Chương 631. Trên đời này phụ nữ tốt rất nhiều, nhưng cháu chỉ cần một mình cô ấy

Tô lão gia chỉ vào Nhạc Thính Phong: “Mày… mày…”

Tô lão thái với Tô tiểu Tam và Tô Tiểu Lục vội vàng chạy đến đỡ lấy ông.

Tô lão thái nói: “Thính Phong, cháu bớt một hai câu đi được không, dù gì thì cháu… cũng nghe lời ông một chút đi, ông cũng chỉ vì tốt cho cháu mà thôi, chẳng lẽ ông còn muốn hại cháu hay sao?”

“Trên đời này còn có bao nhiêu là cô gái tốt, sao cháu nhất định phải…… muốn một mình Yến Thanh Ti?”

Nhạc Thính Phong chỉ hỏi bà một câu: “Trên đời này đàn ông tốt nhiều như thế, sao bà ngoại nhất định phải lấy ông ngoại?”

Tô lão thái bị anh làm cho cứng miệng không biết nói gì nữa: “Bà, bà…”

Nhạc Thính Phong nhìn bọn họ, anh nói: “Ông bà không phải là cháu, hai người không ai quyết định được cuộc đời của cháu cả, ông bà ngoại đều tận mắt nhìn thấy quá trình trưởng thành của cháu, từ nhỏ đến lớn, ông bà có bao giờ thấy cháu nghe lời ai bao giờ chưa? Ngoài cháu ra, không ai có thể quyết định thay cháu được.”

 “Trên thế giới này dù có bao nhiêu cô gái tốt đi chăng nữa, nhưng đó đều không phải là Yến Thanh Ti, cháu chỉ thích người xấu xa như cô ấy.”

Yến Thanh Ti xấu xa như thế nào, Nhạc Thính Phong hiểu rõ hơn ai hết, anh đã cùng cô làm bao nhiêu chuyện xấu, người khác không biết nhưng anh thì biết rất rõ.

Cho nên, anh không cần thiết phải nghe bất kì ai nói xấu về Yến Thanh Ti, anh biết người con gái mà mình yêu thích là một người phụ nữ như thế nào.

Tô lão thái: “Cháu, cái thằng này…”

 “Cuộc đời của cháu, không một ai có thể khống chế, còn về phần mẹ cháu, ông bà có thể đến tìm mẹ cháu, đương nhiên nếu như bà ấy có đồng ý, thì cháu cũng không đồng ý, cháu đã nói rồi, cả đời này cháu chỉ lấy một người duy nhất là Yến Thanh Ti, tuyệt đối không lấy người khác.”

Nhạc Thính Phong thấy Tô lão gia và Tô lão thái thái tức đến mức sắc mặt xanh mét, nhưng anh cũng chẳng có ý định thỏa hiệp.

“Ngoài ra, ông bà ngoại đều là người có học cao biết rộng, tại sao lại võ đoán mà nhận định về nhân phẩm của một người như vậy, cháu biết hai người nghĩ như thế nào về cô ấy, nhưng cô ấy tuyệt đối không phải là người như ông bà đã nghĩ, ánh mắt của cháu còn chưa kém đến như thế.”

Tô lão gia hỏi: “Thế có nghĩa là mày tuyệt đối sẽ không chia tay với cô ta chứ gì?”

Nhạc Thính Phong quả quyết nói: “Không bao giờ, không ai có thể khiến con chia tay với cô ấy được, chính bản thân cô ấy cũng không thể…

Cả đời này, trừ Yến Thanh Ti ra, Nhạc Thính Phong chưa bao giờ thoả hiệp với bất kì ai.

Hết lần này đến lần khác anh nếm mùi thất bại trong tay cô, nhưng rồi lại tiếp tục lao về phía cô như một con thiêu thân, không hề chùn bước, anh biết mình không thể sống thiếu được người con gái này, cho nên anh nhất định phải ở bên cạnh cô, không ai có thể ngăn cản được anh. 

Nhạc phu nhân vừa đi kiểm tra xong, nhìn thấy vẻ mặt của hai ông bà nhà họ Tô đều đang rất khó xem, vội hỏi: “Mọi người đang nói gì thế? Thính Phong, con đừng có chọc giận ông bà ngoại nữa đấy nhé?’

Nhạc Thính Phong lắc đầu: “Đương nhiên là không rồi, con đang nói với ông bà chuyện của Thanh Ti.”

Nhạc phu nhân vừa nghe được hai chữ ‘Thanh Ti’ nét mặt lập tức trở nên hớn hở: “Ồ, Thanh Ti à, hôm nay con bé phải đi quay phim, chắc là mệt lắm, giờ qua chỗ của tiểu Lục đi, mẹ làm chút gì đó cho con bé ăn mới được.”

Nhạc Thính Phong đỡ Nhạc phu nhân đi ra ngoài, hỏi bà: “Mẹ, nếu như có người nói với mẹ rằng, Thanh Ti là một người cực kì xấu xa, không được để cô ấy vào nhà họ Nhạc, mẹ có đồng ý không?”

Nét mặt của Nhạc phu nhân lập tức trầm xuống, bà nói: “Đương nhiên là không thể rồi, Thanh Ti của nhà chúng ta tốt như thế, mẹ không cần con bé, chẳng lẽ lại để người khác cướp mất con bé, não mẹ cũng đâu có vấn đề.”

Sắc mặt của hai cụ nhà họ Tô lại càng kém.

Nhạc phu nhân nghiêng đầu nói với hai ông bà: “Cha, mẹ, con nói hai người nghe này, Thanh Ti nhà con là cô gái tốt nhất trên đời đấy...”

Nhạc Thính Phong nhướng mày: “Đó là điều đương nhiên, cô gái mà con trai mẹ yêu tất nhiên là cô gái tốt nhất rồi, con đã muốn, thì không ai ngăn được con.”

Chương 632. Người khác có tốt đến đâu, bà cũng không thích

Nhạc phu nhân căn bản không hiểu Nhạc Thính Phong nói câu này là có dụng ý gì, chỉ cảm thấy: con trai mình nói rất chuẩn, nói hay lắm, nói rất đúng.

Thực ra Nhạc phu nhân là một người rất cố chấp, bà đã có nhận định tốt về một người, thì bà sẽ cảm thấy cô ấy hoặc anh ta càng ngày càng tốt, cho dù có khuyết điểm, trong mắt bà cũng đều là tốt hết, tốt đến mức mà người bên cạnh không thể nói xấu người đó một câu.

Cũng giống như Nhạc Thính Phong, trong mắt Nhạc phu nhân quả thật ngoại  trừ cái vẻ bề ngoài và có chút tiền ra thì anh chẳng được cái tích sự gì nữa cả.

Nhưng… câu đó chỉ có một mình Nhạc phu nhân có thể nói, người khác không được phép nói, ai mà dám nói thì cứ liệu hồn với bà.

Yến Thanh Ti cũng giống vậy,  Yến Thanh Ti tốt cũng được, xấu cũng được, đó đều là cô bé mà bà thích, là cô con dâu mà bà cực kì ưng ý, mặc kệ người khác nghĩ như thế nào đối với mà nói người khác có tốt đến đâu, bà cũng không thích, bà chỉ thích Yến Thanh Ti.

Cho nên, người bên cạnh bà cũng  không thể nói xấu con bé dù chỉ một câu.

Tô lão gia và Tô lão thái  đưa mắt nhìn nhau, họ đọc được sự lo lắng trong mắt nhau .

Hai người đều cảm thấy, cái cô Yến Thanh Ti đó cứ như một con yêu tinh, mê hoặc con gái và cả cháu ngoại của ông bà.

Rõ ràng là ông bà chỉ muốn tốt cho bọn họ, nhưng hai người này lại vẫn cứ một mực cố chấp, thật đúng là không biết làm thế nào cho phải nữa.

Tô Tiểu Tam đỡ lấy Tô lão thái: “Bà ơi, thật ra thì…cũng  không cần phải lo lắng đến thế đâu, cô ấy… quả thật không phải loại con gái đó, thực ra… cháu thấy cô ấy cũng là một người tốt.”

Tô lão thái 'hừ' lạnh một tiếng: “Con thì biết cái gì.”

Tô Tiểu Tam thở dài một cái: “Bà ơi, bây giờ…không giống với trước kia nữa đâu.”

Tô lão thái tức giận nói: “Có cái gì mà không khác, nói cho cùng còn không phải là……”

Nửa câu sau bà kiềm chế không nói ra, thực ra… bà muốn nói, không phải là con hát thì là gì.

Những người tầm tuổi như Tô lão thái, thì chẳng thể nào có hảo cảm gì với nghề diễn viên cả, thậm chí trong lòng bọn họ còn có chút khinh bỉ, trong quan niệm của bọn vẫn là khá bảo thủ, bao nhiêu nghề như thế, tại sao phải đi làm diễn viên.

Phụ nữ làm diễn viên, chung quy lại vẫn có gì đó không đứng đắn.

Mấu chốt là hai ông bà đã có quan niệm này, sau đó lại dùng nó để đánh giá Yến Thanh Ti, sau đó lại liên tưởng đến bao nhiêu là tin đồn về cô, bao nhiêu scandal như thế, hai ông bà có phản cảm với cô cũng là chuyện bình thường.

Những lời Nhạc Thính Phong nói với Nhạc phu nhân nghe rất ung dung, nhưng trong lòng anh lại có chút nặng nề.

Anh đương nhiên hi vọng, hai cụ nhà họ Tô đều thích Yến Thanh Ti, anh cảm thấy bọn họ chẳng có lý gì mà không thích cô cả, nhưng mà…thực tế thì người già rất khó thích được Yến Thanh Ti, một cô gái như cô, nếu như không đi sâu tìm hiểu, có lẽ chẳng ai thích được cô từ những lần tiếp xúc đầu tiên cả.

Nhạc Thính Phong có thể hiểu được tại sao hai cụ lại không thích, nhưng…anh vẫn không muốn nghe được bất kì một câu nói không hay nào có liên quan đến Yến Thanh Ti từ trong miệng người khác.

Cô có không tốt đến đâu, đó cũng chỉ mình anh có thể nói, người khác không được phép. 

Trong lòng Nhạc Thính Phong không dám xác định, rốt cuộc có cần để Yến Thanh Ti gặp mặt ông bà ngoại không nữa.

Với tình này, chắc chắc là không ổn, hơn nữa, những lời mà hai ông bà nói anh không muốn để Yến Thanh Ti nghe được.

Nhưng… không gặp, bọn họ vĩnh viễn không thể thật sự hiểu được Yến Thanh Ti.

Trong lòng Nhạc Thính Phong đang có vướng mắc, ông bà ngoại đều là những người thân quan trọng của mẹ anh, anh đương nhiên hi vọng tình cảm giữa anh và Yến Thanh Ti có được sự thừa nhận và chúc phúc từ người thân.

Nhưng xem ra…

Nhạc Thính Phong nhăn mày, thôi, mặc kệ vật, nói cho cùng họ Tô không phải là họ Nhạc, đợi đến lúc anh và Yến Thanh Ti kết hôn, mọi người tiếp xúc lâu rồi cũng sẽ hiểu nhau thôi.

Chương 633. Mẹ chồng - nàng dâu là thiên địch trong truyền thuyết đâu rồi?

Ra khỏi bệnh viện, Nhạc Thính Phong bảo mọi người chờ anh đi lấy xe.

Tô lão phu nhân tìm cơ hội nói với Nhạc phu nhân: “Mi Mi, chuyện hôn nhân của Thính Phong, con cứ định như thế à?”

Nhạc phu nhân gật đầu: “Đúng thế, đã quyết định rồi ạ, lát nữa con dẫn hai người đi gặp Thanh Ti, lúc con bé quay phim nghiêm túc lắm, cũng rất ngầu nữa, con trai con tìm được một cô vợ như vậy đúng là quá hời rồi.”

Tô lão phu nhân  kinh ngạc thầm than một tiếng, sao đứa con gái này cùa bà… hoàn toàn không hiểu nỗi khổ tâm của bà vậy?

 “Mi Mi à, con quá ngây thơ rồi,  mẹ có mấy câu phải nói với con, con chỉ có một mình Thính Phong là con trai, sau này con phải dựa tất cả vào nó đó.”

Nhạc phu nhân gật đầu: “Con biết mà, con đều dựa hết vào con trai con mà, nhưng…đó là trước đây, sau này con còn Thanh Ti nữa.”

Tô lão thái……

Bà hoàn toàn không biết nên nói cái gì cho phải nữa, nói toẹt ra thì lại sợ đả kích đến con gái, mà nói qua loa, thì con gái bà căn bản là không hiểu.

“Mi Mi, cứ như thế mà quyết định xong chuyện hôn nhân đại sự của Thính Phong có qua loa quá không con, nhà con dù sao cũng không phải là một gia đình bình thường, hôn nhân càng không thể đem ra làm trò đùa.”

Nhạc phu nhân lắc đầu: “Đâu mà mẹ, con rất nghiêm túc, con không hề coi đó là trò đùa, con đã chọn rất kĩ lưỡng rồi đấy.”

Tô lão thái: “Con…”

 “Ôi, mẹ lo lắng gì thế? Mẹ không yên tâm về mắt chọn con dâu của con à? Mắt nhìn người của con tốt lắm đấy, mẹ xem, Thính Phong kén chọn thế cơ mà, nếu như nó mà dễ dãi một tí thì đã không đến từng này tuổi mà vẫn còn chưa kết hôn, nhưng may là, bắt bẻ lâu như thế cũng đáng giá.”

Mỗi khi Nhạc phu nhân đề cập đến Yến Thanh Ti là gương mặt tràn đầy kiêu ngạo, dường như muốn nói, mẹ xem con may mắn không, con nhặt được bảo bối rồi đây này.

Tô lão phu nhân thấy mình nói thế nào Nhạc phu nhân cũng không hiểu, đành nói: “Mi Mi…”

 “Con cũng nên trưởng thành lên một chút đi, dù con có không nghĩ cho bản thân mình đi chăng nữa cũng nên nghĩ cho Thính Phong chứ, lấy một người như cô ta, có thể giúp gì cho Thính Phong không? Cái gì cũng không thể, lại còn làm xấu mặt cả nhà họ Nhạc.”

Nhạc phu nhân trợn mắt nhìn bà: “Mẹ… mẹ nói gì thế?”

Tô lão thái cau mày nói: “ Chẳng lẽ mẹ nói sai à? Yến Thanh Ti có bao nhiêu scandal như thế, cô ta là loại người như thế nào, có quá khứ ra làm sao, con và cả Thính Phong chẳng lẽ mặc kệ hết à.”

Bà vốn dĩ không muốn nói với con gái những câu hơi quá như thế, nhưng mà, cô con gái này của bà quá…đần, bà chỉ có thể cố gắng nói rõ ràng một chút.

Nhạc phu nhân cau mày nói: “Tại sao con lại mặc kệ, con biết cả đấy, nhưng… những scandal đó không phải sự thật, tất cả đều bôi nhọ, nói xấu mà thôi, con tin tưởng Thanh Ti nhà con, con bé trong sạch, mẹ, mẹ vẫn chưa hiểu hết Thanh Ti, đợi mẹ biết con bé là người như thế nào rồi thì mẹ sẽ hiểu rõ thôi.”

 “Mi Mi…con đừng tuỳ hứng như thế, tâm tư của Yến Thanh Ti thâm sâu hơn con nhiều, con căn bản là không đấu nổi với cô ta đâu.”

 “Con biết mà, như thế cũng tốt mà, sau này con bé có thể bảo vệ con, ai dám tính kế con, chỉ cần một mình Thanh Ti thôi là có thể đập chết bọn họ.”

 “Mi Mi, nếu như Thính Phong hoàn toàn nghe lời cô ta, sau này con ở nhà họ Nhạc có chỗ đứng không?”

 “Như thế thì càng tốt chứ sao, cái tính tình chó gặm đó của con trai con cũng nên có một người trị nó rồi.”

Tô lão thái sắp bị con gái mình làm cho tức đến hộc máu rồi, đây… đây.. . ăn bùa mê thuốc lú gì thế không biết? Hoàn toàn một lòng một dạ hướng về phía Yến Thanh Ti, rốt cuộc nó chọn con dâu cho con trai nó hay là nó chọn vợ cho nó thế? 

Là một bà mẹ chồng, sao có thể thích con dâu tương lai đến thế?

Mẹ chồng nàng dâu vốn là thiên địch của nhau mà?

Chương 634. Thanh Ti là bảo bối cát tường nhà con đấy

Xe của Nhạc Thính Phong đã đến, Nhạc phu nhân nói: “Mẹ, xe đến rồi, chúng ta đi thôi.”

Tô lão phu nhân vẫn không động đậy, bà tức đến mức đau ngực.

Nhạc phu nhân nói: “Mẹ, hai người qua khách sạn con ở, rồi con dẫn mẹ đi xem Thanh Ti quay phim.”

Tô lão thái cau mày nói: “Mẹ lớn tuổi rồi, mệt lắm, đến những nơi thế này không thích hợp với mẹ đâu.”

Bà đang dỗi con gái.

Nhạc phu nhân hình như có vẻ không hiểu: “Vậy cũng tốt, thời tiết nóng như vậy, cha mẹ cũng nên về nghỉ ngơi, qua vài ngày nữa rồi tính sau vậy.”

Nhạc phu nhân ngồi lên xe, đóng cửa xe lại, bà hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra nói với Tô lão thái: “Mẹ… con đã là một bà già năm mươi tuổi rồi, mẹ bảo mẹ còn không yên tâm gì ở con nữa đây?”

Tô lão thái mở miệng muốn nói cái gì đó.

Nhạc phu nhân lại nói tiếp: “Mẹ, mẹ đừng luôn coi con gái mẹ là đồ ngốc, con còn rõ ràng hơn ai hết, con dâu của mà con muốn là người như thế nào.”

Tô lão thái ngẩn ra, đứa con gái ngốc này của bà… sao lại…

Nhạc phu nhân cười hì hì, lại nói: “Con hiểu rõ hơn ai hết Thanh Ti là người như thế nào, con bé có xấu, con cũng cảm thấy tốt, con luôn có cảm giác, con bé nên là người nhà của chúng con, giờ cha mẹ tuổi tác cũng cao rồi, hai người đừng lo lắng nhiều như vậy nữa, cứ về nghỉ ngơi cho tốt, mấy hôm nữa con sẽ đi thăm hai người.”

Nhạc phu nhân vẫy tay với Tô lão thái, Nhạc Thính Phong khởi động xe, lái đi.

Tô lão thái nhìn theo bóng cái xe đã đi xa mà trên mặt vẫn còn chưa hết ngạc nhiên, đây là…

Nó thế mà hiểu hết à? Thế mà lại biết hết cơ đấy?

Tô lão thái có cảm tưởng muốn hộc máu, bà cứ một mực cho rằng con gái mình chẳng hiểu cái gì, hết ám chỉ rồi vòng vò một vòng, cuối cùng phải nói huỵch toẹt ra như thế, kết quả là… nó đều giả vờ ngu với bà, căn bản là nó không muốn trực tiếp trả lời vấn đề của bà.

Nhạc phu nhân ở trên xe giơ hai ngón tay thành một chữ ‘V’ thắng lợi.

Đó là mẹ ruột bà mà, làm sao mà bà không hiểu mẹ mình đang nói gì cho được, nhưng mà, có đôi khi giữa mẹ và con gái có những chuyện nói được, có những chuyện không thể nói được.

Nhạc phu nhân thích Yến Thanh Ti, chưa bao giờ thay đổi, nhưng mà bà cũng không thể xung đột với mẹ mình được, bà vẫn cứ nghĩ đợi đến khi nào cha mẹ bà gặp được Yến Thanh Ti, hiểu được con bé rồi, có lẽ sẽ tốt hơn.

Nhạc phu nhân cực kì có lòng tin vào Yến Thanh Ti, cô chính là bảo bối cát tường của nhà bọn họ, nhất định sẽ rất lợi hại, tuyệt đối sẽ khiến cha mẹ bà xiêu lòng.

……

Về đến khách sạn, Nhạc Thính Phong cầm hành lý của Nhạc phu nhân xuống xe, đang định bước vào cửa thì nghe thấy một giọng nói.

 “Ngưng Mi…”

Giọng nói đó nghe vừa quen lại vừa xa lại, hai mẹ con đứng lại, quay sang nhìn liền thấy một bóng người đang đứng trước cửa khách sạn, cả hai người đều ngẩn ra.

Người đó….

Nhạc Thính Phong cau mày, ánh mắt anh lạnh xuống.

Nhạc Bằng Trình tiến lên phía trước một bước: “Ngưng Mi… anh…anh đến để thăm em.”

Đúng thế, người này chính là Nhạc Bằng Trình, hôm qua ông ta vừa mới được thả ra khỏi trại tạm giam, ở trong đó ông ta đã phải chịu đựng những gì, ông ta không còn mặt mũi để nói ra.

Sau khi được thả ông ta suy nghĩ cả một đêm vẫn quyết định đến tìm Nhạc phu nhân, năm đó ông ta vì Đinh Phù mà rời bỏ nhà họ Nhạc, từ bỏ quyền thừa kế, khiến bây giờ hối tiếc không kịp.

Sau khi nhận ra bộ mặt thật của Đinh Phù, Nhạc Bằng Trình lúc nào cũng muốn giết chết con đàn bà đã cắm sừng ông ta, ông ta biết ông ta và Đinh Phù đã không thể tiếp tục ở với nhau được nữa, kể cả có miễn cưỡng tiếp tục sống chung với nhau đi chăng nữa, cuộc sống sau này chắc chắn rất thảm, bởi vì --- không có tiền.

Nhạc Bằng Trình nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy Nhạc phu nhân là người dễ lừa gạt nhất, ông ta muốn quay trở về nhà họ Nhạc để làm thái thượng hoàng.

Cho nên… ông ta đến tìm Nhạc phu nhân, bây giờ ông ta muốn hoà giải với bà.

Chương 635. Ông dẫn con đàn bà đê tiện của ông cùng nhau tiện đến hết đời đi

Thực ra Nhạc Bằng Trình chưa bao giờ là người ăn được khổ, từ bé đã cơm bưng nước rót tới tận miệng, luôn nghĩ rằng cả trái đất này đều quay quanh mình, hoàn toàn là một lão già bị nuông chiều từ bé cho tới lớn, bị nuông chiều đến mức ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.

Hơn nữa, ông ta có một sự tự tin đến mức mù quáng, mù quáng một cách ngu xuẩn, tự  cho rằng tuy ông ta đã từng này tuổi rồi nhưng vẫn có thể khiến Nhạc phu nhân chết mê chết mệt.

Trước khi Nhạc Bằng Trình đến đây, ông ta đã cố ý đi tu chỉnh lại nhan sắc, cạo sạch râu ria, cắt tóc còn nhuộm đen nữa, thay một bộ vest, vuốt ngược hết tóc ra đằng sau, bóng loáng.

Nhìn vào … trông cũng giống người một đàn ông thành đạt. 

Ánh mắt ông ta nhìn Nhạc phu nhân đầy nóng bỏng, y như một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa.

Chẳng khác gì khi ông ta nhìn Đinh Phù thuở ban đầu, giống y như đúc.

Dường như Nhạc phu nhân không nhìn thấy Nhạc Bằng Trình, bà đưa tay lên quạt quạt vài cái trước mũi, nói: “Trước cửa khách sạn sao lại có một bãi cứt chó to thế, thối quá đi mất, mau dọn đi.”

Nhạc Thính Phong cười một tiếng đầy châm biếm, anh chỉ liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của Nhạc Bằng Trình, anh phất tay: “Người đâu rồi, mau đuổi đi, không nghe thấy phu nhân nói gì à? Trước cửa khách sạn có một bãi cứt chó đây này, các anh các chị nhìn thấy mà lại coi như không có gì à, có muốn làm việc ở đây nữa hay không?”

Nhạc Thính Phong khi nhìn thấy Nhạc Bằng Trình cũng có cảm nhận giống y như Nhạc phu nhân, hoàn toàn coi ông ta như một đống phân chó.

Nhạc Thính Phong thật không nghĩ đến Nhạc Bằng Trình sẽ vô liêm sỉ đến mức này, không ngờ ông ta lại còn dám mò đến trước mặt mẹ con anh.

Xem ra mấy ngày ở trong trại tạm giam ăn không ít khổ nên mới nhớ tới mẹ con anh.

Quả nhiên nếu một gã đàn ông đã lên cơn cặn bã thì đúng là vô địch thiên hạ.

Hai nhân viên bảo vệ vội tiến lên kéo Nhạc Bằng Trình đi.

Nhạc Bằng Trình giãy giụa nói: “Kẻ nào dám đụng vào tao, tao là cha ruột của ông chủ các người đấy, tao là cha ruột của nó đấy…”

Nhạc Thính Phong đứng chắn trước mặt Nhạc phu nhân, thản nhiên nói: “Tôi đã nói từ lâu rồi, ông và tôi không còn là cha con nữa, ông đến đây với mục đích gì, đừng tưởng tôi không biết, hôm nay tôi cũng nói thẳng với ông, ông dẫn con đàn bà đê tiện của ông tiện đến hết đời đi, đừng vác mặt đến đây làm mẹ tôi ghê tởm nữa.”

Nhạc Thính Phong thấy phản ứng của Nhạc phu nhân khi gặp lại Nhạc Bằng Trình khác hẳn với lần trước, liền biết gút mắc bấy lâu trong lòng bà đã không còn nữa.

Hôm nay gặp Nhạc Bằng Trình, bà thật sự chỉ coi như đang nhìn một đống rác rưởi, còn chẳng thèm coi ông ta là con người.

 “Cái thằng khốn nạn này, tao là cha mày, mày là con trai tao, mày muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với tao thì mày hãy thay sạch dòng máu của nhà họ Nhạc đang chảy trong người mày đi đã, tao đến tìm mẹ mày chứ không phải đến tìm mày, mày tránh ra cho tao.”

Nhạc Bằng Trình cho đến tận bây giờ cũng không học khôn ra, ông ta đã thành ra như thế này rồi vẫn còn muốn dùng thân phận để đè đầu cưỡi cổ người khác.

Nhưng ông ta lại chưa bao giờ nghĩ qua ông ta chẳng chèn ép được ai cả.

Bởi vì, chẳng có ai để loại người như ông ta vào mắt cả.

Nhạc Thính Phong từ từ đặt hành lý trong tay xuống đất, chầm chậm bước từng bước đến trước mặt Nhạc Bằng Trình.

Anh cười nói: “Ông lầm rồi, còn có một cách khác.”

Nhạc Thính Phong cười lên trông rất đẹp, là kiểu đẹp trai vô cùng chói mắt, dường như trong thoáng chốc có thể thu hút toàn bộ ánh mắt về phía mình.

Nhạc Bằng Trình run lên: “Mày muốn làm cái gì hả?”

Nhạc Thính Phong thản nhiên cười nói: “Đương nhiên là…rút hết máu của ông rồi.”

 “Giữa ông và tôi, một người là cha, một người là con, muốn cắt đứt quan hệ, rút máu của ông cũng được mà, ông nói xem có đúng không … hả cha yêu quý?”

Một tiếng 'cha yêu quý' của anh khiến cho Nhạc Bằng Trình khiến cho sợ đến mức run cầm cập: “Mày…mày…”

Chương 636. Tôi muốn yêu em lại từ đầu

Trước đây khi Nhạc Thính Phong đối mặt với Nhạc Bằng Trình vẫn còn chút nhẫn nại, bởi vì, dù cho anh có trốn tránh thế nào, có không muốn ra sao, người đàn ông này vẫn là người sinh ra anh, một sự thật không thể chối cãi.

Nhạc Thính Phong đã từng nghĩ rằng, ước gì cha anh cũng chung thủy như bao người cha khác hay là chết từ khi anh còn nhỏ thì tốt biết mấy.

Đáng tiếc…tất cả chỉ là hy vọng viển vông.

Nhạc Thính Phong bây giờ không muốn làm gì cả, anh chỉ muốn đứng chắn trước mặt Nhạc phu nhân, bảo vệ người đã dùng bờ vai yếu ớt của mình để bảo vệ anh bao nhiêu năm.

Quả đấm của Nhạc Thính Phong còn chưa kịp đánh ra, cánh tay của anh đã bị bà nhẹ nhàng kéo lại.

 “Con trai, con đi trước đi, mẹ cũng có mấy câu đã dồn nén mấy chục năm rồi giờ muốn trả lại cho ông ta.”

Nhạc Thính Phong kinh ngạc quay sang nhìn Nhạc phu nhân, ánh mắt bà cực kì thản nhiên nhưng vẫn rất cứng rắn, làn da bà hơi tái, lại không trang điểm, thoạt nhìn có chút tiều tuỵ, thiếu mất mấy phần dáng vẻ của một quý phu nhân, nhưng lại thêm mấy phần  dịu dàng, tinh tế của một người phụ nữ từng trải.

Nhìn dáng vẻ hiện tại của Nhạc phu nhân, sau ba mươi năm cuối cùng Nhạc Bằng Trình cũng hiểu ra lý do tại sao cha ông ta lại bắt ông ta lấy người xuất thân từ nhà cao cửa rộng.

Cái loại đàn bà đê tiện như Đinh Phù vĩnh viễn chỉ kéo ông xuống nước.

Nếu như năm đó ông ta chịu ngoan ngoãn chung sống với Tô Ngưng Mi thì bây giờ ông ta đã là Thái thượng hoàng của nhà họ Nhạc, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đừng nói là ở Lạc Thành mà bất kì nơi nào trong nước ông ta đều có thể hoành hành ngang ngược.

Bây giờ Nhạc Bằng Trình đúng là hối hận muốn chết.

Ông ta thấy Nhạc phu nhân bảo Nhạc Thính Phong đi trước, muốn nói chuyện riêng với ông ta, trong lòng lại bắt đầu nhảy nhót.

Ông ta luôn cảm thấy rằng Nhạc phu nhân là một đứa ngốc, rất dễ bị lừa, chỉ trong phút chốc thôi là sẽ quỳ gối dưới chân ông ta rồi.

Nhạc Thính Phong quay lại nhìn Nhạc phu nhân nhưng vẫn không nói câu gì.

Anh nhìn chằm chằm vào Nhạc phu nhân, dùng ánh mắt hỏi bà, rốt cuộc có được hay không?

Nhạc phu nhân trả lời anh bằng một ánh mắt: Con cứ yên tâm.

Bà đã không còn là Tô Ngưng Mi của ngày xưa nữa, không phải một Tô Ngưng Mi nhìn thấy bọn họ chỉ biết đứng đó run rẩy.

Nhạc Thính Phong gật đầu.

……

Nhạc phu nhân và Nhạc Bằng Trình ngồi xuống khu nghỉ ngơi của khách sạn, cả khu không một bóng người chỉ có hai người họ.

Nhạc Bằng Trình ngồi xuống liền lập tức mở miệng: “Ngưng Mi, anh biết bây giờ trong lòng em đang rất không vui, xin lỗi em, chuyện năm xưa anh có lỗi với em rất nhiều, anh không nên ngoại tình với Đinh Phù sau lưng em, xin lỗi em, anh xin lỗi em vì những tội lỗi, sai lầm của anh đã phạm phải trong những năm tháng tuổi trẻ bồng bột. Anh có lỗi với em, anh không dám cầu xin được em tha thứ, nhưng mà… xin em cho anh một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm, để bù đắp cho em.”

Nhạc phu nhân cầm tách cafe lên từ từ thưởng thức, hỏi: “Ông muốn đền bù như thế nào?”

Dáng vẻ của Nhạc phu nhân bây giờ không phải là kiểu hay chê bai ghét bỏ như trước mặt Nhạc Thính Phong, cũng không phải là dáng vẻ của fan não tàn khi ở trước mặt Yến Thanh Ti, mà bình tĩnh như một mặt hồ phẳng lặng.

Trên người bà mơ hồ toả ra một thứ khí chất cao quý vô hình, càng làm cho gã đàn ông đang ngồi trước mặt bà giống như một tên tiểu nhân nịnh hót lấy lòng.

Nhạc Bằng Trình vội nói: “Ngưng Mi, anh muốn chăm sóc cho em thật tốt, các cụ đã nói 'Lúc trẻ thì là vợ chồng, về già thì thành tri kỉ', lúc còn trẻ anh có lỗi với em, bị con đàn bà đê tiện Đinh Phù dụ dỗ, nhưng bây giờ anh đã biết sai rồi, bây giờ anh đã biết quay đầu lại, anh muốn… được yêu em lại từ đầu, có được không ?”

Nhạc phu nhân ngẩng đầu, nhìn Nhạc Bằng Trình cười nói: “Ông cảm thấy có được không?”

Nếu như Nhạc Bằng Trình mà biết Yến Thanh Ti nhất định ông ta sẽ phát hiện ra nụ cười này của Nhạc phu nhân quả thật có mấy phần tương tự với Yến Thanh Ti.

Nụ cười này rất đẹp, thực sự rất đẹp, nhưng… ẩn chứa trong đó lại là nguy hiểm khôn lường.

Chương 637. Ông không xứng với tôi, tôi cũng coi thường ông

Nhạc Bằng Trình trông thấy nụ cười đó liền ngẩn ra.

Khi người ta ghét một ai đó, nhìn kiểu gì cũng thấy người đó xấu, nhưng sau khi cảm giác ghét đó từ từ biến mất, sẽ dần dần phát hiện ra, ồ, hoá ra người nọ cũng rất dễ nhìn.

Nhạc Bằng Trình đã từng rất ghét Nhạc phu nhân, cho nên khi ông ta nhìn thấy bà chỉ cảm thấy… Nhạc phu nhân là một cô tiểu thư nhà giàu đáng ghét, chỉ biết ỷ thế hiếp người, nhưng bây giờ người mà Nhạc Bằng Trình ghét đã đổi thành Đinh Phù.

Vậy nên khi ông ta nhìn Nhạc phu nhân, lần đầu tiên ông ta cảm thấy hoá ra Nhạc phu nhân cười lên lại đẹp đến vậy.

Thế nhưng phải đến sau ba mươi năm ông ta mới phát hiện ra điều này, ông ta thực sự đã bỏ lỡ cơ hội ở bên Tô Ngưng Mi.

Nhạc Bằng Trình thấy Nhạc phu nhân cười như thế tưởng rằng bà đã cắn câu, ngay lập tức cảm thấy sức quyến rũ của bản thân mình vẫn không gì có thể chống cự được.

Ông ta giơ tay ra muốn cầm lấy tay Nhạc phu nhân nhưng lại bị bà hất ra.

Nhạc Bằng Trình lại không hề cảm thấy xấu hổ, tiếp tục nói: “Chuyện năm đó là kinh nghiệm xương máu cho anh, những ngày vừa qua anh đã nhận rõ sai lầm của bản thân, anh nhất định sẽ sửa đổi, cũng sẽ không bao giờ tái phạm phải sai lầm của năm đó nữa, là người ai chẳng có một thời bồng bột, làm sao có thể tránh được?”

 “Nhưng mà không phải người ta đã nói rồi sao, làm sai chỉ cần biết hối cải vẫn có thể được bắt đầu lại từ đầu mà, Ngưng Mi, một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng, chúng ta là vợ chồng hơn ba mươi năm, anh xin em tha thứ cho những lỗi lầm đó của anh? Anh chỉ nhất thời hồ đồ mới làm ra những chuyện như vậy, Ngưng Mi, anh xin em cho anh một cơ hội nữa, được không em?”

Trên khoé môi của Nhạc phu nhân là một nụ cười lạnh, như thể bà đang nghe môt câu chuyện cười.

Bà nhìn Nhạc Bằng Trình không nói gì, bà đang đợi, đợi xem ông ta có thể nói ra những gì.

Trong ánh mắt của bà tràn ngập sự châm chọc, không hề bén nhọn nhưng lại như vô số cái gai nhỏ, đâm vào người Nhạc Bằng Trình khiến ông ta khó chịu.

Trong lòng Nhạc Bằng Trình có chút hốt hoảng, ông ta nói: “Ngưng Mi…em đã quên rồi sao, khoảng thời gian hai tháng đầu chúng ta mới kết hôn ấy? Chúng ta đã có một quãng thời gian vui vẻ bên nhau… sau này chúng ta vẫn còn nhiều thời gian, anh đảm bảo nhất định sẽ cho em một cuộc sống ngọt ngào như khi mới kết hôn? Anh…á á á…”

Gương mặt Nhạc Bằng Trình bỏng rát, ông ta gào lên ngay lập tức, bật dậy khỏi sô pha.

Nhạc phu nhân từ từ để tách cafe xuống, nói: “Nhạc Bằng Trình lúc ông nói những lời này, ông không thấy… lợm giọng à? Ông đã coi thể diện không đáng một đồng thì cũng đừng có trách tôi quăng mặt mũi của ông vào thùng rác.”

Tách cafe của Nhạc phu nhân thực ra cũng không nóng lắm, chỉ khiến mặt có chút rát thôi.

Nhạc Bằng Trình kinh ngạc nhìn Nhạc phu nhân, ông ta không thể ngờ được Nhạc phu nhân sẽ làm ra chuyện như vậy, dám hất thẳng cafe vào mặt ông ta.

Ông ta nhìn người phụ nữ trước mặt, quả thật ông ta không dám tin, con đàn bà ngu xuẩn này….

Nhạc Bằng Trình kinh ngạc nói: “Bà…bà… Tô Ngưng Mi bà thật khiến tôi quá thất vọng, không ngờ bà lại có thể làm ra loại chuyện như này.”

Vẻ mặt của Nhạc phu nhân chẳng chút thay đổi, bà cười nói: “Từ trước đến nay tôi đều không thèm để ông vào mắt, bất kể là trước kia hay bây giờ, tương lai lại càng không… Nhạc Bằng Trình ông không xứng với tôi, tôi cũng khinh thường ông, nhưng mà tôi sẽ không ly hôn với ông, bởi vì tôi chính là Nhạc phu nhân, người khác đừng hòng thay thế tôi.”

Chương 638.  Ở trong mắt tôi ông chẳng có giá trị nào cả

Trước đây trong lòng Nhạc phu nhân luôn có một khúc mắc không cách nào cởi bỏ được, bà không yêu Nhạc Bằng Trình nhưng mà bà lại lấy ông ta.

Một người phụ nữ bị chồng mình phản bội ba mươi năm, không cần biết là cô ta có thích hay không, ít nhất cô ấy đã từng coi người đàn ông đó là chồng mình.

Trong ba mươi năm này, bà một mình nuôi con khôn lớn, chịu đựng không biết bao nhiêu  phong ba bão táp, chưa kể tới những kẻ giống như Hạ Lan phu nhân suốt ngày chỉ lấy vết thương của bà ra làm trò đùa, chọc ngoáy nó.

Lúc đó, cho dù có yêu hay không, sẽ đều đau đớn, giống như bạn đang đi trên đường mà tự dưng bị một người qua đường nào đó chém cho một nhát, bạn chẳng biêt đó là ai, nhưng bạn vẫn sẽ hận anh ta, vết thương trên người sẽ rất đau, không cách nào xóa bỏ nó ra khỏi tâm trí bạn được.

Nhưng bây giờ sau khi được Yến Thanh Ti khai sáng, dẫn bà đi đập cho Nhạc Bằng Trình một trận.

Nhạc phu nhân bỗng nhiên cảm thấy lòng mình sáng sủa đến lạ lùng, khúc mắc dồn nén bao nhiêu năm cuối cùng cũng được trút hết ra ngoài.

Giờ gặp lại Nhạc Bằng Trình, trong lòng Nhạc phu nhân chỉ còn lại sự khinh bỉ, coi thường.

Thậm chí ngay cả hận cũng không có.

Giống như Yến Thanh Ti đã nói, gã đàn ông này không đáng để bà phải hận, thậm chí không đáng để bà phải nhìn đến lần thứ hai.

Chẳng qua, đến ngày hôm nay Nhạc Bằng Trình vẫn nghĩ đến việc quay về làm lại từ đầu với bà, Nhạc phu nhân thấy thật buồn cười, mẹ nó, thể diện ông ta lớn đến đâu mà dám cho rằng bà sẽ coi trọng một đống phế thải như ông ta?

Nếu như Nhạc Bằng Trình không đến tìm bà thì bà hẳn là đã quên mất sự tồn tại của ông ta. Nhưng mà, không ngờ ông ta lại dám chạy đến đây ghê tởm bà.

Nhạc phu nhân thật sự cảm thấy, cái gã Nhạc Bằng Trình này đúng là sinh ra để là người khác buồn nôn.

Từ lúc bắt đầu ngồi xuống, Nhạc phu nhân liền dán mắt vào cốc cafe, cái khoảnh khắc cầm cốc cafe hắt đi đúng là cực kì sảng khoái.

Mẹ nó chứ, cuối cùng cũng hắt được lên mặt ông ta.

Nhìn thấy gương mặt Nhạc Bằng Trình đỏ rát vì café nóng, Nhạc phu nhân lại được lĩnh hội cái cảm giác sảng khoái khi làm chuyện xấu, đúng là rất sảng khoái.

Nhạc Bằng Trình nghiến răng, ông ta phát hiện ra Nhạc phu nhân bây giờ đã không còn là người trong trí nhớ của ông ta nữa.

Ông ta đưa tay lau mặt, đau đến mức kêu gào, ông ta không muốn bỏ qua cơ hội này, lần này may mắn gặp được bà ta chứ lần sau thì đừng hòng.

Nhạc Bằng Trình vẫn muốn lừa bằng được Nhạc phu nhân, cố ý nói: “Tô Ngưng Mi, tôi là chồng của bà, giống như bà đã nói, chúng ta vẫn chưa ly hôn, bà vẫn là vợ tôi, bà nhất định phải chung sống với tôi, nếu không tôi sẽ kiện Nhạc Thính Phong lên toà vì nó không phụng dưỡng cha đẻ.”

 “Tô Ngưng Mi  bà phải biết rằng, tôi vẫn là người đứng ở hàng thừa kế thứ nhất của nhà họ Nhạc, nếu tôi muốn tranh chấp với Nhạc Thính Phong, luật pháp căn bản sẽ không đứng về phía nó…”

Nhạc phu nhân nhìn ông ta như thể đang nhìn một thằng ngốc: “Ông là người thừa kế đứng ở hàng thứ nhất? Được thôi, ông đi kiện đi, có bản lĩnh thì cứ đi kiện, ông đã ngu như vậy rồi thì cũng đừng có nghĩ rằng ai cũng ngu như ông….”

Nhạc Bằng Trình không thể ngờ được ông ta lại không lừa được Nhạc phu nhân.

Bà ta ấy thế mà có đầu óc cơ đấy, ôi trời, điều này thật đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Ấn tượng của Nhạc Bằng Trình về Nhạc phu nhân căn bản là một người đàn bà ngu ngốc, không có não, không biết suy nghĩ.

Nhạc phu nhân thản nhiên nói: “Cổ phần của nhà họ Nhạc, tôi và con trai tôi chiếm ba phần năm, năm đó khi ông cút khỏi nhà họ Nhạc với Đinh Phù, cha ông đã lập di chúc nói rõ rồi, quyền thừa kế nhà họ Nhạc không có phần của ông, ông còn muốn tranh với con trai mình, Nhạc Bằng Trình ông có cái gì mà dám tranh giành, đừng nói đến chuyện Thính Phong phải ra tay, giờ tôi muốn giết chết ông cũng đơn giản giống như giết chết một con kiến, trong mắt tôi nhiều nhất ông chỉ một bãi phân làm tôi ghê tởm mà thôi, chứ chẳng có bất cứ một giá trị gì cả, cũng chẳng có tác dụng gì hết.”

Chương 639. Tôi muốn tìm đàn ông cũng sẽ tìm trai trẻ

Nhạc phu nhân chưa bao giờ nói những câu khí phách như thế, bà chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác này cả.

Hoá ra chèn ép một người lại sảng khoái đến vậy.

Chẳng trách Thanh Ti nói, làm người xấu cũng sẽ nghiện.

 “Bà…bà…” Nhạc Bằng Trình tức đến mức nói không ra lời, vốn dĩ ông ta cho rằng muốn trở về nhà họ Nhạc, Nhạc Thính Phong chính là trở ngại lớn nhất, còn về phía Nhạc phu nhân, sẽ cực kì dễ dàng công phá.

Dù sao một người phụ nữ thiếu chồng hơn ba mươi năm như bà, chắc chắn sẽ cảm thấy cô đơn trống vắng.

Ông ta nghĩ, Nhạc phu nhân chắc chắn là rất yêu ông ta, nếu không yêu thì lấy đâu ra hận?

Chỉ cần nói hai ba câu ngon ngọt là có thể khiến bà cắn câu, dù sao người ngu ngốc như bà cũng rất dễ thu phục.

Nhưng ông ta không nghĩ đến, bà lại khó chơi như vậy.

Nhạc phu nhân khinh bỉ nói: “Nói trắng ra là ông chẳng có cái gì để cho tôi lợi dụng, Nhạc Bằng Trình, ông nói xem cái loại đàn ông như ông đến cái tuổi này rồi còn có tác dụng gì nữa? Ông bị cô tình nhân của ông cắm sừng hơn ba mươi năm trời, thử hỏi ông sống còn có ý nghĩa gì nữa không?”

Nhạc Bằng Trình đập bàn: “Tô Ngưng Mi, bà đừng có quá đáng quá thể…”

Ông ta lại nghĩ đến mục đích của mình khi đến đây, biết mình không thể tức giận, ông ta  cố gắng áp chế cơn giận lại: “Tôi biết, bà hận tôi, nhưng tôi nói rồi, tôi sẽ bồi thường cho bà… tôi phụ bà ba mươi năm, nhưng tôi sẽ dùng ba mươi năm sau này để bồi thường cho bà, cái loại đàn bà đê tiện như Đinh Phù sao có thể so được với bà, bà là vợ chính thức của tôi, hai chúng ta mới là vợ chồng nghĩa nặng tình sâu, thương nhau đến bạc đầu.”

Nhạc phu nhân bật cười thành tiếng, chắc đây là câu nói buồn cười nhất mà đời này bà từng được nghe, bà cười đến mức chảy cả nước mắt.

Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu… thương nhau… đến bạc đầu…

Nhạc phu nhân cười nhưng trong lòng lại đắng chát, ba mươi năm của bà, ba mươi năm thanh xuân của bà, lại… hoàn toàn bị lãng phí như thế.

Tại sao Nhạc Bằng Trình vẫn còn có mặt mũi để nói ông ta và bà là vợ chồng, ông ta có thể dùng ba mươi năm sau này để bồi thường cho bà?

Thời thanh xuân hơn ba mươi năm trước của bà, hạnh phúc của bà, có thể bồi thường được sao?

Những năm tháng trẻ trung xinh đẹp nhất của bà, ngay cả một mối tình cũng không có, những năm tháng đã chết đó ai có thể  trả lại được cho bà.

Thời thanh xuân của bà… đã trở thành một nấm mồ.

Nhạc phu nhân đứng dậy, rút cái khăn ăn trên bàn quấn vào tay.

Sau đó…….

Trong khi Nhạc Bằng Trình vẫn còn chưa hiểu bà muốn làm gì, thì một cái tát đã giáng lên mặt ông ta.

Vì có một cái khăn ăn nên cái tát này cũng  không đau lắm, nhưng mà… Nhạc Bằng Trình lại bị bà đánh cho ngẩn ra.

Tô Ngưng Mi, bà ta lại dám đánh ông ta?

Nhạc phu nhân nói: “Cái tát này đã sớm nên đưa cho ông từ 30 năm trước rồi, nhưng tôi cảm thấy ông quá bẩn, đánh ông cũng chỉ tổ bẩn tay.”

Cho nên bà mới quấn khăn ăn để tát ông ta.

Nhạc phu nhân nói với Nhạc Bằng Trình, ông ta vẫn chưa hoàn hồn: “Ông muốn bám vào tôi vì ông không có tiền, ông không sống được với Đinh Phù nữa thế nên ông nghĩ đến tôi chứ gì, nhưng ông cũng phải xem lại cái đức hạnh của ông, ông dựa vào cái gì mà tin rằng tôi cần một thằng đàn ông cặn bã khốn khiếp như ông?”

 “Ông có cái gì nào, nếp nhăn à? Hay bụng bia? Còn còn cứng được nữa không? Cái loại phế vật như ông, tôi cần làm cái gì? Tôi không đi nhặt ve chai, tôi có tiền, tôi muốn tìm đàn ông thì cũng tìm trai trẻ, tôi đâu có bị điên mà muốn một lão già như ông?”

Chương 640. Ông quỳ xuống xin lỗi tôi đấy à?

Câu này khiến cho Nhạc Bằng Trình suýt nữa thì ngất ngay tại chỗ.

Tô Ngưng Mi thế mà dám……dám …

Nhạc Bằng Trình tức đến mức xì ra khói: “Bà… cái đồ…cái đồ…”

Nhạc Bằng Trình muốn mắng Nhạc phu nhân là con đĩ già, nhưng còn chưa mắng được đã bị Nhạc phu nhân chặn họng: “Đừng có đến đây làm tôi buồn nôn, trong thế giới của tôi không thiếu một đống phân như ông, nếu không đừng có trách tôi ra tay độc ác, không cần phải đợi Thính Phong đâu, mình tôi cũng có thể giải quyết ông.”

Giờ bà chẳng muốn nhìn thấy Nhạc Bằng Trình một chút nào, giống như Thanh Ti đã nói, càng nhìn càng bẩn mắt, không cần thiết phải lãng phí thời gian cho loại người này.

Nhạc phu nhân nhìn đồng hồ, má nó, mất mấy chục phút rồi, lãng phí nhiều thời gian quá.

 “Không phải tôi đang đùa với ông đâu, Nhạc Bằng Trình, đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho ông, đừng có khiêu khích sự nhẫn nại của tôi… bằng không, tôi sẽ chỉnh chết ông đấy.”

Đây là cơ hội cuối cùng mà Nhạc phu nhân dành cho Nhạc Bằng Trình.

Bà sẽ không để Nhạc Thính Phong xử lý Nhạc Bằng Trình, dù có thế nào, hai người  cũng là cha con, trên đời này không có đạo lý nào để con ruột ra tay với cha đẻ, nếu không sẽ làm trái luân thường, tổn hại đến âm đức.

Những thứ này, có đôi khi không tin không được.

Nhưng với bà thì không sao cả, bà với Nhạc Bằng Trình thì đâu có là gì của nhau?

Vốn đã chẳng phải là vợ chồng, chưa kể trước đây bà coi ông ta như kẻ thù, bây giờ thì đến kẻ thù cũng chẳng xứng.

Nhạc Bằng Trình nhìn theo bóng lưng đang rời đi của Nhạc phu nhân, mặt đỏ bừng, cầm tách cafe trên bàn ném xuống đất.

Nhưng ông ta còn chưa kịp ném thì, đột nhiên cảm thấy sau gáy đau đớn, một lực mạnh mẽ ập tới, cả người ông ta đổ về phía trước, cái tách trong tay rơi xuống vỡ tan trên mặt đất.

Nhạc Bằng Trình muốn quay người lại, khuỷu chân ông ta đã bị người ta đạp cho một cái, quỳ rạp trên mặt đất.

Vừa hay đầu gối ông ta quỳ lên những mảnh sứ vỡ, khiến ông ta kêu thét lên vì đau đớn.

Nhạc phu nhân nghe thấy tiếng động lên quay lại, thấy Nhạc Bằng Trình đang quỳ sau lưng bà, vẻ mặt đầy đau đớn.

Mà đằng sau lưng ông ta là Nhạc Thính Phong và Yến Thanh Ti.

Nhạc phu nhân cười lên: “Thế này là ông đang quỳ xuống để xin lỗi tôi đấy à? Nhưng mà tôi không nhận đâu, tốt nhất….ông nên từ bỏ ý định đó đi, ông và Đinh Phù, một kẻ chó chết với một con đĩ, đúng là trời đất tác hợp, tôi đâu nỡ nhẫn tâm chia cắt hai người.”

Yến Thanh Ti không nhịn nổi cười, nói: “Sao ông Nhạc lại đứng không vững thế? Trên mặt đất còn có mảnh sứ vỡ đấy, Thính Phong còn không mau đỡ ông Nhạc dậy.”

Nhạc Thính Phong ngạc nhiên, nhưng vẫn thuận theo lời Yến Thanh Ti nói, đưa tay kéo Nhạc Bằng Trình dậy.

Nhưng mới kéo đến một nửa, Yến Thanh Ti đột nhiên giơ tay ra đè bả vai Nhạc Bằng Trình xuống.

Thế là…Nhạc Bằng Trình lại quỳ xuống lần nữa.

Nhạc phu nhân bật cười thành tiếng, bà thật sự rất thích Yến Thanh Ti, nếu như người khác làm chuyện như vậy, bà nhìn thấy chưa chắc sẽ thích nhưng đây là Yến Thanh Ti, cô làm cái gì bà cũng thấy đúng.

Nhạc Bằng Trình đau đến mức kêu cha gọi mẹ, nghiến răng trèo trẹo, vợ và con trai con trai ông ta liên hợp với một đứa con gái khốn nạn hành hạ ông ta.

Yến Thanh Ti cúi người xuống nói: “Nhạc tiên sinh, làm người có thể ngu, có thể đần, nhưng đừng bao giờ tự tìm đường chết… nếu không, kết cục sẽ rất thê thảm, muốn người ta sống không bằng chết thì tôi có nhiều cách lắm, ông có hứng thú muốn thử không?”

< Chương trước Chương sau >
Mục Mục

Tạo ngày 20/11/2016, Cập nhật ngày 04/04/2017

142

awesome

11

nice

89

loved!

23

lol!

22

funny

12

fail!

11

omg

11

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote