nghĩ của những kẻ khác chẳng có liên quan gì đến anh cả, thứ duy nhất mà anh cần phải cân nhắc là cảm nhận của những người thân yêu nhất.

Lục Sùng Sơn nghe được câu này mà ngây người ra mất một lúc, tuy rằng câu nói này tuy có ngỗ ngược, nhưng từ đáy lòng ông lại cảm thấy tự hào cùng với cảm động.

Năm xưa ông mất hơn 20 năm mới ngồi vững ở vị trí đó, mà mỗi bước đi, mỗi một quyết định đều phải suy xét thật lâu; nhưng đứa con trai của ông chỉ cần dùng năm năm ngắn ngủi để dẹp yên cuộc nội loạn trong gia tộc, hơn nữa trong vòng năm năm đó còn đưa nhà họ Lục lên một tầm cao mới.

Những lời mới nãy của nó tuy rằng có chút  ngông cuồng kiêu ngạo nhưng đó lại không phải chỉ là mạnh mồm, nó quả thật có thực lực đó.

Lục Sùng Sơn thở dài một tiếng, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Đình Kiêu, nếu con trách ba quá chú ý tiểu tiết thì con nên nhớ một câu "có được thiên hạ dễ, giữ được thiên hạ khó". Tự đặt bên cạnh mình một thứ có sức uy hiếp lớn như vậy, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.”

Trong ánh mắt Lục Đình Kiêu loang loáng ánh lên sự kiên định nhưng cũng đầy dịu dàng: “ Con sẽ chứng minh, cô ấy không phải là uy hiếp.”

Nói xong liền quay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng dần biến mất của anh trai, sự áy náy trong lòng Lục Cảnh Lễ đều trở thành sùng bái, “My god! Anh em ngầu vãi nhoái!”

Sau khi rời khỏi thư phòng, Lục Đình Kiêu sang xem Tiểu Bảo.

Cậu nhóc đang chống cằm ngây người nằm bò trước bệ cửa sổ, trên gương mặt nhỏ bé là sự vui vẻ pha lẫn với mất mát.

Lục Đình Kiêu đi đến bên cạnh con trai dịu dàng xoa đầu thằng bé: “Con làm tốt lắm.”

Tiểu Bảo quay lại, ngẩng cái đầu nhỏ lên ngây ra nhìn ba mình.

 “Sao thế?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Bảo giật giật góc áo anh, ý bảo anh cúi thấp xuống một chút.

Ngay sau đó, một cái thơm mềm mềm rơi trên má anh.

Một Lục Đình Kiêu luôn luôn bày mưu nghĩ kế, khống chế tất cả trong lòng bàn tay, giờ phút này cũng phải sững sờ…..

Phải mất mấy giây sau, Lục Đình Kiêu mới phản ứng lại được, nhưng hình như cũng không biết nên xử lý tình huống này như thế nào, sau cùng anh mới nghiêm mặt khẽ ho một tiếng, nói một câu: “Ngoan lắm.”

 “Phụttttt!!!” Vẫn đứng nấp ngoài cửa nhòm trộm từ nãy đến giờ, Lục Cảnh Lễ bật cười thành tiếng, tự nhiên anh lại cảm thấy giờ phút này ông anh cả nhà mình quả thật quá đáng yêu. Lúc tán gái thì cũng ra hình ra dáng thế mà nên ở chung với con trai mình thế nào lại không biết.

Đúng lúc này điện thoại của Lục Đình Kiêu reo lên, là điện thoại của Viên quản gia.

Vừa nhấc máy, đầu bên kia đã vang lên giọng nói đầy kích động của Lão quản gia: “A lô, Đại thiếu gia ạ, Tịch tiểu thư về rồi ạ!”

Chương 303. Mắc bẫy rồi!

Cùng lúc đó, tại Bạch Kim Đế Cung

Ninh Tịch đang đứng ở cửa nói chuyện với cô hầu Loan Loan.

 “Loan Loan đáng yêu, Loan Loan thân mến, xin nhờ cô đấy, để tôi vào trong đi mà! Tôi bảo đảm lấy hết hành lý xong sẽ đi ngay lập tức!” Ninh Tịch chắp hai tay cầu xin.

Vừa nãy sau khi rời khỏi Lục trạch, cô dứt khoát gọi điện đến đoàn làm phim xin nghỉ hẳn nửa ngày để đến biệt thự mang hành lý đi luôn.

Tuy rằng khoảng thời gian ba tháng không phải là dài, nhưng bất tri bất giác cô phát hiện ra đại bộ phận đồ đạc của cô đều chuyển qua đây hết rồi, cho nên trong khoảng thời gian này có vài thứ cần dùng gấp nhưng lại không thể đến lấy thực sự khá là bất tiện.

Đương nhiên nguyên nhân quan trọng nhất là, cô biết lúc này Đại ma vương vẫn đang ở Lục trạch, chắc chắn là không có mặt ở biệt thự, cho nên mới chớp lấy cơ hội trời cho này vội vã chạy đến đây.

Nhưng tiếc cái là, mọi chuyện không phát triển thuận lợi như cô đã tưởng.

Mặc kệ cô có nói gì đi nữa cô hầu nhỏ vốn ngoan ngoãn hiền lành cũng nhất quyết không chịu để cho cô vào.

 “Tịch tiểu thư, cô cũng đừng làm khó em nữa mà, không phải là em cố ý không để cho cô vào, mà là em thật sự không có quyền hạn để mở được cửa chính.”

Ninh Tịch hết cách, chỉ có thể quay sang năn nỉ Viên quản gia.

Không biết Viên quản gia đang gọi điện thoại cho ai vừa nhìn thấy cô đến, đã vội vàng cúp máy, sau đó ho khẽ một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra quay sang nhìn cô:“Tịch tiểu thư, cô đã về rồi!”

“Vâng, cháu về lấy đồ, bác quản gia, bác có thể mở cửa cho cháu vào được không?” Ninh Tịch vội vàng cầu khẩn.

Vẻ mặt của Viên quản gia hiện lên chút khó xử, ông thở dài một cái: “Tịch tiểu thư, tuy tôi chỉ là người làm, không nên lắm mồm chuyện của chủ nhân, nhưng mà lần này ông già tôi cũng không nhịn được mà lắm mồm một câu. Khoảng thời gian trước, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì, Đại thiếu gia trở về liền lệnh cho chúng tôi rời khỏi nhà chính, sau đó tự nhốt mình trong phòng một ngày một đêm, tiếp đó thì quyền hạn ra vào nhà chính cũng bị phong tỏa, đến bây giờ thì ngoài cậu ấy ra thì không một ai có thể vào được.”

Nói đến đây, Viên quản gia ngập ngừng một lát, mãi sau mới nói tiếp: “Cho nên, nếu như cô muốn vào trong chỉ có thể gọi điện cho Đại thiếu gia về mở cửa thôi.”

Nghe Viên quản gia nói thế, Ninh Tịch mới nhớ lại trước đây Lục Cảnh Lễ đã từng nói với cô về chuyện này, nhưng lúc đó cô đang cố tình xem nhẹ tất cả những tin tức có liên quan đến Lục Đình Kiêu…

Ninh Tịch thất thần trong chốc lát, rồi sau đó kịp thời lấy lại tinh thần, nói thật nhanh: “Cám ơn bác, thế thì thôi vậy, cháu đi trước đây! Tạm biệt bác nhé, bác quản gia!”

Vừa nãy Viên quản gia sau khi nhìn thấy cô thì lập tức cúp ngay điện thoại, điều này khiến cô có chút lo sợ bất an.

Chung quy là hôm nay nếu đã không lấy được hành lý, thì phải chạy mau thôi!

Quản gia thấy Ninh Tịch định đi, liền hốt, Đại thiếu gia vẫn còn đang ở trên đường đấy!

Thấy Đại thiếu gia nhà mình chán nản bao nhiêu lâu thế, không dễ gì mới đợi được Ninh Tịch quay về một lần, ông đâu thể cứ thế mà để cô đi được.

Cho nên quản gia vội gọi Ninh Tịch lại: “Tịch tiểu thư, đợi đã!”

“Bác quản gia, còn chuyện gì không ạ?” Ninh Tịch ngừng bước.

Quản gia tỏ ra như vừa đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nói: “Tịch tiểu thư, tôi đột nhiên nhớ ra một cách, nói không chừng có thể giúp cô vào trong được.”

 “Có thật không ạ?” Ninh Tịch kinh ngạc, vui vẻ hỏi.

 “Thật chứ, nhưng xin Tịch tiểu thư đợi một lát!”

 “Được, được, không vấn đề gì! Làm phiền bác rồi!”

Giờ phút này trong đầu Ninh Tịch toàn là ý nghĩ “nhân gian vẫn có tình người” chứ không hề nghi ngờ lão quản gia đang lừa mình.

Cho nên, Ninh Tịch lòng đầy hy vọng mà đứng đợi tại chỗ, kết quả là, đợi, đợi, đợi tận hai mươi phút liền…

Chương 304. Toàn là bẫy nhau

Ninh Tịch vội đến mức vò đầu bức tai, trong lúc vô thức liền vặt sạch lá của mấy khóm cây trong vườn, chỉ có một chốc mà đã có mấy cái cây trụi lủi cả lá.

“Tịch tiểu thư, cô uống nước ép đi!” Loan Loan ân cần bê một cốc nước đến, trên khay còn có mấy đĩa điểm tâm nho nhỏ.

 “Cảm ơn nha~” Ninh Tịch ực một cái tu hết phân nửa cốc nước, sốt ruột hỏi: “Loan Loan, em hỏi giúp chị chưa? Sao quản gia mãi vẫn chưa quay lại vậy!!”

Loan Loan không biết lừa gạt người khác cho lắm, nhưng trên mặt vẫn cố gắng nở một nụ cười, cố gắng bình tĩnh mà trấn an Ninh Tịch: “Tịch Tiểu thư, cô cố đợi thêm chút nữa đi! Chắc cũng nhanh thôi!”

“Được rồi….” Ninh Tịch đưa mắt nhìn thời gian trên điện thoại, quyết định đợi thêm năm phút nữa, nếu như Viên quản gia vẫn chưa quay lại, cô nhất định phải đi.

Không biết tại sao trong lòng cô càng lúc càng bất an thế này…

Thời gian từng giây từng phút một trôi qua, năm phút này đối với cô mà nói quả thật như là ‘sống một ngày bằng một năm’.

Cuối cùng năm phút cũng hết.

Ninh Tịch lập tức đưa cái cốc trong tay cho Loan Loan: “Xin lỗi nha Loan Loan, chị còn có việc phải làm nên đi trước đây, phiền em nói với Viên quản gia hộ chị nhé!”

Vẻ mặt của Loan Loan lập tức thay đổi, vội vàng chạy đến chắn đường không cho Ninh Tịch đi, “Tịch tiểu thư, cô ở lại đợi thêm một lát đi, đợi thêm một lát thôi mà!… đợi thêm một lát nữa thôi…”

Ninh Tịch nhìn vẻ mặt của Loan Loan, ngay lập tức cảm thấy có gì đó không đúng, thế nên nhanh nhẹn lách người vòng qua Loan Loan, cắm đầu bỏ chạy…

Nhưng mà, vừa mới vượt qua Loan Loan, còn chưa chạy được hai bước, một bóng dáng cao lớn đã đập vào mắt cô…..

Fuck!

Quả nhiên là vậy mà…

Ninh Tịch đỡ trán nghiêng đầu nhìn Loan Loan, vẻ mặt đau khổ, không cách nào tin được nói: “Loan Loan thân yêu, ngay đến em cũng lừa chị ư?”

Cái gì mà “nhân gian vẫn có tình người” chứ, tất cả đều là mây bay, cô đã không còn cách nào tin tưởng vào cái thế giới toàn là bẫy rập này nữa rồi!

Loan Loan quả thực tự trách đến mức sắp khóc đến nơi, cô bé cúi gập người xin lỗi: “Tịch tiểu thư… em… em xin lỗi… xin lỗi… xin lỗi…”

Nhìn cô bé khóc lóc như "hoa lê dưới vũ" cơn giận của Ninh Tịch cũng xẹp mất tiêu, chỉ đành cứng rắn quay lại đối diện với Đại ma vương.

Ninh Tịch hít một hơi thật sâu: “Lục tổng… tôi… tôi” --- đến lấy hành lí.

Một nửa câu sau còn chưa nói hết, Lục Đình Kiêu lạnh như băng vứt cho cô một câu “đi vào”, sau đó liền bước thẳng về phía ngôi biệt thự.

Ninh Tịch nhìn theo cái bóng lạnh lẽo như sắp đóng băng đến nơi, chỉ có một phản ứng duy nhất là chạy đi, chạy đi chạy đi. Nhưng có vẻ như Lục Đình Kiêu lại không hề lo lắng cô sẽ chạy mất, cũng chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, vứt cho cô một câu rồi tự mình bước thẳng.

Kết quả cuối cùng là…

Quả nhiên Ninh Tịch đúng là không dám chạy…

Rối rắm mất nửa ngày cuối cùng vẫn ngoan ngoãn theo vào trong.

Sau lưng, lão quản gia và Loan Loan thở phào nhẹ nhõm vì đã họ đã thoát thân thành công.

Ninh Tịch nơm nớp lo sợ theo sau Đại ma vương.

Cô vô thức ngắm nghía ngôi nhà đã lâu không trở về này.

Phòng khách, hành lang, cầu thang, những đồ vật trang trí… rõ ràng tất cả đều vẫn như cũ, nhưng không biết tại sao lại mang đến cho cô cảm giác lạnh lùng xa lạ đến thế.

Lục Đình Kiêu im lặng bước đi, mãi cho tới khi đến trước cửa phòng cô, anh mở cửa ra sau đó liền đứng ở cửa đợi cô, dường như đã sớm biết mục đích của việc cô đến đây.

Chương 305. Nhốt em cả đời

Giờ phút này, đối diện với đôi mắt sâu thẳm đen nhánh của người đàn ông trước mặt, trong lòng Ninh Tịch tràn ngập bối rối cùng e sợ, không dám bước lên.

Mãi cho tới lúc Lục Đình Kiêu châm một điếu thuốc, dựa vào khung cửa, dáng vẻ có phần tùy ý buông thả, khí thế cũng không áp bức người khác như vừa nãy nữa, Ninh Tịch mới có chút to gan bước đến gần.

Lúc bước qua người Lục Đình Kiêu, tốc độ của Ninh Tịch quả thực đột phát giới hạn của con người, vèo một cái đã chui vào trong, chỉ nhìn thấy được cái bóng mờ, có thể so được với cao thủ kinh công trong phim truyền hình.

Khi đứng trong phòng rồi, Ninh Tịch có chút sửng sốt.

Căn phòng của cô không thay đổi một chút nào, mấy quyển tạp chí thời trang cô vứt bừa ở đầu giường vẫn đó, thảm yoga vẫn bị tùy tiện vứt vào một góc, trên sàn vẫn còn nằm một cây bút kẻ mày hôm đó do đi vội quá mà cô không kịp nhặt lên, ngay cả vị trí của ngòi bút gãy cũng không thay đổi…

Tất cả đều khiến Ninh Tịch có cảm giác như đã qua mấy thế kỉ, dường như quãng thời gian cô sống ở đây đã là chuyện của kiếp trước.

Mãi cho đến lúc một cơn gió đột nhiên thổi tung tấm rèm cửa, bay phần phật trong phòng, Ninh Tịch mới tỉnh lại bắt đầu vội vàng thu dọn đồ đạc.

Đầu tiên là lôi cái vali lớn từ dưới gầm giường ra, say đó bắt đầu dọn dẹp từng thứ từng thứ một.

Quần áo, giày dép, đồ trang điểm, khăn mặt bàn chải, máy chơi game PSP……

Cứ cất một món vào trong vali, tim cô lại như thế rỗng mất một phần, đau nhói.

Từ đầu đến cuối cô không dám liếc mắt nhìn Lục Đình Kiêu dù chỉ một lần.

Trong căn phòng này ngoại trừ đồ đạc của cô, những thứ khác cô không mang đi.

Nhìn những món đồ trang trí nho nhỏ mà Lục Đình Kiêu mua thêm cho cô đơn độc nằm ở trong đó, cô có cảm giác áy náy như thể mình đã vô tình từ bỏ chúng nó…

Cuối cùng tất cả mọi thứ đã thu dọn xong xuôi, Ninh Tịch cũng không thể trốn tránh được nữa, cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông vẫn đang im lặng đứng ở cửa…
“Lục tổng, tôi cực kì cảm ơn sự quan tâm chăm sóc của anh trong thời gian qua, còn về phần Tiểu Bảo, nếu như cần đến tôi lúc nào thì cứ gọi, nhất định tôi sẽ đến ngay lập tức…”

Nói đến đây, cô lại không biết phải nói gì nữa.

Đấu tranh mất một lúc lâu, sau cùng cô cũng vẫn nói ra ba chữ đó: “... tôi đi đây…”

Nói xong, Ninh Tịch cúi người xuống thật sâu, thể hiện sự tôn trọng và cảm kích sâu sắc của mình, sau đó kéo vali từ từ bước ra phía cửa.    

Sau lần tạm biệt này, e rằng sẽ chẳng có mấy cơ hội để gặp lại nhau nữa…

Dù sao khoảng cách giữa bọn họ xa đến vậy, hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau, nếu như không phải là do sự cố ngoài ý muốn lần đó của Tiểu Bảo, chắc chắn cả đời này bọn họ cũng sẽ không gặp nhau.

Ninh Tịch mang tâm trạng u ám, trầm trọng cất bước đi ra ngoài, khoảnh khắc cô bước đến ngưỡng cửa, trước mắt đột nhiên nhoáng lên một cái.

Lục Đình Kiêu từ nãy đến giờ vẫn im lặng hút thuốc, chẳng hề có phản ứng gì, cánh tay đang kẹp điếu thuốc đột nhiên giơ ra chắn trước mặt cô, ngăn không cho cô đi tiếp.

“... Lục tổng…?” Ninh Tịch hơi sững ra, không hiểu hành động này của Lục Đình Kiêu có nghĩa là gì.

Lục Đình Kiêu: “Ninh Tịch.”

Ninh Tịch: “Dạ!”

Lục Đình Kiêu: “Gan của em lớn lắm.”

“Hả???”

Lục Đình Kiêu nói một câu không đầu không đuôi như thế, Ninh Tịch ngẩn ra không hiểu thế là có ý gì?

Lục Đình Kiêu hút nốt một hơi rồi quẳng mẩu thuốc lá đi, nâng mắt lên nhìn cô, nói một câu nhẽ như bẫng: “Em không sợ tôi sẽ nhốt em cả đời trong này sao?”

Ninh Tịch:  “! ! !”

Bình tĩnh nha boss đại nhân ! ! !

Khoảnh khắc mà anh vừa dứt lời, cô sợ đến mức suýt nữa thì quỳ luôn xuống đất đấy, có biết không, rốt cuộc thì gan cô to chỗ nào cơ chứ?

Chương 306. Hợp hôn môi hơn

Rõ ràng lúc nãy là vì nhát gan nên cô mới sợ đến nỗi không dám vào đấy chứ!

Lúc này Ninh Tịch cảm giác như bị điểm huyệt, vẫn duy trì tư thế chân nhấc lên nhưng không dám hạ xuống. 

Cô cẩn thận quan sát vẻ mặt Lục Đình Kiêu, tiếc là đạo hạnh của Đại ma vương cao quá nên cô hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc anh đang đùa hay nghiêm túc thật.

Ninh Tịch động động não, sau đó lanh lợi mở miệng: "Có cái người tên gì ấy nhỉ... à đúng rồi, là Tagore! Tagore từng nói: Nếu như bạn yêu một người, hãy để tình yêu của bạn như ánh nắng mặt trời bao phủ cô ấy và để cô ấy tự do!"

Lục Đình Kiêu vừa nghe vậy, khóe miệng bất giác nhếch lên vài phần.

Ninh Tịch cũng không rõ anh cười cười như vậy là có ý gì, vậy nên cô lại vắt óc suy tính rồi nói tiếp, "Tagore còn nói: Thích thì có thể phóng túng nhưng yêu thì phải khắc chế! Còn... còn nói: Yêu không phải là cố giữ lại một cách bất chấp hậu quả, mà phải cho người ấy một cuộc sống tự do!"

Lục Đình Kiêu vẫn thản nhiên nhìn cô, "Những điều này đều là do Tagore nói sao?"

"Khụ, đại khái là vậy..." Ninh Tịch cười gượng. Thật ra lúc này đầu cô đang hoàn toàn trống rỗng, thật sự không biết những lời này là do ai nói nữa...

"Còn nữa không?" Lục Đình Kiêu hỏi tiếp.

Ninh Tịch gật đầu như gà mổ thóc, "Còn... ông ấy còn nói, giam cầm người khác là phạm pháp..."

Ý cười trên khóe miệng Lục Đình Kiêu dần lộ rõ hơn, ngón tay mát lạnh khẽ miết cằm cô, "Vậy...Tagore có nói cái miệng này của em, không hợp nói linh tinh chỉ hợp để... hôn thôi không?"

Vừa dứt lời, anh liền lấp môi cô lại.

Ninh Tịch: "! ! !"

Rõ ràng anh mới là người đang nói lung tung đấy! Tagore còn lâu mới nói những câu như vậy nhé!

Bị giật mình, vali trên tay Ninh Tịch rơi bịch một cái xuống đất, sau đó bên tai lại truyền tới một tiếng "rầm", cửa phòng bị đóng chặt lại.

Ninh Tịch bỗng thấy trời đất trở nên quay cuồng, rồi cô ngã bụp xuống chiếc giường mềm mại sau lưng.

Cô chỉ thấy Lục Đình Kiêu đứng trước giường, động tác không nhanh cũng không chậm vô cùng tao nhã... cởi áo khoác ra....

Ninh Tịch thấy vậy suýt nữa thì hộc máu, trong lúc hoảng sợ mà cô vẫn lướt qua một tia suy nghĩ đáng chết là động tác cởi áo của Boss đại nhân thật mê người quá đi… 

Ninh Tịch vội lắc đầu xua đi suy nghĩ vớ vẩn ấy, cô vội nói: "Lục tổng, ngài ngài ngài... ngài tuyệt đối phải bình tĩnh! Phạm pháp vì một con kiến hôi như tôi thật sự không đáng đâu... Hay để tôi dạy ngài niệm Thanh Tâm Chú nhé... có ích lắm…”

(*Thanh Tâm Chú: bài niệm giúp con người xua tan đi mọi dục vọng.)

Vừa dứt lời, Lục ĐÌnh Kiêu đã cởi xong áo, phủ cả người lên cô. 

Thấy hơi thở của đàn ông bỗng bao chùm quanh mình, Ninh Tịch bức bách cực độ, cuối cùng cô không nhịn được nữa: "Lục Đình Kiêu! Anh đừng có mà quá đáng!!! Đừng ép tôi phải ra tay với anh!"

Nghe thấy cô giận giữ quát tên mình, gương mặt người đàn ông ngược lại lại hiện lên một tia thỏa mãn.

Sau đó, anh hoàn toàn lờ đi lời cảnh cáo của cô, tiếp tục tiến lại gần...

Chết tiệt! Lão hổ không phát uy còn tưởng là mèo bệnh!

Ninh Tịch húc đầu gối lên, nhân lúc Lục Đình Kiêu đang đỡ lấy đòn của cô, cô thoát một tay ra, kết quả sau khi thoát ra xong còn chưa kịp đánh thêm cái nào, cổ tay không kịp phòng bị bất ngờ truyền tới một cảm giác lạnh toát, sau đó, “rắc” một tiếng, cổ tay cô bị một chiếc còng khóa chặt lại…

Chương 307. Em chắc thứ này là của tôi chứ?

Khi Ninh Tịch đang hoàn toàn sững sờ, bên còn lại của còng tay đã bị Lục Đình Kiêu khóa vào chính tay của mình.

Thấy chiếc còng màu hồng, Ninh Tịch nhất thời quên nổi cáu, cô căm phẫn nói: "Lục Đình Kiêu, anh quá đáng quá rồi đấy! Không ngờ anh lại dùng thứ dung tục thế này!!"

Lục Đình Kiêu hơi cau mày, nói một cách sâu xa: "Em chắc chắn thứ này là của tôi chứ?"

"Không phải của anh chẳng lẽ là của tôi chắc?" Ninh Tịch vừa dứt lời lập tức phát giác có gì đó không đúng.

Cô bi thương phát hiện ra không hiểu tại sao cái còng này càng nhìn càng quen mắt...

"Uhm, sao trông giống cái tôi dùng 9.9 tệ mua trong một cửa hàng tình thú trên Taobao để tẩn Giang Mục Dã thế?"

Cô cũng không nhớ cô đã vứt cái này vào góc nào, ban nãy lúc đi cũng không nhớ tới còn cái này.

Không ngờ, cô lại tự đào hố chôn mình thế này, đúng là muốn tự bóp chết cho rồi.

Giờ còng vào với nhau thế này rồi cô còn chạy đâu được nữa?

Lục Đình Kiêu nhìn vẻ mặt tức đến nghẹn vô cùng sinh động của cô, xác định được cô không thể chạy nổi nữa thì băng tuyết trong mắt anh mới tan ra trở nên thật yên tâm. Trong lòng vốn dĩ đang căng cứng vì lo lắng giờ cũng bắt đầu buông lỏng, anh nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, như một con sư tử đang từ từ tận hưởng con mồi của mình...

Ninh Tịch hết cách rồi, cô chỉ có thể trơ mắt ra nhìn người đàn ông trước mặt... trong lòng lúc này bỗng nẩy ra một ý là dùng đầu cô đập mạnh vào đầu anh khiến cả hai người váng vất luôn...

Thấy Lục Đình Kiêu đang dần áp sát lại, chỉ cách khoảng vài cm nữa, Ninh Tịch cắn môi lấy tinh thần chuẩn bị đập thì đúng lúc ấy, Đình Kiêu bỗng ngã xuống chiếc gối bên cạnh cô...

Ninh Tịch nhất thời trợn tròn mắt...

Cô còn chưa đập mà, sao anh đã ngất rồi?

Vì đại ma vương có quá nhiều bẫy, nên Ninh Tịch hoàn toàn không dám manh động, mãi tới ba phút sau vẫn không thấy bên cạnh có động tĩnh gì, thậm chí còn truyền tới hơi thở bình ổn... Ninh Tịch lúc này mới nghiêng đầu nhìn.

Không ngờ cô lại thấy Lục Đình Kiêu đang nhắm mắt... ngủ mất rồi...

Ngủ rồi...

Cô sợ suýt chết vậy mà anh còn ngủ được là sao ! ! !

Lúc này Ninh Tịch mới dám nhìn kĩ mặt anh, chỉ thấy sắt mặt anh tiều tụy, giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ mệt mỏi, xanh xao, một bên mặt và khóe môi hơi sưng đỏ, trông giống như bị ai đó tát một cái...

Ai mà dám đánh cả Đại ma vương cơ chứ?

Chẳng cần phải nghi ngờ, chắc chắn la ba của Đại ma vương rồi...

Sáng nay, anh đã yêu cầu cô đổ hết mọi trách nhiệm lên anh, không biết sau khi cô rời khỏi, ba anh có làm khó anh không nữa.

Ninh Tịch lúc này mới phát hiện, anh cũng gầy đi không ít...

Nghiệp chướng!

Cứ tiếp tục nằm với Lục Đình Kiêu như vậy đúng là không hay chút nào! Trước mặt người đàn ông này, sức tự chủ của cô đúng là không chịu nổi một kích...

Sở dĩ trước đây cô luôn lảng tránh anh vì sợ sẽ xảy ra tình huống thế này, sợ chính mình không chịu được sẽ mềm lòng...

Lúc Ninh Tịch đang nóng lòng như lửa đốt, bỗng "rầm" một tiếng, cửa phòng được đẩy ra...

Sau đó cô thấy Lục Cảnh Lễ xuất hiện trước cửa, "Anh, em có chuyện rất gấp cần gặp anh... ặc..."

"Nhị thiếu! Cứu mạng ! ! !" Ninh Tịch nhân cơ hội cầu cứu.

Ngay sau đó, Lục Cảnh Lễ lại đóng “rầm” cửa lại, biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa, như thể anhh chưa từng xuất hiện ở đây vậy...

Chương 308. Để cậu ấy ngủ một lát đi

Ninh Tịch: "......"

Chẳng phải nói có chuyện gấp sao! Sao... sao... lại chạy mất vậy?

May mà điện thoại của cô vẫn ở bên cạnh, Ninh Tịch vội gọi vào số của Lục Cảnh Lễ...

"Khốn kiếp! Lục Cảnh Lễ, tiết tháo* của anh đâu hết rồi hả! Bao nhiêu đồ ăn ngon khi ấy đều tống hết vào bụng chó rồi đúng không? Không ngờ anh lại bỏ chạy như vậy! Rốt cuộc anh có còn coi tôi là bạn nữa không?"

(*Tiết tháo: từ mô tả chí khí cương trực và trong sạch.)

Ninh Tịch cố đè thấp giọng chửi một tràng, cuối cùng, đầu bên kia truyền tới lời phản bác yếu ớt của Lục Cảnh Lễ, "Không phải đâu... Lúc nào tôi cũng xem cô là chị dâu tôi mà..."

"Anh..." Ninh Tịch suýt nữa bị anh ta làm tức chết.

"Tiểu Tịch Tịch, không phải tôi không giúp cô, mà là vì... thôi bỏ đi... cô gọi điện cho bác sĩ Tần thì biết..."

Tần Mộc Phong?

Mối quan hệ giữa vị bác sĩ này với Lục Đình Kiêu khá tốt, cũng xem là người rất hiểu Lục Đình Kiêu, nói không chừng có cách cũng nên?

Lục Cảnh Lễ vì không dám đắc tội với ông anh mình nên mới bảo cô tìm Tần Mộc Phong sao?

Ninh Tịch nghĩ một hồi rồi quyết định gọi vào số của Tần Mộc Phong.

"Alo, Ninh Tịch à? Có chuyện gì vậy?" Tần Mộc Phong tỏ ra khá bất ngờ, không ngờ Ninh Tịch lại gọi điện cho anh ta.

Vì chuyện mà bao năm qua bản thân mình không làm được lại bị một người không hề có kinh nghiệm giải quyết ngon ơ, Tần Mộc Phong luôn cảm thấy rất mất mặt, thế nên không nói chuyện nhiều với Ninh Tịch, hai người cũng rất hiếm khi liên hệ với nhau.

"Có chuyện này cần anh giúp, giờ anh có tiện tới Bạch Kim Đế Cung một chuyến không?"

"Có chuyện gì sao?"

"Chuyện... chuyện giữa tôi và Lục Đình Kiêu... anh có biết không?"

"Đại khái cũng biết một chút."

"Hiện tại, tình trạng của Lục Đình Kiêu không được ổn lắm, anh có thể tới đây xem cho anh ấy được không?"

"Cô nói cụ thể hơn một chút đi."

Ninh Tịch đỡ trán, tình huống này bảo cô sao mà nói được đây?

Cuối cùng, Ninh Tịch vẫn đơn giản nói qua sự việc một lượt, "Chuyện là như vậy... Giờ tôi đang bị anh ấy còng lại..."

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một hồi, sau đó mới nói: "Ninh Tịch, cô cảm thấy cậu ấy liệu có thật sự làm tổn thương cô không?"

"Tôi..." --- Cô không hề thấy lo lắng chút nào.

Nhưng trước mặt Tần Mộc Phong, chắc chắn cô không thể thừa nhận rồi, nên cô nói qua loa vài câu, "Tôi cũng không biết nữa, nhưng anh ấy nói mấy câu sợ chết đi được!"

Tần Mộc Phong khẽ thở dài, "Có một chuyện Lục Đình Kiêu vẫn luôn bắt tôi giấu mọi người. Nhưng Lục Cảnh Lễ lại biết, tự cậu ấy đoán ra."

Ninh Tịch cau mày, "Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Từ sau khi cô từ chối Lục Đình Kiêu, cậu ấy liền mắc chứng mất ngủ trầm trọng, mỗi ngày nhiều nhất chỉ có thể ngủ được ba tiếng."

Ninh Tịch nhất thời thay đổi sắc mặt, "Sao lại như vậy?"

Tần Mộc Phong sắp xếp lại ngôn từ một chút: "Theo kinh nghiệm của tôi, là vì tâm lí chịu áp lực quá lớn. Nói thế này với cô này, bản tính của Lục Đình Kiêu tuyệt đối không hề vô hại như cô thấy đâu, để đạt được mục đích của mình, cậu ấy có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào, duy chỉ có chuyện với cô là ngoại lệ thôi."

"Vì không muốn làm tổn thương cô, cậu ấy vẫn luôn áp chế bản tính của mình, như một người đang tự chiến đấu với bản thân vậy, để tránh việc khi không tự khống chế được sẽ làm ra chuyện không thể cứu vãn, có thể nghĩ áp lực của cậu ấy có lớn như nào, hầu như cậu ấy không dám lơi lỏng dù chỉ một phút…”

Nói tới đây, Tần Mộc Phong dừng lại một chút, "Bất kể là bác sĩ hay là bạn bè, tôi có một yêu cầu hơi quá thế này. Ninh Tịch, cô để cậu ấy ngủ thêm một lát nữa đi, cứ tiếp tục như vậy, có làm bằng sắt thép thì cơ thể cũng không chịu nổi. Cô yên tâm, với tình trạng hiện giờ của cậu ấy, căn bản không thể làm gì cô được đâu.”

Chương 309. Cách duy nhất có thể báo đáp anh

"Tôi biết rồi..."

Ninh Tịch dập điện thoại, khóe miệng nhếch lên một tia cười khổ.

Quả nhiên không nên gọi điện cho bất cứ ai có liên quan tới Lục Đình Kiêu, giờ thì hay rồi, không thể đi đâu được nữa rồi.

Như Tần Mộc Phong dự liệu, Lục Đình Kiêu ngủ một giấc rất sâu, anh ngủ từ sáng tới tận tối mịt...

Trong lúc đó, Lục Cảnh Lễ có lén tới xem mấy lần, coi như anh ta còn chút lương tâm, mấy lần còn mang đồ ăn cho cô, không để cô đói đến chết.

Mãi đến sáng hôm sau, Lục Đình Kiêu mới tỉnh dậy.

Ninh Tịch đang ngẩn ngơ suy nghĩ bỗng cảm thấy bên cạnh hơi động động, lúc này cô mới định thần lại, "Anh tỉnh rồi à..."

Vì mới ngủ dậy, mắt Lục Đình Kiêu vẫn chưa có tiêu điểm xác định, sau khi nhìn thấy cô, anh mới dần tỉnh táo hơn, nhàn nhạt đáp, "Sao không đi?"

Nếu cô thật sự muốn đi, cái còng tay này căn bản không thể làm khó được cô.

Ninh Tịch trầm mặc nhìn người đàn ông trước mặt rồi đưa tay tháo chiếc cặp tăm trên tóc xuống, "cạch" một tiếng, còng được mở ra.

Ánh mắt anh tức thì tối lại.

Một giây sau... lại đầy khiếp sợ...

Bởi vì,

Ninh Tịch cởi áo khoác ra, sau đó cởi từng chiếc cúc trên áo...

Lúc cởi tới chiếc cúc thứ ba, Lục Đình Kiêu giữ chặt tay cô lại, ngăn không cho cô tiếp tục nữa.

Ninh Tịch lẳng lặng nhìn anh, "Lục Đình Kiêu, tôi không biết tôi đã nói với anh chưa, nhưng thứ mà con người tôi không thể chịu được nhất chính là người khác đối xử quá tốt với tôi, tôi sợ nhất cũng là nợ nhân tình người khác. Đây là cách duy nhất mà tôi có thể báo đáp anh."

Sắc mặt Lục Đình Kiêu tức khắc trở nên khó coi vô cùng: "Em nghĩ rằng tôi muốn ở bên em chỉ vì điều này?"

Ninh Tịch: "Tôi..." --- Phải, Lục Đình Kiêu muốn loại phụ nữ nào mà không có, hơn nữa ai cũng đều trong sạch, cô thì có là gì?

Lục Đình Kiêu, "Tuy... quả thật tôi đúng là vì điều này..."

Ninh Tịch sững người: "Hả?"

"Nhưng, em tưởng một lần là đủ rồi chắc? Thứ tôi muốn là cả đời."

Chết tiệt! Đại ma vương lại bắt đầu giở trò tán gái rồi!!!

Nghe tới đây, Ninh Tịch có dũng mãnh thế nào cũng phải đỏ mặt.

Trong mắt Lục Đình Kiêu không hề có chút tạp niệm nào, chỉ có dịu dàng, anh cẩn thận cài lại từng nút áo cho cô, "Ninh Tịch, trả lời tôi một câu hỏi thôi, rồi em có thể đi."

Ninh Tịch: "Câu gì?"

Lục Đình Kiêu: "Người em thích, là ai."

Nghe thấy câu hỏi này, Ninh Tịch nhất thời lộ ra vẻ mặt khó xử.

Nếu như đặt trong tình cảnh ngày hôm nay, người hợp tình hợp lí nhất chính là Giang Mục Dã, nhưng trước đây cô luôn lo lắng Lục Đình Kiêu sẽ làm gì đó với Giang Mục Dã, may mà anh không làm gì cả.

Ninh Tịch cố động não, nếu giờ cô nói thẳng với anh người cô thích chính là Giang Mục Dã, lỡ mà Lục Đình Kiêu không khống chế được... Giang Mục Dã chẳng phải sẽ rất thảm sao?

Dù cho Giang Mục Dã có là cháu trai của Đại ma vương đi nữa, sợ cũng không hold nổi một lần bạo kích của Đại ma vương đâu.

Thế nên, rốt cuộc thì nên nói ai đây...

Lúc lúc này, trong đầu cô bỗng vụt lên một người, vậy nên Ninh Tịch chần chừ một hồi, sắp xếp lại câu từ rồi mới mở miệng nói: "Thật ra người này trước đây tôi từng nhắc tới với anh rồi, chính là bạn trai cũ cuối cùng của tôi, người mà tôi chỉ hẹn hò có một ngày thôi ấy. Trước đây tôi có nói tuy tôi thích anh ấy nhưng lại không thể ở bên anh ấy được chính là vì thân phận của anh ấy quá nguy hiểm, tôi ở bên cạnh anh ấy sẽ làm liên lụy tới anh ấy..."

Tròng mắt Lục Đình Kiêu nheo lại, quả nhiên là tên đó, YS...

"Anh cũng biết đấy, thân phận của anh ấy rất đặc biệt, vậy nên rất xin lỗi, tôi không thể nói cho anh biết quá nhiều về anh ấy được." Ninh Tịch nói xong, vô cùng lo lắng chờ đợi phản ứng của Lục Đình Kiêu.

Chương 310. Quả nhiên làm chuyện xấu rồi

Sốt ruột đợi cả nửa ngày, Lục Đình Kiêu chỉ nói một câu:

"Ninh Tịch, khẩu vị của con người rồi cũng sẽ thay đổi."

Ninh Tịch: "Hả?" --- Ý anh là gì? Chuyện này thì có liên quan gì tới khẩu vị chứ?

Lục Đình Kiêu: "Một ngày nào đó em sẽ phát hiện, cải xanh ăn ngon hơn củ cải nhiều."

Ninh Tịch: "................................."

Có thể đừng nói những thứ khiến người ta dễ tưởng tưởng vậy không?

Lục Đình Kiêu đưa tay xoa cái đầu đang ngẩn ra của cô: "Đi đi, người mới ngủ dậy thường ăn sẽ thấy ngon miệng."

Hơn nữa vừa rồi còn bị cô "tấn công" bất ngờ như thế, có thể nhẫn được tới giờ cũng đã là cực hạn rồi...

Ninh Tịch nghe vậy giật mình nhanh chóng bò xuống giường.

Đang định đi, Lục Đình Kiêu ở phía sau lại gọi giật cô lại, "Đợi đã."

"Ờ... còn... chuyện gì sao?" Ninh Tịch cứng nhắc quay lại.

"Mang hết đồ của em đi đi." Lục Đình Kiêu nói.

"Mang hết rồi mà!" Ninh Tịch không hiểu.

Lục Đình Kiêu nhìn mấy tủ quần áo lớn trước mặt, nhắc nhở: "Quần áo."

Ninh Tịch khó xử, "Những thứ này thì thôi không cần đâu, quý lắm."

Những hãng quần áo này không phải là những hãng đắt đỏ gì, nhưng vấn đề ở chỗ là cô hoàn toàn không biết, thậm chí còn chưa nghe thấy bao giờ, chính vì không biết nên mới càng thấy đáng sợ!

"Là hãng của bạn tôi, không bán được nên tặng tôi, không đáng giá gì đâu, nếu em không cần nữa tôi sẽ bảo chú Viên vứt đi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch đau hết cả cơ mặt, "Vứt đi thì tiếc lắm! Với cả đây cũng là tâm ý của bạn anh mà! Thật ra những bộ quần áo này cũng rất đẹp, bạn anh khéo thật đấy, sau này nhất định sẽ nổi tiếng, mấy bộ quần áo này tới lúc đó cũng hot theo cho mà xem... Kể cả anh không dùng đến, cũng có thể để lại tặng cho bạn gái anh sau này hay gì đó mà..."

Lục Đình Kiêu liếc nhìn cô, "Em nghĩ tôi sẽ tặng lại đống quần áo đã tặng người khác còn bị người ta nhét tủ không dùng cho bạn gái sau này của tôi sao?"

"Ặc... Nhiều thế tôi cũng không mang đi hết được, căn hộ công ty cấp cũng không có đủ chỗ để ấy!"

"Mấy thứ này em không cần lo, tôi sẽ bảo người đem qua."

Ninh Tịch lúc này chỉ muốn đi thật nhanh, nên cũng chỉ có thể đồng ý nhanh chóng, "Vậy được! Cảm ơn Lục tổng! Tạm biệt!"

....

Cuối cùng cũng ra được khỏi biệt thự rồi.

Ninh Tịch vừa mới thở phào một cái, điện thoại liền vang lên.

Cô còn tưởng đoàn làm phim gọi tới giục, kết quả vừa nhìn lên màn hình hiển thị cô đã sợ đến nỗi suýt nữa thì ném cả điện thoại đi.

Trên màn hình điện thoại đang chạy hai chữ: "YS"

Vì vừa mới lợi dụng tên này nên hắn gọi đến đòi nợ đúng không, Ninh Tịch khó tránh khỏi chột dạ, cô mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, sau khi chắc chắn giọng điệu không để lộ ra sơ hở gì cô mới nghe điện, "Alo..."

"Làm chuyện xấu rồi à?" Đầu dây bên kia truyền tới âm thanh khàn khàn.

Ninh Tịch: "! ! !"

"Chậc, quả nhiên là làm chuyện xấu rồi." Lần này lại là giọng điệu chắc nịch.

Ninh Tịch thật muốn đập đầu xuống đất, sao tên này lại đoán ra được vậy? Từ đầu tới cuối rõ ràng cô chỉ nói có mỗi một chữ "alo" thôi mà?

"Honey à, tôi thật sự đã xem nhẹ lá gan của em rồi." Người đàn ông kia nói với giọng điệu nguy hiểm.

Ninh Tịch: "! ! !" --- Sao lại một tên nữa nói cô to gan thế này?

"Xem ra nếu tôi còn không trở lại, dám chắc em sẽ cho tôi đội mũ xanh thật mất."

Ninh Tịch cuối cùng không thèm nhịn nữa: "Tôi đội mũ xanh cho anh lúc nào hả! À mà không đúng, tôi với anh chẳng có quan hệ quái gì với nhau hết, sao tôi có thể đội mũ xanh cho anh được!"

"Ha, Lục Đình Kiêu đúng không..."

Đột nhiên nghe được tên Lục Đình Kiêu từ trong miệng người đàn ông này, sắc mặt Ninh Tịch nhất thời lạnh ngắt, "Anh dám động đến anh ấy thì không xong với tôi đâu!!!"

< Chương trước Chương sau >
Mục Mục

Tạo ngày 22/03/2017, Cập nhật ngày 04/04/2017

58

awesome

6

nice

194

loved!

5

lol!

11

funny

4

fail!

11

omg

4

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote