Cách Để Chúng Ta Quên Đi Một Người...

Và rồi tình yêu thực sự không phải chỉ là thề sống thiếu chết một lòng với một người nữa. Tôi muốn quên đi, sau một đoạn tình như thế, muốn được ôm lấy, muốn biết cảm giác được yêu thương thay vì mãi nhìn một bóng lưng lạnh lẽo. Thế nên cứ như hiện tại, tìm lấy một người để chung đường, vậy là đủ rồi…đã đủ cho những gì đang xảy ra lúc này…

Cách Để Chúng Ta Quên Đi Một Người...

Thực ra sau đoạn tình chẳng đi đến đâu ấy tôi đã gặp gỡ một vài người, chẳng hề biện minh tình cảm của mình sâu sắc hay trung trinh một lòng với người ấy, nhưng gặp rồi lại lướt qua nhau, từ đó đến giờ tôi không gặp được bất cứ một người nào khiến cho mình cảm thấy muốn đánh đổi tất cả như thế nữa…

Thực ra từ đó đến giờ tôi viết nhiều đến vậy, phần nào là thật, phần nào là giả, chỉ có bản thân mình mới biết. Mọi người gọi đó là sáng tác một câu chuyện, nhưng nếu câu chuyện ấy ngay cả bạn bè, người thân tôi cũng không muốn cho biết đến, thì đó là bởi vì đâu đó trong đó câu chuyện của tôi đã gắn kết quá nhiều. Tâm sự với người lạ, đôi khi lại vẫn luôn dễ dàng hơn người thân như vậy.

Thực ra yêu một người mà người đó không tin vào tình yêu của mình thì chúng ta cũng không nhất thiết đánh đổi mười năm, hai mươi năm để chứng tỏ tình yêu của mình như vậy. Đó là dại khờ, bởi vì chúng ta vô tình đánh mất cơ hội để cho bản thân yêu và được yêu, được làm lành bởi một người khác. Yêu, vẫn yêu, dù tháng năm sau này vẫn còn rất yêu, thì tình yêu đó đôi lúc cũng chỉ có thể bộc lộ trong lúc không tỉnh táo, trong những lần mà chúng ta cảm thấy như vỡ vụn, trong những đêm yên lặng một mình…

Sau đó ngày mới sang tôi lại trở về là mình, cuộc sống hạnh phúc, công việc ổn định, cười nhiều, gia cảnh êm ấm, chạy chiếc xe khá đẹp ra khỏi nhà khuôn mặt rạng rỡ. Cuối tuần ngồi với bạn bè, hoặc là một người đàn ông nào đó tán chuyện…như bao người. Đó là bình yên, nhưng trong lòng thì lại trống rỗng…bởi vì thứ mình tìm kiếm, vẫn chẳng cách nào tìm được.

Thực ra từ hồi sau đó cuộc sống của tôi càng thêm phần trống rỗng và cô đơn một cách đáng sợ. Khi người ấy bước ra khỏi cuộc đời mình, tôi đã từng ngẩn ngơ bước ra khỏi nhà đi làm, đã từng say vô số lần, đã từng cười, ở bên gia đình vờ như không có gì biết bao nhiêu ngày, bạn bè đã khuyên quên đi, bỏ đi bao nhiêu lần…nhưng thực ra ở thời điểm ấy, hay là thời điểm hiện tại, tôi chỉ muốn ôm một người khóc một trận thật đã, và rồi sau đó quên đi hết. Hiện thực phũ phàng là ở chỗ, càng lớn con người ta càng cô đơn. Và những người nghe, phần lớn không phải là những người hiểu hay thực sự muốn hiểu…sau đó…những người nghe chuyện của tôi, cũng chẳng nói cho họ 100% sự thật nữa…

Và rồi tình yêu thực sự không phải chỉ là thề sống thiếu chết một lòng với một người nữa. Tôi muốn quên đi, sau một đoạn tình như thế, muốn được ôm lấy, muốn biết cảm giác được yêu thương thay vì mãi nhìn một bóng lưng lạnh lẽo. Thế nên cứ như hiện tại, tìm lấy một người để chung đường, vậy là đủ rồi…đã đủ cho những gì đang xảy ra lúc này…

Sưu tầm