Chương 641. Dù cho có bị ghét, tôi cũng phải để em nhớ kĩ tôi

Giọng nói Yến Thanh Ti mang theo một tia cười cợt, như thể buột miệng đùa một câu vậy.

Nhưng Nhạc Bằng Trình nghe xong lại sởn cả tóc gáy, cơn đau từ đầu gối đang  nhắc nhở ông ta, Yến Thanh Ti là một người phụ nữ đáng sợ đến thế nào, ông ta muốn đứng lên, nhưng Yến Thanh Ti lại đè mạnh vai ông ta xuống khiến ông ta không thể nàonhúc nhích được.

Mảnh vỡ từng chút từng chút găm vào da thịt, máu túa ra, cơn đau lan khắp toàn thân, lại cộng thêm câu nói của Yến Thanh Ti, giờ Nhạc Bằng Trình có thể không tin sao?

Chẳng trách ngay đến một người phụ nữ như Tô Ngưng Mi cũng có thể thay đổi, bên cạnh có một con điên như thế này, bà ta có thể không thay đổi sao?

Nhạc Thính Phong cau mày bắt lấy tay Yến Thanh Ti lau lên người mình, rồi kéo cô đi về phía Nhạc phu nhân.

"Mẹ, đi thôi."

Với tính cách từ trước tới giờ của Nhạc Thính Phong, anh không bao giờ thèm đoái hoài tới người mà mình khinh thường, anh cũng lười phải động tay với bọn họ, anh sẽ coi những kẻ đó là vô hình.

Loại người này ngay đến cả việc ghét bỏ anh cũng chẳng thèm làm.

Nhưng, nếu là người mà anh thích, giống như Yến Thanh Ti chẳng hạn, anh có chết cũng sẽ quấn lấy người đó, nếu có ghét thì anh cũng phải trở thành người mà em ghét nhất, để em lúc nào cũng nhớ tới anh.

Thực tế đã chứng minh, anh quả thật đã làm được điều đó.

Anh đã trở thành một người khác biệt trong lòng Yến Thanh Ti.

...

Nhạc Bằng Trình thấy Nhạc Thính Phong một tay ôm Yến Thanh Ti, một tay cầm tay Nhạc phu nhân rời đi, bóng dáng một nhà ba người khiến ông ta cảm thấy ghen tị, dường như không ai có thể xen được vào.

Nhạc Bằng Trình siết chặt nắm tay, vịn vào bàn bò dậy.

Ông ta mới là người thừa kế hợp pháp nhất của nhà họ Nhạc, nếu năm ấy ông ta không... năm ấy không... bị con tiện nhân Đinh Phù quyến rũ, nếu Tô gia năm ấy không hùng hổ bức ép thì ông ta sẽ không rơi vào bước đường ngày hôm nay.

Nếu năm ấy ông ta không ra đi, giờ người ngồi trên chiếc ghế chủ tịch tập đoàn Nhạc thị đã là ông ta rồi, làm gì đến lượt một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như Nhạc Thính Phong chứ.

Đều là tại Đinh Phù, tại Tô gia, mọi tiền đồ của ông ta đều bị hủy hoại hết trong tay họ.

Ông ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, năm ấy cha ông ta rõ ràng đã nói, để ông ta tạm thời ra nước ngoài trước một thời gian, tầm độ nửa năm tai tiếng qua đi rồi sẽ để ông ta trở lại, kết quả...

Nhạc Bằng Trình khập khễnh rời đi, ông ta nhất định phải tìm người giúp đỡ, nhất định phải đoạt lại Nhạc gia.

Tới lúc đó, con tiện nhân Tô Ngưng Mi, Tô gia, còn cả con điên ban nãy nữa... Ông ta sẽ không buông ta cho bất kì ai.

Nhạc Bằng Trình trở về nơi mình ở, nơi mà bọn họ có thể ở bây giờ, chẳng phải là khách sạn cấp tốc như trước đây, đó chỉ là một nhà nghỉ ở trong một con hẻm nhỏ, một nhà nghỉ còn không treo cả bảng hiệu.

Trong phòng toàn mùi mốc meo, chưa kể đến còn có thêm mấy mùi kì lạ lởn vởn trong không khí, trên lầu có tiếng động gì cũng đều nghe thấy hết.

Điều kiện nơi này thấp tới nỗi bọn họ trước nay chưa từng phải nếm trải, cũng không phải vì bọn họ không có tiền, mà vì cả hai người đều không muốn tiêu thêm một đồng nào cho đối phương nữa.

Nhạc Bằng Trình muốn lấy lại hết số tiền mà Đinh Phù đang cầm của ông ta, còn Đinh Phù lại nghĩ tới việc muốn móc thêm một khoản từ Nhạc Bằng Trình.

Ở khách sạn, một ngày bao nhiêu tiền như thế, ai trả?

Nhạc Bằng Trình vừa vào tới cửa đã thấy Đinh Phù nằm trên giường, bà ta mặc một chiếc váy ngủ lụa màu đen, đó là chiếc váy ông ta bỏ tiền ra mua cho bà ta, tốn

rất nhiều tiền, Nhạc Bằng Trình cảm thấy năm ấy não ông ta thật đập mịe vào đâu đó rồi, cư nhiên lại vì một mụ đàn bà đê tiện mà tiêu nhiều tiền như thế.

Nhạc Bằng Trình cả chân đau nhức, trong lòng đang tức bừng bừng, lại nhìn thấy Đinh Phù lả lơi như vậy, không nhịn được, đột nhiên vươn tay tóm tóc bà ta, kéo mạnh xuống.

Chương 642. Mày còn muốn cám dỗ ai nữa?

Đinh Phù đau tới mức kêu ầm lên, như bị lột cả một tảng da đầu.

Đinh Phù gào lên đau đớn: "Bằng Trình, anh sao vậy? Bằng Trình, em đau... Anh mau buông tay ra..."

Giờ bà ta sống với Nhạc Bằng Trình rất khéo léo, không trực tiếp xung đột với Nhạc Bằng Trình, không khác gì hồi trước, những thay đổi trong tính toán của bà ta cũng được giấu kín trong lòng không để lộ ra ngoài mặt.

Nhưng ngược lại, Nhạc Bằng Trình mỗi khi đối diện với Đinh Phù, ông ta càng ngày càng mất kiên nhẫn, ánh mắt nhìn bà ta cũng hoàn toàn không còn che giấu sự căm ghét của mình nữa.

Khi Đinh Phù đang kêu gào thảm thiết, Nhạc bằng Trình bỗng tìm thấy một chút vui sướng, khi một kẻ áp chế quá nhiều phẫn nộ trong lòng không có chỗ phát tiết, trái tim hắn sẽ trở nên vặn vẹo, sau đó sẽ dùng một số thủ đoạn để tìm lấy một chút thỏa mãn cho riêng mình.

Nhạc Bằng Trình chính là một kẻ như vậy, ông ta phát hiện Đinh Phù càng kêu gào thì trong lòng ông ta càng cảm thấy sung sướng, cũng chẳng cần phải che giấu thêm nữa, ông ta tát thẳng lên mặt Đinh Phù.

"Ngủ ngủ ngủ, cả ngày chỉ biết có ngủ, mẹ nó, ông mày tốn tiền chỉ để nuôi loại ăn hại như mày thôi à..."

Đinh Phù bị đánh đến sững người, trước mắt trở nên tối đen: "Bằng Trình, em không... Hôm nay em thấy đau đầu nên mới..."

"Đau đầu... Chẳng phải lúc trước mày còn bảo cái nơi rách rưới thế này mày ngủ không được, thế mà hôm qua còn ngủ như lợn thế hả... Mẹ mày, đừng có ở trước mặt tao mà giả bộ nữa."

Đinh Phù giãy giụa, dây áo bị tuột xuống, bên trong không mặc áo lót, trước ngực liếc một cái liền nhìn rõ mồn một.

Trước đây, Đinh Phù rất chú trọng việc chăm sóc cơ thể, nên vóc dáng bà ta rất đẹp, Nhạc Bằng Trình nhìn thấy vóc dáng đẹp đẽ ấy, lại nghĩ tới những lời Nhạc phu nhân nói móc ông ta ngày hôm nay.

Ông còn có thể cương được không?

Nhạc Bằng Trình liền xé rách áo của Đinh Phù: "Đồ đê tiện... Ban ngày ban mặt mà mày không mặc áo lót, mày cởi hết ra, mày còn muốn quyến rũ ai nữa hả con tiện nhân này?..."

Nhạc Bằng Trình đè Đinh Phù lên giường, tay trái tóm tóc bà ta, tay phải tát bôm bốp lên mặt.

Tính hướng bạo lực của đàn ông một khi đã xả ra, sẽ thành cơn nghiện, Nhạc Bằng Trình cũng vậy, khi ông ta phát hiện ra đánh người có thể giúp ông ta trút giận, ông ta sẽ không thể dừng lại được nữa.

Đinh Phù muốn cầu xin, nhưng lại bị tát cho choáng váng cả mặt mày, răng vừa nhả ra, lưỡi liền bị cắn rách, trong vòm miệng sặc mùi máu.

Đinh Phù bỗng thấy hoảng loạn, nhưng vào lúc này không ai có thể cứu bà ta được nữa.

"Tao sẽ để mày xem xem tao còn có thể cương được không, con mẹ nó, tao sẽ làm chết mày, cho mày chết... Mày kêu lên đi, chẳng phải mày ở dưới thân thằng khác cũng rên sung sướng lắm còn gì?"

Nhạc Bằng Trình chưa từng bạo lực với Đinh Phù như vậy, ông ta hoàn toàn không còn coi bà là con người nữa, mà chỉ coi là một công cụ tiết dục.

Bỗng, có khách ở phòng bên gõ bùm bụp lên tường, chửi: "Mẹ nó, mổ lợn ban ngày đấy à?

Giọng người đàn ông phòng bên càng khiến Nhạc Bằng Trình cảm thấy hứng thú hơn.

"Đồ đê tiện, chẳng phải mày thích bị nhiều thằng làm sao? Mày đoán xem cái thằng bên cạnh có phải rất muốn xông vào đây không?"

Đinh Phù chảy nước mắt, miệng phát ra tiếng khóc hu hu.

Bà ta càng cảm thấy tuyệt vọng, Nhạc Bằng Trình càng ngày càng giống cầm thú, bà ta sợ chính mình cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.

Sau khi kết thúc, Nhạc Bằng Trình chỉ cảm thấy thật sướng.

Trước đây, ông ta đối với Đinh Phù đều nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, dù cho ở trên giường, cũng sợ khiến bà ta bị thương nên lần nào cũng đều rất nhẹ nhàng.

Hôm nay, ông ta chẳng thèm kiêng kị gì nữa, thậm chí còn không sợ làm chết Đinh Phù, mặc kệ Đinh Phù muốn gì, ông ta vẫn rất điên cuồng, lại thêm tác dụng của bạo lực, Nhạc Bằng Trình chỉ cảm thấy lỗ chân lông trên cơ thể như mở hết ra, sướng vô cùng.

Nhạc Bằng Trình nhìn Đinh Phù đang như heo chết trần trụi nằm đó, cười lạnh một tiếng.

 

 

 

 

Chương 643. Anh muốn bảo vệ em

Nhạc Bằng Trình đá Đinh Phù một cái: "Con đàn bà thối, sau này hầu hạ tao cho tốt, tao còn nuôi mày thêm vài ngày, nếu không... hừ... "

Nhạc Bằng Trình xách quần lên, lại nhớ tới vết thương trên đầu gối, lão khập khiễng ra ngoài, muốn xuống lầu đi mua ít băng dán cá nhân.

Kết quả, vừa mới ra khỏi cửa đã bị bốn năm tên chặn lại.

Mấy tên này đều là khách của nhà trọ này, nhìn bộ dạng có vẻ không phải là người tốt, bọn chúng chặn Nhạc Bằng Trình lại, lôi ông ta vào một góc.

Từ sau lần bị Yến Thanh Ti 'bắt cóc', Nhạc Bằng Trình vẫn luôn thấy sợ bóng sợ gió, thấy mấy tên này vây lại, liền thấy hoảng loạn, chân tay đều run hết cả lên.

"Các người... Các người muốn làm gì?"

Một thằng trong đó nói: "Vợ ông kêu nghe cũng phóng túng phết đấy nhỉ?"

Cả người Nhạc Bằng Trình run lên: "Đại... Đại ca, đấy không phải vợ tôi, nó chỉ là một con điếm thôi..."

Mấy tên kia thấy Nhạc Bằng Trình nhát gan như vậy, căn bản không cần phải giở thêm thủ đoạn gì nữa, một tên nói: "Đã là điếm mà ông còn tốn tiền để nuôi, nhiều tiền lắm à, đã nhiều tiền thế mà còn ở cái nơi rách nát này làm gì... Không bằng để bọn này vui vẻ chút coi, ông cũng... kiếm được chút tiền uống rượu luôn..."

Nói rồi, chúng rút ra một tờ một trăm tệ nhàu nát và cũ rách.

Nhạc Bằng Trình kinh ngạc nhìn bọn chúng, ông ta không ngờ mấy tên này lại vì...

Giờ trong đầu Nhạc Bằng Trình đang xoay vòng vòng, ông ta nuôi một con điếm như Đinh Phù đã thiệt thòi như vậy, cái sừng này đã đội chặt lắm rồi, căn bản đã chẳng còn mặt mũi nào để mở miệng nữa.

Một tên ở bên cạnh uy hiếp: "Ông nghĩ kĩ đi, tiền này ông có muốn hay không đây, nếu không để chúng tôi xông vào, lúc đấy ông có muốn lấy cũng không có nữa đâu."

Chỉ sau vài giây, Nhạc Bằng Trình rút chìa khóa từ trong túi ra đưa cho bọn họ: "Vào đi..."

Một lát sau, trong phòng truyền ra tiếng kêu thất thanh của Đinh Phù, nhưng chỉ kêu lên một tiếng rồi im bặt.

...

Trong khách sạn, Yến Thanh Ti đưa một miếng dưa hấu cho Nhạc Thính Phong.

"Bác gái, nếu bác đã khỏe rồi, vậy bác về trước đi, ở đây dù gì cũng là khách sạn, không thích hợp để chăm sóc vết thương, huống hồ phim của con cũng sắp quay xong rồi."

Lí do mà Yến Thanh Ti muốn Nhạc phu nhân trở về là vì cô còn rất nhiều chuyện phải làm, lại còn là những việc nguy hiểm nữa, cô không muốn để Nhạc phu nhân phải gánh chịu nó.

Hơn nữa, vết thương của Nhạc phu nhân quả thật cũng phải được chăm sóc cẩn thận tại nhà, tuy vết thương đã liền miệng, nhưng sức khỏe của bà vẫn rất yếu, bác sĩ nói nhất định phải tĩnh dưỡng một tháng.

Nhạc Thính Phong cũng tán đồng với ý kiến này, đó là mẹ anh, tất nhiên anh luôn mong bà có thể sống thật tốt rồi.

Nhạc phu nhân: "Nhưng bác..."

Nhạc Thính Phong ôm lấy bả vai bà: "Mẹ, mẹ cứ về trước đi, sau này thời gian còn dài, mẹ muốn làm gì mà không được, mẹ nói xem có phải không?"

Nhạc phu nhân ngẫm nghĩ một hồi, giờ bà có ở lại Hải Thành cũng sẽ chỉ khiến mọi người phải nhọc lòng lo cho bà, còn không bằng cứ về trước, liền gật đầu: "Vậy được, mẹ sẽ tự mình về trước."

Nhạc phu nhân vốn nghĩ nhất định phải để Yến Thanh Ti gặp cha mẹ bà, tới khi gặp được rồi, hai lão ngoan đồng kia nhất định cũng sẽ thích Yến Thanh Ti.

Yến Thanh Ti cau mày: "Vậy sao được ạ, anh ấy nhất định phải đưa bác về, tự bác đi thế nào được, huống hồ..."

Yến Thanh Ti nhìn Nhạc Thính Phong khinh bỉ, chán ghét nói: "Anh ấy rời công ty lâu như vậy, cũng nên... về rồi, kể cả có là ông chủ, cũng phải đi làm chứ, không làm việc thì kiếm tiền kiểu gì, không kiếm tiền, thì sao nuôi được bác cháu mình đây?"

Chương 644. Buông người đàn ông đó ra, chà đạp tôi đi

Nhạc phu nhân cười híp mắt, bà gật đầu nói: "Phải lắm, phải lắm, không kiếm tiền thì sao nuôi được bác với con chứ."

Nhạc Thính Phong bỗng thấy cạn lời, hai người phụ nữ này sao lại không tin tưởng anh chút nào thế nhỉ?

Tuy anh không về công ty, nhưng mọi việc bên đó, anh vẫn luôn bàn giao qua điện thoại mà.

Nhưng Yến Thanh Ti buột miệng nói như vậy vẫn khiến Nhạc Thính Phong cảm thấy hạnh phúc kì lạ.

Giống như lời Yến Thanh Ti từng nói, người đàn ông của cô tiêu tiền cho cô là chuyện rất bình thường, cô tin tưởng anh, coi anh là người của mình nên mới nói như vậy.

Hôm sau, Nhạc phu nhân rời khỏi khách sạn, trước khi đi bà còn đi gặp hai cụ nhà họ Tô một chuyến, nhưng vẫn không thể dẫn Yến Thanh Ti đi theo được.

Yến Thanh Ti xin nghỉ nửa ngày để tiễn Nhạc phu nhân và Nhạc Thính Phong.

Cô ôm bà, nói: "Bác gái, đi đường cẩn thận, nhớ phải nhớ con đấy nhé!"

Nhạc phu nhân cứ quyến luyến cô mãi, bà dặn dò: "Con phải nghỉ ngơi cho tốt, ăn cơm đúng giờ, nếu bị ức hiếp nhất định phải nói với bác, hoặc tới tìm Tiểu Nhị, nó có thể giúp được con."

Yến Thanh Ti thấy ấm áp trong lòng, cô gật đầu: "Ừm, con sẽ nói..."

Nhạc Thính Phong kéo tay Nhạc phu nhân đang ôm chặt Yến Thanh Ti  không chịu buông ra, anh xen vào giữa hai người ôm lấy Yến Thanh Ti, cúi đầu hôn cô.

Anh chỉ hôn nhẹ một cái rồi buông ra: "Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh."

Yến Thanh Ti gật đầu: "Đợi em về."

Nhạc Thính Phong vào tai Yến Thanh Ti: "Lần này không tóm được tên đứng sau lưng chuyện này, nhưng tạm thời hắn sẽ không ra tay nữa đâu, anh đã tìm Tô Trăn rồi, giờ sẽ có hai ba cảnh sát túc trực ở bên cạnh bảo vệ em, có chuyện nhất định phải nói với họ."

Yến Thanh Ti gật đầu: "Ừ, em biết rồi."

Nhạc Thính Phong lại hôn lên má Yến Thanh Ti: "Mau về đi, đừng để người ta chụp được."

Yến Thanh Ti trêu ghẹo: "Chụp được không phải tốt à? Anh có thể ra ngoài ánh sáng còn gì."

"Anh không muốn lại bị làm mờ."

Nhạc Thính Phong đen mặt đẩy Yến Thanh Ti ra, đang định nói gì, lại bị Yến Thanh Ti kéo lại, kiễng chân, đồng thời tay phải còn cầm điện thoại chụp một tấm ảnh nghiêng mặt hai người đang hôn nhau.

Sao đó, cô up thẳng lên weibo.

Vài phút ngắn ngủi, lượt bình luận đã tăng vọt.

#Oa, từ tận đáy lòng tôi muốn khóc quá rồi nhé, bắt đầu từ hồi nữ thần của tôi bị bôi nhọ tới giờ, đừng có ngược cẩu nữa mà#

#Cầu nữ thần không ngược cẩu#

#Nữ thần buông tên đó ra, xin hãy tới chà đạp em đi#

...

Yến Thanh Ti nhìn Nhạc phu nhân và Nhạc Thính Phòng qua chỗ kiểm tra an ninh, đợi tới khi không còn thấy bóng dáng họ nữa cô mới rời đi.

Vừa quay đi, vẻ mặt Yến Thanh Ti tức khắc lạnh xuống.

Lúc đi thang máy xuống, thang máy bên cạnh chạy lên.

Yến Thanh Ti đeo kính, không thấy người đang đi lên ở thang máy bên cạnh là một đôi vợ chồng già.

Tô lão thái lơ đãng chợt nhìn thấy Yến Thanh Ti, bà ngẩn ra, rồi vội ngoảnh lại.

Bà kéo tay Tô lão thái gia, kích động nói: "Ơ, vừa xong hình như tôi nhìn thấy... Bội Uyển hay sao ấy..."

Giọng Tô lão thái thái run lên, tay bà cũng run rẩy theo.

Tô lão thái gia khua tay, nói: "Sao có thể là Bội Uyển được chứ, bà nghĩ nhiều rồi, Bội Uyển bao năm nay không thể đứng dậy nổi, làm sao mà ở đây được."

Ánh mắt Tô lão thái thái có chút kích động, bà nghiêng đầu nhìn lại.

"Phải, không thể là Bội Uyển được, nhưng cô gái ban nãy thật sự rất giống với Bội Uyển..."

Tô lão tiên sinh lắc đầu nói: "Bà đấy, già rồi hoa mắt, nhìn lầm rồi, mau đi thôi, chốc nữa Mi Mi đi mất bây giờ."

Tô lão thái thái sốt ruột: "Nhưng, rõ ràng là tôi nhìn thấy mà?"

Chương 645 . Yến Thanh Ti, cô không biết là cô đáng ghét đến thế nào đâu đúng không?

Tô lão thái thái nghiêng đầu muốn nhìn Yến Thanh Ti, nhưng cô đã đi mất rồi, bà có muốn đuổi theo cũng không kịp.

Tô lão thái thái tiếc nuối nói: "Nhưng thật sự rất giống Bội Uyển hồi trẻ, giống y hệt luôn."

"Cứ cho là bà thật sự nhìn thấy thì sao, đó cũng không thể là Bội Uyển được, cùng lắm cũng chỉ là giống nhau mà thôi, chênh nhau nhiều tuổi như thế sao có thể cùng là một người được, hai người cũng bao năm chưa gặp rồi, tôi thấy chắc là bà nhớ Bội Uyển rồi đấy."

"Chuyện tất nhiên, aiya... Nhưng đúng là giống thật..."

"Được rồi, được rồi, đừng có nghĩ linh tinh nữa, cũng chẳng phải chuyện của bà..."

...

Yến Thanh Ti lên xe, nói với Tiểu Từ: "Đi thôi."

Quý Miên Miên hỏi: "Chị, mình về thẳng phim trường luôn à?"

Yến Thanh Ti lắc đầu: "Không, tới trại tạm giam trước đã."

Quý Miên Miên và Tiểu Từ cùng ngẩn ra.

Tiểu Từ làm việc với Yến Thanh Ti lâu rồi, biết cô chắc chắn có chuyện phải làm, nên chỉ lẳng lẳng lái xe.

Yến Thanh Ti lấy mảnh giấy trong túi ra, trên đó có ghi số điện thoại của Tô Trăn mà Nhạc phu nhân để lại cho cô.

Yến Thanh Ti miết một hồi rồi lấy điện thoại ra gọi.

"Alo, tôi là Tô Trăn."

Giọng điệu lạnh lùng của Tô Trăn vang lên: "Là tôi, Yến Thanh Ti, bác Nhạc có nói nếu có chuyện gì cần có thể nhờ anh giúp đỡ, tôi muốn xin anh giúp tôi một chuyện."

Trong điện thoại im lặng vài giây: "Cô nói trước đi."

Yến Thanh Ti biết Tô Trăn sẽ không đồng ý với cô ngay lập tức, mà sẽ đợi cô nói xong rồi mới quyết định có giúp cô hay không.

"Tôi muốn gặp Yến Minh Châu."

Tô Trăn không chút do dự, từ chối thẳng thừng: "Không được."

Lần trước Yến Thanh Ti dám vào đồn cảnh sát đầu độc, từ sau lần đó, sao anh còn có thể để Yến Thanh Ti gặp lại Yến Minh Châu được nữa.

Yến Thanh Ti biết Tô Trăn đang lo lắng điều gì, cô nói: "Tôi sẽ không làm gì cô ta đâu, kì thật, cũng không phải là tôi muốn gặp, là bạn trai cũ của cô ta muốn gặp cô ta, chắc anh cũng hi vọng có thể tìm ra được kẻ đứng sau là ai từ Yến Minh Châu có đúng không? Nếu trên đời này người có thể bắt Yến Minh Châu mở miệng, vậy người đó chỉ có thể là bạn trai cũ của cô ta mà thôi."

Tô Trăn gõ gõ tay lên bàn: "Làm sao tôi biết được là cô có nói thật hay không?"

Yến Thanh Ti đáp: "Tôi có thể không vào đó nhưng tôi nghĩ anh sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu."

Sau một hồi do dự, Tô Trăn nói: "Được, lúc nào..."

"Ngay bây giờ."

"Được, để tôi gọi điện cho bên trại tạm giam."

"Cảm ơn."

Dập điện thoại, Yến Thanh Ti thở phào một hơi, cô biết người nhà họ Tô không thích cô, lúc gọi cuộc điện thoại này, cô cảm thấy rất áp lực, nhưng không gọi không được, giờ Yến Minh Châu đã thuộc dạng thân phận đặc biệt, nếu theo thông lệ thì đã sớm phải đưa vào bệnh viện tâm thần để chữa trị rồi.

Nếu không phải vì Tô Trăn áp chế nên mới chưa đi sao, bản thân Tô Trăn cũng có áp lực, anh ta làm như vậy thật ra đã là làm trái với quy định rồi.

Thế nên, Tô Trăn là người hơn ai hết muốn biết kẻ đứng sau sai khiến Yến Minh Châu là ai.

Anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Chỉ là, Yến Thanh Ti lại nợ Tô Trăn một ân tình.

Tới trước cổng trại giam, Yến Thanh Ti đã nhìn thấy Lạc Cẩm Xuyên, anh ta mặc một bộ đồ đơn giản, đứng dựa vào cửa xe, tay kẹp một điếu thuốc.

Rất lâu rồi Yến Thanh Ti không gặp Lạc Cẩm Xuyên, có vẻ anh ta... đã khác nhiều so với trước đây, giống như bầu trời hôm nay, có vẻ u ám hơn trước rất nhiều.

Yến Thanh Ti mở cửa xuống xe, bước đến trước mặt Lạc Cẩm Xuyên, nói thẳng thừng: "Tôi đã hứa với người ta sẽ không vào cùng anh rồi, lần này... nhờ anh cả đấy."

Lạc Cẩm Xuyên nhả ra một làn khói, cười châm biếm: "Yến Thanh Ti, cô không biết là cô đáng ghét đến thế nào đâu đúng không..."

Chương 646.  Cô đã có người trong lòng, sẽ không chơi ái muội với ai nữa

Yến Thanh Ti thản nhiên đáp: "Xin lỗi vì trước đây đã lợi dụng anh."

Lạc Cẩm Xuyên cười lạnh một tiếng: "Trước đây khi lợi dụng tôi, ít nhất cô còn nói mấy lời lấy lòng tôi, nhưng hiện tại, cô còn chẳng muốn nói những lời đó nữa rồi."

"Trước đây... là vì tôi..."

Lạc Cẩm Xuyên ngắt lời Yến Thanh Ti: "Tôi biết cô muốn nói gì, nhưng tôi không muốn nghe, cô chỉ cần nhớ, Yến Thanh Ti, cô nợ tôi một ân tình."

Yến Thanh Ti gật đầu: "Được, tôi nhớ rồi."

Lạc Cẩm Xuyên đi thẳng vào trại tạm giam.

Hắn biết Yến Thanh Ti muốn nói gì, vì trước đây cô chưa từng yêu ai, nên cô có thể hư tình giả ý với mọi người đàn ông, với tất cả những người mà cô có thể lợi dụng, cô có thể nói ra mọi lời lẽ không giới hạn, nhưng... hiện tại, trong lòng cô đã có Nhạc Thính Phong rồi, cô sẽ không chơi trò ái muộn với bất cứ ai nữa.

Người phụ nữ như cô, Lạc Cẩm Xuyên không biết là tốt hay xấu.

Cô... đúng là khiến người ta phải hận tới nghiến răng nghiến lợi.

Đến giờ, Lạc Cẩm Xuyên vẫn không thể hiểu nổi, rốt cuộc hắn có tình cảm gì với Yến Thanh Ti.

Là vướng mắc giữa yêu và hận? Hay chỉ là sự không cam tâm do không có được?

Nhưng Lạc Cẩm Xuyên biết, cô sẽ người phụ nữ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng hắn, là người cả đời này không thể quên được.

...

Yến Thanh Ti không vào, cô không biết Lạc Cẩm Xuyên và Yến Minh Châu nói gì với nhau trong đó, cô ngồi ngoài xe chờ đợi, cảm thấy căng thẳng, Lạc Cẩm Xuyên là người duy nhất có thể phá được phòng tuyến trong lòng Yến Minh Châu, nếu ngay đến anh ta cũng vô dụng, vậy phải làm thế nào?

Đợi tầm 20 phút thì  Lạc Cẩm Xuyên đi ra, Yến Thanh Ti vội xuống xe, cô còn chưa kịp hỏi đã thấy trên mặt Lạc Cẩm Xuyên có một vệt máu thật dài, rõ ràng là bị móng tay cào vào.

Yến Thanh Ti thấp thỏm, hỏi: "Anh sao thế? Cô ta đã nói chưa?"

Lạc Cẩm Xuyên đưa tay lên sờ vào vết thương, nhìn chất lỏng màu đỏ trong lòng bàn tay, nói: "Chẳng nói gì cả..."

Lạc Cẩm Xuyên từng nghĩ tới việc giờ Yến Minh Châu sẽ trở nên chật vật vô cùng, nhưng không thể ngờ cô ta sẽ trở nên như vậy, hoàn toàn trở thành một kẻ điên.

Lạc Cẩm Xuyên hỏi Yến Thanh Ti: "Cô ta đã hỏng hẳn rồi, Yến Thanh Ti... dù có thế nào thì cô ta cũng là chị ruột của cô, cô thấy cô ta như vậy... có thấy khó chịu không?"

Yến Thanh Ti cố nén thất vọng, nói: "Không."

Tại sao cô lại phải khó chịu chứ, đối với Yến Minh Châu, cô không giết cô ta thêm lần nữa đã là may cho cô ta rồi.

Ngay đến chút đồng cảm cuối cùng của Yến Thanh Ti dành cho Yến Minh Châu cũng không còn nữa, hiện tại chút lương thiện cuối cùng còn sót lại của cô đều đã dành hết cho Nhạc Thính Phong và Nhạc phu nhân rồi.

"Chuyện lần này tôi không giúp cô được rồi..."

Yến Thanh Ti nhíu mày: "Cô ta thật sự không nói gì sao? Hay cô ta có nói..."

Lạc Cẩm Xuyên ngắt lời cô: "Cô ta không nói gì hết, cô cũng đừng lãng phí thời gian vào cô ta nữa."

Yến Thanh Ti cắn răng, cô không cam tâm, Yến Minh Châu không thể mất hết lí trí như vậy được, Lạc Cẩm Xuyên vào đó rồi, sao có thể không có tác dụng chứ.

Yến Thanh Ti siết chặt tay: "Tôi sẽ không để anh phải trở về tay không đâu, tôi đồng ý với anh một điều kiện, nhưng... vì anh vẫn chưa làm được điều mà tôi mong muốn, điều kiện giảm nửa, tạm biệt."

Vì không có được đáp án, Yến Thanh Ti đi thẳng luôn.

Lạc Cẩm Xuyên cười châm biếm, Yến Thanh Ti luôn là một người phụ nữ bạc bẽo, khi bạn không còn giá trị lợi dụng nữa, cô sẽ quay lưng đi thẳng không thèm đoái hoài tới bạn thêm nữa.

Lạc Cẩm Xuyên xòe tay ra, trong tay là một tờ giấy vệ sinh rất mỏng, trên đó không viết gì cả, đó là tờ giấy khi Yến Minh Châu đang phát điên, cào xé nhét vào tay hắn.

Chương 647. Mối nguy hiểm của Yến Thanh Ti [1]

Lạc Cẩm Xuyên không biết như vậy có ý gì, nhưng hắn cảm thấy Yến Minh Châu hình như còn có ý khác.

Đây là hành động vô ý của Yến Minh Châu, hay cô ta chỉ đang giả điên?

Nếu là giả điên, vậy kẻ đứng sau... chắc chắn cô ta biết, kẻ đó rốt cuộc là ai đây?

Trong đầu Lạc Cẩm Xuyên lặp đi lặp lại những lời Yến Minh Châu đã nói, dù nghe thì có vẻ đều chỉ là những lời lẽ điên rồ.

Hắn nhìn về phía Yến Thanh Ti rời đi, siết chặt tay, cũng lên xe rồi rời khỏi đó.

Lạc Cẩm Xuyên ma xui quỷ khiến thế nào lại không đưa cái này cho Yến Thanh Ti, hoặc... chỉ đơn giản là một tâm lí trả thù đơn giản mà thôi.

Cũng có thể, hắn thấy Yến Minh Châu thê thảm như vậy, nên cũng có chút thông cảm.

...

Hiện tại, Yến Thanh Ti đang cảm thấy rất sốt ruột, Lạc Cẩm Xuyên cũng không có tác dụng, vậy phải làm sao?

Yến Thanh Ti nghĩ tới Diệp Linh Chi, chẳng lẽ cũng để bà ta tới đây một chuyến?

Chắc giờ Diệp Linh Chi cũng bị người nhà họ Diệp giấu không cho biết chuyện của Yến Minh Châu, nếu không bà ta đã sớm chạy tới đây rồi.

Yến Thanh Ti nghĩ tới rất nhiều chuyện, gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, nhiều đến nỗi Yến Thanh Ti cảm thấy nhức hết cả đầu, như có rất nhiều móc nối kết thành mạng nhện, cô không thể tìm được nơi bắt đầu.

Nhưng trực giác của Yến Thanh Ti nói với cô, có lẽ căn nguyên cuối cùng của những chuyện này đều chỉ có một.

Chỉ là cô chưa tìm ra được mối liên hệ giữa chúng thôi.

Về tới khách sạn, cô tiếp tục phải quay phim, sau đợt phong ba vừa rồi, hiện tại bất kể là ai cũng đều đối xử với Yến Thanh Ti rất tử tế, ngay đến đạo diễn dường như cũng quên việc bị sỉ nhục trước đây, mỗi khi nói chuyện với cô cũng đều như gió xuân ấm áp.

Chỉ còn một ngày nữa là có thể đóng máy rồi, đạo diễn nói những diễn viên chủ chốt trong đoàn tụ tập một bữa, sau đó đi hát karaoke, Yến Thanh Ti cũng đi.

Ăn xong Yến Thanh Ti muốn về, đạo diễn và các diễn viên khác kéo cô lại không cho về, nói khó khăn lắm mới có dịp ra ngoài một bữa, phải chơi cho đã, mấy cảnh cuối, hi vọng có thể quay trong trạng thái tốt nhất.

Yến Thanh Ti không từ chối được, đành phải qua đó.

Ngồi trong phòng KTV, Yến Thanh Ti không uống chút rượu nào, cô ăn uống cũng rất cẩn thận, sau lần trước bị hãm hại lúc quay Tiêu Phòng Điện, Yến Thanh Ti luôn cẩn thận khi ở ngoài.

Đạo diễn nói mấy câu, thấy Yến Thanh Ti không nghe, cảm thấy không thú vị nên cũng không khuyên cô uống rượu nữa.

Quý Miên Miên chạy ra ngoài lấy cho Yến Thanh Ti một chai nước, Yến Thanh Ti nghĩ những thứ chưa được mở nắp chắc không sao đâu nên cô uống vài hụm.

Khoảng mười mấy phút sau, Yến Thanh Ti choáng váng, thấy trong người buồn bực, cô vào nhà vệ sinh, Quý Miên Miên đợi ở ngoài.

Một lúc sau, điện thoại của Quý Miên Miên vang lên.

Cô thấy Diệp Thiều Quang gọi tới, hừ một tiếng, dập điện thoại.

Nhưng Diệp Thiều Quang gọi lại luôn, Quý Miên Miên nghĩ tới lời uy hiếp của hắn lúc trước, đành phải nghe máy: "Gì thế, tôi không rảnh..."

"Giờ các cô đang ở đâu?" Giọng Diệp Thiều Quang nghe rất lạnh lùng.

Quý Miên Miên bĩu môi: "Anh quản được chắc?"

Giọng anh ta bỗng trở nên nguy hiểm: "Tôi hỏi cô, các cô đang ở đâu?"

"Anh... Anh muốn làm gì?"

"Quý Miên Miên, cô với Yến Thanh Ti rốt cuộc đang ở đâu?"

Quý Miên Miên ý thức được việc Diệp Thiều Quang có vẻ gì đó khác lạ: "Tôi... Bọn tôi đang ở KTV Kim Duyệt, anh... sao thế?"

"Cô có ở cùng với Yến Thanh Ti không?"

"Cùng một chỗ mà!"

"Cô chắc chắn?"

"Tất nhiên rồi, chị Thanh Ti vừa vào nhà vệ sinh rồi, tôi đang đợi ở ngoài đây này."

"Vào bao lâu rồi?"

"Một lúc rồi, haiz, đồ biến thái nhà anh, anh hỏi cái này làm gì, anh..." Quý Miên Miên nói rồi lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Diệp Thiều Quang nóng nảy quát lên: "Quý Miên Miên, cô vào ngay đi, xem cô ta có còn trong đó nữa không?"

Chương 648.  Mối nguy hiểm của Yến Thanh Ti  [2]

Cuối cùng, Quý Miên Miên cũng phản ứng lại kịp, tim đập thịch một cái, lập tức xông vào nhà vệ sinh, nhưng trong đó... không còn một bóng người.

Quý Miên Miên lúc ấy liền hoảng hốt, hai chân suýt thì quỳ xuống đất, tay cô vẫn đang run lên.

"Hỏng rồi... Không có người, làm sao bây giờ, trong nhà vệ sinh... không có ai cả... không thấy chị ấy đâu nữa rồi..."

Cô có to gan hơn nữa, thì cũng chỉ là một cô gái bình thường.

Yến Thanh Ti là vốn bầu trời của cô, giờ bỗng không thấy Yến Thanh Ti đâu, cô sẽ cảm thấy như mất hết sự chống đỡ, hoảng đến nỗi không biết gì nữa.

Bên kia đầu dây, Diệp Thiều Quang tức khắc sầm mặt xuống, cuối cùng thì Yến Thanh Ti vẫn xảy ra chuyện.

Điện thoại truyền đến tiếng khóc của Quý Miên Miên, Diệp Thiều Quang nói: "Cô đừng vội, tôi đang trên đường lái xe tới rồi."

Quý Miên Miên hoảng loạn không thôi, tay cũng không biết nên đặt vào đâu.

"Làm sao đây, giờ phải làm sao? Tôi... Tôi phải tìm chị ấy, nhưng... tôi đi đâu tìm bây giờ?"

Diệp Thiều Quang lạnh giọng: "Quý Miên Miên, dũng khí quật ngã tôi của cô đâu, chẳng phải cô nói đó là nữ thần của cô sao? Chẳng phải cô phải bảo vệ cô ấy sao? Cô thế này thì lấy gì ra mà bảo vệ cô ta hả?"

"Phải... Tôi phải bảo vệ nữ thần, báo cảnh sát... tôi sẽ... báo cảnh sát ngay đây..."

Quý Miên Miên run rẩy định dập điện thoại của Diệp Thiều Quang để báo cảnh sát.

Nhưng ngón tay như không thể điều khiển được nữa, thử mấy lần cũng không được.

Diệp Thiều Quang nói: "Giờ có báo cảnh sát cũng vô cụng, cảnh sát chỉ xử lí khi người ta mất tích sau 24 giờ, giờ cô không có chứng cứ, lại không có bằng chứ bắt cóc, cảnh sát sẽ không thụ lí đâu..."

Quý Miên Miên khóc lóc nói: "Vậy tôi... phải làm thế nào? Tôi không biết nên làm gì giờ cả?"

Diệp Thiều Quang hỏi: "Cô xem trong nhà vệ sinh có lối ra nào khác nữa không?"

"Không có."

Quý Miên Miên vội lật tung lên nhưng cũng không thấy lối ra hay đường hầm nào khác.

"Vậy ban nãy lúc cô đợi ở ngoài, có thấy bất cứ ai từ nhà vệ sinh đi ra không?"

"Có, có vài người phụ nữ, nhưng tay họ chỉ cầm một chiếc túi nhỏ, căn bản không thể nhét gì vào được!" Quý Miên Miên cố gắng nhớ lại mấy người phụ nữ đó quả thật chỉ có một cái túi nhỏ, ngoài ra không có gì hết.

"Quý Miên Miên, cô nghĩ lại thử xem, còn có ai khác không? Bất cứ ai cũng được." Nếu trong nhà vệ sinh không có lối ra khác, vậy chắc chắn là ra từ cửa chính.

Quý Miên Miên tóm tóc, bứt đứt mấy cọng tóc: "Bất cứ ai... ai..."

Lúc này cô mới nghĩ ra, vội nói: "Có, có một dì quét dọn vệ sinh đẩy một cái xe ra, chị Thanh Ti vừa vào được mấy giây thì cô ấy đã ra rồi, khoảng thời gian ngắn như vậy chắc không thể..."

Quý Miên Miên định nói chắc không thể là bà ta, nhưng... ngoài dì quét dọn đó ra, Quý Miên Miên không thể nghĩ ra ai khác có thể đưa Yến Thanh Ti ra ngoài được nữa.

n nữa... Lúc dì quét dọn đẩy cái xe ra, Quý Miên Miên thấy vất vả quá còn đẩy giúp một tay.

Quý Miên Miên giơ tay lên tự tát mình một cái, không ngờ cô... lại giúp kẻ khốn đã bắt cóc chị Thanh Ti.

Quý Miên Miên lau nước mắt trên mặt: "Tôi nhớ người đó trông thế nào, để tôi đi tìm."

Diệp Thiều Quang quát: "Quý Miên Miên, cô không được kích động, cô ở đó đợi tôi... Yến Thanh Ti là nhân vật của công chúng, kể cả có biết cô ấy bị bắt cóc, cô cũng không được làm ầm lên, nếu để truyền thông biết được, chính là đang hại cô ấy đấy."

Chương 649.  Mối nguy hiểm của Yến Thanh Ti [3]

Một lời của Diệp Thiều Quang lập tức cảnh tỉnh được Quý Miên Miên, phải, đúng vậy, cô không thể làm ầm lên được, truyền thông là một lũ thích xem náo nhiệt, truyền thông là bọn không biết thông cảm.

Trước đây, chẳng phải từng có ngôi sao bị bắt cóc, làm kinh động cả giới truyền thông, chúng liền trắng trợn đưa tin, hơn nữa còn đuổi theo để chụp hình, kết quả bọn cướp liền giết mất con tin sao.

Chuyện này nếu làm căng lên để truyền thông biết được, sẽ chỉ hỏng chuyện.

Diệp Thiều Quang lo Quý Miên Miên không đủ tỉnh táo, nói tiếp: "Chỉ cần bên truyền thông biết sẽ phóng đại chuyện này ra, rắc rối đến nỗi không thể xử lí nổi, không những không cứu được người, ngược lại có thể sẽ làm hại đến Yến Thanh Ti, tôi sẽ làm rõ chuyện này, cô đừng vội, cô có nghe tôi nói không đấy hả?"

Quý Miên Miên gật đầu: "Tôi biết, tôi nghe thấy rồi, tôi sẽ không ầm ỹ lên đâu..."

Nhưng cô cũng không thể ngồi chờ chết ở đây được, cô không bảo vệ tốt chị Thanh Ti, cô nhất định phải tìm thấy chị ấy.

Quý Miên Miên không đợi Diệp Thiều Quang nói gì thêm nữa, lập tức dập máy chạy ra khỏi nhà vệ sinh.

Diệp Thiều Quang còn chưa nói hết, thấy tiếng điện thoại tút tút, nhíu mày: "Con nhỏ nôn nóng này..."

Anh ta nhấn ga lái vọt xe đi, vượt hết tất cả đèn đỏ trên đường.

Phía sau cảnh sát đuổi theo nhưng Diệp Thiều Quang vẫn lái xe như một hỏa tiễn.

Thật ra, anh ta cũng đang tự hỏi trong lòng rằng: Yến Thanh Ti, ông đây cũng đéo biết tại sao phải nhanh chóng qua đó cứu cô nữa.

Anh thật sự thấy buồn bực, tại sao anh phải cứu Yến Thanh Ti?

...

Yến Thanh Ti choáng váng đầu óc, cô không biết mình đang ở đâu, chỉ biết mình đang bị người ta trói lại.

Cô muốn mở mắt, muốn kêu lên, nhưng không phát ra nổi tiếng, ý thức dường như bị bóc ra khỏi não bộ.

Yến Thanh Ti thấy rất hoảng loạn, có lẽ đây là lần đầu tiên cô thấy hoảng như vậy, cô không biết tiếp theo cô sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng... chắc chắn sẽ chẳng phải là điều gì tốt đẹp.

Hoặc có lẽ, chính là cái chết.

Cô vẫn chưa sẵn sàng để chết, cô còn rất nhiều chuyện chưa làm xong, cô còn chưa nói lời tạm biệt với Nhạc Thính Phong, cô vẫn chưa kịp nói gì cả mà.

Có vẻ... Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Yến Thanh Ti bị người ta nhét vào xe, xe chạy trên đường, lao vào màn đêm.

...

Quý Miên Miên tìm quản lí của quán KTV, nói lúc trước dì quét dọn có nhặt được ví tiền của cô rồi trả lại, cô muốn bày tỏ chút lòng cảm ơn.

Nhân viên của mình làm vậy, quản lí cũng thấy nở mày nở mặt, ông ta liền gọi tất cả nhân viên vệ sinh tới, để Quý Miên Miên xem là ai.

Nhưng Quý Miên Miên phát hiện, trong những người này, không ai là nhân viên vệ sinh đã bước ra từ nhà vệ sinh cả.

Quý Miên Miên lập tức hoảng loạn, cô hỏi ông chủ xem còn ai khác không, ông chủ lắc đầu, nói ở đây chỉ có mấy dì này quét dọn này thôi, không có ai khác nữa.

Quý Miên Miên tay chân lạnh toát, không tìm thấy người đó, làm thế nào bây giờ?

Quý Miên Miên muốn báo cảnh sát, nhưng nghĩ tới những gì Diệp Thiều Quang nói, cảnh sát sẽ không thụ lí vụ này, vì vẫn chưa có bằng chứng cáo buộc, chứng minh là Yến Thanh Ti đã bị bắt cóc.

Quý Miên Miên toát hết mồ hôi, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không biết có thể tìm ai được nữa.

Quý Miên Miên nghĩ có thể người đó vẫn chưa đưa Yến Thanh Ti ra khỏi KTV, nên cô tìm từng phòng một, cô không nghĩ ra cách nào thông minh hơn được nữa, chỉ có thể dùng cách ngu ngốc này.

Khi Diệp Thiều Quang tới KTV tìm thấy Quý Miên Miên, cô đã bị hắt rượu ướt hết người, lại bị người ta đuổi ra khỏi phòng.

Một tên béo núc đẩy Quý Miên Miên ra ngoài, còn chửi thề một câu.

Đúng lúc đó Diệp Thiều Quang đứng sau đón được Quý Miên Miên, vội ôm lấy eo cô, ép cô vào lòng...

Chương 650 . Mối nguy hiểm của Yến Thanh Ti [4]

Diệp Thiều Quang thấy vành mắt Quý Miên Miên đỏ lên, tóc tai ướt sũng, cả người toàn mùi rượu, vẻ mặt hoang mang, như một đứa trẻ bị lạc đường, chật vật không tả nổi.

Anh cau mày nói: "Trong thời gian ngắn như vậy mà cô cũng có thể biến mình thành ra cái bộ dạng này, vẻ hống hách của cô lúc đối diện với tôi đâu hết cả rồi." Quý Miên Miên cố gắng không khóc, cô không dám khóc, cô sợ nếu khóc thì cô sẽ hoàn toàn suy sụp mất.

Quý Miên Miên bắt lấy tay Diệp Thiều Quang, run rẩy nói: "Tôi không tìm được, sao bây giờ?"

Quý Miên Miên căn bản không nghe thấy Diệp Thiều Quang nói gì, khi cô cần người giúp đỡ nhất, khi cô cảm thấy bất lực, không biết nên làm gì nhất thì Diệp Thiều Quang đã xuất hiện.

Quý Miên Miên thập chí không nhớ được Diệp Thiều Quang đã từng làm gì, cũng không nghĩ ra người này tốt hay xấu, đây là người quen duy nhất của cô, là người duy nhất xuất hiện trong tầm mắt mà cô có thể nhìn thấy, là chỗ dựa duy nhất, là hi vọng duy nhất mà cô có thể thấy lúc này.

Nước mắt của Quý Miên Miên, sự bất lực của cô, sự yếu đuối của cô...

Đây đều là những bộ dạng mà Diệp Thiều Quang chưa từng thấy, nó không hề giống với Quý Miên Miên mà anh quen biết.

"Quý Miên Miên, Yến Thanh Ti quan trọng với cô đến vậy sao?"

Diệp Thiều Quang cảm thấy thật vi diệu, anh không biết nên nói đây là cảm giác gì, giống như... hồi còn nhỏ, trong nhà có một cây táo tàu, lũ trẻ đều tò mò thích thú, chờ ngày cây táo ra quả, rõ ràng biết còn chưa chín, rõ ràng biết còn rất xanh, nhưng không nhịn được mỗi ngày vươn tay hái một quả để nếm thử.

Táo không chua, cũng không ngọt, không có mùi vị, chỉ chan chát, ăn vào miệng vị chát đó dính ở đầu lưỡi, dù uống bao nhiêu nước cũng không hết được.

Nhưng dù có như vậy, rõ ràng biết thế, nhưng vẫn không nhịn được, mỗi ngày đều phải thử một chút, ngày nào cũng muốn, vì luôn nghĩ, lỡ như... hôm nay hái xuống quả ngọt thì sao?

Diệp Thiều Quang như trở về thời còn nhỏ, rõ ràng biết đáp án là gì, nhưng vẫn không nhịn được hỏi một lần, nhưng lần nào cũng vậy,  chẳng cần Quý Miên Miên phải trả lời, chỉ cần nhìn mặt cô là đã biết hết đáp án.

Quý Miên Miên nắm lấy tay Diệp Thiều Quang, cô nắm rất chặt, miết tay Diệp Thiều Quang đến phát đau, đồng thời anh cũng có thể cảm nhận được cơ thể đang không ngừng run rẩy của cô.

Diệp Thiều Quang thở dài, bất kể có thế nào, chuyện này nếu anh ta đã lỡ hồ đồ can thiệp vào rồi, thế thì... cứ can thiệp tiếp đi vậy.

"Con điên nào tự dưng chạy đến, cút đi, cút xa ra chỗ khác đi."

Tay còn lại của Diệp Thiều Quang vỗ nhẹ lên mu bàn tay Quý Miên Miên, ngẩng đầu nhìn tên kia, cười một cái.

Dáng vẻ của Diệp Thiều Quang còn đẹp hơn cả phụ nữ, lúc anh cười lên đẹp tới nỗi dường như có thể mê hoặc được lòng người.

Diệp Thiều Quang nói: "Cảm phiền anh đưa chai rượu trên bàn đây cho tôi được không? Cảm ơn!"

Tên béo bị nụ cười của Diệp Thiều Quang mê hoặc đến thất điên bát đảo, gã nuốt nước bọt, theo bản năng lấy chai rượu đưa cho Diệp Thiều Quang.

Diệp Thiều Quang đưa tay ra đón lấy chai rượu, lại lịch sự nói thêm một tiếng: "Cảm ơn!"

Tên béo: "Không... không cần khách..." Khí!

Chữ cuối còn chưa kịp buột ra khỏi miệng, đã nghe thấy tiếng bụp một phát.

Chai rượu kia đang vỡ trên đầu gã, rượu chảy ra, chai rượu vỡ vụn.

Diệp Thiều Quang vẫn đang cầm trong tay nửa chai rượu, từ từ thu tay về, vứt phần nửa chai còn lại xuống đất, động tác không nhanh không chậm, tao nhã và thong thả...

< Chương trước Chương sau >
Mục Mục

Tạo ngày 20/11/2016, Cập nhật ngày 04/04/2017

141

awesome

11

nice

89

loved!

22

lol!

22

funny

12

fail!

11

omg

11

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote