Chương 621. Yến Thanh Ti là vợ tương lai của tôi

Nhạc phu nhân cười nói: "Bác đi thay thuốc, sao con tỉnh sớm thế, hiếm khi nào không cần quay phim sao không ngủ thêm một lát? Con gái thì nhất định phải chú ý nghỉ ngơi, nhất định phải đối xử với bản thân thật tốt."

Nhạc Thính Phong mới vừa đưa Nhạc phu nhân đi làm kiểm tra, thay thuốc, lúc hai người đi thấy Yến Thanh Ti vẫn còn đang ngủ, cũng không nỡ đánh thức cô.

Yến Thanh Ti: "Vâng, con sẽ chú ý."

Nhiều năm qua, cô đã từng gặp rất nhiều người nhưng chỉ có Nhạc phu nhân đối xử với cô như một cô gái bình thường, quan tâm cô, yêu thương cô.

Nhạc phu nhân trừng mắt nhìn Nhạc Thính Phong một cái: "Tên nhóc thối tha này đêm qua lại trộm con đi, bác rất tức giận đấy."

Nhạc Thính Phong 'hừ' một tiếng: "M, đã nói rồi cái này không thể trách con, Thanh Ti là... mẹ còn tranh cướp người với con, nếu mẹ thích thì con ... sẽ tìm một người bạn già cho mẹ."

Nhạc phu nhân đưa tay véo lỗ tai Nhạc Thính Phong: "Thằng nhóc hỗn láo, dám thử nói thêm một câu nữa xem..."

Yến Thanh Ti bật cười, cô thật sự rất thích, rất quý trọng đoạn thời gian này, tựa như cứ trôi qua thì không cách nào tìm lại được cảm giác này nữa.

Và, Yến Thanh Ti dường như cũng quên sạch chuyện phải đóng phim, cô ở lại bệnh với Nhạc Thính Phong và Nhạc phu nhân cùng đánh bài tú lơ khơ, xem phim, nói chuyện phiếm cả ngày, cuộc sống cứ như vậy cũng có chút tư vị riêng.

Cho đến một buổi chiều, đạo diễn của Lãnh Hương không chịu được nữa mà gọi điện cho Yến Thanh Ti, nói muốn gặp cô.

Yến Thanh Ti biết bộ phim này không thể kéo dài được nữa rồi, giằng co tới tận bây giờ cô đã đạt được thắng lợi về mọi mặt, mặc dù vẫn có một bộ phận người trên mạng không thích cô nhưng không còn ai chửi rủa cô nữa.

Để tỏ thành ý của mình, sau khi gọi điện thoại đạo diễn lập tức up một đoạn giải thích lên weibo của mình, biểu đạt rất rõ ràng rằng gần đây ông ta bận quay phim, chưa kịp làm rõ chuyện nên thành thật xin lỗi.

Ngoài ra, ông ta còn dùng giọng điệu nghiêm túc, chính trực mà đánh giá Yến Thanh Ti, nói cô là một người diễn viên chuyên nghiệp có tài năng, vào những ngày nóng nhất dù có phải mặc trang phục mùa đông để diễn cũng không nửa lời oán trách, là một diễn viên có thể chịu được cực khổ, đối xử với đạo diễn và nhân viên trong đoàn làm phim cũng rất tôn trọng. Còn chuyện xích mích giữa cô và Tăng Doanh Doanh thì phía cảnh sát đã điều tra rõ, ông ta cũng không muốn nhiều lời, người biết phân biệt đúng sai chỉ cần nhìn qua là biết. Đạo diễn cũng nói, bởi vì hành động của ông ta mà khiến Yến Thanh Ti phải hứng chịu những búa rìu không đáng có của dư luận.

Ngay sau đó các nhân viên của Lãnh Hương cũng chia sẻ đoạn status này.

Nhưng hiển nhiên, dù là người qua đường hay fan của Yến Thanh Ti đều không quan tâm, mọi chuyện đã xong xuôi từ đời nào giờ mới bò lên thì có tác dụng gì?

Nhạc Thính Phong đưa Yến Thanh Ti đi gặp đạo diễn.

Lần gặp mặt này đạo diễn Quách đối xử với Yến Thanh Ti có thể gọi là một mực cung kính, Nhạc Thính Phong ngồi bên lạnh mắt nhìn.

Chờ hai người nói chuyện xong, Nhạc Thính Phong hôn lên mặt Yến Thanh Ti một cái nói: "Bảo bối, em qua bên kia uống nước trái cây đi, anh có vài lời cần trao đổi với  đạo diễn Quách."

Yến Thanh Ti cười cười đứng dậy: "Được."

Nhạc Thính Phong nhìn Yến Thanh Ti ngồi vào vị trí vẫn nằm trong tầm mắt của anh, nụ cười trên môi dần lạnh xuống, ánh mắt ngày càng khó lường.

Anh cười nhạt một tiếng, nói: "Tôi muốn chính thức nói với đạo diễn Quách một tiếng, Yến Thanh Ti là người của tôi, nói chính xác hơn thì là vợ tương lai, cũng chính là... bà chủ của Nhạc thị."

____

Nhạc ma ma:  Không tệ đâu, con trai, con không những đẹp trai lại ngầu nữa,  nể tình con đã làm được chuyện tốt, tối nay không tranh Yến Thanh Ti với con nữa, mau cho mẹ bế cháu!!

Chương 622. Người đàn ông của tôi so với ai trong các người cũng đều tốt hơn

Lời nói của Nhạc Thính Phong rất đơn giản và biểu đạt được đầy đủ những gì anh ta muốn nói. Đây là bà chủ tương lai của Nhạc thị, đắc tội với cô chính là đắc tội với cả Nhạc thị, muốn động tới cô thì phải nghĩ cho thật kĩ.

Đạo diễn Quách siết chặt tay, ông ta vốn nghĩ Yến Thanh Ti chỉ là người mà Nhạc Thính Phong chơi bời một hồi thôi, không nghĩ tới cô ta cao tay như vậy, có thế khiến cho Thái tử gia của Nhạc thị ra mặt vì cô ta.

"Cô Yến với ngài Nhạc đây quả là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi."

Nhạc Thính Phong nâng môi cười: "Cho nên, những chuyện tương tự tôi không muốn thấy lần thứ hai, người phụ nữ của tôi đương nhiên không có ai có thể khiến cô ấy phải chịu ủy khuất, kể cả tôi cũng không thể."

Đạo diễn Quách đối mặt mặt với nụ cười say lòng người của Nhạc Thính Phong, mà trong lòng không ngừng run lên, bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh...

"Nhạc tổng yên tâm, tất nhiên không thể ..."

"Đạo diễn Quách lăn lộn trong giới lâu như vậy, tin chắc rằng ông cũng biết có những lời nên và có những lời không nên nói, Yến Thanh Ti có như thế nào cũng không đến phiên ông bình luận, cô ấy có xấu đến đâu ông cũng không có quyền được ý kiến..."

"Nếu như để tôi nghe được bất kì lời nói xấu nào được truyền ra từ ông, tôi muốn làm gì chắc cũng không cần nói nữa, tôi nhớ tôi đã từng nói những chuyện gì mà giải quyết được bằng tiền thì đó không phải là vấn đề, đạo diễn Quách cũng thế, tôi có thể dùng tiền đập chết ông thì đó cũng chẳng là chuyện gì to tát."

Yến Thanh Ti không biết Nhạc Thính Phong với đạo diễn Quách nói gì với nhau, cô chỉ biết nhìn từ xa, tay ông ta hình như đang run lên.

Yến Thanh Ti bình thản ngồi uống một ly nước chanh, trong lòng cô lúc này khá là bình tĩnh, trước kia gặp những chuyện như này cô thỉ có thể tự mình xông lên chiến đấu vì cô biết sẽ không có ai giúp cô cả.

Nhưng bây giờ, khi mà có một người đàn ông đứng ra trước mặt cô nói... Em không cần làm gì cả, chỉ cần đứng sau lưng anh thôi.

Nụ cười trên mặt Yến Thanh Ti trở nên dịu dàng hơn, trước kia cô sợ quá ỷ lại vào một người sẽ mất đi khả năng sinh tồn của mình, nhưng mà hiện tại, cô lại không ngăn cản được bản thân muốn nếm thử loại mùi vị gây nghiện này.

Yến Thanh Ti thấy Nhạc Thính Phong đưa tay vẫy cô lại.

Yến Thanh Ti đi tới, đặt tay vào lòng bàn tay của Nhạc Thính Phong.

Yến Thanh Ti hỏi: "Nói chuyện với đạo diễn Quách thế nào?"

Nhạc Thính Phong gật đầu: "Vô cùng vui vẻ."

Đạo diễn Quách trên trán toát đầy mồ hôi cũng không kịp lau đi.

Ông ta gật đầu với Yến Thanh Ti: "Đúng vậy, vô cùng, vô cùng vui vẻ."

Yến Thanh Ti gật đầu: "Vậy thì tốt rồi."

Cô đưa tay khoác lấy cánh tay của Nhạc Thính Phong, nói với đạo diễn Quách: "Cứ quên mất không giới thiệu với đạo diễn Quách một tiếng, chọn ngày không bằng gặp ngày, thôi thì nói tại đây vậy: Nhạc Thính Phong là bạn trai tôi."

Ánh mắt của Nhạc Thính Phong trong nháy mắt đã sáng bừng lên như một ngọn lửa.

Cái cảm giác khi Yến Thanh Ti khoác tay chính miệng thừa nhận: Nhạc Thính Phong là bạn trai tôi, tại sao lại sung sướng đến như vậy?

Lúc Yến Thanh Ti thừa nhận đã có người yêu trước tất cả các nhà báo, phóng viên, cũng không khiến Nhạc Thính Phong cao hứng như thế này, bởi vì lúc đó Yến Thanh Ti cũng không hề nói ra tên của anh, không một ai biết bạn trai của Yến Thanh Ti rốt cuộc là ai.

Trên mạng bây giờ đều nói, bạn trai của Yến Thanh Ti chính là ----- người đàn ông bị làm mờ.

Là người bạn trai đáng thương nhất trong lịch sử.

Yến Thanh Ti không muốn khoe khoang, cũng không thị uy với ai, cô không thể nói với toàn bộ truyền thông việc bạn trai cô là Nhạc Thính Phong.

Nhưng mà ... trong phạm vi nhỏ này, ít nhất cô cũng có thể quang minh chính đại nói cho người khác biết, bạn trai cô là ai, cô sẽ không ngủ với bất kì ai, bởi vì cô có người đàn ông của mình, người đàn ông của cô so với ai trong các người cũng đều tốt hơn.

Chương 623. Ngủ với tôi xong thì muốn chạy, cô có còn là người không?

Đạo diễn Quách nhìn Yến Thanh Ti khoác tay Nhạc Thính Phong rời đi, trong lòng cực kì tức giận nhưng lại không thể làm gì.

Đúng là ngưu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, ngay cả cách nói chuyện cũng giống nhau.

Ông ta oán hận nói: "Cũng không tin các ngươi có thể thành đôi ..."

.....

Yến Thanh Ti đàm phán với đạo diễn Quách xong xuôi, buổi tối bắt đầu quay lại làm việc, nhưng khi cô trở về khách sạn lại phát hiện hai trợ lý bé nhỏ của mình đều không thấy đâu.

Yến Thanh Ti gọi điện cho Quý Miên Miên, không bắt máy, gọi cho Tiểu Từ, máy bận.

Yến Thanh Ti buồn bực, bình thường hai đứa sẽ không như vậy, trong lòng cô có chút lo lắng.

Nhạc Thính Phong an ủi: "Đừng có lo, chiều hôm qua hai đứa nó đi ra ngoài chơi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, nếu vẫn không liên lạc được thì lập tức báo cảnh sát."

Yến Thanh Ti kêu Nhạc Thính Phong gọi cho Tiểu Từ, còn cô gọi cho Quý Miên Miên.

----

Hai giờ chiều, Quý Miên Miên cuối cũng cũng tỉnh, trận say này ước chừng ngủ từ tối ngày hôm qua tới chiều ngày hôm nay luôn.

Quý Miên Miên là vì đói quá mà tỉnh, đồ ăn trong bụng đã ói ra hết từ ngày hôm qua, nếu không phải có Diệp Thiều Quang đè đầu ép uống hai ngụm nước thì đã chết khát từ lâu rồi.

Quý Miên Miên còn chưa mở mắt ra đã nghe thấy bụng kêu ầm ĩ rồi.

Cô xoa xoa cái bụng, mở mắt ra: "Đói quá ..."

Quý Miên Miên còn chưa kịp duỗi người thì đã nghe thấy giọng nói lạnh như băng, cứng nhắc vang lên trên đỉnh đầu: "Đói thì tự bò dậy, đừng có dính lên người tôi nữa."

Quý Miên Miên trong lòng 'lộp bộp', lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kia thì sợ hãi đến choáng váng.

"Anh... anh... anh... tôi tôi ... tôi ...."

Quý Miên Miên hoàn toàn không biết nên diễn tả tâm tình thời khắc này như thế nào, rõ ràng là cô đi cùng Tiểu Từ mà, thế quái nào mà tỉnh dậy lại nằm trên người tên yêu quái này?

Quý Miên Miên cảm giác được thân thể hai người dính sát rạt, hơn nữa còn không có lấy mảnh vải che cách, chính xác mà nói thì cô đang nằm trên người Diệp Thiều Quang.

Quý Miên Miên thật muốn khóc, muốn gọi mẹ, muốn gọi nữ thần ...

Nhưng mà vào giờ phút này kêu ai cũng vô dụng.

Ánh mắt Diệp Thiều Quang đen như mực, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, dường như có thể đem Quý Miên Miên đông thành nước đá.

Quý Miên Miên cảm nhận được ác ý phóng ra liên tục từ trên người Diệp Thiều Quang.

Dù thần kinh có thô đến mấy, hiện tại cũng cảm giác được nguy hiểm.

Quý Miên Miên dè dặt thu lại móng vuốt với chân của mình lại, từ từ lui về sau, lúng túng cười với Diệp Thiều Quang một tiếng: "Ây da... Thật...thật là trùng hợp... không ngờ buổi sáng sớm đã nhìn thấy anh, cái đó ...tôi, tôi ... cũng không quấy rầy anh nữa..."

Quý Miên Miên nhanh lẹ nhảy xuống đất, bất kể là quần áo của ai, có là áo sơ mi của Diệp Thiều Quang cũng mặc vội lên người, giầy còn chưa kịp đi đã nhanh chân bỏ chạy ra cửa.

Vừa mời đặt tay lên cửa phòng, còn chưa kịp bước ra ngoài đã nghe thấy âm thanh lạnh lẽo giống như mũi tên truy hồn đoạt mệnh bắn tới.

"Quý Miên Miên, bây giờ cô dám bước ra khỏi đây một bước... cứ thử xem, hậu quả nghiêm trọng như thế nào tôi cũng không nói trước được đâu."

Quý Miên Miên ngẩn người, chân dơ lên rồi cũng không dám đặt xuống: "Tôi ... tôi.."

Diệp Thiều Quang từ từ vén chăn lên, bước xuống giường, đặt chân lên tấm thảm mềm mại trong phòng, dùng một nụ cười vừa tàn nhẫn vừa ác độc nhìn vào Quý Miên Miên, ngay cả phần cơ thể để lộ ra ngoài cũng không có chút cảm giác thô tục nào, ngược lại, lại có cảm giác nguyên sơ nhất, đẹp đến mê dại, làm hại Quý Miên Miên nuốt nước miếng ừng ực.

Diệp Thiều Quang từ từ đi đến trước mặt Quý Miên Miên: "Làm sao, ngủ với tôi xong thì rồi muốn chạy, Quý Miên Miên, cô còn là con người hay không?"

Chương 624. Thật xin lỗi, tôi là cầm thú

Mặt của Quý Miên Miên lúc này đã vàng như đất: "Tôi ... tôi ... tôi đối với anh... đối với anh .."

Quý Miên Miên chột dạ, trước kia dù cô kêu gào phải ngủ với Diệp Thiều Quang, nhưng khi đó là cô có lý do nha, cô là vì mưu cầu phúc lợi cho nữ thần mà...

Nhưng hiện tại thì....?

Diệp Thiều Quang không làm chuyện có lỗi với nữ thần, nữ thần cũng không có chuyện gì cần đến Diệp Thiều Quang giúp đỡ.

Nhưng mà... cô, lại ngủ với người ta, chuyện này, nên làm... làm gì giờ?

Diệp Thiều Quang cười một tiếng: "Cô nói đi?"

Quý Miên Miên mặt đầy đau khổ, khoáy tay lia lịa: "Tôi... tôi, không phải... hình như có gì đó sai sai, tôi hẳn không có ... đúng không?"

Diệp Thiều Quang càng áp sát lại gần Quý Miên Miên, môi mỏng khẽ cười, nụ vười vừa tàn nhẫn vừa đen tối: "Sai sai cái gì? Là ai tối hôm qua ôm lấy tôi đòi ôm tôi, hôn tôi, ngủ với tôi... là ai lột quần áo của tôi ra, là ai bám trên người tôi không chịu xuống... đè tôi nguyên một đêm?"

Âm thanh của Diệp Thiều Quang giống như kim nhọn đâm vào lỗ tai của Quý Miên Miên từng chút một, giống như mỗi câu nói đều có thể đem màng nhĩ của cô đâm thủng vậy.

Quý Miên Miên không nhịn được muốn tìm kẽ hở nào đó trên mặt đất rồi trốn vào, bởi vì cô cảm thấy những gì Diệp Thiều Quang nói đều rất đúng, hình như... tối hôm qua cô thật sự đòi ôm ôm hôn hôn.

Hơn nữa buổi sáng lúc tỉnh dậy, quả thực là cô đang đè lên người Diệp Thiều Quang, cánh taychân đều đang quấn chặt lấy anh ta.

Quý Miên Miên khóc không ra nước mắt, tại sao lại như vậy chứ?

Làm sao cô có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy chứ?

Những lần trước đều không thành công, lí do gì cũng được sao lại say rượu loạn tính, đem người ta ra làm chứ.

Cô không nghĩ tới chuyện này sẽ xảy ra, cô vẫn là một cô bé ngây thơ, đơn thuần mà.

Quý Miên Miên cắn nát ngón tay, mắt đỏ ửng nói: "Tôi không nghĩ... anh xem ... đều là người trưởng thành cả rồi, tối hôm qua... cái đó ... nếu không thì cho qua đi ha.."

Quý Miên Miên chỉ một lòng muốn thoát khỏi đây, cô căn bản là không dám nhìn Diệp Thiều Quang.

Nếu là trước ngày hôm qua, Quý Miên Miên hễ nhìn thấy Diệp Thiều Quang thì nhất định sẽ đem anh ta quật một phát, quật chết anh ta luôn."

Nhưng mà .... nhưng bây giờ cô lại ngủ với người ta rồi, nếu lại quật anh ta ngã thì đúng là hơi quá đáng.

Quý Miên Miên nhỏ giọng nói: "Anh xem, trời cũng không còn sáng nữa... nếu không, tôi đi trước... được chứ?"

Quý Miên Miên dần dần hạ cái chân kia xuống.

Diệp Thiều Quang cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói: "Quý Miên Miên, tôi khuyên cô tốt nhất đem cái giò của cô rút lại, cô mà bước thêm một bước, tôi liền chặt chân cô đấy."

Diệp Thiều Quang nhìn khuôn mặt của Quý Miên Miên, trong lòng chậm rãi tính kế.

Anh bị Quý Miên Miên dày vò lâu như vậy, lúc này nhất định phải chỉnh cô ta một trận nên hồn.

Quý Miên Miên chỉ cảm thấy giọng nói của Diệp Thiều Quang giống như một con dao, từng chút một chém tới, nếu chân cô mà chạm xuống mặt đất, anh ta thực sự chém nó ra từng khúc luôn.

Liên tục nuốt nước miếng ừng ực, con ngươi vòng vo đảo một hồi, cười hì hì nói:" Tôi..được rồi ... được, ờ, tôi đi ra ngoài rồi nè... tôi lại quay về rồi này.."

Quý Miên Miên đem cái chân phải đã đưa ra ngoài rồi rút về, rồi lại đưa ra, lặp đi lặp lại vài lần.

Diệp Thiều Quang mặt đầy châm chọc nói: "Quý Miên Miên, cô dù sao thì cũng là người, cái loại chuyện ăn xong phủi đít đi thẳng này cô có vẻ thành thạo nhỉ, cô thấy đây có phải là chuyện mà con người nên làm hay không?"

Vẻ mặt Quý Miên Miên đầy hối hận, bất lực suy nghĩ một hồi rồi đem cái chân kia thu về, cúi đầu nói: "Thật xin lỗi... tôi... tôi không phải người, tôi là cầm thú."

Chương 625. Quý Miên Miên, cô định đánh bài chuồn sao?

Khóe miệng Diệp Thiều Quang giật một cái, ha ha... thừa nhận cũng thật nhanh nha.

Diệp Thiều Quang khoanh tay trước ngực: "Nếu đã thừa nhận mình là cầm thú thì cô nói xem, cô định làm như thế nào?"

Quý Miên Miên móc móc ngón tay: "Tôi... tôi ... không biết..."

"Nếu không... sau này nhìn thấy anh thì tôi sẽ trốn thật xa, tôi thề, tuyệt đối không nói cho người khác biết, tôi .. thề, tôi nhất định giữ kín chuyện này, tuyệt đối không đem chuyện này nói cho người khác... anh tha cho tôi đi?"

Quý Miên Miên hối hận không kịp, thật hối hận tối hôm qua đi quẩy với Tiểu Từ, kết quả không những không vui vẻ còn đem mình chơi luôn.

Trời mới biết, lúc cô mở mắt ra trông thấy Diệp Thiều Quang, cô có bao nhiêu... bao nhiêu ... bao nhiêu muốn chết nha, không phải cô chết mà là đem Diệp Thiều Quang giết chết, hủy thi diệt tích.

Nhưng mà... nghĩ lại, bản thân làm chuyện đó với người ta đã là cầm thú lắm rồi.

Vậy mà còn đem người ta hủy thi diệt tích, liệu có phải... đến heo chó cũng không bằng hay sao.

Quý Miên Miên cảm thấy mình không thể làm như thế, nếu làm như thế thì có khác gì đang tự nhận mình không phải là người.

Cho nên, vẫn là quên cái suy nghĩ kia đi.

Diệp Thiều Quang cười lạnh một tiếng: "Ha ha, giữ kín mọi chuyện... cô nghĩ làm như vậy là đủ rồi sao? Vậy những tổn thương cô gây ra cho tôi thì sao? Tối hôm qua... cô cưỡng ép tôi làm ra chuyện như vậy, một câu giữ kín mọi chuyện của cô là có thể xóa hết mọi tổn thương của tôi sao?"

Quý Miên Miên ngậm miệng lắc đầu, dĩ nhiên không thể, dĩ nhiên không thể nào xóa hết nha.

Cô đây là cưỡng ép con nhà người ta!

Trong lòng Diệp Thiều Quang thấy khoái trí, trước kia cứ đấu với Quý Miên Miên, lần nào cũng bị cô ta chọc điên tới độ không kiềm chế được, lý trí cũng bay tận nơi nào.

Hôm nay... rốt cuộc hôm nay có thể lần đầu tiên nhìn thấy Quý Miên Miên chật vật một phen.

Anh nên làm như này từ đâu rồi, ai biết được con nhỏ ngu ngốc này lại dễ bị lừa gạt đến như vậy, đúng là lãng phí biết bao nhiêu thời gian.

Quý Miên Miên rụt cổ: "Tôi... tôi cũng không phải cố ý nha... cũng không muốn như thế..."

Quả thực nếu như có thể, cô sẽ không làm ra chuyện như vậy?

Diệp Thiều Quang từ trên cao nhìn xuống Quý Miên Miên, lạnh mặt: "Cô đang định đánh bài chuồn sao?"

Quý Miên Miên khoát tay lia lịa: "Không không không... tôi, tôi không phải... định... đánh bài chuồn, chỉ là tôi..." Chỉ là tôi không có can đảm thôi.

Đầu Quý Miên Miên hiện tại hoàn toàn trống rỗng, lần đầu tiên trong đời cô gặp phải chuyện như này, quỷ mới biết nên làm cái gì?

Quý Miên Miên rất muốn gặp Yến Thanh Ti, muốn đi hỏi nữ thần:  Em nên làm cái gì bây giờ?

Nhưng đến ra khỏi đây cô còn ra không được nữa là đi gặp nữ thần.

Cái tên yêu quái Diệp Thiều Quang này thật đáng sợ, dọa chết cô rồi:  Mẹ... Nữ thần, cứu mạng! Em chưa muốn chết đâu!

Diệp Thiều Quang cười như không cười nhìn Quý Miên Miên nói: "Không chơi bài chuồn, vậy định chịu trách nhiệm?"

"Tôi... tôi... không muốn nha..." Ba chữ cuối của Quý Miên Miên dường như chui ra từ kẽ miệng.

Cô cũng phải bị ngu đâu, chịu trách nhiệm cái gì chứ?

Chịu trách nhiệm với tên yêu quái này thì những ngày tháng sau này của cô đừng hòng mong được yêu ổn? Cô cũng không muốn chết sớm đâu?

Nhưng... dưới ánh mắt này... hết lần này tới lần khác đều làm ra những chuyện vô liêm sỉ, căn bản thì cô chẳng biết nên làm thế nào mới đúng.

Quý Miên Miên hận tại sao cô không có đến hai cái đầu chứ. Cứ vào lúc mấu chốt là không dùng được.

"Không muốn..." Âm cuối được Diệp Thiều Quang nâng cao vút, cứ như một móc câu, móc lấy tâm can của Quý Miên Miên, khiến cô run rẩy hết cả người.

Chương 626. Tôi chính là loại ăn xong phủ đít đi thẳng đấy, làm sao?

Quý Miên Miên khoát tay: "Không không không, không phải...."

Diệp Thiều Quang cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Quý Miên Miên, khoảng cách giữa hai người còn chưa đến một centimet: "Không muốn chịu trách nhiệm, lại không muốn chơi bài chuồn, vậy cô muốn làm cái gì? Quý Miên Miên, trên đời này không có bữa cơm nào không phải trả tiền biết chưa?"

Quý Miên Miên ngửa người về phía sau: "Tôi... biết ...biết..."

"Cô còn biết cái gì nữa...?"

Quý Miên Miên run rẩy nói: "Còn biết... trên đời này không có ai là ngủ không công cả."

Diệp Thiều Quang châm chọc: "Hừ... cũng biết rõ phết nhỉ!"

Quý Miên Miên chép chép miệng: "Chuyện cũng xảy ra rồi, vậy anh nói... làm sao giờ, dù sao... dù sao..."

"Dù sao cái gì?"

"Dù sao, tôi... tôi chính là loại ăn xong phủi đít đi thẳng đấy, làm sao?." Quý Miên Miên dứt khoát liều chết, cắn răng đem những lời muốn nói ra.

Đúng vậy, cô biết trên đời không có chuyện bóc bánh không phải trả tiền, cơ mà ... cơ mà cô không muốn chịu trách nhiệm đâu.

Vẻ mặt của Diệp Thiều Quang lạnh xuống: "Được, cô đã nói như thế vậy thì hôm nay đừng có mong bình yên đi ra khỏi đây."

Anh không nghĩ Quý Miên Miên lại có gan như vậy, ngay cả những lời như này cũng nói ra được.

Đúng là ở cạnh Yến Thanh Ti lâu như vậy, học cái gì không học lại đi học cái thái độ lưu manh kia của cô ta.

Trong lòng Diệp Thiều Quang bỗng bốc lên một ngọn lửa, anh đã quên mất bản thân đang lừa gạt Quý Miên Miên.

Nhưng khi Quý Miên Miên nói ra những lời như vậy, Diệp Thiều Quang có cảm giác .... giống như mình thật sự bị người ta ngủ không công, tức đến mức không nói ra lời.

Quý Miên Miên nhìn gương mặt lạnh lùng của Diệp Thiều Quang, nhất là khi nhìn thấy sự hung ác trong cặp mắt xinh đẹp kia, cô có cảm giác như bị ai đó túm chặt lấy cổ mình.

Quý Miên Miên liên tục nói: "Đừng đừng đừng đừng, có gì thì để từ từ rồi thương lượng, anh xem mọi người đều là người quen đúng không... thương lượng một chút, thương lượng được không?"

"Cô định phủi mông không chịu trách nhiệm thì còn có cái gì để thương lượng, báo cảnh sát luôn là được rồi, là cô cưỡng ép tôi mà, dù sao tính kiểu này tôi cũng không có gì mất mặt."

Diệp Thiều Quang nói xong liền xoay người, làm bộ tìm điện thoại báo cảnh sát.

Quý Miên Miên hô hấp hơi dừng lại, vội vàng đưa tay ôm lấy Diệp Thiều Quang: "Đừng đừng... đại ca, đại ca...tôi cũng cần thể diện mà đúng không? Thật sự cần thể diện, anh đừng ... đừng xúc động, bình tĩnh chút đã."

Quý Miên Miên không dám để Diệp Thiều Quang báo cảnh sát, cô là một cô gái, nếu bị truyền là cường bạo một người đàn ông thì cô làm gì còn chút mặt mũi nào, cha mẹ cô nữa làm gì còn mặt mũi mà ra đường nữa chứ???

Sau này nếu ai nhìn thấy cũng nói: Đây chính là cha mẹ của tội phạm cưỡng hiếp đó, còn mặt mũi mà ra đường à, đúng là không biết xấu hổ.

Nói xem có mất mặt hay không? Quý Miên Miên cảm thấy nếu bố cô biết nhất định sẽ đánh chết cô.

Diệp Thiều Quang 'hừ' lạnh một tiếng: "Tôi bị cô ngủ không công, còn giữ bình tĩnh được?"

Trên người Diệp Thiều Quang với Quý Miên Miên đều không mặc đồ, anh ta dường như cảm nhận được cảm xúc trơn nhẵn mà mềm mại, cái loại cảm thụ đó giống như thuốc phiện làm cho con người ta mê muội, nó đã được ngấm dần vào cơ thể anh từ tối hôm qua.

Thoải mái đến độ muốn rên một tiếng, nhưng Diệp Thiều Quang nhịn được.

Quý Miên Miên thì sắp khóc tới nơi: "Vậy... vậy, anh muốn thế nào? Tôi nghe ... lời anh vẫn không được sao?"

Chuyện này dẫu có nghĩ tới nghĩ lui cũng không có biện pháp giải quyết tốt nhất, vậy thì cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời Diệp Thiều Quang mà thôi.

Quý Miên Miên biết, anh ta tám phần là muốn 'cắt đất bồi thường'*.

*Cắt đất bồi thường: một cụm từ hay dùng trong xã hội cũ, khi hai nước xảy ra chiến tranh, nước thua không muốn bị mất nước thì phải nhường lại nhiều thành trì cho nước thắng. Ở đây ám chỉ chịu thiệt để đổi lấy kết quả tốt hơn.

Nhưng mà... như thế cũng tốt hơn so với bị báo cảnh sát chứ?

Chương 627. Diệp Thiều Quang, anh vô sỉ quá đấy!

Quý Miên Miên không dám tưởng tượng, nếu Diệp Thiều Quang báo cảnh sát thật thì tình cảnh còn thê thảm đến cỡ nào.

Mà Diệp Thiều Quang chỉ chờ những lời này của Quý Miên Miên.

"Được thôi, đây là cô nói đấy nhá?"

Quý Miên Miên liên tục gật đầu: "Đúng... là tôi nói, chuyện này... anh nói gì, tôi lập tức làm cái đó?"

Trên mặt Diệp Thiều Quang rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười, cuối cùng mưu kế cũng thành công.

Diệp Thiều Quang nói: "Đầu tiên, sau này tôi nói cái gì thì cô nghe cái đó, tôi muốn cô làm gì thì cô phải làm cái đó..."

Quý Miên Miên cắt lời Diệp Thiều Quang: "Chờ một chút, tôi cũng có nguyên tắc của riêng mình, những chuyện làm tổn hại đến nữ thần của tôi, tuyệt đối không làm, cho dù... có báo cảnh sát cũng không làm."

Diệp Thiều Quang lại nghĩ tới Yến Thanh Ti, không khỏi có chút châm chọc, trong lòng con nhỏ này Yến Thanh Ti vĩnh viễn luôn được đặt ở vị trí thứ nhất, đúng là bổn phận của fan não tàn."

Diệp Thiều Quang vô cùng muốn đem Yến Thanh Ti đạp khỏi vị trí đó, phải làm cho nó biến mất luôn.

Diệp Thiều Quang gật gật đầu: "Đúng là rất có nguyên tắc... Được, vậy tôi hứa với cô sẽ không để cô làm chuyện gì tổn thương đến Yến Thanh Ti."

"Thứ hai, cô...  tôi muốn cô phải tới lúc nào thì cô tới lúc đó, cho dù có là tối muộn cũng phải tới, nếu không tôi sẽ đem toàn bộ chuyện cô làm tối qua nói cho tất cả mọi người, dù gì cô cũng là trợ lí của nữ thần, tôi nghĩ cô làm ra loại chuyện này cũng là một đả kích không nhỏ với cô ta đâu, người khác nhất định sẽ nghĩ, đến trợ lý của Yến Thanh Ti còn như vậy thì cô ta... chắc cũng chẳng khá tí nào."

Quý Miên Miên bị bức đến đỏ mặt: "Tôi... tôi... anh vô sỉ quá đấy..."

Anh ta thế mà lại dám đem nữ thần ra uy hiếp cô, anh ta biết rõ, nữ thần chính là sinh mạng của cô, thế mà lại ...

Tên yêu quái khốn khiếp này, sau đừng để cô tìm được cơ hội, nếu không nhất định phải giết chết anh ta, thật sự sẽ giết chết anh ta...

Diệp Thiều Quang nhướng mày: "Đúng vậy, tôi là người vô liêm sỉ thế đấy, ai bảo cô cho tôi lí do để vô liêm sỉ cơ chứ? Nếu lúc đó cô không ... thì chuyện gì cũng không xảy ra sao?"

Quý Miên Miên siết chặt tay: "Được, tôi đồng ý với anh... Nhưng mà, nếu anh ở Lạc thành mà tôi lại ở ngoại thành, không có khả năng luôn luôn đến mỗi khi anh gọi."

"Về vấn đề này thì cô không cần quan tâm , tôi không bị ngu như cô, thứ ba... tôi..."

Diệp Thiều Quang dừng lại, bỏ dở câu nói.

Quý Miên Miên lập tức hỏi: "Thứ ba là cái gì?"

Diệp Thiều Quang cười ha ha một tiếng: "Hiện tại không nói cho cô."

Thứ ba, anh muốn lúc nào cũng có thể khiến Quý Miên Miên thành người của mình.

Quý Miên Miên hoài nghi nhìn Diệp Thiều Quang: "Chỉ có như vậy?"

Diệp Thiều Quang: "Đúng, chỉ có như vậy thôi, cô chỉ cần làm đúng yêu cầu, thì những bí mật giữa chúng ta, sẽ không tiết lộ cho ai cả."

Diệp Thiều Quang bẫy Quý Miên Miên nhưng trong lòng anh cũng chẳng có cảm giác thành tựu gì cả, trái lại còn cảm thấy bản thân mình đã suy bại tới nỗi phải dùng cái thủ đoạn như thế này để đối phó với một người phụ nữ.

Quý Miên Miên cắn răng: "Được... Tôi đồng ý với anh."

Dù sao thì, cứ rời khỏi nơi này đã, những chuyện khác... những chuyện khác cũng không sao cả.

Rời đi rồi nhanh chóng tìm nữ thần nghĩ cách, nữ thần thông minh như vậy, nhất định có thể giúp cô nghĩ cách giải quyết.

Quý Miên Miên cắn răng nói: "Vậy tôi đã đi được chưa?"

Diệp Thiều Quang gật đầu: "Có thể... nhưng mà..."

Vẻ mặt Quý Miên Miên tràn đầy phòng bị: "Nhưng mà cái gì?"

Ánh mắt Diệp Thiều Quang lướt qua thân thể của Quý Miên Miên: "Nhưng mà trước hết cô nên mặc quần áo vào thì hơn."

Chương 628. Nghĩ cách hại chết tôi còn không bằng tìm cách lấy lòng tôi

Quý Miên Miên lúc này mới nhớ ra trên người mình không mặc quần áo, cô oán hận trừng mắt với Diệp Thiều Quang.

Quần áo của Quý Miên Miên hiện tại nhàu nát tới mức không thể nhàu nát hơn, mặc trên người không khác gì một mớ giẻ lau nhà.

Diệp Thiều Quang nhìn Quý Miên Miên vội vã mặc quần áo, nhanh chóng đem dáng người đẹp đẽ che đi.

Quý Miên Miên không muốn ở đây thêm một giây nào nữa, chỉ mong nhanh chóng phắn khỏi chỗ này.

Vừa bước tới cửa, còn chưa chạm tay vào tay nắm cửa đã nghe Diệp Thiều Quang nói từ đằng sau: "Quý Miên Miên, tôi khuyên cô tốt nhất đừng có giở bất kì trò gì ra, cô không đấu được với tôi đâu, tốn công tốn sức nghĩ cách hại chết tôi còn không bằng tìm cách lấy lòng tôi."

Quý Miên Miên ngiến răng: "Hừ..."

Cô vừa kéo cửa vừa nghiến răng nghiến lợi mà đi ra ngoài.

Diệp Thiều Quang nhìn cánh cửa đóng lại, nhìn Quý Miên Miên rời đi khỏi căn phòng.

Nhưng mà, tâm tình lần này không giống như những lần trước, những lần trước đều hận không thể giết chết Quý Miên Miên, máu cũng ói tới gần hết, nhưng mà lần này... cuối cùng anh cũng lật được tình thế.

Đối với loại người ngu ngốc như cô ta, không thể dùng những cách bình thường được.

Chỉ cần nắm được điểm yếu của cô ta là có thể giải quyết được tất cả.

Tâm tình Diệp Thiều Quang bị đè nén lâu như vậy rốt cuộc cũng được thả lỏng, ức chế trong mấy ngày qua cũng dần tản đi, Diệp Thiều Quang nghĩ những ngày tiếp theo nhất định sẽ thoải mái hơn nhiều và cũng bớt vô vị hơn.

Đột nhiên di động của Diệp Thiều Quang đổ chuông, khi nhìn thấy số trên màn hình ánh mắt anh lập tức lạnh xuống.

Diệp Thiều Quang nhìn màn hình di động đang không ngừng lóe lên, cũng không bắt máy, mãi cho tới khi đầu bên kia gọi đến cuộc thứ ba anh mới từ từ bắt máy.

"Alo..."

"Thiều Quang, chị họ Linh Chi của cậu muốn tới Hải Thành, nên cậu không cần trở về sớm."

"Được."

....

Lúc Quý Miên Miên trở lại khách sạn, Yến Thanh Ti đã nóng ruột lắm rồi, đang chuẩn bị đi báo cảnh sát.

Cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Quý Miên Miên: "Em chạy đi đâu thế, người thì không thấy, điện thoại thì không gọi được, làm chị lo muốn chết?"

Quý Miên Miên vội vàng nói: "Thật xin lỗi, chị Thanh Ti, em... tối qua đi uống rượu với Tiểu Từ, lỡ uống say quá nên tìm một khách sạn ngủ tạm ạ."

Làm nữ thần phải lo lắng, Quý Miên Miên áy náy muốn chết, tự thề với lòng mình sẽ không để chuyện như này phát sinh thêm lần nữa.

Yến Thanh Ti trợn tròn mắt, kinh hãi kêu lên: "Cái gì, em ngủ cùng với tiểu Từ?"

Quý Miên Miên liên tục lắc đầu: "Dĩ nhiên không phải, làm sao em có thể ngủ với cậu ấy, em ngủ với..."

Quý Miên Miên phát hiện không đúng, liền ngậm miệng lại.

Yến Thanh Ti bắt được điểm mấu chốt, chất vấn: "Với ai?"

Quý Miên Miên lắc đầu quầy quậy: "Không... không có... em chỉ ngủ có một mình, không ngủ với ai cả, thật..."

Yến Thanh Ti nheo mắt lại: "Miên Miên, em không phải một người biết nói dối đâu."

"Chị Thanh Ti, thật sự không có, thật đấy... em làm sao mà lừa được chị chứ?"

Quý Miên Miên cảm thấy loại chuyện này không thể nói với Yến Thanh Ti được, mẹ nó, quá mất mặt.

Nhạc Thính Phong thấy Quý Miên Miên khó xử, biết cô nàng đại khái là không muốn nói, anh ôm Yến Thanh Ti: "Được rồi, người không sao là tốt rồi."

Cô nàng Quý Miên Miên này thật đúng là không để người ta bớt lo, Yến Thanh Ti hỏi dò: "Thế tiểu Từ đâu?"

Quý Miên Miên không biết trả lời như thế nào: "Tiểu Từ... cậu ... cậu ấy..."

Đang nói thì tiểu Từ trở lại, cậu ta nhìn thấy Quý Miên Miên thì hai người đồng loạt thở phào, mẹ nó... may mà còn sống sót trở về.

Chẳng qua là trong lòng Quý Miên Miên có nỗi khổ riêng, giờ cô nên hỏi nữ thần như thế nào, cưỡng bức một người đàn ông còn bị người ta bắt được đằng chuôi thì phải làm gì?

Chương 629. Không phải cô ấy dây dưa với cháu mà là cháu quấn lấy cô ấy

Yến Thanh Ti quay lại đoàn làm phim, bởi vì trì hoãn một thời gian dài mà mọi người đều phải gấp rút đẩy nhanh tốc độ.

Mọi vấn đề đã được giải quyết, Yến Thanh Ti đối với các công việc được sắp xếp cho cũng không thấy có vấn đề gì, cô không sợ chịu khổ, không sợ mệt nhưng tuyệt đối không nhịn được khi bị người khác bắt nạt.

Yến Thanh Ti trở lại, không một ai dám nói cô một chữ nào, không thấy Tăng Doanh Doanh đâu cô cũng chẳng để tâm, cô không hỏi cũng chẳng ai dám nhắc tới.

Dù gì ai cũng biết, Tăng Doanh Doanh đã không cách nào lăn lộn trong cái giới này nữa rồi.

Buổi sáng, Yến Thanh Ti quay phim như bình thường nên lúc Nhạc phu nhân xuất viện, cô không có cách nào qua được đành để Nhạc Thính Phong đi một mình.

Khi bệnh nhân xuất viện thì bệnh viện có tiến hành kiểm tra toàn diện một lần, trong lúc ấy, Nhạc Thính Phong và hai cụ nhà họ Tô với Tô Tiểu Tam, Tô Tiểu Lục đều đứng chờ ở bên ngoài.

Tô lão gia nói với Nhạc Thính Phong: "Thính Phong, ông ngoại có mấy lời muốn hàn huyên với cháu."

Nhạc Thính Phong nghe giọng đoán đây nhất định là một chuyện vô cùng hệ trọng: "Mời ông ngoại nói ạ."

Tô lão gia nói: "Mẹ cháu tuổi tác cũng đã lớn rồi, mặc dù trong mắt ông thì nó mãi mãi là một đứa trẻ không bao giờ lớn, nhưng mà... năm tháng không buông tha một ai, nó cũng không còn trẻ nữa."

Nhạc Thính Phong gật đầu: "Dạ, cháu  biết, nhưng... cháu vẫn luôn cố gắng mang lại cho bà ấy một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc."

"Sai lầm duy nhất đời ông là đồng ý chuyện hôn sự của mẹ cháu, hại nó cả nửa đời, mặc dù cho tới bây giờ nó chưa từng trách ông câu nào, nhưng ông với bà ngoại con vẫn luôn cảm thấy áy náy về chuyện này."

Nhạc Thính Phong gật đầu: "Cháu biết, nhưng mẹ cháu không hề trách ông, chuyện hôn sự của mẹ, mẹ cũng không hề trách ai."

Tô lão gia cười nói: "Đúng, nó không trách bất kì ai, thậm chí còn an ủi ông với bà ngoại, mẹ cháu nói... thật may mắn khi nó được gả đi, nếu không thì làm sao có được cháu, mẹ cháu tâm tư đơn thuần hay tỏ vẻ ghét bỏ cháu nhưng thật ra cháu chính là niềm kiêu hãnh của nó."

Nhạc Thính Phong biết Tô lão gia vẫn chưa đi vào vẫn đề chính, nên vẫn ngoan ngoãn lắng nghe.

Tô lão gia nhìn chằm chằm vào Nhạc Thính Phong: "Trên thế gian này mẹ cháu là người thân cận với con nhất, trừ mẹ cháu ra, bất cứ ai đối với cháu cũng đều có mục đích riêng, cháu có hiểu điều này không?"

Nhạc Thính Phong nhếch môi cười: "Ông ngoại, cháu cũng không phải là đứa trẻ lên ba, những thứ này không cần ông phải dạy cháu, nếu có gì thì ông ngoại cứ nói thẳng, chúng ta... không cần vòng vo như vậy."

Tô lão gia thầm than, thằng nhóc này, từ bé đã không chịu nghe người khác dạy bảo, lớn lên sợ là đến lời của ông nó còn chẳng thèm nghe.

Tô lão gia nói: "Lần này mẹ cháu bị thương nặng như vậy, ông với bà ngoại rất lo lắng, đến nỗi đêm cũng không ngủ được, mẹ cháu lại đơn giản không có sự đề phòng, nhưng cháu... không nên vì một người phụ nữ như thế mà để mẹ cháu gặp nguy hiểm."

Nhạc Thính Phong vẫn không đổi sắc mặt, ông ngoại vòng vo lâu như vậy muốn ám chỉ cái gì anh cũng hiểu được tám phần.

Nhạc Thính Phong cười nhẹ: "Vậy ông ngoại, ông muốn cháu làm gì?"

Tô lão gia thấy Nhạc Thính Phong bình tĩnh như vậy, cho rằng anh nghe vào liền nói: "Tránh xa người phụ nữ đó ra, không để cô ta lại dây dưa với cháu với Mi Mi nữa."

Nhạc Thính Phong bật cười: "Cái này... ông ngoại, chỉ sợ không được."

"Tại sao? Nếu cháu không giải quyết được, ông sẽ cho người giải quyết thay cháu."

Nhạc Thính Phong thản nhiên đáp lại: "Bởi vì... Cho tới bây giờ Yến Thanh Ti đều không có ý dây dưa với cháu, mà là cháu nhất quyết dây dưa với cô ấy."

Chương 630. Cháu thích cô ấy, sẽ không buông cô ấy ra

Tô lão gia trợn to mắt: "Mày..."

Nhạc Thính Phong lại nói: "Không phải cô ấy không bỏ được cháu, mà là cháu không bỏ được cô ấy, ông đi tìm cô ấy còn không bằng đi tìm cháu, nhưng mà thực ra tìm cháu cũng vô ích thôi, dẫu sao thì... cháu thích cô ấy, sẽ không buông cô ấy ra."

Tô lão gia: "Mày..."

Nhạc Thính Phong không để Tô lão gia nói tiếp: "Ông ngoại, cô ấy là người phụ nữ như nào, so với ông ngoại cháu càng rõ hơn, dù sao thì người chung chăn chung gối với cô ấy là cháu, không ai hiểu rõ cô ấy hơn cháu."

Nhạc Thính Phong nhìn thẳng vào mắt Tô lão gia, ánh mắt thản nhiên, không chút sợ hãi.

Anh biết Tô lão gia muốn nói cái gì, cũng biết bản thân cần giữ vững cái gì.

Đây là ông ngoại của anh, là cha đẻ của mẹ anh, mục đích của ông rất tốt đẹp, chẳng qua ông đang có hiểu lầm với Yến Thanh Ti mà thôi.

Cho nên Nhạc Thính Phong đối xử với Tô lão gia cũng không giống người khác.

Anh tôn kính ông, nhưng ông không thể khiến anh dao động.

Tô lão gia tức giận nói: "Mày là thân làm con, mẹ mày vì ả đàn bà kia mà bị thương suýt chết, bây giờ mày còn vì cô ta mà tranh cãi với ông ngoại, mày đã bị con đàn bà kia cho uống bùa mê thuốc lú gì rồi, chẳng lẽ mày muốn nhìn cô ta hại mẹ mày tới chết mới có thể nhìn rõ hay sao?"

Giọng nói Nhạc Thính Phong trở nên rét lạnh: "Ông ngoại, ai cũng có lựa chọn riêng, cháu đã 30 tuổi rồi, là một người đàn ông trưởng thành, cháu rất rõ người phụ nữ cháu chọn là con người như thế nào, rắc rối của cô ấy, nguy hiểm của cô ấy con đều biết, mẹ cháu cũng biết, những cháu với mẹ vẫn thích cô ấy, hơn nữa cô ấy thực sự rất tốt, tốt hơn những gì mọi người nghĩ."

Tô lão gia nghiêm mặt: "Thính Phong, mày có thật sự hiểu rõ về con người Yến Thanh Ti không? Những chuyện trước kia của cô ta mày có biết rõ hay không? Ông cũng không quá khắt khe với một người trẻ tuổi, nhưng cô ta không xứng với mày, tâm tư của cô ta quá sâu, lại biết bày mưu tính kế, nếu gả cho mày, ai có thể đảm bảo cô ta sẽ không tính kế gì mẹ mày chứ?"

Nhạc Thính Phong lạnh mặt xuống: "Thế nên, ông bắt hai người chúng cháu tách ra?"

Tô lão gia 'hừ' một tiếng: "Không phải bắt, ông chỉ muốn nói với mày, mày với cô ta không thể đến với nhau, cho dù không phải là vì mẹ mày thì cũng phải vì chính mày, nếu cô ta là một cô gái tốt thì thôi nhưng cô ta không phải, cô ta đến với mày chỉ vì tính kế mày,  mày mà đồng ý tức là đã hại mẹ mày cũng như tự hại chết chính mình."

Thành kiến của Tô lão gia với Yến Thanh Ti đã ăn sâu vào tận đáy lòng.

Gần đây ông cũng nghe nói một ít scandal của Yến Thanh Ti, nhưng ngay từ đầu ông đã cảm thấy nếu như là một cô gái đứng đắn sẽ không gia nhập làng giải trí.

Nếu bản thân ngay thẳng thì làm sao có chuyện bị bôi đen thành như vậy, không có lửa sao có khói.

Cho nên ngay cả khi Yến Thanh Ti đã được rửa sạch oan khuất, Tô lão gia vẫn cho rằng Yến Thanh Ti không phải loại người sạch sẽ gì.

Nhạc Thính Phong nghe Tô lão gia nói, từ đầu đến cuối đều rất lạnh nhạt, không có thêm bất cứ biểu tình nào.

Anh nói: "Mẹ cháu cũng là một người hơn năm mươi tuổi rồi, mặc dù mẹ làm người rất đơn thuần nhưng... những chuyện thị phi đúng sai mẹ vẫn phân biệt đươc, bà ấy cũng chưa bao giờ hồ đồ, ông bà chọn sai đường cho bà, bà lại dùng cách của bà để kiên trì bước tiếp trên con đường đó, bà cơ trí hơn bất cứ ai trong số chúng ta."

"Ông ngoại đã sắp xếp nửa cuộc đời trước của mẹ, vậy cũng đủ rồi... giờ hãy để mẹ cháu tự quyết định nửa đời sau đi ạ, mẹ cháu có quyền được lựa chọn con dâu của mình, có quyền tự mình quyết định."

< Chương trước Chương sau >
Mục Mục

Tạo ngày 20/11/2016, Cập nhật ngày 04/04/2017

141

awesome

11

nice

89

loved!

22

lol!

22

funny

12

fail!

11

omg

11

ew

Chấm điểm bài viết

1

2

3

4

5

Kết nối với vinote